Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
……
Các bà cụ , thậm chí còn bắt đầu tranh giành :
“ đến , để mua , đồ nhiều các bà đừng mua hết của !”
“Xếp hàng , xếp hàng , đừng để chen lấn!”
Một nhóm sáu bảy bà cụ lập tức xếp thành một hàng, bầu khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên, từ chỗ ai đoái hoài đến chỗ buôn bán hồng hồng hỏa hỏa, thế mà chỉ mất đầy một hai phút đồng hồ.
Trần Tĩnh Phương cảnh mà ngây cả , phản ứng đầu tiên chính là những bà cụ nhận nhầm sạp ?
Hôm nay họ mới bày hàng đầu, những bà cụ cứ như thể họ là một tiệm lâu đời chuyển từ nơi khác đến .
Cô cũng nên giải thích là cứ đ-âm lao theo lao, chỉ đành Tống Tân Nhiễm với ánh mắt cầu cứu.
Khóe miệng Tống Tân Nhiễm khẽ giật một cái, cô nhận vài trong họ, ngay từ cái đầu tiên là do Hoàng Vân mời đến để ủng hộ việc ăn, giúp cô tạo khí náo nhiệt.
Chỉ là, thế quá khoa trương …?
Một bà cụ trong đó cất giọng lanh lảnh gọi:
“Bà chủ, đóng gói cho chứ, cháu trai đang đợi ở nhà đây , nếu tại đồ nhà cô ngon, còn lâu mới thèm chạy xa thế !”
Nói xong, còn nháy mắt với Tống Tân Nhiễm một cái, sợ cô .
Tống Tân Nhiễm vội vàng phối hợp diễn kịch, đóng gói mỉm :
“Bà cụ , đồ kho nhà cháu là đồ mới , tươi ngon nhất đấy, cháu trai bà đúng là ăn!”
“Đồ kho nhà cô ăn một cái là ngay tươi ngon sạch sẽ, hương vị chẳng ai sánh kịp !”
Họ như đang trò chuyện bâng quơ, nhưng to, qua kẻ ít, nhanh ch.óng ghé sát hỏi:
“Cái bán cái gì , hương vị thực sự thế ?”
Con luôn tâm lý bầy đàn, thấy chỗ đông đều ghé xem náo nhiệt, kết quả là một tràng những lời khen ngợi khoa trương của nhóm các bà cụ.
rõ ràng cách ở trấn hiếm ai dùng qua, đều tin sái cổ, ngay lập tức xếp hàng mua.
Bà cụ lập tức :
“Đây là cánh gà kho, hương vị tuyệt đỉnh, cháu trai là một đứa trẻ kén ăn như thế mà còn chỉ đích danh đòi ăn đồ của nhà đấy.”
Bà cụ xong, bà cụ tiếp lời ngay:
“Cái cái gì thế, mua thì xếp hàng chứ!”
Người hỏi chuyện vốn dĩ chỉ định xem thử thôi, kết quả thấy còn xếp hàng, trấn mua đồ gì chuyện xếp hàng bao giờ, tức khắc cảm xúc kích động hẳn lên.
Lại bà cụ kêu lên:
“Đừng chen lấn nhé, các mua hết lấy gì mà ăn, đồ vốn dĩ chẳng nhiều!”
Người hỏi chuyện qua, quả nhiên đồ còn bao nhiêu, trong lòng bỗng chốc lo lắng, cảm giác nếu mua là mất phần hời, vội vàng xếp phía .
Chỉ một lát , hàng dài mười mấy .
Người mới đến thấy thì kinh ngạc lắm, vội vàng lên xem xem xếp hàng để gì, ai cũng , cái gì mà tranh mua thì chắc chắn là đồ .
Kết quả thấy là đồ kho, còn là chân gà kho các loại.
“Nghe nhà vị ngon lắm, lát nữa mua nhiều một chút về đón con.”
“Đông xếp hàng thế thì sai !”
Người qua kẻ thấy thế, cảm thấy cái gì mà đều bảo thì nhất định kém, thấy đồ còn bao nhiêu, sợ vớ phần hời, lập tức cũng xếp hàng.
Trần Tĩnh Phương bây giờ đầu óc cuồng, tay chân đóng gói như một cái máy, chuyện gì thế , mười phút còn chẳng một mống , giờ xếp hàng dài thế ?
Tống Tân Nhiễm cũng dừng tay, thu tiền lẻ trả tiền thừa, bắt chuyện với khách hàng.
“Bà chủ, đồ của cô đủ bán thế?”
Tống Tân Nhiễm :
“Đủ ạ đủ ạ, trong xe của cháu vẫn còn, mang hết để tránh bẩn thôi.
cũng còn nhiều lắm , các cô các bác đang xếp hàng bây giờ đều mua hết ạ!”
“Bà chủ, đồ kho của cô thế nào mà thơm thế!”
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Tay nghề gia truyền của nhà cháu đấy ạ, các bác đừng cháu trẻ mà lầm, cháu học từ cháu từ nhỏ đấy, trong nhà cũng truyền qua mấy đời .”
“Chà, thế thì đúng là tiệm lâu đời !
Chẳng trách đông thế !”
Tống Tân Nhiễm :
“Toàn là khách quen ủng hộ thôi ạ, ai ăn chân gà kho của cháu thì ai là mua tiếp !”
Cô năng lưu loát, vẽ vời đủ kiểu:
“Người ở thành phố Vĩnh Yển đến ăn còn khen nức nở, còn đặc biệt bắt xe đến mua đấy ạ!
Mua một lúc năm sáu cân mang về ăn!
Bảo là ở thành phố cũng tìm cái vị của cháu.”
“Hú!
Bà chủ cô ăn lớn thật đấy!”
Tống Tân Nhiễm khiêm tốn:
“Cũng nhờ ủng hộ thôi ạ.”
Tống Tân Nhiễm tán phét những chuyện cũng thấy đỏ mặt, nhớ kiếp đến các điểm du lịch ăn uống, một quán nào đó, cũng treo biển tiệm bao nhiêu năm, chủ quán còn tán phét với khách, bảo nước XX ăn xong về luôn, còn thuê nhà ở ngay khu chung cư bên cạnh để ngày nào cũng ăn đồ của nhà ông .
Lời qua đúng là quá khoa trương, nhưng vẫn tin, và quán đó buôn bán vẫn cực kỳ .
Tống Tân Nhiễm nghĩ, cô cũng khá là chất phác , nước ngoài ăn đồ kho của cô xong chịu về, chỉ lấy ví dụ thành phố Vĩnh Yển thôi.
Rõ ràng, cái chiêu của cô dùng ở trấn Lĩnh Đức cũng cực kỳ hiệu quả, xếp hàng ngày càng đông, những ban đầu chỉ định mua vài cái chân gà ăn thử, cũng cái bầu khí cổ vũ mà mua hẳn mấy đồng tiền hàng.
Trần Tĩnh Phương lấy đồ kho từ trong xe hai , cảm thấy phiền phức, ghé sát tai Tống Tân Nhiễm :
“Hay là mang hết lên , cũng để khỏi sốt ruột.”
Tống Tân Nhiễm :
“Chính là họ sốt ruột đấy, đừng lấy quá nhiều một lúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-119.html.]
Trần Tĩnh Phương hiểu lắm, nhưng vẫn theo lời Tống Tân Nhiễm.
mua đồ là tinh ranh nhất, những xếp hàng phía còn đặc biệt hỏi những khách mua đồ kho:
“Vị thế nào bác, thấy xếp hàng dài thế , vẫn nếm qua!”
Đối với câu hỏi , Tống Tân Nhiễm chẳng hề lo sợ, cô cực kỳ tự tin hương vị những món , hào phóng :
“Các khách hàng mua thể nếm thử một chút, cho hương vị thế nào ạ.”
Cũng mua xong là nhịn , nếm một miếng, miệng là lập tức ăn thêm miếng nữa, khen ngớt lời:
“Ngon!
Hương vị cực kỳ !”
Cũng chỉ một ăn đồ như , thi lên tiếng:
“Đây là đầu tiên ăn chân gà kho ngon thế !”
“ là hổ danh tay nghề gia truyền!”
Một thể dối, hai thể kịch, nhưng nhiều cùng bảo thì chắc chắn là !
Lại thêm nối hàng dài phía , còn kẻ đục nước b-éo cò chen lấn, Tống Tân Nhiễm mời về chỗ cũ.
Trần Tĩnh Phương chỉ cảm thấy đóng gói đồ mà cứ như đang dây chuyền ở nhà máy thủy tinh , đầu óc sắp trống rỗng đến nơi .
Sao mà đầu họ bày hàng buôn bán thế chứ!
Tống Tân Nhiễm liếc đồ kho còn nhiều, cái hàng dài, đích đến cuối hàng :
“Mọi phía đừng xếp hàng nữa ạ, đồ kho nhà cháu sắp hết .”
Người đang xếp hàng lập tức hỏi:
“Bà chủ, chúng mua đấy?”
“Được ạ!”
Tống Tân Nhiễm :
“Còn một ít nữa, chắc là đủ cho mua.
Cháu các bác đến xếp hàng mà mua lãng phí thời gian.”
Lời của cô thật thấu tình đạt lý, xong đều thấy hài lòng.
Khách đang xếp hàng :
“Bà chủ cô nhiều nhiều chút mới đủ bán chứ!”
Tống Tân Nhiễm :
“Cái tay nghề gia truyền chỉ cháu thôi, sức lực hạn, yêu thích là cháu mừng lắm .”
“Bà chủ buổi chợ tới cô đến nữa ?”
Buổi chợ tới, tức là ngày họp chợ tiếp theo.
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Mọi yêu thích thì chắc chắn cháu sẽ đến, lúc đó vẫn ở chỗ , để khỏi tìm thấy.”
Người khách cuối cùng trong hàng tới một cái, thấy đồ còn nhiều, chỉ hai cái chân vịt, ba cái đùi gà, hai cái cổ vịt, ba cái chân gà, một đống nhỏ ch.óp cánh gà, bèn dứt khoát :
“Bà chủ, đóng gói hết cho , tính giá rẻ rẻ một chút nhé.”
Tống Tân Nhiễm cũng sảng khoái:
“Bác đúng là may mắn, mua hết luôn, tính bác năm đồng năm thôi, chỗ ch.óp cánh gà cháu tặng bác đấy!”
Khách hàng mặt mày hớn hở:
“Được!
Bà chủ cô sảng khoái, ăn đấy, đến mua.”
“Bà chủ túi , cho thêm một cái, nếm thử cái vị xem .”
Nói đoạn, tay khách thò túi nilon, kẹp lấy một cái ch.óp cánh gà ném miệng.
Bình thường, đồ kho bán về cùng do gió thổi nước sẽ bay , cảm giác khi ăn sẽ cứng và khô.
cái ch.óp cánh gà như , miệng là ngay nước kho tràn trề, thịt da căng mọng, hương thịt b-éo ngậy, giống hệt như mới vớt từ nồi kho .
Người khách ăn mà chân mày giãn hẳn , liên tục khen ngợi:
“Bà chủ, chẳng trách cô buôn bán , cái ngon thật!
Lần đến mua!”
So với câu “ đến” khách sáo lúc nãy, câu chân thực hơn nhiều, còn bảo:
“Lần bà chủ nhớ chuẩn nhiều nhiều nhé!”
Tống Tân Nhiễm đáp:
“Dạ !”
Phía bên , Phạm Dũng Bình cũng lên chuyến xe buýt trở về nhà, tay còn xách một túi lớn đồ kho, hôm nay là nhận lệnh của vợ đặc biệt mua cái .
Chỉ là Phạm Dũng Bình đang thầm nghĩ, lúc đến đó, các loại đồ kho vẫn còn nhiều thế, trông vẻ chẳng bán bao nhiêu, hôm nay chắc là lỗ vốn .
Phạm Dũng Bình lắc đầu, bảo ở trấn chỉ thịt đầu heo kho là bán chạy nhất, mà Trần Tĩnh Phương cứ tin.
Cho dù bà chủ của cô hương vị thực sự ngon, nhưng cũng thể chống thị trường mà.
Dù ngã mới đau, cũng may bây giờ thời tiết lạnh, đống đồ ăn hai ba ngày cũng hỏng, nhà họ đông , ăn hết , lãng phí.
Phạm Dũng Bình xe đợi mười mấy phút, những chuẩn về nhà cũng lục tục lên, dần dần chen kín cả toa xe.
Xe bắt đầu khởi động, lắc lư di chuyển, xe tán gẫu:
“Cổng chợ thực phẩm mới mở một hàng đồ kho, buôn bán đến mức xếp hàng dài!”
“Hóa là bán đồ kho , qua đó thấy nhiều đang mua, cái gì mà xếp hàng chứ, đồ kho bán đầy đường đấy thôi.”
Phạm Dũng Bình thầm nghĩ đúng là , bán đồ kho đầy đường, nhưng đặc biệt đến khu chợ đó, thấy hàng đồ kho mới mở nào xếp hàng dài nhỉ?
“Cái hàng đó khác hẳn, tay nghề gia truyền mấy đời, hương vị ngon tuyệt vời, bán chẳng đủ mà mua !”
“ nếm thử , khoác , hương vị của nhà là mấy nhà khác mấy đời cũng theo kịp .”
“Các huyền huyễn thế, thực sự ngon đến ?”