Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:44:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Vĩ lúc rời khỏi tiệm còn ngẩng đầu một cái:

 

“Mì cay Mỹ Vị... thật đúng là danh bất hư truyền."

 

Anh nhớ kỹ tên tiệm, còn đến ăn.

 

Ngày khai trương đầu tiên, sự bùng nổ của mì cay vượt ngoài dự liệu của Tống Tân Nhiễm, từ lúc tám giờ đốt pháo thu hút khách hàng, đến tận hai giờ chiều trong tiệm mới dần dần rảnh rỗi .

 

Tống Tân Văn lau mồ hôi trán:

 

“Trời ơi, trấn đông thế, bận đến mức xuể!

 

Bưng bát đến mức tay đều sắp bốc khói ."

 

Trần Tĩnh Phương :

 

còn tưởng tiệm chúng mới khai trương, sẽ khá do dự đến , ngờ một tổ ong đều tới hết."

 

Cát Hà hôm nay đều rảnh để ngượng ngùng nữa, khách từng đợt từng đợt đến, cô đ-ánh đơn tính toán, vốn lo gặp những khách hàng dây dưa dứt, nhưng thế mà một cũng .

 

Nói chính xác hai , cô xóa lẻ, xóa bốn hào lẻ, Cát Hà qua sự huấn luyện của Trần Tĩnh Phương và Tống Tân Nhiễm, :

 

“Chúng cháu ăn nhỏ, chỉ kiếm vài hào thôi, xóa ."

 

Người đó còn gì đó, phía liền giục:

 

“Còn mua , mua cho ."

 

Khách xóa lẻ lập tức gì, tìm chỗ xuống, lúc trả tiền cũng sảng khoái.

 

Cát Hà nghĩ thầm, bên ngoài vẫn là nhiều hơn.

 

Cô dùng một thành ngữ để hình dung khách hàng hôm nay:

 

“Mọi thật đúng là nhiệt tình như lửa."

 

Tống Tân Văn liền :

 

“Tiểu Hà quả nhiên là văn hóa!"

 

Cát Hà mặt đỏ:

 

“Chị Tân Văn, ."

 

Tống Tân Nhiễm bên cạnh cô, tay khẽ ôm lấy cánh tay cô:

 

“Tiểu Hà chỉ văn hóa, nấu ăn cũng giỏi, mấy ngày nay nếm thử tay nghề của Tiểu Hà ."

 

“Tiểu Hà, em hai ngày nay chịu khó chút, chần chút mì cay cho các chị trong tiệm ăn."

 

Cát Hà lông mi run rẩy, hiểu rõ ẩn ý trong câu , chị Tân Nhiễm là bồi dưỡng cô.

 

Cát Hà gật đầu mạnh một cái, nghiêm túc :

 

“Chỗ nào em nhất định cho em , để em còn sửa đổi."

 

Vừa lúc lúc giữa buổi chiều, trong tiệm ai, trong tủ bảo quản còn thừa chút rau, tất nhiên những chỗ rau đều là nhiều bổ sung, mỗi thiếu rau là bổ sung , luôn giữ trạng thái tất cả các loại rau đều đầy đủ.

 

Cát Hà :

 

“Em chần rau đây!

 

Mọi ăn gì?"

 

“Tùy tiện, đều ."

 

Họ là mệt cả buổi sáng, lúc bận thấy mệt, bây giờ nghỉ ngơi , thấy cơ bắp đều mỏi nhừ, Cát Hà, vẫn còn thần thái , kìm cảm thán tuổi trẻ đúng là giống .

 

Cát Hà chần rau chần nghiêm túc, cô rảnh rỗi liền để ý thời gian Tống Tân Nhiễm chần mỗi , so với đầu tiên tiến bộ hơn.

 

Bưng lên mấy ăn, Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương đều :

 

“Trời ạ, cái chả khác gì Tân Nhiễm !"

 

Cát Hà :

 

“Nước dùng đều là chị Tân Nhiễm , em chỉ là mượn hoa dâng Phật."

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Tiểu Hà em tự tin chút , em hôm nay hơn hôm qua, tiến bộ lớn."

 

Cát Hà kích động mặt đỏ hồng, liên tục gật đầu:

 

“Chị Tân Nhiễm em sẽ nỗ lực ạ!"

 

Buổi chiều nấu Oden lúc Tống Tân Nhiễm về, vẫn giao cho hai Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương, Oden chần nấu nguyên liệu thời gian cô , theo thời gian thì thể sai .

 

Hôm nay mì cay mới khai trương, cô lo lắng nhiều một chút.

 

Thời gian buổi chiều, các tiệm đồ ăn trấn thường khách, nhưng mì cay thế mà cũng lác đác tới vài bàn khách.

 

Đợi đến lúc tan học, còn những khách hàng nhỏ trong trường học cũng sẽ đến, những khách hàng nhỏ cũng thể là khách quen , là ủng hộ trung thành của Tống Tân Nhiễm, Tống Tân Nhiễm chuẩn chần một chút mì cay cho họ.

 

Chỉ là học sinh cấp ba 3 và trường tiểu học trung tâm vẫn tan học, trong tiệm mì cay tiên đến vài vị khách nhỏ.

 

Tống Dư ngượng ngùng :

 

“Mẹ, các bạn của con tới ăn mì cay nhà chúng ."

 

Vài đứa trẻ lượt từ phía Tống Dư bước , Tống Tân Nhiễm phát hiện đều là bạn của Tống Dư, Viên Viên, hai em Chương Tiểu Đạt, Chu Tuyết và Ngô Diệu Hiên, còn hai khuôn mặt khá lạ.

 

Ngô Diệu Hiên mặc một chiếc áo màu cam, đặc biệt trương dương, đến mặt Tống Tân Nhiễm, giọng trong trẻo hào phóng:

 

“Cô Tống, chúc cô khai trương thuận lợi, buôn bán phát đạt, hồng hồng hỏa hỏa kiếm thật nhiều tiền!"

 

Tống Tân Nhiễm lập tức :

 

“Cảm ơn Tiểu Hiên."

 

Cát Hà ở bên thấy vô cùng tò mò, cô đầu tiên thấy bạn bè của Tống Dư, trông vẻ giống những đứa trẻ bình thường tiếp xúc trong thôn chút nào.

 

Vài đứa trẻ đều những lời chúc lành, Ngô Diệu Hiên tiên phong một cái bàn gần nhất:

 

“Cô Tống, tụi con ăn mì cay, ăn mì cay đắt nhất!"

 

Tống Tân Nhiễm bé một cái, nghĩ thầm dường như giống với đầu gặp mặt lắm, thế khá phù hợp với thiết lập tiểu bá vương mà Tống Dư .

 

:

 

“Mì cay là tự chọn rau, Tiểu Hiên ăn gì tự chọn ."

 

Ngô Diệu Hiên lắc đầu:

 

“Cô Tống cô giúp tụi con lấy là , khác thích thì cho tụi con, khác mua nổi thì cho tụi con.

 

“Cô yên tâm, con tiền!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-210.html.]

Cậu bé thẳng lưng, nâng cằm nhỏ, vỗ một tờ tiền lên bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn là biểu cảm vô cùng tự hào.

 

Cát Hà tò mò nghểnh cổ một cái, lập tức suýt nữa kinh hãi đến mức rớt cằm.

 

Một trăm đồng???

 

Trên bàn là một trăm đồng???

 

Bây giờ trẻ mẫu giáo giàu thế ???

 

Cử động của Ngô Diệu Hiên khiến mấy đứa trẻ bên cạnh đều chấn kinh.

 

Tống Dư nghểnh đầu nhỏ , lập tức trợn tròn mắt, trong giọng non nớt đầy vẻ thể tin nổi:

 

“Một, một trăm đồng?!"

 

Số tiền nhiều nhất thằng bé cũng từng một tờ một trăm đồng , mệnh giá lớn nhất là năm mươi.

 

Một trăm đồng a, đây là tiền lớn đấy, lũ trẻ con một hai hào tiền tiêu vặt là vui lắm .

 

Tay Tống Dư đút trong túi áo đều run rẩy, sợ đột nhiên cơn gió thổi tờ một trăm đồng bay mất, Ngô Diệu Hiên về nhà chắc chắn sẽ đ-ánh.

 

Thằng bé vẫn kịp để Ngô Diệu Hiên cất tiền túi, Viên Viên thấy một trăm đồng liền chen , cô bé linh hoạt, sức cũng lớn, lập tức chen Tống Dư sang bên cạnh.

 

Viên Viên cũng trợn tròn mắt chằm chằm một trăm đồng bàn, Ngô Diệu Hiên.

 

Ngô Diệu Hiên khoanh tay ng-ực, nâng cằm khẽ hừ một tiếng, trong lòng sướng phát điên!

 

Xem , thêm hai cái , ai một trăm đồng, chỉ !

 

Người nhỏ trong lòng Ngô Diệu Hiên đến mức ngửa tới ngửa lui, lăn lộn đất ngừng, hình dung vô cùng vui sướng.

 

Ôi chao hôm nay đúng là ngày lành, thật là vui quá thôi!

 

Tay nhỏ của Viên Viên nhanh ch.óng vồ tới bàn, cầm lấy một trăm đồng.

 

Ngô Diệu Hiên vội :

 

“Đó là tiền của !"

 

Viên Viên khinh bỉ bé một cái:

 

mới cần!"

 

Nói xong, cô bé hai tay giơ cao tờ tiền, ngửa đầu qua , trái , , còn b.úng b.úng tờ tiền, nhanh ch.óng đặt bên tai âm thanh, thổi một cái, tiếp tục âm thanh.

 

Mấy đứa trẻ khác thấy cử động của Viên Viên đều kinh hãi đến mức động đậy nổi, cô bé gì.

 

Tống Tân Nhiễm nhíu mày, cảm thấy động tác của Viên Viên quen thuộc thế, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, động tác b.úng thổi âm thanh đó chẳng chính là động tác thử xem bạc thật giả trong phim dân quốc ?

 

Nghĩ như , động tác đó của Viên Viên chính là đang kiểm tra xem tiền thật ...

 

Tống Tân Nhiễm nhất thời trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp, Viên Viên , một cô bé bốn năm tuổi cái nào là tiền thật tiền giả nhỉ.

 

Giây tiếp theo, Viên Viên liền một cách trong trẻo:

 

“Giả!"

 

Lũ trẻ xung quanh lập tức trợn tròn mắt, như quạ học lưỡi:

 

“Giả?"

 

Cát Hà hiểu lũ trẻ , thấy câu đều kinh hãi, những việc từng việc còn ly kỳ hơn cả phim trinh thám, đứa trẻ bá đạo vỗ một trăm đồng bàn, hình dung vô cùng hào khí.

 

Lại một cô bé bốn năm tuổi nhận tiền thật tiền giả!

 

Cuối cùng , đứa trẻ tiền giả cơ chứ!

 

Ngô Diệu Hiên mắt trợn lên:

 

“Mới giả, bà nội cho !"

 

Cậu bé sắp tức ch-ết :

 

“Đồ bà nội cho sẽ giả, bậy!"

 

Viên Viên đảo con mắt, cũng chắc chắn:

 

“Thổi mà chẳng kêu..."

 

Mấy đứa trẻ cũng dấy lên cuộc thảo luận nhiệt liệt:

 

“Thật đấy chứ, Ngô Diệu Hiên tiền tiêu vặt nhiều nhất!"

 

“Giả đấy chứ, trẻ con thể nhiều tiền thế ?"

 

Tự chúng là trẻ con cơ đấy, lời thể khiến ch-ết.

 

Tuy nhiên Cát Hà cũng , cô bé nhận tiền.

 

Mà đứa trẻ tên Ngô Diệu Hiên đó bà nội hào phóng thế ?

 

Lại cho bé một trăm đồng?

 

Cát Hà nhớ lúc nhỏ, nhiều lúc chẳng tiền tiêu vặt, đôi khi một hai phân là vui lắm .

 

Tuy là thời đại đổi, nhưng đổi cũng tiến bộ đến mức nhanh thế chứ?

 

Tống Dư thấy bạn bè mang đến sắp cãi ầm ĩ, vội :

 

“Các đừng nữa!"

 

Mấy đứa trẻ dừng , còn hai đang tranh cãi thật giả của tờ tiền.

 

Tống Dư nhíu mày, giọng non nớt đầy giận dữ:

 

“Các nữa là tớ giận đấy."

 

Cuối cùng hai đứa trẻ dứt khoát im bặt.

 

Tống Dư ở lớp tính khí , bằng hôm nay chúng năn nỉ Tống Dư mang chúng đến mua đồ ăn, Tống Dư liền đồng ý.

 

Chúng còn thấy lúc Tống Dư giận bao giờ, nhưng cách chuyện thì ngược chút giống cô giáo An.

 

Tống Dư cầm tiền đưa cho Tống Tân Nhiễm:

 

“Mẹ, xem giúp con xem cái là thật giả."

 

Ngô Diệu Hiên căng thẳng, đồ bà nội cho bé đều là thật, hôm nay đến cửa tiệm bạn ăn đồ, hào phóng cho bé một trăm đồng, bảo bé, mua cái đắt mua cái khác cần, mua nhiều chút, đừng để Tiểu Dư thừa đồ.

 

Ngô Diệu Hiên tuy hiểu lắm ý nghĩa sâu xa trong lời bà nội, nhưng bé sẽ theo.

 

Chỉ là Viên Viên quá đáng ghét, bé trừng Viên Viên một cái, quyết định lát nữa mua mì cay xong cho Viên Viên ăn.

 

Tống Tân Nhiễm đ-ánh giá một phen:

 

“Thật."

 

 

Loading...