Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 274
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:55:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì bố tớ qua đời ."
Tống Dư cũng cảm xúc bi thương, “Tuy nhiên , nếu bố còn thì, bố chắc chắn cũng sẽ thích thương yêu tớ."
Phù Phù lặng lẽ tiếng nữa.
Tống Dư ném bóng cho cô bé:
“Phù Phù chơi ?"
Phù Phù :
“Tớ bây giờ đ-ánh hơn."
Tống Dư:
“Cậu mà đ-ánh cô Đường chắc chắn sẽ phê bình ."
“Sẽ !"
Phù Phù lập tức , “Giáo viên chỉ phê bình sai, tớ là chính nghĩa."
Chỉ là liên quan đến cô Đường, Phù Phù bây giờ sợ nhất cô Đường, sự dũng cảm của cô bé cũng tan biến bớt.
Hai cùng về lớp học lúc Phù Phù trong lòng vẫn còn canh cánh trong lòng, cô bé chọn mách giáo viên, tan học lén lút chạy tới văn phòng cô Đường, lấy hết dũng khí với cô Đường.
Cô Đường xụ mặt:
“Cô , chuyện cô sẽ xử lý."
Phù Phù giáo viên như liền vui vẻ, nhảy chân sáo rời khỏi văn phòng.
Phù Phù , giáo viên trong văn phòng liền bàn luận:
“Cô Đường, Uông Vũ Hạo trong lớp cô khó trị nhỉ?"
Cô Đường :
“Lúc báo danh hôm qua cô , đây là một đứa đầu têu, ngày đầu tiên khai giảng liền gây chuyện."
“Cô Đường cô giáo d.ụ.c thật , bóp ch-ết cái đầu têu trong trứng nước, bây giờ đè xuống đợi lớp năm lớp sáu càng khó quản."
Giáo viên dạy toán Lương đồng nghiệp hỏi:
“Tống Dư lớp chúng là gia đình đơn ?"
Cô Đường “ừ" một tiếng:
“Trên hồ sơ học tịch là , bố Tống Dư qua đời ."
“Vậy bé cũng khá vất vả đấy."
Giáo viên khác , “Loại trẻ nhỏ chú trọng quan tâm, dễ xuất hiện vấn đề tâm lý nhất."
Cô Đường “ừm" một tiếng:
“Xét thấy hiện tại, trạng thái tâm lý Tống Dư vẫn đấy."
Cô Đường trông vẻ nghiêm túc đôi chút, đứa trẻ gặp mặt đầu đều sẽ sợ cô, nhưng ngày khai giảng, Tống Dư gặp cô liền ngọt ngào, gọi một câu giáo viên chào cô.
Cô Đường nghề cũng hai mươi năm , sớm luyện bản lĩnh nhận , đối với đứa trẻ thông minh phóng khoáng như đương nhiên thích, cho nên phía là đầu tiên để giúp phát sách mới.
Uông Vũ Hạo cứ như trở thành đầu tiên đ-âm họng s-úng của cô Đường trong lớp, ngày đầu tiên khai giảng liền giáo viên gọi riêng lên văn phòng giáo d.ụ.c, trở về lớp còn điểm danh phê bình, hơn nữa cô Đường còn với bộ bạn học trong lớp bọn họ là một tập thể, đoàn kết yêu thương bạn học.
Lúc tan học buổi chiều, cô Đường còn kể chuyện cho bà nội Uông Vũ Hạo.
Bà lão xong, vỗ liên tiếp mấy cái lưng Uông Vũ Hạo, tại chỗ trách mắng mấy tiếng, ngại ngùng với cô Đường:
“ về nhà nhất định giáo d.ụ.c con thật ."
Cô Đường lông mày nhíu , cảm thấy chuyện với bố Uông Vũ Hạo thì hơn.
Phù Phù cũng kể chuyện cho bà nội , giọng bé gái hề hiểu :
“Bà nội, tại Tống Dư tức giận nhỉ?"
Bà nội Phù Phù :
“Có thể Tống Dư cảm thấy đây một chuyện lớn, sẽ ảnh hưởng đến cháu, chuyện với Uông Vũ Hạo là ."
“Là chuyện lớn!"
Phù Phù vội vàng , “Trong mẫu giáo đều sắp đ-ánh nh-au ."
Bà nội :
“Cho nên Tống Dư giống bạn học mẫu giáo của cháu nha."
Giọng bà nội hiền hậu, từ từ kể:
“Cái của mỗi đối với cùng một việc đều giống , bạn học mẫu giáo chọn đ-ánh nh-au giải quyết, Tống Dư chọn thèm để ý họ, lựa chọn là sai, chỉ là xem cháu thích kiểu nào hơn thôi."
Phù Phù rơi trầm tư.
Bà nội khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cháu gái, dáng vẻ trầm tư suy nghĩ, vô cùng vui mừng.
Trong lòng nghĩ, Tống Dư mới lớp một nội tâm mạnh mẽ, để ý đến những lời đàm tiếu thật sự tuyệt, hy vọng Phù Phù thể học vài phần bình thản ung dung, điềm tĩnh từ bạn .
Phù Phù bình thường chính là quá bốc đồng, dễ việc thiếu suy nghĩ.
“Vậy con vẫn chọn mách giáo viên thôi."
Phù Phù cuối cùng đưa câu trả lời như .
Bà nội:
“Ừm...?"
Phù Phù hì hì :
“Con mách chuyện cho cô Đường, hôm nay cô Đường phê bình Uông Vũ Hạo nặng."
Nếu cô Đường quản, Phù Phù dùng cách riêng của giải quyết.
Tuy nhiên điều cản trở việc Phù Phù cảm thấy:
“Bà nội, Tống Dư thật đặc biệt nha."
Cô bé nắm tay bà nội nhảy chân sáo, vui mừng vì sở hữu một bạn đặc biệt.
“Ừ..."
Bà nội đáp một tiếng, đây cũng là đầu tiên bà hiểu rõ gia đình Tống Dư, thực ngày thường trong những thấy đều là một Tống Tân Nhiễm nuôi con liền đoán một vài tình hình, chỉ là ngờ sự thật còn tệ hơn.
Tuy nhiên... bà nội nghĩ , thể là tệ hơn chứ.
Gặp một vài đàn ông đáng tin, còn tệ hại hơn là đàn ông ch-ết trực tiếp.
Phía bên , Tống Tân Nhiễm cũng tới đón Tống Dư tan học.
Tiểu học Song Kiều bốn giờ chiều tan học, Tống Tân Nhiễm đưa Tống Dư tới tiệm cơm, buổi tối cùng về nhà, đường xe tới tiệm cơm Tống Dư lời dứt, cũng với Tống Tân Nhiễm về chuyện .
chuyện chỉ xen lẫn trong nhiều chuyện lớn nhỏ ngày hôm nay, so với chuyện quan trọng hơn còn Tống Dư giơ tay bao nhiêu , giáo viên gọi lên trả lời bao nhiêu câu hỏi, giáo viên khen ngợi thế nào.
Cuối cùng thờ ơ một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-274.html.]
“Con thích Uông Vũ Hạo, bạn hỏi con bố con cần con nữa ."
Một câu hết sức bình thường của đứa trẻ, dấy lên gợn sóng trong lòng Tống Tân Nhiễm.
“Tiểu Dư."
Tống Tân Nhiễm nắm bàn tay mềm mại của đứa trẻ, cố gắng mềm giọng hỏi, “Lúc đó buồn ?"
Tống Dư ngượng ngùng mím môi khẽ, còn giả vờ mạnh mẽ như khi đối mặt với Phù Phù, hề buồn chút nào nữa.
Giọng nhỏ nhỏ:
“Chỉ một chút thôi, nhanh ch.óng liền nữa.
Họ đều là lời dối, con sẽ buồn ."
Nhận câu trả lời ngoài dự tính, Tống Tân Nhiễm tay đặt vai , nhẹ nhàng ôm lấy:
“Tiểu Dư thông minh thế, liền họ là lời dối ."
Tống Dư giọng điệu vui vẻ lên một chút, dựa cô:
“Vì con nha, bố nếu còn ở đây chắc chắn cũng sẽ yêu con."
Góc nào đó trong lòng Tống Tân Nhiễm đột nhiên mềm nhũn, lời cô Tống Dư đều tin hết ...
“Mẹ cũng yêu con, Tiểu Dư."
Tống Dư ngượng ngùng, vùi đầu trong lòng cô, giọng non nớt khẽ khàng, chỉ Tống Tân Nhiễm thể thấy:
“Con cũng ạ, con siêu yêu ."
Khóe môi Tống Tân Nhiễm cong lên.
“Cô Đường hôm nay còn bắt Uông Vũ Hạo phạt đấy."
Tống Dư nhớ tới chuyện , vui vẻ với , “Cô Đường bạn sai chuyện."
Cô Đường nguyên nhân trừng phạt Uông Vũ Hạo mặt bộ bạn học, chỉ là yêu thương bạn học.
Tống Tân Nhiễm hiểu cách của cô Đường, cũng tìm giáo viên nữa.
Tống Tân Nhiễm xoa xoa mái tóc mềm mại của :
“Tiểu Dư đừng để ý tới bạn nữa."
“Con ạ."
Tống Dư nghiêm túc một khuôn mặt nhỏ, “Con sẽ bao giờ với bạn nữa."
Cười với là biểu đạt thiện, nhưng hôm nay sự thiện của Tống Dư nhận hồi đáp tương ứng, sẽ việc tương tự với nữa.
Tống Tân Nhiễm , nhưng nhịn :
“Được."
Ngày đầu tiên học tiểu học, giáo viên đều lưu bài tập về nhà, chỉ cho về nhà chuẩn nội dung ngày mai cần học.
Tống Dư ở một góc bày biện trong tiệm cơm, ôm sách thật lâu, ngay cả nội dung cần học trong một tháng tiếp theo đều chuẩn .
Diện tích tiệm cơm lớn, để nâng cao tính mỹ quan trang trí, Tống Tân Nhiễm còn thiết lập nhiều góc trang trí.
Mặc dù theo phong cách tiệm cơm cao cấp, trong tiệm cơm cũng ồn ào như quán ăn bình thường, nhưng tiếng chuyện cũng khó tránh khỏi, đầu còn mở nhạc nhẹ.
Tống Dư một khi việc liền dễ chìm trong đó, sự quấy rầy của thế giới bên ngoài cũng khó phiền , tuy nhiên Tống Tân Nhiễm vẫn nghĩ, khi tan học mang Tống Dư tới trong tiệm cơm nữa, con cái học tập luôn cần một môi trường yên tĩnh.
Cách thường dùng bây giờ chính là báo lớp gửi trẻ cho con, Tống Tân Nhiễm quyết định hỏi ý kiến của Tống Dư.
Tám giờ tối, tiễn đợt khách cuối cùng, Tống Tân Nhiễm dẫn Tống Dư về nhà.
Trên đường liền nhận điện thoại của Tống Tân Văn, cuộc gọi của Tống Tân Văn đại khái là giảng hai chuyện, một là với cô về công việc ăn của tiệm cay nồng gần đây, chuyển tiền thẻ cô, hai là hỏi thăm cuộc sống của Tống Tân Nhiễm trong thành phố.
“Hôm nay Tiểu Dư học tiểu học nhỉ?
Trường mới thế nào?
Có quen ?
Giáo viên ?
Bạn học bắt nạt cháu ?"
Tống Tân Nhiễm đưa điện thoại cho Tống Dư.
Nghe hàng loạt câu hỏi của dì, Tống Dư trả lời từng câu một:
“Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng chính thức, trường mới , bên trong sân thể d.ụ.c lớn, chỗ chạy bộ, đ-á bóng, chơi bóng rổ, còn bàn bóng bàn nữa.
Giáo viên cũng , bạn học bắt nạt con."
Tống Tân Văn :
“Vậy là , Tiểu Dư chăm chỉ học tập nha, đợi qua năm về chơi."
“Dạ, dì ạ."
“Đưa điện thoại cho cháu, dì trò chuyện với nó hai câu."
Tống Dư ngoan ngoãn đưa điện thoại cho .
Tống Tân Nhiễm khẽ một tiếng, cô phát hiện Tống Dư điện thoại giống như đối thoại mặt đối mặt với , tay buông thõng bên cạnh đều đặt ngay ngắn, đặc biệt ngoan.
“Sao thế chị?"
Tống Tân Nhiễm hỏi.
Đầu dây bên Tống Tân Văn một tiếng:
“Lò gốm chồng chị việc sập !"
Tống Tân Nhiễm:
“Á?"
Công ty chồng sập, vợ vui vẻ thế ?
Tống Tân Văn :
“Chị bảo ở nhà trông con, trồng chút ruộng, dọn dẹp việc nhà là , chị về bát cơm nóng ăn là ."
Tống Tân Nhiễm càng ngạc nhiên:
“Chị bây giờ ở trong tiệm và ăn cơm ạ?"
“Không ở nữa."
Tống Tân Văn , “Chị mua một chiếc xe máy nữ, về nhà tiện, trưa ăn một bữa ở trong tiệm là , những lúc Tiểu Hà về thì chị chở nó, tiện."
Tống Tân Nhiễm càng ngạc nhiên, trong ký ức của cô Tống Tân Văn chỉ xe đạp:
“Mua lúc nào ạ?"
“Vừa mấy ngày thôi, thị trấn bên cạnh mở một tiệm xe máy, chị xem cảm thấy phù hợp liền mua."
Tống Tân Văn , “Lúc đó nghĩ là Tiểu Dương cũng sắp học tiểu học , bố nó là quản việc, bà nội nuông chiều đứa trẻ, chị thường xuyên về trông nom."