Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 66: Ngoại truyện 1
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:14:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con gái của Đoạn Quân tắm ba ngày, con trai hơn năm tuổi loanh quanh xung quanh em gái, hai vợ chồng đang thương lượng về danh sách khách khứa.
Tắm ba ngày bình thường là nhà đẻ và nhà chồng chính thức mời khách tới ăn tiệc đầy tháng.
Năm mà Tô Anh phát hiện bầu con trai, năm m.a.n.g t.h.a.i thêm một đứa, bây giờ con trai con gái đủ cả.
Đoạn Quân chụp ảnh chứng nhận triệt sản gửi cho vợ: "Không dám để em sinh con nữa, hai ở bên ngoài phòng sinh canh giữ, thiếu chút nữa dọa c.h.ế.t .”
Hàn Tú Quân buồn bực trong lòng cảm thấy chút ngọt ngào, oán trách : “Chuyện lớn như , thương lượng cùng với em? Mẹ mà trách em.”
“Vậy đừng để , tắm ba ngày cũng đừng mời đến, thích tới thì tới, tới càng .”
Thái độ của chồng đối với chồng, Hàn Tú Quân cũng khuyên nữa. Những việc bà mấy năm nay, quả thật khiến cô đau lòng.
Tô Anh bặt vô âm tín bà quan tâm, ngược hỏi hai vợ chồng, Tô Anh còn thể trở về ? Cô em chồng còn khả năng kết hôn với Hàn Cảnh Viễn ?
Lần đó chồng cô thất vọng xích mích với chồng.
Ôi, thèm nghĩ đến việc của bên nhà chồng nữa, Hàn Tú Quân hỏi: “Tắm ba ngày cũng gọi chú của đứa bé đến .”
Không nhắc tới còn , nhắc tới Hàn Cảnh Viễn, Đoạn Quân liền tức giận.
“Cậu xin nghỉ ba ngày, hôm nay đúng lúc là ngày , xách theo một rổ đồ ăn chạy đơn vị, tìm phê chuẩn nghỉ dài hạn một tháng, nghỉ nhiều như để gì, em xem, thể phê chuẩn cho nghỉ?”
“Cậu nghỉ phép một tháng?”
“Còn ? Nói cái gì mà sáu năm cũng nghỉ phép nào, phê chuẩn cũng nghỉ, thấy là nữa .”
Hàn Tú Quân chau mày, cúi đầu trầm mặc .
Đoạn Quân vội : “Không nên với em mấy việc trong công việc, em vẫn đang trong giai đoạn ở cữ, đừng quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn .”
Hàn Tú Quân nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định với chồng chuyện liên quan đến Hàn Cảnh Viễn, : “Mẹ chồng hôm qua quả thực tới, sợ thấy phiền nên em nhắc.”
“Vậy bây giờ em nhắc?”
Hàn Tú Quân : “Em cũng là chồng , cũng là từ hàng xóm tứ hợp viện, trong viện nhà Hàn Cảnh Viễn, hai ngày ban ngày buổi tối đều tiếng của phụ nữ, em từ đầu còn tưởng là Kiều Lan Lan là Tô Tân Ý bọn họ, Hàn Cảnh Viễn mua đồ ăn ba ngày , trong lòng em lúc lo lắng, Hàn Cảnh Viễn , thể nào mới?”
Đoạn Quân là quan tâm tắc loạn, chợt trong nhà em rể phụ nữ, tức giận đến mức xông đến nhà Hàn Cảnh Viễn tìm lý luận. Xông tới cửa thì bình tĩnh , Hàn Cảnh Viễn là cố chấp si tình, mấy năm nay vẫn luôn chờ đợi Tô Anh, ba ngày là ngày gì? Đó là ngày gặp Tô Anh đầu tiên.
Cậu thể trong một thời gian ngắn như tìm một phụ nữ khác về nhà.
Vậy chỉ thể là…… Em gái của trở .
Đoạn Quân chớp chớp mắt, mặt lạnh lùng, dùng mu bàn tay lau một chút, xoay : “Chúng đều hồ đồ , em cũng đưa hố , gì phụ nữ khác, đó nhất định là em gái trở .”
Anh từ tức giận đến bật : "Cái tên khốn nạn Hàn Cảnh Viễn , thế mà cho ai , còn cuỗm em gái đến thế giới riêng của hai , bây giờ sẽ tìm tính sổ.”
……
“Anh Anh, đợi phê chuẩn nghỉ phép, chúng du lịch nhé, lộ trình lên kế hoạch hết , sẽ xe lửa, dọc đường ngắm phong cảnh, em Ngọc Môn Quan ? Cũng ở trong lộ trình.”
Tô Anh tổ ở trong chăn, khi trở về cô dành thời gian để ngủ bù, Hàn Cảnh Viễn ?Ngay cả bọn nhỏ cũng cô trở .
Tô Anh nghĩ đến sự an thể của đàn ông, tương lai khả năng sẽ Đoạn Quân Kiều Lan Lan bọn họ gõ c.h.ế.t, kiến nghị : “Du lịch vội, bằng thăm ?”
“Thân thích lúc nào cũng thể đến, chờ nghỉ phép phê chuẩn, gọi bọn trẻ về ăn bữa cơm, tiếp theo đến thăm vợ, đó chúng sẽ xuất phát.”
Đầu ngón tay của Hàn Cảnh Viễn chạm ngọn tóc đen dài đến ngang vai của Tô Anh, chiều dài mái tóc của cô, vẫn luôn dài tới eo.
Hàn Cảnh Viễn đặc biệt thích mấy việc nhỏ nhặt của cô sáu năm nay ở dị giới, tìm chủ đề hỏi: “Sao cắt tóc ngắn?”
Tô Anh: “Công việc bận, cắt ngắn chút thuận tiện hơn, đúng còn tin tức quên với , những hạt giống mà em gây trồng bắt đầu mở rộng, một năm khi em trở về, khoai tây và gạo, thường cũng thể ăn , còn những con gà nhỏ ấp nở từ trứng gà, cũng hề biến dị nữa, ? Em xuất bản sách dạy nấu ăn, bán khá chạy.”
Sau khi qua đó Tô Anh mới , Khúc Hội những năm đó, vẫn luôn đang cải tiến những hạt giống mang về từ bên , nhưng căn cứ Vận Thành căn bản cho mở rộng, dựa theo đường giao thông thời , lũng đoạn cơ sở vật tư sinh tồn để củng cố địa vị.
khi Trở về, sự nỗ lực của cô và liên minh căn cứ, cây nông nghiệp khi cải tiến mở rộng ở các căn cứ mấy năm, thể thu hoạch theo vụ.
Tô Anh : “Anh cũng đừng chỉ lo hỏi em, cho em trong sáu năm , thế nào? Có nhớ em ? Còn Kinh Thần và Trư Nam bạn gái ? Tinh Tinh cùng Xán Xán dọn ngoài ở? Không yêu sớm chứ?”
Hàn Cảnh Viễn ủy khuất: "Không nhắc tới bọn trẻ, trọng sinh Kiều Lan Lan , trừ bỏ , sáu năm nay sống .”
Trái tim Tô Anh mềm nhũn, trong ba ngày , cô ngủ bù ở nhà, đen trắng đảo lộn, Hàn Cảnh Viễn chờ nghỉ ngơi xong, đó mới thông báo với , để tránh tới như ong vỡ tổ nghỉ ngơi.
Đều đợi sáu năm , quả thật vội mấy ngày .
Sau đó Hàn Cảnh Viễn lên kế hoạch xin nghỉ phép dài hạn một tháng, lập tức du lịch, Tô Anh ý kiến, nhưng sợ khi bọn họ trở về, Hàn Cảnh Viễn sẽ ghét bỏ mất.
Thấy đàn ông giống như căn bản để ý ý kiến của , Tô Anh .
Những cái khác , lãnh đạo của bên , Tô Anh đưa tin.
“Anh chúng nên tìm Quý Bình Lương báo cáo một chút công việc?”
Hàn Cảnh Viễn nghiêng dựa đầu giường, vợ của mãi cũng thấy đủ, vốn dĩ báo cáo một chút, nhưng cho tới hôm nay, cũng nhận thông báo nên liền giả ngốc.
“Quan Minh cũng trở ? Những việc cũng , báo cáo là , em kể cho những chuyện ở bên đó , sáu năm, em qua loa, bắt đầu từ lúc bọn em qua đó, chờ kể xong chuyện của sáu năm , còn chuyện của hơn hai mươi năm về , đợi tất cả xong, chúng còn thể hồi ức tất cả một nữa……”
Tô Anh vội vàng ngăn cản : "Quả thật nhàm chán, đúng , nhật ký mà Lan Lan đưa cho xem chứ? Những việc mà đều tóm tắt trong nhật kí, thể lựa chọn một nữa.”
Hàn Cảnh Viễn xem cuốn nhật ký đó: "Không lỡ xem, luôn cảm thấy nếu xem em sẽ trở nữa, để còn một thứ để tưởng niệm, đợi em trở tự với , đợi lúc chúng du lịch, đường sẽ xem nhật kí.”
……
Tô Anh ngửi thấy mùi thịt dê hầm từ trong phòng bếp, thức ăn của dị giới chỉ tương đối cải thiện một chút so với , thể so sánh so với bên .
Hơn nữa Hàn Cảnh Viễn , bây giờ cải cách mở cửa, phiếu gạo phiếu thịt dần dần đào thải, vật tư phong phú hơn so với , còn hạn chế mua.
“Thịt dê hầm xong ? Em đói bụng.”
“Đợi thêm hai mươi phút nữa.” Hàn Cảnh Viễn căn thời gian chuẩn: "Ăn cơm xong, đơn vị giục phê chuẩn nghỉ phép nữa, đó đến trường học tìm mấy đứa nhỏ, cuối tuần đón vợ đến đây ăn bữa cơm đoàn viên, đó chúng liền xuất phát du lịch, em thấy sắp xếp thế nào?”
Tô Anh tấm thiệp mời kết hôn của Tô Liền Kiều cùng Tiểu Châu ném ở bàn, còn Tô Tân Ý cùng với Cố Thành Phong,vẫn đang đợi cô trở về hôn lễ.
“Cái đó, là chúng chờ tham gia xong hôn lễ xong đó mới ?”
Hàn Cảnh Viễn u oán : “Anh Anh, lên kế hoạch sáu năm, chờ em về liền du lịch, sáu năm cũng từng nghỉ một ngày phép, em họ và đồng nghiệp của em, còn xứng để lãng phí kỳ nghỉ ở bên em.”
Tô Anh sắp chua c.h.ế.t bởi dấm tinh , lời nếu Tô Liền Kiều , bảo đảm sẽ nhảy dựng lên.
Cô đau lòng hôn hôn lên má đàn ông, sáu năm cô bận đến nỗi thời gian để nhớ nhung, nhưng Hàn Cảnh Viễn đợi sáu năm, chờ đến nỗi sắp trở thành đá vọng thê .
……
Buổi trưa ăn thịt dê hầm, mới ăn xong, cửa viện gõ vang lên, Tô Anh chính là giọng của Đoạn Quân.
“Hàn Cảnh Viễn, cái đồ con rùa nhà , em gái trở , hổ giấu diếm đến tận hôm nay, còn mặt mũi ?”
Tô Anh buồn : "Ngày đầu tiên em với , tiên gặp , ngại phiền, giờ thì mắng chứ gì?”
Hàn Cảnh Viễn chậm rì rì dậy mở cửa: "Anh cho rằng Đoạn Quân chờ đến lúc xin nghỉ mới thể đoán .”
Tô Anh theo , cùng với đàn ông vai kề vai mở cửa.
Cửa viện mở, Đoạn Quân vốn định đ.ấ.m cho Hàn Cảnh Viễn một quyền, bỗng nhiên thấy em gái vẫn như cũ dung nhan đổi sáu năm gặp, hốc mắt đỏ lên.
Mở miệng câu đầu tiên là: "Ngoại trừ tóc ngắn một chút, những cái khác đổi.”
Tô Anh nhỏ giọng kêu một tiếng: "Anh trai……”
Đoạn Quân liền ôm em gái trong lòng n.g.ự.c: "Nếu trở , trai sẽ bảo vệ em, cho phép tiếng nào đột nhiên biến mất nữa.”
Anh cao, đỉnh đầu Tô Anh đúng chạm đến cằm của , cô chút chân tay luống cuống.
Trong sáu năm ở dị giới, mà cô nhớ nhất Hàn Cảnh Viễn, nuôi, bốn đứa trẻ, còn nhớ Kiều Lan Lan, Tô Tân Ý những bạn nhất của cô, thậm chí ngay cả Tiểu Châu và Văn Diễn cũng thường xuyên xuất hiện ở trong hồi ức của cô, Đoạn Quân là xếp cuối danh sách.
cô ở trong lòng của Đoạn Quân, xếp thứ hạng cao, cao
Cô chút áy náy, đáp ứng : “Được, cũng sẽ với một tiếng, cái đó, Hàn Cảnh Viễn xin nghỉ phép dẫn em du lịch, với một tiếng.”
Đoạn Quân buông em gái , thấy bộ dáng sợ gì cả của Hàn Cảnh Viễn, giận sôi m.á.u: "Chờ khi đầy tháng cháu gái của các hãng .”
Tô Anh: “Anh, với chị dâu bây giờ mới sinh em bé?”
Đoạn Quân dám tin tưởng hỏi: “Chẳng lẽ Hàn Cảnh Viễn với em ?”
Tô Anh : “Em hỏi , ngoài , đều ,s o với sống khổ sở hơn, em cũng tiện hỏi nhiều.”
Hàn Cảnh Viễn vẫn như cũ mặt đổi sắc, bình tĩnh : “Đó là, trai em năm thứ hai khi em bố , vợ con giường ấm, bây giờ con trai con gái đủ cả, so sánh như , sáu năm em trở , t.h.ả.m nhất ?”
Đoạn Quân:…… Anh thể cái gì đây?
Tô Anh , lôi hai đàn ông đối chọi gay gắt : "Đi thôi, thăm chị dâu và bọn trẻ.”
……
“Hàn Cảnh Viễn, xem đứa bé đáng yêu quá.”
Tô Anh từ tới nay từng ôm đứa bé nào mới vài ngày tuổi như , mới ăn xong nên là ngoan, Tô Anh cẩn thận ôm trong lòng n.g.ự.c.
Trong ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn chỉ Tô Anh, thấy vợ thích trẻ con thì ôn nhu : “Nếu em cũng thích, chúng cũng sinh lấy một đứa, hơn so với con nhà khác.”
Tô Anh vội : “Em nghĩ xong.”
Hàn Cảnh Viễn dường như vội: "Không sinh cũng , chỉ hai là .”
Hàn Tú Quân sợ em rể học Đoạn Quân triệt sản, vội nhắc nhở : “Cô nhỏ chỉ là bây giờ kế hoạch em bé thôi.”
Hàn Cảnh Viễn gật đầu: "Em , thứ đều vợ em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-66-ngoai-truyen-1.html.]
Sau khi đến chơi với em bé xong, Đoạn Quân thương lượng một chút cùng với vợ, Hàn Cảnh Viễn sáu năm đều giống như mất hồn, bây giờ hồn phách trở , để đợi đến lúc đầy tháng đứa trẻ đó mới nghỉ phép, quả thật cũng đến mức vì nghi thức xã giao ảnh hưởng đến lộ trình của bọn họ.
Hàn Tú Quân còn tán thành hơn chồng : "Đầy tháng bố đến, em rể khẳng định suy nghĩ đến điều , hơn nữa em gái vốn dĩ thích xem náo nhiệt, phê chuẩn nghỉ phép cho em rể .”
Quả thật Tô Anh thích xem náo nhiệt, điều Hàn Cảnh Viễn hào hứng bừng bừng lên kế hoạch cho lộ trình tuần trăng mật, Tô Anh cũng tùy theo sự sắp xếp của .
Hai vợ chồng Đoạn Quân giữ bọn họ ăn cơm tối, Hàn Cảnh Viễn việc: "Buổi chiều trường học tìm bọn trẻ.”
Đoạn Quân: “Vậy khi nghỉ phép các cùng đến ăn bữa cơm đoàn viên, chiếm dùng thời gian trong kì nghỉ của , mà từ chối, ông đây tuyệt đối phê chuẩn nghỉ phép cho .”
Hàn Cảnh Viễn: “Vậy sớm chút, ngay ngày mai , mời gia đình Kiều Lan Lan, gia đình Tô Tân Ý còn em gái họ của Anh Anh và yêu của cô cùng đến , tất cả cùng ăn cơm.”
Đoạn Quân: “ là vợ , nên tôn trọng một chút ?.”
Hàn Cảnh Viễn : “Ồ, cũng quên mất, lạc mất em gái, hơn hai mươi năm nhặt về , còn mặt mũi……”
“Đây là bữa tiệc gia đình, gọi bọn họ cái gì?”
Hàn Cảnh Viễn rội cho một gáo nước lạnh Đoạn Quân: "Lời dám ở mặt ở Kiều Lan Lan và Tô Tân Ý ? Bọn họ khẳng định sẽ trai rẻ tiền như tư cách những lời .”
Đoạn Quân cắt lời : “Cút, bây giờ ngay lập tức biến mất mặt .”
Hàn Cảnh Viễn dừng một giây, nắm lấy tay vợ kéo , còn nhắc nhở Đoạn Quân ngày mai phê chuẩn nghỉ phép cho .
……
Hàn Hâm Tinh cùng Cố Xán Xán hai chị em xinh , là một thiếu nữ mười năm tuổi , đang học năm ba trung học cơ sở, nửa năm nữa thôi là lên cấp ba .
Hôm nay lúc sắp tan học, Trần Chấn Hữu tìm Cố Xán Xán: "Xán Xán, chủ nhiệm lớp tớ thể nhảy lớp, nửa năm nữa thể trực tiếp học năm hai cấp ba.”
Xán Xán cảm thấy đây là chuyện , Hữu Hữu vẫn luôn thông minh. Năm đó kỳ thi tuyển sinh đại học khôi phục, bố thi đỗ Kinh Đại, là bạn học cùng khóa cùng với trai và c** nh*, cũng là năm nay nghiệp.
Hữu Hữu bốn năm cùng với bố chuyển trường tới Bắc Kinh, bốn năm Hữu Hữu mới năm 4, cứ thế một mạch nhảy lớp, năm nay cuối cùng cũng trở thành bạn học cùng lớp với cô bé.
“Chuyện nha.”
“ nếu tớ nhảy lớp thì còn cùng lớp với nữa.”
“Không hết, tớ và chị nửa năm nữa sẽ lên năm nhất cấp ba, vẫn là học cùng một trường.”
Hàn Hâm Tinh tò mò hỏi: “Trần Chấn Hữu, liều mạng vì học cùng lớp với Xán Xán, bây giờ là bạn học cùng lớp , nhảy lớp, vì học tập quả nhiên cái gì cũng thể vứt bỏ, hừ, cho rằng chúng tớ sẽ để ý , mới để ý đó.”
Trần Chấn Hữu vội vã, biện giải : “Không như thế, là tớ thấy dì Xuân Anh chờ đợi quá vất vả, nhưng bố tớ khi tớ trưởng thành, ông tuyệt đối sẽ tái hôn, tớ thương lượng với bố lâu, cuối cùng tớ chờ tớ thi đỗ đại học, thi đỗ đại học ông sẽ còn độc nữa, cứ kéo dài mãi cho dì Xuân Anh.”
Cố Xán Xán cảm động: "Hữu Hữu cố lên, tớ ủng hộ .”
Hàn Hâm Tinh cúi đầu, nhân lúc thời gian giải lao một ít bài tập, nghĩ thím hai vẫn trở về, tâm tình bồn chồn.
“Ngốc nghếch, đều là đồ ngốc.”
Trần Chấn Hữu càng chân tay luống cuống: "Nếu là các vui, , tớ sẽ nhảy lớp nữa……”
Hàn Hâm Tinh: “Thích nhảy thì nhảy, quan tâm, để ý, thương lượng xong với Xán Xán là .”
Cố Xán Xán kéo Trần Chấn Hữu bên ngoài, : “Hữu Hữu, thích chị gái của tớ ?”
Mặt Trần Chấn Hữu ngay lập tức đỏ như m.á.u: "Không , chuyện đó……”
lúc bảo vệ chạy tới giải cứu thiếu niên: "Hàn Hâm Tinh, Cố Xán Xán lớp bảy năm ba, chú hai của hai đứa đến tìm các cháu việc.”
Có thể chuyện gì?
Hàn Hâm Tinh nghĩ, thím hai mấy năm nay ở đây, chú hai chỉ còn một cái vỏ rỗng đẽ, linh hồn sớm còn nữa .
Có đôi khi cô bé thấy chú hai ngoài ngắm trăng sáng trong đêm khuya, đó hái về một đóa hoa hồng vẫn còn đọng sương, cắm ở trong bình hoa cửa sổ, dường như là hy vọng thím hai trở về thể đóa hoa hồng tươi , mỗi như , Hàn Hâm Tinh đều .
Cô bé bắt đầu nhớ thím hai .
Bảo vệ bát quái thần kinh bình thường: "Xán Xán, bên cạnh bố cháu cô gái khá trẻ đó, vẻ lớn hơn các cháu là mấy tuổi, bố cháu sẽ là tìm kế cho cháu chứ?”
Cố Xán Xán đột nhiên liền tức giận: "Sẽ , tuyệt đối sẽ , cháu chỉ một , bố nếu dám tìm kế, cháu sẽ cần ông nữa……”
Hàn Hâm Tinh dừng bước chân, chú hai thể tìm kế cho Xán Xán chứ, mấy năm nay thím hai ở đây, bất luận là phụ nữ nào trong mắt chú, đều là gương mặt.
Cô bé đột nhiên rơi nước mắt đầy mặt: "Xán Xán, trở .”
Cố Xán Xán ngây ngẩn cả , giây tiếp theo, hai cô bé chạy thật nhanh.
……
Tô Anh hai cô bé cao sắp gần bằng chạy xà đến khiến cô lảo đảo một cái.
Cô đ.á.n.h giá Tinh Tinh cùng Xán Xán, con gái khi 18 tuổi đổi quá nhiều, hai cô bé càng ngày càng xinh .
Không cảm giác xa lạ , hai cô bé vẫn là tiểu áo bông mà cô yêu thương nhất, ở cổng trường ôm cô và gọi cô một tiếng “”, bảo vệ giật , đây thật sự là công an cảnh sát nhiệm vụ mấy năm trở của Cố Xán Xán ?
Như cũng quá trẻ .
Hàn Hâm Tinh vui vẻ: "Thím hai, thím chờ bọn cháu một chút, cháu cùng với Xán Xán xin nghỉ, chờ chút nữa chúng cùng trở về nhà.”
Hàn Cảnh Viễn vội : “Hai đứa đều năm ba còn xin nghỉ cái gì, hơn nữa ngày mai chính là cuối tuần, ngày mai lớn của mấy đứa một bữa cơm, hôm nay đừng xin nghỉ nữa.”
Cố Xán Xán tán đồng: "Mẹ mới trở về, vui vẻ nhất chính là bố, tối nay hãy để cho bọn họ thế giới riêng của hai , ngày mai để ngủ ở chỗ chúng , con nhiều chuyện với đây.”
Hàn Cảnh Viễn chút chột Tô Anh, hy vọng vợ đừng vạch trần ngay bây giờ, bằng buổi tối hôm nay sẽ vợ để ôm.
Tô Anh mà , cô lời nào nghĩa là .
Cố Tri Nam cùng Hàn Kinh Thần bên , là gọi điện thoại trực tiếp thông báo, Hàn Cảnh Viễn ở trong điện thoại : “Hai đứa xin nghỉ để về cũng tác dụng, vợ chú hôm nay thời gian gặp hai đứa, một lát nữa còn thăm bà ngoại và ông nội mấy đứa.”
Hàn Kinh Thần: “…… Chú hai, căn nhà mà chú ở còn là nhà mua bằng tiền mà cháu kiếm đó.”
Hàn Cảnh Viễn: “Cháu lớn lên bằng tiền mà chú kiếm đấy.”
Cố Tri Nam vô cùng mật, khuyên Hàn Kinh Thần: “Chờ đối tượng yêu đương , thì thể lĩnh hội tâm tình của rể .”
……
Tắt điện thoại, Tô Anh đến trung y quán thăm Khúc Hội.
Khúc Hội xin nghỉ phép nên tan : "Vừa lúc xem bệnh cho ông nội Hàn, chúng dọc đường .”
Mấy năm nay Khúc Hội vẫn luôn dùng dị năng còn sót nhiều của , giúp ông lão điều trị thể, cho nên Tô Anh trở về, vẫn còn thể thấy thể cường tráng của ông lão.
Trên đường một chút về chuyện của dị giới bên , Khúc Hội thấy dị giới cũng thể trồng lương thực và rau, nuôi gà vịt ngan ngỗng, gia súc đều thể khống chế biến dị, thì vui mừng.
Buổi tối khi ăn cơm tối ở nhà ông lão, Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn ngủ ở nhà ông, khiến Kiều Lan Lan và Tô Tân Ý chạy tới nhà tìm thấy .
Các cô ngại buổi tối quấy rầy ông cụ nghỉ ngơi, cho nên sáng sớm tới đại viện bái phỏng.
Ông nội Hàn giải thích: "Vừa sáng sớm hai đứa chúng nó chợ mua đồ ăn , trong nhà Đoạn Quân chứa đủ nhiều như , buổi trưa hai đứa tới chỗ của chúng nó ăn cơm.”
Kiều Lan Lan tức giận dậm chân: "Hàn Cảnh Viễn, chính là cố ý một bá chiếm Tô Anh nhà .”
Nháo đến mức tô Tân Ý cũng dở dở .
……
Thứ bảy trường học nghỉ nửa ngày, buổi trưa bốn đứa trẻ trở , Kiều Lan Lan và lão Đinh, Tô Tân Ý và Cố Thành Phong, Tô Liên kiều và Tiểu Châu, ngay cả Trần Võ Sinh cũng dẫn theo con trai đến, ở đường đúng lúc gặp Hách Xuân Anh nên cùng đến luôn.
Vợ Đoạn Quân vẫn hết cữ nên đành một đến, nghĩ nghĩ trong lòng hụt hẫng, rõ ràng là mời em gái đến ăn một bữa cơm đoàn viên, kết quả là nhà đến hết.
Có điều em gái đồng ý , đợi khi hưởng tuần trăng mật xong sẽ một đến nhà ăn bù một bữa.
Tô Liên Kiều chị gái và rể hưởng tuần trăng mật, thể tham gia hôn lễ của cô và Tiểu Châu, trong lòng buồn bã: "Anh rể, thể đợi mấy ngày, chờ em và Tiểu Châu kết hôn xong, cùng du lịch ? Như thế bao.”
Hàn Cảnh Viễn cự tuyệt một cách dứt khoát: "Một chút cũng , ai thích dẫn theo các hai cái phiền toái .”
Tô Liên Kiều cách, cầu xin chị cô: "Chị, em hỏi , tiệc rượu đặt đổi , chị bảo rể chờ mấy ngày mà, em chị thể tham gia hôn lễ của bọn em.”
Tô Anh lấy một hộp trang sức, trang sức bằng tinh thạch ở dị giới , một đôi hoa tai, một sợi dây chuyền.”
“Tặng cho em quà mừng đám cưới, là độc nhất vô nhị đó nha, đời cũng tìm thấy cái thứ hai .”
Tô Liên Kiều lập tức đổi lời : "Quả thật chỉ cần tâm ý là , chúc chị và rể tuần trăng mật vui vẻ, chơi vui vẻ một chút, chụp thật nhiều ảnh mang về.”
Trên bàn cơm, Hàn Cảnh Viễn tuyên bố một tin tức, đặt xong vé tàu buổi tối, đêm nay bắt đầu cuộc hành trình tuần trăng mật, xin đừng nhớ nhung, ôn chuyện cũ chờ bọn họ tuần trăng mật trở về tâm sự.
Kiều Lan Lan thiếu chút nữa đổ bát canh lên đầu Hàn Cảnh Viễn, Lão Đinh nhanh ch.óng cản .
Sau khi ăn cơm xong Kiều Lan Lan kéo lão Đinh về nhà, đó thu dọn hành lý.
Cô tức giận lạnh : “Hàn Cảnh Viễn nhất định thể ngờ tới, em từ chỗ Tô Anh hỏi tàu và địa điểm, chúng bận rộn mấy năm nay, đây là thời điểm nghỉ ngơi, cùng hai vợ chồng bọn họ du lịch một tháng, cảm thấy thế nào?”
Lão Đinh đương nhiên là đồng ý, nhưng hoài nghi Hàn Cảnh Viễn .
“Hàn Cảnh Viễn sẽ vui , thấy bây giờ chỉ chúng trở thành vô hình.”
……
Hàn Cảnh Viễn đương nhiên sẽ để tuần trăng mật lên kế hoạch 6 năm quấy rầy.
Sau khi ăn cơm xong giải tán, Hàn Cảnh Viễn xách hành lý sớm thu xếp từ , để một bức thư ở trong nhà cho bọn nhỏ, đó dẫn theo vợ đến nhà ga.
Tô Anh: “Tàu lúc tám giờ tối, chúng bây giờ quá sớm ?” Hàn Cảnh Viễn : “Không , thể sửa vé, chúng buổi chiều, ở tàu ngủ một giấc, sáng mai lúc đến trạm thứ nhất, đó một tháng , sẽ còn ai lộ trình của chúng , ai quấy rầy, em cảm thấy thế nào?”
“Em cảm thấy trở về sẽ bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Tô Anh vẫn là vui vui vẻ vẻ đổi vé tàu cùng với Hàn Cảnh Viễn.
Buổi chiều 5 giờ 15 phút, Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn bước lên tàu mà ai quấy rầy, hành trình tuần trăng mật xuất phát thôi.