Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Tân Nhiễm cũng phối hợp vẻ khoa trương:

 

“Ôi, Tiểu Dư giỏi quá !”

 

Thằng bé khúc khích hai tiếng, hạ thấp giọng, nhỏ ơi là nhỏ:

 

“Cô giáo Lâm chỉ dạy một con thôi ạ!”

 

Cô giáo Lâm là dạy bọn trẻ đếm và chơi các trò chơi toán học.

 

Một nọ trong giờ học, cô Lâm mang các con cho quen, kết quả phát hiện Tống Dư nhận nhiều nhất, còn thuộc dạng dạy một hiểu mười.

 

Cảm thấy kinh ngạc xen lẫn tò mò, cô Lâm đưa Tống Dư về văn phòng, xem thử bé nhận bao nhiêu , kết quả khi gợi ý và dạy bảo một chút, cô phát hiện đứa trẻ thế mà thể nhận bất kỳ nguyên nào trong phạm vi một trăm.

 

Cô Lâm im lặng một lát, xoa đầu :

 

“Tống Dư , đừng chuyện cô dạy con hôm nay cho các bạn khác nhé, vì chúng còn học nhận nguyên trong phạm vi một trăm nữa.”

 

Tiến độ giảng dạy thế kéo nhanh quá mức !

 

Nguyên nhân chính là sự tò mò và lòng hiếu thắng nhất thời của cô Lâm.

 

Tống Dư gật đầu, nghiêm túc hứa hẹn, thằng bé thực sự cho ai cả, ngay cả Viên Viên cũng .

 

mà hôm nay cho , chắc nhỉ…

 

Mẹ cũng tính là bạn cùng lớp của con .

 

Tống Tân Nhiễm vung tay:

 

“Được, hôm nay Tiểu Dư thể đếm nhiều tiền hơn một chút!”

 

Tống Dư vui mừng đến mức khép miệng, lộ những chiếc răng sữa trắng ngần.

 

Thằng bé thích đếm tiền, vì mỗi đếm tiền đều khiến cảm thấy vô cùng vui vẻ, trong lòng như thứ gì đó lấp đầy, giống như thạch, giống như mây, thạch thì ngọt ngào, mây thì mềm mại.

 

Trước nhặt nhiều chai nhựa mới bán hai hào, bây giờ chỉ cần một buổi sáng kiếm nhiều hai hào .

 

Trong lòng , chính là lớn giỏi nhất.

 

Mỗi đếm, đều họ nhiều tiền, thể cùng chung sống.

 

Tống Tân Nhiễm cuối cùng cũng đếm xong, sáng nay tổng cộng bán 431.5 đồng, Tống Tân Nhiễm đưa tiền lẻ cho Tống Dư, tính là 430 đồng, bao gồm chi phí nước dùng, giá vốn là 125 đồng, lợi nhuận gộp là 503 đồng.

 

trừ tiền công trả thêm cho Trần Tĩnh Phương và chi phí nước dùng, thì vẫn kiếm hơn hai trăm tám mươi đồng, tương đương với tiền bình thường mất một hai ngày mới kiếm , mà chỉ mất một buổi sáng.

 

Tống Tân Nhiễm cảm thấy bán đồ kho cực kỳ khả thi, dù một tháng chỉ bán 10 ngày, một tháng cũng thể kiếm thêm gần ba ngàn đồng.

 

Số tiền đặt trong một gia đình nông thôn bình thường, chính là thu nhập của một trong suốt một năm.

 

Tống Tân Nhiễm vui vẻ cất tiền ngăn kéo, quyết định chọn một lúc nào đó rảnh rỗi sẽ mang hợp tác xã tín dụng gửi .

 

Tống Dư cũng vui vẻ vuốt thẳng một đồng năm hào, bỏ trong heo đất của .

 

Cậu dùng hai tay nâng heo đất lên lắc lắc, bên trong hơn chục đồng xu, va thành heo đất kêu lạch cạch, tiền giấy va chạm tiếng kêu giòn tan như , đó là một loại tiếng sột soạt, sột soạt, Tống Dư áp tai sát heo đất, mà thỏa mãn vô cùng.

 

Đến bao giờ mới thể lấp đầy heo đất nhỉ?

 

Tống Tân Nhiễm kiếm tiền cũng quên cảm ơn các bà các đến ủng hộ hôm nay, cô thật sự ngờ, các bà diễn xuất sinh động đến , vài câu kéo qua đường .

 

Hoàng Vân cùng cô, trong đình nhỏ bên ngoài quán , các bà thành một vòng quanh bàn, khi ý định của Tống Tân Nhiễm, mặt ai nấy đều như hoa.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Các bà ơi, hôm nay các bà diễn thật đấy, đến cháu còn lừa, tưởng là món cháu ngon đến thế thật!”

 

Một bà :

 

“Tiểu Tống, cháu đừng thế, dối, mang đồ kho về nhà, lão chồng nhà còn tranh đòi ăn đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm:

 

“Là các bà các ông nể mặt cháu thôi, các bà hôm nay tốn bao nhiêu tiền, cháu mang tiền tới , để bù cho các bà, thể để các bà đến ủng hộ mà còn mất tiền .”

 

Các bà lập tức nhao nhao:

 

“Cần tiền gì chứ, đồ ăn là ăn thật, cũng là thật sự thích.”

 

thế, Tiểu Tống cháu ngoan quá !”

 

Một bà uốn tóc ngắn :

 

“Hôm nay lúc mua đùi gà kho về, con dâu lúc đầu còn chê, bảo mua mấy thứ vệ sinh .”

 

, những khác liền hỏi:

 

“Chị Hứa, chị cãi với con dâu đấy chứ?”

 

Những quen đều , chị Hứa thường xuyên mâu thuẫn với con dâu, cũng chỉ là do lối sống khác , chị Hứa cũng lạ, cứ thích mua đồ bên ngoài về ăn.

 

Con dâu thì thích tự tay , bảo thế mới sạch sẽ vệ sinh tiết kiệm.

 

Hai họ đều ý , nhưng cứ hở tranh luận vài câu.

 

Chị Hứa thấy thế, che miệng rộ lên:

 

“Ha ha ha, cãi , con dâu lúc đầu định mang cho mèo hoang ngoài ăn, cháu gái c.ắ.n một miếng, lập tức cho, đòi bằng tự ăn.

 

Con dâu còn khá khó chịu, bảo nó chỉ thích ăn vặt, ngon thế ?

 

Kết quả thử một miếng, cũng gì luôn.”

 

“Các cô cũng đấy, đồ mua về nhà, con dâu chẳng buồn thử lấy một miếng, hôm nay lạ thật đấy, tự ăn hết một cái đùi gà, bảo mất tiền đừng để lãng phí.

 

Trong lòng còn đang thắc mắc, cháu gái liền bảo mua tiếp, hỏi mới là do nó sai nó đấy.”

 

Chị Hứa giơ ngón tay cái lên:

 

“Tiểu Tống, đồ kho của cháu ngon thật, kén chọn như con dâu mà cũng khuất phục .”

 

Có chị Hứa mở đầu, cũng đều chi-a s-ẻ chuyện mang đồ kho về nhà, cả gia đình ai cũng thích ăn!

 

“Nhà thì lão chồng và con trai thích ăn cay, con dâu và cháu trai thích nhạt, ăn chân gà kho, ai cũng khen ngon.

 

Tay nghề của Tiểu Tống cháu thật đáng nể, chinh phục tất cả những khẩu vị khác .”

 

“Ta mua về nhà con trai lúc đầu còn bảo lãng phí tiền đấy, kết quả ăn xong đùi gà, liền lấy tiền đưa bảo mai mua tiếp.

 

Tiểu Tống, định hỏi cháu, mai cháu bán hàng ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-121.html.]

“Cháu phiên chợ mới bán ạ, các bà ăn thì cháu để dành cho.”

 

“Được!

 

Tiểu Tống cháu nhớ để dành nhiều đấy!”

 

Hoàng Vân bên cạnh đến tận mang tai, Tống Tân Nhiễm là bạn của cô, mấy bà khen Tống Tân Nhiễm chẳng là đang khen cô ?

 

Trong lòng cô cũng khá đắc ý, đồ kho Tống Tân Nhiễm ăn thử từ mấy ngày , chỉ chân gà các loại, mà còn cả thịt thủ lợn kho nữa, nước kho còn múc cho cô một bát, hôm nay ăn mì mới ăn nốt chỗ nước kho cuối cùng, đúng là dư vị ngọt ngào.

 

Đinh Tư Tư còn đang suy nghĩ để hỏi dì Tống của cô xin thêm một bát nước kho nữa đây.

 

Tống Tân Nhiễm trong lòng cảm động vui mừng, :

 

“Các bà ơi, các bà cháu đỏ cả mặt .

 

Hôm nay thực sự cảm ơn các bà, các bà đến ủng hộ, chắc chắn cháu bán hết .”

 

Chị Hứa tươi rạng rỡ:

 

“Cháu đừng thế, hôm nay diễn cái thấy vui phết!

 

Trước chỉ xem tivi, nay tự cứ như cũng đang đóng phim .”

 

thế!”

 

Một bà khà khà, “Ta còn đóng phim thú vị thế , tự diễn mà diễn xong cứ .”

 

“Chưa ai đấy, theo thấy trấn nên đến phim, cũng thể đóng .”

 

“Tiểu Tống, nhu cầu cứ gọi bọn nhé!”

 

Tống Tân Nhiễm dở dở , thầm nghĩ đám bà đúng là tâm lý còn hoạt bát hơn cả trẻ tuổi.

 

Hoàng Vân mà cũng thấy động lòng, cô vẫn chơi trò thú vị thế bao giờ, nếu hôm nay phiên chợ cô trông sạp thịt, chắc chắn tham gia .

 

“Tân Nhiễm, cần kịch bản để tạo hiệu ứng, sạp hàng của tớ cứ để tớ trông, nhất định cho tớ diễn với.”

 

Tống Tân Nhiễm đều đồng ý hết:

 

“Được , đều đến cả.”

 

Thầm nghĩ, thảo nào câu tục ngữ “Trong nhà một già như một báu vật” quả sai.

 

Hơn chín giờ tối, Phạm Dũng Bình đến đón Trần Tĩnh Phương tan .

 

Vừa đón , Phạm Dũng Bình liền hỏi ngay:

 

“Cửa hàng đồ kho xếp hàng ở cổng chợ hôm nay là của các ?”

 

Trần Tĩnh Phương ngạc nhiên:

 

còn mà ông ?”

 

Chuyển sang kiềm chế :

 

“Xem món đồ kho của Tân Nhiễm nổi danh khắp nơi đây.”

 

Phạm Dũng Bình “” một tiếng, kinh ngạc :

 

“Thật là các !

 

Hôm nay xe lúc về, cứ nhất quyết đòi chia bớt thịt kho cho họ, còn sợ họ nhận nhầm quán chứ.

 

Rõ ràng lúc mua đông, một lát xếp hàng ?”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Ông mấy phút thì đến, chúng đầy mười giờ bán hết sạch, ăn lắm.”

 

Phạm Dũng Bình tự vẫn còn chút khó tin, đồng thời thông suốt:

 

“Trên phố bán đồ kho nhiều thế, cứ đổ xô mua quán của các ?”

 

Trần Tĩnh Phương vui:

 

“Đó là vì vị của chúng ngon, hơn nữa cũng nhiều, đến mua còn mua , chỉ thể hẹn mai sớm thôi.”

 

Phạm Dũng Bình vô cùng kinh ngạc, chỉ cảm thấy phá vỡ cả trí tưởng tượng của .

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Ông còn cảm ơn đấy, nếu ở chỗ Tân Nhiễm, ông nghĩ ông mua ?

 

Ông ăn đến chán nên mới thấy gì đặc biệt, khác mua còn , chẳng càng thấy ngon hơn ?”

 

Phạm Dũng Bình lầm bầm:

 

“Là thế …”

 

“Giờ ông phục , lúc còn nghĩ chúng bán hàng đấy.”

 

Trần Tĩnh Phương bây giờ vui sướng vô cùng, một là vui vì đồ kho nổi tiếng, hai là trong lòng cảm giác hả hê.

 

Phạm Dũng Bình :

 

“Phục , lúc cứ tưởng mua thì khác chắc cũng thế, ngờ suy nghĩ của khác đến .”

 

Nói ông cố chấp cũng đúng mà linh hoạt cũng chẳng sai.

 

Chồng Trần Tĩnh Phương khi bán đồ kho, ông nghĩ ăn kiểu chạy .

 

Kết quả hôm nay bán một cái, căn bản lo mua!

 

Sự thật dạy , một là đủ.

 

mà, sạp hàng mới mở của các , lúc thì , lúc đông nghịt xếp hàng thế?”

 

Trần Tĩnh Phương tùy ý đáp:

 

“Mọi ăn thấy thích, mua tiếp đấy mà.”

 

sự thật cho chồng , hôm nay cô cũng hỏi Tống Tân Nhiễm chuyện , mới hóa đến cổ vũ.

 

Trần Tĩnh Phương lúc đó xong ngạc nhiên vô cùng, còn bao giờ nghĩ đến cách , quan trọng nhất là, mấy bà đó diễn thật, lừa cả cô, còn tưởng là nhầm quán.

 

Giờ cô Tống Tân Nhiễm ăn trường thịnh , chỉ tay nghề giỏi, còn thông minh, cô còn chẳng cái chiêu .

 

Sau khi bán đồ kho kiếm tiền, Tống Tân Nhiễm quyết định hào phóng một phen, mua hơn chục cân thịt bò.

 

Thời buổi thịt bò đắt gấp đôi thịt lợn, hơn nữa cơ bản cũng chỉ dùng để xào, thịt bò là loại cực kỳ cần kỹ thuật tẩm ướp và lửa xào, để ý xào già quá, răng kém một chút là nhai nổi.

 

 

Loading...