Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Dương oai oái, vội :

 

“Con họ Thái con họ Thái!”

 

Tống Tân Văn đuổi theo cầm móc áo bộp một cái đ-ánh m-ông Thái Dương.

 

Thái Dương như con khỉ bỏng m-ông, nhảy dựng lên, chạy khắp nhà.

 

Tống Dư chiếc mũ màu vàng nhạt , kinh ngạc :

 

“Mũ của con!”

 

Tống Tân Văn đặt mũ lên bàn, Tống Dư cầm lấy, cẩn thận kiểm tra trong tay, xác định đây chính là mũ của :

 

“Mẹ, xem.”

 

Tống Tân Nhiễm đoán điều gì đó, xoa đầu đứa nhỏ:

 

“Mũ tìm , Tiểu Dư đừng buồn nữa.”

 

“Thế nhưng...”

 

Tống Dư cầm mũ khó xử nhíu đôi lông mày nhỏ, Thái Dương.

 

Thái Dương Tống Tân Văn bắt , một tay túm lấy cánh tay nó, móc áo chút khách khí quất lên m-ông nó, Thái Dương kinh thiên động địa, đau lòng.

 

Tống Dư bước tới, cũng sợ, nhưng vẫn lấy hết can đảm:

 

“Dì ơi, dì đừng đ-ánh em Thái Dương nữa.”

 

Tống Tân Văn tạm dừng tay dạy dỗ con, đầu Tống Dư, Thái Dương đang lóc giãy giụa ngừng, lập tức thấy sắp tức đến phát điên .

 

“Tiểu Dư, con là đứa trẻ ngoan, con em con... em con nó chuyện gì !”

 

Tống Tân Văn cũng cảm thấy khó mà lời, chị giận đau lòng, trong lòng còn chút hoài nghi bản , chẳng lẽ cách giáo d.ụ.c của chị sai , nếu càng dạy dỗ Thái Dương càng khó quản lý.

 

Trước đây chỉ nghịch ngợm, giờ quản thúc còn học thói ăn trộm, nhà cũng thiếu ăn thiếu mặc, nó gì đều cố gắng đáp ứng, còn như ...

 

Tống Tân Văn chỉ cảm thấy lòng mệt mỏi:

 

“Em con lén lấy mũ của con.”

 

Thái Dương oa một tiếng hét lên:

 

“Con ăn trộm, con chỉ lấy về thôi!

 

Là bà Phương ăn trộm!”

 

Tống Tân Văn càng tức:

 

“Bà Phương ăn trộm ở trong tay mày, mày giờ còn dối nữa hả!”

 

Cầm móc áo định quất xuống.

 

Tống Dư lo lắng:

 

“Dì ơi dì đừng đ-ánh em Thái Dương nữa, em .”

 

Bị đ-ánh đau, Tống Dư nỗi đau như thế, cũng Thái Dương chịu nỗi đau đó.

 

Tống Tân Nhiễm bước nhanh tới, ngăn :

 

“Chị, chị đừng vội đ-ánh con, xem Thái Dương thế nào .”

 

Thái Dương dụi mắt, đến mức đôi mắt sưng húp, Tống Dư bên cạnh, nó bĩu môi dữ dằn:

 

“Ghét ch-ết .”

 

Tống Tân Văn giơ tay lên.

 

Thái Dương lập tức nấc một cái, gào lên:

 

“Con thật sự lấy!”

 

Sự việc là thế , chiều nay lúc Thái Dương chơi cùng đám bạn thì trong lòng cũng thoải mái lắm, cảm thấy Tống Dư cướp mất vị trí của .

 

Sau khi Tống Dư đặt mũ xuống nó cứ thỉnh thoảng liếc một cái.

 

Đương nhiên, nó ý định lấy mũ của Tống Dư, chỉ là cảm thấy ngắm thêm vài .

 

Đám bạn chơi vui chăm chú, Thái Dương tâm trí phân tâm.

 

thấy bà Phương tới, tiến gần chỗ Tống Dư đặt mũ, ngẩng đầu phía bọn chúng, bất chợt nhặt chiếc mũ lên nhét trong áo.

 

Thái Dương kinh ngạc đến ngây .

 

Đây, đây chẳng ăn trộm !

 

Hóa lớn cũng ăn trộm!

 

Trong lòng Thái Dương như một con cóc đang trốn, cứ kêu kêu nhảy nhảy, khiến lòng nó rối bời và hoảng hốt.

 

Nó suy nghĩ một chút, liền theo bà Phương.

 

Bà Phương về nhà, vui vẻ đội chiếc mũ lên đầu cháu ngoại, là nhặt ở ngoài, cắt cỏ cho lợn ăn.

 

Thái Dương kinh ngạc nữa.

 

Rõ ràng là ăn trộm, là nhặt , bà Phương còn dối.

 

Cháu ngoại nhỏ cũng thích chiếc mũ , cầm tay tới lui, còn vò quả cầu nhỏ đỉnh mũ.

 

Thái Dương lén ngoài cửa mà trong lòng như mắc kẹt một cái dằm cá.

 

Đáng ghét thật, còn vò quả cầu lông!

 

Nó chỉ sờ một chút Tống Dư giận , nó còn vò bao giờ!

 

Cháu ngoại nhỏ tụt quần vệ sinh, đặt mũ lên ghế trong nhà chính.

 

Tim Thái Dương đ-ập thình thịch, nhất thời lý trí còn, lao lấy mũ nhét trong áo , trốn chạy.

 

Về đến nhà liền giấu mũ gối, đó liền Tống Tân Văn phát hiện.

 

Nghe Thái Dương kể lể lắp bắp, Tống Tân Văn vô cùng ngạc nhiên.

 

Chị hiểu Thái Dương, nó nghĩ lời dối khúc chiết ly kỳ mà khớp với logic như .

 

Tống Dư cũng mở to mắt, cảm thấy chiếc mũ của hình như trải qua một cuộc phiêu lưu, trở về trong tay .

 

Tống Tân Văn đầu chất vấn gay gắt:

 

“Thế mày lấy về trả cho Tống Dư?

 

Còn giấu gối?”

 

Thái Dương mếu máo:

 

“Con chơi một lúc mới trả cho , hu hu hu.”

 

Nó cảm thấy ủy khuất vô cùng, rõ ràng ăn trộm đồ mà còn chịu một trận đòn, giờ m-ông vẫn còn đau, nó đưa tay nhẹ nhàng sờ , lập tức kêu xuy một tiếng, nước mắt tuôn rơi tiền khoáng hậu.

 

Tống Dư mím môi, trong đôi mắt ướt át là vẻ xót xa sợ sệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-159.html.]

Thằng bé bước nhỏ gần, đưa mũ cho Thái Dương, giọng non nớt mang theo sự an ủi:

 

“Em Thái Dương, cho em mượn mũ chơi, em đừng nữa.”

 

Thái Dương ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt sưng húp.

 

chiếc mũ màu vàng nhạt , chỉ cảm thấy mắt nước mắt che mờ, m-ông lung một mảnh, trong lòng buồn ủy khuất phẫn nộ, vồ lấy chiếc mũ vứt !

 

Tất cả là tại cái mũ , cái mũ đáng ghét!

 

Cái mũ ch-ết tiệt!

 

Cái mũ xa!

 

Hại nó đ-ánh, nó lâu đ-ánh, vì gần đây ngoan, Tống Dư về nó liền xui xẻo.

 

Chỉ là Thái Dương vồ lấy chiếc mũ, liền cảm thấy lòng bàn tay lông xù xù, còn ấm áp.

 

Đó là nhiệt độ mới Tống Dư ôm ấp vuốt ve kỹ lưỡng.

 

Thái Dương nỡ vứt nữa.

 

thút thít, túm c.h.ặ.t chiếc mũ, như trút giận, tay vò quả cầu đỉnh mũ, dùng sức mạnh, quả cầu lông mềm mại xốp mịn nó vò đến bẹp dí.

 

Thái Dương nấc nghẹn liếc Tống Dư, xem phản ứng của Tống Dư.

 

Hôm nay nó vò quả cầu một chút Tống Dư vui .

 

kỳ lạ là giờ Tống Dư hề vui, ngược còn như trút gánh nặng, trong đôi mắt tròn xoe mang theo chút ý :

 

“Em Thái Dương thích là , em đừng nữa.”

 

Thái Dương hừ hừ:

 

“Tớ mới thích.”

 

thế mà c-ơ th-ể thành thật vô cùng, chỉ vò quả cầu lông, còn vuốt ve khắp chiếc mũ.

 

Tống Dư mím môi nở một nụ nhỏ, :

 

“Cái mũ tự chọn đấy, trong trung tâm thương mại nhiều mũ lắm, thấy cái nhất, giống vịt con, hơn nữa đội thoải mái.”

 

Thái Dương giơ tay, tùy ý dùng tay áo lau nước mắt, giọng khàn khàn phản bác:

 

“Cậu mới giống vịt.”

 

Nó nghĩ nghĩ, đội mũ lên đầu , còn xoay xoay đầu, cảm thấy chiếc mũ quả nhiên thoải mái.

 

Nó bất ngờ chạy về phía giá rửa mặt trong phòng khách, nhón chân lấy chiếc gương nhựa tròn, soi soi đầu .

 

Tống Tân Văn biểu cảm của Thái Dương, trong lòng nhất thời ngũ vị tạp trần, áy náy rối rắm lúng túng.

 

Trước chị từng hiểu lầm Thái Dương, vì Thái Dương chính là đứa chuyên gây họa, chỉ chị giúp Thái Dương dọn dẹp bãi chiến trường.

 

Hôm nay như thế khiến Tống Tân Văn .

 

Trong tay chị vẫn cầm móc áo, thời gian, xe máy sắp đến .

 

Chị chỉ đành như chuyện từng xảy mà lấp l-iếm qua, hắng giọng, lệnh như thường ngày:

 

“Thái Dương, trả mũ cho , con và dì con sắp về .”

 

Thái Dương bĩu môi, nó sờ sờ chiếc mũ, vẫn còn lưu luyến, nhưng thấy móc áo trong tay Tống Tân Văn, nhớ cảm giác đ-ánh đau nãy, c-ơ th-ể nhỏ bé khỏi run lên một cái, tháo mũ xuống, ném cho Tống Dư, một câu cũng .

 

Tống Dư ôm mũ, trong lòng lúng túng.

 

Thằng bé cảm thấy nên là như , dì an ủi Thái Dương mới đúng, vì Thái Dương ủy khuất.

 

nó cũng dám gì với lớn, chỉ thể về phía Tống Tân Nhiễm, tìm kiếm sự giúp đỡ của .

 

Tống Tân Nhiễm xoa đầu thằng bé, nhẹ, đôi mắt cong cong, thần sắc dịu dàng.

 

Mặc dù một câu cũng , nhưng Tống Dư ủng hộ .

 

Thằng bé lấy hết can đảm, ôm mũ đến mặt Thái Dương:

 

“Em Thái Dương, cho em mượn đội một tối nhé, hôm nay cảm ơn em giúp lấy mũ.”

 

Thái Dương đầu :

 

“Tớ cần.”

 

Tống Dư giờ cũng nên thế nào.

 

Trước nếu từ chối nó sẽ bỏ , chơi với những nữa, nhưng nó cảm thấy lúc Thái Dương buồn.

 

Mặc dù đầu , nhưng bờ vai cứ thỉnh thoảng co giật, như đang .

 

Trước khi nó sống ở nhà dì từng thấy Thái Dương đ-ánh thê t.h.ả.m như , đau lòng như .

 

Tống Tân Văn thấy gì đó, ví dụ như bảo Thái Dương năng t.ử tế chẳng hạn, nhưng giờ trong lòng chị cũng chút thất bại áy náy, thật sự mở miệng nổi, bèn mềm giọng với Tống Dư:

 

“Tiểu Dư con mang về , Thái Dương cần đội mũ .”

 

Chị dứt lời, Thái Dương chạy trong phòng.

 

Tống Tân Văn bóng lưng của đứa trẻ chạy huỳnh huỵch, thần sắc cũng chút lúng túng, ứng phó thế nào cho .

 

“Bíp bíp bíp!”

 

Bên ngoài truyền đến tiếng còi xe máy, nhắc nhở Tống Tân Nhiễm lên xe.

 

Tống Tân Văn bèn thúc giục:

 

“Tân Nhiễm em về sớm , mũ của Tiểu Dư tìm .”

 

Tống Tân Nhiễm dừng hai giây, vẫn :

 

“Chị, lát nữa chị tìm Thái Dương chuyện t.ử tế nhé.”

 

Sắc mặt Tống Tân Văn chút tự nhiên.

 

Chị cũng cảm thấy hôm nay hành xử quá bốc đồng, còn để em gái thấy, cách xử lý của chị cũng thiếu sót, ấp úng :

 

“Chị .”

 

Trong đầu Tống Tân Nhiễm bao nhiêu suy nghĩ, vẫn :

 

“Chị, em nãy chị đang trong cơn giận nên kịp hỏi kỹ.

 

Trước Thái Dương cũng khá nghịch ngợm, nhưng em về thấy nó sửa đổi ít, chị bình thường chắc chắn tốn nhiều tâm tư.

 

chuyện hôm nay dù cũng là hiểu lầm khiến Thái Dương ủy khuất, nó còn vô duyên vô cớ chịu một trận đòn, trong lòng giờ chắc chắn khó chịu.

 

Chị dỗ dành nó nhiều chút, thật ... lớn xin trẻ con cũng chẳng cả.”

 

Nói xong chuyện Tống Tân Nhiễm liền vội tiếp lời:

 

“Xe đến , em đây, ngày mai đưa Tiểu Dư về.”

 

vẫy vẫy tay, Tống Dư cũng giọng sữa:

 

“Dì ơi, ngày mai con về thăm dì và em Thái Dương ạ.”

 

 

Loading...