Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 260
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:55:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , bác Vinh nghênh diện tới, trêu chọc :
“Đang tán gẫu gì mà vui vẻ thế?”
Phúc Phúc bác Vinh, là bạn của bà, ngay lập tức gọi:
“Bà Vinh ơi, là cô Tống cho chúng cháu ăn mì lạnh, ngon quá quá quá ngon, là mì lạnh ngon nhất thế giới!”
Vừa Phúc Phúc còn nuốt nước bọt.
Bác Vinh tiếng:
“Phúc Phúc đúng là con mèo nhỏ tham ăn.”
Phúc Phúc lắc đầu:
“Không , bà cũng thích!”
Bà của Phúc Phúc khen ngợi:
“ là giống mì lạnh bán bên ngoài, ăn một ngụm khẩu vị đều hơn ít, tiểu Tống đứa trẻ đó mở quán ăn uống quả nhiên chọn đúng ngành nghề .”
Bác Vinh cho là đúng, cảm thấy bạn chỉ là ăn của miệng ngắn, bác con dâu phổ cập khoa học, nhà hàng cơm nhà cao cấp ăn qua, cái gì gọi là cạnh tranh khốc liệt.
bác cũng phản bác, vốn dĩ đều là chuyện của , đừng ảnh hưởng mối quan hệ bạn bè .
Bác Phúc Phúc, trêu chọc :
“Là mì lạnh trong tay Phúc Phúc ?”
Phúc Phúc gật đầu, còn quên nhấn mạnh:
“Siêu ngon.”
“Vậy Phúc Phúc thể cho bác nếm thử một chút ?”
Phúc Phúc :
“Có thể ạ, bà Vinh bà về nhà lấy một cái bát , cháu chia cho bà một sợi!”
Cô bé giơ một ngón tay.
Thế giới của trẻ con đơn giản, bà Vinh là thể nếm thử một chút, cô bé cũng sẽ chỉ cho nếm thử một chút, một sợi thì cũng sẽ đau lòng, vì một bát mì nhiều một sợi.
Bà của Phúc Phúc và bác Vinh đều , bác Vinh :
“Đùa cháu thôi, Phúc Phúc thích thì mang về nhà tự ăn.”
Phúc Phúc lắc đầu:
“Không cháu tự ăn, là ăn cùng với bà.”
“Ông Kim, cháu gái bà hiếu thảo kìa.”
Bà gật đầu:
“Đó là.”
Chuyển sang :
“ , hỏi tiểu Tống, quán cơm của cô chắc còn một tháng nữa là khai trương, đến lúc đó mời bà đến quán cơm ăn một bữa.”
Bác Vinh thầm nghĩ ông Kim đúng là một bát mì lạnh mua chuộc , ai bảo cháu gái và đứa trẻ nhà quan hệ chứ, :
“Được, chúng cùng qua ủng hộ!”
Sau khi chia tay, bà của Phúc Phúc nào thể sự cho là đúng của bạn , chính là cảm thấy một bát mì lạnh đến mức như .
Bà của Phúc Phúc thầm nghĩ, nếu cháu gái thích bát mì lạnh thích đến mức dữ dội, bà chắc chắn đưa cho chị Vinh nếm thử, xem chị ăn xong còn câu ủng hộ .
Đó ủng hộ, đó là chân tâm nếm thử.
Ngày hôm Tống Tân Nhiễm liền dẫn pizza tới, trong lúc dần dần định nhà thêm lò nướng các loại thiết điện, mặc dù bây giờ còn phổ biến, nhưng tần suất sử dụng khá cao.
Phúc Phúc sớm đợi đấy , thấy Tống Tân Nhiễm và Tống Dư phản ứng đầu tiên là hét to:
“Pizza!”
Tống Dư đặt hộp lên bàn đ-á:
“Mẹ hôm nay mới nướng đấy ạ.”
Cậu ở nhà ăn một miếng, vui vẻ thỏa mãn.
Phúc Phúc đặt đồ mang theo lên bàn, nhanh ch.óng giới thiệu:
“Trái cây ngon.”
Sau đó ánh mắt tâm ý đặt lên pizza, kìm lòng nổi thượng thủ mở , nóng cuộn theo hương phô mai và hương thịt một chút liền tràn .
Tống Tân Nhiễm ước lượng thời gian, nướng xong liền đóng trong hộp bắt xe qua đây, so với tốc độ giao hàng còn nhanh hơn, cho nên pizza vẫn còn nóng.
Viền pizza vàng óng nướng giòn, độ cong liền là cảm giác miệng tuyệt vời thế nào, bên một lớp phô mai nhẹ nhàng kéo liền thể kéo sợi dày đặc, Phúc Phúc bàn tay nhỏ cầm lên, cho miệng——
“Trời ơi, ngon quá!”
Bà của Phúc Phúc cũng khách sáo, đặt trái cây mang đến lên bàn:
“Cùng ăn.”
Sau đó cũng lấy một miếng pizza cho miệng, lập tức kinh diễm đến, xúc xích bọc phô mai vô cùng mềm mại, viền thịt xông khói cháy, dầu thơm trộn lẫn hương thịt càng câu , thịt đùi gà bọc nước sốt tươi sáng vô cùng nhập vị, vị chua ngọt của thịt dứa trung hòa sự ngấy dày nặng của thịt.
Bà của Phúc Phúc nhịn gật đầu, cái so với pizza mới nướng ở tiệm còn ngon hơn!
Đế bánh độ dẻo dai vặn, phô mai là hương sữa nồng nàn, một ngụm xuống vô cùng thỏa mãn.
Bà tự chủ giơ ngón cái lên:
“Mẹ Tống Dư tài nấu nướng của cô tuyệt !”
Nói xong còn đẩy trái cây về phía họ:
“Cũng nếm thử vải thiều .”
Tống Tân Nhiễm liếc một cái nhận chủng loại vải thiều, lừng danh đới lục, mặc dù cô bây giờ đới lục bao nhiêu tiền một cân, nhưng giá bán cao nhất lúc hơn hai nghìn một cân.
Cái cũng quá quý giá , Tống Tân Nhiễm trong đầu nghĩ ăn một miếng mất mấy chục tệ liền thấy đau lòng.
Bà của Phúc Phúc trực tiếp nhét vải thiều trong tay Tống Dư:
“Phúc Phúc thích ăn mì lạnh nhất, cũng đem vải thiều đây thích nhất chi-a s-ẻ cho Tiểu Dư.”
Phúc Phúc cầm pizza, nụ đặc biệt rạng rỡ:
“Bây giờ thích nó nhất!”
Tống Tân Nhiễm cũng từ chối nữa, chỉ giữ lễ ăn hai quả.
Thịt quả vải thiều bán trong suốt, vô cùng tươi, ăn miệng nước quả thanh ngọt, thịt đặc biệt mịn màng.
Tống Tân Nhiễm nghĩ, lẽ đây là vị của tiền.
Tống Dư cũng ăn hai quả, nhưng vẫn ăn pizza hơn.
Vải thiều đây cũng từng ăn qua, nhưng pizza là đầu ăn, tuổi còn quá nhỏ, còn tưởng vải thiều chỉ một chủng loại, mùi vị giá cả đều giống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-260.html.]
Pizza lúc trở thành lựa chọn hot, vải thiều đắt đỏ và các trái cây khác ghế lạnh.
Phúc Phúc ăn no xong phát cảm thán:
“Chúng dường như đang dã ngoại nhỉ.”
“Tống Dư, chúng khi nào dã ngoại .”
Phúc Phúc , “Dã ngoại chơi vui lắm, thể ăn đồ, xích đu, còn thể thả diều.”
Tống Dư cô bé cũng thấy thú vị, liền hẹn đợi lúc nắng, thời tiết mát mẻ thì .
Cuối cùng còn dư 1/3 pizza cũng để Phúc Phúc mang về .
Vừa về đến nhà bao lâu Phúc Phúc liền dường như đói , đòi ăn pizza.
Pizza lạnh , bà của Phúc Phúc cho lò vi sóng, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, cho bác Vinh một cuộc điện thoại, nhiệt tình mời:
“Qua nhà ăn chút đồ.”
Bác Vinh nhanh ch.óng tới, cửa liền ngửi thấy một mùi hương quyến rũ, đó là mùi vị khi pizza hâm nóng.
“Đồ ngon gì thế, thơm quá.”
Bác Vinh .
Phúc Phúc lập tức :
“Pizza, là pizza, là…”
bà bịt miệng, và hiệu một cái.
Phúc Phúc lập tức hiểu, bà với cô bé, tiên đừng để bà Vinh là pizza do Tống Dư .
Bác Vinh ban đầu tưởng họ là tự , nhưng lên bàn, phát hiện chỉ 1/3, các nguyên liệu khác màu sắc khác , như một bức tranh nhỏ màu sắc tươi sáng, bác :
“Mua ở thế ạ?”
Bà của Phúc Phúc :
“Bà đừng hỏi, bà cứ nếm .”
“Được!”
Bác Vinh , “Thứ thể khiến bà đóng gói mang về mùi vị chắc chắn tệ!”
Là bạn , bác đương nhiên bà của Phúc Phúc ăn đồ ngon nhất.
Vừa cho miệng, mới chỉ là mùi vị tệ, đơn giản thể gọi là mỹ vị.
Lẽ pizza nên là lúc lò ngon nhất, nướng một mặc dù là nóng, nhưng phong vị cảm giác miệng đều sẽ giảm thấp.
pizza so với tất cả pizza mới nướng bác Vinh từng ăn đều ngon hơn, thịt đùi gà mềm mịn mọng nước, nấm mềm trơn, hạt ngô nổ nước, hương thịt đậm đà, rau củ sảng khoái, hai cái đơn giản là sự kết hợp tuyệt vời, mỗi một ngụm ăn miệng đều tươi thơm ngấy, càng nhai càng mùi vị.
Bác Vinh vô tình ăn xong một miếng, truy hỏi:
“Rốt cuộc mua ở thế ạ?
cũng ăn chút mới mẻ.”
Mới lò chắc chắn cảm giác miệng mùi vị càng , bản bác Vinh chính là tính cách thích trải nghiệm thích thưởng thức, miếng pizza là khơi dậy con sâu tham ăn và sự tò mò trong đáy lòng bác.
Bà của Phúc Phúc bí ẩn, cũng bán quan t.ử ( cao) nữa:
“Mẹ Tống Dư .”
“Á?”
Bác Vinh kinh ngạc thôi, “Cô quán cơm nhà ?
Sao còn pizza?”
Phúc Phúc cái loa nhỏ mở lời:
“Cô Tống cái gì cũng !
Mì lạnh pizza thịt lợn nấu nước, cá tiêu tươi, thịt xào, măng hầm cải, trứng hấp!”
Tống Dư lúc tán gẫu với cô bé từng nhắc đến, Phúc Phúc chảy nước miếng, ghi nhớ kỹ trong đầu.
Bà của Phúc Phúc cháu gái trôi chảy liệt kê tên món ăn đều cảm thấy ngạc nhiên, bình thường bảo Phúc Phúc học thuộc thơ cổ thì cứ như lấy mạng của nó .
Bác Vinh tắc lưỡi:
“Biết nhiều thế ?”
Phúc Phúc tự hào gật đầu:
“Cô Tống chính là đầu bếp giỏi nhất!”
Bác Vinh đều mơ hồ đến mức chút hoài nghi, vô thức cầm một miếng pizza ăn một ngụm, nãy ăn miếng đầu tiên chỉ cảm thấy mỹ vị, bây giờ thưởng thức, nhận một chút thiếu sót, ví dụ như đế bánh khô cứng, phô mai cảm giác kéo sợi đủ…
đây là vấn đề của pizza, là vấn đề của hâm nóng, nhưng dù vẫn mỹ vị, đủ thấy công phu đầu bếp.
Bà của Phúc Phúc nhịn nghĩ:
“Món xào Trung Quốc tiểu Tống chắc chắn càng ngon.”
Họ tuổi già , quá thích một thức ăn nước ngoài, dày vẫn là dày Trung Quốc, nhưng Tống Tân Nhiễm thế mà thể thức ăn họ thích thành khẩu vị họ thích, điều đó chứng minh tài nấu nướng thực sự bình thường.
Bác Vinh ăn hai miếng pizza liền mua chuộc , tay nghề của Tống Tân Nhiễm so với nhà hàng cơm nhà cao cấp con dâu dẫn bác ăn ngon hơn nhiều.
Mở quán cơm quan trọng nhất chắc chắn là khẩu vị, khẩu vị ngon bán đắt đến mấy đều chịu chi.
Bác ngon miệng mở , còn ăn chút đồ khác, nhưng trong đầu nghĩ, cảm thấy thứ gì thể sánh bằng pizza, hỏi:
“Bà hôm qua tiểu Tống chuẩn khi nào khai trương ạ?”
Bà của Phúc Phúc:
“Còn đợi một tháng!”
“Sao trang trí lâu thế ạ.”
“ thế ạ.”
Lúc trong lòng hai bà lão ý nghĩ thống nhất, quán cơm của Tống Tân Nhiễm thể nhanh ch.óng khai trương nhỉ.
Sáng sớm nhà bác Vinh khá náo nhiệt, công ty con trai ở xa nhà, càng sớm, con dâu vẫn còn đang ăn bữa sáng ở nhà.
“Mẹ, hôm nay ngon miệng ạ?
Sao bữa sáng chỉ ăn ít thế ạ?”
Con dâu bác Vinh chỉ ăn nửa bát sủi cảo, quan tâm hỏi.
Sủi cảo là tự tay gói, vô cùng lành mạnh, bình thường bác Vinh đều sẽ ăn cả một bát.
Bác Vinh :
“Không , ngon miệng lắm!
Tiểu Mai xem giúp mặc bộ quần áo thế nào?”
Bác Vinh mặc một chiếc váy hoa nhỏ màu nâu sẫm, con dâu gật đầu :
“Đẹp ạ, hôm nay việc gì ạ?”