Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 321
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:59:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tân Nhiễm bé là một đứa trẻ hiểu chuyện còn khả năng suy nghĩ, chỉ là lớn nào lo lắng cho con chứ.
Nửa năm trôi qua, thị trấn đổi nhỏ, mặt đất mới , đường phố trông ngăn nắp hơn, những cửa hàng mới mở lác đác rải r-ác trong thị trấn.
Từ những phương diện thể thấy quy hoạch của chính quyền đối với thị trấn nhỏ, thị trấn du lịch trong tương lai dường như còn xa vời.
Hai con về nhà, lúc , Tống Tân Nhiễm phủ khăn chống bụi lên đồ đạc trong nhà, bây giờ đó phủ một lớp bụi mỏng, thời tiết thị trấn nhỏ mùa đông xám xịt, nhà cửa trông khác là mấy.
Tống Dư chạy phòng, lúc trong tay cầm một chiếc còi hình chim nước bằng gốm sứ trắng, nụ gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ:
“Mẹ, đây là còi của con!"
Đây là món đồ chơi lúc nhỏ của , tuy bây giờ cũng nhỏ, nhưng đó là lúc còn nhỏ hơn.
“Con đặt trong tủ đầu giường quên mang , mang nó đến nhà ở thành phố."
Tống Dư mân mê chiếc còi hình chú chim nhỏ bằng gốm sứ trắng , thổi một cái, nhưng thấy để lâu vệ sinh, giữ vệ sinh đấy.
Tống Tân Nhiễm mơ hồ nhớ nguồn gốc món đồ chơi , chỉ là bây giờ trong cửa hàng còi chim nước tinh xảo hơn, liền hỏi :
“Tiểu Dư thích thì thể mua cái mới cho con."
Tống Dư lắc đầu:
“Cái là , cần cái mới."
Đồ chơi của so với trẻ cùng trang lứa tính là nhiều, nhưng mỗi món đều nhiều kỷ niệm.
Tống Tân Nhiễm dáng vẻ chơi chiếc còi, bỗng nhớ điều gì, dịu dàng hỏi:
“Tiểu Dư nhớ chuẩn quà cho Thái Dương ?"
Tống Dư ngẩng đầu lên, thần thái ngây thơ nghiêm túc:
“Con cùng đến nhà dì khách chính là chuẩn quà ạ."
“Mẹ chuẩn quà, con cũng chuẩn quà."
Tống Dư cảm thấy đây là lễ phép cơ bản nhất khi đến nhà khác khách.
Về quê tuy chỉ hai ngày ngắn ngủi, nhưng Tống Tân Nhiễm nhiều việc.
Việc đầu tiên đương nhiên là xem hai tiệm của , mì cay bây giờ trở thành biển hiệu ẩm thực của thị trấn, bất kể ngày họp chợ , lượng khách đông.
Tiệm ăn vặt mở ở cổng trường cũng kinh doanh , Tống Tân Nhiễm dẫn Tống Dư đến tiệm, tình cờ gặp học sinh đến ăn Quan Đông Chước (Oden), càng tình cờ hơn là, trong mấy học sinh một quen Tống Tân Nhiễm, liếc Tống Tân Nhiễm phấn khích giới thiệu với bạn bè, cô là sáng lập tiệm ăn vặt.
Lúc đầu chị gái học ở trường cấp ba ba, thường xuyên mua đồ ăn vặt ở sạp ăn vặt của Tống Tân Nhiễm.
Sau đó là cô bé cũng học ở cấp ba ba, sạp ăn vặt đổi thành tiệm ăn vặt, bà chủ sáng lập rời , nhưng mùi vị tiệm ăn vặt vẫn như ngày nào.
Tống Tân Nhiễm mấy đứa trẻ nhỏ giọng thảo luận, khóe môi kìm cong lên, cũng nhớ đến cảnh tượng lúc bán hàng rong.
Trần Tĩnh Phương còn nấu một bát Quan Đông Chước cho Tống Dư, Tống Dư vốn ăn no căng bụng hào hứng nhận lấy, ăn ít.
Tống Tân Nhiễm cảm thấy đến thị trấn đại khái là để nhận “nuôi vỗ b-éo".
Xem tiệm xong, Tống Tân Nhiễm thăm những bạn già ở thị trấn, hành trình hai ngày Tết thể là sắp xếp vô cùng kín kẽ.
Đêm giao thừa, Tống Tân Văn mua mấy thùng lớn pháo hoa và một ít pháo nhỏ trẻ con chơi về nhà.
Đêm đông cái lạnh cắt da, nhưng vô cùng náo nhiệt, quán đối diện nhà đèn đuốc sáng trưng, thể rõ tiếng mạt chược va chạm, chuyện oang oang, trẻ con nắm tiền trong tay vui vẻ chạy khắp nơi.
Tống Tân Văn lấy pháo rời đưa cho Tống Dư và Thái Dương chơi, thì bóc hộp pháo hoa.
Thái Dương tay cầm pháo que, vốn dĩ vui vẻ, nhe răng ngừng, nhưng bỗng nhiên :
“Mẹ năm ngoái đón Tết mua pháo..."
Ánh mắt nhỏ của chọc phía Tống Dư bên cạnh:
“Năm nay Tống Dư về mà..."
Hai ngày nay vì nhận quà của Tống Dư, cứ “ Tống Dư" gọi thiết, bây giờ vui , liền bắt đầu gọi cả tên lẫn họ Tống Dư.
Tống Tân Nhiễm đảo mắt, may là Tống Dư để bụng, thấy lời phàn nàn của Thái Dương, đang hăm hở với Tống Tân Nhiễm:
“Mẹ, pháo que dì mua lắm."
Nói xong còn đưa một chiếc pháo que trong tay cho cô.
Tống Tân Nhiễm nhận lấy, thấy bên cạnh truyền đến một tiếng “bộp" trầm đục.
Là tiếng bàn tay Tống Tân Văn đ-ánh Thái Dương, ngăn cách lớp quần áo dày, chỉ là động tĩnh lớn.
Tống Tân Văn dùng tay chỉ trán Thái Dương:
“Trong đầu con đang nghĩ cái gì thế?
Năm ngoái là dì nhỏ mua pháo hoa về, chính con chơi ?
Không thể mỗi đều để dì nhỏ mua đồ, năm nay đổi thành mua."
Tống Tân Nhiễm cảm thấy cách giáo d.ụ.c của Tống Tân Văn ôn hòa hơn nhiều, tuy vẫn thích đ-ánh cho một cái, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thái Dương gãi gãi đầu, “ồ" một tiếng, bỗng chạy đến cạnh túi đặt sân, từ trong đó lôi ít pháo trẻ con chơi , ôm chạy đưa cho Tống Dư:
“Anh Tống Dư chơi ."
Tống Tân Nhiễm:
...
Tống Dư nhận lấy, lễ phép:
“Cảm ơn."
Quay đầu Tống Dư đưa pháo hoa cho cô:
“Mẹ chơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-321.html.]
Tống Tân Nhiễm ước chừng Thái Dương chính là ăn đòn thì trong lòng thoải mái, cứ ăn đòn là xong ngay.
cũng may, bây giờ cũng đáng ghét như nữa.
Trẻ con ở bên cạnh đốt pháo hoa, vui vẻ nhảy nhót, chạy vòng quanh sân.
Tống Tân Văn đưa bật lửa cho Tống Tân Nhiễm:
“Tân Nhiễm, con châm ."
Tống Tân Nhiễm cũng khách sáo:
“Cảm ơn chị."
Dây pháo hoa châm, chốc lát pháo hoa “vút" một tiếng xông lên bầu trời, nổ tung, màu sắc sặc sỡ, vô cùng xinh .
Lúc những nhà thể đốt pháo hoa hộp giá đắt khá ít, đều là nhà khá giả mới mua, tiếng pháo vang, nổ tung trong bầu trời đêm thu hút sự chú ý, nhiều trẻ con đang chơi bên ngoài quán đối diện thấy, ùa ùa chạy đến.
“Thái Dương, pháo hoa nhà đốt thật!"
Nghe tiếng trẻ con líu líu ríu, Thái Dương đắc ý ngẩng cằm:
“Tớ còn pháo hoa hơn!"
Cậu tìm một ống pháo hoa sẽ nổ đủ màu sắc đất, châm, nhiều đứa trẻ vui vẻ kêu oai oái, vây quanh pháo hoa chạy.
Thái Dương thấy động tĩnh , thần thái mặt càng kiêu ngạo.
Chỉ là bỗng nhiên một đứa trẻ phát hiện:
“Tống Dư, về !"
Giọng đứa trẻ vui mừng khôn xiết, chạy đến mặt Tống Dư, “Cậu về lúc nào thế, năm nay về muộn thế."
“Tống Dư cầm cái gì thế?
Cũng là pháo que ?"
Trước mỗi năm đón Tết Tống Dư đều về quê, tuy chỉ thể chơi mấy ngày với bạn nhỏ ở quê, nhưng đều nhớ , cuối cùng cũng thấy xuất hiện, đều líu ríu chuyện với , hỏi lên thành phố vui .
Tống Dư luôn bỏ sót bất kỳ ai, đối mặt với câu hỏi của đều trả lời từng một, bỏ sót ai.
Cậu về hai ngày , hai ngày cùng đến thị trấn, nên thấy các bạn.
Thành phố vui, còn công viên giải trí và nhiều đồ chơi mới lạ.
Thứ cầm tay là pháo que nhảy múa...
Trả lời xong Tống Dư còn chia pháo que dư thừa trong tay cho các bạn, cùng một loại pháo đốt một là đủ , nhiều, thể để nhiều bạn nhỏ thử xem.
Người lớn ở bên đốt pháo hoa hộp, trẻ con ở bên cũng chơi pháo que nhỏ, bầu khí vô cùng náo nhiệt.
Đứng bên cạnh Tống Dư, đứa trẻ ùa đến chen ngoài Thái Dương:
...
Cậu c.ắ.n c.ắ.n má, chính cũng chen .
Đối với trẻ con mà , lúc vui nhất dịp Tết đương nhiên là đêm giao thừa và cả ngày mùng Một, trong thời gian trẻ con “buff miễn dịch đặc biệt", bất cứ chuyện gì cũng đ-ánh, đương nhiên cái tát lúc nãy của Tống Tân Văn căn bản tính là đ-ánh .
Bọn trẻ giới hạn đốt pháo hoa trong sân, cầm pháo que chạy khắp nơi, Tống Dư cũng vây quanh cùng chơi.
Chỉ là cũng chơi bên ngoài bao lâu, pháo hoa đốt xong liền về nhà, chỉ tự về, còn mang theo Thái Dương đang vui về cùng.
Thái Dương líu la líu lo tố cáo:
“Tớ về, Tống Dư ép tớ về!"
Tống Tân Văn thời gian:
“Đã tám rưỡi còn sớm ?
Mẹ thấy con cứ hễ chơi lên hứng là quên thời gian, con còn tắm, xong xuôi đều chín, mười giờ , bây giờ về thì bao giờ về?"
Tống Dư ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, đồng tình gật gật đầu:
“Dì đúng ạ, trẻ con ban đêm chơi ở ngoài quá lâu, về nhà sớm ngủ."
Nếu Tống Tân Nhiễm hiểu tính cách của Tống Dư, chắc chắn tưởng đang hả hê tố cáo, nhưng cô , đây là lời thật lòng của Tống Dư.
May mà câu cửa miệng của dân là “dịp Tết mà", Thái Dương dạy dỗ vài câu liền thả tắm gội, theo phong tục địa phương, mùng Một là gội đầu tắm rửa, tắm gội là nước chảy ngoài, nước đại diện cho tài lộc, hành vi như sẽ “phá tài".
Năm ngoái Tống Tân Nhiễm đón Tết ở nhà Tống Tân Văn còn dùng củi đun nước nóng tắm, năm nay nhà lắp bình nóng lạnh, còn xây riêng một phòng tắm, bên trong khảm gạch sứ trắng.
Cuối cùng cần tắm chằm chằm con lợn nuôi cặm cụi, còn đề phòng, đề phòng lợn nhà lúc nào nhảy khỏi chuồng.
Giường là Tống Tân Văn trải sẵn, chăn đệm mới, khi tắm rửa xong cả ấm áp, trong chăn cũng nhanh ch.óng ấm chăn.
Tống Dư bên cạnh cô, kéo chăn đắp kín, góc chăn đều nhét c.h.ặ.t chẽ, chỉ là mắt trần nhà, lăn lộn một vòng, bỗng một tiếng, như con sâu nhỏ cựa quậy trong chăn, dựa về phía Tống Tân Nhiễm, lén giấu mặt trong chăn.
Nghe tiếng của , Tống Tân Nhiễm khỏi cong cong khóe môi:
“Xảy chuyện gì thế, Tiểu Dư hôm nay vui vẻ thế?"
Tống Dư ngẩng đầu cô, chớp chớp mắt, ướt sũng dễ thương:
“Con tối nay ngủ cùng ."
Cậu lập tức bổ sung:
“Là vì nhà dì, chỉ một cái giường thôi."
“Thực con lớn ."
Giọng nhỏ xíu chút tự tin nào .
Tống Tân Nhiễm trong lòng lập tức mềm ấm, như ngậm một viên kẹo:
“ thế, Tiểu Dư lớn , nhưng lớn lắm, nên trong lòng , vẫn là một đứa trẻ."