Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:07:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuông tan học điểm, học sinh trường cấp ba 3 liền chạy , sạp Oden lâu liền vây kín .

 

“Dì, cho cháu một tệ Oden!”

 

Trần Tĩnh Phương vội vàng “ay” một tiếng:

 

“Bạn học cháu lấy những thứ nào?”

 

Học sinh tò mò:

 

“Dì ơi, dì là dì mới tới ạ?”

 

Tống Tân Nhiễm nhắc nhở:

 

“Cứ lấy một tệ thì mỗi thứ lấy một ít, gom một tệ là .”

 

Trần Tĩnh Phương đóng gói :

 

“Dì đến giúp thôi.”

 

“Tốt quá!”

 

Một học sinh , “Lâu thật lâu lúc bán Bát Bát Kê cũng hai dì bán đấy, giờ cũng là hai , lo dì bận quá nữa.”

 

Tống Tân Nhiễm ngờ bọn nhỏ tuổi nhỏ mà còn nỗi lo , :

 

“Các cháu thích ăn dì còn , ngày còn xa lắm.”

 

Một học sinh :

 

“Mấy sạp hàng khác đều là hai cùng , chỉ dì ở đây là một , cháu đều sợ dì bận quá nữa, vì cháu cũng thế, bài tập quá nhiều là nữa, trực tiếp bỏ cuộc.”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Có nhóm bạn nhỏ đáng yêu như các cháu ở đây, dì nữa chứ.”

 

“Dì ơi dì sến quá.”

 

Một học sinh ha ha .

 

“Dì ơi, đáng yêu là khen trẻ con, bọn cháu mười ba tuổi !”

 

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, các cháu khen Oden ngon lúc còn sến hơn , thể nhiều thế, khác một cái liền .

 

là một đám trẻ con.

 

Trần Tĩnh Phương cũng âm thầm ngạc nhiên, chị từng dọn hàng, buôn bán, nhưng Tết đến thăm hỏi họ hàng khác , buôn bán khó đối phó nhất là khách hàng, đều khách hàng là thượng đế, nhóm thượng đế chỉ giá thấp mua đồ , còn khó đối phó lắm.

 

việc kinh doanh của Tống Tân Nhiễm hình như thế, những học sinh vô cùng sảng khoái, đưa tiền còn phóng khoáng hơn lớn, bao giờ mặc cả, hơn nữa đa đều gọi món cụ thể, đều để lấy bao nhiêu tiền, tùy ý đựng.

 

Trần Tĩnh Phương cũng vì tiện mà lấy mỗi loại một loại cho xong, đối với loại phần mấy tệ , cố gắng lấy mỗi loại nguyên liệu đựng bát một ít, nỗ lực đạt sự trung bình.

 

Tống Tân Nhiễm thu tiền thối tiền, hai phối hợp xuống, quả nhiên tốc độ nhanh hơn ít.

 

Một giờ bận rộn như đ-ánh trận trôi qua, học sinh về trường, Trần Tĩnh Phương lau mồ hôi trán.

 

Tống Tân Nhiễm đưa cô một bình nước:

 

“Vất vả .”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Thế gì vất vả, nhẹ nhàng hơn công việc trong xưởng thủy tinh nhiều, những vị khách nhỏ cũng khá dễ đối phó, hề kén chọn chút nào.”

 

“Còn đồ ?”

 

Lúc sạp đột nhiên tới một bà cụ tầm năm mươi tuổi, tay dắt một đứa trẻ.

 

Trần Tĩnh Phương lập tức dậy, tươi đón tiếp:

 

“Có, bác mua gì ạ?”

 

“Mua cho cháu gái dì.”

 

Bà cụ nheo mắt soi mói , “Mấy thứ là gì, sạch sẽ đấy.”

 

“Sạch ạ, bọn con tự cũng đang ăn đây.”

 

Trần Tĩnh Phương cầm bát nhỏ, gắp cho miếng mộc nhĩ, “Đây là bọn con sáng sớm chợ mua đấy, tươi lắm ạ.”

 

“Bà ơi, con ăn.”

 

Cô bé ngửi thấy mùi cũng thèm.

 

Bà cụ vỗ vỗ tay cô bé, hỏi:

 

“Bán thế nào đấy ạ?”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Rau trong thùng hai hào một xiên, món mặn bốn hào một xiên, viên thịt trong thùng một hào một viên…”

 

“Đắt thế ạ!”

 

Bà cụ tặc lưỡi, “Đồ bằng vàng ?

 

Mấy miếng củ cải mà dám bán hai hào, chợ rau một cân mới ba hào, mua hai ba cân !”

 

Trần Tĩnh Phương trong lòng hài lòng, nụ đổi:

 

“Bác, nước dùng bọn con cố ý nấu từ nước gà, hơn nữa bên trong còn bỏ nhân sâm tùng nhung, mua ở thành phố một hai trăm một cân đấy, giá bán bọn con đều kiếm lời ạ, nghĩ là ở cổng trường bồi bổ c-ơ th-ể cho các cháu.”

 

“Bà ơi, mua cho con .”

 

Cháu gái ngửi thấy mùi ngừng nuốt nước miếng, cầu xin.

 

Bà cụ bĩu môi, nồi nước dùng vài cái.

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Bọn con ngày nào cũng đến dọn hàng, bác đều sắp bán hết .”

 

Bà cụ tổng kết :

 

“Được thôi, lấy cho dì một tệ.”

 

“Được ạ.”

 

Trần Tĩnh Phương nhanh ch.óng đựng xong, đưa cho bà cụ, “Bác thong thả ạ.”

 

Bà cụ dắt tay cô bé , cô bé đợi nổi ăn, còn thể thấy âm thanh vang :

 

“Bà ơi ngon thật!”

 

“Con ăn , một tệ đấy, thứ đắt thật.”

 

Trần Tĩnh Phương thở phào nhẹ nhõm.

 

Tống Tân Nhiễm trêu chọc:

 

“Tĩnh Phương, chị cũng buôn bán đấy nhỉ, bà cụ cũng mủi lòng, đúng là lưỡi hoa sen nở.”

 

“Hoa sen gì chứ.”

 

Trần Tĩnh Phương , “Chẳng qua là bình thường lúc mua đồ, những bán hàng cũng thế thôi.”

 

Tống Tân Nhiễm hỏi:

 

“Tĩnh Phương, chị tìm công việc thích hợp ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-99.html.]

Trần Tĩnh Phương :

 

“Vẫn ạ.”

 

“Vậy chị đến giúp em ?”

 

Tống Tân Nhiễm , “Lương 500 một tháng, như ở xưởng thủy tinh.”

 

Trần Tĩnh Phương sững vài giây, đó mặt lộ vẻ thể tin nổi:

 

“Tân, Tân Nhiễm, em là thật ?

 

Chị, chị đến giúp em?”

 

Việc ở thị trấn Lĩnh Đức dễ tìm, đại công xưởng ngoài xưởng thủy tinh còn gì khác.

 

Tiệm ở thị trấn cũng ít, nhưng đều là một nhà tự , căn bản sẽ tìm ngoài.

 

Trần Tĩnh Phương từ lúc đòi lương rời xưởng thủy tinh, liền luôn để ý tin tức tuyển , nhà chị ngay trong thôn gần đây, trong nhà còn con hai tuổi cần nuôi, tự nhiên thể nơi quá xa.

 

Tuyển , nhưng ít, hơn nữa lương đều thấp, một tháng hai ba trăm, hơn nữa nội dung còn phức tạp vụn vặt.

 

Trần Tĩnh Phương từng việc một tháng sáu trăm, tự nhiên chê mức lương thấp hơn một nửa, đang phiền não lắm.

 

Đường lui cuối cùng là về nhà ruộng, nhưng nông nghiệp một năm căn bản tiết kiệm bao nhiêu tiền, nuôi lợn bán lợn một năm đại khái cũng chỉ kiếm một nghìn tệ, còn tính chi phí.

 

Hôm nay chị đến cảm ơn Tống Tân Nhiễm, ngờ thấy tin như .

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu:

 

“Em dọn hàng đôi khi một cũng bận xuể, hôm nay chị đến giúp em, em nhẹ nhàng ít, hơn nữa Tĩnh Phương chị cũng buôn bán đấy chứ.”

 

“Chị, chị ?”

 

Trần Tĩnh Phương khẩn trương, “Chị từng chuyện , lỡ khéo đuổi khách của em thì , chị tay chân thô kệch, cũng từng việc tinh tế…”

 

Tống Tân Nhiễm bộ dạng thấp thỏm của cô, trực tiếp ngắt lời cô:

 

“Chị đừng lo lắng nhiều thế, việc của em cũng chẳng tinh tế gì.

 

Chị từng , nhưng hôm nay lắm đấy, em nghĩ chúng quen , em cũng hiểu con chị, mới hỏi chị ?”

 

Bà cố ý :

 

“Chị cứ , là đến giúp em ?”

 

“Không !”

 

Trần Tĩnh Phương vội , “Không , chị chỉ sợ… hỏng việc của em.”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Không , nội dung công việc cũng đơn giản, là mỗi ngày chín, mười giờ đến giúp em chuẩn nguyên liệu, việc lặt vặt, buổi chiều cùng em dọn hàng.

 

Trong nhà chị còn con, lúc tan học tự học buổi tối em tự bán là .”

 

Trần Tĩnh Phương kinh ngạc vô cùng, chỉ chút việc một tháng 500?

 

Những chuyện bình thường ở nhà chị cũng thường xuyên , cần bất kỳ hàm lượng kỹ thuật nào.

 

Bánh từ trời rơi trúng đầu , Trần Tĩnh Phương còn dám nhận, suy nghĩ một chút, cô :

 

“Tân Nhiễm, việc của em cũng nhiều, cần bỏ nhiều tiền như tìm , mấy ngày nay chị cũng việc gì , mai đến giúp em việc lặt vặt, tiền nong gì đừng nhắc tới nữa, em giúp chị đòi lương là chuyện lớn thế chị còn cảm ơn em thế nào đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm thấy bộ dạng kiên quyết của cô, đoán nỗi lo và suy nghĩ trong lòng cô, thế là :

 

“Đã chị , mai phiền chị.”

 

Mai Trần Tĩnh Phương đến là rốt cuộc gì, cũng sẽ nảy sinh nỗi lo kỳ lạ nữa, cẩn thận tâm tính là chuyện .

 

Trần Tĩnh Phương hỏi:

 

“Vậy mai chín giờ trực tiếp đến nhà em ?”

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu:

 

“Phải, chị cần mang gì cả, chỗ em đều , mai chị vất vả .”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Giúp việc của em chị vui còn kịp, gì vất vả!”

 

Chị đảo mắt xung quanh một vòng, hỏi:

 

“Tân Nhiễm em bây giờ chuẩn dọn hàng về ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Đợi học sinh tan tự học buổi tối là .”

 

Trần Tĩnh Phương xắn tay áo lên:

 

“Tay em còn đang thương đấy, đừng cử động, chị giúp em thu dọn đẩy về.”

 

Tống Tân Nhiễm băng cá nhân ngón tay thật sự dở dở , nghiêm trọng đến mức đó.

 

Trần Tĩnh Phương tay chân lanh lẹ, đẩy xe đẩy đến cửa, đặt củ cải và trái cây mang đến trong nhà Tống Tân Nhiễm, dù Tống Tân Nhiễm giữ chị nghỉ một lát thế nào, chị đều .

 

Tống Tân Nhiễm bóc băng cá nhân , định nấu cơm tối, cửa lớn “kẽo kẹt” mở , tiếng bước chân nhỏ bé vang lên.

 

Là Tống Dư về .

 

Tống Tân Nhiễm thò đầu từ bếp:

 

“Tiểu Dư về , hôm nay nhà Viên Viên chơi ?”

 

Tống Dư cúi đầu “ừm” một tiếng:

 

“Viên Viên bảo con nhà .”

 

Nghe tiếng cu Tống Tân Nhiễm liền cảm thấy đúng, bước khỏi bếp.

 

Đứa trẻ đeo cặp sách trong nhà, đầu cúi, lớp lông mềm mại khăn quàng cổ rũ xuống vô lực, trong lòng cu còn ôm cái gì, lá dài màu xanh của thực vật mọc từ trong lòng cu .

 

“Sao ?”

 

Tống Tân Nhiễm tới bên cạnh cu , nhẹ giọng hỏi, “Hôm nay xảy chuyện gì vui ?”

 

Tống Dư lắc đầu, giọng thấp thấp:

 

“Không ạ.”

 

Tống Tân Nhiễm sờ lá dài của thực vật trong lòng cu :

 

“Vậy Tiểu Dư mang Mạch Đông về nhà?”

 

Tống Dư gì.

 

Vài giây , cu giơ tay dụi dụi mắt, dụi dụi.

 

Lại vài giây , nước mắt lã chã rơi xuống, giọng mang theo tiếng :

 

“Mẹ, ơi, Mạch Đông của con, ư…”

 

Cu cuối cùng kiềm chế , đau lòng lớn lên:

 

“Mạch Đông của con sắp ch-ết , hu hu hu hu.”

 

Tống Tân Nhiễm cũng hoảng, Tống Dư ít khi lớn như , cu luôn là đứa trẻ tâm trạng khá định.

 

Lấy khăn giấy , lau khuôn mặt đứa trẻ, ngẩng đầu cu lên, mới phát hiện hốc mắt cu đỏ cực kỳ, lâu .

Loading...