Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:29:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho bát hòa cùng nước chấm, đưa miệng ăn một miếng, vị thơm đến mức linh hồn cũng bay ngoài luôn!
Ngon quá mất, bao giờ ăn miếng thịt nào ngon như thế !
Hóa thịt lát dễ chín như , thế mà đây họ cứ lo chín nên xào thật lâu, cuối cùng ăn những miếng thịt khô khốc xác xơ thì tính là cái gì?
Thái Dương thấy bố đều đang ăn mà hình như quên mất , liền gào lên:
“Con cũng ăn, con cũng thịt lát!"
Trên đũa của còn dính tỏi băm trong bát nước chấm, định thọc nồi quấy, Tống Dư đồng t.ử chấn động, vội vàng chia một miếng thịt trong bát cho :
“Em Tiểu Dương em ăn ."
Thái Dương lúc thèm giận dỗi nữa, há to miệng tống , mắt sáng rực lên:
“Tống Dư em còn nữa!"
Tống Dư khó xử, trong bát cũng chỉ còn một miếng thôi, cũng là trụng cho , tại dì và dượng trụng thịt cho Thái Dương nhỉ?
Cậu về phía dì và dượng đang ăn uống hăng say say sưa—
Tống Tân Văn đương nhiên thấy lời của Thái Dương, ngẩng đầu lên tiên thấy ánh mắt của Tống Dư, nhất thời cảm thấy hổ, vội vàng trụng thịt cho Thái Dương, nhưng thấy tiếng ăn uống hồng hộc của Thái Vĩnh Đức, trong lòng lập tức khó chịu, thúc cho một cái:
“Trụng rau cho con trai , đừng chỉ lo cho mỗi !"
Thái Vĩnh Đức ngẩng đầu lên là chạm ngay dáng vẻ Thái Dương đang la hét ầm ĩ đòi ăn, định gì đó nhưng kịp thốt , thấy giọng mang theo ý của Tống Tân Nhiễm vang lên, mang theo một chút trêu chọc:
“Anh rể chắc là ăn ngon quá nên quên cả con ."
Nói xong cô trụng cho Tống Dư một miếng, giọng ôn hòa:
“Tiểu Dư ăn con."
Thái Vĩnh Đức lúc còn tâm trí mà gì nữa, mặt cũng thấy nóng ran, vội vàng trụng thịt cho Thái Dương vớt bát :
“Ăn ."
là một tiểu tổ tông.
Cái nồi cốt lẩu xào thực sự khéo, dù nhúng cái gì cũng đều ngon.
Huyết lợn hút no nước dùng, khoảnh khắc c.ắ.n mở trong miệng mềm mượt vô cùng, vị cay nồng của lẩu quyện với vị đậm đà của đậu xị tan tỏa đầu lưỡi, bản vị của huyết lợn càng tươi khỏi bàn, chút mùi tanh thoang thoảng sớm hương thơm của nước lẩu trung hòa, chỉ còn sự thơm ngon thuần túy.
Có điều khi ăn cẩn thận một chút, huyết lợn là thứ giữ nhiệt lâu nhất, để ý là thể bỏng đầu lưỡi ngay.
Ngọn đậu Hà Lan trong lẩu càng là một món tuyệt chiêu, ăn thịt xong một miếng rau xanh non, chỉ thấy vô cùng thanh ngọt sảng khoái.
Ngọn đậu Hà Lan tuyệt đối nhúng lâu, chỉ nhúng vài giây là vớt ngay, cái đó gọi là tươi non mềm mại, miệng vị cay thơm của lẩu sự thanh mát của mầm đậu, phần giòn non, phần lá mềm mượt, đúng là trợ thủ đắc lực để giải ngấy.
Mấy ăn đến mức trán lấm tấm mồ hôi mà vẫn dừng , nồi lẩu sôi sùng sục, hương thơm bay xa, may mà nhà Tống Tân Văn là một căn độc lập, cách hàng xóm gần nhất cũng cả trăm mét, nếu chắc chắn sẽ ngửi thấy mùi mà đến hỏi họ đang món gì mà thơm thế.
Dịp Tết nhất , chắc chắn nhiệt tình mời nếm thử, dù sự nhiệt tình đó là thật lòng giả vờ.
May mà xung quanh ai, nhưng mùi thơm dẫn dụ mấy con mèo hoang trong thôn chạy tới, vây quanh cửa kêu miêu miêu liên tục.
Tống Tân Văn ném miếng xương ăn xong sân, hai ba con mèo hoang lập tức vây lấy, vì tranh ăn mà còn khè , dựng lông đối đầu, gầm gừ kêu liên hồi.
Thái Dương hóa là sức chiến đấu mạnh nhất trong mấy , một bé ăn đến cuối cùng.
Tống Tân Văn dáng vẻ ăn như rồng cuốn hổ chồm của liền khuyên:
“Đừng ăn no quá, là đau bụng đấy!"
Thái Dương bảo:
“Mẹ trụng rau cho con , con còn nữa!"
Nguyên liệu chuẩn vẫn ăn hết, Tống Tân Văn thấy dáng vẻ như ch-ết đói đầu t.h.a.i của , nhúng thêm cho một ít, cuối cùng múc bát Thái Dương đầy ắp như ngọn núi nhỏ.
Thái Dương ăn dùng khóe mắt liếc Tống Dư, thấy buông đũa động đậy nữa, hì hì hai tiếng:
“Của em, tất cả đều là của em hết."
Tống Tân Văn bực :
“Trong nồi đều là của con cả đấy."
Nguyên liệu nấu chín trong lẩu nhất nên ăn hết một , nếu để bữa ăn thì cảm giác ăn sẽ kém nhiều.
“Con còn nữa!"
Thái Dương hét lớn.
……
Chỉ tiếc là cuối cùng Thái Dương vẫn còn thừa nửa bát, ch-ết sống cũng ăn nổi nữa.
Tống Tân Văn :
“Không con cái gì cũng , lãng phí, ăn hết ."
Cô nhất định trị cho bằng cái thói tham lam của Thái Dương mới .
Thái Dương dùng đũa gắp viên thịt lên, cảm thấy là ăn đấy, nhưng cái bụng hình như chứa nổi nữa , định cho miệng mà cứ nôn .
Tống Tân Nhiễm :
“Chị ơi, chị đừng ép nó nữa, lát nữa ăn bệnh trạm xá mất, để đống đợi Thái Dương tối ăn."
Thái Dương ngờ dì út lúc đỡ cho , vội vàng gật đầu:
“Tối con ăn!"
Đợi tối đói bụng là thể ăn thêm mấy bát nữa.
Tống Tân Văn lúc mới tha cho .
Tống Tân Nhiễm dáng vẻ vui mừng của Thái Dương mà thầm , tối cô định gói sủi cảo, đến lúc đó Thái Dương cứ họ ăn sủi cảo nóng hổi tươi ngon trong khi gặm đống lẩu thừa buổi trưa .
Thái Dương đúng là ăn no thật , dài cái sập lót đệm động đậy, Tống Tân Văn bảo ngoài dạo một chút cho tiêu cơm.
Tống Dư vội vàng gật đầu:
“Hồi em ăn no cũng ngoài dạo."
Cậu bé xoa xoa bụng :
“Ăn no quá khó chịu lắm."
Tống Tân Văn lệnh:
“Nghe thấy , đưa Tiểu Dư của con ngoài dạo ."
Thái Dương hậm hực bò từ sập xuống, chỉ là khi cửa còn chạy phòng nhét cái gì đó túi, hớn hở chạy :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-165.html.]
“Tống Dư chúng chơi !"
Tống Dư chơi gì, cũng chạy theo .
Vừa đến bờ ruộng, phía bỗng nhiên thấy một tiếng “tách", một làn khói mỏng bốc lên, Tống Dư trợn tròn mắt, giật một cái.
Thái Dương cách đó vài mét, ha ha lớn.
Tống Dư :
“Em đốt pháo!
Sẽ nổ tay đấy!"
Thái Dương bảo:
“Em mới thế ."
Tống Dư định về mách dì, Thái Dương thấu ý đồ của , vội vàng ngăn :
“Anh đừng mách em, em cho chơi cùng!"
Thái Dương đặt bao pháo mặt , Tống Dư kiên quyết lắc đầu:
“Anh chơi , nổ tay đấy."
Thái Dương cầm lấy một nén pháo, dùng đầu ngòi màu đỏ quẹt một cái lên hộp giấy, những tia lửa nhỏ “xèo xèo" hiện , Thái Dương nhanh tay lẹ mắt ném xuống ruộng nước.
“Bùm" một tiếng đục ngầu, mặt nước nổi lên mấy cái bong bóng, từ từ lịm , cuối cùng một làn khói bay .
Thái Dương sức giới thiệu:
“Vui lắm đấy, thử ."
Tống Dư cũng là trẻ con, chẳng đứa trẻ nào thích chơi cái , đây ngày Tết mấy đứa nhỏ trong thôn đốt pháo, kêu đì đoạch, mà thèm lắm.
Trước đây Thái Dương chơi một , năm nay chịu chi-a s-ẻ với , Tống Dư suy nghĩ một chút, lấy một nén pháo bắt chước dáng vẻ của Thái Dương quẹt lửa, tim đ-ập như trống bỏi, vội vàng ném nén pháo xuống nước.
Chỉ tiếc đây là một nén pháo xịt, nổ .
Thái Dương thấy ha ha lớn, tự quẹt một nén ném xuống nước—
“Bùm!"
Thái Dương đắc ý cực kỳ, liếc Tống Dư bằng đôi mắt nhỏ, chế nhạo:
“Anh chơi còn chẳng chơi!"
Tống Dư mím mím môi, quẹt một nén, ném xuống nước.
“Bùm— oạch—"
Tiếng vô cùng vang dội, nước cũng nổ b-ắn lên một đóa hoa nước lớn.
Tống Dư trong lòng vui mừng, nhướng nhướng mày, khóe môi cong lên, tuy gì nhưng sự kiêu ngạo hiện rõ mồn một.
Lần đổi là Thái Dương vui, nảy sinh ý , bỗng nhiên quẹt một nén pháo ném ngay cạnh chân Tống Dư.
Chỉ là độ chuẩn xác của thực sự đáng lo ngại, nén pháo rơi xuống vũng nước bên cạnh, phát một tiếng nhỏ xíu.
Tống Dư đương nhiên mục đích của Thái Dương:
“Em đừng ném khác."
Thái Dương bảo:
“Em ném !"
Chỉ là xong, một nén pháo rơi cạnh chân Tống Dư, Thái Dương ha ha lớn, hét to trúng trúng .
Cậu là ném , chỉ ném bãi đất cạnh Tống Dư để dọa thôi, thấy dáng vẻ hoảng hốt của Tống Dư, Thái Dương dừng .
Có điều độ chuẩn xác của đúng là , lúc thì ném ngay cạnh chân Tống Dư, lúc thì ném sang bãi đất bên cạnh, còn chẳng may ném ngay cạnh chân , dọa phát một tiếng hét ngắn ngủi.
Tống Dư chạy thật nhanh để né tránh, Thái Dương thì đuổi theo lưng , thỉnh thoảng nổ ngay cạnh chân , thỉnh thoảng kêu á một tiếng.
Tống Dư chạy đến cửa tiệm tạp hóa đầu thôn, Thái Dương dám trong quậy phá, liền đợi ở bên ngoài, tay còn cầm nén pháo đe dọa.
Tống Dư đầu , từ trong túi móc một đồng tiền:
“Ông nội Trịnh, cháu hai hộp pháo quẹt!"
Trước đây thấy các bạn nhỏ trong thôn đến tiệm tạp hóa mua đồ, Tống Dư ít khi đến, lúc đến đều là giúp lớn mua muối, nước tương nọ, đây là đầu tiên mua đồ cho riêng .
Thái Dương vẫn đang la hét bên ngoài:
“Tống Dư đồ nhát gan giỏi thì đây đấu tay đôi với tao!"
Ông nội Trịnh tiệm tạp hóa hì hì đưa pháo cho , Tống Dư cầm lấy liền chạy, điều cũng chút mưu mẹo, vội vàng xông mà nấp bức tường Thái Dương.
Bỗng nhiên quẹt một nén pháo ném chuẩn xác ngay cạnh chân Thái Dương—
“Bùm!"
“Á—!!"
Thái Dương dọa cho hét toáng lên.
Vội vàng đầu tìm , nhưng chẳng thấy ai cả.
Tống Dư nấp kỹ, quẹt thêm một nén, một nữa chuẩn xác ném đến cạnh chân Thái Dương, Thái Dương là một tiếng hét thất thanh.
Lần Thái Dương kịp tìm nữa, vội vàng chạy mất.
Tống Dư sẽ dễ dàng tha cho , v.ũ k.h.í trong tay, đuổi theo Thái Dương, dáng vẻ như “trả thù".
Thái Dương còn phản công, nhưng hoặc là ném quá gần sợ, hoặc là ném chệch , tóm là dọa Tống Dư, Tống Dư đuổi theo chỉ chạy, cuối cùng Tống Dư đ-ánh cho tan tác, tại chỗ cầu xin:
“Ngừng chiến ngừng chiến chúng chơi nữa!"
Tống Dư thấy cảnh cũng nhịn mà ha ha lớn, chỉ thấy trong lòng thật là sảng khoái và vui vẻ.
là đứa trẻ thích truy đuổi đến cùng, cất pháo túi , giọng non nớt bảo:
“Em đừng ném nữa, là giận đấy."
Thái Dương buông bàn tay đang ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u , ngạc nhiên một cái, bình thường thì ngừng chiến là điều thể nào, đứa trẻ thắng trận thích nhất là thừa thắng xông lên, đuổi cùng g-iết tận.
Cậu cảm thấy Tống Dư kỳ lạ, nhưng ngừng chiến lợi cho , Thái Dương đương nhiên sẽ ý kiến gì.
chuyển sang nghĩ ý :
“Tống Dư, chúng ném khác ."