Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con dâu :
“Không ăn uống khó, là ăn uống cao cấp khó, hai một bữa cơm ăn hơn hai trăm tệ, tiền cũng là đồ ngốc.”
Bác Vinh tắc lưỡi:
“Đắt thế ?”
Mặc dù gia đình bác Vinh cũng thiếu tiền, nhưng quan niệm của bác là tiền tiêu chỗ cần tiêu, một bữa cơm ăn hơn hai trăm tệ cần thiết, trừ khi là yến tiệc, nhưng nếu mời khách thì cơ bản đều chọn t.ửu lâu lớn, vị trí , khí phái, đây mới là cốt lõi của việc mời khách.
Nếu ăn ở cổng khu chung cư, thì chắc chắn là vì tiện lợi, một bữa cơm bình quân một trăm tệ thì chẳng liên quan gì đến tiện lợi, đối thủ cạnh tranh ở cổng khu chung cư là quán cơm nhỏ với một món ăn mười mấy tệ.
Mặc dù đây là cách của bác Vinh, nhưng cách của nhiều tiền cũng y hệt bác Vinh, tiền tiêu mũi nhọn, đôi khi còn tiết kiệm hơn nghèo.
Con dâu :
“Đắt thì đắt, nhưng con từng ăn qua mùi vị cũng , hiện nay xung quanh cũng coi là danh tiếng, ăn cơm còn đặt lịch nữa.”
Bác Vinh cũng thông suốt quán cơm cao cấp ở cổng khu chung cư thế mà cũng thể nóng bỏng tay.
Con dâu :
“Mẹ, cuối tuần cả nhà ăn một , nếm thử vị.”
Bác Vinh đồng ý:
“Được!”
Nghe con dâu , bác cũng cảm thấy quán cơm bình thường, cái thuộc về tiền nên tiêu, trọng tâm ở trải nghiệm.
nếu bắt chước quán cơm , bác Vinh và con dâu đều cảm thấy là chuyện dễ dàng, giai đoạn đầu đơn giản là đốt tiền.
Sau khi thuê cửa hàng, Tống Tân Nhiễm liền liên lạc với đội thi công bắt đầu trang trí, cô nghĩ xong bên trong thiết kế thế nào, bản đây cũng từng trang trí hai cửa hàng, coi là nhiều kinh nghiệm, giao tiếp với đội thi công cũng hề tốn sức.
Giữa tháng sáu, Tống Tân Nhiễm nhận tin tức của trung gian Thi Diễm, bảo cô học sinh lớp một khóa mới của trường tiểu học Song Kiều thể đến đăng ký.
Tống Tân Nhiễm mang theo loạt tài liệu, khi điền đơn đăng ký, mới cảm giác yên tâm khi việc lớn định, vấn đề nhập học tiểu học giải quyết , mở tiệm cũng giải quyết .
Không lâu , trường mẫu giáo nghỉ hè, cô giáo An còn chuẩn một buổi lễ nghiệp nhỏ cho các bạn nhỏ trong lớp.
Lúc Tống Dư về nhà mắt đều đỏ hoe, giọng còn mang theo chút mũi:
“Mẹ ơi, con là học sinh mẫu giáo nữa.”
Tống Tân Nhiễm xoa đầu an ủi:
“Vậy Tiểu Dư là học sinh tiểu học .”
“Sau con thể cùng các bạn nhỏ học chung một lớp nữa.”
Tống Dư ở trường mẫu giáo nhân duyên , chính cũng thích môi trường ở trường mẫu giáo.
Ngày khai giảng mỗi học kỳ, trong lớp đều đứa trẻ lóc, chỉ Tống Dư từng , còn luôn giúp cô giáo An quản lý kỷ luật.
Tống Tân Nhiễm :
“Bởi vì Tiểu Dư lớn , mặc dù thể cùng các bạn nhỏ mẫu giáo học chung, nhưng sẽ quen bạn học và bạn bè mới, tạo thành một lớp học mới.”
Tống Dư nghĩ nghĩ, nếu là lớp học mới, đều là bạn học và giáo viên xa lạ , còn sách vở mới và khuôn viên trường học mới.
Nghĩ như , chút mong chờ.
“Tiểu Dư đang từ từ lớn lên, còn học trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học, mỗi một giai đoạn đều sẽ chia tay bạn học đây, quen bạn học và bạn bè mới, mẫu giáo chỉ là giai đoạn đầu tiên.”
Đây là đầu tiên Tống Dư tiếp xúc với chia ly, khi nghiệp mẫu giáo lẽ nhiều bạn học đều sẽ gặp , Tống Tân Nhiễm hy vọng đừng sợ hãi chia ly, bởi vì con chính là trưởng thành từ những chia ly.
Tống Dư tuổi còn nhỏ, lẽ hiểu quá nhiều, nhưng Tống Tân Nhiễm hy vọng lúc nhỏ liền thể từng chút từng chút tiếp xúc với khái niệm , lớn lên cũng sẽ thản nhiên tiếp nhận hơn.
Tống Dư vẻ mặt trầm tư, ngẩng đầu cô:
“Mẹ cũng như ạ?”
Tống Tân Nhiễm :
“Mẹ chỉ trải qua sự chia ly của tiểu học và trung học cơ sở, bởi vì học trung học cơ sở xong liền học nữa.”
Đây là cuộc đời của nguyên chủ.
Tống Dư bỗng nhiên hỏi:
“Mẹ cũng như mà chia tay với bố ạ?”
Tống Tân Nhiễm sững sờ, cẩn thận nghĩ , hình như đây là đầu tiên Tống Dư nhắc đến bố, là đứa trẻ sớm hiểu chuyện, sớm từ dì và dượng rằng bố mất sớm, cũng hiểu chuyện hỏi.
Hình như trong cuộc đời là đủ , mặc dù bố là chủ đề thể tránh khỏi.
Tống Tân Nhiễm sững sờ vài giây lời nào, Tống Dư liền căng thẳng, cúi đầu, xoắn ngón tay, dì với , nhắc đến bố mặt , vì sẽ đau lòng.
Tống Dư cũng vẫn luôn nhắc, mặc dù khác đều bố, nhưng cảm thấy và khác gì khác biệt.
Chỉ là hôm nay đến chia tay, liền nhớ đến bố, ấn tượng gì về bố, chỉ tò mò.
sai …
Khi đang vô cùng bối rối, bàn tay liền nhẹ nhàng nắm lấy.
Tay Tống Tân Nhiễm bao bọc bàn tay nhỏ của , mềm giọng :
“ , cũng là như chia tay.
Mặc dù bố của Tiểu Dư mất , nhưng còn cuộc sống của riêng , còn Tiểu Dư, còn cuộc đời dài, cho nên khi chia tay sống cuộc sống của riêng .”
Tống Dư dường như khích lệ, hỏi một câu hỏi:
“Vậy nhớ bố ạ?”
Cậu là , vì ấn tượng của trong đầu về bố gần như bằng .
Tống Tân Nhiễm suy nghĩ về câu hỏi , theo góc độ của nguyên chủ chắc là nhớ, ngôi nhà ở quê làng chứng minh họ từng một quãng thời gian , nhưng cô là , nếu Tống Dư nhắc tới, cô căn bản đều sẽ nhớ đến .
Ngập ngừng một lúc, cô :
“Trước đây sẽ nhớ, nhưng trong cuộc sống của còn nhiều việc, dần dần liền nhớ ít hơn, bây giờ nhớ nhất trong lòng là Tiểu Dư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-257.html.]
Tống Dư chớp mắt, đôi mắt ướt át lộ vẻ ngượng ngùng, lao lòng Tống Tân Nhiễm, nhẹ nhàng ôm cổ cô:
“Con cũng nhớ nhất ạ.”
…
Sau khi nghiệp mẫu giáo, Tống Tân Nhiễm liền dẫn Tống Dư thành phố.
Tống Dư địa chỉ của Tròn Tròn và Ngô Diệu Hiên ở thành phố, chuyên môn tìm đến họ chơi.
Trong lòng về khái niệm chia ly dường như rõ ràng hơn dường như mơ hồ hơn một chút, mặc dù nghiệp mẫu giáo, chia tay các bạn học trong lớp, nhưng bạn sống gần đó vẫn đổi.
Chỉ là chơi bao lâu, Tròn Tròn và Ngô Diệu Hiên đều du lịch , bố dẫn du lịch nghỉ hè.
Tống Dư thì theo Tống Tân Nhiễm chạy, thường xuyên đến cửa tiệm xem tiến độ trang trí, Tống Tân Nhiễm bây giờ cũng rảnh, công việc ở tiệm Xien Lu cũng nhẹ nhàng, chỉ là thể rời quá một tuần, mặc dù họ thể quá xa, nhưng cũng chơi quanh thành phố một lượt.
Chơi về đến đường Đồng Ấm 8, vặn gặp Phúc Phúc.
Cô bé thấy Tống Dư liền mở to mắt:
“Tống Dư!”
Tống Dư trí nhớ từ đến nay vẫn luôn , giọng trong trẻo gọi:
“Phúc Phúc!”
Phúc Phúc thể tin nổi vòng quanh Tống Dư:
“Cậu là Tống Dư ?
Sao đen thế!”
Tống Dư khó hiểu:
“Mình là mà, đen mà.”
Cậu chìa tay , tự một cái, dường như gì khác biệt, chỉ là xắn tay áo lên thể thấy chút sắc thái khác biệt.
Cậu :
“Mẹ dẫn chơi, phơi nắng.”
Phơi nắng liền sẽ đen, Tống Dư đây lúc ở làng lúc giữa mùa hè nhiều đứa trẻ đều phơi nắng chạy khắp nơi, mùa hè liền phơi đen nhẻm, nhưng qua một mùa đông liền trắng trở , Tống Dư cũng .
Phúc Phúc rõ ràng chấn động:
“Sao chống nắng thế?”
Tống Dư mơ hồ, còn tiếp xúc qua khái niệm chống nắng .
Phúc Phúc :
“Cậu đội mũ che ô chứ!
Phơi đen liền xinh nữa!”
Cô bé khuôn mặt đen vì phơi nắng của Tống Dư, cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
thêm hai mắt nữa, dường như thuận mắt hơn ít, Tống Dư phơi đen cũng xinh hơn đứa trẻ khác.
Bà của Phúc Phúc :
“Tiểu Dư phơi đen cũng đáng yêu mà, trông khỏe mạnh hoạt bát hơn.”
Phúc Phúc nghĩ một cách :
“Cậu về nhà với , lấy mặt nạ của cho , mỗi phơi nắng xong liền đắp mặt nạ.”
Đây là một khái niệm Tống Dư quen thuộc, chỉ thể mơ hồ cầu cứu.
Tống Tân Nhiễm :
“Cảm ơn Phúc Phúc, Tiểu Dư cần đắp mặt nạ, đợi mùa đông là trắng trở thôi.”
Những ngày Tống Tân Nhiễm cũng thỉnh thoảng sẽ đến xem trang trí, từng gặp Phúc Phúc và bà của Phúc Phúc, hôm nay cũng là duyên phận, Tống Tân Nhiễm nhớ đến ơn nghĩa bà của Phúc Phúc giới thiệu chủ cửa hàng cho , đề nghị:
“Khó khăn lắm mới gặp , Phúc Phúc đói ?
Cô dẫn các con ăn món ngon, ăn xong chơi với Tiểu Dư một lát.”
Phúc Phúc vốn đói, cô bé từ nhà ăn vặt .
thấy nửa câu chơi cùng , lập tức gật đầu:
“Cháu đói!”
Bà của Phúc Phúc chỉ đỡ trán, đứa trẻ thật là…
Bà của Phúc Phúc quen thuộc xung quanh, liền tìm một quán ăn vặt bình dân:
“Phúc Phúc thích nhất ăn bánh bột gạo và mì lạnh ở trong đó.”
Mắt Phúc Phúc sáng rực, mặc dù đói lắm, nhưng ăn mì lạnh thì bụng cũng chỗ trống, cô bé hứng thú dạt dào giới thiệu với Tống Dư:
“Mì lạnh ở đây ngon nhất!
Bên trong rong biển giá đỗ, ăn giòn giòn, ngọt ngọt chua chua cay cay, ăn miệng đều như đang nhảy múa, đặc biệt ngon!”
Trẻ con đều tham ăn, Tống Dư cô bé như , cũng nuốt nước bọt, bắt đầu mong chờ mì lạnh.
Mẹ cũng từng mì lạnh nhỉ, Tống Dư bây giờ đều thể nhớ mùi vị đó, mì lạnh so với mì nấu giống , từng sợi từng sợi để bao lâu cũng sẽ dính thành một cục, bao phủ các loại gia vị, ăn một miếng cảm giác ngon đến mức lưỡi đều nuốt xuống.
Chỉ là đến thành phố vẫn qua mì lạnh, Tống Dư nghĩ nghĩ liền bịt miệng , sợ nước bọt chảy ngay tại chỗ.
Mì lạnh nhanh ch.óng bưng lên, sợi mì màu vàng phân minh từng sợi, bên bao phủ một lớp nước sốt màu nâu đậm, dầu ớt rơi đáy bát, ngon miệng.
Người lớn trộn mì lạnh xong đặt mặt trẻ con, Phúc Phúc cầm đũa cúi miệng sát mép bát, nhanh ch.óng cào một ngụm lớn, nhai nhắm mắt :
“Mình thích ăn mì lạnh!”
Tống Dư cũng gắp một đũa cho miệng, hai bên má chuyển động, lông mày khẽ nhíu , nhưng gì, chậm rãi nhai nuốt.
Bà của Phúc Phúc thấy màn đối lập t.h.ả.m hại đều nhịn bịt mắt, Phúc Phúc ăn trông như quét sạch như bão tố, Tống Dư thì kiên nhẫn, hoảng vội.