Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Quả vui vẻ reo lên:
“Con cùng !"
Chu ba còn đặc biệt dặn dò:
“Lát nữa thấy Tống Dư, con thể chơi với bạn một chút."
Chu ba tin rằng, chơi cùng những đứa trẻ xuất sắc thì con cũng sẽ trở nên thông minh hơn.
Chu Quả lắc đầu, giọng nhỏ đôi chút:
“Không ạ..."
“Tại ?
Chẳng con các bạn trong lớp đều thích Tống Dư ?"
Chu Quả :
“Bởi vì bạn của Tống Dư nhiều lắm , chơi cùng Tống Dư cũng đông, con, con ..."
Chu ba thấu tâm tư của con ngay lập tức, rõ ràng là chơi cùng, nhưng vì cạnh tranh quá nhiều, cảm thấy tranh nên mới .
Chu ba kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Quả Quả, con thử mới chứ, hơn nữa bây giờ ở trong nhà trẻ, đường phố chỉ con và Tống Dư là học cùng lớp thôi, bạn cũng chơi với con thì ."
“Thật ạ?"
Chu Quả hỏi, giọng trầm xuống, “ con vỡ chậu hoa của bạn , bạn còn nữa, chắc chắn chơi với con ."
Chu :
“Con xin , Tống Dư cũng tha thứ cho con.
Chuyện đó qua ."
Dưới sự khuyên bảo của bố , Chu Quả quả nhiên mạnh dạn hơn một chút:
“Vâng ạ, để con hỏi xem Tống Dư chơi với con ."
Cả nhà đầy mong đợi về phía chợ, chỉ là đến nơi , sạp hàng còn, mà lúc còn đến mười giờ.
Chu ba hỏi chủ cửa hàng bên cạnh.
Ông chủ :
“Mọi đến muộn , tiệm đồ kho đó buôn bán đắt hàng lắm, chỉ phiên chợ sáng mới bán, bán hết là ngay.
Lần đến sớm hơn mới ."
“Bán nhanh ?"
Chu chút thể tin nổi, lúc nãy bà mua vẫn còn thừa khá nhiều mà, mới trôi qua đầy bốn mươi phút, bán hết ?
Chu ba :
“Đồ nhà ngon, mua chắc chắn đông, phiên chợ nào cũng đó , đến là ."
Chu Quả chút thất vọng cúi đầu, bé lấy hết can đảm khi từ nhà mới quyết định hỏi Tống Dư chơi cùng .
Chu , an ủi :
“Lần đưa con đến, thấy Tống Dư cũng chơi với con mà."
“Thật ạ?"
Đứa trẻ hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.
Chu :
“Thật, con xem hôm nay Tống Dư với con bao nhiêu lời kìa."
Tuy rằng đều là đang chào mời món thịt kho nhà bán, nhưng những lời đó tính là lời !
Biết nếu là , Tống Dư còn chẳng buồn mở miệng chứ.
Chu Quả hồi tưởng , phát hiện quả nhiên là , hào hứng gật đầu:
“Lần đến!"
Tống Tân Nhiễm bán xong đồ kho thì cùng Trần Tĩnh Phương đẩy xe về nhà.
Tống Tân Nhiễm :
“Hôm nay Dư Nhi giỏi quá, còn giúp bán đồ kho nữa."
Tống Dư khanh khách hai tiếng:
“Bởi vì các bạn trong lớp con đều thích đồ kho ạ, lúc hội chi-a s-ẻ món ngon, các bạn ăn xong vẫn còn ăn nữa."
“Hơn nữa đồ kho ngon mà, ai cũng thích cả."
Tống Dư vui đến mức khép miệng, bé thể giúp việc !
Tống Dư hào hứng đồng thời đầy tự tin, buổi chiều cũng theo sạp bán món quan đông nấu, đáng tiếc gặp bạn cùng lớp nào, cũng thể phát huy tối đa ưu thế của một nhân viên chào hàng nhí.
Tuy nhiên bé hề nản lòng, quyết định đợi đến phiên chợ sẽ cùng bán đồ kho.
thật khéo, phiên chợ thứ Tư, nhà trẻ còn mấy ngày nữa mới nghỉ đông, điều khiến Tống Dư lên lớp mà cứ nghĩ mãi về chuyện .
Ngày hôm nay, Hoàng Vân tìm đến Tống Tân Nhiễm, cửa liền :
“Tân Nhiễm, đang đồ kho , chị đến cửa ngửi thấy mùi thơm nức , tay nghề của em thực sự càng lúc càng giỏi."
Tống Tân Nhiễm đáp:
“Mai đến phiên chợ mà, em còn dậy sớm sạp đây.
Chị Vân hôm nay mới rảnh qua đây, mấy hôm bận rộn chẳng thấy bóng dáng cả."
Hoàng Vân :
“Em trách oan chị , rõ ràng là do em bận chứ.
Hồi mới đến trấn, tối nào chúng chẳng dạo , giờ em bận rộn đến mức thời gian nữa ."
Tống Tân Nhiễm ngượng ngùng, gần đây cô bán quan đông nấu bán đồ kho, quả thật thời gian rảnh rỗi ít nhiều.
Cô :
“Gần đây trời lạnh, thêm nhiều việc nữa..."
Hoàng Vân xua tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-128.html.]
“Chị hiểu mà, nhà em chỉ hai con Tống Dư, tranh thủ lúc còn sức thì cố tích cóp thêm chút tiền, chỗ dùng tiền còn nhiều."
Tống Tân Nhiễm :
“Em cũng nghĩ thế, vẫn là chị hiểu em, chị Vân ạ!"
Hoàng Vân , bà cũng là lên từ vất vả, tuy nhiên bà ông bà hai nhà hỗ trợ, cuộc sống dễ chịu hơn nhiều, nhưng Tống Tân Nhiễm già, chỉ thể dựa bản , cuộc sống tự do hơn, cũng khó khăn hơn nhiều.
“ , hôm nay chị đến tìm em là việc nghiêm túc đấy."
Hoàng Vân , “Gần đây chị quen một , là mở quán sủi cảo trong trấn, bà là rộng rãi, tính cách cũng sảng khoái."
Tống Tân Nhiễm chút khó hiểu, trêu chọc:
“Chị Vân sẽ đến để bảo em rằng, thời tiết ấm lên thì chị chơi với bạn mới, dẫn em theo nữa chứ?"
Hoàng Vân vốn đang mang vẻ mặt khá nghiêm túc, thấy câu , nhịn :
“Xem cái miệng của em kìa!
Chị dẫn ai chứ thể dẫn em !"
Nói một cách công bằng, Hoàng Vân vẫn thích dạo cùng Tống Tân Nhiễm nhất, hai chuyện hợp ý, hơn nữa chuyện với Tống Tân Nhiễm, cô chuyện sảng khoái dễ chịu, với ở với quan trọng nhất là cái duyên, Hoàng Vân cảm thấy cô và Tống Tân Nhiễm gặp duyên!
“Bà chủ quán sủi cảo đến để quen chị , mà, là thông qua chị để quen em đấy."
Hoàng Vân .
Tống Tân Nhiễm “" một tiếng, là thực sự nghi hoặc, cô tự hỏi công việc ăn của liên quan gì đến quán sủi cảo, cũng chẳng gì giúp đối phương, mà còn cần vòng vo tam quốc để quen cô ?
Hoàng Vân kể sự việc một cách tỉ mỉ.
Bà bán thịt heo trong trấn nhiều năm, quen cũng ít, nhưng giao tình gì với Đặng Mai ở quán sủi cảo Lão Ma, cho đến hai hôm , Đặng Mai tìm đến bà, thịt heo nhà bà tươi chất lượng , hỏi xem liệu thể lấy thịt từ chỗ bà để sủi cảo, mỗi sáng gửi đến quán sủi cảo là .
Hoàng Vân kinh ngạc vô cùng, bà đây Đặng Mai đặt thịt ở sạp thịt heo nhà khác, đột nhiên đổi tiệm?
Có thể là thấy chất lượng thịt của sạp khác ...
Hoàng Vân vẫn tự tin chất lượng thịt heo nhà , liền đồng ý ngay lập tức.
Đây là chuyện mà, bà thể kiếm thêm .
Hoàng Vân duy trì mối quan hệ với khách hàng mới , sáng sớm hôm liền mang thịt heo tươi đến cho Đặng Mai, kết quả cửa, Đặng Mai nhiệt tình hết sức, vội hỏi bà:
“Bà chủ Hoàng ăn gì ?
Sáng sớm thế qua đây, tay chân bà nhanh nhẹn thật, mau nghỉ lát , nấu bát sủi cảo cho bà!"
Hoàng Vân lúc đó thấy chút đúng, nhiệt tình thế thì quá , vội vàng từ chối, tìm một cái cớ:
“Chủ quán Đặng cần phiền phức , ăn ở nhà mới qua."
Đặng Mai hành động nhanh, như thể nước trong nồi sôi sẵn, chỉ đợi bà , lời từ chối của bà còn kịp thốt , Đặng Mai thả sủi cảo , còn :
“Ăn hãy , nấu xong , bà ăn cũng lãng phí, giờ cũng sớm mà, vội."
Hoàng Vân thể từ chối, chỉ biển hiệu trong quán, thầm nghĩ lát nữa thanh toán sẽ trừ bát sủi cảo hóa đơn.
Đặng Mai nhanh ch.óng bưng một bát sủi cảo lớn lên, mỉm bảo bà nếm thử.
Hoàng Vân một cái trong lòng liền “ồ" một tiếng, lượng thực sự là đầy đặn.
Nếm thử mùi vị cũng tệ, bà ăn sáng khỏi nhà, bụng cũng thực sự đói.
Đặng Mai đối diện, :
“Bà chủ Hoàng, sủi cảo chính là dùng thịt heo nhà bà đấy, mua về từ hôm qua băm nhân gói , bà đừng , thịt heo khác thì sủi cảo gói cũng khác , mùi vị thực sự ngon."
Hoàng Vân khiêm tốn:
“Chủ quán Đặng, là do tay nghề các cô giỏi, đều là tiệm cũ trong trấn cả ."
Bà tuy trong lòng chút hoang mang, nhưng khác khen đồ bán ngon, tự nhiên là vui mừng.
Định đợi Đặng Mai mục đích thực sự, kết quả Đặng Mai nhất quyết , hai chuyện vẫn vui vẻ.
Ngày hôm , Hoàng Vân đến đưa thịt cho Đặng Mai, Đặng Mai chỉ nấu cho bà một bát sủi cảo lớn, lúc còn nhét tay bà một túi sủi cảo tươi, :
“Thấy bà thích ăn, mang ít về nhà cho nhà nếm thử!"
Hoàng Vân bắt buộc từ chối, ăn một bát sủi cảo còn thể trừ hóa đơn, nhưng sủi cảo tươi thì tính .
Tuy nhiên Đặng Mai cũng quyết tâm tặng cho bà, hai giằng co một hồi, cuối cùng vẫn là Hoàng Vân :
“Chủ quán Đặng, bà chuyện gì thì cứ , giúp chắc chắn sẽ giúp."
Bà Đặng Mai cố ý thì đúng là ngu ngốc thật, nhưng nghĩ mãi thông gì đáng để Đặng Mai mưu tính, theo lý mà bà là bán thịt heo, lẽ nên là bà kết giao với Đặng Mai mới đúng, như cũng thể bán nhiều thịt heo hơn.
Chân mày Đặng Mai lập tức nhíu , phịch xuống ghế đẩu, thở dài buồn bã:
“Bà chủ Hoàng, cũng giấu bà nữa.
Bà xem công việc ăn nhà thế nào?"
Hoàng Vân :
“Rất mà, mỗi ngày qua đông."
Hoàng Vân là sự thật, nếu công việc , quán sủi cảo Lão Ma cũng thể mở mấy năm nay .
Đặng Mai buồn bã:
“Chỉ là bề ngoài trông bóng bẩy thôi, chúng mỗi tháng còn trả tiền thuê nhà, điện nước, đây mỗi tháng còn kiếm chút, dạo gần đây tiền công còn sắp đủ trả ."
Hoàng Vân “" một tiếng, thầm nghĩ điều thể nào.
đoán chừng đây chính là lý do Đặng Mai nhiệt tình kết giao với bà, liền thở dài theo:
“Công việc ăn khó khăn lắm, ai cũng dễ dàng gì."
“ tự hỏi lương tâm, sủi cảo nhà mùi vị vẫn , lượng cũng đủ, bà chủ Hoàng bà ăn bà thấy ?"
Hoàng Vân:
“Phải."
Đặng Mai :
“Trước đây công việc ăn nhà vẫn , nhưng kể từ khi ông chủ đối diện gọi đến một sạp bán đồ kho, đồ kho đó cũng mua , mùi vị là nhất đấy!"
Đặng Mai giơ ngón tay cái lên.
Hoàng Vân lúc mới hiểu một chút, hóa đến vì bà, mà là vì Tống Tân Nhiễm đấy.