Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:58:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là lúc , vẫn quên bạn của , cô bé vươn tay vẫy vẫy Tống Dư:

 

“Cậu cũng đây .”

 

Tống Dư thẹn thùng cụp mắt, khẽ lắc đầu:

 

“Tớ tìm đây.”

 

Gương mặt ửng đỏ, bé chạy biến như trốn chạy.

 

Cậu thích Tô Hàng, vì Tô Hàng là dẫn chương trình “Thám t.ử ẩm thực”, còn đến phỏng vấn , khiến cũng xuất hiện tivi.

 

Trước Tống Dư thường xem tivi, từ khi chuyện đó xảy , mỗi bài tập xong đều đợi ở nhà Phúc Phúc để cùng xem tivi với cô bé.

 

Phúc Phúc luôn chống cằm :

 

“Anh Tô Hàng trai thật đấy.”

 

Rồi đầu an ủi Tống Dư:

 

“Tống Dư, lớn lên chắc chắn cũng trai giống Tô Hàng!”

 

Tống Dư từng suy nghĩ như , xem tivi chỉ đơn thuần là xem thôi, sẽ giống như Phúc Phúc cứ .

 

Cậu cảm thấy đa tivi đều giống , sự “giống về ngoại hình, mà là cảm giác họ mang .

 

Vừa mới từ nhà Phúc Phúc xem tivi về, kết quả tivi xuất hiện trong cuộc sống thực, tim Tống Dư đ-ập thình thịch, cảm thấy thế giới thật kỳ diệu.

 

Phúc Phúc ôm c.h.ặ.t lấy Tô Hàng một cái, gương mặt tràn đầy hạnh phúc:

 

“Người Tô Hàng cũng thơm quá.”

 

Tô Hàng ngượng ngùng.

 

Phúc Phúc khịt khịt mũi, bỗng mở to mắt, buông tay đang ôm cổ Tô Hàng :

 

“Thơm quá, dì Tống đang món gì ngon thế ạ!”

 

Cô bé nhanh như chớp chạy bếp, dáng nhỏ bé trông như một quả pháo nhỏ.

 

Hai đứa trẻ bếp, âm thanh truyền cách một lớp cửa vẫn rõ, Phúc Phúc đang hỏi dì Tống món gì.

 

Giọng Tống Tân Nhiễm mang theo ý nhàn nhạt, kiên nhẫn trả lời.

 

Tô Hàng dậy, mất tự nhiên vò vò tóc, bỗng nhiên :

 

“Hóa chủ quán Tống kết hôn còn con nhỉ.”

 

Câu như thể đang tán gẫu, chỉ là để ý đến sự đổi khi bỗng chốc im lặng hẳn .

 

Trong đầu vẫn còn hình ảnh Tống Dư, cuối cùng vẫn hỏi:

 

“Vậy chồng của cô …”

 

Mọi im lặng, bầu khí càng thêm yên tĩnh, Tô Hàng cũng nhận lời hình như thỏa đáng lắm.

 

tại thỏa đáng?

 

Đứa trẻ đến quán ăn, thì liên tưởng đến bố của đứa trẻ, chồng của Tống Tân Nhiễm chẳng hợp lý ?

 

Trừ khi…

 

Chồng của Tống Tân Nhiễm là ly hôn với cô, là đang ăn xa, hoặc là do công việc quá bận rộn quản con cái, nên từng xuất hiện?

 

Cho nên đều nhắc đến ?

 

Nghĩ đến những điều , Tô Hàng khỏi nhíu mày.

 

Trâu Tiểu Quang hạ thấp giọng, dùng tiếng thì thầm gần như chỉ là thở để trả lời:

 

“Chồng của chủ quán mất .”

 

Tô Hàng ngẩn .

 

Trâu Tiểu Quang tiếp:

 

“Anh đừng nhắc chuyện mặt chủ quán, sợ cô buồn.”

 

Tô Hàng vốn dĩ bình tĩnh, lòng càng treo cao dữ dội hơn:

 

“Cô vẫn còn nhớ thương chồng quá cố ư?”

 

Trâu Tiểu Quang nhíu c.h.ặ.t mày, chỉ thấy cách gọi “chồng quá cố” cứ kỳ kỳ quái quái, nhưng Tô Hàng là dẫn chương trình, tri thức, chắc thành phố đều gọi như chăng.

 

Cậu định gì đó, thì Tống Tân Nhiễm từ trong bếp .

 

Trâu Tiểu Quang vội vàng nháy mắt với Tô Hàng.

 

Tô Hàng nét mặt cổ quái chút thẫn thờ, nhưng lý trí giúp ngậm miệng .

 

Tống Tân Nhiễm bưng đĩa thịt ba chỉ sốt tỏi xong , Phúc Phúc và Tống Dư mỗi đứa một bên, hai đứa nhỏ tay đều cầm một miếng thịt chiên giòn ăn ngon lành.

 

Phúc Phúc :

 

“Dì Tống, cháu yêu dì quá !”

 

Mỗi đến tiệm Tống đều “tẩm bổ” một chút, Phúc Phúc quả thực mê đắm nơi .

 

Tống Tân Nhiễm đặt thịt ba chỉ sốt tỏi lên bàn, trêu chọc:

 

“Phúc Phúc rốt cuộc là yêu dì là yêu đồ dì nhỉ?”

 

Phúc Phúc chút do dự:

 

“Đều yêu ạ!”

 

Bàng Như trêu cô bé:

 

“Trong lòng Phúc Phúc rốt cuộc yêu bao nhiêu đây, mới thích chị thôi mà.”

 

Phúc Phúc dang rộng hai tay:

 

“Có thể yêu nhiều lắm ạ.”

 

Bàng Như:

 

“Chậc chậc chậc, Phúc Phúc tham lam quá nha.”

 

Quay đầu Tống Dư, Tống Dư quen với nhân viên trong quán , mỗi đến quán đều chào hỏi , cũng quý bé.

 

Tống Dư tính cách khác Phúc Phúc, trầm tính hơn, lúc mới đến tiệm Tống thường tự ở góc sách hoặc chơi, đến nhà Phúc Phúc, chỉ đến quán giờ ăn.

 

Bàng Như cũng thấy kỳ lạ, Tống Dư và Phúc Phúc khác biệt lớn như là bạn , hai đứa nhỏ từng xảy mâu thuẫn gì.

 

lớn thì thường thích trêu chọc trẻ con, cố ý hỏi Tống Dư:

 

“Tiểu Dư thích ai ?”

 

Tống Dư :

 

“Cháu thích ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-310.html.]

 

Tống Tân Nhiễm mỉm nhẹ.

 

“Ngoài thì ?”

 

Tống Dư:

 

“Còn tất cả các chị, chú bác trong quán ạ, còn Phúc Phúc, và cả Tô Hàng nữa.”

 

Vì hôm nay Tô Hàng là mới đến, Tống Dư cũng là đầu tiên thấy ngoài đời thực trong quán, nên đặc biệt nêu tên .

 

Lúc Phúc Phúc mới nhận bỏ sót điều gì, lập tức bày tỏ:

 

“Anh Tô Hàng, em cũng yêu lắm!”

 

“Tống Dư, cho tớ mượn cuốn sổ của , Tô Hàng giúp tớ ký tên nào!”

 

Tống Dư lập tức đặt cặp sách xuống, lấy một cuốn sổ mới cùng chiếc b.út chì, Phúc Phúc liền đưa ngay đến mặt Tô Hàng, mong chờ .

 

Tô Hàng đương nhiên sẽ để đứa nhỏ thất vọng, ký tên cho cô bé còn thêm mấy chữ:

 

“Học tập , ngày ngày tiến bộ.”

 

Phúc Phúc vui sướng ôm cuốn sổ, đôi mắt to tròn cuốn sổ, yêu buông tay.

 

Tống Dư lấy một cuốn sách ngoại khóa, mở trang bìa, đưa đến mặt Tô Hàng, còn tặng kèm một chiếc b.út chì mới gọt xong:

 

“Anh Tô Hàng, còn của cháu nữa ạ.”

 

Tống Tân Nhiễm nhận ngay đó là cuốn sách Tống Dư thích nhất dạo gần đây, trân trọng sách, mỗi xem đều rửa tay thật sạch sẽ, vuốt phẳng từng góc sách, tuyệt đối bậy vẽ bậy lên đó.

 

Mang cuốn sách tặng cho Tô Hàng, thể thấy thích Tô Hàng.

 

Tô Hàng cũng lên trang đầu cuốn sách mấy chữ tương tự, nhưng cuối cùng còn thêm một câu:

 

“Vui vẻ trưởng thành.”

 

“Cảm ơn Tô Hàng.”

 

Tống Dư trân trọng cất sách trong cặp.

 

Sau một hồi như , hai đứa trẻ dường như thiết hơn với Tô Hàng, quấn lấy chuyện, Phúc Phúc gần như dán cả Tô Hàng, Tống Dư thì tựa Tống Tân Nhiễm, cũng tò mò về chuyện của đài truyền hình, Phúc Phúc hỏi một câu, hỏi một câu, hai đứa trẻ chi-a s-ẻ công bằng.

 

Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm phát hiện Tô Hàng vẻ đúng lắm, mặc dù động tác, giọng điệu vẫn đổi so với bình thường, nhưng ngôn ngữ c-ơ th-ể chút gượng gạo, cô nghĩ lẽ do hai đứa trẻ quá tự nhiên khiến Tô Hàng cũng trở nên e dè.

 

“Phúc Phúc, Tiểu Dư, để Tô Hàng nghỉ ngơi một chút , hôm nay Tô Hàng cũng việc cả ngày , còn đến quán ăn cơm nữa.”

 

Tống Tân Nhiễm dịu dàng nhắc nhở.

 

Hai đứa nhỏ đều ngoan ngoãn lời.

 

Phúc Phúc :

 

“Anh Tô Hàng, ăn cơm , việc mệt ăn nhiều một chút, ngủ một giấc là khỏe thôi ạ.”

 

Tống Dư gật đầu, tinh ý rót một cốc nước đặt mặt .

 

Tô Hàng cong khóe môi:

 

“Cảm ơn.”

 

Anh bưng nước lên uống, cũng cụ thể là đang cảm ơn ai.

 

“Nếm thử món thịt ba chỉ sốt tỏi , đây là món chính gọi đấy.”

 

Tống Tân Nhiễm .

 

Động tác của Tô Hàng khựng một giây, nghiêng đầu liếc cô một cái thật nhanh, nhanh ch.óng dán mắt đĩa thức ăn, như thể cái liếc chỉ là vô ý.

 

Đĩa thịt ba chỉ sốt tỏi xong đang tỏa nóng nghi ngút, nóng nhiều, khiến cảm nhận sự ấm áp của nó, thịt ba chỉ thái mỏng tựa cánh ve, hiện lên chất cảm bán trong suốt, bên rưới một lớp nước sốt tỏi, sự tô điểm của hành lá xanh mướt và ớt chưng đỏ tươi, ba màu đỏ trắng xanh đan xen, khiến ăn.

 

Tô Hàng cảm thấy những cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng nãy dường như tan biến ít khi thấy đĩa thức ăn .

 

Đĩa thịt ba chỉ sốt tỏi bàn trông thật sự ngon.

 

Có lẽ sành ăn là thế…

 

Anh nếm thử một miếng, hương vị đa tầng phong phú, mùi vị tuyệt vời, thịt lợn luộc chín kiểu gì cũng chút mùi, nhưng món thịt ba chỉ sốt tỏi mắt dường như chỉ còn hương thịt, vị đầu lưỡi là hương thịt thuần khiết.

 

Tô Hàng nhịn mà ăn liền mấy miếng.

 

Sau đó thì hết sạch.

 

Những đũa đầu còn nhường , dù cũng là món Tô Hàng gọi, về thì ai nhanh đó .

 

Ẩm thực quả nhiên sức mạnh chữa lành lòng , dù Tô Hàng vẫn thèm, nhưng tâm trạng rối bời cũng an ủi ít, lúc cũng để ai nhận điều gì bất thường.

 

Sau khi Tô Hàng , Phúc Phúc vẫn về, chạy theo hỏi Tống Tân Nhiễm:

 

“Dì Tống, ngày mai Tô Hàng còn đến nữa ạ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Phúc Phúc thích Tô Hàng ?”

 

Phúc Phúc ngượng ngùng:

 

“Anh trai ạ.”

 

Tống Dư cũng mong chờ cô, lịch trình ngày mai của Tô Hàng.

 

Tống Tân Nhiễm hỏi:

 

“Tiểu Dư cũng vì Tô Hàng trai nên mới thích hả?”

 

Tống Dư lắc đầu:

 

“Vì Tô Hàng giỏi, Thám t.ử ẩm thực xem , Tô Hàng nhiều thơ, văn hóa ạ.”

 

Tống Tân Nhiễm hiểu, hóa con “mộ trí” (mê trí tuệ).

 

:

 

“Dì cũng nữa, Tô Hàng chỉ thỉnh thoảng mới ghé qua ăn cơm thôi.”

 

Phúc Phúc :

 

“Lần khi đến dì nhớ báo cho cháu nhé.”

 

Tống Tân Nhiễm đồng ý.

 

Chỉ là tiếp theo, Tô Hàng lâu đến tiệm Tống nữa, trong khi gần như tuần nào cũng đến một .

 

Tống Tân Nhiễm để chuyện trong lòng, kinh doanh nên quá tò mò về đời tư của khách hàng, đừng quá thiết với khách, tiêu dùng cần “mỹ cảm của cách”.

 

Gần đây Lâm Cảnh Nguyên khá bận rộn, nhờ sự hợp tác thuận lợi với tiệm Tống, mở cánh cửa tiến thị trường ẩm thực cao cấp.

 

Trước “Nguồn Bản Tầm Vị” cũng việc cung ứng nguyên liệu, nhưng những đối tượng tìm đến hoặc liên lạc cơ bản đều là các t.ửu lâu tầm trung tiệc, điều thực phù hợp với lộ trình cung ứng quà tặng cao cấp mà công ty ngay từ đầu, nhưng để mở rộng kinh doanh, mở rộng kênh quảng bá nguyên liệu, hỗ trợ nông dân tăng thu nhập, Lâm Cảnh Nguyên chọn hợp tác với một t.ửu lâu danh tiếng .

 

Mặt khác, cũng đang tìm kiếm đối tác ẩm thực cao cấp, khi hợp tác với tiệm Tống, liên hệ với một nhà hàng lâu đời tại địa phương, chỉ là đối phương vẫn luôn chút đắn đo.

 

 

Loading...