Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:58:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó điếm trưởng sớm nghĩ tới ngày , cho nên mới lén lút giở trò với tiệm họ Tống.

 

Cốc tổng.”

 

Cốc Hồng ừ một tiếng, giọng điệu dịu :

 

“Thời gian qua cũng vất vả , phó điếm trưởng mới sẽ sớm đến thôi, hãy bàn giao công việc cho , sẽ để thiệt thòi .”

 

Phó điếm trưởng phục tùng đáp:

 

Cốc tổng.”

 

Những việc Tô Hàng , nhân viên trong tiệm đều hết, tất cả là nhờ Bàng Như tuyên truyền quá .

 

Là một trẻ tuổi, cô cũng lướt diễn đàn.

 

Có điều lúc cô xem thì những bài đăng bôi nhọ tiệm họ Tống diễn đàn đều biến mất hết , đó là bài so sánh của Tô Hàng về việc tiêu một trăm tệ ở tiệm họ Tống và Dung Hạ Tiểu Trình.

 

Bài đăng của , nhiều qua đường cũng hưởng ứng, cục diện nhanh ch.óng đảo ngược.

 

Những hành vi như của Dung Hạ Tiểu Trình, cố tình thuê trái ý kiến của quần chúng, thật khó mà tiếp tục .

 

Tô Hàng nhận sự tiếp đãi nồng nhiệt của thể nhân viên tiệm họ Tống.

 

Trong một đến ăn cơm, các nhân viên giữ , cảm ơn cho đàng hoàng.

 

Hành động của gọi là “nghĩa cử".

 

Bàng Như hỏi:

 

“Làm là Dung Hạ Tiểu Trình thuê đăng bài bôi nhọ ?”

 

Tô Hàng :

 

“Chuyện quá dễ dàng, chỉ cần nhắn tin riêng hỏi mấy đứa nhận tiền là bọn họ khai hết.”

 

Trâu Tiểu Quang đôi mắt sáng rực:

 

“Anh vì giúp tiệm họ Tống chúng bỏ tiền !”

 

Trời ơi, đúng hổ là thần tượng của , thật chính trực, thật căm ghét cái ác và trượng nghĩa hào hiệp !

 

Trâu Tiểu Quang giờ cảm thấy Tô Hàng chính là một vị đại hiệp rút đao tương trợ lúc thấy chuyện bất bình trong phim võ hiệp .

 

Hà Chí rót cho Tô Hàng một chén :

 

“Tô chủ trì, lấy r-ượu kính một chén!”

 

Tô Hàng chút ngại ngùng:

 

“Chuyện nhỏ mà, đừng để tâm quá, cũng chẳng tốn sức gì nhiều.”

 

Nói xong, cầm chén uống cạn một .

 

“Đừng gọi là Tô chủ trì nữa, gọi tên .”

 

Hà Chí thuận nước đẩy thuyền, đồng thời hào sảng tuyên bố:

 

“Tô Hàng ăn gì thì cứ gọi món thoải mái!”

 

Tô Hàng cũng tò mò hỏi:

 

“Món nào trong thực đơn cũng ?”

 

“Được chứ!”

 

Tô Hàng suy nghĩ một chút:

 

“Thịt heo luộc sốt tỏi cay ?”

 

Lần Hà Chí gì nữa, lặng lẽ đưa ánh mắt về phía Tống Tân Nhiễm.

 

Tống Tân Nhiễm đang bên cạnh lắng họ trò chuyện hăng hái, như cảm nhận điều gì liền về phía Hà Chí.

 

Hà Chí vô cùng ái ngại:

 

“Món thịt luộc sốt tỏi cũng , nhưng khi ăn món điếm trưởng xong chẳng dám xuống bếp món đó nữa.

 

giúp tiệm họ Tống chúng một việc lớn, cũng qua loa với , cứ chọn trong những món .”

 

Tô Hàng liếc Tống Tân Nhiễm một cái, nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, suy nghĩ hỏi:

 

“Cá hấp ?

 

cảm thấy ăn món cá mùi tanh mà giữ vị cá nguyên bản thì khó quá.”

 

Hà Chí:

 

“Ôi, thật với nhé, món cá hấp cho ngon thực sự hề đơn giản chút nào.

 

Trước đây cũng tưởng , giờ thì vẫn đang học hỏi thêm đấy.”

 

Thế là Tô Hàng món cũng xong , trong lòng nảy sinh sự tò mò.

 

Tống điếm trưởng rốt cuộc giỏi đến mức nào , món gì cô cũng , mà món nào cô cũng khiến đồng nghiệp tự thấy hổ thẹn.

 

“Món Kê đậu hoa ?”

 

Hà Chí thở dài thườn thượt, sâu sắc nhận sự thiếu sót của bản , nãy nên khoác lác như .

 

Tống Tân Nhiễm cũng thấy hết cách với họ:

 

“Tô Hàng ăn gì thì cứ chọn một món , để .”

 

Các nhân viên khẽ thốt lên kinh ngạc đầy thích thú.

 

Hôm nay thưởng thức món ngon , tất cả là nhờ phúc của Tô Hàng cả.

 

Tô Hàng :

 

“Thôi khỏi , cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe.

 

Hôm nay tiệm họ Tống đông khách như chắc cô mệt lắm , ăn uống qua loa cùng .”

 

Hà Chí:

 

...?

 

Không chứ, nãy giờ gọi mấy món đó là để trêu đùa ?

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Cũng mệt , tối nay chủ yếu là Hà Chí bếp, hơn nữa giúp tiệm chúng một việc lớn như , nên cảm ơn cho đàng hoàng mới .”

 

Tô Hàng vội :

 

“Không cần mà, cũng chẳng việc gì to tát.”

 

Hà Chí hai họ cứ đẩy đưa từ chối qua , luôn cảm thấy Tô Hàng đối xử với điếm trưởng quá đỗi khách sáo và quan tâm thái quá.

 

Quan tâm điếm trưởng mệt, nhưng chẳng mảy may quan tâm xem vất vả .

 

Hơn nữa Tô Hàng là một dẫn chương trình, theo lý thì bận rộn lắm chứ, đến tiệm họ Tống ăn cơm thế nhỉ?

 

Đài truyền hình cũng ở gần đây...

 

Ánh mắt Hà Chí ngưng , cảm thấy hình như phát hiện sự thật nào đó.

 

Chắc đây chính là sức hút của tiệm họ Tống !

 

Khiến cho một dẫn chương trình ở tận nơi xa xôi cũng thường xuyên ghé ăn!

 

Bàng Như thấy Tô Hàng từ chối dữ quá, thực sự nhịn :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-309.html.]

 

“Tô Hàng, cứ đồng ý , chúng đều ăn món điếm trưởng .”

 

Từ khi Hà Chí đến, bữa ăn nhân viên đều do Hà Chí phụ trách, để rèn luyện năng lực cho , điếm trưởng chỉ hướng dẫn bên cạnh, cho đến khi Hà Chí vượt qua “cửa ải" của các nhân viên thì mới nấu cho khách ăn.

 

Hà Chí đối với việc vô cùng nhiệt huyết, nâng cao tay nghề của .

 

Tô Hàng , nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt mong chờ đồng loạt của các nhân viên.

 

Đành gật đầu:

 

“Được .”

 

Anh về phía Tống Tân Nhiễm:

 

“Vậy món thịt heo luộc sốt tỏi cay ?”

 

“Được chứ.”

 

Tống Tân Nhiễm ở trong bếp, Hà Chí phụ bếp, những còn cũng thấy ngại nếu cứ ngoài đại sảnh chuyện phiếm, nhưng Tống Tân Nhiễm dặn họ tiếp đãi Tô Hàng cho .

 

chính Tô Hàng cũng yên, định bếp giúp một tay.

 

Anh dậy thì thấy một giọng trẻ con lanh lảnh:

 

“Oa!

 

Là ngôi lớn kìa!”

 

Tô Hàng , cửa hai đứa trẻ, một trai một gái.

 

Bé gái kinh ngạc bịt miệng , đôi mắt sáng rực như những vì :

 

“Là dẫn chương trình của Thám T.ử Mỹ Thực kìa!”

 

Bé trai mặc một chiếc sơ mi màu xanh nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo len gile, đeo chiếc cặp sách to đùng ở cửa.

 

Tóc bé mềm mại đen nhánh, khuôn mặt mang nét tròn trịa đặc trưng của trẻ con, đôi đồng t.ử đen láy và to.

 

Thần sắc rõ ràng cũng là ngạc nhiên vui mừng, chỉ là cảm xúc bộc lộ mạnh mẽ như bé gái, bé dành cho một nụ mỉm nhỏ nhắn, trông ngoan.

 

Tô Hàng đối với trẻ con thể là thích cũng thể là ghét, nhưng hai đứa trẻ mắt quả thực khá dễ mến.

 

Anh :

 

“Các bạn nhỏ ơi, tiệm đóng cửa nhé.”

 

Thẩm Tuệ :

 

“Đây là khách nhỏ , là con của điếm trưởng đấy ạ.”

 

Cô vẫy tay gọi Tống Dư:

 

“Tiểu Dư, Phúc Phúc, hôm nay hai đứa đến tiệm muộn thế?”

 

C-ơ th-ể Tô Hàng sững trong giây lát, ánh mắt thể tin nổi hai đứa trẻ.

 

Chúng trạc tuổi , nhưng ngoại hình thì chắc chắn sinh đôi, vì trông chẳng giống chút nào.

 

Chẳng lẽ đây đều là con của Tống Tân Nhiễm?

 

Tống Tân Nhiễm con ?

 

trông cô trẻ trung thế mà, cảm giác chỉ trạc tuổi thôi.

 

Tô Hàng vẫn còn nhớ đầu tiên đến tiệm họ Tống phim, cảnh tượng gặp Tống Tân Nhiễm.

 

Anh vốn tưởng chủ tiệm họ Tống là một đàn ông ngoài bốn năm mươi tuổi, kết quả là một trẻ tuổi đến bất ngờ, cô là điếm trưởng là đầu bếp.

 

Tô Hàng cảm thấy trong những cùng trang lứa là phát triển khá .

 

Bạn đại học của nhiều đúng chuyên ngành, dù thì cũng hiếm ai thể đảm nhận vị trí độc lập trong một chương trình.

 

Tô Hàng đến ngày hôm nay sự giúp đỡ từ gia đình.

 

Còn Tống Tân Nhiễm .

 

Tô Hàng đến tiệm họ Tống nhiều , quen với các nhân viên, đặc biệt là Bàng Như và Trâu Tiểu Quang vốn là fan của , nên giờ đối với giấu giếm điều gì.

 

Trâu Tiểu Quang từng kể về chuyện của Tống Tân Nhiễm, sự nghiệp của cô hề chút trợ giúp nào từ gia đình, cô chỉ một chị gái, cô là phát triển nhất trong ngôi làng nhỏ đó.

 

Mặc dù cô sự nghiệp thành công ở thành phố nhưng cũng quên hàng xóm láng giềng ở quê, còn sẵn lòng giúp Trâu Tiểu Quang một tay.

 

Trâu Tiểu Quang mỗi nhắc tới những chuyện liên quan đến Tống Tân Nhiễm luôn vô cùng cảm kích, nhưng kể nhiều, chỉ sơ qua về gia đình của Tống Tân Nhiễm, tuyệt nhiên hề đả động gì tới đời sống tình cảm.

 

Tô Hàng luôn nghĩ Tống Tân Nhiễm còn độc , vì kể từ đến tiệm chương trình, thường xuyên đến đây ăn cơm, nhưng bao giờ bắt gặp chồng bạn trai của Tống Tân Nhiễm, các nhân viên trong tiệm cũng từng nhắc tới.

 

Ngay khoảnh khắc Tô Hàng mới , hóa Tống Tân Nhiễm độc , cô đến con cái cũng .

 

Trong lòng dường như một thứ gì đó nặng nề nện mạnh một cái, một tiếng “boong" vang lên, dư âm quẩn quanh, khiến cả run rẩy nhẹ.

 

Mà hai đứa trẻ vẫn sự xuất hiện của mang chấn động lớn thế nào cho Tô Hàng.

 

Phúc Phúc nắm tay Tống Dư chạy đến mặt Tô Hàng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên chằm chằm, thần sắc vô cùng hớn hở.

 

“Anh Tô Hàng!

 

Anh đúng là Tô Hàng ạ!”

 

Phúc Phúc lanh lảnh hỏi.

 

Trên mặt Tô Hàng gượng gạo nở một nụ nghề nghiệp:

 

“Là đây.”

 

“Oa!”

 

Cô bé thốt lên kinh ngạc đầy vẻ ngưỡng mộ, vội vàng với Tống Dư, “ thật là Tô Hàng của Thám T.ử Mỹ Thực , lên trông y hệt như tivi luôn, đúng là ngôi lớn nha!”

 

“Ngôi lớn!”

 

Phúc Phúc lẩm bẩm trong miệng, đôi mắt chớp chằm chằm Tô Hàng, ánh mắt như dán c.h.ặ.t .

 

Tô Hàng cũng hiếm khi gặp một cô bé hướng ngoại như thế , cúi xuống, cố gắng thu xếp tâm trạng của , dùng tông giọng dỗ dành trẻ con hỏi:

 

“Bạn nhỏ tên gì thế nhỉ?”

 

“Cháu tên là Phúc Phúc, tên khai sinh là Dương Tư Phù ạ!”

 

Phúc Phúc cũng quên giúp bạn của giới thiệu, kéo Tống Dư tới mặt , “Bạn tên là Tống Dư, Tô Hàng ơi chúng cháu đều thích !”

 

Nghe thấy cái tên Tống Dư, tim Tô Hàng khỏi khẽ thắt , cùng họ với Tống Tân Nhiễm, đây chắc hẳn là con của cô .

 

Anh về phía Tống Dư, phát hiện ngũ quan, đặc biệt là đôi lông mày và mắt của nét hao hao Tống Tân Nhiễm, trông thanh tú.

 

Cậu bé chút bẽn lẽn, chằm chằm như Phúc Phúc, nhưng cũng lễ phép mắt , ngoan ngoãn chào:

 

“Anh Tô Hàng, cháu từng xem chương trình Thám T.ử Mỹ Thực dẫn, cháu thích chương trình đó, cũng thích nữa ạ.”

 

Trái tim kịp bình phục của Tô Hàng bỗng như chạm trúng điều gì đó, khóe môi tự chủ mà cong lên:

 

“Bạn nhỏ tên Tống Dư ?

 

Mẹ cháu...”

 

“Anh Tô Hàng ơi, cháu thể ôm một cái ạ?”

 

Lời hết giọng đầy phấn khích của Phúc Phúc ngắt ngang, đôi mắt cô bé sáng rực rỡ.

 

Tô Hàng xổm xuống, dang rộng hai cánh tay, :

 

“Lại đây nào.”

 

Phúc Phúc lập tức nhào lòng , hai cánh tay ngắn ngủn ôm c.h.ặ.t lấy cổ , mặt nở một nụ hạnh phúc.

Loading...