Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ạ.”

 

Tống Tân Nhiễm .

 

Tống Dư lấy hết can đảm ngẩng đầu , mới đầu liền thấy cô bé , lập tức mở to mắt:

 

“Là bạn !”

 

Giây tiếp theo, Tống Tân Nhiễm và cô bé trân trối.

 

Cô bé chớp chớp mắt đầy khó hiểu, hai tay chống ghế dài, còn đung đưa đôi chân.

 

Tống Tân Nhiễm:

 

 

Cô xoa đầu Tống Dư:

 

“Tiểu Dư, con nhận nhầm đấy?”

 

Tống Dư :

 

“Không nhận nhầm , bạn cứ theo con, bạn !”

 

Cô bé hiểu lầm, vội vàng xua tay:

 

“Không , chơi cùng các bạn!”

 

Giọng của cô bé cao, trong trẻo, giống như tiếng chim hót trong công viên buổi sáng sớm.

 

Tống Dư thấy giọng thì nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi bớt .

 

Lúc nãy giao tiếp, cứ tự suy diễn trong đầu, càng nghĩ càng thấy đáng sợ.

 

Giờ đối phương chuyện , trông cũng giống như đứa trẻ bình thường, cảm giác còn đáng sợ nữa, Tống Dư đầu cô bé:

 

“Tại cứ chạy theo tớ?”

 

Cô bé ngây thơ đáp:

 

“Không , tưởng chơi với chứ.”

 

kiểu trò chơi đuổi bắt như thế, ở trường mẫu giáo còn hoan nghênh.

 

Tống Dư chớp mắt, vai Tống Tân Nhiễm, quan sát cô bé vài cái.

 

Bình thường ở trường mẫu giáo bé cũng thích kết bạn, đối phương ý , cũng dần yên tâm, nhỏ giọng hỏi:

 

“Cậu tên là Phúc Phúc ?”

 

Lúc ăn mì gói bà của cô bé gọi như thế.

 

Mắt cô bé sáng rực lên, gật đầu thật mạnh:

 

, tên Phúc Phúc, đây là tên gọi ở nhà, tên khai sinh của là Dương Tư Phù, Phúc Phúc là ý nghĩa của phúc khí!”

 

Tống Dư giãn hàng lông mày đang khẽ nhíu , bên môi nở nụ nhỏ:

 

“Mình tên Tống Dư, ‘Dư’ trong ‘Niên niên hữu dư’, ý nghĩa là hạnh phúc mỹ mãn.”

 

Sau khi trao đổi tên tuổi, hai đứa trẻ trở nên thiết hơn nhiều, Phúc Phúc chủ động tiến gần:

 

“Chúng chơi xe điện đụng !”

 

Mặc dù Tống Dư chơi hai lượt , nhưng bạn mới thích, vẫn :

 

“Được.”

 

Chỉ là đầu :

 

“Phúc Phúc, bà của ?”

 

Xe điện đụng cần lớn kèm cùng trẻ con.

 

Phúc Phúc sang bên cạnh một chút, chớp mắt chậm nửa nhịp:

 

nhỉ, bà ?”

 

Sau đó bỗng nhiên oa một tiếng lên:

 

“Bà thấy nữa !

 

Hức hức.”

 

Tống Dư mở to mắt, vội :

 

“Cậu đừng , chúng đưa tìm bà!”

 

Tống Tân Nhiễm cũng thấy chuyện khá nghiêm trọng, hạ thấp giọng :

 

“Phúc Phúc, con lạc với bà ở chỗ nào thế?”

 

Phúc Phúc nức nở cố gắng hồi tưởng:

 

“Ở phía cái ao, , ở phía cái bóng bay… hức hức, cũng !”

 

Tống Tân Nhiễm lập tức :

 

“Vậy cô đưa con đến phòng bảo vệ của công viên giải trí, phát thanh tìm bà đến đón con, con đừng sợ, sẽ tìm thấy bà thôi.”

 

Phúc Phúc vẫn còn nghẹn ngào:

 

“Bà lạc , lạc mất bà .”

 

Tống Tân Nhiễm dỗ dành:

 

“Không , bà sẽ lạc , bà địa chỉ nhà mà.”

 

Phúc Phúc dụi mắt:

 

“Mình, cũng nhớ, đường Đồng Ấm 8, tòa 12, đơn vị 1, phòng 501.”

 

Cô bé cứ thế mà vanh vách địa chỉ nhà , Tống Tân Nhiễm thở phào nhẹ nhõm:

 

“Phúc Phúc giỏi quá, nhớ địa chỉ nhà !”

 

Phúc Phúc nghẹn ngào một tiếng:

 

“Bà nhớ, lạc mất bà .”

 

Nhìn thấy sắp tiếp, Tống Tân Nhiễm vội vàng nắm lấy tay cô bé:

 

“Cô đưa con tìm bà!”

 

Có việc thì sẽ thời gian để nữa.

 

Tống Dư cũng nắm lấy bàn tay còn của Phúc Phúc:

 

“Chút nữa là tìm bà của thôi!”

 

Phúc Phúc sụt sịt mũi, quả nhiên nữa, đầu Tống Dư, giọng vẫn còn âm hưởng nức nở:

 

“Phải nắm c.h.ặ.t một chút, nếu cũng sẽ lạc đấy.”

 

Tống Dư gật đầu:

 

“Được.”

 

Phúc Phúc :

 

“Chính vì nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, nên bà mới lạc.”

 

Tống Dư :

 

“Chúng chắc chắn sẽ lạc .”

 

Phúc Phúc :

 

“Tìm thấy bà chúng chơi xe điện đụng.”

 

 

Nghe những lời của hai đứa trẻ, Tống Tân Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm thấy kỳ lạ, Tống Dư chỉ cần nắm tay là nữa thế nhỉ?

 

Phúc Phúc thực sự nữa, nắm tay Tống Dư hỏi thích chơi trò gì nhất, ở , đây từng gặp ở công viên giải trí.

 

Đối với những câu hỏi , Tống Dư trả lời tỉ mỉ.

 

Cậu thích chơi nhiều trò, ví dụ như trốn tìm, đ-á bóng, đ-ập bóng, vì sống ở trấn nên đây là đầu tiên đến công viên giải trí chơi.

 

Phúc Phúc hiểu:

 

“Trấn Lĩnh Đức ở ?”

 

Về phương hướng đông tây nam bắc, Tống Dư cũng phân biệt , chỉ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-254.html.]

 

“Ở nơi xa, xe khách vài tiếng đồng hồ mới đến thành phố.”

 

Phúc Phúc thất vọng:

 

“Vậy còn thể đến công viên giải trí chơi ?”

 

“Chắc là .”

 

Tống Dư , “Nhà mới của ở ngay trong thành phố.”

 

“Tuyệt quá!”

 

Tống Tân Nhiễm hai đứa trẻ trò chuyện qua , mặc dù cơ bản đều là Phúc Phúc hỏi, Tống Dư đáp, cô cảm thán trong lòng rằng cô bé là một hướng ngoại.

 

Sắp đến phòng bảo vệ, Tống Tân Nhiễm thấy tiếng cãi vã bên trong:

 

tìm cháu gái , nó lạc , bây giờ xã hội nhiều kẻ buôn quá!”

 

Giọng đàn bà trung niên lo lắng đến mức sắp phát hỏa.

 

Mắt Tống Tân Nhiễm sáng lên, khỏi rảo bước nhanh hơn, thầm nghĩ trùng hợp thật, lẽ bên trong chính là bà của Phúc Phúc!

 

lúc , tâm trí Phúc Phúc đặt ở chuyện , còn hỏi Tống Dư đến nhà cô bé chơi , và :

 

“Khu chung cư nhà cầu trượt với xích đu, thích lắm!”

 

Giọng cô bé trong trẻo, độ xuyên thấu cực cao, những trong phòng bảo vệ rõ ràng cũng thấy giọng , lập tức im lặng mất hai giây, đó—

 

“Rầm”, cửa phòng bảo vệ mở toang, một phụ nữ trung niên chạy , thấy Phúc Phúc, mắt đỏ hoe, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô bé lòng, “Phúc Phúc con thế!

 

Mới ngoảnh mặt thấy con nữa!”

 

Lúc Phúc Phúc mới phản ứng , vui vẻ gọi một tiếng:

 

“Bà ơi, con tìm thấy bà !”

 

Bà của Phúc Phúc dường như dọa sợ, định dẫn đứa trẻ về nhà ngay, nhưng Phúc Phúc :

 

“Bà ơi, con quen bạn mới , đây là Tống Dư!”

 

Tống Dư chào:

 

“Cháu chào bà ạ.”

 

Bà của Phúc Phúc bé một cái, bỗng nhiên :

 

“Nhà ai mà khéo sinh thế, ngoan quá.”

 

Tống Dư nắm tay Tống Tân Nhiễm, trả lời nghiêm túc:

 

“Cháu là con trai của cháu ạ.”

 

Bà của Phúc Phúc nụ càng sâu hơn.

 

Hai lớn trò chuyện một lúc thì ngọn ngành câu chuyện, bà của Phúc Phúc lời cảm ơn, về phía Phúc Phúc:

 

“Có con theo Tống Dư ?”

 

Phúc Phúc nghĩ nghĩ:

 

“Con định mua sữa đậu nành.”

 

Sau đó thấy Tống Dư, nên mới đến quen với bạn mới.

 

Tất nhiên là Phúc Phúc câu , bà cũng rõ, dở dở , nhưng cảm thấy nên mắng trẻ con ngay tại chỗ.

 

Thật là di truyền ai nữa, thấy thứ đẽ là nổi, thấy cũng .

 

Ngay từ cái đầu tiên thấy Tống Dư, bà của Phúc Phúc hiểu rõ trong lòng, bé xinh xắn như thế, ở trường mẫu giáo của Phúc Phúc từng thấy bé nào đáng yêu hiểu chuyện như .

 

Lần đầu gặp mặt chào hỏi lễ phép, hào phóng.

 

Quần áo chỉnh tề sạch sẽ, lòng bàn tay cũng chẳng chút bẩn thỉu, khiến là thấy thích.

 

“Thật phiền cho hai quá, nếu hai đưa Phúc Phúc đến đây, hôm nay báo cảnh sát .”

 

Bà vẫn nhịn mà b.úng trán cháu gái một cái.

 

Bảo vệ theo ngay:

 

“Các biện pháp an ninh trong công viên chúng nghiêm ngặt, trẻ em phép khỏi công viên một , hơn nữa trong công viên đội tuần tra, chỉ cần thấy trẻ em lạc đều đưa đến phòng bảo vệ đến phòng phát thanh tìm nhà.”

 

Phúc Phúc những lời , hiểu, cô bé đung đưa tay bà:

 

“Bà ơi chúng chơi xe điện đụng , Tống Dư đồng ý chơi cùng chúng !”

 

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ xảy chuyện lớn thế , trong lòng bà chắc hẳn vẫn còn bàng hoàng, lúc chắc là về , định giúp khuyên nhủ đứa trẻ thì thấy bà của Phúc Phúc :

 

“Được, chơi xe điện đụng!”

 

Đồng ý dứt khoát vô cùng, khác hẳn với vẻ căng thẳng lúc mới thấy Phúc Phúc.

 

Tống Tân Nhiễm:

 

 

Được .

 

Trên đường, bà của Phúc Phúc hỏi Tống Tân Nhiễm:

 

“Con nhà cô mấy tuổi ?

 

Trông trắng trẻo sạch sẽ quá, đáng yêu thật.

 

Đang học mẫu giáo nhỉ, học ở trường nào thế?

 

Hai con sống ở khu nào?”

 

Tống Tân Nhiễm một cảm giác kỳ diệu, nãy Phúc Phúc cũng hỏi Tống Dư như

 

Cô trả lời mơ hồ một chút, cuối cùng cũng đến chỗ chơi xe điện đụng.

 

Lần Tống Dư vẫn nhiều xe sân vây công, nhưng giờ còn đơn thương độc mã nữa, Phúc Phúc ở bên cạnh, hai hai chiếc xe, còn chiến thuật nhất định, húc văng những chiếc xe chuyện sang một bên, hai đứa trẻ ha hả.

 

Cuối cùng đến khi công viên giải trí đóng cửa, hai đứa mới quyến luyến chia tay, Phúc Phúc nắm tay Tống Dư buông:

 

“Cậu thực sự đến nhà chơi ?”

 

Tống Dư lắc đầu:

 

“Mình về nhà .”

 

Bà của Phúc Phúc :

 

“Nhà các cháu ở ?

 

lái xe, bà đưa các cháu về.”

 

Tống Tân Nhiễm ngạc nhiên.

 

Phúc Phúc gật đầu mạnh:

 

“Bà lái xe giỏi lắm, Tống Dư, chúng đưa về!”

 

Tống Tân Nhiễm vẫn từ chối:

 

“Không cần ạ, nhà chúng cháu cũng gần thôi, Tiểu Dư, chào tạm biệt Phúc Phúc .”

 

Tống Dư vẫy vẫy tay, chỉ chào Phúc Phúc, mà còn chào cả bà của Phúc Phúc.

 

Phúc Phúc theo bóng lưng của bạn mới quen một ngày, bĩu môi, :

 

“Bà ơi, gọi Tống Dư đến nhà chúng chơi?”

 

Bà của Phúc Phúc lập tức đổi sắc mặt:

 

“Chơi?

 

Còn chơi?

 

Hôm nay con chạy nhanh thế, đầu thấy , suýt nữa bà sợ ch-ết khiếp!”

 

Phúc Phúc ngẩn , chuyện chẳng qua giờ nhắc ?

 

Cô bé lặng lẽ ngậm miệng, dám lời nào nữa.

 

Phía bên , Tống Dư hỏi:

 

“Mẹ ơi, con còn thể chơi cùng Phúc Phúc ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Nếu duyên gặp thì tính nhé.”

 

 

Loading...