Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:32:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà của Hoàng Vân gần chỗ Tống Tân Nhiễm thuê, vị trí địa lý cũng gần như tương đồng, chắc là xây dựng cùng đợt, vẻ ngoài bảo trì cũng gần giống .
Tuy nhiên, nhà Hoàng Vân là căn hộ ba phòng ngủ, lớn hơn chỗ Tống Tân Nhiễm đang thuê một chút, cô ước tính xem căn hộ cô đang thuê hiện tại thì bán giá bao nhiêu.
Hoàng Vân đoán suy nghĩ trong lòng cô, :
“Căn nhà của chúng mua bảy tám năm , lúc đó định đến thị trấn mở cửa hàng nên tốn mười hai ngàn mới mua .
lúc chúng mua căn nhà cũng là do may mắn, chủ nhà cũ ăn ở nơi khác, đang cần tiền gấp, nhà thể trả đủ một nên họ bớt cho chúng một ngàn.”
Ngập ngừng một chút, Hoàng Vân tiếp:
“Căn nhà cô đang ở nhỏ hơn chỗ chúng , tốn nhiều tiền đến thế, nhưng giờ thời đại khác , chắc chắn tăng giá hơn chút.
Tuy nhiên quan trọng nhất vẫn là xem chủ nhà ý bán , Vạn Mai cũng thiếu tiền.”
Tống Tân Nhiễm gật đầu:
“Cảm ơn chị Vân, em chủ yếu là để ý thôi, nguồn nhà phù hợp mới bỏ lỡ.”
Nghe câu khẳng định , trong lòng Hoàng Vân giấu nổi sự kinh ngạc, Tống Tân Nhiễm mới đến thị trấn vài tháng mà kiếm đủ tiền mua nhà ?
Giá nhà ở thị trấn chắc chắn so với trong thành phố, cô trong thành phố đều bán theo mét vuông, nhưng thị trấn Lĩnh Đức như , cơ bản coi ngôi nhà như một món đồ lớn, sử dụng hình thức báo giá tổng thể.
Vị trí cổng trường cấp ba , ở trung tâm thị trấn, nhà cũng mới, rẻ nhất thì một căn cũng một hai vạn.
Nếu là mấy căn nhà cũ bên phía bưu điện, nhà vệ sinh và bếp riêng, nhà tương đối nhỏ thì bảy tám ngàn là thể mua .
bày hàng rong ở thị trấn mấy tháng mà tiết kiệm bảy tám ngàn thì đó cũng là một tiền khá kinh .
Phải rằng kiếm tiền và tiết kiệm tiền là hai khái niệm khác , kể Hoàng Vân tận mắt thấy Tống Tân Nhiễm sắm sửa cho gia đình nhiều đồ đạc lớn, đều loại rẻ tiền.
Cô vẻ mặt kiên định của Tống Tân Nhiễm, thấy chuyện đều hợp tình hợp lý.
Những thứ Tống Tân Nhiễm ngon, chăm chỉ tháo vát, như kiếm tiền mới là lạ.
“ sẽ giúp cô để ý, căn nhà nào phù hợp sẽ báo cho cô.”
Cuối cùng Hoàng Vân như .
Tống Tân Nhiễm lời cảm ơn, đó tìm Đặng Mai và Lâm Hòa Hương về chuyện , cả hai xong đều thấy vui mừng cho cô.
Từ hai nơi về, Tống Tân Nhiễm cũng thu thập thêm nhiều thông tin.
Nếu mua căn nhà cô đang thuê hiện tại, giá cả cơ bản hơn hai vạn.
Mà hiện tại trong cô chỉ một vạn năm ngàn, trong đó một vạn bốn ngàn gửi trong ngân hàng, một ngàn để ở nhà tiêu vặt.
Tiền mua nhà là đủ.
Nếu cô giảm bớt yêu cầu, mua căn ở nơi hẻo lánh hơn hoặc môi trường kém hơn một chút thì một vạn năm ngàn là dư sức.
Tống Tân Nhiễm hiện tại đang bày hàng ở cổng trường cấp ba, ở quá xa thì quả thật tiện, hơn nữa nơi quá hẻo lánh thì độ an cũng tương đối thấp.
Vẫn kiếm tiền!
Bây giờ đang trong kỳ nghỉ đông, học sinh đều đến trường, bày hàng bán đồ ăn vặt ở cổng trường là tính đến nữa.
việc kinh doanh thịt kho luôn , mỗi ngày họp chợ khách hàng đều xếp hàng đến mua.
Tống Tân Nhiễm quyết định từ ngày mai đến khi khai giảng, mỗi ngày cô đều sạp bán thịt kho.
Ngày họp chợ thì chuẩn nhiều hơn một chút, ngày thường thì chuẩn ít .
Dù một ngày lợi nhuận chỉ một hai trăm thì thời gian cũng thể kiếm thêm một hai ngàn.
Tống Tân Nhiễm chuyện với Đặng Mai , Đặng Mai vui mừng khôn xiết:
“Bà chủ Tống, ý cô là ngày mai sáng sớm cô cũng sạp, kéo dài đến tận mùng mười sáu Tết đúng ?
Tốt quá !
Thời gian đón Tết là lúc dễ ăn nhất, trong túi đều tiền, tiêu xài cũng hào phóng, cô mà ngày nào cũng sạp thì chắc chắn kiếm ít!”
Đặng Mai nhiệt tình hết mức:
“Ngày mai Tĩnh Phương đến giúp cô ?
Sáng cũng rảnh, thể giúp cô đẩy xe hàng đến!”
Tống Tân Nhiễm khéo léo từ chối:
“Lát nữa em sẽ gọi điện cho cô , cô sẽ đến, phiền chị Đặng .”
Đặng Mai hớn hở :
“Được, gì cần giúp đỡ thì cứ một tiếng là .”
Quay , Đặng Mai liền chuyện với chồng , chồng cũng vui mừng khôn xiết:
“Tốt quá, buổi sáng việc kinh doanh của chúng chắc chắn cũng tệ!”
Hai vợ chồng họ cứ vài ngày tính toán sổ sách một , sổ sách ghi chép rõ ràng rằng khi Tống Tân Nhiễm bán đồ kho ở đây, công việc kinh doanh của quán sủi cảo thể tăng gấp mấy , thậm chí gấp mười !
Việc tất nhiên hiệu ứng của ngày họp chợ, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự náo nhiệt mà sạp thịt kho thu hút tới.
Người chồng cảm thán:
“Trước đây từng với bà chủ Tống rằng việc kinh doanh của cô hot như thì ngày nào cũng nên sạp, nhưng nghĩ chỉ cần bán ngày họp chợ là kiếm ít , nhỡ nghỉ ngơi thì .”
Đặng Mai :
“Bà chủ Tống mua nhà.”
Người chồng :
“Thảo nào, cũng để ý thêm, công việc kinh doanh lớn thế thì bà chủ Tống chắc chắn ở nhà .”
Nhà giá rẻ, bà chủ Tống chắc chắn sẽ còn chăm chỉ hơn nữa.
Tống Tân Nhiễm gọi điện cho Trần Tĩnh Phương, nhà cô lắp điện thoại, chỉ thể gọi đến tiệm tạp hóa ở đầu thôn.
Vài phút Trần Tĩnh Phương mới gọi cho cô, cô mai vẫn sạp, Trần Tĩnh Phương lập tức đồng ý.
Sau khi cúp máy, nụ gương mặt Trần Tĩnh Phương từng tắt.
Cô sớm việc , chi tiêu dịp Tết lớn, chồng cô và cô cũng nghỉ ngơi, kiểu ngày nào cũng chỉ tiêu tiền mà kiếm tiền thực sự khiến cảm thấy chút lo âu.
Trước đây khi còn ở xưởng thủy tinh, Trần Tĩnh Phương cứ mong chờ kỳ nghỉ Tết, lúc đó ngày nào cũng , còn là chế độ việc ba ca, một tháng chỉ nghỉ xoay ca một ngày, cả năm ròng rã thực sự quá mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-170.html.]
bây giờ phụ giúp Tống Tân Nhiễm thì công việc nhẹ nhàng hơn ít, dây chuyền sản xuất, thấy cũng khá thú vị, Trần Tĩnh Phương nghĩ cứ để cô việc mỗi ngày cũng .
Mùng bốn Tết, tuy ngày họp chợ nhưng ở thị trấn Lĩnh Đức cũng ít.
Phùng Cầm cầm theo một ít đồ xào và đồ ăn vặt chuẩn về nhà, hôm nay cô đến thị trấn chính là để mua ít đồ về nhà ăn.
Phùng Cầm quanh năm thuê bên ngoài, chỉ dịp Tết mới về nhà nghỉ ngơi một thời gian.
Cô tuổi còn trẻ, chút ham ăn, nhưng đồ ăn trong tiệm tạp hóa ở thôn nhiều, là mấy thứ như gân bò, mì tôm loại hương hành, cô đều ăn chán chê , nên mới đến thị trấn mua sắm một chuyến.
Khi đang cầm đồ tay, Phùng Cầm còn nghĩ giá như hôm nay cũng họp chợ thì mấy, cô thể mua chút đồ kho ngon lành mang về.
Hôm qua cô đến mua hết hai mươi đồng, lúc cầm về nhà vẫn nghĩ chắc chắn thể ăn đến tận đợt họp chợ tới, nhưng ngờ về đến nhà đụng trúng mang con đến chơi, cô liền bưng đĩa thịt kho cô mua về bàn, còn :
“Toàn là mấy thứ như chân gà cánh gà, con gái đúng là kẻ ham ăn.”
Người cũng gật đầu phụ họa:
“Mấy món ăn đắt nhất đấy, tính đơn giá còn đắt hơn cả thịt mấy !”
Phùng Cầm thấy câu khỏi bĩu môi, thế thì đừng ăn nữa, mua thịt tươi là , hà cớ gì ăn đồ kho cô cất công mua về.
Người :
“ thích ăn mấy thứ , Thông Thông thích, nào họp chợ cũng mua.”
Vừa , liền lấy một cái chân gà cho cháu trai, đứa cháu cầm trong tay liền gặm, gặm mấy cái ăn hết:
“Bà ơi cháu nữa!”
Mẹ Phùng Cầm là nhiệt tình, trực tiếp bê đĩa đồ kho đó đến mặt , :
“Thích ăn thì ăn nhiều chút.”
Tim Phùng Cầm như đang rỉ m-áu, cô thầm nghĩ, ơi, con cũng thích ăn mà, bưng đến mặt con cho con ăn nhiều chút cũng mà!
Cháu trai hề khách sáo, ăn chân gà xong ăn cánh gà, ăn cánh gà xong ăn chân vịt…
Chẳng bao lâu mặt bày một đống xương, chút ngại ngùng, đè tay cháu trai :
“Đừng chỉ ăn mỗi món , cũng để cho Tiểu Cầm chút.”
Nói gắp một miếng thịt nạc xào cho cháu, nhưng đứa nhỏ cũng thèm miếng thịt, vươn cánh tay nhỏ bé cố gắng lấy đồ trong đĩa đồ kho:
“Cháu ăn chân gà!”
Mẹ Phùng Cầm :
“Thông Thông thích thì cứ cho nó ăn nhiều chút, Tiểu Cầm đạp xe là đến thị trấn , nhanh thể mua .”
Phùng Cầm đau lòng đến mức nên lời, với cô rằng, mua , mua !
Nhà đồ kho chỉ họp chợ mới sạp, hơn nữa nào cũng xếp hàng, đến hai tiếng là bán hết sạch.
trong nhà còn ngoài, cô cũng tiện , chỉ cúi đầu cắm cúi ăn, chỉ ăn nhiều hơn.
Cái bụng của cháu trai cứ như hố đáy, ăn dứt, cuối cùng còn cầm cánh gà nhét miệng :
“Bà cũng nếm thử , ngon lắm.”
Người hì hì:
“ thích gặm xương, Thông Thông ăn …”
Chỉ là lời còn hết, miệng nhai nhai.
Lạ thật, món cánh gà kho hề khó gặm, răng già cũng ăn , hơn nữa mùi vị cực kỳ ngon!
Người từ lúc nào ăn hết miếng cánh gà mà cháu trai nhét miệng , chủ động hỏi:
“Tiểu Cầm, đồ kho mua ở , mùi vị đúng là tệ.”
Phùng Cầm :
“Ở quầy thịt kho bên ngoài chợ thức ăn thị trấn Lĩnh Đức ạ.”
Người sống ở thị trấn Đường Gia, bình thường họp chợ cũng chợ bên đó, gần như từng đến thị trấn Lĩnh Đức:
“Thị trấn chúng quầy thịt kho nào mùi vị .”
Mẹ Phùng Cầm , cũng tò mò gắp một cái chân gà, ăn một miếng lập tức nên lời.
Bà đây chỉ thấy con gái ham ăn, khoảnh khắc đột nhiên hiểu con gái .
đồ kho bà đổi đến mặt , bà gắp thì dậy, quả thật mắt lắm, Phùng Cầm đành kìm nén sự thèm ăn, miễn cưỡng chỉ ăn một chút.
Sau khi , đĩa đồ kho cũng ăn hết sạch, đến tối, Phùng Cầm :
“Tiểu Cầm, tối nay con mua ít đồ kho về , vẫn mua chỗ đó đấy.”
Phùng Cầm :
“Không mua nữa .”
Mẹ Phùng Cầm ngạc nhiên:
“Có con tiêu hết tiền ?
Mẹ đưa con chút tiền.”
Phùng Cầm lắc đầu:
“Là thật sự mua , chỉ họp chợ mới sạp, hơn nữa chỉ bán hai tiếng thôi, việc kinh doanh lắm.”
Mẹ Phùng Cầm nhíu mày, ngờ tới:
“Có tiền mà mua đồ …”
Phùng Cầm :
“Ngày mai họp chợ con sớm mua, mua về đừng hào phóng như nữa, bê hết cho khác ăn, nhà cũng để dành một ít chứ.”
Mẹ Phùng Cầm lẩm bẩm trong lòng, cả một đĩa to như thế, bà cũng ngờ Thông Thông mới năm tuổi mà ăn khỏe thế, bà cũng thể ngăn cản , huống hồ lúc bê qua đó bà cũng đồ kho vị ngon đến , còn khó mua như thế.
Phùng Cầm cầm túi đồ ăn vặt, đếm từng ngày, hôm nay mùng bốn, ngày mai mùng năm, ngày là thể mua đồ kho .
Đường cô về nhà bắt buộc ngang qua chợ thức ăn, đến gần thấy một chỗ quen thuộc mấy đang vây quanh, mắt Phùng Cầm lập tức sáng lên, chạy mấy bước đến đó, kỹ hơn, đó mà là quầy thịt kho!