Khúc Tiểu Tây: "Làm ?"
Cô mở thử radio, ban nãy vẫn còn tiếng kêu t.h.ả.m thiết như g.i.ế.c heo thì giờ khôi phục như bình thường.
Khúc Tiểu Tây: "OK! Hoàn thành!"
Lúc đều lộ biểu tình khiếp sợ, ánh mắt Hứa Khúc Tiểu Tây càng thêm nóng bỏng.
" ngay mà, Cao tiểu thư lợi hại nhất, gì ." Mẹ Hứa chân thành nhiệt tình khen lấy khen để, miệng ngừng chút nào.
Mấy khách xung quanh cũng phụ họa, vẻ chân thành.
Khúc Tiểu Tây nghĩ, lẽ Lê quản lý nịnh bợ nhiều nên ảnh hưởng đến cô. Giờ vài câu như cô cũng chẳng cảm thấy họ nịnh nọt gì. Chậc… cô còn thấy chân thành nữa đấy!
Khúc Tiểu Tây: "Em sửa cho chị xong đấy nhưng bên trong mấy linh kiện cũ quá , chờ sang năm mới chị tìm một cửa hàng đổi , chuyện gì khó ."
Lam tiểu thư: "……" Chị phồng má Khúc Tiểu Tây, hỏi : "Em còn cái gì nữa ?"
Mấy món đồ điện gia dụng nhà chị cô nhóc đều thể sửa . Người khác nghĩ thế nào Lam tiểu thư chứ bản chị thì phục thật.
"Sao em lợi hại như thế chứ?"
Khúc Tiểu Tây vênh mặt, mỉm : "Không cần sùng bái em nha."
Lam tiểu thư phụt một tiếng bật , chị chỉ thể lắc lắc đầu bất đắc dĩ: "Đứa nhóc nhà em đó!"
Khúc Tiểu Tây xong việc cũng ở lâu, bên ngoài náo nhiệt hình như tan nên cô cũng ngoài. Vừa mới khỏi cửa thấy Túc Bạch bên ngoài, cũng ở chỗ bao lâu.
Anh Khúc Tiểu Tây, nhẹ gật đầu, xoay lên lầu.
Khúc Tiểu Tây thăm dò , đảm nhắc vẫn tan cuộc, thế mà bắt đầu tiếp.
Nghĩ nghĩ, chắc Túc Bạch đưa cô về.
"Ai u, Thầy Túc , thế mà hào phóng quá nhỉ?" Khúc Tiểu Tây nhất thời nhịn miệng bắt đầu trêu chọc.
Túc Bạch dừng bước chân đang định lên lầu, từ cao xuống cô, : "Em gây chuyện đấy ?"
Khúc Tiểu Tây lập tức ôm quyền: "Không ! Em sai ."
Cô nhanh dũng cảm nhận sai, Túc Bạch mím môi, khóe miệng như như nhếch lên một chút.
Túc Bạch lên lầu, Khúc Tiểu Tây cảm giác , đầu thấy Nguyễn Đình. Cô nhẹ giọng: "Hóa thật sự trông giống như ."
Khúc Tiểu Tây ánh mắt lóe lóe, : "Thế nào? Cậu còn cảm thấy giống với bạn ?"
Nguyễn Đình vội xua tay : "Không , là . Hai khác nhiều. Người bạn của là đại gia khuê tú, dịu dàng lắm, giống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-145-khong-can-sung-bai.html.]
Khúc Tiểu Tây trêu chọc: "Vậy tức là hiền lành hả?"
Nguyễn Đình đỏ mặt vội giải thích: "Không , ." Cùng cô bạn chuyện luôn cảm giác thất bại.
Khúc Tiểu Tây cô gấp thành cái dạng , dỗ: "Được , chỉ trêu thôi. Không dịu dàng cũng lời dễ. Ai con gái thì nhất định dịu dàng? Cậu đúng ?"
Nguyễn Đình nhẹ gật đầu, chút sùng bái: " cảm thấy thật lợi hại, còn sửa radio nữa."
Khúc Tiểu Tây: "Thật , hơn nữa nhiều nghề tay trái dễ kiếm cơm hơn. những việc tinh tế như thêu hoa nên chỉ thể học một công việc thô ráp thôi."
Nguyễn Đình: "Cậu như mới thật lợi hại!" Ánh mắt cô Khúc Tiểu Tây như ngôi nhỏ đang tỏa sáng.
Khúc Tiểu Tây: "Đột nhiên thấy hình tượng bản lớn lên hẳn."
Nguyễn Đình : "Vốn dĩ siêu ."
Hai chuyện một lúc. Nhìn thấy pháo đốt xong, sắc trời còn sớm nữa mới chia tay.
Khúc Tiểu Tây dẫn Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc lên lầu.
Tiểu Bắc: "Chị ơi, đấy là bạn chị ?" Bé nghiêng đầu : "Em chị ."
Lúc ba cửa, Khúc Tiểu Tây hỏi: "Em quen cô ? Ở Phụng Thiên?"
Tiểu Bắc buồn bực cô : "Phụng Thiên gì chứ? Em , chị từ Phụng Thiên tới ?" Bé con lập tức cảnh giác hơn, : "Người đó thể tin ?"
Khúc Tiểu Tây: "Bọn chị chỉ vô tình gặp mặt, quan hệ gì. Cô là bạn Trung học của chị nhưng quá . Chị phủ nhận phận , chắc cô hoài nghi . Em mà cô ?"
Tiểu Bắc: "Chị ở phía cách hai con phố. Cha chị lúc còn trẻ theo đuổi tự do yêu đương, vứt bỏ vợ ở nhà cùng bạn học chạy trốn. Ở bên ngoài mười mấy năm, sinh hai đứa con, năm mới về đó."
Tiểu Bắc quả nhiên là đứa nhỏ hóng hớt vạn sự thông, đến chuyện mà cũng luôn. Khúc Tiểu Tây : "Hóa là như thế! Cuộc sống của cô vẻ cũng ."
Tiểu Bắc gật đầu vẻ nhớn : " thế, bởi vì nhà họ đông, một đám chú thím, chị em họ cơ. Hơn nữa cha chị còn vợ con ở bên . Người kiếm tiền chỉ bằng đó mà tiêu tiền nhiều nên dĩ nhiên sung sướng gì ."
Cách chuyện cực kỳ giống Hứa.
Khúc Tiểu Tây dở dở , cô niết khuôn mặt Tiểu Bắc, : "Em em mà thế?"
Tiểu Bắc hắc hắc : "Em mấy Hứa đấy." Bé còn kiêu ngạo: "Mọi bí mật đều thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay ."
Khúc Tiểu Tây: "…… Cho nhà mi đắc ý …"
Tiểu Bắc: "Há há!"
Khúc Tiểu Tây: "Được , thì thế thôi nhưng đừng ngoài nhiều lời."
Tiểu Bắc vội ưỡn n.g.ự.c vẻ: "Em mà, em sẽ ngoài , em ngoan nhất." Bé vội kéo ống tay áo trai tìm đồng minh: "Anh ơi, em ngoan nhất ?"
Tiểu Đông: "Em trai ngoan nhất."