Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:10:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cần gì ạ?"

 

Tống Tân Nhiễm hỏi.

 

Uông Hải lúc mới hồn, dùng ánh mắt soi mói quét một lượt sạp nhỏ, nhưng dù ánh mắt gai, cũng thể những đồ kho khuyết điểm gì.

 

Anh hừ nhẹ một tiếng:

 

“Mỗi thứ lấy một cái, vị nhà cô ngon, nếm thử xem ngon thế nào."

 

Trần Tĩnh Phương thần tình đổi, cô theo sạp nửa tháng , thể phân biệt dáng vẻ khách hàng bình thường và khách hàng khó giải quyết, mắt xảy chuyện.

 

Tống Tân Nhiễm nhẹ nhàng đẩy cô một cái, hiệu cô đóng gói đồ cho khách hàng tiếp theo.

 

Đã là đến mua đồ thì chính là tiêu tiền, Tống Tân Nhiễm tự nhiên lý do đuổi tiền ngoài, cô :

 

“Cánh vịt bán hết , còn mỗi thứ đóng cho một cái."

 

Uông Hải ngạc nhiên cực độ:

 

“Bán hết ?

 

Mới bao lâu mà bán hết !"

 

Bây giờ còn đến tám giờ mà, đại bộ đội họp chợ còn đến!

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Cánh vịt tương đối hoan nghênh, cánh vịt chuẩn hôm nay cũng nhiều."

 

Uông Hải như nắm cái đuôi nhỏ gì, lập tức :

 

“Vậy cô chuẩn nhiều thêm chút chứ, thể xếp hàng mua còn mua cơ chứ!"

 

Tống Tân Nhiễm còn lên tiếng, khách hàng phía :

 

“Người xếp hàng mua nhiều lắm, ông mua thì , đừng cản mua!"

 

Uông Hải tính khí mấy khách hàng còn khá lớn, tức thì ngậm miệng.

 

Tống Tân Nhiễm hỏi:

 

“Anh còn cần ?"

 

Uông Hải một chút, ngượng ngùng :

 

“Cần, mỗi thứ một cái, chân giò cần hai cái."

 

Sau khi trả tiền xong, Uông Hải liền ở bên cạnh ăn ngay, nhất định dùng lưỡi của nếm khiếm khuyết và thiếu sót của chân giò !

 

Cắn một miếng xuống, răng liền lún trong phần da heo mềm dẻo tột cùng, gân chân c.ắ.n nhẹ là đứt, lưỡi răng thậm chí thể cảm nhận những chất keo dẻo dính sung túc đó, dính dính trong khoang miệng.

 

Chỉ một miếng, khiến cảm thấy thỏa mãn vô song, cảm giác dính môi đặc trưng của chân giò đó hề dầu mỡ, chỉ khiến nhịn ăn tiếp.

 

Uông Hải nuốt chân giò trong miệng xuống, thần tình liền cứng đờ, hành động cũng trì trệ.

 

Ngẩn một lát , đầu một cái xếp hàng, hàng dài lắm, trong những hàng , Uông Hải còn thấy một quen cũ, ông lão đến mua tiệm thịt kho nhà hôm qua.

 

Uông Hải giấu đồ kho mua lưng, về phía ông lão, chào hỏi:

 

“Ông ơi, xếp hàng mua thịt kho ạ."

 

Ông lão thấy , mặt lộ chút thần tình tự nhiên:

 

, nhà thích ăn món ."

 

Uông Hải thấu lời ông lão, mặt :

 

“Tiệm đồ kho thì , chính là bán mấy thứ như chân gà cổ vịt các thứ, xương nhiều, thích hợp cho già."

 

Uông Hải thuần túy là thuận theo lời ông lão hôm qua mà , hôm qua tặng chân gà ông lão đều cần cơ mà.

 

Nào ngờ thần tình ông lão liền đổi:

 

“Ai thích hợp cho già?

 

Thịt kho nhà hầm ngon, ăn đều nhét răng, chân gà đó chỉ cần mím là rụng khỏi xương , thích hợp cho già nhất!"

 

Ông đều ăn nhiều như còn thể thích hợp, ông lão cho phép bôi nhọ chân gà.

 

Mà lúc Uông Hải trong lòng đều đang khổ rỉ m-áu, trong lòng chỉ ông lão ông còn nhớ những gì ông hôm qua ?

 

Ông ông thích gặm xương, hóa chỉ là thích gặm xương nhà .

 

Chân gà tặng cần, bỏ tiền để mua.

 

Khoảnh khắc , Uông Hải hiểu , cái gì cũng hiểu .

 

Anh miễn cưỡng nở một nụ , giọng đều khàn đục lực:

 

“Được, ông ông từ từ mua."

 

Ông lão cao lãnh gật đầu, ông đương nhiên mua, còn mua thật nhiều.

 

Uông Hải chậm rãi , cả giống như gỗ lên dây cót , bước chân cứng nhắc khó khăn, tứ chi cứng đờ trong chợ.

 

Anh chỉ cảm thấy tim vỡ thành từng mảnh, từ khi nghề , từng ghét bỏ như , rõ ràng đây những khách hàng ăn thịt kho nhà đều ngon.

 

Khách quen thu hút cũng là lẽ đương nhiên, nếu là là khách hàng chắc chắn cũng thích ăn đồ kho nhà đó hơn.

 

“Vợ ơi, chúng thôi."

 

Uông Hải vô lực .

 

Vợ ngẩn một chút:

 

“Đi cơ?"

 

“Về trấn Thạch Pha."

 

Họ chính là từ trấn Thạch Pha đến, trấn Thạch Pha tuy diện tích và dân đều nhiều bằng trấn Lĩnh Đức, nhưng tài cũng ít, sạp đồ kho của họ ở đó là sự tồn tại đè bẹp.

 

Trấn Lĩnh Đức sạp đồ kho mới mở ở đây, họ là một , chỉ thể về trấn Thạch Pha để bắt nạt sạp nhỏ nhà khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-139.html.]

 

Vợ cả kinh:

 

“Anh đây chẳng về ?

 

Hôm nay kích thích gì ?"

 

Uông Hải vô lực xua tay:

 

“Anh là tỉnh , thôi."

 

Vợ lập tức đồng ý:

 

“Được!"

 

Cô còn ở trấn Lĩnh Đức nữa, ở cùng chị họ đó của Uông Hải liền cảm thấy mệt!

 

“Bán hết đồ kho hôm nay thôi."

 

hôm nay đồ kho cũng bán hết, đợi đến chiều còn dư hai ba cân, Uông Hải :

 

“Chúng đem thịt kho dư tặng cho chị , đó về nhà thu dọn đồ đạc, tìm một cái xe hôm nay liền chuyển qua đó."

 

Vợ quá vui, mỗi bán hết đều tặng tặng tặng, đúng là con ch.ó ăn đồ khác còn vẫy vẫy đuôi cơ mà, chị họ đó của Uông Hải chính là cảm thấy họ nên tặng một cách đương nhiên.

 

Tuy nhiên nghĩ đến về trấn Thạch Pha, cũng sẽ thường xuyên gặp nữa, vợ liền nhẫn nhịn.

 

Uông Hải cắt phần thịt đầu heo còn dư thành miếng trộn xong, một nửa giữ nhà tối ăn, một nửa tặng , xách túi vợ chồng đến nhà chị họ.

 

Vừa thấy họ, Uông Linh liền :

 

“Hôm nay về sớm thế , mau !"

 

Uông Hải đưa thịt kho qua:

 

“Hôm nay bán hết, chị Linh chị lấy món ăn nhé."

 

Uông Linh “a" một tiếng, giả vờ quan tâm :

 

“Sao hôm nay ngày họp chợ đều bán hết, việc kinh doanh gần đây khó , các mỗi ngày ít ."

 

Uông Hải là:

 

“Việc kinh doanh gần đây là dễ ."

 

Uông Linh an ủi hai câu, con ngươi liếc túi thịt đó vài cái.

 

Vợ Uông Hải trợn mắt, thầm nghĩ chị đừng diễn giả trân như thế cũng đấy, bảo họ ít , thịt kho đến khóe miệng đều co giật, là thèm khát họ ngày nào cũng thức ăn dư để tặng cho chị nhỉ.

 

Uông Hải xã giao vài câu liền rõ ý định rời :

 

“Chị Linh, chúng em chuẩn về trấn Thạch Pha , thời gian ở trấn Lĩnh Đức cảm ơn sự chăm sóc của chị."

 

Uông Linh “a" một tiếng, là ngạc nhiên thật thật sự sự, vội hỏi:

 

“Chẳng việc kinh doanh ở trấn Lĩnh Đức ?

 

Sao về ?

 

Đại Hải , chị , trấn Thạch Pha nhỏ hơn trấn Lĩnh Đức nhiều như , các ở đây mới tiền đồ chứ!"

 

Vợ Uông Hải thầm nghĩ, là sợ họ ai đến tặng thịt kho mi-ễn ph-í nữa .

 

bề ngoài vẫn , vợ :

 

“Chị Linh, việc kinh doanh khó ạ, đặc biệt là cửa chợ mở một tiệm đồ kho mới, việc kinh doanh của chúng em ngày một ít , tranh thủ lúc bây giờ lỗ hết tiền vốn, thôi thì về trấn Thạch Pha."

 

Lại sợ Uông Linh thuyết phục Uông Hải ở , vợ đầu đàn ông:

 

“Đại Hải đều bàn bạc với em , tối nay chúng em liền về trấn Thạch Pha, cũng may nhà đẻ em ở bên đó cũng chỗ ở, đến lúc đó vẫn theo kiểu cũ bày sạp.

 

Chị Linh, chị ở trấn Lĩnh Đức bao nhiêu năm , đường lối quen thuộc, còn phiền chị giúp chúng em tìm một cái xe."

 

Câu trực tiếp chặn họng hai , Uông Linh cũng tiện gì, ngượng ngùng:

 

“Vậy , chính là quá đáng tiếc, các lúc mới đến việc kinh doanh phát đạt như , kiên trì thêm một lúc nữa chắc chắn thể tiếp."

 

Không vài câu, Uông Hải và vợ liền , tranh thủ lúc trời sớm, về nhà thu dọn chút đồ đạc, ở trấn Lĩnh Đức , cũng đừng chậm trễ thời gian quý giá Tết , mau về trấn Thạch Pha kiếm tiền trở .

 

Uông Linh tiễn hai , lưng sắc mặt liền trầm xuống, khóe môi động đậy, mắng vài câu, cũng đang mắng ai.

 

Chồng về, thấy thức ăn bàn, “ô" một tiếng:

 

“Đại Hải hôm nay đồ kho bán hết , kinh doanh, lý lẽ việc kinh doanh càng càng kém."

 

Nói xong còn dạy Uông Hải vài chiêu, luận bàn đấy, vẻ một thích thầy thiên hạ.

 

Uông Linh vui :

 

“Ăn ngon , đây là bữa cuối cùng !"

 

Người đàn ông hiểu lý do:

 

“Sao, quyết định ít ?"

 

Uông Linh:

 

“Người ở trấn Lĩnh Đức nữa, về trấn Thạch Pha, mối quan hệ là mất , đừng mơ ăn thịt đầu heo mi-ễn ph-í nữa."

 

Người đàn ông tức thì kinh ngạc, đuổi theo hỏi:

 

“Sao nữa?

 

Anh từ trấn Thạch Pha đến, còn mặt mũi về?

 

Anh việc nghĩ một đằng một nẻo, chút kiên trì nào của đàn ông!"

 

Uông Linh càng càng tức:

 

“Anh kiên trì, kiên trì sẽ đem tiền cho vay đòi , ngày tháng trong nhà đều sống chật vật, còn tiền cho khác vay?"

 

Hai chuyện liền cãi , Uông Linh trong lòng tức đến mức no luôn, thầm nghĩ gần đây đúng là chuyện gì cũng thuận, cái gì cũng chống chị , ngay cả thịt kho mi-ễn ph-í đều còn!

 

 

Loading...