Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:07:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
chuyện như thế nhiều hơn ở trường cấp ba 3, ở trường tiểu học còn qua mấy ca.
Đinh Tư Tư :
“Mẹ cháu cũng nghĩ , bà cháu thành phố học cấp hai, nhưng thi qua trường ở thành phố mới .”
Tống Tân Nhiễm hai đứa nhỏ ăn uống ngon lành, thầm nghĩ, bà còn tưởng thời chắc áp lực, tuổi nhỏ của bà sống thoải mái, ngờ chỉ là chỗ bà thấy áp lực thôi.
Ăn xong, Diêu Húc uống sạch nước dùng, cảm thán:
“Nước nấu mì chắc ngon lắm.”
Đinh Tư Tư đảo mắt, gì.
Diêu Húc vứt r-ác thùng, vẫy tay với Tống Tân Nhiễm:
“Dì Tống tạm biệt, cháu về đây, ngày mai nhất định cháu sẽ tới mua Oden!”
Cậu , Đinh Tư Tư liền :
“Dì Tống, cháu thể múc bát nước về ?
Mẹ cháu cũng ăn khuya, cháu về nhà nấu bát mì cho bà.”
Tống Tân Nhiễm :
“Cháu theo dì về, dì lấy bình giữ nhiệt cho cháu đựng, cái bát nhựa đựng cái gì.”
“Chị Vân mà nếm bát mì cháu nấu, chắc chắn tối nay mất ngủ.”
Đinh Tư Tư :
“Mẹ cháu mất ngủ chắc chắn là vì nước Oden quá ngon, chứ vì mì cháu nấu , dạo ý kiến với cháu nhiều lắm, cứ bài tập cháu sai nhiều quá.”
Tống Tân Nhiễm :
“Chị Vân cũng là lo cho cháu, nhưng Tư Tư cũng chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều .”
Đinh Tư Tư với bà một cái:
“Dì Tống dì yên tâm , mỗi ngày cháu ngủ ngon lắm, gọi cũng dậy nổi!”
Tống Tân Nhiễm về nhà đựng một bình giữ nhiệt nước cốt cho Đinh Tư Tư, múc một thìa nước dùng mì, định nấu cho Tống Dư.
Mấy hôm bà nấu thế , Tống Dư thích, ăn sạch sành sanh cả nước mì.
Lúc nấu mì bà bỏ quả trứng gà để sẵn , trứng nấu cùng với Oden bán ngoài, sớm thấm đẫm hương vị, lòng trắng cũng nhuộm thành màu hổ phách, giống như trứng .
cái khác với trứng , bên trong còn mang chút lòng đào, ăn nghẹn.
Tống Dư ăn quả nhiên thích, bẻ quả trứng thành hai nửa, một bàn tay nhỏ cầm một nửa, tò mò :
“Khác với trứng nhà dì ạ.”
“Sao khác?
Đây chính là dì mang cho chúng mà.”
Tống Tân Nhiễm .
Tống Dư chỉ lòng đào bên trong:
“Trứng ngon.”
Tống Tân Nhiễm :
“Vậy mai Tiểu Dư ăn hai quả.”
Tống Dư lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc:
“Một quả là đủ ạ, hai quả con với mỗi một quả.”
Tống Tân Nhiễm , hỏi cu ở trường mẫu giáo thế nào.
Tống Dư giọng sữa:
“Trường mẫu giáo vui lắm, các bạn trong lớp đều thích Mạch Đông của con, hoa của Mạch Đông đặt nhiều lắm ạ.”
Cu giơ hai tay lên:
“Ít nhất nở mười bông hoa mới tặng các bạn, nhưng con hứa với Viên Viên bông đầu tiên tặng cho .”
Vì giờ gánh vác trọng trách, mỗi ngày đến lớp việc đầu tiên Tống Dư là xem Mạch Đông của , cu tưới nhiều nước cho Mạch Đông mau lớn, nhưng dì bán hoa mười ngày tưới nước một , Tống Dư tuân thủ nghiêm ngặt câu .
May mà ngày mai là ngày thứ mười, Tống Dư tối ngủ mơ cũng mơ thấy tưới nước cho Mạch Đông.
Ngày hôm đến lớp, Tống Dư cầm bình tưới chạy nhà vệ sinh lấy nước, hai tay ôm nửa bình nước chạy về lớp, kiễng chân lên tưới nước cho Mạch Đông của .
Cu nhẹ nhàng chạm chiếc lá xanh dài của Mạch Đông, thở phào một , may mà khô vàng.
Cu tưới nước đặc biệt cẩn thận, nỗ lực tưới đều, cố gắng để mỗi chiếc lá mỗi mảnh đất đều tận hưởng sự tưới tắm của mưa móc.
Các bạn trong lớp thấy , mấy bạn cũng túm tụm :
“Tống Dư gì đấy?”
“Không cần tưới thế , đổ trực tiếp xuống là mà.”
Tống Dư lắc đầu, mặt nghiêm túc:
“Đây là hoa của , chăm sóc thật .”
Trẻ con tâm lý bầy đàn nghiêm trọng, cu , lập tức giơ tay:
“Cậu tưới xong thể đưa bình cho tớ , tớ cũng tưới hoa của tớ.”
Tống Dư :
“Được chứ, thường xuyên chăm sóc nó, nó cũng sẽ lớn .”
Rất nhiều đứa trẻ cứ chậm rãi tưới nước ở đây, tưới trao đổi kinh nghiệm nuôi hoa, thực chẳng kinh nghiệm gì cả, chỉ giáo viên nhắc nhở, hoặc lúc thấy khác tưới nước mới chú ý một chút, nhưng điều cản trở chuyện rôm rả.
Đột nhiên đứa trẻ chú ý đến chậu hoa nhài sắp khô héo , kêu lên:
“Ngô Diệu Hiên, hoa của sắp ch-ết kìa, tưới ít nước .”
Ngô Diệu Hiên từ khi mời phụ thì ngoan hơn ít, mâu thuẫn với bạn học cũng ít , cô An còn vì chuyện mà công khai khen ngợi Ngô Diệu Hiên.
Ngô Diệu Hiên đầu họ, liếc mắt cái thấy Tống Dư, hừ một tiếng:
“Hoa của tớ cần tưới nước cũng sống !”
Cu ghế nhúc nhích, đứa trẻ bên ban công thấp giọng :
“Hoa nhài của Ngô Diệu Hiên đáng thương quá, ai chăm sóc sắp ch-ết .”
“Ngô Diệu Hiên là một chủ , lá rụng hết kìa.”
Tống Dư thấy trong lòng chua chua, cu về phía Ngô Diệu Hiên, thấy cu chú ý , nhanh ch.óng tưới nước cho hoa nhài, miệng nhỏ giọng :
“Hoa nhài hoa nhài đừng ch-ết, sống thật , mùa xuân sẽ nở hoa.”
Ngô Diệu Hiên bây giờ thật sự ghét ch-ết Tống Dư , hại cu mời phụ , bố mắng, cu bao giờ mắng cả!
Tống Dư đáng ghét như , cô giáo và bạn học thích, Ngô Diệu Hiên quyết định nhất định báo thù!
Cách báo thù của cu đơn giản, trong giờ học cô giáo hỏi:
“Có bạn nhỏ nào nhận phiên âm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-95.html.]
Tống Dư giơ tay !
Điều giống như một tín hiệu, tay Ngô Diệu Hiên lập tức cũng giơ lên, cu căn bản thèm bảng, chỉ nghĩ đến chuyện hơn thua.
Cô An đồng t.ử rung động, dám tin Ngô Diệu Hiên chủ động giơ tay, vui mừng gọi:
“Ngô Diệu Hiên em trả lời .”
Thấy ánh mắt Tống Dư cũng dán , Ngô Diệu Hiên đắc ý hừ một tiếng, lên bảng—
Tức thì tắc tịt, ừm, phiên âm là gì nhỉ?
Cô An dùng ánh mắt khích lệ cu :
“Không , em suy nghĩ trả lời cô .”
Ngô Diệu Hiên:
Ừm…
Đợi mười mấy giây, cô An thấy Ngô Diệu Hiên vẫn vẻ mặt ngơ ngác, cuối cùng xác định cu .
Cô An:
…………
đối với loại trẻ ít giơ tay thế , cô An vẫn lấy khích lệ chủ:
“Quên thì xuống , Tống Dư em .”
Tống Dư giọng trong trẻo:
“Đọc là y, y.”
Cô An hài lòng :
“ , chính là như , lấy thẻ nhỏ nhận .”
“Tống Dư giỏi quá nè, câu hỏi nào cô đưa cũng .”
Nghe lời truyền đến bên cạnh, Ngô Diệu Hiên nghiến c.h.ặ.t răng.
Đáng ghét quá!!
Nếu lớp giơ tay thắng nổi, đổi góc độ, bố cu , lấy sở trường của tấn công sở đoản của khác.
Tiết thể d.ụ.c, cô giáo dẫn tập ném bóng.
Đây chính là sở trường của Ngô Diệu Hiên, cu ném về phía Tống Dư, chuẩn cho Tống Dư thấy bản lĩnh của .
gần, vị trí xem như chiếm mất.
Chương Tiểu Đạt :
“Tống Dư ném , giúp đếm!”
Tống Dư lắc đầu:
“Mình giúp đếm cho, chỉ đếm đến hai mươi thôi.”
Mà cu thể ném đến hai mươi mấy cơ, Chương Tiểu Đạt chỉ đếm thiếu cho cu .
Chương Tiểu Đạt nhếch miệng :
“Được!”
Ném xong, Ngô Diệu Hiên chuẩn tiến tới, nhưng nhanh hơn cu , Viên Viên :
“Tống Dư giúp đếm.”
Tống Dư .
Người bên cạnh cu dứt, Ngô Diệu Hiên tiến tới chẳng tìm thấy cơ hội.
Sao thể xảy chuyện !
Cuối cùng lúc tập hợp tiết thể d.ụ.c, Ngô Diệu Hiên tìm thấy cơ hội, tiến tới đẩy Tống Dư một cái, một trận quyết đấu đường hoàng.
Chạy nhanh lên, cánh tay vươn —
Tống Dư đang yên lành bỗng dưng chạy mất.
Ngô Diệu Hiên một bước vững, “bộp” một cái ngã xuống đất.
Giáo viên thể d.ụ.c tận mắt chứng kiến, bất ngờ kinh hãi, vội vàng chạy tới:
“Ngô Diệu Hiên em , ngã đau ?”
Tiểu bá vương trong lớp hôm nay ngã bằng phẳng thế?
Chắc chắn ngã đau , cánh tay và chân một trận đau, nhưng cu bỗng thấy giọng Tống Dư, ngây thơ mang theo lo lắng:
“Ngô Diệu Hiên phòng y tế xem .”
Ngô Diệu Hiên lau mắt, mím môi, kiên cường dậy:
“Tớ !
Không phòng y tế!”
Sau đó khập khiễng, nỗ lực duy trì bình tĩnh hàng tập hợp.
Trải qua đủ loại chuyện, Ngô Diệu Hiên quyết định trực tiếp gửi chiến thư cho Tống Dư, trong phim truyền hình hùng quyết đấu đều như , nhưng cu là hùng Tống Dư là kẻ hèn nhát, cứ hẹn giờ học.
…
Tiết cuối buổi chiều, Tống Dư phát hiện một tờ giấy bàn của .
Trên đó hai chữ cu hiểu, bên nhiều phiên âm, cu thử đ-ánh vần vài :
songiu iaogin jiedon……
Sau giờ học, cổng xưởng, x x.
Tống Dư nhíu mày đ-ánh vần vài , phát hiện thể đ-ánh vần , chắc là bản thảo của bạn nhỏ nào đó thôi.
Mà chữ bên Tống Dư nhận hết, cuối cùng còn ba chữ, Tống Dư chỉ một trong đó :
“Khẩu, thiên…
ừm…”
Không quen .
Cu để tờ giấy ở chỗ nhận đồ thất lạc bên cạnh bục giảng, như bạn nào mất thể lấy.
Ngô Diệu Hiên cu , Tống Dư hiểu , nhưng đều là bạn học trong lớp, cu thiện với Ngô Diệu Hiên.
Ngô Diệu Hiên lập tức mặt , hừ mạnh một tiếng, cu thấy Tống Dư nghênh chiến .
Cu nắm c.h.ặ.t t.a.y , thề đường đường chính chính so tài cao thấp với Tống Dư.
“Reng reng” trường mẫu giáo vang lên chuông tan học.
Cô An tổ chức các bạn nhỏ lớp Mẫu giáo 1 thu dọn cặp sách, xếp hàng khỏi lớp.
Ngô Diệu Hiên lơ đễnh, đang chăm chú chằm chằm Tống Dư, thấy cu chậm rãi thu dọn cặp sách, bỏ đồ đạc ngăn nắp trong, đeo cặp sách lên, đặt ghế …