Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 67: Ngoại truyện 2

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:14:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hàn Cảnh Viễn thế giới của riêng hai trong một tháng, trạm thứ nhất mua là vé giường , Tô Anh tính toán đại khái tiền vé cho chỗ ở khá đắt.

Cô chân thành đề nghị: "Trạm tiếp theo mua vé ghế , tiết kiệm một nửa tiền vé, lúc buồn ngủ em thể dựa , cần mua vé giường ."

Hàn Cảnh Viễn : "Anh tính thoả cả , trong sáu tiếng chọn vé ghế , từ sáu tiếng trở lên thì chọn vé giường , tiền bạc cần lo, sáu năm qua tiết kiệm bốn năm vạn tiền lương, thế là đủ dùng ."

Tô Anh: "Anh cần nuôi con nữa ?"

Hàn Cảnh Viễn mỉm : "Kinh Thần và Tri Nam bắt đầu kiếm tiền, vì cần tiết kiệm tiền cho chúng nó. Chi tiêu của Tinh Tinh và Xán Xán đều do trai và chú chi trả. Chúng chỉ cần tự lo liệu là ."

Tô Anh: "Anh giám hộ thật là ung dung đó…"

Hàn Cảnh Viễn: "Đều là nhờ em, là do khi em dạy dỗ ."

Tiến toa giường , Hàn Cảnh Viễn phát hiện chỉ hai bọn họ, khá là vui vẻ, : "Chuyến tàu khá ít."

Càng ít mua vé giường hơn, Hàn Cảnh Viễn nhét tất cả hành lý xuống gầm giường , mãi đến khi xác định chắc chắn rằng ba phút khởi hành hành khách nào lên xe, mới thở phào nhẹ nhõm.

Vợ trở , điều mong đều thành hiện thực, chiếc xe giường chỉ và vợ, mong cũng thực hiện ..

Ngay khi đoàn tàu chuẩn rời bến, một thanh niên với chiếc ba lô lớn vai chạy một mạch, bước lên tàu, đến tận toa giường .

Khúc Lương hai con đang kinh ngạc mà , thỏa mãn nhếch miệng : "Cũng may là đuổi kịp."

Hàn Cảnh Viễn: "Tên ngốc tới đây?"

Giọng điệu của đàn ông chút vui: "Anh định xuống trạm nào?"

Khúc Lương xuống giường ngủ đối diện, đặt ba lô xuống, thẳng thắn : "Đương nhiên là xuống trạm với các ."

Hàn Cảnh Viễn: "Làm chúng xuống xe ở trạm nào?"

Trong đầu đột nhiên một dự cảm lành: "Anh, mơ đấy chứ?"

Khúc Lương gật đầu: "Anh thật thông minh nha, nhanh như liền nghĩ , thật , khi chị Anh trở về, mơ một giấc mơ, mơ thấy cô lên xe buýt và tiền mua vé, soát vé đuổi xuống xe, hôm đó, lúc ở bên hồ chuyện với , kết quả là đuổi , nếu đuổi nữa, thì sẽ xuống ở trạm tiếp theo."

Hàn Cảnh Viễn tức giận đến trừng : "Anh thì chuyện cũng sẽ xảy , cho rằng để ý ?"

Tô Anh , vì hỏi: "Nói nhanh , mơ thấy gì?"

Khúc Lương thấy lối ai, liền hạ giọng, đè nén kích động trong lòng: " mơ thấy chị Anh mang tới một thế giới song song khác..."

Hàn Cảnh Viễn ... Anh hỏi Khúc Lương, mà sang vợ với vẻ dò hỏi và nghi ngờ.

Tô Anh bắt đầu tức giận, cô tạo bất ngờ cho Hàn Cảnh Viễn trong chuyến , nhưng phá hỏng bởi tên ngu ngốc .

"Đừng nhảm nữa, còn mơ thấy cái gì?"

Khúc Lương sờ sờ bụng, nuốt nước bọt : " còn ăn cơm tối."

Hàn Cảnh Viễn cũng tức giận, nhưng vẫn cho một quả lê: "Ăn một ít , xong chuyện mời ăn rau xào."

Khúc Lương ăn nữa, đợi đến nhà ăn mới ăn, kể những gì sắp xảy thấy trong giấc mơ.

Thế giới song song đó theo mốc thời gian là gần mười năm , chị Anh mang đến thế giới song song gặp hai của , các ngươi còn chuyện với ."

Hàn Cảnh Viễn tim ngừng một nhịp, run giọng hỏi Tô Anh: "A Anh, em giải thích một chút gì ?"

Tô Anh thể giải thích, : "Khi em ở bên đó, em tình cờ đến một thế giới song song khác. Lần đầu tiên em đến đó, chỉ mới học cấp hai, khi đó em rằng đó là quá khứ của , đó là ở một thế giới song song khác."

"Sau em qua đó vài , phát hiện những gì trải qua cũng giống như , nghĩa là chuyện gì xảy , chỉ cần can thiệp, cũng sẽ xảy như , em cảm thấy trong cuộc đời nút thắt lớn nhất của chính là cái c.h.ế.t của trai và Tô Tấn, cho nên, thời hạn em sắp trở về, định mang cùng em về thế giới , vì bọn họ một chút chuyện."

Tô Anh nhấn mạnh với đàn ông: "Đó là thế giới của ."

"Trong quá khứ, cho dù đổi cuộc đời của bọn họ, cũng cách nào đổi quá khứ của , nhưng em nghĩ, nếu như trai cùng Tô Tấn thể tồn tại ở thế giới , cũng sẽ vui vẻ, đây chính là nguyên căn món quà của tuần trăng mật chuẩn đó cho , kết quả là tên ngu ngốc Khúc Lương , gì bất ngờ nữa ."

Tô Anh thật sự ném tên Khúc Lương xuống xe, ghét bỏ mà với : " vốn định tạo một bất ngờ cho Hàn Cảnh Viễn, giờ thì , từ kinh hỷ biến thành kinh hãi, xem chạy đến đây gì?"

……

Khúc Lương cảm thấy rằng bữa tối như thỏa thuận thể phá hỏng, vì tràn đầy khát vọng sống.

"Chị Anh, sợ tính bằng trời tính, gây một hối hận thể cứu vãn, cho nên mới tới đây thông báo cho hai ."

Tô Anh cũng bó tay: "Được , nếu mơ, hãy kịp thời cho ."

Hàn Cảnh Viễn bảo Khúc Lương : "Anh gọi đồ ăn , một lát tới."

Khúc Lương cả run lên: "Có tiêu chuẩn gì về ăn uống ?"

Hàn Cảnh Viễn: "Cứ tuỳ tiện mà gọi, chỉ cần thể lập tức biến khỏi toa tàu."

"Được ."

Khúc Lương , Hàn Cảnh Viễn liền hỏi Tô Anh: "Mấy năm nay em tới nơi đó mấy ?"

Tô Anh ghen : "Chỉ ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám thôi."

Hàn Cảnh Viễn: ...

Anh chút giận hờn : "A Anh, sáu năm qua em một trở về thăm , em tới nơi đó nhiều như gì, …"

Tô Anh vội vàng ngăn suy nghĩ lung tung của , : "Anh đang suy nghĩ cái gì ? Lúc em ngang qua, vẫn còn là một thiếu niên mười mấy tuổi, em thể phân biệt rõ ai với ai, em thích chỉ ."

Tô Anh giải thích với Hàn Cảnh Viễn, bởi vì cô mở cánh cửa đó, trường năng lượng lấy , khi tàn dư của căn cứ Vân Thành giải quyết , căn cứ liên minh khuyên cô nên mở cửa và , phòng ngừa trong lúc ở căn cứ Vân Thành mở cửa, nổ một đường thông dẫn cố định thời gian.

Tô Anh cũng nghĩ như , nhưng tình cờ, cô phát hiện thể đến một thế giới song song khác, cô với bất kỳ một ai, nhưng cô vài , nhiều xác định, đó là quá khứ của Hàn Cảnh Viễn.

Lúc , Tô Anh, Hàn Cảnh Viễn và Khúc Lương ba họ đến một làng chài bờ biển phía nam Phúc Kiến của thế giới .

Bên ngoài nhà ga, Thẩm Mỹ Tĩnh xuống xe, gọi điện cho bộ phận việc của Tô Tấn và đang đợi Tô Tấn đến đón cô.

Hàn Cảnh Viễn tiện lộ diện, Tô Anh cũng thể, vì tên ngốc nghếch Khúc Lương cuối cùng cũng thể phát huy tác dụng.

Tô Anh liên tục nhấn mạnh: "Anh , sẽ nhắc cho . Đợi đến lúc thấy Tô Tấn, lao đến mặt Thẩm Mỹ Tĩnh, giả bạn của Trần Vô Thanh đòi công bằng, chất vấn Thẩm Mỹ Tĩnh, m.a.n.g t.h.a.i con của bạn trai cũ còn tìm bạn trai hiện tại, cô tư cách gì?"

Khúc Lương cực kỳ căng thẳng: " sợ giả giống."

Tô Anh suy nghĩ một chút: "Nghĩ như thế , sắp c.h.ế.t , Thẩm Mỹ Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i đứa con của khác, khi c.h.ế.t, nó nhận nhầm là đứa con mất cha của , lấy tiền trợ cấp của , lấy hết tài sản thừa kế của , cảm thấy thẹn với lòng ?"

Khúc Lương: "Thật sự quá độc đoán, mà nhịn ?"

Hàn Cảnh Viễn thấy bóng dáng của Tô Tấn, tuy trong thế giới của , Tô Tấn và hai của hy sinh, nhưng khi thấy một đàn ông khuôn mặt và khí chất giống hệt vẫn còn sống, khỏi cảm thấy run rẩy, thậm chí cho dù đây là quá khứ của , cũng hy vọng thế giới đầy sự hối hận sẽ diễn .

Hàn Cảnh Viễn thúc giục Khúc Lương: "Anh Tô Tấn đến , nhanh lên."

Khúc Lương quan tâm gì nữa, lao đến bên Thẩm Mỹ Tĩnh như một cơn gió, líu líu lo lo bắt đầu lên án.

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn ở xa và thể thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng họ thể thấy Tô Tấn yên ở một góc cách đó hơn mười mét, đó bước ngoài, Khúc Lương mặt Tô Tấn, khi hung hăng vài câu lên án Thẩm Mỹ Tỉnh, bỏ chạy mất dép.

Thẩm Mỹ Tĩnh lòng tự tôn của riêng , cô vẫn quyết định gì khi đến đây, nhưng bây giờ một đàn ông từ xuất hiện tiết lộ rằng cô đang m.a.n.g t.h.a.i mặt Tô Tấn, cô thể tiếp tục mối quan hệ với Tô Tấn nữa.

Thẩm Mỹ Tĩnh nghiến răng: "Anh đúng, đến đây để chia tay với . Khi trở Bắc Kinh, chúng hãy đính hôn."

Tô Tấn đối với vị hôn thê do gia đình sắp đặt , phần lớn là vì trách nhiệm, cô con của khác, cho dù cô đề cập đến thì khi nhiệm vụ kết thúc, Tô Tấn cũng sẽ chấm dứt hôn ước.

Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất, Tô Tấn rảnh quan tâm tâm trạng của đại vị đại tiểu thư , mua xong vé cho cô trở về, tiễn cô đến sân ga, tàu khởi hành, đó gọi điện cho Thẩm gia ở Bắc Kinh, bất kể Thẩm gia giải thích tình hình như thế nào, Tô Tấn nhất định sẽ chấm dứt hôn ước khi trở về nhà.

Thẩm Mỹ Tĩnh lên đường về nhà ở nhà ga, sẽ tiết lộ danh tính của Tô Tấn, cũng liên lụy đến Hàn Cảnh Niên nữa.

Tô Anh hỏi Hàn Cảnh Viễn gặp trai : "Nếu gặp, hãy đến gặp , khi gặp mặt xong, em sẽ xóa đoạn kí ức của trai ."

...

Hàn Cảnh Niên ở đây để hỗ trợ Tô Tấn nửa năm, em trai nhập ngũ nhưng phản đối, rằng cả hai đứa con trai thể đến một đứa cũng bên cạnh .

Câu khiến Hàn Cảnh Niên cũng tin, khi tái hôn, Hàn Cảnh Niên học cấp hai.

Anh chính tai ruột phàn nàn rằng em trai đến đúng lúc, khi tang lễ của cha xong xuôi, mới phát hiện trong bụng một đứa bé, cho đến khi em trai lên tiểu học, mới dám tái hôn.

Bà phàn nàn rằng em trai lỡ những năm tháng nhất của bà .

Mẹ còn gì để với con trai cả, đứa con hiếu thảo, nhưng bà thích em trai của , bà luôn mâu thuẫn và kiểm soát thứ về nó.

Người em gọi điện đến và hỏi ý kiến của trai .

Hàn Cảnh Niên qua điện thoại với em trai , là một đàn ông trưởng thành, chuyện gì cũng thể tự quyết định, nếu đó là điều bản cho là đúng, thì đừng để ảnh hưởng bởi ý kiến của khác, cho dù phản đối nó là ruột của .

Em trai xong lời , trong lòng chủ ý, trong lúc chuyện, cũng cho một chuyện.

Em trai rằng từ năm mười hai tuổi, một chị gái xinh luôn bảo vệ , giúp chống những đứa đàn bắt nạt , mua bánh bao cho khi đói, nhưng cô một năm xuất hiện nữa.

"Anh , xem em vấn đề về thần kinh ? Làm sáu năm trôi qua mà hình dáng của một hề đổi? Em còn cao hơn cả cô , cô vẫn giống như đầu tiên chúng em gặp , cô là bạn của trai em, còn sẽ bảo vệ em cho , em chắc chắn là điên mới sinh loại ảo giác ? "

Hàn Cảnh Niên trả lời , thể em trai thật sự điên .

"Có thể là trong mơ gặp qua, cũng thể là ký ức của kiếp , cảm thấy ấm áp là , nên truy cứu chân tướng."

Đang suy nghĩ về chuyện trong lòng, Hàn Cảnh Niên thấy một bóng cao bằng ở đầu ngõ, lập tức cảnh giác.

Bóng hiểu quen thuộc, chứa đầy những năm tháng sương gió, đây tuyệt đối là đôi mắt mà một thanh niên hai mươi tuổi nên .

Hai đối diện như thế, khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ ở đối diện .

Hàn Cảnh Viễn ánh mắt chua xót, mở miệng : "Anh , đừng kinh ngạc, em là em trai của , em tình cờ ngang qua đây, đến thăm một chút, còn nữa, em gặp chị dâu, chị , chị tỉnh , chị vẫn đang đợi về."

Hàn Cảnh Niên lùi một bước, một lúc lâu khàn giọng : "Anh là em trai , em , rõ em trai của năm nay, em sẽ bao giờ giọng điệu chia tay buồn bã như , thể cho ? Anh đến từ ?"

Hàn Cảnh Viễn khổ : "Em là em trai của ở thế giới khác, chính là tới thăm một chút, xin quấy rầy cuộc sống của , em sẽ xuất hiện nữa."

Hàn Cảnh Niên trong lòng đột nhiên đau xót, gọi là: "Em, em ở thế giới khác nhất định sống khổ cực, đều là bởi vì hai gánh vác gia đình, để cho em một gánh vác quá nhiều trọng trách ?"

Hàn Cảnh Viễn vội vàng : "Lúc đầu cũng chút vất vả, nhưng về cưới một vợ , cho nên cũng cảm thấy khổ cực nữa."

Hàn Cảnh Viễn đưa tay bóng tối, Tô Anh , nắm tay vợ : "Anh , đây là vợ em, em hiện tại hạnh phúc, bọn cũng sẽ như ."

Khi Hàn Cảnh Niên thấy hình dáng của Tô Anh, sốc, đây chính là chị gái xinh miêu tả bởi em trai , xuất hiện từ năm mười hai tuổi, cô , cô đến từ thế giới khác ?

Hàn Cảnh Niên bất đắc dĩ hai ngày càng xa dần, đuổi theo nhưng chân thể nhúc nhích, rõ ràng mở mắt , chìm trong mộng thể thức dậy.

Mọi chuyện lúc nãy đều là ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-67-ngoai-truyen-2.html.]

Còn nghĩ cho tường tận, Tô Tấn ngoài cửa hối thúc .

Anh mở cửa, Tô Tấn đầy mồ hôi, đưa cho một bản mã chủ, với rằng lão Trang cũng lấy thông tin, thể thu lưới .

Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Tô Tấn thấy Hàn Cảnh Niên lưng ướt sũng, hỏi: "Anh bao nhiêu tuổi , còn thể ác mộng cho sợ hãi ? còn tưởng rằng xảy chuyện, xém chút nữa định đập cửa xông ."

Hàn Cảnh Niên ngẩn suy nghĩ một chút, : "Hình như với trong giấc mơ rằng vợ tỉnh dậy thoát khỏi nguy hiểm, em trai rằng tìm một vợ , vui mừng."

Tô Tấn khỏi bật : " còn vợ, gấp gáp cái gì, mơ thấy chị dâu tỉnh là điềm lành, theo báo cáo với thủ trưởng, khi báo cáo xong, thể gọi điện thoại đến bệnh viện hỏi về tình hình của vợ ."

Hàn Cảnh Niên đang định tìm địa điểm gọi điện thoại đến bệnh viện để xác nhận, chỉ cần vợ thể tỉnh , và Tinh Tinh Xán Xán đều hy vọng.

" , còn vợ, và Thẩm Mỹ Tĩnh... hai ?"

Tô Tấn với Hàn Cảnh Niên về chuyện ở nhà ga: "Cô đang mang thai, đừng , thể là của , chắc là của tình cũ của cô , gọi điện cho nhà họ Thẩm, khi trở về Bắc Kinh thì sẽ hủy hôn."

Hai dám chậm trễ, đến báo cáo lãnh đạo chỉ đạo và triển khai việc thu lưới tiếp theo.

Bận rộn đến gần sáng, Hàn Cảnh Niên mới gọi điện đến bệnh viện của vợ, y tá trực ở đó vợ tỉnh từ mấy tiếng , việc đầu tiên cô là hỏi thăm chồng con xem họ thế nào, khi gọi xong, hai đứa trẻ thấy chúng khi đem ....

...

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn đợi đến ngày thứ ba, việc thu lưới diễn thuận lợi, Tô Tấn và Hàn Cảnh Niên mỉm nhẹ nhõm khi nhiệm vụ thành, cuối cùng họ cũng thể về nhà.

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn cũng về nhà, cô mở cửa và : "Nếu đến, em sẽ mở cửa một nữa."

Hàn Cảnh Viễn liếc trai với trí nhớ trùng lặp của cuối, lắc đầu : "Tâm nguyện của thành, cần quấy rầy bọn họ nữa, về cũng sẽ tới thế giới nữa."

Khúc Lương đầu tiên đến thế giới song song, cảm thấy rằng khá quen thuộc với nó, thể oán thầm: "Anh , thực sợ rằng chị Anh sẽ gặp một khác đúng , dù cũng kém mười tuổi..."

Hàn Cảnh Viễn cắt ngang : "Đến lúc trở thế giới của chúng , thể cút , đừng quấy rầy vợ chồng nữa."

Khúc Lương cầu xin: "Anh , gia của nhỏ, hiếm khi ngoài một hãy để du lịch với , lỡ như một giấc mơ nữa, thể kịp thời với ."

Hàn Cảnh Viễn mang theo tên ngu ngốc trong kỳ nghỉ, khi trở về từ thế giới song song, dứt khoát mua vé cho Khúc Lương trở về.

Khúc Lương cảm thấy trống rỗng, đường trở về mơ một giấc mơ, trong mơ đó Hàn Cảnh Viễn phát hiện rằng Tô Anh đang mang thai, suýt lên cơn đau tim ngay tại chỗ.

Khúc Lương sợ hãi tỉnh dậy, nghĩ rằng Hàn Cảnh Viễn đau tim, c.h.ế.t .

Lần định , nếu sẽ mắng, như sẽ gì bất ngờ nữa.

...

Phần còn của chuyến trăng mật diễn thuận lợi, một tháng trôi qua nhanh ch.óng, khi trở về, Tô Anh mấy đến gặp Chính ủy Quý để báo cáo, báo cáo xong trở về thương lượng với Hàn Cảnh Viễn.

"Chính ủy Quý hỏi em những yêu cầu gì cho công việc của , rằng một vài vị trí cho em lựa chọn."

Hàn Cảnh Viễn xem qua những công việc đó, giám đốc nữ, cán bộ đường phố, cảnh sát đồn cảnh sát, cảnh sát thành phố, vợ bất cứ công việc nào.

Em mới về hơn một tháng, cần vội vàng , Kiều Lan Lan vẫn luôn em cùng cô kinh doanh, thấy cũng khá ."

"Kinh doanh ?" Tô Anh do dự: "Không ."

Hàn Cảnh Viễn thấy Tô Anh cảm thấy chán ghét khi xuống biển, tiếp tục khuyến khích cô: "Kiều Lan Lan trọng sinh, cô gì để kiếm tiền, em là thích tiền nhất , nghĩ kinh doanh khá phù hợp với em."

Tô Anh cũng cho lung lay, nhưng cô vẫn : "Người em thích nhất là , thứ hai mới là tiền."

Hàn Cảnh Viễn trong lòng tràn đầy hài lòng, hôn bao nhiêu cũng đủ, cho nên liền đóng cửa , chuyện thích đối phương .

Trong nửa tháng tiếp theo, Tô Anh và Kiều Lan Lan thành xong phạm vi kinh doanh của công ty mới, đó sẽ là mỹ phẩm, dựa kiến thức d.ư.ợ.c lý của Khúc Hội, nguyên liệu do Tô Anh phát triển trong phòng thí nghiệm với sức mạnh siêu nhiên, chế tạo một loại t.h.u.ố.c nhằm mục tiêu để trang điểm, thử nghiệm hiệu quả.

Mấy ngày nay cô lười biếng, ăn no cảm thấy buồn ngủ, khi rời khỏi chỗ Kiều Lan Lan, cô đến Trung y viện tìm Khúc Hội, về chuyện mỹ phẩm.

"Mẹ, đến lúc đó, thể giúp chúng con nghiên cứu và phát triển công nghệ, ?"

Khúc Hội cưng chiều : "Tất nhiên là , điều cảm thấy con tinh thần, chẳng lẽ là bởi vì Hàn Cảnh Viễn buổi tối quá sung ?"

Tô Anh suy nghĩ một lúc, dù cũng tại sức lực của một đàn ông như , chỉ là cô chút chịu thấu.

Tô Anh ngoan ngoãn để nuôi bắt mạch.

Khúc Hội dò khám mấy , mặt lộ biểu cảm phong phú, cuối cùng khẳng định : "Con m.a.n.g t.h.a.i ."

Tô Anh: ...

"Mẹ, xem đúng chứ?"

Khúc Hối bình tĩnh: "Hoàn chuẩn xác, điều con con và Hàn Cảnh Viễn còn chuẩn xong, mới mấy ngày, nhanh như liền chuẩn xong ?"

Tô Anh cũng chút sững sờ, trong lòng nghĩ liệu trong chuyến , cô đồ dùng kế hoạch hóa gia đình trong lúc cả hai tình yêu cuồng nhiệt , cô rằng chỉ cần Hàn Cảnh Viễn chăm sóc đứa trẻ, cô sẽ sẵn sàng sinh một đứa, cùng đứa bé trưởng thành.

Ai thể nghĩ rằng nó thực sự sẽ xảy .

Mặc kệ, Tô Anh cũng quá nhiều biểu cảm, với Khúc Hội: "Hàn Cảnh Viễn sẽ chăm sóc đứa bé, nếu nhận, con sẽ trở về nhà cha ở, con, và Cô Hội, ba chúng chắc hẳn thể chăm sóc cho đứa bé?"

Khúc Hội bình tĩnh hơn Tô Anh, Tô Anh chính là nhặt về nuôi nấng.

"Có gì khó ? Con ngay cả nhịp tim cũng , còn thể nuôi con lớn, kinh nghiệm."

Tô Anh: "Mẹ, nuôi dạy cháu gái giống như cách nuôi dạy con ?"

Khúc Hồi khó hiểu, hỏi: "Có gì ?"

Tô Anh nhịn : "Sau con sợ rằng hàng xóm đứa bé nhặt về nuôi."

Khúc Hội mới quan tâm đến ý kiến của khác: "Người khác quan trọng, khi con nuôi dưỡng Tinh Tinh và Xán Xán, họ vẫn con là kế độc ác đó thôi."

Nghĩ nghĩ , Tô Anh sợ chút nào khi nuôi chỗ dựa, cô m.a.n.g t.h.a.i sáu tuần, ba mươi tuần nữa sẽ sinh, nhanh thôi.

……

Hàn Cảnh Viễn khi tan sở liền đến chỗ vợ, bởi vì vợ rằng buổi chiều sẽ đến gặp nuôi, cho nên liền tranh thủ thời gian đón cô.

Khúc Hội đang chuẩn tan , thấy đến đúng lúc, nhắc nhở một chút: "A Anh m.a.n.g t.h.a.i , mang hơn một tháng..."

Bà còn xong, Hàn Cảnh Viễn sắc mặt tái nhợt vội vàng chạy trở về.

Khúc Hội thể lý giải , dáng vẻ như mất hồn của , là đang vui mừng doạ cho sợ hãi .

Bên , Đoàn Thần đang họp, Hàn Cảnh Viễn vội vàng trở về bộ phận việc, kéo trở về phòng việc, sắc mặt tái nhợt: "Không thấy A Anh Nữa, báo cáo mất tích."

Đoàn Thần: "Hàn Cảnh Viễn, nhất định là bệnh , đời dường như ai thể cho cô biến mất, nếu cô thật sự mất tích, cô ở thế giới , tìm cũng tìm .Đừng nghi thần nghi quỷ nữa, em gái , cô sẽ chuyện từ mà biệt."

Hàn Cảnh Viễn: "Cô , cô m.a.n.g t.h.a.i ."

Đoàn Thần: ...Càng hiểu, m.a.n.g t.h.a.i liên quan gì đến mất tích, là bỏ nhà đó chứ?

Anh đột nhiên nghĩ tới cái gì, sắc mặt tái nhợt: "Hay Là, đứa nhỏ của ?"

Hàn Cảnh Viễn: "Đương nhiên là của , chỉ sợ cô chấp nhận , dù cũng ở trong thời gian dự tính, nhỡ nghĩ thông chạy tới thế giới trốn, bây giờ?"

Đoàn Thần sợ tới mức lập tức phái bắt đầu tìm cô .

……

Tô Anh mua một ít đồ ăn nhẹ và thịt khô, đến văn phòng thành phố, Tiêu Châu biểu cảm như ma .

Tô Anh khó hiểu hỏi: " trở về từ cõi c.h.ế.t, dọa sợ thành thế ?"

Tiêu Châu lắp bắp : "Chị, chị Anh, chị từ chỗ nào đến đây ?"

Tô Anh khó hiểu, nhét đồ ăn vặt trong n.g.ự.c : " mua đồ ăn cho , khi mua đồ ăn còn siêu thị. Chủ yếu là để xem đồ trẻ em."

"Chị, chị t.h.a.i chị !"

Tô Anh: " đương nhiên , nhưng ?"

Mười phút , Tô Anh nhận rằng Hàn Cảnh Viễn quá lo lắng, sợ rằng cô sẽ thể chấp nhận việc m.a.n.g t.h.a.i đột ngột tìm một nơi để trốn, vì tất cả các đồng nghiệp từ Cục thành phố ngoài tìm cô .

Tô Anh: ...Bây giờ những quen đều rằng cô đang mang thai.

...

Mọi thứ đều trong suốt thời gian mang thai. Tô Anh ban đầu phát triển sản phẩm với Kiều Lan Lan, nhưng Kiều Lan Lan lo lắng hơn cô nhiều: "Sản phẩm bây giờ là gì chứ? Đợi đến khi cô sinh con gái của chúng ."

Khúc Hội sớm đó là con gái, bản Tô Anh cũng thích con gái nên hỏi Hàn Cảnh Viễn thích con trai con gái?

Hàn Cảnh Viễn chút do dự đáp: "Chỉ cần là em sinh , đều thích."

Tô Anh bước phòng sinh khi ba mươi chín tuần, Hàn Cảnh Viễn lo lắng đến mức bên ngoài phòng sinh, sợ cô sắp c.h.ế.t.

Khúc Hội bình tĩnh : "Thai nhi nặng hơn năm cân, hẳn là sinh thuận lợi. Con rể, là con ngoài một lát, sinh xong sẽ bảo gọi con."

Hàn Cảnh Viễn chỉ thể dựa tường, ngừng chắp tay để giảm bớt áp lực.

Tô Anh chuyện gì đang xảy bên ngoài, một bà sinh đôi phòng sinh cùng lúc với cô sinh nở suôn sẻ, còn , sinh đứa con đầu lòng lẽ quá căng thẳng, kêu lên đau đớn.

Đến mức Tô Anh nên thuận theo dòng chảy mà hét lên vài .

mà, cô ở thế giới khác nhiều chịu loại đau đớn , mỗi m.á.u cũng là đau ngang với sinh nở, cho nên cô vẫn thể chịu đựng .

Đứa bé ngoan, sức lực của cô lớn, cô hạ sinh thuận lợi trong vòng hai hoặc ba giờ khi phòng sinh.

Đứa trẻ y tá bế tắm và cân, Tô Anh đưa trở phòng bệnh, tinh thần cô , cảm thấy thể tiếp đất ngay bây giờ.

Hàn Cảnh Viễn cẩn thận dùng khăn nóng lau mồ hôi trán cô, đau lòng : "Khi em xuất viện sẽ thắt, chúng sẽ sinh con nữa, ?"

Tô Anh cảm thấy sức lực của chỉ đủ để sinh thêm một nữa, vì cô đồng ý: "Cũng ."

Bé con y tá mang về, khi mới sinh ngậm nước, đôi mắt to tròn long lanh .

Đứa trẻ nhẹ nhàng đặt trở ngay bên cạnh Tô Anh, khi đóa hoa đào bàn cạnh giường nở rộ.

Y tá ngạc nhiên và với Tô Anh: "Cô gái nhỏ thật may mắn, lúc cô phòng sinh, nụ hoa vẫn nở, sinh xong hoa liền nở rộ."

Tô Anh mím môi , ôm đứa trẻ lòng.

Lúc chị y tá , nhỏ giọng với đứa bé: "Bảo bối, con tùy tiện sử dụng năng lực siêu nhiên, nếu ba sẽ dám dẫn con ngoài chơi , chúng nhất định giấu bí mật , con ?"

 

 

Loading...