Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Diệu Hiên cao ngạo “ừm” một tiếng.
Phương Tiểu Hạo :
“Tớ Tống Dư mang thịt bò ngon lắm, lát nữa chúng chi-a s-ẻ với Tống Dư !”
Ngô Diệu Hiên lắc đầu, cao lãnh thốt hai chữ:
“Không cần.”
Phương Tiểu Hạo nghĩ thầm, chẳng quan tâm nhiều thế, lát nữa sẽ lao lên nếm thử đồ của Tống Dư.
Chuông lớp vang lên, cô giáo An đến lớp, thấy lũ trẻ lớp 1-1 tất cả đều ngay ngắn, từng đôi mắt sáng lấp lánh cô, đặc biệt mong chờ điều gì đó.
Cô giáo An cũng úp mở, thẳng:
“Hôm nay là tiệc chi-a s-ẻ món ngon, các em mang theo món ngon thích đến nào?”
“Mang ạ——” tiếng trả lời đồng thanh bên , âm thanh vang dội vô cùng.
Cô giáo An :
“Vậy cùng cô ghép bàn thành cái bàn ăn dài nhé.”
Trong lớp tức thì náo nhiệt hẳn lên, bọn trẻ con việc đầy hăng hái, tuy lúc ghép còn sai sót, nhưng sự hướng dẫn của cô An, sai nhanh ch.óng sửa chữa, lớp học tức thì đổi diện mạo, ở giữa là một chiếc bàn dài ghép từ các bàn học, học sinh ở hai bên.
Cô An bảo mang món ngon , xếp theo thứ tự bắt đầu từ chỗ của nhóm một, thế mỗi bạn nhỏ chỗ của riêng , thể đặt món ngon lên bàn.
Viên Viên thấy thịt bò Tống Dư lấy bên cạnh, chỉ cảm thấy nước miếng sắp chảy .
Cô An đang giảng quy tắc tiệc chi-a s-ẻ, một là lịch sự, nếu nếm món ăn vặt của bạn học khác, nhất định “Mời nếm thử của tớ, chúng chi-a s-ẻ nhé?”
Hai là đùa nghịch chạy nhảy…
Viên Viên chẳng tâm trí cô An giải thích, tham gia hai tiệc chi-a s-ẻ , thuộc làu quy tắc, bây giờ tâm trí đặt cả lên thịt bò của Tống Dư, ánh mắt chằm chằm, sống y hệt như con mèo bắt chuột.
Tống Dư đang nghiêm túc cô An quy tắc, ghi nhớ tất cả lời cô dạy, cảm thấy tiệc chi-a s-ẻ món ngon vui thật đấy.
Trước ở nhà dì, nếu ăn đồ của bạn nhỏ, sẽ đòi trực tiếp, nếu đối phương cho thì động tay động chân cướp.
Đương nhiên, đây việc , thường là cướp.
chạy nhanh, khác đuổi kịp.
Nếu lúc đó bạn nhỏ cướp đồ của , năng t.ử tế với , “Tống Dư, nếm thử của tớ nhé, chúng cùng ăn.”
Tống Dư cảm thấy sẽ đồng ý thôi.
Mẫu giáo thật, cô An cũng , các bạn trong lớp cũng , đều lịch sự, lát nữa cũng chủ động chi-a s-ẻ với các bạn nhỏ khác.
Theo tiếng “Bây giờ tiệc chi-a s-ẻ món ngon chính thức bắt đầu” của cô An, lớp học nhanh ch.óng náo nhiệt hẳn lên, tựa như một giọt nước rơi chảo dầu.
Tống Dư đang định tìm các bạn nhỏ khác, còn kịp nhấc chân, một đám trẻ con ùa tới, tất cả đều chen chúc bàn , từng đôi mắt đầy mong chờ :
Mọi nhao nhao, ồn ào náo nhiệt, giống hệt như chợ:
“Tống Dư, nếm thử của tớ , tớ mang bánh chẻo rán, tớ chi-a s-ẻ với , ngon lắm!”
“Tống Dư, của tớ là mì tôm, chúng chi-a s-ẻ nhé!”
“Tống Dư…”
“Tống Dư chọn tớ , của tớ ngon nhất!”
“Của tớ mới ngon nhất, chọn tớ chọn tớ !”
Tống Dư đám bạn học ùa tới, nhịn mở to mắt, sợ hãi lùi một bước nhỏ, , ai cũng chi-a s-ẻ với ?
Đồ mang đến nhiều, nhiều bạn thế đủ chia .
Đứng cạnh là Viên Viên đồng t.ử chấn động, chuyện gì thế !
Thịt bò ngon lành của !
Cô An cũng chấn động, vội vàng duy trì kỷ luật:
“Các em đừng đổ xô bàn Tống Dư, các bạn nhỏ khác cũng thể chi-a s-ẻ mà!”
Trước tiệc chi-a s-ẻ món ngon bao giờ xảy tình trạng thế , cô An Tống Dư lòng các bạn trong lớp, nhưng lòng nghĩa là đồ cũng ngon.
Đám học sinh chen chúc qua đây gì chứ?!
“Mọi đừng bao vây ở đây, trong lớp còn bao nhiêu bạn nhỏ khác nữa kìa!”
Cô An lớn.
Tống Dư cảm kích cô giáo An một cái, học theo giọng điệu của cô An, bằng giọng sữa khuyên nhủ:
“Thịt bò của con đủ chia , tìm khác ạ.”
Ai ngờ câu thoát khỏi miệng , đám đông chen chúc càng sôi sục hơn, tranh hét lên:
“Tống Dư đổi với tớ !
Không lát nữa hết đấy.”
“Tống Dư quên chúng từng cùng vệ sinh ?
Chúng đổi !”
“Tống Dư tớ còn từng giúp tưới hoa cơ mà!”
“Tống Dư tớ giúp nhặt cục tẩy!
Cầu xin đấy, chúng chi-a s-ẻ !”
…
Có đầu tiên lấy chuyện cũ đe dọa cố gắng lay động Tống Dư, nhanh ch.óng thứ hai, ba, bốn.
Tống Dư ngẩn , rõ ràng là đứa trẻ tự việc của , vô tri vô giác mà các bạn nhỏ khác giúp nhiều việc thế nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-123.html.]
Cậu cầu cứu về phía cô giáo An, đôi mắt ướt át, giống như loại động vật nhỏ nào đó đầy lông lá, gì, chỉ cầu xin sự giúp đỡ.
Cô giáo An chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn, bước lớn lên phía chặn đám trẻ điên cuồng , nghiêm túc :
“Tất cả về chỗ!”
Tuy thật sự ăn đồ ăn vặt của Tống Dư, nhưng vẫn lời, buồn bã ỉu xìu ôm đồ ăn vặt của trở về vị trí.
Cô An ở phía nhất, giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
“Tiệc chi-a s-ẻ món ngon của chúng là tất cả bạn học trong lớp cùng chi-a s-ẻ, chỉ chi-a s-ẻ với một bạn nào đó, các em cũng từng tham gia tiệc chi-a s-ẻ , đều quy tắc mà, hôm nay đứa nào đứa nấy đều lời thế?”
Một học sinh bên lí nhí :
“Vì Tống Dư đến ạ, đồ của Tống Dư ngon dã man~”
Cô giáo An lườm một cái, gắt gao:
“Bên gì đấy?
Đứng lên lớn xem nào!”
Đứa trẻ nhỏ tuổi còn hiểu hàm ý quở trách trong câu của cô An, căng thẳng lên, quả nhiên dùng giọng hào sảng :
“Vì thịt bò Tống Dư mang đến ngon lắm ạ, em chi-a s-ẻ với !”
Viên Viên thấy câu đó chỉ cảm thấy chấn động, thể tin nổi qua.
Chuyện gì thế , hề với bạn nhỏ mà, bạn ?
Giây tiếp theo, đám bạn nhỏ trong lớp như lũ chim líu ríu lên:
“ thế đúng thế, ngon lắm ạ.”
“Ăn cứ bay lên luôn!”
“Là Tống Dư đấy, mua cũng chẳng mua .”
Viên Viên chỉ cảm thấy đầu óc như sắp nổ tung, ai cũng hết ?!
Cô giáo An cũng thấy tim như sắp nổ tung, nhưng còn miễn cưỡng dùng giọng hòa ái :
“Món ngon của tất cả các bạn nhỏ mang đến đều là món thích nhất, chắc chắn cũng ngon.
Thế nhé, chúng hết đặt món ngon của lên bàn, vòng quanh bàn ăn một vòng, xem mang đến món ngon gì nhé.”
Cô An nghĩ , cô cho rằng đám học sinh trong lớp ùn ùn kéo đến bên cạnh Tống Dư là vì tò mò và bắt chước, chỉ cần xem mang đến đồ gì, thì sẽ đổi chi-a s-ẻ món ngon thích thôi.
cô An phát hiện sự thật và dự đoán cách, mỗi bạn học đến chỗ của Tống Dư đều dừng hai ba giây, bước chân chậm , đồng thời đôi mắt sáng rực, ngừng nuốt nước miếng, sống y hệt như mấy đời từng ăn gì.
Cô An ôm trán, nếu để phụ của đám học sinh thấy cảnh , chắc chắn sẽ tưởng mẫu giáo ngược đãi bọn trẻ thế nào chừng.
Có ngon đến thế ?
Chỉ thôi mà nhịn nổi ?
Cô giáo An cảm thấy đám trẻ lớp 1-1 như diễn viên nhập thể .
Cô tin tà ma, đến bên cạnh chỗ của Tống Dư, thấy hai hộp món ngon, một hộp đựng bộ là thịt bò kho, xếp ngay ngắn, mỗi miếng đều đều, màu sắc đỏ tương tự nhiên, trong miếng thịt đính kèm gân bán trong suốt.
Người kinh nghiệm đều loại gân là ngon nhất, đó gọi là mềm dẻo Q sần sật, đầy chất keo.
Hộp khác một nửa là thịt bò miếng một nửa là thịt bò khô, cần chỉ cần ngửi thấy thơm, tiêu và thì là hòa quyện hương cay nồng, mùi thịt bò nướng trộn lẫn trong đó, dệt thành một làn hương thịt quyến rũ thể cưỡng .
Ngay cả cô giáo An là một lớn thấy cũng nếm thử, huống hồ đám trẻ mấy tuổi đầu chẳng tí khả năng kiềm chế nào.
Cô An thừa lúc chú ý nuốt nước miếng, nghiêm túc :
“, duy trì trật tự , những đứa trẻ văn minh nhé.”
“Tuyệt đối đụng tay !”
Cô An đột nhiên tăng âm lượng, dọa cho một bạn nhỏ đang định lẻn cầm thịt bò rụt tay .
Xem xong một lượt cô An cũng thấy đến giờ , bảo bắt đầu chi-a s-ẻ một cách trật tự, lịch sự.
Đám trẻ lớp 1-1 cũng coi như lời, quả nhiên là đổi món một cách trật tự lịch sự, tất cả đến mặt Tống Dư, xếp thành hàng.
Chúng phát hiện xem xong một lượt thì vẫn là của Tống Dư ngon nhất, quyết tâm tìm chi-a s-ẻ.
Cô giáo An thấy chỉ cảm thấy huyết áp như sắp tăng vọt, tự khuyên thôi bỏ bỏ , thích ăn món ngon là chuyện bình thường, cô là một giáo viên thể cưỡng ép học sinh đổi món thích.
Cô nãy xem một lượt, cũng cảm thấy đồ ăn vặt của Tống Dư chắc là ngon nhất, con trong việc thưởng thức món ngon suy nghĩ gần như tương tự .
Tống Dư bận rộn như chú ong nhỏ lấy mật mùa xuân, khi bạn nhỏ hỏi thể chi-a s-ẻ , đều gật đầu “Có thể thể.”
Đưa đồ ăn vặt của , nhận lấy đồ ăn vặt của khác, còn cùng cảm ơn.
Cậu cảm thấy miệng khô khốc, cơ hội nếm thử đồ ăn vặt của các bạn nhỏ khác.
Viên Viên chạy nhanh nhất, là một đứa trẻ lanh lợi, thể độc hưởng xong thì xếp hàng đầu tiên, việc nhờ vị trí địa lý đắc địa, đúng như câu “gần sông nước trăng sáng”.
Chỉ là cũng chỉ đổi một miếng thịt và một sợi thịt khô, vì Tống Dư phía còn nhiều bạn học lắm, một thể ăn nhiều quá.
Viên Viên phồng má, tự khuyên , ăn là .
Cậu trân trọng bỏ miếng thịt miệng, mặt hiện lên vẻ mặt hạnh phúc vui sướng.
À, thịt kho ngon quá .
À, thịt bò thơm quá .
À, nếu cũng là con của dì Tống thì mấy.
Ừm, vẻ … vì bố cũng , nếu con của dì Tống, thì bố con, đáng thương quá .
Để bố đáng thương thế , Viên Viên cảm thấy vẫn nên .
Nếu dì Tống thể sống ở nhà thì .