Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:26:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Cát vẫn chút do dự:

 

“Tân Nhiễm, dì cũng thật với con, con bé Tiểu Hà thực sự học kế toán, nó học toán giỏi, bảo là cứ thấy mấy con đó là đau đầu."

 

“Tiểu Hà học đầu bếp, nhưng nó là con gái, để nó xa học dì cũng yên tâm.

 

con đang bán thịt kho trấn, Tiểu Hà cũng thịt kho đấy!

 

Chỉ là hôm nay đủ thời gian để nó , bát canh bí đao là Tiểu Hà nấu, dì nếm thử thấy vị cũng khá lắm.

 

Tân Nhiễm, con xem thể cho Tiểu Hà qua bên đó giúp một tay , cần trả lương , chỗ nào cần đến nó thì con cứ việc sai bảo là !"

 

Cát Hà trốn trong phòng, cuộc đối thoại giữa và chị Tân Nhiễm bên ngoài mà tim đ-ập thình thịch vì căng thẳng.

 

Cô thực sự học kế toán, lúc đăng ký cũng chẳng hiểu gì, là giáo viên cấp hai bảo học kế toán dễ tìm việc, văn phòng, nên bố Cát Hà mới xiêu lòng, bắt con gái học.

 

ngờ học khó đến thế, ngày nào Cát Hà cũng bỏ học.

 

sở thích riêng, cô thích xuống bếp nấu nướng.

 

Trên trấn nhiều quán ăn, ước mơ của cô là cũng mở một tiệm ăn cho riêng .

 

nhà họ Cát tiền, Cát Hà cũng tìm cửa nẻo nào.

 

Nếu thì trường dạy nấu ăn ở nơi khác, mà bố an tâm.

 

Mãi đến lúc Tống Tân Nhiễm cùng làng đang bán thịt kho trấn, ăn khấm khá...

 

Cát Hà áp tai cửa, căng thẳng cực độ.

 

Lại thấy Tống Tân Nhiễm :

 

“Dì Cát, dì quá đề cao con , con cũng chỉ là kiếm đồng tiền vất vả thôi.

 

Tiểu Hà còn đủ tuổi thành niên, để em ở chỗ con, con sợ lỡ dở tương lai của em ..."

 

Kiếp cũng quen tìm đến Tống Tân Nhiễm, bóng gió bà nhận dạy đồ , lời lẽ bùi tai:

 

“Tân Nhiễm ơi, tay nghề của cháu thế tìm đứa học trò truyền thì phí quá, đứa nhỏ nhà dì là chịu khó nhất, nó cũng thích nấu nướng, cháu cứ để nó phụ bếp là .”

 

Tống Tân Nhiễm cũng đều từ chối.

 

Nghề đầu bếp thì vẻ , nhưng cái khổ của nó chỉ trong nghề mới .

 

Cứ riêng chuyện cầm chảo xào nấu thôi, lúc mới bắt đầu học, cô cũng mệt đến mức hàng ngày cánh tay nhấc lên nổi.

 

Chẳng qua vì thiên phú cộng thêm sự nỗ lực phi thường, cộng với việc bản thực sự yêu thích, Tống Tân Nhiễm mới sự nghiệp riêng khi còn trẻ, kiếm ít tiền, trở thành “con nhà " trong miệng họ hàng hai bên nội ngoại.

 

Họ hàng chính là thấy bạn kiếm tiền thì đỏ mắt, cũng nhảy chia một chén canh.

 

lý do Tống Tân Nhiễm từ chối nhận đồ vì điều đó, mà thuần túy là ngại con cái họ hàng vốn nuông chiều, nếu nhận trò thực sự dễ vướng rắc rối nhân tình.

 

Làm thì là công lao của đứa trẻ, thì là của sư phụ.

 

Loại việc trăm hại một lợi Tống Tân Nhiễm đương nhiên , lúc đó cô khéo léo từ chối.

 

Từ chối bà Cát cũng vì những cân nhắc tương tự, nhưng điểm quan trọng hơn là hiện tại cô còn cửa hàng riêng, mới chỉ là một sạp đồ ăn vặt.

 

Sở dĩ ăn , kiếm tiền đều là nhờ hương vị ngon, cô đồ ăn đều thực hiện tại nhà, nếu nhận đồ thì gần như để họ ở trong nhà , đây là điều Tống Tân Nhiễm khó lòng chấp nhận.

 

Cô uyển chuyển với bà Cát:

 

“Chỗ của con gian nhỏ hẹp, thực sự nhận thêm .

 

Nếu Tiểu Hà thích nấu nướng, em thể đến các trường chuyên nghiệp để học, ở đó bạn bè cùng trang lứa, thầy cô cũng kinh nghiệm giảng dạy, khi nghiệp còn thể giới thiệu việc ."

 

Bà Cát cứ như thể thấy vế của cô, tiếp:

 

“Ban ngày cứ để Tiểu Hà theo con là , nhà dì xe đạp, Tiểu Hà thể về nhà ngủ mỗi ngày, phiền đến con ."

 

Trong phòng, Cát Hà cuộc trò chuyện bên ngoài, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

 

Cô mím môi, mở cửa bước ngoài:

 

“Mẹ, đợi qua năm mới con sẽ trường tiếp tục học."

 

Bà Cát xong, thần sắc sững sờ, còn định gì đó, nhưng Cát Hà tiến lên khoác tay bà, dịu giọng :

 

“Con sẽ học hành t.ử tế mà, yên tâm ."

 

Bà Cát cũng hiểu ý của con gái, trong lòng thở dài một tiếng, ái ngại với Tống Tân Nhiễm:

 

“Tân Nhiễm, thì phiền con nữa."

 

Nói đoạn, bà lấy mấy miếng tiết lợn đưa cho cô:

 

“Tiết tươi mới luộc xong đấy, con mang về nhà mà ăn."

 

Tống Tân Nhiễm khéo léo chối từ.

 

Bà Cát ngoài sân, :

 

“Bố con và mấy ông uống hết r-ượu , dì lấy thêm cho họ.

 

Tiểu Hà, con ở trong phòng trò chuyện với chị Tân Nhiễm , chị kiến thức rộng rãi, với con vài câu cũng ích đấy!"

 

Người dân quê luôn như , vì bản tiếp xúc với ít nguồn lực, nên gặp chút cơ hội thể giúp đỡ vật gì họ đều trân trọng, luôn con cái cũng tiếp xúc, hy vọng con cái thể sống một cuộc đời khác biệt.

 

Đối với tâm lý như , Tống Tân Nhiễm luôn vài phần thương cảm.

 

Cô nhận chắc hẳn Cát Hà thấy cuộc trò chuyện của cô và bà Cát nên mới kịp thời bước như , cuối cùng là bản em nhượng bộ để tiếp tục học kế toán, cũng là một hiếu.

 

Cô chủ động mở lời:

 

“Tiểu Hà, em sở thích và ước mơ của riêng là chuyện , đời vạn sự khó nhất là kiên trì.

 

Hiện giờ em đầy mười tám tuổi, nếu thể xác định một điểm và kiên trì đến cùng, chị tin rằng em sẽ một tương lai ."

 

Trong lòng Cát Hà đang lo lắng yên, cứ ngỡ Tống Tân Nhiễm sẽ trực tiếp từ chối thêm nữa, ngờ những lời như ...

 

Cô gật đầu lia lịa:

 

“Cảm ơn chị Tân Nhiễm, em ạ."

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Chị ở trấn cũng chỉ là buôn bán nhỏ, hiện giờ mới một sạp đồ ăn thôi.

 

Nếu chị mở cửa hàng riêng mà em vẫn đến, chị sẽ mời em đến ?"

 

Cát Hà trợn tròn mắt, dám tin.

 

Cô ở trong phòng hiểu rõ sự từ chối của Tống Tân Nhiễm, cũng và chị Tân Nhiễm khó xử nên mới bước , hiện tại coi như là “trong họa phúc".

 

Cô vội vàng gật đầu:

 

“Vâng , cảm ơn chị Tân Nhiễm!"

 

cũng là một cô bé đang học, vì quá xúc động diễn đạt thế nào, cô liền cúi đầu chào Tống Tân Nhiễm một cái thật sâu.

 

Thành ý đầy ắp, nếu thước đo độ ở đây, chắc chắn đó là một cú gập đúng 90 độ.

 

Tống Tân Nhiễm bật , dắt Cát Hà ngoài.

 

Bà Cát thấy gương mặt hai đều rạng rỡ nụ , đoán chừng chuyện khá hợp , mắt bà cũng híp , những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ niềm vui.

 

Bà vội vàng bỏ thêm một miếng thịt túi tiết lợn tươi, nhất quyết bắt Tống Tân Nhiễm mang về.

 

Tống Tân Nhiễm mấy phen từ chối , chỉ là cũng thể nhận đồ của công.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-163.html.]

Sau khi trở về nhà Tống Tân Văn, cô bảo Thái Dương xách một túi đồ xào khô đem sang nhà bà Cát.

 

Trẻ con chính là để dùng những lúc , lớn là cả một vấn đề nhân tình, trẻ con thì quản nhiều như thế, đặt đồ xuống là chạy.

 

Thái Dương lời cô , con mắt đảo liên hồi, thế mà bắt đầu điều kiện.

 

Cậu bé giơ một ngón tay lên:

 

“Cháu một hào tiền phí đưa đồ."

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Đợi cháu về dì sẽ bảo cháu."

 

Nào ngờ Thái Dương lúc chẳng hề sợ hãi, bộ dạng như kiểu “lợn ch-ết sợ nước sôi":

 

“Mách mách , cùng lắm là ăn một trận đòn thôi."

 

Tống Dư thấy thế, vội vàng giơ tay:

 

“Mẹ ơi, con đưa cho!

 

Con thích giúp đưa đồ lắm!"

 

Tống Tân Nhiễm lo lắng tìm đường, dù cũng mấy tháng về đây.

 

Không ngờ Thái Dương thấy tiếng của Tống Dư, cái đầu lập tức ngoắt .

 

Nhìn thấy vẻ mặt phấn khích của em, hai lời, Thái Dương giật phắt cái túi trong tay Tống Tân Nhiễm chạy biến ngoài, chạy :

 

“Để tao đưa, Tống Dư mày đừng hòng!"

 

Cậu bé chạy nhanh như chớp, loáng cái mất dạng.

 

Lần Tống Tân Nhiễm thực sự dở dở , sự cạnh tranh của trẻ con dùng những việc xem cũng khá hợp lý.

 

Tống Dư vui lắm:

 

“Con giúp đưa đồ mà."

 

Tống Tân Nhiễm ôm lấy bé:

 

Tiểu Dư ở nhà bầu bạn với cơ."

 

Đôi má đang phồng lên vì giận của Tống Dư xẹp xuống, mặt hiện lên nụ nhẹ:

 

“Dạ , con ở nhà xem tivi với ."

 

Lúc Thái Dương trở về vẫn còn đắc ý lắm, tranh việc mà Tống Dư thích .

 

về đến nhà thấy Tống Dư đang thảnh thơi xem tivi, còn bản thì chạy đến thở , cảm thấy dường như gì đó đúng.

 

Tống Dư cũng xem tivi quá lâu.

 

Khi Tống Tân Văn và Thái Vĩnh Đức đều trở về, Tống Tân Nhiễm liền dắt bé về trấn để ngủ.

 

Tống Tân Văn tiễn hai tận đường lớn, dặn dò:

 

“Ngày mai nhớ về sớm ăn cơm nhé."

 

Tống Tân Nhiễm đáp:

 

“Vâng, chị ạ.

 

Ngày mai để em nấu cơm cho."

 

Nghe thấy câu , Thái Dương đang bên cạnh liền cầm nước miếng, lập tức :

 

“Dì út định món gì ạ?

 

Cháu ăn cá chép chua!"

 

Cậu bé vẫn nhớ mãi quên hương vị món cá chép chua ăn đêm đau bụng .

 

Tống Tân Văn vỗ đầu con một cái:

 

“Suốt ngày chỉ lo ăn, con đưa cho dì út bao nhiêu tiền ?"

 

Thái Dương lập tức đáp:

 

“Đợi cháu lớn lên kiếm tiền cháu sẽ đưa cho dì út, để phụng dưỡng dì út khi về già."

 

Câu Thái Dương thường , cũng thường xuyên bố hỏi:

 

“Tiểu Dương lớn lên phụng dưỡng bố hả?

 

Thái Dương thế nào cho lớn thích, tuy vẫn hiểu rõ “phụng dưỡng" nghĩa là gì, nhưng trôi chảy.”

 

Tống Tân Nhiễm xong chỉ .

 

Theo cốt truyện trong sách, Thái Dương khi lớn lên kiếm tiền thì giữ khư khư trong tay, ngay cả ruột Tống Tân Văn cũng chẳng hưởng sái chút gì.

 

Tuy nhiên dáng vẻ của Thái Dương hiện giờ, tương lai lẽ đổi.

 

Tống Dư vui:

 

“Tiền của em để dành cho , cần tiền của ."

 

Thái Dương vốn chỉ thuận miệng , nào ngờ Tống Dư phản bác, lập tức phản kích:

 

“Tao cứ đưa đấy!

 

Nhất định đưa!"

 

Tống Dư nhíu mày:

 

“Không thèm của !"

 

Trong lòng nhỏ bé của một ý niệm:

 

“Ai đưa tiền thì đối xử với đó, huống hồ Thái Dương còn đòi phụng dưỡng, chẳng lẽ định ở chung nhà ?”

 

Cậu bé kháng cự, nắm lấy tay Tống Tân Nhiễm, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên:

 

“Mẹ đừng lấy tiền của em Tiểu Dương, con sẽ cho thật nhiều, thật nhiều, đợi con lớn lên."

 

Tống Tân Văn “phụt" một tiếng bật , vui vẻ thôi:

 

“Tiểu Dư đúng là một đứa trẻ hiếu thảo, bé tí thế lớn lên kiếm tiền cho ."

 

Trong lòng Thái Dương khó chịu, rõ ràng cũng như , tại chỉ khen Tống Dư mà khen ?

 

Cậu bé cao giọng:

 

“Mẹ ơi, con cũng kiếm tiền!"

 

Tống Dư bây giờ chẳng thèm quản họ nữa, chỉ ngước đầu đợi câu trả lời của .

 

Tống Tân Nhiễm xoa xoa cái đầu nhỏ của :

 

“Được chứ, đợi Tiểu Dư lớn lên."

 

Lúc Tống Dư mới vui vẻ trở .

 

“Ngày mai cá chép chua."

 

Tống Tân Nhiễm , “Ngày mai dì sẽ mua vỏ sủi cảo phố về, buổi trưa chúng ăn sủi cảo, buổi tối ăn lẩu."

 

Thái Dương từng ăn sủi cảo nhưng bao giờ ăn lẩu, tò mò cực kỳ:

 

“Lẩu là cái gì ạ?"

Loading...