Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:42:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu mới khiến Tống Dư vươn bàn tay nhỏ bé về phía dâu tây, thằng bé thần thái cẩn thận vô cùng, như đối xử với báu vật dễ vỡ gì đó, bởi vì cô giáo khi dạy bọn chúng nhận trái cây , dâu tây là thứ mỏng manh, dùng lực mạnh một chút là sẽ bóp nát.
Thằng bé nhẹ nhàng cầm lên, bề mặt dâu tây nhẵn nhụi, đó từng hạt li ti như vừng , nhưng sờ thì thấy vỏ mỏng, khác hẳn với các loại trái cây thằng bé từng ăn, ví dụ như quýt, táo, chuối các loại.
Cẩn thận đưa đến mặt, dường như thể ngửi thấy hương ngọt của trái cây, là hương thơm đặc biệt.
Tống Dư đưa ngay miệng , mà là nhón chân, đưa đến mặt Tống Tân Nhiễm, thần thái đầy mong đợi :
“Mẹ cũng ăn ạ.”
Nhìn đôi mắt ướt át của thằng bé, trái tim Tống Tân Nhiễm lập tức trở nên mềm nhũn, trào lên sự chua xót nhẹ nhàng, Tống Dư dường như coi dâu tây thành báu vật quý giá, khi ăn chi-a s-ẻ cho cô .
Tuy nhiên ở kiếp của cô, đây chẳng qua là loại trái cây đắt hơn một chút, xa mới đến mức quý giá đến mức nhường nhịn lẫn .
ánh mắt mong đợi của tiểu t.ử, Tống Tân Nhiễm đành lòng từ chối, nhận lấy bỏ miệng, khóe môi cong cong:
“Rất ngọt.”
Tống Dư lập tức cong cả mắt, nhặt quả thứ hai lên cuối cùng cũng đưa miệng .
Hộp dâu tây là hình dáng dâu tây tiêu chuẩn, mùi vị dâu tây, kích thước đều , kỳ hình dị dạng.
Răng của Tống Dư c.ắ.n , nước ngọt ngào liền trào , thịt quả mềm mại tinh tế, ăn vô cùng trơn mượt.
Mắt Tống Dư đều sáng lên, đây là mùi vị thằng bé từng nếm qua, mặc dù cũng từng nếm qua kẹo vị dâu tây, nhưng đồ vật vị dâu tây với dâu tây là hai mùi vị khác .
Thằng bé ăn xong một quả dâu tây, giọng mềm mại:
“Mẹ ơi, dâu tây ngon thật đấy ạ.”
Tống Tân Nhiễm gì, trực tiếp cầm quả dâu tây thứ hai đưa đến bên miệng thằng bé.
Thằng bé còn chút ngại ngùng, vì cảm thấy là trẻ lớn , cần lớn đút đồ ăn, tự vươn tay nhận lấy, c.ắ.n một miếng đầu quả dâu, chậm rãi thưởng thức, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ cảm xúc hạnh phúc.
Tống Tân Nhiễm liên tiếp đút cho thằng bé bốn năm quả, mặt Tống Dư đỏ bừng:
“Mẹ, con ăn nữa ạ.”
Thằng bé ngẩng đầu đĩa sứ trắng bàn, vì ăn mất một , bây giờ trống một góc nhỏ, trông vẻ kỳ quái:
“Mẹ, chúng bổ sung dâu tây còn lên nhé.”
Tống Tân Nhiễm bếp, lấy hộp dâu tây , mở , trong mỗi ngăn nhỏ đều một quả dâu tây, còn thừa nguyên một nửa.
Tống Tân Nhiễm :
“Tiểu Dư rửa , rửa sạch xong đặt đĩa là , tự ăn thì lấy.”
Tống Dư gật đầu:
“Vâng ạ !”
Thằng bé trả lời đặc biệt nghiêm túc, chuyện dặn dò thằng bé luôn .
Tống Tân Nhiễm :
“Vậy Tiểu Dư rửa trái cây, nốt chỗ thức ăn còn .”
Tống Dư vẫn gật đầu .
Tống Dư năm giờ tan học, học sinh trường cấp ba Trung học 3 tan học muộn hơn hai mươi phút, Tống Tân Nhiễm thái sẵn gia vị nấu ăn ở nhà , nấu sẵn canh cá diếc đậu phụ giữ ấm trong nồi.
canh thể giữ ấm, thức ăn nếu quá sớm sẽ lạnh, khẩu vị cũng đổi, cô liền tính toán thời gian Tống Tân Văn bọn họ về, thức ăn đúng thời gian, như họ về là vặn thể ăn đồ nóng.
Tống Dư cũng ôm hộp dâu tây đến nhà bếp, nhẹ nhàng lấy vài quả , đặt chậu đựng nước rửa đặc biệt nghiêm túc, còn thử cố gắng nhổ hạt dâu tây xuống, nhưng nhanh thằng bé phát hiện đây là tốn công vô ích, liền chấp nhận sự thật là hạt dâu tây là một thể với dâu tây, thể rửa xuống .
Lúc rửa dâu tây cũng thể ngửi thấy hương vị trái cây ngọt ngào của chính dâu tây, Tống Dư cảm thấy trong lòng một dòng hạnh phúc đậm đà.
Thật nha, cô giáo mới dạy bọn chúng nhận dâu tây, thằng bé liền thể thấy, chạm , ăn , đây ở nhà dì cũng thấy cái tên , em Tiểu Dương , nhưng lát nữa lúc ăn cơm dì chắc chắn sẽ mang hai quả về cho em Tiểu Dương, vì đây dì chợ ăn tiệc, đều sẽ mang đồ về cho Thái Dương, túi áo của dì hình như luôn giấu thứ báu vật gì đó.
Thằng bé ngước mắt, thoáng qua , áo cũng túi, nhưng báu vật mang cho là để trong túi, mà là đặt ở ngóc ngách trong nhà, giống như b.út vẽ mua cho , dâu tây chuẩn riêng cho …
Lúc Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương về đến, Tống Tân Nhiễm vặn hé vung nồi, vớt cá diếc om nấu cái chậu lớn, mười con cá diếc dùng đến cái chậu lớn nhất nhà mới đựng .
Tiếp theo là rắc một nắm hành lá cắt nhỏ vụn nước canh đỏ tươi trong nồi, sự thanh mát cay nồng của hành lá và sự tươi ngon của nước canh lập tức va chạm mùi thơm câu dẫn, cả nhà bếp trong phút chốc bao trùm trong mùi vị tươi thơm, mùi hương nồng đậm bá đạo còn ngừng lan tỏa ngoài.
Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương ở cửa là đầu tiên ngửi thấy, ứng phó xong học sinh cấp hai, cấp một đói bụng, trải qua một giờ buôn bán vội vã như đ-ánh trận, c-ơ th-ể hai vốn còn cảm thấy mệt mỏi, nhưng ngửi thấy mùi thơm, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, sự mệt mỏi của c-ơ th-ể dường như đều biến mất, đó là cơn đói ập đến trong lòng.
Tống Tân Văn ba bước thành hai bước nhà bếp, vặn thấy Tống Tân Nhiễm rưới nước canh hành lên con cá diếc om chín, cá diếc chiên chỉnh, da cá cháy sém mang chút màu hổ phách, nước canh thơm hành xanh mướt rưới lên, cá diếc lập tức nước canh nhấn chìm, bên phủ một lớp hành cắt vụn, một cái là thấm vị.
Đây là đầu tiên Tống Tân Văn thấy cách cá diếc như , cá diếc là loại cá thường xuyên ăn ở chỗ bọn họ, giá đắt dinh dưỡng, nhưng cách thường ngày là chiên om nấu, bỏ thêm ít rau muối tự , giống như gì mà gừng ngâm, ớt ngâm các loại, hành chỉ là gia vị, bỏ nhiều thế chút ngược , hơn nữa hành lúc cũng rẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-194.html.]
“Tân Nhiễm, em món cá diếc gì thế ?”
Tống Tân Nhiễm đầu chị một cái:
“Cá diếc om hành, chính là nhiều hành mới ngon, còn thể lấy hành để trộn cơm ăn.”
Tống Tân Văn màu sắc hình dáng món ăn là sai , trong miệng tự chủ tiết nước bọt, chị nuốt xuống, :
“Chị bê ngoài!”
Trần Tĩnh Phương cũng bếp, múc canh cá diếc đậu phụ nấu chín bưng lên bàn, canh cá trắng sữa, đậu phụ lộ một góc, trắng non như ngọc , ngửi hề chút mùi tanh của cá, mà là một sự tươi ngon.
Đậu phụ Ma Bà xong cả cá diếc om hành, tục ngữ nóng vội ăn đậu phụ nóng, đó là vì đậu phụ khi nấu chín đặc biệt nóng, đặc biệt là loại như đậu phụ Ma Bà, cần ngâm trong nước canh dầu đỏ, cái đó thật là cẩn thận là bỏng miệng, xong để nguội một chút cũng dễ ăn hơn.
Lúc bưng lên bàn, váng dầu trong chậu khẽ lắc lư, đậu phụ non mềm phủ những vụn thịt lấm tấm, cả món ăn tỏa khói lửa cay tê nồng nặc.
Nhìn một bàn là đưa cơm , Trần Tĩnh Phương :
“Chỉ là một bữa cơm thường ngày thôi, Tân Nhiễm em cũng chuẩn nhiều quá !”
Tống Tân Nhiễm :
“Có nhiều , cá diếc là món chính, đưa cơm thể ăn đậu phụ, uống canh thể múc canh, hai món một canh là vặn.”
Nếu mỗi ngày ngày tháng đều nhàn rỗi thư thả, Tống Tân Nhiễm nguyện ý bữa nào cũng hai món một canh, hai món một mặn một chay, như phối hợp dinh dưỡng khá hài hòa.
bây giờ thời đại khác , ở nông thôn nhà nhà đều ăn nổi món chay, trong mùa thu hoạch thức ăn ruộng đất ăn hết, món mặn thì khá quý giá, giá cũng cao.
Vì Tống Tân Nhiễm cũng thêm một ít vụn thịt đậu phụ Ma Bà, tăng thêm một ít mùi vị mặn của món ăn.
Bưng tất cả thức ăn lên bàn, Tống Tân Nhiễm hé mở nắp đậy dâu tây , Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương mới thấy đĩa dâu tây màu đỏ .
Trần Tĩnh Phương ồ lên một tiếng, thần thái ngạc nhiên:
“Sao còn dâu tây ?”
Đây là đồ hiếm đó!
Tống Tân Văn là đầu tiên tiếp xúc với khái niệm dâu tây, còn chút mờ mịt:
“Đây là cái gì?”
Trần Tĩnh Phương :
“Đây là một loại trái cây, bán đắt lắm, hơn nữa dễ mua , ngay cả ở trong thành phố Vĩnh Yển cũng phổ biến, chỉ những cửa hàng lớn đó mới thể , đây từng thấy ở nhà họ hàng…”
Họ hàng mà Trần Tĩnh Phương chính là họ hàng giàu nhất bên phía chồng, chỉ là đó qua nữa, khác biệt quá lớn là của một thế giới.
Tống Tân Văn xong cũng vô cùng ngạc nhiên, khỏi đĩa dâu tây mấy :
“Thứ hiếm ?”
Trần Tĩnh Phương là .
Trấn Lĩnh Đức khá xa xôi, giao thông nhiều bất tiện, thứ giao dịch ở trấn cơ bản đều là sản phẩm nông nghiệp tự sản tự tiêu hoặc bền lưu trữ, thứ giống như dâu tây hao hụt vận chuyển cực lớn căn bản sẽ bán, cho dù bán giá cũng sẽ cao, đại đa gia đình căn bản mua nổi.
Tống Dư bưng đĩa bằng hai tay đưa đến mặt Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương:
“Dì và dì Tống ăn dâu tây ạ, ngon lắm.”
Tống Tân Văn trêu chọc:
“Tiểu Dư ngon lắm là từng ăn ?”
Mặt Tống Dư đỏ bừng, ngại ngùng gì.
Hai liền mỗi lấy một quả, thứ quý giá như cũng thể lấy nhiều, chỉ là ăn xong là vị quả thực ngon, là tâm lý đội vương miện cao cho dâu tây , cảm giác cùng một cảm giác với các loại trái cây thể mua khác, tự nhiên cao cấp hơn hẳn.
Hai ăn một quả cũng tiện nếm thử nhiều, bắt đầu ăn thức ăn .
Trước khi ăn cơm uống nửa bát canh cá diếc khai vị, vị cực tươi, lúc miệng sảng khoái.
Tiết mục chính tiếp theo chính là ở món cá diếc om hành, kẹp một con cá diếc nguyên con đặt đĩa của , vì kích thước cá diếc khá lớn, để trong bát đều thể duỗi thẳng, dùng đĩa ăn rõ ràng phù hợp hơn.
Vừa kẹp liền tỏa mùi vị cay cay tươi đậm đà, dùng đũa gạt sơ hành lá bên và một gia vị, cá diếc khía nhiều nhát d.a.o, phân bố đều cá, thịt cá non mềm lộ , đũa chạm là kẹp một đũa đầy, cho miệng nhai, thịt cá thấm đẫm nước canh, tanh, cay tươi, nuốt xuống còn mang theo vị ngọt hậu nhẹ nhàng, đây chính là mùa tươi ngon nhất của cá diếc.
Cá diếc vị ngon, nhược điểm duy nhất là xương quá nhiều, chỉ cần để ý là sẽ hóc cổ họng khó chịu, hỏng cả khẩu vị, nhưng đĩa cá diếc om hành rõ ràng như , xương cá ít hơn nhiều so với bọn họ tự ngày thường.
Tống Tân Văn ăn đều cảm thấy thể tưởng tượng :
“Tân Nhiễm, cá em mua ở thế, cảm giác xương cá ít hơn một chút nhỉ, giống khác ?”