Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Họ bắt đầu phân chia phòng ngủ, Tinh Tinh và Xán Xán sẽ ở cùng phòng với Tô Anh, Hàn Cảnh Viễn, Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam ở chung một phòng với .

Trời cũng sắp tối, Hàn Cảnh Viễn : “Tối nay chúng sẽ ăn ở nhà hàng quốc doanh.”

Tô Anh gật đầu, khi xuống lầu thì thấy Hàn Kinh Thần đang đá bức tường ở phòng khách, giống một con nhím đang xù lông.

Tô Anh : “Hàn Kinh Thần, chúng định ăn thịt ở nhà hàng quốc doanh, con ?”

Nhắc đến ăn thịt, đứa trẻ con nào nhịn , cũng .

Điều kiện gia đình của Hàn Kinh Thần thể coi là , nhưng hiện giờ mua cái gì cũng dùng phiếu cấp, mỗi tháng ở Bắc Kinh cũng chỉ ăn thịt vài mà thôi.

cũng ăn thịt.

Tô Anh gọi một đĩa thịt kho cho bọn trẻ ăn, Hàn Cảnh Viễn đỏ mặt, : “Không phiếu thịt , đợi tháng .”

Tô Anh móc từ trong túi phiếu gạo, dầu và thịt mà Cố Thành Phong đưa cho, : “ , là của chồng đưa cho.”

Ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn buồn bã, suy xét chu , vốn dĩ nên tìm trao đổi vài phiếu thịt và phiếu lương thực khác nữa.

Tô Anh đưa phiếu, đưa tiền, gọi một đĩa thịt kho tàu, một cà tím nướng. Đây là hải đảo, cá tôm ở đây cũng nhiều hơn thịt. Họ gọi thêm món tôm và cá.

Một bữa cơm mà họ dùng hết tất cả phiếu cá và phiếu thịt.

Thật trong gian của cô cũng cất giữ một vài vật liệu cơ bản như gạo và t.h.u.ố.c, ban đầu cô cảm thấy những thứ cũng quan trọng lắm, nhưng bây giờ xem đây đều là những vật liệu sinh hoạt khan hiếm.

Trong lúc ăn cơm, Hàn Cảnh Viễn : “Bản báo cáo kết hôn chính ủy phê duyệt, bây giờ thể đến lấy giấy chứng nhận kết hôn.”

Tô Anh cũng nghĩ nên lấy giấy kết hôn sớm một chút, nếu lấy chậm chừng còn chuyện gì đó xảy .

: “ đầy đủ giấy tờ và tài liệu, sáng mai để đến lấy đơn đăng ký kết hôn ?”

“Được.”

Một đĩa thịt kho tàu cũng mười tệ, Tô Anh thấy Hàn Cảnh Viễn chịu ăn thì gắp cho một miếng thịt ba chỉ mỡ.

Hàn Cảnh Viễn ngẩng đầu : “Để đó cho bọn trẻ ăn .”

Tô Anh : “Không bọn trẻ cũng ăn , đây là phần của .”

Bốn đứa trẻ đều Hàn Cảnh Viễn, đặc biệt là Hàn Hâm Tinh, trong lòng tràn đầy mong đợi.

Hàn Cảnh Viễn nghĩ thầm rằng nếu nhường cho ai ăn thì cũng đều bất công, lập tức quyết định, chính ăn luôn.

Những đứa trẻ mới cúi đầu ăn phần của .

Tô Anh lấy một đôi đũa gắp cho một miếng thịt kho tàu béo ngậy, cho miệng là tan , cô thỏa mãn thở dài, thịt heo đời thật ngon.

Cố Tri Nam vốn định gắp thịt trong bát của cho Xán Xán ăn, nhưng trong bát của chỉ một miếng thịt, sợ sẽ Tinh Tinh vui.

Hơn nữa chị dâu bây giờ và chị dâu giống . Trước khi mất trí nhớ, chị đều để dành thịt cho và Xán Xán ăn.

Bây giờ, thịt chia đều cho cùng ăn.

Cậu cảm thấy chị như bây giờ thật , bởi vì ai là thích ăn thịt hết.

Cậu gắp miếng thịt kho của lên và ăn.

Rốt cuộc, Hàn Kinh Thần thấy với em gái: “Tinh Tinh, miếng thịt cho em ăn.”

Hàn Hâm Tinh che chiếc bát của : “Anh, cần phá hoại quan hệ của em và Xán Xán, tự ăn thịt của , em cần .”

Hàn Kinh Thần: …… Cậu yêu quý em gái cũng sai?

Tô Anh khích lệ : “Tinh Tinh giỏi quá, đúng thật là một chị , các con đều phát triển não bộ và cơ thể của , phần thịt của ai tự ăn .”

Tinh Tinh đắc ý mà ưỡn bộ ng.ự.c nhỏ của : "Đương nhiên , khi nào em lớn hơn trai, lúc đó em sẽ trở thành chị gái.”

Hàn Kinh Thần: “Em , con gái thể cao hơn con trai .”

“Nếu ăn thịt, thể sẽ cao bằng em .”

“Không , cho em ăn.”

Hàn Kinh Thần hầm hừ gắp thịt lên ăn.

Tuy nhiều thịt lắm, nhưng tôm cá nhiều, bọn trẻ nhường thức ăn cho nữa mà tự giác chia đều chỗ tôm cá cho .

Hàn Cảnh Viễn thấy vô cùng mắt, tranh đoạt, dạy dỗ bọn trẻ thật , chắc chắn chúng thể chung sống hòa thuận với .

Anh với Tô Anh về chuyện của Kiều Lan Lan và Đinh Sùng: "Kiều Lan Lan xem mắt với lão Đinh mà cho chủ nhiệm Kiều . Đến bây giờ chủ nhiệm Kiều vẫn còn tưởng rằng cháu gái của cô sẽ lấy .”

“Chính ủy Quý một tìm chuyện, Kiều Lan Lan cầu xin , chuyện hôn lễ hết thể để chủ nhiệm Kiều , hy vọng chúng thể phối hợp một chút.”

Tô Anh nghĩ đến khí chất thuần khiết của Kiều Lan Lan, khí chất màu lục nhạt của cô nhiều vết nứt, chứng tỏ rằng chịu ít tổn thương.

Để c giữ sự lạc quan và bụng như khi trải qua những khó khăn thật dễ dàng.

: “Chúng cũng coi như .”

……

Trùng hợp là, hôm nay Kiều Cửu Hương quá bận chuẩn cho hôn lễ tập thể nên nấu ăn. Cô đến nhà hàng quốc doanh mua hai món sẵn mang về .

Vừa cửa, cô thấy Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn dắt theo bốn đứa trẻ đang ăn cơm. Cô vui nhưng nghĩ, thể là Hàn Hâm Tinh tìm Cố Xán Xán chơi nên Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn mới gặp .

Trước khi bằng chứng, thứ đều thể đổi, cô với các đồng nghiệp trong cơ quan rằng, Hàn Cảnh Viễn sắp trở thành cháu rể của , sẽ trở thành họ hàng với nhà họ Hàn.

Trong lòng cô vang lên hồi chuông cảnh báo, nếu như Hàn Cảnh Viễn trúng Tô Anh, đổi ý chuyện hôn sự với Kiều Lan Lan, cô sẽ vô cùng mất mặt.

nhịn mà chạy tới: "Tiểu Tô , cô cũng từng tiếp xúc với những đồng chí nữ đính hôn, nên quá gần gũi với những đồng chí nam.”

Đặc biệt là Hàn Cảnh Viễn.

Tiểu yêu tinh ý gì, tranh giành đàn ông của cháu gái .

Đàn ông mà, ai mà yêu cái , tuy Kiều Lan Lan thanh lệ đoan trang, nhưng thể so sánh với đôi mắt đào hoa quyến rũ của Tô Anh , một ai thể học .

rằn Hàn Cảnh Viễn thể gặp Tô Anh hôn lễ, những dắt bọn trẻ mà còn dính líu đến Tô Anh.

Kiều Cửu Hương giáo huấn Hàn Cảnh Viễn: "Đồng chí Hàn, Tô Anh mất trí nhớ hiểu chuyện, cần tránh nghi ngờ ?”

Cố Tri Nam và Hàn Cảnh đều thấy và hiểu ý của cô , tức giận đập bàn dậy.

Tô Anh kéo Cố Tri Nam xuống: "Người lớn đang chuyện, chuyện của các con.”

Hàn Cảnh Viễn đưa mắt hiệu với mấy đứa trẻ, ý bảo bọn họ cần nhiều.

Sau đó : “Chủ nhiệm Kiều, cô quá lo chuyện bao đồng , đây là nhà hàng quốc doanh, nhà cô, ăn cơm với ai thì ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-7.html.]

Chủ nhiệm Kiều nghĩ tới việc Hàn Cảnh Viễn là chân trong chân ngoài như , sớm điều thì sẽ giới thiệu cho Lan Lan.

“Doanh trưởng Hàn, đừng đắc ý, kết hôn thì cũng ly hôn , nếu như gia đình chúng đổi ý hôn lễ, cũng sẽ mất hết mặt mũi.”

Tô Anh : “Chủ nhiệm Kiều, và đồng chí Hàn còn kết hôn, lẽ một chút tự do của chính cũng , dù kết hôn , ăn cơm với đàn ông nào, chồng cũng quản , huống chi là cô.”

Cô còn quên dùng chân đá một cái đàn ông ở gầm bàn: "Hàn Cảnh Viễn, xem đúng ?”

Hàn Cảnh Viễn : “Cô là một chủ kiến, nào dám quản cô.”

Giọng điệu ái khiến Kiều Cửu Hương yên, còn kết hôn tán tỉnh như , cứ chờ xem.

Chờ hôn lễ tập thể xong xuôi , hãy để lão Đinh dạy cô các quy tắc con dâu!

Kiều Cửu Hương tức giận đến mức quên mua thức ăn mà cứ thế về nhà. Quý Bình Lương ở nhà nửa giờ, thấy nồi và bếp nguội lạnh, hỏi: “Tối nay ăn món gì đây?”

Kiều Cửu Hương tức giận: "Ăn ăn ăn, chỉ ăn, em Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn chọc cho tức c.h.ế.t .”

Quý Bình Lương tật giật : "Làm ?”

“Hai bọn họ cùng ăn cơm ở nhà hàng quốc doanh, thật kiểm điểm, may là Lan Lan thể kiềm chế đàn ông. Sau khi hai kết hôn , em xem Hàn Cảnh Viễn sẽ thể hiện mặt em như thế nào.”

Quý Bình Lương chột : "Anh nhớ , lão Từ tìm việc, về doanh trại, em cứ ăn cơm .”

“Anh chạy cái gì, em còn xong , tìm lão Đinh chuyện , đàn ông khí thế, bảo khi kết hôn hãy quản vợ thật .”

Quý Bình Lương đáp lấy lệ: “Được , nhất định sẽ với .”

Sắp c.h.ế.t mất , Quý Bình Lương cảm thấy đào cái hố tự chôn thôi.

……

Ngày hôm , Tô Anh vài Hàn Cảnh Viễn đến Cục Dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Đó là một tờ giấy đóng dấu đỏ, với tờ giấy , họ trở thành một cặp vợ chồng hợp pháp.

Hàn Cảnh Viễn thấy cửa Cục Dân Chính một tiệm chụp ảnh, trong lòng khẽ động, chụp một tấm ảnh cưới để gửi cho lão gia.

Tô Anh đồng ý .

Suy cho cùng, hai kết hôn chỉ là thỏa thuận cùng nuôi con, cô cũng nghĩa vụ chụp ảnh cưới cùng .

Tô Anh thấy Hàn Cảnh Viễn cứ do dự cửa tiệm chụp ảnh, cũng rời , bèn hỏi: “Anh chụp ảnh cưới ?”

Hàn Cảnh Viễn hai mắt sáng lên, trong lòng dâng lên một tia hy vọng: "Cô đồng ý ?”

Chẳng chỉ là chụp ảnh thôi , gì mà , cô còn nguyện ý chuyện vợ chồng với chứ đừng chỉ là chụp ảnh cưới.

Tô Anh tiệm chụp ảnh đầu tiên, Hàn Cảnh Viễn vội vàng dẫn bốn đứa trẻ : "Các con cũng chụp ảnh , chụp như thế nào cũng .”

lúc Kiều Lan Lan và lão Đinh cũng ở tiệm chụp ảnh, bọn họ đến sớm hơn Tô Anh một chút, lúc cũng chụp ảnh xong.

Thời đại chụp ảnh cưới đơn giản, về cơ bản đều chọn quân phục màu xanh, ống kính chụp ảnh, coi như là ảnh cưới.

Kiều Lan Lan vẫn mặc bộ quân phục màu xanh, trông khí thế, Tô Anh hâm mộ hỏi Hàn Cảnh Viễn: " thể mặc bộ để chụp ảnh ?"

Hàn Cảnh Viễn đang mặc bộ quân phục mẫu 65 cân, : "Có thể chứ."

Tô Anh vui vẻ quần áo.

Chẳng những cô thể mặc, những đứa trẻ cũng quân phục, Tô Anh kêu bốn đứa trẻ đều đồ: "Lát nữa chúng sẽ chụp ảnh chung.”

Cô chỉ tết một b.í.m tóc, Hàn Cảnh Viễn còn chút lúng túng nên xa, cách giữa hai còn thể nhét thêm một nữa.

Nhiếp ảnh gia nóng nảy: "Đồng chí nam bên , cưới vợ xinh như , nên xích gần chút chứ.”

Tô Anh cảm thấy Hàn Cảnh Viễn đang ngại thì chủ động tới gần, còn ôm lấy cánh tay , nhiếp ảnh gia lúc mới lòng ấn nút chụp hình.

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn cùng chụp một bức ảnh, đó là hai lớn, bốn đứa trẻ chụp ảnh chung. Thời gian còn đều là bốn đứa trẻ chụp mười mấy bức ảnh.

Lúc tính tiền, Hàn Cảnh Viễn bỏ thêm tiền để tiệm chụp ảnh rửa hai tấm, giải thích với Tô Anh rằng: “Đến lúc đó gửi cho ông nội một tấm, chúng giữ một tấm.”

Tô Anh cảnh gia đình của Hàn Cảnh Viễn, vẫn còn sống nên hỏi: “Được, thì ?”

“Không cần cho bà .”

Không cho xem, tức là quan hệ giữa hai con lắm, Tô Anh tiếp tục hỏi nữa.

“Cô đến cơ quan cung cấp và tiếp thị để mua gì đó ?” Hàn Cảnh Viễn đề nghị.

Tô Anh và là thỏa thuận kết hôn, ngoài trừ chuyện về việc tiền trợ cấp khi kết hôn, những thứ khác cô cũng .

Hàn Cảnh Viễn trong lòng băn khoăn.

“Trên chỉ còn hai mươi tệ thôi.” Tô Anh , mua chút đồ, mà vì cô tiền.

Hàn Cảnh Viễn ngây một lúc, đó đỏ mặt, đưa Tô Anh một cuốn sổ tiết kiệm: "Cô cầm thứ , vốn dĩ nên đưa cho cô từ lâu.”

Tô Anh mở cuốn sổ tiết kiệm xem, đó là tận một nghìn một trăm nhân dân tệ, dựa theo mức tiêu thụ hiện tại, đây là một tiền lớn.

Cô giật hỏi: “Cho ?”

Hàn Cảnh Viễn : " , cô tiêu như thế nào thì cứ tiêu , nhưng mà mắt đây là tiền tiết kiệm mà tích góp .”

Tô Anh kinh ngạc : "Anh thể tiết kiệm tiền , đưa hết tiền sinh hoạt cho vợ ?”

Hàn Cảnh Viễn thấp giọng giải thích: “Trước khi chúng thỏa thuận hôn nhân, mỗi tháng đều giao một nửa tiền trợ cấp cho vợ cũ, một nữa tiền còn đều giữ tiết kiệm.”

Tô Anh nhịn hỏi: “Anh gửi cho cô một nửa, vì cho tận tám mươi tệ?”

Hàn Cảnh Viễn đỏ mặt, nên giải thích như thế nào, đến mấy đứa trẻ đang cùng ríu rít chuyện phiếm, vội : “Bởi vì hiện tại cần nuôi bốn đứa trẻ.”

Tô Anh cũng thầm nghĩ như , Hàn Cảnh Viễn chẳng những là một đàn ông thành thật, còn là một đàn ông , trung thực và trách nhiệm.

Có tiền, quả thật cũng mua thêm một ít đồ sinh hoạt, nhưng mà bây giờ đang ở phòng trọ, mua cũng chỗ để.

Cô đem cất cuốn sổ tiết kiệm, : “Chi tiêu vài ngày thôi, chờ đến khi chia nhà hôn lễ thì hãy dùng tiền để mua.”

“Cũng .”

Mấy ngày tiếp theo, Hàn Cảnh Viễn ở trong quân doanh, Tô Anh và bốn đứa trẻ ở phòng trọ, hàng ngày đều đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm.

Thời gian trôi qua thật sự quá nhanh, hôn lễ một ngày, các chị em trong cơ quan quân sự và nhà tham gia đám cưới tập thể đều thống nhất mặc những bộ quân phục chỉnh tề, ai cũng đều xinh .

Hàn Cảnh Viễn sửa sang chỉnh tề chỉ chờ đến hôn lễ .

Anh tắm cạo râu, còn mùi hương bồ kết nhàn nhạt.

Tô Anh càng càng thích mắt, thỏa thuận hôn nhân hề thua lỗ.

Hàn Cảnh Viễn Tô Anh đến ngượng ngùng, nghĩ thầm hôn lễ tập thể hôm nay, sẽ thu hút ánh của tất cả trong hôn lễ .

Anh đỏ mặt, cúi đầu bản một chút, hỏi: “ ?”

 

 

Loading...