Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:03:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Tân Nhiễm một cái, cô cảm thấy Tống Tân Văn cũng đổi nhiều.

 

Chỉ là lưng Tống Tân Văn liền thở dài một tiếng.

 

Cô nghĩ như thế sai, nhưng bộ dạng của Thái Dương đành lòng.

 

Chỉ thể nghĩ giải quyết việc cho triệt để, cuộc sống cũng đến nỗi sống như nữa.

 

Ít nhất cô thu dọn giáo d.ụ.c Thái Dương, Thái Vĩnh Đức đừng loạn can thiệp nữa.

 

Như cũng là vì tương lai của Thái Dương.

 

Trước đây Tống Tân Văn ở trong thôn, con cái nhà nào cũng như , Thái Dương tuy nghịch ngợm một chút nhưng cũng lộ rõ.

 

Cô đến trấn , thật sự sống nửa tháng, cũng tiếp xúc với trấn , mới sự khác biệt, con cái nhà giáo d.ụ.c đúng là khác biệt.

 

sự khác biệt liền đổi.

 

Tống Tân Nhiễm về phòng, Tống Dư liền hỏi:

 

“Mẹ, em Tiểu Dương về ạ?"

 

Tống Tân Nhiễm .

 

Tống Dư ông cụ non thở dài một tiếng:

 

“Em Tiểu Dương ăn mì thịt kho ."

 

Tống Tân Nhiễm xoa xoa đầu :

 

“Nó ăn, Tiểu Dư chơi gì với Tiểu Dương thế?"

 

Nhắc đến chuyện chơi, Tống Dư khá vui vẻ, bọn họ xích đu, còn dạy Thái Dương sách nhận chữ nữa.

 

Tuy nhiên nhóc con nhíu mày nhỏ:

 

“Em dạy bao nhiêu em Tiểu Dương cũng ."

 

Rõ ràng tại .

 

“Sau đó em Tiểu Dương còn đẩy em một cái."

 

“Tiểu Dư thương ?"

 

Tống Dư với cô một cái:

 

“Không ạ, đau tí nào."

 

Rõ ràng cũng hiểu vì Thái Dương đột nhiên tức giận, liền kể hết việc cho Tống Tân Nhiễm.

 

Từ lời kể của đứa trẻ, Tống Tân Nhiễm hiểu rõ quá trình sự việc, nhưng thêm gì nhiều.

 

Trẻ con bây giờ còn hiểu cái gì gọi là ghen tị, chỉ Thái Dương thể Tống Tân Văn về, nên vui.

 

Tống Dư liền hỏi thêm nữa.

 

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, ai trẻ con chuyện, thực tế trẻ con còn rõ hơn ai hết cái gì nên cái gì nên , những hành động lóc thường ngày đều là thăm dò giới hạn của lớn.

 

Không , cái loại bá vương nhỏ như Thái Dương , bà nội và bố bênh vực , vì nó bắt nạt Tống Dư mà đ-ánh nó, nó liền dám nữa.

 

Ngày hôm Tống Tân Nhiễm thấy bạn mới của Tống Dư đến tìm , chút nghi ngờ:

 

“Tiểu Dư hôm nay ngoài chơi ?"

 

Hôm qua nhóc con chơi ở ngoài cả ngày, chỉ lúc ăn cơm mới về, chơi vui, kể bọn họ chơi cái gì, giọng điệu đều phấn khích.

 

Tống Dư lắc đầu, giọng non nớt:

 

“Bọn họ mẫu giáo, chờ tan học mới đến tìm em chơi."

 

Tống Tân Nhiễm bộ dạng gì của , trong lòng chút khó chịu:

 

“Tiểu Dư học mẫu giáo ?"

 

Cậu khó khăn lắm mới tìm bạn mới thể chơi cùng, nhưng khác đều học, chỉ ở nhà.

 

Tống Dư nhíu mày suy nghĩ một chút:

 

“Em thể mẫu giáo."

 

“Tại thế?"

 

Tống Dư :

 

“Phải đợi đến khi em sáu tuổi mới đến trường."

 

Tống Tân Nhiễm từng tìm hiểu ở quê là quy định như , vì tài nguyên giáo d.ụ.c hạn, mẫu giáo công lập.

 

Nếu trẻ con , chỉ thể đợi đến năm năm tuổi học lớp tiền tiểu học ở tiểu học, đợi đến sáu tuổi liền học lớp một.

 

ở trấn chắc hẳn khác.

 

Tống Tân Nhiễm nhớ mấy đứa trẻ đến gọi Tống Dư ngoài chơi hôm qua, dáng vẻ bọn chúng tầm tầm tuổi Tống Dư, chứng tỏ trẻ con trấn đầy sáu tuổi cũng thể học.

 

Tống Tân Nhiễm quyết định hỏi thăm tình hình.

 

Người hỏi đầu tiên tự nhiên là Hoàng Vân.

 

Nhà Hoàng Vân sống ở trấn nhiều năm, còn một cô con gái đang học tiểu học, về phương diện trường học chắc hẳn nhiều thông tin.

 

Tống Tân Nhiễm chiên một nồi thịt lợn chiên giòn, đựng trong hộp cơm mang đến nhà Hoàng Vân.

 

cửa, Hoàng Vân liền thấy đồ trong tay cô, trách móc:

 

“Đến thì đến còn mang theo đồ gì nữa, Tân Nhiễm em thật là khách sáo quá!"

 

Tống Tân Nhiễm mở nắp :

 

“Vừa chiên thịt xong, nghĩ đến chị Vân nhà chị thích ăn, liền lấy chút đến cho chị nếm thử."

 

Hoàng Vân từ chối, luôn nhận đồ của khác cô trong lòng cũng thấy thoải mái.

 

ngửi thấy hương thơm của thịt chiên, lập tức lời từ chối nào nữa.

 

Đó là hương thơm kiểu gì cơ chứ, thịt chiên lò còn bốc nóng, hương cháy đặc trưng của dầu mỡ quyện với vị tê của hoa tiêu và hương vị thịt thuần khiết cứ chui mũi , lâu bay khắp nửa căn phòng.

 

Hoàng Vân thích ăn những loại đồ chiên rán nhất, lập tức thèm đến mức nuốt nước miếng.

 

Lời ở trong cổ họng chuyển một vòng, liền thành:

 

“Ôi chao, cảm ơn em nhé Tân Nhiễm, lò, chị nếm thử."

 

Nói xong kịp chờ đợi cho miệng, răng c.ắ.n một cái, “rắc" một tiếng giòn tan, tiếp theo là đầy miệng thơm lừng, lớp vỏ vàng óng giòn tan, thịt bên trong mềm mịn chê , chỉ mềm mịn, hương vị còn đỉnh của đỉnh, mang theo chút tê tê, hành lá khi chiên qua dầu nhiệt độ cao lùi cái vị hăng, điều hòa hương vị đặc biệt khéo léo, chỉ cảm thấy mỗi miếng nhai đều là hương vị khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-54.html.]

 

Hoàng Vân vô thức ăn mấy miếng, còn :

 

“Giá mà Kiến Quân ở nhà thì , em món sườn chiên đó còn từng ăn món gì thơm thế !"

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Nếu Đinh ăn em thể chiên nhiều thêm, chị bưu điện gửi cho , bây giờ thời tiết lạnh chắc là hỏng , đến lúc đó hấp ."

 

Hoàng Vân liên tục xua tay:

 

“Cái , gửi cũng mất nửa tháng, thời tiết lạnh mấy cũng hỏng, hơn nữa phiền em như ."

 

Tống Tân Nhiễm im lặng một lúc, cô đến thế giới vẫn gửi đồ bao giờ, trong đầu thỉnh thoảng còn lóe lên một thói quen kiếp , căn bản bây giờ gửi đồ lâu thế .

 

“Anh phúc ăn , chị để một chút cho Tư Tư."

 

Hoàng Vân đổ thịt chiên trong hộp cơm , một cái hộp khác đựng, chuẩn lát nữa rửa sạch cho Tống Tân Nhiễm mang về.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Chị Vân, Tư Tư năm học sơ trung nhỉ, chuẩn học ở đấy?"

 

Hoàng Vân :

 

“Chị là đưa Tư Tư lên thành phố, nhưng trường học thành phố cần hộ khẩu thành phố cơ, hộ khẩu thì tìm quan hệ, thời buổi tìm cái quan hệ hề dễ."

 

Hoàng Vân thực sớm cân nhắc việc , thì lúc sinh nhật chồng cũng đặc biệt đến thành phố, còn tìm Chu Chính Minh đặt hàng, chính là .

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Chị Vân, thế Tư Tư lúc đó học mẫu giáo và tiểu học cũng tìm quan hệ ạ?"

 

Hoàng Vân :

 

“Học tiểu học thì cần, trực tiếp đăng ký là , nhưng học mẫu giáo thì đơn giản thế ."

 

Tống Tân Nhiễm thở dài:

 

“Chị Vân, giấu gì chị, em cũng cho Tiểu Dư học mẫu giáo.

 

Em bây giờ bận bán hàng, Tiểu Dư cũng chỉ thể theo em, nhưng nó mới ba tuổi, em buôn bán chăm nó, liền gửi nó mẫu giáo, cũng bạn đồng trang lứa chơi cùng."

 

Hoàng Vân :

 

“Ý định của em thì , nhưng trấn chúng chỉ một cái mẫu giáo, học phí đắt, ba trăm tệ một học kỳ, nhưng khó .

 

Trước hết là hộ khẩu trấn Lĩnh Đức, tiếp theo còn quan hệ."

 

“Bây giờ mỗi nhà mỗi hộ đều một hai đứa con, trấn Lĩnh Đức lớn thế, tất cả trẻ con cộng đếm xuể, cả trấn chỉ một cái mẫu giáo công lập , điều kiện nhập học của rõ ràng mười mươi, ưu tiên tiếp nhận con em cán bộ cơ quan trấn, giáo viên trường học, bình thường xếp hàng!"

 

“Nói là xếp hàng, em tìm chút quan hệ thì xếp hàng đến lúc học tiểu học cũng .

 

Tư Tư bốn tuổi năm đó trấn mới lập mẫu giáo, chị tin liền tìm quan hệ, kết quả chen chúc lắm, đợi đến năm mới .

 

bây giờ chị vẫn nhớ lúc Tư Tư học mẫu giáo về kể, cô giáo dẫn bọn chúng chơi trò chơi còn dạy bọn chúng nhận chữ nữa!

 

Tốt hơn lớp tiền tiểu học ở trường tiểu học trong thôn bây giờ nhiều!"

 

“Tân Nhiễm, quan hệ chị tìm đây là chú họ xa của Kiến Quân, ông lúc đó dạy ở tiểu học, nhưng hai năm nghỉ hưu .

 

Nếu nghỉ, chị còn thể dẫn em tìm ông ."

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Chị Vân, đừng những lời , chị thể với em những tin tức em cảm kích ."

 

Xem học mẫu giáo là một chuyện dễ dàng.

 

Tống Tân Nhiễm lo.

 

Cô mới đến trấn bao lâu, quen cũng nhiều, căn bản quan hệ nhân mạch gì để , cho dù tặng quà cũng tìm để tặng.

 

Tống Dư vẫn ngoan, ở nhà thì xem sách vẽ tranh, hoặc giúp cô chút việc nhà, buổi chiều sạp cũng theo cô.

 

“Tiểu Dư ở nhà thì các bạn nhỏ đến tìm con chơi thế nào?"

 

Tống Tân Nhiễm hỏi .

 

Tống Dư giọng trong trẻo:

 

“Em bảo bọn họ , em theo bán gà bốc, bọn họ đến đây tìm em chơi."

 

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, nhóm bạn mới Tống Dư kết giao khá , khi tan học còn đặc biệt đến tìm .

 

Tống Tân Văn ở bên cạnh khen ngợi:

 

“Tiểu Dư giỏi thật, mới đến trấn mấy ngày tìm nhiều bạn thế !"

 

Tống Dư :

 

“Đã đến lâu lâu ạ."

 

Trong ký ức của đứa trẻ, bọn họ đến chỉ mấy ngày, vì bọn họ nhiều việc, dẫn cắt tóc, mua quần áo mới, còn đến thành phố mua sách.

 

Tống Dư ngạc nhiên phát hiện, bọn họ khi đến trấn liền liên tục mua đồ.

 

Nhóc con lo lắng, mua đồ tốn tiền nhất, nhà bọn họ hết tiền đây?

 

lúc , Tống Tân Nhiễm đưa cho hai tệ:

 

“Lát nữa Tiểu Dư chơi cùng các bạn đói thể mua đồ ăn."

 

Tống Tân Nhiễm cũng từng đứa trẻ, tự nhiên lúc nhỏ tiền phiền lòng bao nhiêu, bạn bè khác mua thứ thứ , ăn ngon miệng, cũng thèm thuồng, nhưng sờ túi chẳng một xu, chỉ đành nuốt nước miếng nhịn thôi.

 

Bây giờ cô thể kiếm tiền, liền hy vọng con thể sống vui vẻ hơn một chút.

 

Tống Dư do dự một chút, vươn tay nhận lấy, bỏ túi quần:

 

“Cảm ơn ."

 

lát nữa nhất định sẽ tiêu tiền!

 

Như chờ hết tiền , liền mở lợn đất của , đem tiền hết cho , nhà bọn họ liền tiền thể mua đồ.

 

Tống Tân Nhiễm nhóc con trong đầu đang suy nghĩ gì, nếu chắc chắn sẽ với , cứ yên tâm dùng , nhà nghèo đến mức độ đó .

 

lúc Tống Tân Văn đột nhiên :

 

“Tân Nhiễm em xem, cái sạp đồ chiên mà còn dám đến!"

 

Hai lớn một đứa trẻ đến địa điểm bán hàng, Tống Tân Nhiễm liếc mắt thoáng qua, liền thấy Hùng Lợi và Dương Xương Hải hai đều khoanh tay sạp đồ chiên.

 

 

Loading...