Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:07:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước vốn thích chuyện với cô , cô cứ khúm núm sợ hãi.
Lúc đầu còn bảo cô đừng nhận ca đêm liên tục, thấy cô hiền nên bắt nạt, mà cô cứ đều là trong xưởng, giúp thì giúp, tức ch-ết.”
Trần Tĩnh Phương :
“Cũng hẳn là , Tân Nhiễm tuy tâm địa lương thiện, nhưng phần nhiều là vì kiếm tiền.
từng chuyện với cô vài , nên chút ít về cảnh gia đình cô .”
Từ Sa lẩm bẩm:
“Sớm chuyện qua nhiều hơn một chút, cũng đỡ bây giờ gặp cô mà chẳng dám ngẩng đầu lên, cứ thấy áy náy với .”
Trần Tĩnh Phương bật , Từ Sa năm nay mới hai mươi, là nhỏ tuổi nhất trong ký túc xá, tính cách trẻ tuổi thường nóng nảy, yêu ghét rõ ràng, ưa bất công.
Cô :
“Tân Nhiễm để bụng chuyện đó .”
“ em để bụng mà.”
Từ Sa nhíu mày, thấp giọng lầm bầm, “Nếu chuyện , ngày nào em cũng mua Oden .”
Nhớ bát ăn lúc nãy, Từ Sa kìm nuốt nước miếng, thật Tân Nhiễm kiểu gì, hương vị thanh đạm nhưng đậm đà, ngoài việc cay thì đủ cung bậc hương vị, tươi ngon đến mức nuốt luôn cả lưỡi.
Vừa đến xưởng, hai đụng mặt ngay bà chủ.
Trần Tĩnh Phương thầm nghĩ, đúng là lúc cần thì chẳng thấy , cần nữa xuất hiện ngay mắt.
Cô giờ còn cầu cạnh bà chủ nữa, đầu định rời , nhưng những công nhân khác trong xưởng đang cần, phía xa truyền đến mấy tiếng gọi:
“Bà chủ!”
Một nhóm năm sáu chạy tới vây lấy bà chủ:
“Bà chủ, xưởng thủy tinh bốn tháng phát lương , con cái ở nhà tiền mua sữa bột nữa, bà cho chúng vay ít tiền , khi nào phát lương trừ thẳng là .”
“Bà chủ, già trong nhà còn đang đợi gạo nấu cơm, phát lương nữa là ch-ết đói mất.”
“Bà chủ, con học ở ngoài tiền sinh hoạt phí .”
Nhóm nhao nhao kể khổ, nhưng bà chủ chỉ lạnh mặt:
“ cũng tiền, mà hỏi xưởng trưởng !”
“Xưởng trưởng ông cũng tiền, đây?
Chẳng lẽ phát lương cho chúng ?”
“ , bà chủ, lúc xây xưởng bà cũng phần, tiền thưởng bà cũng nhận ít, giờ nhắc đến chuyện phát lương là bà đùn đẩy, bảo chúng đây?”
“Bà phát lương thì chúng !”
Bà chủ vẫn im bất động, vô cùng cứng rắn:
“Các cũng chịu, chặn thì cứ chặn, xưởng trưởng xưởng thủy tinh là ai các đều , kiện tòa cũng trả!”
Đám vây quanh xong, phía xa mấy chạy tới:
“Bà chủ ở bên , mau tới !”
Nhìn bà chủ vây kín mít, công nhân trong xưởng lúc cũng suy nghĩ giống Trần Tĩnh Phương đây, đòi tiền từ xưởng trưởng thì tìm bà chủ, họ đều là một nhà.
Trần Tĩnh Phương lắc đầu, thầm nghĩ nhiều xông tới như , bà chủ càng thể nào đưa lương.
Mà thái độ bà chủ từ đầu dứt khoát, từng nghĩ đến chuyện cho vay tiền.
Từ Sa nhổ nước bọt, mắng thầm:
“ là càng giàu càng keo kiệt.”
“Bà chủ đừng tiền nữa, ai chẳng nhà đẻ bà cả núi vàng núi bạc, lúc đầu Đổng xưởng trưởng mở cái xưởng cũng là do bà bỏ tiền đấy thôi.”
Một công nhân bỗng một câu như .
Đây là chuyện những thạo tin một chút trong xưởng đều , xưởng trưởng là sợ vợ, mỗi bà chủ tới xưởng, xưởng trưởng đều tươi nịnh nọt.
Không ngờ câu chọc giận bà chủ, bà quát lớn:
“Nhà đẻ tiền là chuyện của nhà đẻ , cái xưởng thủy tinh của nhà đẻ .
Lúc mới xây xưởng phát lương, nào nấy đều khen chúng là , giờ mới nợ bốn tháng lương thôi vây lấy , quên hết ân nghĩa ?
Lũ ăn cháo đ-á bát!”
Từ Sa cũng chỉ mới tới hai năm gần đây, cảnh tượng lúc xây xưởng thế nào, nhưng bà chủ cũng nhổ nước bọt, hung dữ :
“ đòi tiền lương của mà cũng sai ?
Ân nghĩa gì chứ, tất cả đều là thứ chúng đáng nhận!”
Trần Tĩnh Phương kéo cánh tay cô:
“Đừng xem náo nhiệt nữa, mau tìm xưởng trưởng .”
“Được.”
“Hai đó gì, mau đây!”
Chưa hai bước Uông Linh gọi , “Hôm nay ca đêm thiếu , hai , tính lương gấp đôi cho.”
Uông Linh vốn định đến ký túc xá tìm , ngờ khỏi phân xưởng đụng mặt, đỡ bộ nhiều.
Trước hai thấy Uông Linh đều chẳng buồn đoái hoài, một là lười chuyện, hai là dù cô cũng là tổ trưởng, nhỡ tin tức gì còn đến mức chèn ép.
công nhân trong tổ đều ý kiến lớn với Uông Linh, cô là tay sai của lãnh đạo xưởng!
Từ Sa nắm thóp xưởng trưởng, giờ chẳng còn sợ Uông Linh nữa, lạnh một tiếng:
“Không , cô tìm khác .”
Uông Linh nhấn mạnh:
“Phí ca gấp đôi mà cũng ?
Chế độ là đầu đấy, hai gặp may mới đấy!”
Từ Sa lớn thành tiếng:
“Cái may cô lấy mà dùng, cô việc của hai thì gấp bốn lương đấy, bình thường chẳng mắt lúc nào cũng dán tiền , hôm nay mau xông lên ?”
Trần Tĩnh Phương kéo tay Từ Sa, nhắc nhở cô đừng nữa.
Từ Sa thể dừng :
“Trước chẳng ghê gớm lắm , ở trong tổ còn kết bè kết phái, giờ tìm ca mà chẳng tìm nổi, đáng đời!”
Uông Linh dám tin, đe dọa:
“Cô thế là thế nào?
Cẩn thận cho cô nghỉ việc, ngày mai cần tới nữa!”
Từ Sa tỏ vẻ vô tư :
“Cho nghỉ thì nghỉ , cứ tưởng ai cũng thèm ở đây chắc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-93.html.]
Cô thích thì cô nhiều !”
Uông Linh ngờ Từ Sa dám chuyện với cô như , quan hệ của cô với Từ Sa tuy là lắm, nhưng cũng tệ.
Từ Sa là sợ phiền phức, nhưng việc cần vẫn , đôi khi chuyện khó một chút, nhưng bao giờ nhắm cô .
Uông Linh khi tán gẫu với khác cũng thường lấy chuyện của Từ Sa trò .
Hôm nay dám cưỡi lên đầu cô ?!
Uông Linh c.h.ử.i bới:
“ thấy hai ở chung với Tống Tân Nhiễm lâu quá nên lây bệnh tâm thần !”
Từ Sa hừ lạnh một tiếng:
“ thấy cô mới bệnh nhẹ đấy, Tân Nhiễm bây giờ ăn phát đạt kiếm nhiều tiền, chẳng thèm đến cái xưởng nát của các , dâng đến tận cửa cô cũng thèm ngó ngàng tới, chỉ cô là tưởng ghê gớm lắm, phi!”
Nói xong Từ Sa bỏ , khiến Uông Linh tức đến á khẩu, sớm Từ Sa là mồm mép lanh lợi, ngờ c.h.ử.i cũng trôi chảy thế .
Tống Tân Nhiễm ăn phát đạt còn kiếm nhiều tiền?
Làm thể, cái tính cách ba que đ-ấm đó á?
Uông Linh khẳng định Từ Sa đang khoác lác.
“Tiểu Sa, em cũng quá xốc nổi !”
Trần Tĩnh Phương , “Em với Uông Linh nhiều thế gì, như cô em còn lạ gì nữa!”
Từ Sa đáp:
“Em sớm ngứa mắt với cái bộ dạng đó của cô , xưởng tiền phát lương thì cô phách lối, giờ xưởng sắp sập , cô vẫn bộ như thấy đủ, em mà thấy buồn nôn!”
“Trước trong tổ bắt nạt Tống Tân Nhiễm ghê gớm nhất chính là cô !”
Từ Sa hung hăng phun bọt, nếu tổ trưởng dẫn đầu bắt nạt khác, công nhân bên cũng dám càn đến thế.
Trần Tĩnh Phương im lặng vài giây, cũng :
“ câu của em đúng là hả giận thật.”
Từ Sa hừ nhẹ:
“Cô cứ tưởng em lớn lên bao năm nay là vô ích chắc?”
Lúc hai đến văn phòng xưởng trưởng, Từ Sa vẫn căng thẳng:
“Lớn ngần tuổi, từng chuyện như thế .”
Giây tiếp theo cô giơ tay gõ cửa, nhận câu “ ”, Từ Sa thẳng:
“Đổng xưởng trưởng, chắc hẳn ông cũng chuyện của ông với Ngụy Ngọc vợ ông nhỉ.”
Đổng xưởng trưởng kinh hãi.
Trần Tĩnh Phương cũng sửng sốt, dám tin Từ Sa, chẳng còn thấp thỏm ?
Sao gặp tung chiêu lớn thế?
Ít đối diện với xưởng trưởng, vòng vo một chút thì hơn chứ!
“Đổng xưởng trưởng, chúng đến đây cũng ý gì khác, chỉ là…”
Trần Tĩnh Phương định dịu bầu khí, nhưng hết câu Đổng xưởng trưởng mặt mày sầm sì ngắt lời.
Đổng xưởng trưởng chằm chằm Từ Sa, giọng mang theo đe dọa:
“ hiểu ý cô, tin đồn nhảm nhí nào mà cũng dám mang đến mặt hả?”
Từ Sa ưỡn ng-ực ngẩng đầu:
“Có tin đồn Đổng xưởng trưởng trong lòng tự hiểu rõ, ông với Ngụy Ngọc đúng là gan to bằng trời, trực tiếp chuyện đó ngay trong xưởng…”
“Câm miệng!”
Sắc mặt Đổng xưởng trưởng lúc xanh lúc trắng, cầm điện thoại lên định gọi:
“Bảo vệ, bảo vệ !”
Từ Sa mỉa mai:
“Bảo vệ đang ở bên ngoài chặn bà chủ .”
Đổng xưởng trưởng cứng đờ .
Trần Tĩnh Phương nhận điều đó, liền ngay:
“Xưởng trưởng còn bà chủ tới ?
Không bà chủ phong thanh gì mà tới kiểm tra đột xuất, nhưng công nhân vây quanh đông quá, bà chủ chắc vẫn đang ở bên .”
Đổng xưởng trưởng hai với ánh mắt âm trầm:
“Rốt cuộc các gì?”
Trong lòng Đổng xưởng trưởng lúc như lửa đốt, ngũ tạng lục phủ như vỡ tung, nhưng mặt tỏ vẻ chuyện gì, uất ức đến mức còn khó chịu hơn ăn ruồi.
“Chúng tiền lương nợ.”
Trần Tĩnh Phương .
Đổng xưởng trưởng cảm thấy câu cực kỳ quen tai, đồng t.ử giãn , gầm lên một tiếng mang theo hỏa khí:
“Hai cùng một bọn với con nhỏ… con nhỏ Tống Tân Nhiễm đó!”
Từ Sa trong lòng căng thẳng, định phản bác ngay, nhưng Trần Tĩnh Phương kéo , cô lộ vẻ mặt nghi hoặc:
“Tống Tân Nhiễm…”
Nói đến nửa câu thì nuốt xuống, :
“Xưởng trưởng đừng quan tâm chúng cùng bọn với ai, ông trả lương cho chúng thì chúng đành hỏi bà chủ thôi, tình cờ là hôm nay bà chủ đến xưởng.”
Đổng xưởng trưởng mặt đen như đ-ít nồi :
“Đi tìm chủ nhiệm Lưu ở phòng tài vụ mà quyết toán!
Chỉ cần thêm một câu là hậu quả thế nào đấy.”
Trần Tĩnh Phương :
“Đổng xưởng trưởng cứ yên tâm.”
Cô kéo tay Từ Sa bước nhanh khỏi văn phòng, định xuống lầu thì đụng ngay bà chủ đang xông lên, quần áo bà giật rách một đường, lớp lông vũ trắng bên trong chui ngoài, sắc mặt bà còn tối hơn mực, bộ dạng như tìm tính sổ.
Hai vội vàng né sang một bên, quả nhiên lâu thấy tiếng cãi vã giữa bà chủ và ông chủ:
“Đổng Cường, ông ăn kiểu gì đấy?!”
“Rầm” một tiếng, cửa đóng , âm thanh tức thì nhỏ nhiều.
Từ Sa nhíu c.h.ặ.t mày hỏi Trần Tĩnh Phương:
“Vừa chị với xưởng trưởng những lời đó, đây chẳng là bán Tân Nhiễm ?”