Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:29:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Vân tức giận, ngoài sự tức giận thì còn chút áy náy, Tống Tân Nhiễm lúc đó tìm căn nhà cũng là do cô giới thiệu.
Mấy tháng qua thấy Tống Tân Nhiễm ở , ăn ngày càng phát đạt, trong lòng Hoàng Vân cũng vui lây.
Hoàn ngờ niềm vui đó chỉ kéo dài vài tháng, Vạn Mai hủy hợp đồng.
Tống Tân Nhiễm :
“Chị Vân, chuyện cũng Vạn Mai mong , chị phận con gái đương nhiên thể ngăn cản già tới, lúc thuê nhà em với chị Vạn Mai cũng chung sống .
Chỉ là chuyện xảy đột ngột, cả hai chúng em đều cách nào khác."
“Chị Vân, em cũng chỉ đành nhờ cậy chị thôi, phiền chị để ý giúp em xem chủ nhà nào cho thuê nhà , nhất là ở tầng một, bếp riêng, tiền thuê nhà đắt một chút cũng ."
Hoàng Vân xong, lập tức :
“Được, chị hỏi giúp em ngay, Tân Nhiễm em đừng lo lắng, vẫn còn mấy ngày nữa, nếu đến lúc đó mà vẫn tìm nhà ưng ý thì cứ đến nhà chị ở tạm, nhà chị còn phòng trống."
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Cảm ơn chị Vân, giờ em bảng tin thị trấn xem thông tin cho thuê nhà ."
Hoàng Vân vội vàng gật đầu:
“Được, em đừng vội, dù cũng là nơi ở nên nhất định chọn lựa kỹ càng."
Nhìn Tống Tân Nhiễm dắt tay đứa nhỏ rời , Hoàng Vân cũng thở dài một tiếng, Tết nhất mà xảy chuyện cơ chứ, thật là khổ cho Tống Tân Nhiễm, cũng may là cô đối mặt với chuyện lớn như vẫn còn lý trí, giận lây sang khác.
Cô cũng nhanh ch.óng quán hỏi thăm xem nguồn nhà nào phù hợp .
Lúc Tống Tân Nhiễm dắt Tống Dư bảng tin chợ, cô nhớ về lúc mới tới thế giới , khi đó chỉ một ngàn đồng, quyết định thị trấn bày hàng đối mặt với chuyện thuê nhà, chỉ thấy tiền bạc tính toán kỹ đến cũng đủ dùng.
Mấy tháng trôi qua, tiền cô nhiều gấp mười mấy lúc đó, sự nghiệp riêng, tích lũy một lượng khách quen, ít nhất cần lo lắng ngày mai ăn gì.
Tống Dư nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ngoan ngoãn một lời nào, lúc cô vốn dĩ định để Tống Dư ở nhà nghỉ ngơi một , nhưng Tống Dư nhất định đòi theo cô bằng , giọng đứa trẻ non nớt nhưng kiên định đến :
“Mẹ con cũng theo đó."
Tống Tân Nhiễm lúc đó lòng mềm nhũn như một miếng kẹo bông gòn.
Có lẽ là trong kỳ nghỉ Tết, thông tin nhà cho thuê bảng tin ít đến t.h.ả.m thương, Tống Tân Nhiễm thậm chí còn thấy cả những thông tin thuê nhà mà cô xem từ mấy tháng , giờ thông tin vẫn còn dán ở đó.
Chuyện cũng cho thấy, những căn nhà thực sự sẽ dán bảng tin quá lâu, hoặc là kịp dán quen truyền tai thuê mất .
“Tống chủ quán, cô gì ở đây thế?"
Một giọng quen thuộc vang lên từ phía .
Đặng Mai tay cầm một bó rau xanh, rõ ràng là mới mua chút đồ ở bên ngoài định về, thấy Tống Tân Nhiễm bèn về phía cô.
Tống Tân Nhiễm :
“ xem thông tin thuê nhà."
Đặng Mai kinh ngạc :
“Tống chủ quán cô vẫn mua nhà ?"
Dường như nhận hớ, Đặng Mai vội vàng :
“Tay nghề kho thịt của Tống chủ quán giỏi như , ăn hồng hỏa, cứ tưởng cô nghề lâu lắm cơ."
Tống Tân Nhiễm chỉ mỉm nhạt.
Đặng Mai vội vàng chữa cháy:
“Tống chủ quán, nếu cô thuê nhà thì chỉ thông tin ở đây thôi là , nhà đều dán thông tin , chỗ chúng ở cho thuê nhà đấy, để về hỏi giúp cô cho."
Tống Tân Nhiễm gửi lời cảm ơn tới Đặng Mai, Tống Dư cũng bắt chước dáng vẻ của cô, ngoan ngoãn :
“Cảm ơn dì Đặng."
Sau khi chia tay Đặng Mai, Tống Tân Nhiễm tìm Lôi Hồng, những nghề ăn uống như họ sẽ nghỉ Tết quá lâu, thậm chí những nghỉ lấy một ngày nào.
Lôi Hồng quả nhiên mở tiệm, thấy cô nhiệt tình chào hỏi:
“Em gái Tân Nhiễm cũng nghỉ ngơi thêm mấy ngày, mùng ba dọn hàng ."
Tống Tân Nhiễm :
“Anh Lôi các chẳng cũng thế , còn chăm chỉ hơn cả em nữa cơ."
Lâm Hòa Hương :
“Đều là vì khách quen thôi, bọn chị cũng chỉ nghỉ hai ngày là đêm ba mươi và mùng một, mấy hỏi khi nào mở tiệm đấy."
Sau khi hàn huyên vài câu, Tống Tân Nhiễm bèn thẳng ý định của , Lâm Hòa Hương xong, thần sắc chút kích động, lập tức :
“Đợi lát nữa buổi chiều sẽ hỏi giúp cô ngay, chủ yếu là bây giờ buổi sáng, trong quán chẳng mấy , ngóng tin tức gì cả."
“Cảm ơn chị dâu Hòa Hương."
Tống Tân Nhiễm chân thành , “Em mới tới thị trấn mấy tháng, quen cũng nhiều, may mà luôn giúp đỡ em."
Lâm Hòa Hương xua tay liên tục, nụ rạng rỡ:
“Nói gì thế chứ, giúp cô cũng vui mà."
Hai thêm vài câu, Tống Tân Nhiễm về thu dọn đồ đạc, cô , Lâm Hòa Hương với Lôi Hồng:
“ cứ tưởng Tân Nhiễm sẽ tìm giúp đỡ nữa cơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-169.html.]
Lần cô giới thiệu Tống Tân Nhiễm tới bày hàng ở cửa tiệm mì của chị dâu Phương, vốn tưởng rằng cho cả hai, ngờ chị dâu Phương là hạng thích chiếm hời hố khác, đó còn mặt dày tìm tới mặt cô Tống Tân Nhiễm, mặc dù tuyệt giao với chị dâu Phương nhưng Lâm Hòa Hương vẫn thấy với Tống Tân Nhiễm.
Nhìn xem bây giờ Tống Tân Nhiễm đổi địa điểm ăn thế nào, cô cảm thấy lúc đó giới thiệu giống như giới thiệu hố lửa , cũng lo lắng Tống Tân Nhiễm định kiến gì với .
Lôi Hồng an ủi:
“ bảo với bà từ sớm mà, em gái Tân Nhiễm hạng nhỏ nhen tính toán như thế , cứ ăn đồ cô là ngay con thế nào ."
“Ông cứ ăn là thế nào ?"
Lâm Hòa Hương , nhưng lời chuyển, “ đồ Tân Nhiễm đúng là ngon thật, thịt kho bán chạy như là nhờ tay nghề thật sự đấy."
“Lần xem cho kỹ, tìm cho Tân Nhiễm một căn nhà thật mới ."
Tống Tân Nhiễm khi nhờ vả xong bèn về nhà bắt đầu thu dọn đồ đạc, ngờ cô tới thị trấn mấy tháng mà sắm sửa ít đồ dùng, chăn nệm gối drap thì cần , mùa đông thời tiết lạnh, trấn Lĩnh Đức thiết sưởi ấm, chăn dày một chút thì ngủ mới cảm lạnh.
Quần áo các thứ cũng mua ít, quần áo mùa đông của nguyên chủ và Tống Dư vốn dĩ nhiều...
Ngoài những thứ dùng hàng ngày còn mua thêm ít đồ lớn, ví dụ như máy nước nóng, tủ đông các thứ, những thứ chuyển thì thuê .
Tống Dư cũng đang thu dọn đồ đạc của trong phòng, lúc theo tới thị trấn đồ đạc của ít, ít, bây giờ nhiều đồ chơi và sách vở, thể đựng đầy một túi lớn.
Hai thu dọn cả buổi chiều, thu gom những đồ lặt vặt , lúc chập tối, Tống Tân Nhiễm nấu hai bát trứng gà nấu r-ượu nếp.
R-ượu nếp là do Tống Tân Văn đóng gói đưa cho cô mang theo, là loại nhà mới năm nay, hạt gạo tròn mẩy, nước r-ượu trong veo, ngửi một cái là thấy mùi hương r-ượu lên men thuần túy.
R-ượu nếp mới nấu hương thơm càng thêm đậm đà, hương r-ượu say nhưng đầy quyến rũ, hương vị dịu dàng nồng nàn.
Trứng gà cũng là trứng do con gà mái nhà nuôi đẻ, Tống Tân Nhiễm cố ý nấu trứng lòng đào, nếu về độ chín thì chắc là chín mươi phần trăm, lòng đỏ trứng đông thành màu vàng kim, ăn mềm mịn nghẹn, lòng đỏ cũng ở dạng lỏng chảy , lòng trắng trứng chín trắng muốt bóng loáng, vô cùng mịn màng.
Tống Dư ăn một miếng, cảm thấy nước canh trôi trong bụng, cả đều ấm áp hẳn lên, thích c.ắ.n một miếng lòng đỏ trứng hớp một ngụm canh, như lòng đỏ cũng ngọt thanh mang theo chút hương r-ượu thoang thoảng.
Lúc ăn đồ ăn, lòng Tống Tân Nhiễm cũng bình tĩnh ít, lúc nhỏ ngày Tết cô thường xuyên ăn trứng gà nấu r-ượu nếp, dường như món khả năng khiến ăn thấy lòng ấm áp, yên tâm và vững chãi.
Đồ ăn còn ăn xong thì ngoài cửa tiếng gõ cửa, tiếng gõ chút dồn dập.
Tống Tân Nhiễm mở cửa , phát hiện là Vạn Mai, cô chút dự cảm lành, lẽ nào bố của Vạn Mai tới sớm hơn ?
mặt vẫn bình tĩnh hỏi:
“Chị Vạn Mai, chuyện gì ạ?"
Vẻ mặt Vạn Mai chút áy náy pha lẫn chút ngượng ngùng:
“Tân Nhiễm, bố chị tới nữa ."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm bỗng “đùng" một tiếng, cảm giác kinh ngạc cũng giống như lúc sáng Vạn Mai thể cho thuê nhà tiếp , điều lúc trong lòng là vạn phần vui mừng.
Vạn Mai thực sự xin , giải thích:
“Là phía bố chị cãi với chị dâu chị , bố chị dỗi là ở cùng nhà với trai chị nữa, trai chị khuyên nhủ mãi mới thôi .
Tân Nhiễm, thực sự xin , cứ đổi xoành xoạch thế , căn nhà em cứ yên tâm ở , dù bố chị tới ở tạm vài ngày thì chị cũng sẽ để họ ở chỗ bên của chị."
“Chị nhận điện thoại xong là chạy sang tìm em ngay đây, xem căn nhà em thuê tiếp , nếu thuê tiếp thì tiền thuê nhà tháng chị cũng thu của em."
Vết nhăn nơi đầu mày của Tống Tân Nhiễm giãn , lập tức :
“Thuê chứ ạ, em cũng tìm căn nhà nào phù hợp, ở chỗ chị của chị đúng là thoải mái thật."
Vạn Mai thở phào nhẹ nhõm, Tống Tân Nhiễm cũng là một thuê nhà , tiền thuê nhà bao giờ chậm trễ, thuê mấy tháng nay cũng từng chủ động tìm cô căn nhà vấn đề gì, trong lòng cô oán trách bố và trai chuyện quá trẻ con, trong lòng cũng càng thêm xác định thể quá tin tưởng họ .
“Được, chị phiền em nữa, em cứ yên tâm ở ."
Vạn Mai rời , Tống Tân Nhiễm đóng cửa , đầu thấy đôi mắt sáng lấp lánh của Tống Dư:
“Mẹ ơi, chúng chuyển nữa ạ?"
Khóe môi Tống Tân Nhiễm nhếch lên, gật đầu:
“ thế."
Tống Dư kích động trèo xuống ghế, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô:
“Tuyệt quá ạ!"
Tống Tân Nhiễm xoa xoa tóc , mặc dù hôm nay nhóc con gì, cô cũng theo đó, nhưng cô thiếu cảm giác an .
Khoảnh khắc trong lòng Tống Tân Nhiễm vô cùng xác định, cô mua nhà!
Dù bây giờ Vạn Mai để cô yên tâm ở, nhưng con vẫn nơi thuộc về thì mới thực sự yên tâm .
Sau khi chuyển nữa, gánh nặng đè nén trong lòng hai lập tức tan biến, ăn hết chỗ trứng gà nấu r-ượu nếp, Tống Dư còn vui vẻ ngâm nga hát nhỏ, giọng vui vẻ hỏi cô:
“Mẹ ơi, những đồ cần thu dọn nữa ạ?"
Tống Tân Nhiễm gật gật đầu, Tống Dư bèn chạy ù về phòng, đem những đồ đạc thu dọn chiều nay từng thứ một đặt chỗ cũ, chẳng thấy phiền phức chút nào.
Tống Tân Nhiễm rửa bát xong bèn dắt Tống Dư tới nhà Hoàng Vân, tới nơi :
“Chị Vân, tạm thời cần giúp em để ý nguồn nhà nữa ạ, chủ nhà với em là bố chị tới nữa, bảo em cứ yên tâm ở tiếp."
Hoàng Vân xong cũng hết sức vui mừng:
“Thế !
Tốt quá !
Lúc nguồn nhà cũng dễ tìm , nhiều ở quê ăn Tết vẫn lên thị trấn ."
Tống Tân Nhiễm cũng là chuyện xoay chuyển, nhưng câu tiếp theo hỏi:
“Chị Vân, em hỏi chút là lúc mua căn nhà thì hết bao nhiêu tiền ạ?"