Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Dương ngẩng cằm:

 

“Em mới thèm chơi!”

 

Ngay giây tiếp theo, đầu ăn một cái tát.

 

Tống Tân Văn khó chịu :

 

“Sao con chuyện với Tiểu Dư như thế?”

 

Thái Dương bĩu môi, ủy khuất gào lên:

 

“Em chơi cũng sai ạ?”

 

“Con chơi thì đàng hoàng, cái gì mà thèm, khó ch-ết !”

 

Thái Dương hừ hừ vài tiếng, gì nữa.

 

Trước mỗi dạy dỗ nó sẽ cãi , giờ thì cũng nhận sai của .

 

Tống Tân Nhiễm liếc thằng bé mập mạp đang phồng má , thấy nó dường như g-ầy một chút, nhưng hai má vẫn phúng phính.

 

Cô đổi chủ đề hỏi:

 

“Anh rể hôm nay em về ?”

 

“Biết.”

 

Tống Tân Văn vui mừng hớn hở , “Anh cũng vui lắm, đang ở nhà nấu cơm đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm tỏ thái độ gì.

 

Cô dùng đầu gối nghĩ cũng chắc chắn Thái Vĩnh Đức chẳng vui vẻ gì, nhưng bây giờ ngụy trang , cô cũng lười quan tâm xem chân thành , chỉ cần bề ngoài thỏa là .

 

“Bây giờ rể còn nấu cơm ?

 

Chẳng chút nào.”

 

Tống Tân Nhiễm giọng trêu chọc.

 

Thái Dương lập tức :

 

“Ông nấu khó ăn lắm!

 

Dì ơi, dì nấu , nhà chúng mổ một con gà trống lớn đấy, dì nấu ngon!”

 

Vừa Thái Dương nở nụ nịnh nọt với cô.

 

Tống Tân Nhiễm kịp gì, Tống Tân Văn đ-ập nhẹ cánh tay nó một cái:

 

“Dì con đến nhà chúng là khách, đạo lý nào bắt khách nấu cơm?

 

Con chê bố con nấu khó ăn thì về bếp nấu cùng ông !”

 

Liên quan đến chuyện ăn uống đại sự, Thái Dương im lặng nữa, lí nhí lầm bầm:

 

“Dì nấu ngon mà.”

 

Tống Tân Nhiễm giả vờ như thấy, cố tình :

 

“Thế thì , hôm nay thể nếm thử tay nghề của rể .”

 

Về đến nhà bếp, phát hiện Thái Vĩnh Đức quả nhiên đang đeo tạp dề bận rộn.

 

Vừa thấy Tống Tân Nhiễm, nhiệt tình vô cùng:

 

“Tân Nhiễm, cuối cùng em cũng đến , chị em nhắc đến em mãi.

 

xem, bình thường cô ở trấn, cách cũng xa, thường xuyên về thăm mới đúng chứ.”

 

Tống Tân Nhiễm nhướng mày, thầm nghĩ Thái Vĩnh Đức bộ tịch giỏi hơn nhiều .

 

Cô cũng chẳng khách sáo, dùng giọng điệu trêu chọc :

 

“Lần nào về cũng để rể bếp, thế phiền phức quá ạ.”

 

Thái Vĩnh Đức vội vàng :

 

“Không phiền, em về là chúng vui .”

 

Tống Tân Nhiễm cũng chẳng quan tâm là vui thật vui giả:

 

“Vậy hôm nay phiền rể nấu nướng .”

 

Thần sắc Thái Vĩnh Đức cứng đờ, nhưng nhanh ch.óng che giấu :

 

“Được , em cứ nghỉ ngơi một lát là xong thôi.”

 

Tống Tân Nhiễm quả nhiên phòng khách nghỉ ngơi, chỉ tự , còn kéo Tống Tân Văn cùng, tán gẫu chuyện đời sống với chị.

 

Trong bếp, Thái Vĩnh Đức nhíu c.h.ặ.t lông mày.

 

Anh còn tưởng Tống Tân Nhiễm về thể ăn gì ngon, ăn cơm Tống Tân Nhiễm nấu mấy tháng , ăn một mà cứ nhớ mãi quên, ngờ hôm nay Tống Tân Nhiễm thoải mái như .

 

“Dì dượng.”

 

Tiếng đứa trẻ non nớt vang lên ở cửa bếp.

 

Thái Vĩnh Đức lập tức treo nụ mặt:

 

“Là Tiểu Dư , gọi dì dượng chuyện gì thế?”

 

Tống Dư biểu cảm mặt , tay run lên một cách khó hiểu:

 

“Không, gì, dì dượng chúc mừng năm mới ạ.”

 

Thái Vĩnh Đức :

 

“Chúc mừng năm mới nhé.”

 

Tống Dư vội vàng rời , thằng bé thấy dì dượng lạ quá, dì dượng từng với nó như .

 

Trong phòng khách, Tống Tân Nhiễm hỏi về cuộc sống gần đây của Tống Tân Văn.

 

Tống Tân Văn vỗ vỗ tay Tống Tân Nhiễm, đầy cảm khái:

 

“Tốt, hơn nhiều .

 

Giờ chị càng nghĩ càng thấy quá ngốc, cái gì cũng tự hết, mà hai bố con nhà còn chẳng ơn.

 

Giờ việc trong nhà ai cũng , họ mới chị vất vả thế nào.”

 

Trên mặt Tống Tân Nhiễm hiện lên nụ nhàn nhạt:

 

“Chị suy nghĩ như .”

 

Tống Tân Văn hỏi:

 

“Cuộc sống của em dạo thế nào?

 

Thịt kho còn bán chạy ?

 

Chị dâu Đặng nhà chúng chợ phiên trấn từng bắt gặp em bán hàng, thấy khách đông lắm.”

 

Chuyện Tống Tân Nhiễm bán thịt kho cô từng nhắc với Tống Tân Văn, nhưng chi tiết.

 

:

 

“Buôn bán cũng tạm, em chỉ bán một buổi sáng ngày phiên chợ thôi, kiếm thêm chút tiền.”...

 

Tống Dư bên cạnh chơi quả bóng trong tay.

 

Thái Dương thỉnh thoảng liếc nó mấy cái, cuối cùng nhịn , sáp gần hỏi nhỏ:

 

“Cái quả cầu mũ của cho tớ xem với ?”

 

Tống Dư sờ sờ quả cầu nhỏ đỉnh mũ của , lông xù xù, sờ thoải mái.

 

Thằng bé nghĩ một lát, tháo mũ xuống, chải tóc, đặt mặt Thái Dương.

 

Mắt Thái Dương sáng lên, kìm đưa tay vồ lấy một cái, sức mạnh, một hai sợi lông tơ nhỏ liền rụng .

 

Tống Dư :

 

“Cậu sờ nhẹ thôi, đừng giật.”

 

Thái Dương lập tức vui, buông tay :

 

“Tớ sờ nữa, đồ keo kiệt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-157.html.]

 

Thằng bé nhỏ, cố tình để Tống Tân Văn thấy, nếu mắng.

 

Tống Dư thấy, mím môi, vuốt lông quả cầu nhỏ, chút bẩn .

 

Thái Dương rửa tay, thằng bé vui :

 

“Tay bẩn .”

 

Thái Dương ngờ Tống Dư dám trách nó, lập tức bật dậy:

 

“Cậu mới bẩn, cả đều bẩn!”

 

Tống Tân Văn quát lớn:

 

“Con gì thế?

 

Nhìn quần áo Tiểu Dư của con sạch sẽ thế nào , con xem, chẳng dám mua cho con quần áo màu sáng!”

 

Thái Dương chạy bãi sân bên ngoài, rửa tay, lớn tiếng :

 

“Con bẩn!”

 

Tống Tân Văn :

 

“Chạy đấy?

 

Dẫn Tiểu Dư của con chơi cùng!”

 

Thái Dương cũng chẳng thèm , tự chạy xa.

 

Tống Dư đội mũ lên đầu, giọng sữa :

 

“Dì ơi, con cần chơi , con ở cùng với .”

 

Tống Tân Văn :

 

“Tiểu Dư càng ngày càng hiểu chuyện.”

 

Buổi trưa ăn cơm Thái Dương mới chạy về, chơi, chạy đầy mồ hôi, mười móng tay đất bùn, Tống Tân Văn bắt rửa sạch mới ăn cơm.

 

Bữa trưa khá phong phú, một con gà trống thành ba món:

 

món gà nấu củ cải, món gà om khoai tây, món gà trộn, xào thêm một đĩa rau xanh, hấp một bát trứng chưng vàng óng.

 

Bát trứng chưng trông mắt, mềm mượt như thạch, thìa đặt lên nhẹ nhàng lún xuống một chút, mang theo độ đàn hồi.

 

Tống Tân Văn :

 

“Tân Nhiễm em nếm thử , bát trứng chưng chị học của em đấy, hấp xong quả nhiên giống thật.”

 

Thái Vĩnh Đức cũng vội vàng :

 

“Tay nghề của Tân Nhiễm thì khỏi , thể việc buôn bán như , khác mua cũng chẳng mua .”

 

Tống Tân Nhiễm tiếp lời , nếm thử từng món một.

 

Phải tay nghề của Thái Vĩnh Đức thực sự bình thường, chỉ thể là nấu chín ăn thôi, nhưng cô , khen ngợi:

 

“Tay nghề của rể cũng thật đấy, thể nếm món rể quả thật dễ dàng gì.”

 

Tống Tân Văn :

 

“Em thích thì ở nhà vài ngày, để rể cho em ăn nhiều thêm chút.”

 

Sắc mặt Thái Vĩnh Đức lập tức xụ xuống, nhưng giây tiếp theo cố tỏ vui vẻ, hì hì :

 

“Ăn rau , ăn rau .”

 

Tống Tân Nhiễm Thái Vĩnh Đức ăn quả đắng trong lòng thấy buồn , nhưng cũng thấy tiếc con gà , nuôi lớn thế dễ, ch-ết cũng quá tùy tiện .

 

Tống Dư trưa nay ăn nhiều, thằng bé thấy lạ.

 

Trước lúc ở nhà dì, nếu nhà thịt gà còn chưng trứng, chắc chắn nó sẽ vui, điều đó nghĩa là thể ăn thịt, một bữa nó thể ăn hết hai bát cơm!

 

hôm nay thằng bé mới ăn hết một bát thấy no , đặt bát xuống, sập chơi.

 

Tống Tân Nhiễm cũng ăn nhiều, lửng bụng là .

 

Ăn xong tán gẫu với Tống Tân Văn, đến cả bát đũa cũng là Thái Vĩnh Đức mang bếp rửa.

 

Tống Tân Văn định giúp thì Tống Tân Nhiễm ngăn :

 

“Chị, em mua ít lạc vị tỏi về, đây là vị mới, lấy chút nếm thử ạ.”

 

Tống Tân Văn một tiếng, lấy lạc, tự nhiên cũng quên mất chuyện bếp giúp đỡ.

 

Tống Tân Nhiễm liếc bóng lưng bận rộn của Thái Vĩnh Đức trong bếp, thầm nghĩ đây chính là cuộc sống của Tống Tân Văn, nấu cơm xong còn rửa bát, Thái Vĩnh Đức nghĩ đến việc giúp đỡ chị một chút.

 

Ăn cơm xong ăn lạc trò chuyện, hơn một giờ, vài đứa trẻ tìm đến.

 

Thái Dương đang xem tivi thấy chúng liền dậy, vui vẻ :

 

“Mẹ, Tiểu Lâm và mấy bạn rủ con chơi ạ!”

 

Tống Tân Văn :

 

“Dẫn cả Tiểu Dư chơi cùng .”

 

Thái Dương định từ chối, nó mới chơi cùng Tống Dư, nó sờ quả cầu lông của Tống Dư mà Tống Dư còn đồng ý.

 

lời kịp thấy đám bạn :

 

“Tống Dư, về từ lúc nào thế?

 

Tống Dư, chơi với bọn tớ !”

 

Đứa nào đứa nấy mặt mày tươi rói, nhiệt tình mời mọc, rõ ràng là đến để tìm Tống Dư.

 

Thái Dương cứng đờ .

 

Tống Dư lúng túng, nó dậy, về phía Tống Tân Nhiễm.

 

Trước khi sống trong thôn, những đứa trẻ từng rủ nó chơi cùng, thỉnh thoảng nó sáp gần còn từ chối, hôm nay cùng đến nhà tìm nó...

 

Tống Tân Nhiễm khẽ:

 

“Tiểu Dư chơi thì .”

 

Tống Dư vui vẻ một tiếng, bước về phía những bạn đang ngoài cửa:

 

“Chúng chơi thôi.”

 

Thằng bé cảm thấy trong ng-ực như một chú chim non đang đ-ập cánh, tim đ-ập nhanh quá.

 

Trước bọn chúng chơi vui thật đấy, nó hy vọng cũng thể tham gia, bây giờ cuối cùng cũng thể .

 

Thái Dương Tống Dư bước khỏi cửa nhà, đám bạn vây quanh rời , mím môi, cũng lủi thủi theo .

 

Tiểu Lâm :

 

“Chúng bãi sân đầu thôn chơi .”

 

Tống Dư gật đầu bảo .

 

Bãi sân cách nhà dì bảy tám phút bộ, là một bãi đất trống lớn.

 

Nghỉ hè nhiều phơi thóc ở đó, nếu phơi đồ thì đó chính là sân chơi yêu thích nhất của lũ trẻ.

 

Trước Tống Dư những đứa trẻ trong thôn chơi đùa sân, trong mắt luôn hâm mộ.

 

“Tống Dư, theo lên thành phố sống ?”

 

Một đứa trẻ hỏi.

 

Tống Dư :

 

“Tớ sống trấn cùng , tớ bán đồ, tớ học mẫu giáo.”

 

“Mẫu giáo?”

 

Tiểu Lâm hỏi, “Mẫu giáo chỉ trẻ con năm tuổi mới thôi ?”

 

Tiểu Lâm là đứa lớn nhất trong đám trẻ, năm nay tròn năm tuổi, nhưng học, nhà thấy tốn tiền.

 

Tống Dư lắc đầu:

 

“Không , mẫu giáo của bọn tớ nhiều bạn nhỏ, ba tuổi bốn tuổi đều .”

 

 

Loading...