Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:53:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đậu đũa ngâm là món ăn cùng cháo, mỗi Tống Tân Văn nấu cháo đều sẽ kẹp một ít dưa muối, nhưng Thái Dương thích ăn, Tống Tân Văn liền sẽ thái nhỏ lấy thêm hai quả trứng, xào cùng đậu đũa ngâm, như Thái Dương mới chịu ăn.
“Mẹ mày , mày ăn thì nhịn đói !"
Thái Vĩnh Đức hận hận .
Anh hai ngày nay cũng bận lắm, nguyên bản khi tan còn thể ở trong xưởng tán gẫu với bạn bè một lúc, bây giờ liền vội vàng về nhà, trong nhà còn một đứa con trai đang chờ ăn cơm, gia súc nhịn cả ngày cũng kêu gào đòi cho ăn.
Thái Vĩnh Đức mỗi tiếng gà vịt ngỗng đó kêu liền hận thể g-iết hết bọn chúng, nhưng chỉ g-iết xử lý cũng chiên nấu, g-iết lãng phí, đau lòng!
Mỗi chỉ thể bấm mũi thả những gia súc đó cho ăn.
Mỗi thì chịu tội, rõ ràng bình thường Tống Tân Văn đuổi về chuồng dễ dàng bao, đến, đám gà vịt ngỗng đó liền bay loạn xạ, cuối cùng vẫn để Thái Dương giúp.
Kết quả tên nhóc mập đặc biệt vui, cảm thấy chậm trễ bé chơi, còn bao giờ gọi bé giúp.
Thái Vĩnh Đức tại chỗ cho bé một gậy, dạy dỗ tên nhóc mập phục phục .
uy lực của gậy cũng chỉ tác dụng nhất thời, lúc Thái Dương tàn tro nhen nhóm:
“Bố, chúng ăn nhà hàng ."
Ngày đầu tiên , bọn họ chính là ăn ở nhà hàng.
Thái Vĩnh Đức một cái lườm nguýt liếc qua:
“Mày ăn một bữa ở nhà hàng bao nhiêu tiền ?
Mày tiền ?"
Thái Dương oa một tiếng lên:
“Con ăn đậu đũa ngâm, con ăn thịt, con !"
Thái Vĩnh Đức vốn trong lòng thuận, hai ngày nay Tống Tân Văn ở đây, quần áo trong nhà đều ai giặt, đổi hai bộ liền quần áo sạch nữa, tiếng Thái Dương lóc, càng bốc hỏa, dậy một cái tát liền quất m-ông Thái Dương.
Thái Dương chạy vèo ngoài:
“Đ-ánh , bố con đ-ánh !
Con !"
Vừa chạy hét, hàng xóm xung quanh đều thấy, mở cửa :
“Vĩnh Đức , Tân Văn , hai ngày về."
Thái Vĩnh Đức là giữ thể diện, chỉ :
“Đi chơi ở chỗ em gái cô , qua hai ngày là về."
đầu liền đuổi Thái Dương:
“Thái Dương, mày cho tao lăn về đây!"
Trong lòng mắng thầm, cái thứ mất mặt hổ!
Thái Dương mặc dù c-ơ th-ể b-éo b-éo, nhưng động tác vô cùng linh hoạt, chui chỗ chỗ nọ, Thái Vĩnh Đức nhất thời còn thật sự đuổi kịp.
Khu vực vang vọng tiếng lóc của Thái Dương, thể kinh hơn, chuyện Tống Tân Văn rời nhà vốn bàn tán lưng, trực tiếp bày lên mặt bàn buôn chuyện.
Thái Vĩnh Đức vất vả lắm mới bắt Thái Dương, Thái Dương còn đang giãy giụa, đến mặt đỏ bừng:
“Con về căn nhà thối hoắc, cũng là phân gà, con giặt quần áo cho con!"
Bây giờ ở bên ngoài, Thái Vĩnh Đức khác xem trò vui, chỉ thể dỗ dành:
“Ngày mai bố liền dẫn con tìm ."
Thái Dương ngước đôi mắt đỏ hoe:
“Thật ?"
“Thật!"
Thái Vĩnh Đức nghiến răng nghiến lợi.
Anh vốn định nhanh như tìm Tống Tân Văn, một phụ nữ từng kiếm tiền ở bên ngoài cửa thể sinh kế gì, Tống Tân Nhiễm bây giờ cũng việc , chị em thì , ước chừng bây giờ đang oán trách lẫn đấy.
Nhiều nhất đợi hai ngày nữa, Tống Tân Văn chắc chắn về, thật, Tống Tân Văn thể hai ngày vượt xa dự liệu của Thái Vĩnh Đức .
Anh quyết định, chính sẽ cúi đầu, đợi Tống Tân Văn chủ động về đó liền mới là nhà thật sự của cô, ai mới là thật sự của cô, cũng sẽ cánh tay khuỷu tay hướng ngoài.
ngờ Thái Dương cái thứ gì , vì con cái cũng cúi đầu một .
Tuy nhiên, Thái Vĩnh Đức nghĩ, ngày mai tìm Tống Tân Văn chắc chắn thể cho cô sắc mặt .
Biết , Tống Tân Văn thấy liền chủ động theo về !
Nghĩ đến ngày mai trong nhà liền đến thu dọn , Thái Vĩnh Đức cũng lười giặt quần áo , đợi ngày mai Tống Tân Văn về cùng giặt .
Tiếp theo hai ngày liền, việc ăn gà Bát Bát của Tống Tân Nhiễm đều , mỗi đều ba chậu lớn, giờ tan học đến một tiếng liền bán hết sạch.
Cô mỗi ngày trả lương 25 cho Tống Tân Văn, trừ chi phí, một ngày thể kiếm 100!
Kiếm tiền, Tống Tân Nhiễm dẫn Tống Dư mua quần áo mới.
Bây giờ nhiệt độ ngày càng thấp, Tống Dư quần áo dày mặc mùa đông, Tống Tân Nhiễm vốn định mua một chiếc áo khoác lông vũ, kết quả ở trấn , nhất là áo bông.
Tống Tân Nhiễm mua một chiếc chất lượng khá , tốn 45.
Tống Tân Văn thấy, trong lòng cũng khẽ động, cô bốn năm ngày , bình thường việc cảm giác, nhàn rỗi vẫn nhớ Thái Dương, dù cũng là con của .
Lúc thấy Tống Tân Nhiễm mua quần áo, cô việc những ngày cũng hơn trăm đồng, nghĩ đến mua cho Thái Dương một bộ quần áo còn dư dả.
Kích thước quần áo của trẻ con trong lòng nắm rõ như lòng bàn tay, Tống Tân Văn nhanh ch.óng mua một bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-26.html.]
Tống Tân Nhiễm hỏi:
“Chị, chị định về ?"
Tống Tân Văn chút do dự, ở bên cuộc sống của cô chắc chắn hơn, chỉ là con cái là sự ràng buộc của , cô yên tâm Thái Dương.
Tuy nhiên mấy ngày cuộc sống gây ảnh hưởng lớn đối với cô, đặc biệt là về suy nghĩ, cô nghĩ đến Thái Vĩnh Đức liền cảm thấy chút phiền phức.
Cho dù về, Tống Tân Văn nghĩ cô sẽ sống cuộc sống nữa, Thái Vĩnh Đức ở xưởng gốm thể kiếm tiền, cô ở bên ngoài cũng thể kiếm, Thái Vĩnh Đức liền sống nổi.
Tống Tân Văn :
“Để chị nghĩ ."
Hai xách quần áo, dọc đường tán gẫu, kết quả rẽ một cái, liền thấy hai bóng dáng quen thuộc, đang ở cửa tiệm nhỏ gì đó với ông chủ.
Hai đó ngờ là Thái Vĩnh Đức và Thái Dương.
Thái Dương thấy Tống Tân Văn đầu tiên, lập tức lao tới, hét lớn:
“Mẹ!"
Tống Dư trong mắt chút ngạc nhiên:
“Em Thái Dương."
Thái Vĩnh Đức thấy tiếng cũng ngẩng đầu, thấy bọn họ, lập tức kinh ngạc.
Sao thế , hai qua vẫn ?
Trong lòng Thái Vĩnh Đức, bọn họ nên là oán trách lẫn , mặt mày bẩn thỉu, lời , bây giờ gần , mặt còn mang theo nụ , mặc cũng sạch sẽ, Tống Tân Văn mặc còn là quần áo mới!
Chưa kể hai trong tay còn xách theo đồ!
Thái Vĩnh Đức trong lòng một cái cọc (khựng ), cảm giác gì đó khác biệt, nhưng mặt vẫn giữ bình tĩnh, xụ mặt tới.
“Ra ngoài mấy ngày còn về?
Còn đợi tao đến đón mày !"
Thái Vĩnh Đức mấy ngày nay sống chút thoải mái nào, tối hôm cuối cùng trong tiếng lóc của Thái Dương, quyết định đến trấn đón Tống Tân Văn về.
Trong dự liệu của , Tống Tân Văn nên thấy liền cảm kích, giẫm bậc thang liền xuống, nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc liền theo về nhà.
Dù hai phụ nữ ở trấn, việc , bọn họ ăn gì?
sự thật là, ngày hôm Thái Vĩnh Đức tan liền về nhà dẫn Thái Dương xe máy đến trấn, kết quả hai bố con ở trấn dạo một vòng đều tìm thấy .
Trấn Lĩnh Đức lớn, dạo một vòng xuống còn đến một tiếng, Thái Dương lúc đó liền , m-ông bệt đất, lau nước mắt hét con .
Người trấn đông, Thái Vĩnh Đức nhục nhã, vội vàng dẫn tên nhóc mập về .
Về đến nhà Thái Dương cũng chịu yên, liên tục hỏi Thái Vĩnh Đức về nữa , Thái Vĩnh Đức nghiến răng , thể!
Chắc chắn là hôm nay quá muộn !
Thế là hôm nay, Thái Vĩnh Đức chuyên môn xin nghỉ một ngày, sáng sớm liền dẫn Thái Dương đến trấn tìm .
Hôm nay bọn họ chỉ tìm, còn hỏi, kết quả hỏi mấy liền gặp ngay chủ chính.
Thái Vĩnh Đức trong lòng thở phào một cái, nghĩ thầm gia súc trong nhà cuối cùng cũng cho ăn , về nhà cũng thể ăn bữa cơm nóng, nhưng mặt lộ , thấy Tống Tân Nhiễm ở bên cạnh, lông mày nhíu , cố ý tránh ánh mắt, trầm giọng :
“Nhanh về nhà , cả ngày ở bên ngoài mất mặt hổ."
Thái Vĩnh Đức còn nhớ chuyện Tống Tân Nhiễm mắng , trong lòng vẫn canh cánh, nghĩ thầm dù về cũng chuyện kỹ với Tống Tân Văn, cô em gái của cô đúng là mồm mép lanh lợi, hiếu thuận tôn trọng khác chút nào.
Tống Tân Văn thấy Thái Dương, trong lòng vốn đang vui vẻ, kết quả lời của Thái Vĩnh Đức, niềm vui trong lòng lập tức giảm quá nửa, sắc mặt cũng chùng xuống:
“Mất mặt hổ, gì mà mất mặt hổ?"
Thái Vĩnh Đức ngờ Tống Tân Văn còn dám cãi , sắc mặt đen xuống:
“Mày là đàn bà chồng con cả ngày ở nhà em gái, cùng một góa phụ qua qua , quên cả nhà , cái gọi là mất mặt hổ thì gọi là gì!"
Cơn giận trong lòng Tống Tân Văn lập tức châm ngòi, nguyên bản Thái Vĩnh Đức lúc ở nhà thỉnh thoảng cũng sẽ mắng như , khó lắm, nhưng đây Tống Tân Văn đều nhịn, nhưng lúc cô nhịn :
“Tân Nhiễm là góa phụ đều mạnh hơn !
là chồng gia đình, mỗi ngày ở nhà việc mệt ch-ết mệt sống còn nhận nửa câu , đòi đồng tiền khó hơn lên trời!
Em gái chồng, tự thể kiếm tiền, thằng chồng sống cũng như ch-ết cũng chẳng khác gì, ở nhà cái gì cũng chỉ chìa tay đòi mặc đòi ăn, em gái sống còn mạnh hơn nhiều!"
Mắt Thái Vĩnh Đức liền trợn trừng, mặt lập tức tức đến đỏ gay, dám tin Tống Tân Văn bình thường ở nhà ngay cả cãi với cũng dám tại hôm nay đại biến dạng, mà dám sống cũng như ch-ết cũng chẳng khác gì, lập tức giẫm cái tự tôn đàn ông của chân.
“Mày, mày nữa!"
Tống Tân Văn:
“ mười đều như , còn mất mặt hổ gì chứ, mới là hổ đấy!
Đều đến đây còn bộ dạng đòi xong, bình thường ở nhà đòi mặc cái cái nọ, quần áo giặt chậm một chút liền mắng , hôm nay ngay cả quần áo giặt cũng mặc?"
Dù cũng sống với Thái Vĩnh Đức năm sáu năm, Tống Tân Văn nắm rõ như lòng bàn tay, liếc mắt một cái phán đoán bộ quần áo đang mặc là mặc qua , nhăn nhúm như dưa cải muối, đến gần chừng còn thể ngửi thấy mùi.
Thái Vĩnh Đức suýt chút nữa nghi ngờ tai , Tống Tân Văn khi nào cũng trở nên đanh đ-á chua ngoa như !
Anh một cái lườm liếc về phía Tống Tân Nhiễm:
“Em gái của mày dạy thật——"
Còn kịp xong liền Tống Tân Văn ngắt lời:
“ giúp Tân Nhiễm việc cô còn đưa tiền cho , đưa cái gì?
Cho cục tức!"