Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 168
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:29:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Quốc Lâm động tác của cô, vội vàng :
“Đừng gắp thêm nữa, cũng một ăn , cả đồn cử mua thịt kho đấy, cô gắp thêm bao nhiêu chẳng cũng để cả lũ cùng ăn ."
Vừa đưa tiền:
“Số tiền cô nhận, tự ăn cô tặng thì còn , chứ tuyệt đối thể để mấy đồng nghiệp của chiếm hời !"
Hứa Quốc Lâm năng trịnh trọng, tính tiền thiếu một xu, cũng cần Tống Tân Nhiễm thối tiền lẻ.
Tống Tân Nhiễm nhận lấy, cũng bảo:
“Được, Hứa ăn nhất định với em nhé."
Hứa Quốc Lâm xách thịt kho về đồn công an, đến nơi vây kín .
“Cánh gà của !"
“Anh Hứa đùi gà của mua ?"
“A, chân vịt yêu dấu!"
Các đồng nghiệp ùa lên, lấy một cái kẻ lấy một chiếc, chẳng mấy chốc túi thịt kho lớn chia năm sẻ bảy gần hết.
Tiểu Lưu tống đùi gà miệng, kìm phát một tiếng cảm thán:
“Cảm giác như sống , mùng ba Tết , khổ quá mà, chỉ đùi gà kho là vị ngọt duy nhất trong đời thôi."
“Tiểu Lưu mồm vấn đề gì ?
Thịt kho rõ ràng là đậm đà thơm phức, đào vị ngọt?"
Tiểu Lưu bảo:
“Đó chỉ là một cách ví von thôi, hiểu ."
Mọi tụ tập cùng ăn thịt kho, hương thơm của thịt kho dần lan tỏa khắp cả căn văn phòng, cuối cùng cũng cảm thấy bầu khí thê lương tan ít nhiều, cuộc sống cũng thêm hy vọng.
Mọi ăn tán gẫu:
“Sau Tết thị trấn rốt cuộc nhiệm vụ tiếp đón gì mà gọi chúng về cũng chẳng việc gì , sáng nào dậy cũng thấy khổ sở quá trời."
“Chú bảo lãnh đạo Cục Văn hóa thành phố sắp xuống đây gì đó, bên nhà khách còn bận rộn hơn cả chúng nữa."
Tiểu Tưởng , chú của cô là chủ nhiệm văn phòng nhà khách thị trấn, tin tức vỉa hè là nhanh nhạy nhất.
“Lãnh đạo Cục Văn hóa xuống đây gì?
Tuyên truyền văn minh ở thị trấn chúng ?"
Tiểu Lưu trăm mối lời giải.
Nỗi thắc mắc của cũng là nỗi thắc mắc của , trấn Lĩnh Đức mặc dù trực thuộc thành phố quản lý, nhưng cách đến thành phố Vĩnh Yển quá xa, vị trí địa lý cũng bình thường, chẳng nút giao thông quan trọng, cũng tài nguyên phong phú gì, kinh tế phát triển bình thường.
“Anh Hứa ?"
Tiểu Lưu hỏi, mặc dù Hứa Quốc Lâm ở đồn công an thấp thỏm, nhưng đời gì bức tường nào lọt gió, cũng thấp thoáng thế hệ của quan hệ gì đó, sớm muộn gì cũng điều lên thành phố.
Hứa Quốc Lâm :
“ cũng chỉ , thị trấn chuẩn đem từ đường họ Trương ở thôn Phong Đồng và quần thể cổng chào cùng xin xét duyệt đơn vị bảo tồn văn hóa, Tết sẽ Cục Văn hóa dẫn xuống khảo sát."
Những việc ở đồn công an thị trấn đa đều là địa phương, trong đó Tiểu Vương là thôn Phong Đồng, thấy lời liền kinh ngạc thốt lên:
“Một cái từ đường mà cũng xin xét duyệt đơn vị bảo tồn văn hóa cơ ?
Thôn chúng họ Trương là đông nhất, từ đường họ Trương cũng tu sửa khá ."
Tiểu Tưởng :
“Nếu xin xét duyệt thành công thì đúng là một chuyện đại hỉ, thị trấn chúng còn trở thành địa điểm du lịch gì đó nữa cơ."
Mọi đều rộ lên, cảm thấy lời của Tiểu Tưởng là viển vông, trong họ ít địa phương, cảm thấy trấn Lĩnh Đức chẳng gì đáng xem đáng thưởng cả, giống như Kinh Thành nền tảng văn hóa phong phú, chẳng giống Hải Thành kinh tế phát triển.
Tiểu Tưởng chẳng thèm quan tâm họ nghĩ gì, chỉ :
“Chắc chắn là chuyện , lúc Tết chú còn phiền não nên món đặc sản địa phương nào để tiếp đãi đấy, bảo đề cử thử xem, đề cử gì ?"
Mọi rôm rả thảo luận, cơm đậu phụ, lập tức phản bác, thứ đồ nghèo nàn tự ăn thì , chứ mang tiếp khách .
Lại đưa b.ún cừu địa phương, ngoài dự kiến cũng phản bác, đến ăn đặc sản mà ăn b.ún xong là no căng còn .
……
Hứa Quốc Lâm bỗng nhiên lên tiếng:
“Món thịt kho chúng ăn hôm nay là đấy."
Lần thì ai phản bác nữa, gặm chân gà kho trong tay, cảm thấy xét về hương vị thì đúng là chỗ nào để chê, chỉ đối thủ thị trấn, mà ngay cả trong tất cả các món ngon họ từng ăn cũng thể xếp hàng top đầu.
“ mang chân gà kho các thứ tiếp khách thì lắm nhỉ..."
Thử tưởng tượng trong một bữa tiệc chính quy, cầm chân gà lên gặm, cảnh tượng đó chút buồn .
“Hơn nữa thịt kho thì ở chẳng , đặc sản địa phương của chúng ."
Hứa Quốc Lâm nghiêm sắc mặt :
“Cậu thế là sai , thịt kho đúng là nơi nào cũng , nhưng thịt kho do Tống chủ quán thì chỉ trấn Lĩnh Đức chúng mới thôi."
Mọi xong quả thực thấy đúng là như , cái mà gọi là đặc sản thì còn cái gì gọi là đặc sản nữa.
Hứa Quốc Lâm :
“Hơn nữa Tống chủ quán chỉ kho chân gà, cô còn kho thịt bò nữa, chân gà ăn mắt, thịt bò thì thể coi là một đĩa thức ăn ."
Tiểu Lưu thể tin nổi:
“Anh Hứa còn ăn thịt bò kho của Tống chủ quán cơ ?
Chuyện từ bao giờ thế, chúng đều ?"
Hứa Quốc Lâm :
“Con gái mang về cho nếm thử, chỉ vài miếng thôi, cũng ăn ."
“Anh Hứa con gái đúng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp."
Mọi thi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-168.html.]
Nghe đồng nghiệp khen ngợi Viên Viên, Hứa Quốc Lâm mỉm nhàn nhạt, mặt khó lòng giấu sự tự hào.
Tiểu Tưởng ghé sát hỏi :
“Anh Hứa, Tống chủ quán thật sự thịt bò kho ?"
Hứa Quốc Lâm bảo:
“Đương nhiên là ."
“Được."
Tiểu Tưởng , “Hôm nay về sẽ đề cử cho chú ngay."
Cô hì hì , nếu chú hai cô thực sự đặt mua thịt bò kho của Tống chủ quán, cô cũng thể ăn ké ít .
Tống Tân Nhiễm chỉ mất đầy hai tiếng đồng hồ bán hết sạch thịt kho, đường về, Tống Tân Nhiễm với Trần Tĩnh Phương:
“Bây giờ vẫn đang trong kỳ nghỉ đông, học sinh khai giảng nên cần Oden, chị cứ đến giúp em chiều hôm ngày họp chợ và sáng ngày họp chợ là ."
“Tiền lương thì cứ tính theo , chị thấy thế nào?"
Trần Tĩnh Phương còn chút ngại ngùng:
“Nói mấy chuyện gì, đằng nào em ở nhà cũng rảnh, cần tiền lương cũng mà."
Tống Tân Nhiễm nghiêm sắc mặt :
“Tĩnh Phương, đây là thù lao xứng đáng cho sức lao động của chị, chuyện tiền lương chúng cứ rõ ràng với thì đôi bên mới ít nảy sinh mâu thuẫn."
Liên quan đến chuyện tiền bạc, Tống Tân Nhiễm luôn thận trọng và thích mập mờ.
Trần Tĩnh Phương gật gật đầu:
“Được thôi."
Hai còn đến cửa nhà, Tống Tân Nhiễm thấy cửa nhà một , bóng dáng quen thuộc.
Người đó thấy cô, cũng sải bước tới, hàn huyên:
“Tân Nhiễm, mùng ba Tết dọn hàng , em chăm chỉ quá đấy."
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Chị Vạn Mai hôm nay mới về , lâu em gặp chị."
Vạn Mai gật đầu, sang Trần Tĩnh Phương bên cạnh, cũng tùy ý hỏi han vài câu.
Tống Tân Nhiễm Vạn Mai chuyện , bèn bảo Trần Tĩnh Phương:
“Chị Vạn Mai là chủ nhà của em, Tĩnh Phương chị cứ về , đợi ngày họp chợ tới hẵng đến."
Trần Tĩnh Phương , Vạn Mai liền vẻ mặt áy náy :
“Tân Nhiễm, thật sự xin , căn nhà chắc chị thể cho em thuê tiếp nữa ."
Trong lòng Tống Tân Nhiễm bỗng “đùng" một tiếng, giống như một tảng đ-á lớn đè xuống, đè đến mức cô chút ch.óng mặt, cô nhanh ch.óng phản ứng , cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi:
“Chị Vạn Mai, chuyện gì xảy ạ?"
Vẻ mặt Vạn Mai đầy hối :
“Bố chị chuyển tới đây, căn nhà bên khu chung cư của chị ở tầng ba, chân tay họ nên leo lầu , chỉ đành sắp xếp cho họ ở đây thôi.
Tân Nhiễm, thật sự xin , quyết định của họ cũng khá đột ngột, là trong nhà chị xảy chút chuyện, chị phận con gái cũng thể bảo họ đừng tới ."
“Mùng tám họ mới tới, vẫn còn mấy ngày nữa, mấy ngày nay em cứ xem nhà khác , thu dọn đồ đạc , tiền thuê nhà tháng chị thu của em nữa."
Tống Tân Nhiễm đôi mày cau :
“Em , chị Vạn Mai, em sẽ nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc."
Vạn Mai áy náy bảo:
“Đến lúc đó chị sẽ trả em một tháng tiền thuê nhà nữa, thực em thuê nhà chị chị cũng yên tâm, điều chuyện đột xuất chị cũng cách nào kiểm soát ..."
Tống Tân Nhiễm gật gật đầu:
“Em hiểu mà, em nhà dọn đồ ."
Vạn Mai vẻ mặt đầy hối rời .
Tống Tân Nhiễm ghế, trong lòng thực sự dễ chịu chút nào, nhưng cô cũng thể gây gổ gì với Vạn Mai, dù nhà là của , mặc dù lúc đó ký hợp đồng, nhưng Vạn Mai đem tiền bồi thường vi phạm hợp đồng , chính là một tháng tiền thuê nhà.
Đều ở cùng một thị trấn, vì chuyện mà cho khó mặt thì cũng , hơn nữa Vạn Mai cũng là hạng chủ nhà ngang ngược vô lý.
Tống Dư lặng lẽ nắm lấy tay cô, mặc đồ dày nên tay ấm, nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay út của cô:
“Mẹ ơi, chúng rời khỏi đây ạ?"
Cậu nãy loáng thoáng hiểu một chút, nhưng thể hiểu là họ ở đây nữa.
Tống Tân Nhiễm gật gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy nhóc con một cái:
“Tiểu Dư, chúng lẽ chuyển nhà ."
Thần sắc Tống Dư cũng chút hoảng hốt, nhưng duỗi cánh tay nhỏ , nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cánh tay Tống Tân Nhiễm, giọng non nớt cố gắng dùng ngữ khí bình tĩnh bảo:
“Mẹ con theo đó, chúng thể về quê của bà Phương."
Tống Dư nhớ từng dẫn về quê, chính là ở bên cạnh nhà bà Phương.
Mặc dù trong căn nhà đó nhiều mạng nhện, nền nhà mốc trắng, thể so sánh với nơi họ đang ở thị trấn, nhưng ở sẽ theo đó, ở cũng , miễn là đừng bỏ ở nhà dì nữa là .
Mặc dù bây giờ lũ trẻ trong thôn đều thích chơi cùng , mặc dù Thái Dương còn chủ động lấy áo khoác bảo hộ của cho , cướp đồ của nữa, nhưng vẫn thích nhất là theo bên cạnh , bất kể nơi nào cũng bằng.
Tống Tân Nhiễm nhẹ nhàng nắm lấy tay :
“Tiểu Dư đương nhiên ở cùng với , chúng về đó, chúng vẫn ở thị trấn."
Hôm nay là mùng ba, cách mùng tám mà Vạn Mai vẫn còn năm ngày nữa, năm ngày để tìm một căn nhà cũng là quá khó khăn, Tống Tân Nhiễm lúc đó tìm căn nhà cũng chỉ mất ba bốn ngày, tất nhiên tìm căn nhà ưng ý cần đủ sự may mắn, mà may mắn nhiều khi thể dựa sự thúc đẩy của con .
Tống Tân Nhiễm tiên dẫn Tống Dư tìm Hoàng Vân, Hoàng Vân sống ở thị trấn nhiều năm, bất kể là mối quan hệ nhân mạch lượng thông tin nhận đều rộng hơn cô nhiều.
Hoàng Vân hôm nay cũng đang bán thịt lợn ở chợ, khi ý định của Tống Tân Nhiễm, Hoàng Vân kinh ngạc thốt lên:
“Sao đột ngột thế!
Bảo em chuyển là chuyển luôn chẳng cho thêm chút thời gian nào cả, lúc đó hai bên rõ ràng ký hợp đồng giấy trắng mực đen mà, giờ bà bảo cho thuê là cho thuê nữa, đúng là chẳng chút đạo đức nào cả!"