Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được, khi nào rảnh qua nhà chơi, khi chơi ở công viên giải trí ngày Quốc tế Thiếu nhi, Phúc Phúc cứ nhắc đến Tống Dư mãi, trong lòng cũng nhớ đứa trẻ đó.”

 

Lúc chia tay, bà của Phúc Phúc rạng rỡ để câu .

 

Tống Tân Nhiễm đương nhiên trẻ con đang học, nghỉ thì chơi cùng .

 

Bà của Phúc Phúc , Tống Tân Nhiễm liền với trung gian:

 

“Vậy thì phiền nữa, tình cờ tìm cửa hàng phù hợp .”

 

“Không phiền, nên mà.”

 

Sự khách sáo bề mặt giờ mới duy trì, trung gian vội vàng xám xịt bỏ .

 

Tống Tân Nhiễm cũng ngờ bà của Phúc Phúc gọi điện cho cô nhanh như , lúc đó cô đang ăn một phần cơm với rau xào đơn giản trong quán, trong điện thoại nụ của bà của Phúc Phúc rõ ràng:

 

“Tiểu Tống, hỏi chị Vinh ở tòa 6 , chị cửa hàng đó cho thuê, xem cô lúc nào rảnh thì gặp mặt để chuyện.”

 

Một chiếc bánh từ trời rơi xuống vặn đ-ập trúng đầu cô, Tống Tân Nhiễm mặc dù choáng, nhưng lập tức :

 

“Cháu bây giờ đang rảnh ạ, lúc nào cũng !”

 

Bà của Phúc Phúc hì hì :

 

“Vậy thì hai giờ chiều hôm nay, gặp ở lầu Hỷ Thước ngay cổng lớn khu chung cư nhé?”

 

“Vâng, cảm ơn bà Phúc Phúc ạ!”

 

Cúp điện thoại, Tống Tân Nhiễm ăn cơm nhanh ch.óng, còn tìm một chỗ gương để chỉnh sửa đầu tóc và quần áo, tới địa điểm hẹn.

 

Vừa đến lầu , Tống Tân Nhiễm thấy bà của Phúc Phúc, cũng như phụ nữ năm sáu mươi tuổi bên cạnh và đàn ông trẻ tuổi trông giống bà, ba mươi mấy tuổi, chắc là con trai của bà.

 

Tống Tân Nhiễm mỉm gọi :

 

“Bà Phúc Phúc.”

 

“Bác Vinh, Vinh.”

 

Bác Vinh quan sát cô một cái, thấy cô ăn mặc chỉnh tề, hành vi cử chỉ càng là hào phóng, thấy liền gọi, tính tình cũng , tuổi cao thì thích kiểu cứng nhắc hào phóng như .

 

Bác Vinh nở nụ , nếp nhăn mặt cũng hiện lên vẻ nhân hậu, bác giọng ôn hòa, thẳng vấn đề:

 

ông Kim thuê cửa hàng ở cổng bên khu chúng ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Vâng ạ, cháu thuê một cửa hàng ở cổng khu chung cư, còn nhờ trung gian để ý giúp, nhưng mãi thấy cái nào phù hợp, hôm nay thấy cửa hàng nhà bác Vinh là cháu ưng ý , nhưng trung gian chỗ đó thông tin, may mà gặp bà Phúc Phúc, mới liên lạc với bác, thật là trùng hợp.”

 

Bà của Phúc Phúc :

 

“Đây là duyên phận, ngày Quốc tế Thiếu nhi dẫn Phúc Phúc chơi công viên giải trí, Phúc Phúc cẩn thận lạc, may mà tiểu Tống đưa Phúc Phúc đến phòng bảo vệ, cô lắm!”

 

Bác Vinh cũng :

 

“Hôm nay ông Kim chuyện mấy , đều thuộc lòng .

 

Cô gái , cảm ơn cô nhé, Phúc Phúc đứa trẻ đó cũng trêu, đáng yêu thật.”

 

Một hồi hàn huyên, đều là hai bà đang chuyện, con trai bác Vinh im lặng bên cạnh, nhưng mặt cũng mang theo nụ , là một tính cách , dễ chuyện.

 

Sau khi tên , bác Vinh liền hỏi:

 

“Tiểu Tống, cô định thuê cửa hàng đó để gì?”

 

Tống Tân Nhiễm:

 

“Cháu dùng để mở quán ăn, một ít món xào gia đình.”

 

Mở quán cơm gia đình ở cổng khu chung cư thì còn gì phù hợp hơn nữa.

 

Chỉ là bác Vinh bà của Phúc Phúc, con trai, cuối cùng :

 

“Tiểu Tống, bác thấy cô là cô gái bụng, bác cũng thể lừa cô, một tình hình với cô .”

 

“Cửa hàng nhà bác diện tích 90 mét vuông, tiền thuê tương ứng cũng khá đắt, cô quán cơm gia đình thì cân nhắc chi phí.”

 

Hiện nay quán ăn mở ở cổng khu chung cư cơ bản đều là tiệm nhỏ, lượng khách cố định, cộng thêm cơ bản đều ăn ở nhà, chọn ăn ngoài nhiều, cho nên trong tiệm ba bốn mươi mét vuông, bày bốn năm bàn nhỏ là gần như thế .

 

Đường Đồng Ấm 8 bàn giao nhà mấy năm, cơ sở vật chất thương mại xung quanh khá trưởng thành, ngoài cổng chính khu chung cư liền một quán mì kiêm món xào đơn giản, việc ăn cũng tệ.

 

Nếu mạo mở thêm một quán cơm gia đình nữa, thì chủng loại sẽ trùng lặp, hơn nữa vị trí cổng bên rõ ràng ưu việt bằng cổng chính, quán mới cướp khách từ quán cũ sẽ càng khó khăn hơn.

 

Cân nhắc đủ đường, cộng thêm là quen giới thiệu, bác Vinh mới khuyên như , nhà bác cũng thiếu tiền, là bây giờ thuê cửa hàng lấy tiền ngay.

 

Tống Tân Nhiễm khóe môi khẽ cong, vẻ mặt chân thành tràn đầy cảm ơn:

 

“Bác Vinh, cảm ơn bác cho cháu những điều , cháu bác lòng nhắc nhở.”

 

“Thực đây cháu bày hàng đồ ăn ở trấn, thích công việc , bây giờ con cần đến thành phố học cháu mới theo qua đây, cháu khảo sát nhiều nơi, trung tâm thành phố và phía Bắc thành phố đồ ăn khá nhiều, nhưng quá hợp với chủng loại cháu định , cháu quán cơm gia đình giống , con đường tinh tế.

 

Cháu xem lâu cuối cùng mới chốt vài nơi xung quanh khu chung cư.

 

Nếu thể thuê cửa hàng của bác Vinh, coi như bước bước đầu tiên .”

 

Bà của Phúc Phúc híp mắt :

 

“Tiểu Tống là trẻ suy nghĩ, ủng hộ trẻ khởi nghiệp, tự chủ.”

 

Bác Vinh tức là tình hình xung quanh cho Tống Tân Nhiễm, thấy cô sớm cân nhắc cũng sẽ khuyên nhiều, hơn nữa bạn của ông Kim còn thể hiện sự ủng hộ, nếu sập tiệm cũng đến mức ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai bạn.

 

“Được, cô nghĩ thông suốt là , cửa hàng tiền thuê của chúng là hai nghìn năm một tháng, đặt cọc một trả ba, là hình thức trả theo quý.”

 

Giá cả trong phạm vi chấp nhận của Tống Tân Nhiễm, cô tìm hiểu tiền thuê cửa hàng xung quanh khu chung cư cơ bản ở mức ba mươi tệ một mét vuông, nhưng chỗ sâu nhất ở cổng bên kém hơn một chút về vị trí, tiền thuê cũng hạ thấp xuống chút.

 

Bà của Phúc Phúc :

 

“Chị Vinh cô rẻ chút , tiểu Tống chuyên môn thuê cửa hàng của chị là chân thành đấy, đừng hét giá nữa.”

 

Bác Vinh trách móc một tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-256.html.]

“Hai nghìn năm cũng hét giá cao, nhưng nếu trả theo năm, thể mỗi tháng rẻ thêm một trăm.”

 

Tống Tân Nhiễm bà của Phúc Phúc hai câu giúp mặc cả một trăm tệ, còn đang suy nghĩ đây là cái bẫy , rõ ràng bà của Phúc Phúc mới là bạn quen lâu hơn với bác Vinh, còn giúp cô là trẻ mới quen mấy ngày chuyện thế.

 

mặt, Tống Tân Nhiễm đương nhiên vui vẻ đồng ý, bằng hình thức trả theo năm, tiền thuê mỗi tháng hai nghìn bốn.

 

Bác Vinh và con trai cũng chuẩn , đưa giấy chứng nhận quyền sở hữu và thông tin phận cho Tống Tân Nhiễm xem, Tống Tân Nhiễm kiểm tra từng cái một, xác định cửa hàng tên con trai bác Vinh, cuối cùng còn ký một bản “Hợp đồng thuê cửa hàng”.

 

Hợp đồng như Tống Tân Nhiễm kiếp từng ký, cũng kinh nghiệm, cô nghiêm túc xem, nội dung hợp đồng rõ ràng cái bẫy nào, khi kiểm tra ba mới ký tên nộp tiền.

 

Bác Vinh :

 

“Tiểu Tống chúc cô buôn may bán đắt nhé!”

 

Bà của Phúc Phúc cũng :

 

“Tiểu Tống tới qua đây thì với một tiếng, dẫn đứa trẻ theo nhé, Phúc Phúc hôm nay ăn cơm trưa còn nhắc đến Tống Dư đấy.”

 

Tống Tân Nhiễm đáp một tiếng .

 

Bác Vinh ba về khu chung cư, con trai đến công ty, bác liền và bà của Phúc Phúc đến trung tâm hoạt động cao tuổi rèn luyện sức khỏe.

 

“Ông Kim bà còn thực sự yên tâm để tiểu Tống mở quán cơm ở chỗ đó ?”

 

Bác Vinh tán gẫu .

 

Bà của Phúc Phúc :

 

“Yên tâm chứ, gì mà yên tâm, đứa trẻ lớn thế , dạy dỗ như , lớn chắc chắn cũng hai mánh khóe, cần lo lắng.

 

với bà, bà đứa trẻ nhà cô ngoan thế nào , Phúc Phúc chơi cùng cả buổi chiều, mỗi ngày tan học về nhà đều nhắc một cái, hỏi khi nào mới tìm họ chơi.”

 

tiện thẳng với Phúc Phúc, chúng với còn để phương thức liên lạc cơ mà.

 

Hôm nay gặp cũng coi như là duyên phận.”

 

Bác Vinh :

 

“Cũng đúng, hôm nay liền , phẩm chất con ngay thẳng.”

 

Còn một câu bác Vinh , là kiểu thích chiếm lợi của khác, cũng thích khác chiếm lợi của , tính tình kiểu tự nhiên , nhưng cũng khá thận trọng.

 

Bà của Phúc Phúc gật đầu:

 

“Nếu Phúc Phúc thể kết bạn như cũng yên tâm, ngàn vạn đừng giống như tiểu Đóa là .”

 

Bác Vinh cũng bà của Phúc Phúc kể chuyện , trong lòng chút đồng cảm nên gật đầu:

 

“Người thời nay , ngay cả con gái ruột cũng thể nhẫn tâm .”

 

“Tống Dư đứa trẻ đó bà mà thấy bà cũng thích!”

 

Bà của Phúc Phúc mặt nhanh ch.óng lộ nụ , “Đặc biệt là lớn lên ngoan, như nhí ti vi .”

 

Bác Vinh trêu chọc:

 

“Ông Kim, thấy chỉ Phúc Phúc nhà bà thích lớn lên xinh , bà cũng đấy, bà còn Phúc Phúc di truyền ai, thấy chính là di truyền của bà.”

 

Bà của Phúc Phúc trách móc một tiếng, ai mà thích chứ, thôi cũng thấy tâm trạng hơn, Phúc Phúc mấy ngày nay cứ nhắc đến Tống Dư, cũng là chuyện bình thường.

 

Rèn luyện sức khỏe ở trung tâm hoạt động cao tuổi một chút, hai bà hẹn bạn bè khác ngoài tản bộ, lúc về nhà vẫn còn khá sớm.

 

Bác Vinh về nhà, con dâu thấy liền hỏi:

 

“Mẹ hôm nay đ-ánh mạt chược ?

 

Về sớm thế.”

 

“Không, chiều thuê cửa hàng , cửa hàng ở cổng bên cho thuê .”

 

Bác Vinh .

 

Con dâu ngạc nhiên:

 

“Nhanh thế ạ!

 

Hôm nay trưa mới dì Kim một câu.”

 

“Người là chân thành thuê.”

 

Con dâu tò mò:

 

“Thuê để gì thế ạ?”

 

“Mở quán cơm.”

 

Vừa thấy câu trả lời , con dâu liền “á” một tiếng, ngạc nhiên:

 

“Sao ở đó mở quán cơm, e là một chút việc ăn cũng .”

 

Bác Vinh hôm nay với bà của Phúc Phúc cũng bàn chi tiết về chủ đề , lời con dâu, bác Vinh vô cùng đồng tình:

 

“Bác cũng nghĩ thế, nhưng thuê nhà là tiểu Tống chuẩn con đường tinh tế.”

 

“Ồ!”

 

Con dâu , “Con , bên khu chung cư bạn con một tiệm như , cơm nhà cao cấp, việc ăn lắm, chắc là thuê thấy tiệm bắt chước theo.”

 

mà,” con dâu lắc đầu, “cô căn bản thấy điểm cốt lõi, ông chủ tiệm cơm nhà cao cấp gia sản hàng nghìn vạn, bạn bè cũng nhiều, các mặt tuyên truyền mới thành công như ngày hôm nay.

 

Lúc mới khai trương việc ăn vẫn vắng tanh, lợi nhuận một tháng còn trả nổi lương cho đầu bếp chính mời về.

 

Đó là đào từ khách sạn cao cấp về đấy.

 

vốn, từ từ chịu đựng, chịu đựng mấy tháng danh tiếng mới lên.”

 

Bác Vinh xong cũng ngạc nhiên:

 

“Làm một cái ăn uống khó thế ?”

 

 

Loading...