Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:14:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên Tô Anh đến thế giới là kích hoạt một cách tình cờ.
Hôm đó, các thành viên trong tiểu đội đều ngoài săn b.ắ.n, chỗ ở tạm thời của bọn họ quái vật đột biến công kích, Tô Anh g.i.ế.c một hai con thì , nhưng một đám quái vật đột biến, cô nghĩ ngợi gì liền bỏ chạy.
Ngay lúc cô sắp một con quái vật đột biến hàng đầu ở phía c.ắ.n, dị năng tiềm ẩn thức tỉnh, kích hoạt dị năng gian, trực tiếp ném cô vùng nước của một thế giới kỳ lạ.
lúc , Tô Anh bơi, bởi vì trong biển trong hồ ở thế giới khác đều đủ loại quái vật đột biến, căn bản điều kiện học.
Thế là cô c.h.ế.t đuối.
May mắn là Tô Anh Hàn Cảnh Viễn cứu.
Hàn Cảnh Viễn vớt cô khỏi hồ, khi sơ cứu, hai ở hai thế giới khác những chuyện liên quan với .
“Cô gái, nhà cô ở ? đưa cô về.”
Tô Anh sững sờ đầu : “Cảm ơn cứu , tên gì, đến từ căn cứ nào, chờ tìm đồng đội sẽ báo đáp .”
Hàn Cảnh Viễn chút nghi hoặc, trong lòng cảnh giác: “Cô địa phương, quê quán ở nơi nào, giấy giới thiệu của đơn vị , cô ở khách sạn nào?”
Tô Anh cũng nhận thấy điều gì đó , ở đây hồ, rừng, thể quái vật đột biến phá hoại, nhưng đàn ông căn bản chuẩn cho bất kỳ nguy cơ nào, còn một hành động.
Cô chút hoài nghi thời khắc sống c.h.ế.t , dị năng mở thời thông đạo, tới một gian khác, tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t.
Bản năng sinh tồn khiến Tô Anh hiểu cô che giấu phận của ở thời xa lạ , vì cô chút ngần ngại xóa bỏ ký ức ngắn ngủi của vị ân nhân .
Sau đó, cô thành phố, một hiểu về thế giới bằng cách quan sát cuộc trò chuyện của những dân ở đây. Khi ngang qua một nhà sách, cô lịch sử của thế giới , phát hiện rằng lịch sử của thế giới và thế giới của cô là như .
Chỉ mới tám mươi năm , thế giới của cô bắt đầu chuyển sang một hướng tồn tại khác, thứ bắt đầu biến dị, sự phát triển của tám mươi năm khiến hai bên trở thành một thế giới song song khác biệt.
Khi đó, Tô Anh đổi những phụ kiện bằng bạc nhỏ để lấy hai cân gạo, hai cân bột mì và một rổ rau xanh. Tô Anh cho rằng đó là một món hời.
Thức ăn ở thế giới ngon, những thứ đủ để thuê một tiểu đội trong một tuần ở thế giới khác.
Tô mang những vật liệu trở một thế giới khác, các thành viên trong đội của cô tìm cô sắp phát điên .
Cô thể trở về a , mang theo vật liệu từ thế giới song song, đều vui mừng.
Tô Anh mang về một lượng nhỏ vật liệu ở thế giới khác, nhưng tiểu đội của Tô Anh chắc chắn thể mua những thứ .
Mãi cho đến khi tô mang đồ về, các thành viên trong tiểu đội mới đồ dùng sinh hoạt khan hiếm và nước bán từ căn cứ Vân Thành thật sự mang về từ thế giới song song.
Khó trách địa vị của căn cứ Vân Thành thể lay chuyển, bọn họ nắm giữ thông đạo thời , thể ngừng thu mua vật liệu từ thế giới khác, khống chế thức ăn và nước uống khan hiếm nhất ở thế giới khác, cho nên bọn họ tư cách lên tiếng.
Buổi tối món cơm hầm thịt xông khói với quái vật biến dị, ăn tán gẫu.
“Căn cứ Vân Thành phát triển lớn như , tiểu đội giỏi nhất của họ thể nhận hai mươi cân gạo mỗi tháng và các loại rau xanh quý giá, nghĩ ở căn cứ Vân Thành bao nhiêu thể mở cửa?”
“Không , chúng đừng hỏi, gần đầy mì và gạo thị trường ít, rau thịt thậm chí cũng , nghi ngờ lượng thể mở cửa ở căn cứ Vân Thành đang giảm xuống hoặc là xảy vấn đề gì đó. Phải giữ bí mật về dị năng gian của A Anh, đừng để bất kỳ ai .”
Sau khi đội trưởng phân tích xong, rùng .
Căn cứ Vân Thành độc lập với căn cứ bên ngoài, thành lập gần tám mươi năm, để phát triển, các phương pháp sử dụng khiến những vẫn còn lợi nhuận như Tô Anh kinh tởm.
Nếu để những ở căn cứ Vân Thành Tô Anh dị năng gian, thì sẽ phiền phức, họ sẽ dùng cách để chiêu mộ.
Đây kết quả mà mong đợi, vì mỗi Tô Anh tới lui, cô chỉ đổi một lượng nhỏ vật liệu cho tiểu đội của sử dụng.
Trên đời bức tường nào là thể xuyên thủng, cuối cùng căn cứ Vân Thành cũng chú ý tới manh mối của bí mật .
Nhóm Tô Anh nghĩ rằng Vân Thành khả năng mở gian tương tự, căn cứ Vân Thành nghĩ tiểu đội của Tô Anh phát hiện một cánh cửa khác thể kết nối hai thế giới.
Trời xui đất khiến.
…
Sở trưởng Hách thấy Tô Anh ngẩn hồi lâu, lo lắng đến c.h.ế.t : “Một tấm ảnh chụp cũng chứng minh gì, cô trở về chuyện thẳng thắn với Tiểu Hàn , lẽ cho rằng tình tiết nhỏ cần , ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng của hai .”
Khi sở trưởng Hách khuyên câu , chính cũng tin.
Lúc nãy Hàn Cảnh Viễn thấy cô gái trong ảnh, hô hấp nhân tạo tuy cứu nhưng về cũng đủ khiến quan tâm đúng ?
Hơn nữa cách đây lâu, tìm thấy một bức ảnh của một cô gái em trai Văn Diễn, Hàn Cảnh Viễn là một tên khốn, thật sự giả vờ quen cô.
Đây là sự che giấu chủ ý.
Hai vợ chồng gì mà thể , lừa gạt chắc chắn cũng lý do.
“Tiểu Tô, Tiểu Tô, gì !”
Tô Anh sực tỉnh, nơi xảy bức ảnh là ngoại ô Kinh Thị, cho dù lúc đó ngẫu nhiên dùng máy ảnh ghi , thể xuất hiện ở đồn cảnh sát Nam Đảo?
Cô khó khăn hỏi: “Sở trưởng, bức ảnh từ ?”
Nguồn gốc của bức ảnh , sở trưởng Hách điều tra , chủ nhân của chiếc máy ảnh đang sưu tầm phong cảnh ở ngoại ô, tình cờ chụp bức ảnh , đó vì chuyện gia đình mà nhà lục tung, nộp máy ảnh cho ủy ban. Mới đây, của ủy ban tìm thấy trong kho hàng, thấy chiếc máy ảnh rách nát sắp thành phế liệu ở trong góc nên mang về nhà tặng .
Người mang về Nam Đảo, còn dùng nên đem tiệm ảnh sửa.
Chủ tiệm ảnh hỏi rửa phim trong đó , rửa ảnh thì tốn tiền, nhà chụp nên đó .
Chủ tiệm ảnh nỡ vứt bỏ cuộn phim nên tự rửa ảnh, đặt những bức ảnh nhận tấm kính của quầy, đội trưởng Triệu tình cờ thấy mang về ngay, đồng thời dặn dò chủ tiệm ảnh với ai.
Tô Anh cảm thấy thật quá trùng hợp khi bức ảnh xuất hiện thời điểm .
Trong ảnh, cô chỉ mới 18 tuổi, đầu tiên đến thế giới , với khuôn mặt nguyên bản, cô tràn đầy tò mò về thế giới , thậm chí còn xóa ký ức về cảnh Hàn Cảnh Viễn hô hấp nhân tạo cho cô ở bên hồ.
Cô hỏi: “Sở trưởng Hách, chỉ chúng bức ảnh ?
Sở trưởng Hách : “ và Triệu của cô dặn dò về nhà kể với vợ , nhất định giữ bí mật. Về phía Hàn Cảnh Viễn, cô định hỏi như thế nào?”
Tô Anh nghĩ cái nên hỏi như thế nào, Hàn Cảnh Viễn căn bản nhớ rõ.
Tô Anh : “Dựa theo tuổi của Hàn Cảnh Viễn thì chuyện xảy vài năm và nó thuộc về quyền riêng tư của khi kết hôn. Hơn nữa đấy, Hàn Cảnh Viễn còn từng thương ở đầu lúc nhiệm vụ nên lẽ quên chuyện . hy vọng sở trường giúp giữ bí mật, sẽ tự xử lý, thấy ?”
Ban đầu sợ Tô Anh ghen sẽ loạn với Hàn Cảnh Viễn. bây giờ thấy cô việc lý trí như thế, sử trưởng Hách thấy vui: “Cô thể nghĩ như thì , thể cầm ảnh về .”
Tô Anh mang về, sợ bọn nhỏ phát hiện nên cho ngăn kéo khóa .
…
Bên , mặt Hàn Cảnh Nguyên cũng một tấm ảnh.
Trong ảnh là Hàn Cảnh Viễn đang hôn mê, như giam cầm trong nhiều ngày. Hai gò má của gầy đến mức hóp , một cô gái trẻ cõng lưng.
Cho dù lúc Hàn Cảnh Viễn gầy đến mức nhận nhưng dù vẫn nặng hơn 50 cân, mà cô gái cõng tốn nhiều sức lắm mà ngược còn chút thoải mái. Cô gái như thể cảm nhận máy ảnh nên nghiêng đầu qua, vì trong ảnh là khuôn mặt nghiêng của cô .
Trên ảnh chụp là Hàn Cảnh Viễn cõng lúc hôn mê, và bức ảnh duy nhất tìm thấy t.h.i t.h.ể của Văn Diễn là cùng một cô gái.
Trong đầu Hàn Cảnh Viễn đột nhiên xuất hiện hình ảnh lúc nhiệm vụ ba năm . Chỗ tìm thấy cách nơi giam giữ một cây . Hàn Cảnh Viễn nhớ thoát như thế nào, ngay cả khuôn mặt của cô gái nhốt cùng trong mật thất, cũng nhớ rõ.
Vậy thì, cô gái nhốt cùng cõng ngoài ?
Chuyện quá vô lý. Nếu giả thiết là đúng thì t.h.i t.h.ể phát hiện trong phòng giam nhà xác nhận dựa vết bớt và các đặc điểm cơ thể, mới nhận về để an táng.
Sắc mặt chính ủy Hứa đột nhiên nghiêm túc : “Những nhân chứng thư cung cấp manh mối cho chúng cũng chỉ gặp mặt chuyện với thôi. Phía chúng thử liên lạc với cô nhưng đều từ chối, cô gái đó nhất quyết chịu hợp tác. Cậu nghĩ về việc ? Nếu đến gặp cô gái đó, sẽ giải thích với vợ như thế nào?”
Hàn Cảnh Viễn ngây . Khi thấy bức ảnh Văn Diễn, cảm thấy cô gái vô cùng quen mắt.
Hóa chỉ một bức ảnh. Anh từng xuất hiện chung một khung hình với cô gái . là ai? Tại luôn âm thầm quan sát chụp những bức ảnh , mục đích của họ là gì?
Họ cũng chọn ảnh vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận, chắc chắn đang lên kế hoạch nào đó.
Hàn Cảnh Viễn hỏi: “Chính ủy, nhất định giữ bí mật về bức ảnh với vợ của ?”
Chính ủy Hứa : “Mặc dù bây giờ vợ là cảnh sát nhưng đây là chuyện xảy ba năm , liên quan đến cô , vì vẫn yêu cầu bảo mật.”
Hàn Cảnh Viễn : “Đây chỉ là một bức ảnh bình thường, vợ và cô gái còn gặp , cũng . Chuyện khác thương vẫn do vợ phụ trách.”
Hứa Càng Chu: “Chỉ thể giải thích là vụ án cố ý gây thương tích ở đồn cảnh sát phía tây thành phố và nhiệm vụ của ba năm cùng xuất hiện ảnh chụp của một , chứ thể với vợ rằng nó liên quan với nhiệm vụ ba năm . nên lý trí một chút, đừng kéo vợ hơn ?”
Lúc nhiệm vụ ba năm , Hàn Cảnh Viễn quên mất thông tin quan trọng, thậm chí còn nhớ nổi khuôn mặt của con tin. Đây luôn là chiếc vảy ngược trong lòng .
Vì , mỗi nghĩ , vết thương trong lòng đều như cắt .
Nếu điều tra rõ ràng, sẽ thể nào đối diện với nhà nạn nhân, miệng vết thương cũng bao giờ thể khép .
Hàn Cảnh Viễn : “Đồn cảnh sát phía tây vợ là ‘linh vật’. Trong vụ án Thôi Hưng Đông , chính ủy còn nhờ vợ mồi nhử. Tại vụ án cho cô tham gia?”
Hứa Càng Chu bất đắc dĩ : “ cũng từng nghĩ sẽ để vợ tham gia như, phó doanh trưởng Quan phản đối. Cậu cảm thấy ông sẽ đồng ý để vợ tham gia ?”
“Ở đây ông gì quyền?” Hàn Cảnh Viễn đột nhiên cao giọng.
Hứa Càng Chu hiệu cho bình tĩnh: “Năm đó, ôn ở trong đội cứu viện, hai chiến hữu cận nhất của ông đều c.h.ế.t khi nhiệm vụ. Vì , xem ông tư cách lên tiếng ?”
Trên thực tế, Quan Minh nộp đơn với lãnh đạo để phụ trách nhiệm vụ , hơn nữa còn kiên quyết phản đối sự tham gia của Hàn Cảnh Viễn.
Hứa Càng Chu : “Quan Minh báo cáo, xin nhận nhiệm vụ . cung cấp bức ảnh là manh mối chỉ chịu gặp mặt nếu là trong ảnh. Trong khi tìm cô gái cõng nên còn chỉ thể là .”
“Giờ chủ động đơn giao vụ án cho Quan Minh phụ trách?”
Hàn Cảnh Viễn : “Quan Minh đừng hòng tranh nhiệm vụ với . sẽ tự báo cáo nhận nhiệm vụ đích .”
…
Nhiệm vụ , Quan Minh và Hàn Cảnh Viễn nhiều điểm mâu thuẫn.
“ ý . Lần phá hỏng chuyện khiến nhiều đồng nghiệp của chúng c.h.ế.t như , dựa mà để nhận?”
Hứa Càng Chu chỉ thể an ủi: “Người cung cấp bức ảnh chỉ bằng lòng gặp trong ảnh. Cậu bản lĩnh thì tìm phụ nữ trong , sẽ để . Liệu ?”
Quan Minh tức giận : “Cho chút thời gian, nhất định sẽ tìm cô .”
Hứa Càng Chu mắng: “Cả nước lớn như , tìm thế nào . Hơn nữa còn nhiều giống , đừng nữa.”
Quan Minh càng nghĩ càng phục. Anh quyết để một Hàn Cảnh Viễn nhiệm vụ .
“Vậy xin nhận nhiệm vụ với Hàn Cảnh Viễn. Chúng sẽ cùng chấp hành nhiệm vụ . Dù Hàn Cảnh Viễn cũng cần phối hợp.”
Hứa Càng Chu thể để hai đồng chí hợp cùng chấp hành nhiệm vụ. Ông : “Vớ vẩn, ! Mấy là cảnh sát, tuân theo mệnh lệnh của cấp .”
Quan Minh : “Lãnh đạo bất công, tại đồng ý? Là do năng lực đủ tư cách?”
Hứa Càng Chu trả lời: “Cậu giữ bí mật. Hàn Cảnh Viễn thương dẫn tới suy giảm nhận thức. Cậu thì nghĩ gì mà chuyện cho vợ . Lúc trong đầu nghĩ cái gì ?”
Quan Minh mắng thì lẩm bẩm : “Đây là bí mật, nhiều đều chuyện mà. sẽ cho ai . Nếu vợ , chắc chắn vẫn sẽ tìm .”
Hứa Càng Chu lạnh : “Đây cái cớ, hôm nay là chuyện Hàn Cảnh Viễn mất trí nhớ, mai là chuyện liên quan để bí mật quốc gia. Nếu vợ hỏi, là suy nghĩ một chút thì sẽ tiết lộ, tránh để ảnh hưởng đến các đồng nghiệp. Chắc quên cái c.h.ế.t của trai Hàn Cảnh Viễn và trai của Tô Tòng Nam nhỉ?"
Quan Minh toát mồ hôi lạnh, vô cùng sợ hãi. Anh suy nghĩ một chút đó dậy nghiêm túc với Hứa Càng Chu: "Chính ủy, sai , sẽ tự kiểm điểm. nhất định tham gia nhiệm vụ ."
...
Tô Anh trong văn phòng suy nghĩ một lúc lâu.
Sau khi Văn Diễn xuyên tới thì nhiều về thế giới , ít nhất là về các nhà lãnh đạo.
Có lẽ mất liên lạc với ở thế giới bên quá lâu và thể chờ đợi thêm nên mới cung cấp ảnh chụp để trong ảnh chủ động xuất hiện.
lẽ nghĩ tới chính là, phụ nữ xuất hiện ảnh chụp liên hệ nào với Tô Anh. Bởi vì khi đến đây, cô đổi phận.
Nếu chỉ Văn Diễn và Tô Anh đấu đá với , cô chỉ cần ở trong bóng tối và thể tùy tiện tay.
trong bức ảnh còn Hàn Cảnh Viễn, tình thế vô cùng phức tạp.
Hơn nữa, Tô Anh cũng mới thấy Hàn Cảnh Viễn một .
Lần đầu tiên đến đây, cô vô cùng hoảng sợ, lập tức xóa bỏ ký ức của về .
Lần thứ hai là ba năm , trong một nhiệm vụ, cô vô tình đụng Hàn Cảnh Viễn đang gặp nguy hiểm.
Cô nhịn cứu , đó cũng xóa ký ức của về chuyện .
Sau khi Xuyên đến đây, thấy chú hai của Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh tên là Hàn Cảnh Viễn, phản ứng đầu tiên của Tô Anh là tránh xa khỏi rắc rối.
Cô mất sáu trong gia đình nên chỉ sống một cuộc sống bình thường ở thế giới , rơi trói buộc tình nhân cũng ý gì đối với Hàn Cảnh Viễn.
gặp xe buýt, Hàn Cảnh Viễn giúp cô trả ba đồng tiền xe, trong đầu cô lập tức xuất hiện suy nghĩ, lẽ đây là phận.
Ông trời bao giờ nhắn từ như . Nếu chuyện sắp xếp sẵn thì cô chỉ việc thuận theo tự nhiên.
lúc đó cô nghĩ, nếu kết hôn là mà là khác giới trong buổi xem mắt, Hàn Cảnh Viễn cũng chủ động tiếp cận thì cô cũng cố chấp tránh xa phiền phức như .
cô vẫn cố gắng đến gần hơn, dù cô cũng thích nhiều như .
Chắc chắn sẽ nhiều phiền toái tới tìm bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-57.html.]
Tô Anh tiện liên hệ trực tiếp với Văn Diễn. Dù vẫn còn là trong tổ chức . Nếu nghi ngờ thì sẽ rút dây động rừng.
Vì , Tô Anh gọi điện về nhà cho Tô Tân Ý, : "Tân Ý, ngày mai cô thể kiếm cớ liên lạc với Văn Diễn với mấy câu ?"
"Được."
Tô Tân Ý thấy sự cho sự của Tô Anh, hiểu hỏi: "Cô do dự cái gì? Không hai chúng đều thỏa thuận rằng sẽ là liên lạc giữa cô với Văn Diễn ?"
Tô Anh ái ngại : " nếu cô thường xuyên liên lạc với Văn Diễn, Cố Thành Phong sẽ hiểu nhầm."
Tô Tân Ý mỉm , Tô Anh đừng nghĩ quá nhiều: "Có lẽ sẽ ghen nhưng nhất định sẽ tin tưởng . Chúng chuyện đều tuyệt đối tin tưởng lẫn , sẽ bao giờ để chuyện của Đinh Thư Nhã tiếp tục xảy ."
"Vậy thì ."
Tô Anh cúp điện thoại, đó về nhà.
Hàn Cảnh Viễn nét buổi tối sẽ về nên nhắc Tô Anh hãy nghỉ ngơi sớm. Lúc cô về thì mấy đứa trẻ vẫn ngủ mà ở phòng khách chờ cô.
Thầy Tô Anh về, bọn nhóc chạy , vây quanh cô hỏi han: "Thím hai, thím và chú hai đột nhiên gọi khiến chúng con sợ c.h.ế.t khiếp. Thím ?"
Tô Anh : "Thím , ở cơ quan một vụ án, cấp nhờ thím phụ trách nên mấy ngày nữa lẽ sẽ bận."
Cố Tri Nam lo lắng : "Chị, vụ án như thế nào, nguy hiểm ?"
Tô Anh đáp: "Đây là vụ án bí mật, chị thể với mấy đứa. Các em ngủ sớm , đừng lo lắng gì nhiều, vụ án nguy hiểm ."
Vì ngày mai mấy đứa nhỏ còn học nên Tô Anh kêu chúng ngủ sớm. Hàn Cảnh Viễn cũng hỏi cô về vụ án.
Anh chỉ lo lắng và công tác.
"A Anh, lẽ thời gian thành nhiệm vụ sẽ dài."
Lúc bọn họ lấy , cô cũng chuẩn sẵn tâm lý nên hỏi: "Khi nào thì ?"
"Vốn dĩ định đêm nay luôn. ở cùng em và mấy đứa một đêm nên cấp đồng ý dời đến sáng mai."
Tô Anh : "Vậy còn đó gì sáng mai dậy sớm thì nhanh thu dọn hành lý còn ngủ nữa."
Tuy nhiên Hàn Cảnh Viễn ngăn cô đó kéo cô. Tô Anh mất đà, ngã vòng tay của .
Có gật đầu khuôn mặt tuấn tú của Hàn Cảnh Viễn thì cảm thấy áy náy.
Cô xóa ký ức của về hai . Vậy mà thứ ba hai gặp , họ quyết định sống chung.
Đây là một chấp niệm vô cùng mạnh mẽ, nó khiến cảm giác quen thuộc với cô gái đổi diện mạo. Tô Anh thể giải thích rõ ràng.
Cô ôm cổ hỏi: "Sao , đỡ ?"
Hàn Cảnh Viễn chua chát, buột miệng : "Haizz Anh yêu em , bắt đầu từ khi nào?"
Tô Anh , xoa mặt : "Em yêu em."
"Hôm nay lão Đinh hỏi tin duyên phận ? Anh trả lời là . Anh luôn cảm thấy chúng quên kiếp . Anh quan tâm diện mạo của em đổi như thế nào, nhưng cảm thấy thể nhận em. Hãy tin , cả đời sẽ chỉ yêu em."
Tô Anh vô cùng cảm động, cô cũng cảm thấy điểm chẳng lành nên vội vàng cắt ngang.
"Anh như thể sẽ bao giờ về nữa thế. Anh khiến em khó chịu."
Hàn Cảnh Viễn áy náy : "Anh xin , Anh chỉ cho em là yêu em."
Trái tim Tô Anh mềm nhũn, đáp: "Được , em ."
Cô đột nhiên nhớ một câu Hàn Kinh Thần từng : Nếu c.h.ế.t, bố chắc chắn sẽ lo lắng cho và nhất định sẽ nghĩ về gia đình, lẽ cũng sẽ c.h.ế.t.
Tô Anh quyết định sẽ một lá thư.
Cô : "Hàn Cảnh Viễn, em cho chuyện . Cho dù chúng nhiều lý do để chia tay, hoặc nếu c.h.ế.t, em sẽ bao giờ kết hôn nữa. Thật sự em tìm đàn ông nào hơn . Vì , Nếu một em chăm sóc bốn đứa trẻ thì nhất định về, ?"
Hàn Cảnh Viễn giấu nổi sự vui mừng trong mắt, gật đầu thật mạnh : "Được, sẽ cố gắng để một em nuôi bọn nhỏ."
…
Trời sáng, Tô Tân Ý ôm một con ch.ó hoang đến gõ cửa tìm Văn Diễn, vẻ mặt lo lắng : “Đồng chí Văn Diễn, thể giúp xem con ch.ó một chút ? thấy nó vô cùng khổ sở, ăn gì.”
Một vài trong viện bất mãn vì đ.á.n.h thức lúc trời sáng, họ cũng lòng thương cảm đối với động vật nên oán giận .
“Chỉ là con ch.ó hoang thôi mà. Tại lãng phí sức để cứu chúng gì? Phí cơm!”
“Có lẽ nhờ xem bệnh cho ch.ó chỉ là cái cớ chứ thật đến gặp Văn Diễn.”
“Không đến mức đấy chứ. Gia cảnh của cô gái , còn xinh nữa, đến mức tìm thấy một đối tượng .”
“Các hiểu . Cô gái thích đồng chí Văn Diễn. Anh tuấn tú, trẻ trung như còn gì. Cháu gái ngoại còn thích nữa là... Con bé lúc nào cũng bảo mai mối cho nó.”
Tô Tân Ý mắng mấy há mồm bàn chuyện xem náo nhiệt: “ thích thì nhờ khám bệnh cho ch.ó đấy, ăn cơm và tiêu tiền của nhà mấy mà cứ bậy. thích đấy, mấy quản ?”
Gia cảnh nhà Tô Tân Ý khá . Mọi đang xem náo nhiệt thì hổ, tự bảo về.
Văn Diễn mở cửa thấy thấy bạn của Tô Anh đang bế con ch.ó đến nhờ xem bệnh. Anh cũng tính, còn nhiệt tình nên lập tức xoay cầm áo khoác :
“Trong nhà thiết kiểm tra, cô cùng đến trạm chăn nuôi .”
“Được. Nãy đạp xe đến đây. Anh ôm ch.ó nhé, tô chở . Yên tâm, khỏe lắm, nhanh sẽ đến đó thôi.”
Văn Diễn:…
Anh thật sự cao, chân còn dài, đằng ôm ch.ó thì chân sẽ quệt xuống đất. Mọi thấy đằng khổ sở co chân thì lộ ánh mắt đồng tình. Tô Tân Ý cũng đạp bàn đạp, vững vàng đèo một một ch.ó đến trạm chăn nuôi.
…
Hôm , lúc trời còn sáng hẳn, Hàn Cảnh Viễn rời . Tối hôm qua Tô Anh quá mệt nên ngủ gì. Lúc tỉnh dậy, cô thắc mắc tại thể lực của đàn ông như .
Trước khi Hàn Cảnh Viễn để một tờ giấy bàn. Anh , Tô Anh hãy chờ về.
Tô Anh nhịn , cẩn thận kẹp mảnh giấy cuốn sổ. Suy nghĩ một chút, cô lấy cuốn nhật ký mà Trần Võ Sinh đưa cho cô ở ngăn kéo cùng đặt mảnh giấy và gấp .
Hàn Kinh Thần dụi mắt ngáp một cái. Lúc chuẩn đ.á.n.h răng để nấu cơm thì phát hiện Tô Anh xong cơm sáng, bánh trứng và mì.
Mặc dù ngon nhưng chúng đắt.
Hàn Kinh Thần xuống bếp, hỏi: “Thím hai, chú con khi nào ? Có kịp ăn sáng ?”
Tiếc thật đấy, lâu lắm thím hai mới bếp mà. Chú hai đúng là lộc ăn.
Tô Anh : “Tối hôm qua thím ngủ say quá nên gì. Con nốt bánh trứng nhé, thím .”
Tô Anh cầm mấy cái bánh trứng xong ngoài. Lúc cô qua nhà của Quan Minh thì thấy hai vợ chồng đang ngoài cửa.
Bên cạnh Quan Minh là túi hành lý, lẽ cũng nhiệm vụ.
Thịnh Hồng Tuệ lóc, ôm Quan Minh nỡ buông. Cô để chồng , miệng ngừng hỏi:
“Rốt cuộc nhiệm vụ gì, tại gấp như ? Anh còn khi nào trở về. Em mới sảy thai, mà nhẫn tâm để em ở nhà một ?”
Quan Minh vô cùng khó xử nhưng nhất quyết : “Ngoan nào. Sao em nghỉ việc ở Liên đoàn Phụ nữ ở nhà nghỉ ngơi cho .”
Tô Anh nổi da gà, rảo bước nhanh hơn, cách vợ chồng họ càng xa càng .
…
Lúc khỏi viện, đúng lúc Tô Anh ăn xong bánh trứng. Xe buýt còn đến, cô chủ nhiệm Tha đến đồn công an báo án kéo .
“Tiểu Tô, cô đến . Thật quá. báo án.”
Tô Anh cùng chủ nhiệm Tha lên xe buýt, căn cứ.
Trên xe, chủ nhiệm Tha với cô, trong căn cứ đàn ông khiến vợ sảy thai. Gia đình vợ gọi điện đến nhưng bên nội cố ý, chuyện xảy đều là tai nạn, các đồng chí trong Liên đoàn Phụ nữ hòa giải.”
Chủ nhiệm Tha sợ xảy đ.á.n.h đến đến tìm cảnh sát nhờ giúp đỡ. Có cảnh sát ở đó, bọn họ chắc chắn sẽ dám loạn.
Tô Anh vén tay áo lên : “Chủ nhiệm Tha, cô tìm nhầm . Loại đàn ông , cho dù là cố ý vô tình, nếu là vợ, sẽ cho đ.á.n.h c.h.ế.t mất, bằng để Tiểu Chu giải quyết.”
“Tiểu Chu việc . Anh giải quyết chuyện .”
Chủ nhiệm Tha thở dài tiếp: “ nhiều thuyết phục gia đình họ nhưng phụ nữ chịu ly hôn, nếu họ ly hôn, con của họ sẽ coi thường. Cô cũng cho đơn vị xử phạt chồng , sẽ ảnh hưởng đến kinh tế của gia đình. Anh là trọng nam khinh nữ, chỉ con trai. Nếu đứa trẻ sinh là con gái, sẽ nhận con của em con nuôi.”
“Đi thôi. Chúng đến xem, lỡ nhà đẻ của cô với nhà chồng đ.á.n.h , coi như đến hòa giải.”
Tô Anh nghĩ, nếu họ đ.á.n.h chắc chắn sẽ gọi cảnh sát. Dù đến đây , cô cũng qua xem một chút.
…
Trong khu cho trong viện, nhiều hàng xóm vây kín cửa. Thịnh Hồng Tuệ mới sảy thai, chỉ nghỉ ngơi vài ngày về việc vị, đang cố gắng thuyết phục phụ nữ .
“Là cô chăm sóc , khiến chồng và cháu trai cô ngạt khí. Chồng cô vội vàng đẩy cô , cố ý, may mà vợ và cháu trai cứu, nếu chuyện sẽ như thế nào?”
Người phụ nữ lóc : “Mẹ chồng và cháu trai , nhưng đứa con trong bụng thì còn nữa. Chuyện thì ? Gia đình ly tán, nhất định ly !”
Tô Anh hết nổi. Mọi chuyện đến mức mà phụ nữ chỉ nghĩ đến chuyện ly chứ ly hôn.
Cô cũng lười lên tiếng khuyên bảo mà chỉ ước họ đ.á.n.h , đó cô sẽ dẫn hết bọn họ đến đồn cảnh sát giáo huấn một chút.
Thịnh Hồng Tuệ khuyên: “Đứa trẻ trong bụng cô cũng là con gái, mất cũng đáng tiếc. giống . Mẹ chồng cho uống t.h.u.ố.c một cách tùy tiện mới khiến đứa bé trong bụng biến mất. Mặc dù nó cũng thành hình, nhưng là con gái nên mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cô gái , chuyện đến nước thì để nó qua . Hãy dùng nội đau để kéo đàn ông của về vì khiến cảm thấy áy náy, vợ chồng cãi vã, tình cảm xuống.”
Người phụ nữ dần thuyết phục, im lặng lắng .
Tô Anh tức đến mức run rẩy, đây là chuyện quái quỷ gì .
Cô chỉ cửa phòng ngủ, hỏi Tha Huệ Quyên: “Chủ nhiệm Tha, Liên đoàn Phụ nữ ở đây là để giúp đỡ phụ nữ và trẻ em. Nếu cô coi các bé gái là con , chị vẫn để cô việc trong Liên đoàn Phụ nữ ?”
Tha Huệ Quyên cũng tức giận đến suýt hộc m.á.u: “Sớm muộn gì cũng khai trừ cô !”
Cuối cùng, sự hòa giải của Thịnh Hồng Tuệ, hai nhà đẻ và nhà chồng tranh cãi nữa mà đến hòa giải, ai cũng cảm thấy thỏa mãn.
Người chồng hết áy náy với vợ, nhà chồng nhắc đến đứa trẻ nữa.
Thịnh Hồng Tuệ vô cùng đắc ý, cảm thấy bản thành công việc .
Tô Anh lạnh, trong cuộc còn để bụng, cô là ngoài thì việc gì nổi giận, ảnh hưởng đến cơ thể quý giá .
…
Trở đồn công an, Tiểu Chu đang sốt ruột nhưng thấy sự tức giận Tô Anh.
“Chị Anh, đến đến giờ ?”
Tô Anh : “Buổi sáng chủ nhiệm Tha gọi căn cứ xử lý vụ tranh cãi. sẽ đơn xin công tác bên ngoài.”
“Giải quyết thế nào ?”
Tô Anh châm biếm : “Xong . Sao thể chứ. Một đám súc sinh, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!”
Tiểu Chu lúc mới thấy Tô Anh tức giận nên dọa dám hỏi tình hình cụ thể.
“Sáng nay, chị của chị Anh ở Bắc Kinh gọi điện tới, gọi hai cuộc luôn, vẻ như chuyện gấp nhưng chị ở đây. Lát cô gọi .”
Là Tô Tân Ý! Cô hành động nhanh thật. Mới sáng sớm mà chuyện với Văn Diễn xong .
Tô Anh vội gọi cho Tô Tân Ý.
Hôm nay vì giúp Tô Anh chuyện quan trọng nên Tô Tân Ý xin nghỉ ở nhà. Vì lúc Tô Anh gọi , cô máy ngay lập tức.
Tô Tân Ý đang cạnh điện thoại nên thấy tiếng chuông đầu tiên, cô nhấc máy.
“Tô Anh, với Văn Diễn . Nếu cô tiện trả lời thì đừng gì.”
Tô Anh : “Được , đây, cô .”
Mặc dù trong nhà chỉ một Tô Tân Ý nhưng cô vẫn dùng âm thanh nhỏ nhất để : “Văn Diễn , một địa vị trong gia đình ông chủ mới của bệnh nên nóng lòng tìm nhà mới, vì mới nhịn thả từng bức ảnh như .”
Văn Diễn quen gọi mà phục vụ là ông chủ. Ông chủ mới, lẽ đang ám chỉ gia tộc đang gây dựng và phát triển ở thế giới .
Còn Tô Tân Ý, cô cái gì thể hỏi, cái gì nên hỏi. Văn Diễn , chỉ cần cô truyền đạt bộ lời , Tô Anh chắc chắn thể hiểu .
Tô Anh cay mày, bọn họ cô xuất hiện. Muốn đến mức tìm tất cả những mà cô từng tiếp xúc ở thể giới để tìm cô.
Tô Tân Ý tiếp: “Văn Diễn còn , gần đây cô nhất định đề cao cảnh giác, cố gắng chữa bệnh cho ai. Anh , phần lớn những mà cô tiếp xúc gần đây đều âm mưu, cô suy nghĩ . Nếu cô gặp khổ nhục kế, khác tống tiền thì sẽ buồn bực mà c.h.ế.t. Anh, còn , sợ cô gặp chuyện nông dân và con rắn.”
Tô Anh sợ hãi, nếu Văn Diễn nhắc nhở, cô chắc chắn sẽ nghĩ đến tình huống .
Khổ nhục kế? Chữa bệnh?
Tô Anh suy nghĩ một chút, chắc lẽ Thịnh Hồng Tuệ nhà bên cạnh t.h.u.ố.c chồng đun cho vấn đề nên lấy nó là khổ nhục kế?
Hay, cả cô và chồng đều t.h.u.ố.c vấn đề, đều khác lừa lợi dụng?
Tất cả đều khả năng xảy . Tô Anh nhịn rùng một cái, cảm thấy đối phương thật điên rồ.