Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:55:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Rong vẻ mặt đầy hân hoan:

 

“Quán ăn của Tiểu Tống hôm nay khai trương, hẹn với bà Kim trưa nay cùng ăn !”

 

Con dâu Tiểu Mai:

 

……

 

hỏi, chỉ là ăn một bữa cơm trưa thôi mà, cần thiết ?

 

Cũng nhà hàng cao cấp gì, còn cần bộ quần áo t.ử tế nữa.

 

Thế nhưng Tiểu Mai chồng kể về quán ăn bao nhiêu trong suốt tháng qua, nên cô cũng mất hứng của già, chỉ :

 

“Mẹ, còn lâu mới đến trưa, ăn thêm mấy cái sủi cảo , kẻo giữa chừng đói.”

 

Bà Rong :

 

hẹn với bà Kim là qua mười một giờ sẽ , để dành bụng, kẻo đến lúc đó ăn hai miếng no .

 

Bà Kim nhà bà bảo hôm nay bà mời.”

 

Tiểu Mai luôn khó hiểu tại chồng và bà Kim sùng bái một quán ăn còn khai trương như .

 

chồng với cô món pizza Tống Tân Nhiễm ngon đến thế nào nữa, nhưng chính Tiểu Mai từng nếm thử, cũng cảm nhận thực tế, cô chỉ thể nghĩ chắc là do khẩu phần ít nên mới thấy ngon chăng.

 

Tiểu Mai :

 

“Mẹ thích ăn , lúc nào nghỉ con sẽ đưa ăn.”

 

Bà Rong vui vẻ đồng ý.

 

“Vậy mặc bộ quần áo đây.”

 

Tiểu Mai gật đầu:

 

“Được ạ.”

 

Trong lòng cô vẫn mấy để tâm, chỉ là ăn ở quán cơm ngay cửa nhà thôi mà, bản cô đôi khi ăn ở tiệm điểm tâm đầu khu phố còn mặc nguyên đồ ngủ ngoài.

 

Bà Rong lúc tâm trạng vô cùng kích động và mong chờ, mong mỏi mãi, cuối cùng quán cũng khai trương.

 

Một tháng nay, mỗi khi cùng bà Kim ngoài tản bộ, bà đều cố tình ngang qua quán ăn đang sửa sang, gần như từng chút một nó biến thành “Tống Ký Tư Yến Phường” như ngày hôm nay.

 

Khi nhà bà Rong mua căn shophouse đó, bên trong còn trống trải, đó cho thuê bán r-ượu, kết quả ăn hai năm thì phá sản.

 

Trước khi Tống Tân Nhiễm thuê , nó bỏ hai tháng .

 

Bà Rong căn shophouse từng chút một xây dựng sửa sang, biến thành dáng vẻ thanh nhã yên tĩnh của ngày hôm nay, cuối cùng cũng khai trương , trong lòng vô cùng vui vẻ.

 

Đây chỉ là sự mong chờ với mỹ thực, mà còn một vài yếu tố khác nữa.

 

Mười giờ rưỡi sáng, bà Rong gặp bà Fufu, cô bé Fufu chủ động chào hỏi:

 

“Bà Rong, chúng ăn cơm thôi!”

 

Giọng cô bé lanh lảnh, giấu nổi sự phấn khích.

 

Bà Rong :

 

“Hôm nay Fufu định ăn mấy bát cơm đây?”

 

Fufu giơ mười ngón tay .

 

Bà Rong khép miệng:

 

“Mười bát á?

 

Ăn nhiều thế ?”

 

Fufu lắc đầu:

 

“Cháu chỉ ăn mười miếng cơm thôi, cháu ăn thật nhiều thức ăn!”

 

Dù là cô bé sáu tuổi rưỡi cũng ăn nhà hàng, trọng điểm là ở thức ăn, huống chi là món do của Tống Dư .

 

Cô bé luôn Tống Dư kể hôm nay ăn gì, nào là món trứng hấp thơm mịn, rau xào thanh mát, thịt xào thơm cay……

 

Mỗi đều khiến cô bé chảy cả nước miếng.

 

Hôm nay, cuối cùng cô bé cũng thể nếm thử !

 

Bà Rong ha hả:

 

“Fufu là đứa trẻ chí khí.”

 

Lại hỏi:

 

“Bà Kim, bà chuẩn đủ tiền ?”

 

Bà Fufu :

 

“Chuyện tiền nong bà đừng lo!”

 

Giọng điệu vô cùng hào sảng.

 

Hai bà lão dắt theo một đứa trẻ, thong thả tản bộ xung quanh một vòng mới về phía Tống Ký Tư Yến Phường.

 

Tống Tân Nhiễm sớm báo cho họ , thời gian quán mở cửa là từ mười một giờ sáng đến hai giờ chiều, buổi chiều từ bốn giờ rưỡi đến tám giờ tối.

 

Các quán ăn tên tuổi trong thành phố cơ bản đều mở từ mười giờ sáng đến tận chín, mười giờ tối.

 

Thời gian mở cửa của Tống Ký thể ít, nhưng bà Rong và bà Fufu đều nhất trí tán thành, còn :

 

“Ẩm thực cao cấp là tạo sự khác biệt, chứ lúc nào cũng thể đến ăn thì hạ thấp đẳng cấp .”

 

“Trong tiệm chỉ một con, cũng chú ý nghỉ ngơi, thời gian mở cửa vặn nhất, trẻ tuổi sức khỏe quan trọng hơn!”

 

Tóm , hai bà lão vô cùng ủng hộ thứ của quán.

 

Vừa tới cửa, liền thấy một cánh cửa gỗ màu nâu sẫm, phía cửa treo tấm biển bằng gỗ mộc mạc đề “Tống Ký Tư Yến Phường”.

 

Hai bên là khung cửa sổ sáng sủa treo rèm trúc.

 

So với sự trực diện và náo nhiệt của những quán ăn nhỏ ở cổng khu phố, nơi toát lên vẻ yên tĩnh thanh nhã, cảm giác dầu mỡ như những quán ăn truyền thống.

 

Trước cửa còn đặt một tấm biển, :

 

“Khai trương cửa hàng mới, trong thời gian thử nghiệm, tất cả các món ăn giảm giá 12%.”

 

Thời gian thử nghiệm là ba ngày.

 

Bà Rong :

 

“Tiểu Tống cũng ăn phết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-261.html.]

Bà Fufu quan sát xung quanh một vòng, cũng ngừng gật đầu:

 

“Môi trường hơn nhiều so với chúng đến xem.”

 

Fufu chuyện nữa, đợi nữa, kéo kéo tay bà nội:

 

“Cháu đói lắm ạ!”

 

Bà Rong :

 

“Được, chúng nếm thử xem!”

 

Trong quán chỉ đặt năm cái bàn, nhưng cách giữa các bàn rộng, còn dùng vách ngăn bằng gỗ để phân cách.

 

Tường trắng sạch sẽ, đó treo vài bức tranh, góc tường đặt một chiếc kệ cổ bằng gỗ thịt màu sẫm.

 

Trong quán còn thêm một phòng riêng.

 

Bà Rong khỏi đem Tống Ký so sánh với một quán ăn tư nhân cao cấp khác mà bà từng đến, cả hai chênh lệch là mấy về mặt môi trường, nhưng bên tốn bộn tiền để trang trí.

 

Fufu nhanh chân chọn một vị trí cạnh cửa sổ xuống.

 

Tống Tân Nhiễm cầm thực đơn tới, :

 

“Bà Rong, bà Fufu.”

 

Thực đơn đặt bàn, bà Fufu qua:

 

Thịt heo hai nấu 38 tệ, thịt ba chỉ xào ớt cay 38 tệ, rau củ xào thanh đạm 15 tệ, đậu phụ Tứ Xuyên 25 tệ, bò nấu nước 48 tệ……

 

Một vài món còn hình ngón tay cái bên cạnh, nghĩa là món đề cử.

 

Lúc , các món ăn gia đình ở quán ăn ven đường thường chỉ tầm mười mấy tệ, Tống Ký đắt gấp ba bốn , nhưng bà Fufu cũng đến nỗi vì chút tiền mà thấy xót xa.

 

Nhìn nhiều món quá chọn gì, nên bà gọi bốn món đề cử.

 

“Tiểu Tống, những món đề cử sẽ ngon hơn ?”

 

Bà Fufu cũng suy nghĩ giống như nhiều khách hàng khác.

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Thực món nào cũng ngon cả, nhưng vài vị khách nên gọi món gì, nên cháu mới đưa vài món đề cử, những món đều là các món ăn gia đình ưa chuộng nhất ạ.”

 

Bà Fufu một lượt, quả nhiên là , khỏi :

 

“Tiểu Tống, cháu hổ danh là mở tiệm, nắm bắt tâm lý đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm cầm thực đơn bếp, bà Rong liền trò chuyện với bà Fufu:

 

“Sao trong quán chỉ mỗi bàn chúng ?”

 

Bà Rong chút lo lắng.

 

Bà Fufu thì bình thản hơn:

 

“Mới mười một giờ thôi mà, đến giờ ăn trưa.”

 

Bà Rong ngoài cửa sổ, qua đường cũng nhiều, bà nghĩ thầm vẫn là do vị trí địa lý , hơn nữa:

 

“Tiểu Tống cũng quảng bá gì nhiều.”

 

Họ sống ngay trong khu phố , nếu quen Tống Tân Nhiễm từ , chắc chắn sẽ tin khai trương.

 

Ngoài việc treo băng rôn cửa “Khai trương tiệm mới, ưu đãi ngập tràn” , dường như chẳng tuyên truyền gì thêm, mà thấy băng rôn đều bộ đến tận đây mới thấy.

 

Bà Fufu :

 

“R-ượu ngon sợ ngõ sâu.”

 

Fufu hai bà lão trò chuyện, cô bé vươn cổ về hướng bếp, thể là mong mỏi khôn cùng, đầu khắp nơi, thấy bóng dáng Tống Dư trong quán, chút thất vọng.

 

chút thất vọng đó tan biến khi ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

 

Mắt Fufu sáng rực lên, vội với bà nội:

 

“Thơm quá ạ!”

 

Bà Fufu rõ ràng cũng ngửi thấy, tinh thần lập tức phấn chấn, bà thường xuyên nấu ăn, đương nhiên ngửi đó là mùi vị của thịt ba chỉ khi chiên xào, mùi dầu mỡ kích thích gì đặc biệt, nhưng vô cùng hấp dẫn.

 

Bà Fufu khỏi với bà Rong:

 

“Mùi thịt heo giống hệt vị từng ăn hồi nhỏ!”

 

Hai bà trạc tuổi , chỉ bà Rong mới hiểu suy nghĩ của bà Fufu, bà Rong gật đầu liên tục, ánh mắt đầy mong đợi:

 

“Thơm quá mất!”

 

Món thịt heo xào hồi nhỏ ăn chẳng mùi vị hoa hòe hoa sói gì, chỉ riêng mùi thịt thôi đủ hấp dẫn, ngửi mùi thơm thôi cũng thể ăn hết một bát cơm trắng.

 

Mà lúc , mùi thịt thuần túy khi cho tương đậu quyện thêm hương vị khác, càng thêm thơm phức, khiến thèm ăn vô cùng.

 

Dạ dày món ngon, kêu gào ăn .

 

Món thịt heo hai nấu là món đầu tiên bưng lên, từng miếng thịt thái dày mỏng đều , xào đến vàng ruộm, miếng thịt cuốn như hình cái chén nhỏ, những đoạn tỏi tây xanh mướt và những lát ớt đỏ tươi xen kẽ ở giữa, màu sắc đối lập vô cùng bắt mắt.

 

Chưa kể đến hương thơm, là cực phẩm đưa cơm.

 

Bà Rong khách sáo một chút, nhường bà Fufu là mời khách động đũa , bà Fufu gắp ngay một miếng thịt ba chỉ, miệng lập tức kinh ngạc.

 

, chỉ thể dùng hai từ kinh ngạc để hình dung.

 

Bà Fufu tưởng rằng chuẩn tâm lý sẵn sàng, dù cũng từng ăn mì lạnh và pizza Tống Tân Nhiễm , tay nghề cô giỏi, nhưng ngờ giỏi đến mức !

 

Bà Fufu vốn quá thích ăn thịt ba chỉ, ăn nhiều hai miếng là thấy ngấy, đặc biệt là món thịt heo hai nấu ở các quán ăn, miếng thái dày miếng thái mỏng, xào lên miếng cháy miếng còn cuộn , tuy hương vị món ăn tổng thể tạm , nhưng những miếng thịt mỡ to đùng thực sự khiến thôi thấy ngột ngạt.

 

món thịt heo hai nấu của Tống Ký như , phần mỡ xào trong veo, da thịt cháy sém, ăn b-éo ngậy mà hề ngấy, trong miệng mang theo chút giòn giòn, thịt nạc săn chắc dai dai, dính đầy nước sốt, nhai trong miệng, đủ hương vị đều bùng nổ.

 

Bà Fufu ăn một miếng xong nhanh ch.óng gắp miếng thứ hai.

 

Miếng thứ hai giống hệt miếng thứ nhất, độ cuộn của miếng thịt khi xào xong gần như y hệt, mỡ nạc đan xen, thịt ngon.

 

Bà Fufu khỏi tấm tắc khen ngợi:

 

“Dao pháp thật , độ lửa chuẩn thật!”

 

Đưa miệng, thật là ngon tuyệt.

 

Bà Rong bạn gắp thịt liên tục, chút bàng hoàng, tốc độ ăn nhanh quá ?

 

Rõ ràng đây bà Fufu còn ăn cơm chậm rãi, như mới cho dày, nhưng bộ dạng hiện tại của bà , dường như quên mất những gì từng .

 

Bà Rong cũng chần chừ nữa, cho miếng thịt miệng, răng khẽ chạm , nhai nhẹ, c-ơ th-ể tự chủ thẳng dậy.

 

Quai hàm cử động, cẩn thận thưởng thức miếng thịt .

 

 

Loading...