Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:13:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
T
ừ nhà Tô Liên Kiều trở về, Văn Diễn nơi nào khác để , liền trở về phòng trọ ngủ một giấc.
Đồng nghiệp mới khá là , đem chái nhà phía đông của sân nhỏ trong nhà để trống một gian, cho thuê.
Mẹ của đồng nghiệp cũng , thấy mở cửa, thì đem một đĩa sủi cảo sống gói xong mang cho .
Nhân bánh là thịt heo và cải trắng, từng ăn qua một , ăn ngon hơn nhiều so với món mì sợi, lên một chút dấm, đó chính là mỹ vị nhân gian.
Bên luôn nhiều việc nhỏ bé ấm lòng trong cuộc sống hằng ngày, khiến lưu luyến.
“Tiểu Diễn , cháu mấy ngày đều ăn mì, bánh bao với nước sôi cũng thể cứ ăn mãi như , từ nay về thím sẽ sủi cảo cho cháu, cháu nếu như cảm thấy ngại, thì mua bột mì và nguyên liệu nhân bánh về, thím gói cho.”
“Cảm ơn thím.” Văn Diễn vô cùng ấm áp, thu hút sự yêu thích của thím đại nương.
“Khách khí cái gì chứ, đúng , cháu bây giờ còn ngoài , cả nhà của cháu gái họ của thím một lát nữa sẽ đến đây, việc lúc thím với cháu đó, nó công việc định, xinh , cháu gặp nó một nha, cảm thấy ưng cũng cần ngại, thế nào, buổi tối ăn cơm ở nhà thím nhé.”
Từ khi Văn Diễn điều tới trạm chăn nuôi ở Bắc Kinh, nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho cứ nườm nượp dứt.
Văn Diễn che giấu sự đau lòng, lắc đầu cự tuyệt:"Thím, cháu thăm em trai cháu.”
Em trai Văn Diễn mất, đến nghĩa trang một chuyến.
Thím thở dài, xem vẫn nghĩ đến việc tìm đối tượng, bà thể hiểu , cũng miễn cưỡng nữa, càng cũng tức giận, những hàng xóm xung quanh, ai nấy đều quan tâm đến .
“Đi , buổi tối tự ăn sủi cảo nhé.”
“Vâng, cảm ơn thím.”
Văn Diễn xe đạp, đến nghĩa trang ở vùng ngoại ô, cuối cùng vẫn đem em trai mang theo ở bên .
Tô Anh từ phía lên núi, một một , tới bên cạnh Văn Diễn, di ảnh bia mộ, cùng với nam nhân ở mặt giống như đúc, là Văn Diễn dùng bức ảnh đen trắng của chính đặt lên đó.
Cô yên lặng vài phút, mới mở miệng : “Cậu đem em trai mai táng ở chỗ , vì ?”
Trên đường lên núi, Văn Diễn hái một bó hoa dại tên ở ven đường, đặt mộ, giải thích : “Về tới nơi nào, liền đem theo em trai đưa tới nơi đó, để nhắc nhở chính , đừng quên nó c.h.ế.t như thế nào.”
Tô Anh nghiêng đầu, khuôn mặt biểu cảm nào của Văn Diễn, cảm xúc của , đây mới là tính cách thật sự của khi tháo bỏ lớp ngụy trang xuống?
Cô hỏi: “Vậy em trai là c.h.ế.t như thế nào , thật là thuyền đ.á.n.h cá gặp gió lốc rơi xuống biển c.h.ế.t chìm ?”
Văn Diễn đầu, phủ nhận:"Chẳng , khi rơi xuống biển nó c.h.ế.t , chị , thể cho chị .”
Cả đều đang lộ vẻ nguy hiểm, sắp kể nguy cơ bí mật.
Tô Anh cũng : “ .”
Văn Diễn câu trả lời ngoài dự đoán nghẹn , khó hiểu hỏi: “Không ? Vậy chị một tới đây tìm gì?”
Anh cùng Tô Anh, đều cất giấu những bí mật chung vướng mắc liên quan đến , chỉ một chút ám chỉ, là thể đoán tín hiệu của đối phương phát .
Anh đến nhà Tô Liên Kiều, chính là với Tô Anh, cùng với cô chuyện riêng.
Mà năm cùng năm , mỗi cuối tuần đều sẽ tới nghĩa trang để thăm mộ em trai, hôm nay mới là mùng hai, trong nghĩa trang hầu như thấy nào, là nơi thanh tĩnh tuyệt vời, đặc biệt là mặt trời lúc sắp xuống núi, ngoài hai bọn họ , một bóng sống cũng thấy.
Tô Anh nếu đến đây , thế mà bí mật của ?
Văn Diễn hỏi : “Vậy chị đến chỗ hẹn là vì cái gì?”
Tô Anh thẳng mắt :"Chính là tới cảnh cáo , cách xa nhà em gái xa một chút.”
Tô Anh vì giúp đỡ những mà đến cảnh cáo ?
Văn Diễn giống như một chuyện đùa buồn , hết sức vui mừng, một lúc, vẻ mặt vẫn như cũ biểu cảm của Tô Anh, Văn Diễn nữa, ngược cau mày.
Nếu như ở bên lâu, liệu trở nên giống với Tô Anh , sẽ bắt đầu để ý đến an nguy của những dân bám trụ ở nơi ?
Thật là thể tưởng tượng nổi.
Văn Diễn hỏi dò: “Tại tránh xa một nhà của Tô Liên Kiều? Chị thể tìm nhị nương, còn độc , dựa cái gì thể theo đuổi hạnh phúc, một nhà dì họ thứ hai của chị thật sự , đồng chí Liên Kiều chân thành và đáng yêu, tại thể theo đuổi đây?”
Tô Anh đột nhiên chất vấn, cũng lẽ là Văn Diễn căn bản tránh, cô bóp lấy cổ.
Cô lạnh như băng : “ mặc kệ hai là đến với như thế nào, nhất nên tuân theo quy tắc của thế giới , mặt khác, bên là luôn sống bằng tình cảm, cả một đời, chỉ một vợ một chồng, , thì đừng trêu chọc em gái .”
Văn Diễn cũng giãy giụa, châm chọc : “Nào nhiều chúng như , cửa, bọn họ đều qua đây nữa, chị bây giờ đây?”
Tô Anh:…… Những việc mà cũng ít, cần g.i.ế.c , g.iết ch.ết phiền toái ?
Phiền toái khẳng định là , nếu thì dùng dị năng đem kí ức của xóa hết ?
Việc thể thực hiện, nhưng khi kí ức rõ ràng trong phạm vi lớn, liền sẽ biến thành một tên ngốc.
Văn Diễn dường như nhận Tô Anh xóa bỏ ký ức của , dọa một trận, liên tục xin tha thứ :"Chị, chị Anh, điều gì từ từ thương lượng, đừng đ.á.n.h .”
……
Đang lúc Tô Anh vẫn còn đang do dự, khác cắt ngang.
“Người nào, chạy tới nghĩa trang ẩu đả đ.á.n.h ?”
Tô Anh cùng Văn Diễn đang cô bóp c.h.ặ.t, đồng thời hướng về phía bên trái.
Văn Diễn thấy chiếc còng tay lộ từ bên hông của đó, là trang mà những chấp pháp mới ở trong thế giới , một nhóm là những chính trực và nguyên tắc nhất, khi gặp dân chúng đang gặp nguy hiểm, bọn họ là những đầu tiên xông lên giúp đỡ.
Giờ phút đang gặp nguy hiểm, vài phút sẽ xóa sạch ký ức.
Văn Diễn liều mạng kêu cứu:" Đồng chí công an cứu mạng.”
vị đồng chí công an động tĩnh gì, mà tràn ngập kinh ngạc Tô Anh, Văn Diễn trong lòng cảm thấy , vị công an hình như quen Tô Anh, tình thế đối với thực sự bất lợi.
Tô Anh nghĩ tới buổi chiều mồng hai tết, thể ở nghĩa trang vùng ngoại thành chạm mặt Đoạn Quân.
Cho nên, tới nghĩa địa cái gì?
Đoạn Quân chằm chằm kẻ tình nghi, tên đó là một con hiếu thảo, mấy ngày nay khả năng sẽ đến nghĩa trang tế bái bố , hôm nay đúng lúc đến phiên canh gác
Anh chạy tới nghĩa trang theo dõi kẻ tình nghi, cũng thể chạm mặt với em gái của hơn nữa nam nhân bên cạnh cô là Hàn Cảnh Viễn.
Nhìn cái tư thế , hai xảy một chút chuyện vui vẻ, nếu như đến kịp thời, khả năng hai đ.á.n.h , hơn nữa cần nghi ngờ, em gái sẽ thắng.
Đoạn Quân: “Hai ngươi đang cái gì ?”
Tô Anh giành trả lời: “Cậu giở trò lưu manh, đụng em cái việc cay độc .”
Văn Diễn đối với định nghĩa giở trò lưu manh của thế giới nhận , quan tâm đắc tội , một khi phán định tội lưu manh, trường hợp nghiêm trọng hơn là phán t.ử hình.
Anh quả thực thể tin , Tô Anh thật sự thủ đoạn độc ác như , một chút giao tình đồng hương đều đến, thật là quá đáng.
Văn Diễn vội vàng giải thích, “Đồng chí công an tin , mộ bia xem, xem tấm ảnh bia cùng khuôn mặt với , thể ở phần mộ của em trai giở trò lưu manh ?”
Đoạn Quân phẫn nộ đ.ấ.m một nhát:"Không một kẻ phạm tội nào thừa nhận phạm tội, lưu manh đều sẽ tìm cớ giảo biện……”
……
Văn Diễn ăn đ.ấ.m, tuy rằng Tô Anh ngăn cản cú đ.ấ.m thứ hai, cũng thuận tiện tìm lấy cái cớ để giải thích, vẫn tức giận, giở trò lưu manh, ha hả, Tô Anh đúng là dị năng, ai thể giở trò lưu manh với cô a.
Văn Diễn tức giận đến mức ở một bên nghiến răng nghiến lợi .
Đoạn Quân là quá kích động, đ.á.n.h mất lý trí, nhưng em gái nam nhân khi dễ, nào trai còn thể lý trí đây.
Tô Anh cũng ngờ rằng Đoạn Quân đội trưởng đội điều tra hình sự sẽ đ.á.n.h mất trí, lên liền động thủ, cô kéo tùy tiện tìm một cái lý do để giải thích cho qua.
Cô khí phách khẩn cầu:"Anh, hôm nay ở nghĩa địa thấy chuyện của bọn em, thể đừng với Hàn Cảnh Viễn ?”
Văn Diễn ở một bên ha hả lạnh:"Nhìn thấy thì thấy , còn sợ chồng của cô hiểu lầm ?
Đoạn Quân lướt qua một cái, giơ giơ lên cái còng tay, Văn Diễn lập tức câm miệng.
Đoạn Quân : “Hai ngươi cũng giống như là đang hoạt động gì phạm tội, nếu nỗi khổ tâm, coi như thấy.”
Văn Diễn:……Thật là nguyên tắc a.
Tô Anh mang vẻ mặt cảm kích:"Cảm ơn .”
Đoạn Quân trong lòng chua xót, em gái tuy rằng gọi là trai , nhưng chẳng qua chỉ là vì để giữ bí mật mà thôi, cũng hề ý định nhận thích.
Cô thật sự là co duỗi a.
Đoạn Quân nhịn hỏi: “Em định mùng mấy ?”
“Mùng sáu, Hàn Cảnh Viễn chỉ mười ngày nghỉ phép, bọn em mùng sáu trở về.”
Đoạn Quân mang theo ngữ khí thương lượng :"Quả thật chị dâu của em cũng gặp em, khi dành chút thời gian, đến nhà ăn bữa cơm nhé, bảo đảm sẽ mà em gặp tới quấy rầy.”
Tô Anh gãi gãi tóc, Đoạn Quân đáp ứng giúp cô giữ bí mật tới nghĩa trang, chỉ là mời cô ăn một bữa cơm, lúc cự tuyệt, trong lòng cô sẽ cảm thấy ngại ngùng.
Cô đồng ý:"Mùng ba em đến nhà Tô Tân Ý, trưa mùng 4 nhé, ?”
Đoạn Quân mặt nét :"Được, mùng 4 bọn em nhất định tới, cùng với chị dâu mùng bốn hết, chỉ ở nhà chờ bọn em tới.”
……
Văn Diễn và Tô Anh cùng xuống núi, cằm còn thương tích, lực đạo một quyền mất khống chế của Đoạn Quân nặng, Tô Anh dùng dị năng giúp tiêu m.á.u bầm, để tránh khi trở về chạm mặt hàng xóm, dễ giải thích.
“Người đó thật sự là trai của chị ?” Văn Diễn thù hằn hỏi: “Chắc là giả , là thấy chị là con gái, liền vô điều kiện mất lý trí giúp chị?”
Tô Anh : “Cái thể của là em gái ruột của , ở bên vẫn là xem trọng tình cảm, nên thấy may mắn , hôm nay nếu ở đây, sẽ coi là kẻ tình nghi mà bắt .”
Văn Diễn: “…… Người trai nhận bằng miệng của chị đối với chị khá .”
Tô Anh lên tiếng.
Khi tới chân núi, Văn Diễn xa xa thấy còn một con gái trẻ tuổi, ở nơi che khuất lối nghĩa trang, đoán là chờ đang Tô Anh.
Anh : “Chúng đổi thời gian và địa điểm, chuyện rõ ràng .”
Tô Anh nghĩ thèm nghĩ liền cự tuyệt:" chuyện với về bí mật của , cái gì cũng , nhưng đừng lôi kéo và gia đình của .”
“Tô Liên Kiều cũng tính là nhà của chị?”
“Tính.”
Văn Diễn nghĩ thầm tính nhà cái gì, hơn nữa hai bức ảnh đều xuất hiện , cô thế mà vẫn tò mò.
Anh : “Chị Anh, lòng hiếu kỳ của chị thấp đến nỗi thể tin , liên quan đến hai bức ảnh , chị hỏi gì ?”
“Không .”
Ngữ khí của Văn Diễn một cũng thốt , n.g.ự.c phập phồng dữ dội, mắt thấy rời khỏi nghĩa trang, mới : “Được thôi, chị nếu như đổi chủ ý đến tìm .”
……
Tô Tân Ý nghênh đón Tô Anh, lặng lẽ chỉ bóng lưng của trẻ tuổi phía :"Đó chính là đồng loại của cô , bạn ở dị giới của cô ?”
Tô Anh lắc lắc đầu:"Bạn ở dị giới của đều c.h.ế.t hết , hỏi lai lịch của , chỉ là cảnh cáo đừng tới gần nhà của .”
Tô Tân Ý trong lòng phát run, Tô Anh nhất định là trải qua sự việc đáng sợ nào đó, mới thể các bạn của cô đều c.h.ế.t hết .
nhưng khi đến thế giới bên , Tô Anh vẫn như cũ kiên trì giữ nguyên tắc của chính , thậm chí thời điểm cô hôn mê, cô còn giao cho chính bản cô quyền chủ động lựa chọn thể.
cô còn bạn nào nữa , Tô Tân Ý nghĩ, đấy sẽ bạn của cô, sẽ để cô đơn độc một , khi gặp việc gì trò chuyện thương lượng cùng.
Tô Tân Ý khi quyết định xong, gắt gao ôm c.h.ặ.t cánh tay của Tô Anh, kiên định : “Tô Anh, bất luận là khi nào, đều ở phía cô .”
Tô Anh cảm động, bên thật sự là quá dễ thổ lộ tình cảm, đối với bọn họ một chút, nhận bằng hữu cả đời.
Tô Tân Ý như , Kiều Lan Lan cũng .
Cô đưa Tô Tân Ý về nhà , bố nhà họ Tô đều về nhà, thấy Tô Anh nhiệt tình:"Hàn Cảnh Viễn tới , là đón con nữa đấy, đợi một lát đợi , nên về .”
Tô Tân Ý ở cửa lời trong lòng: “Hàn Cảnh Viễn khá đấy, cảm thấy cô thể tín nhiệm , khi nào một giữ bí mật nữa, cô thử với xem.”
Tô Anh do dự một chút:"Để nghĩ .”
……
Từ nhà Tô Tân Ý di , Tô Anh lên xe buýt về nhà, chắc là vẫn kịp về nhà ăn cơm tối.
Vừa xuống xe, cô thấy Hàn Cảnh Viễn đợi ở trạm xe, lúc tuyết mặc dù ngừng rơi, nhưng bên ngoài vẫn là lạnh, cô chạy tới:"Bên ngoài lạnh như , ở nhà chờ em là mà.”
Hàn Cảnh Viễn nắm tay cô trong lòng bàn tay, vẫn , tay em lạnh.
Hai hướng về phía trong đại viện, Hàn Cảnh Viễn : “Buổi chiều đến nhà bạn, lúc trở về đến nhà Tô bá phụ, vốn dĩ là đón em, nhưng em cùng chị Tân Ý vẫn trở về, hai ?”
Tô Anh : “ Tùy tiện dạo ở đường, đúng , còn gặp Đoạn Quân, lấy lòng ăn khép nép, là em tới nhà ăn bữa cơm, em nổi nữa, là trưa mùng 4 chúng nhé.”
“Sao nào mềm lòng ?”
Tô Anh nghĩ thầm mới là mềm lòng, cô là sợ phiền toái, dẫu cũng nhờ Đoạn Quân giúp cô giữ một cái bí mật nhỏ, chỉ là ăn một bữa cơm, chuyện nhỏ, liền đáp ứng xong .
“ , chính là mềm lòng , về nếu xin nhờ em cái gì, thì cầu xin em t.ử tế, chừng em sẽ mềm lòng.” Tô Anh trêu đùa .
trong lòng Hàn Cảnh Viễn động:"Thật ?”
“Thật.”
……
Mùng bốn, Hàn Tú Quân cùng chồng ở trong nhà xuống bếp, hôm nay cô em chồng dẫn em rể và các cháu về đây.
Nói , cô em chồng tuy rằng gặp mặt nào, nhưng cô cũng ít các loại chuyện của cô nhỏ, khiến Hàn Tú Quân bội phục.
Thậm chí còn cảm thấy hơn so với cô em chồng đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-54.html.]
Bố chồng bên , Hàn Tú Quân thật sự nhắc tới nữa, chồng cũng xảy chuyện gì, khi rõ phận của cô nhỏ, cũng đề cập tới dự định nhận thích về nhà, ngược chạy tới ngục giam thăm hỏi Đoạn Sơ Hạ vài .
Thật sự gọi là trái tim băng giá, cũng khó trách cô nhỏ ngay cả chồng đây cũng phản ứng.
Hàn Tú Quân nhấn mạnh lẫn nữa với chồng:" Hôm nay sẽ đột nhiên đơn vị gọi tăng ca đó chứ?”
Đoạn Quân: “Tuyệt đối sẽ , đ.á.n.h tiếng với lãnh đạo và đồng nghiệp , hôm nay em gái tới nhà chơi, cho dù trời d.a.o rơi xuống, đều sẽ quan tâm.”
“Mẹ bên sẽ tới thêm phiền phức chứ?”
Đoạn Quân : “Anh cảnh báo cho bố , nếu hôm nay bố dám để cho đến đây, ngày mai liền đăng báo cắt đứt quan hệ bố con.”
Anh thì .
Trong lòng Hàn Tú Quân buồn , chồng xem như đ.á.n.h cược bất cứ giá nào.
Đoạn Quân luôn ngoài cửa:"Sao còn tới, bọn họ sẽ về nhà dự kiến, lời nào đến bến xe đó chứ?”
Đây là việc mà Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn đều thể .
Lần là đại thọ 50 tuổi của Hàn Cảnh Viễn, Hàn Cảnh Viễn liền đưa vợ và con trở về đảo Nam một ngày, tham dự tiệc mừng thọ của , tức giận đến c.h.ế.t, cũng .
Hàn Tú Quân : “Em nghĩ như , tính cách đó của cô nhỏ, là thì , đồng ý là đến, thì nhất định sẽ đến, bây giờ mới hơn 10 giờ, chờ thêm nửa tiếng nữa, đừng nóng vội.”
……
Nửa giờ , Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn tới và dẫn theo cả bốn đứa trẻ cùng đến.
“Cậu, Mợ.” Cố Xán Xán cùng Hàn Hâm Tinh, nhận lấy lì xì gặp mặt, cái miệng ngọt ngào.
Cố Tri Nam dựa theo vai vế, cũng gọi trai, chị dâu.
Hàn Kinh Thần cùng nhà họ Đoạn vốn quen từ nhỏ, hơn nữa Đoạn Sơ Hạ vẫn là thím hai của , hiện tại dựa theo vai vế của Xán Xán, gọi và mợ.
Một phòng ngủ một phòng khách mà Đoạn Quân đang sống, là nhà mà đơn vị của vợ phân cho, hai phòng ngủ và một phòng khách mà bản vốn dĩ nên phân nhường cho Thịnh Kiến Nghiệp.
Mặc dù chỉ một phòng ngủ, nhưng phòng khách khá là lớn, tám dồn , cũng thể vây quanh một cái bàn.
Đoạn Quân vô cùng vui vẻ, lôi kéo Hàn Cảnh Viễn uống rượu uống nhiều đến mức say, cơm trưa còn kết thúc, Đoạn Quân Hàn Cảnh Viễn cõng đến phòng ngủ.
Hàn Tú Quân buồn tức, nấu canh giải rượu cho chồng:"Anh cô t.ửu lượng , mùng hai đến nhà chị, lớn c** nh* mời rượu như , một ngụm cũng uống, hôm nay thật sự là do quá vui vẻ đó.”
Tô Anh giúp Hàn Tú Quân cùng thu dọn phòng bếp:"Em tết bà Văn cãi với chị?”
Tết mà, giữa thích với thể chuyện phiếm, huống hồ đồng chí Tô Liên Kiều, đều hỏi thăm rõ ràng cho Đoạn Quân vài chuyện nhỏ nhặt đáng kể, còn đặc biệt chạy tới đây với cô, Tô Anh cũng khó.
Tay Hàn Tú Quân ngừng một lát, trong lòng đau buồn, chồng mượn đề tài, lấy việc cô thể con để .
“Mẹ mấy năm nay, tâm tình vẫn luôn , chị sắp 30 , cũng sinh cho của em đứa bé nào, bà thể nhẫn nhịn nhiều năm như mới tức giận, tính là chị gặp may mắn .”
Tô Anh cho là đúng:"Sinh con là chuyện của bản chị, cần khác lải nhải, bản chị sinh ?”
Hàn Tú Quân sờ sờ cái bụng nhỏ bằng phẳng của chính , tinh thần ảm đạm:"Cho dù là bé trai bé gái, chị vẫn sinh một đứa bé, đáng tiếc khám trung y tây y nhiều như , mấy năm nay bụng cũng động tĩnh.”
Tô Anh hỏi: “Vậy của em ý kiến gì ?”
Nói đến Đoạn Quân, Hàn Tú Quân mặt hiện lên nụ hạnh phúc.
“Anh trai em thật sự là một , nhiều năm như từng than phiền lấy một câu, còn thể sinh con chừng là do vấn đề của nam, nhưng kiểm tra , thể vấn đề gì, còn khuyên chị, nếu chị yên tâm, liền thắt , như hai đều thể sinh, ai cũng ghét bỏ ai.”
Hàn Tú Quân kiên quyết đồng ý, cho phép chồng c.h.ặ.t đứt một chút niệm tưởng đó của cô, chừng một ngày nào đó sẽ thì .
Tô Anh : “Chị dâu, em từ nhỏ theo ông ngoại em và bố em học y, em giúp chị bắt mạch xem thế nào, bố em để mấy phương t.h.u.ố.c, nếu chị sợ, thể thử xem.”
Hàn Tú Quân còn sợ cái gì nữa đây, cùng lắm vẫn là như cũ thể sinh, cô nhỏ chủ động giúp cô xem, cô còn vui mừng còn kịp nữa là.
Tô Anh cùng Hàn Tú Quân phòng ngủ, đóng cửa , xem mạch chỉ là mượn danh nghĩa, cô dùng dị năng dò xét một chút, thể chất của Hàn Tú Quân là khó thể thụ thai, cũng thật sự thể mang thai.
Dùng dị năng giúp cô khai thông một chút, Tô Anh phương t.h.u.ố.c giao cho Hàn Tú Quân, bảo cô tiên hãy uống nửa tháng, khi ngừng t.h.u.ố.c, đợi qua vài tháng nữa, mới thể lên kế hoạch việc sinh con.
“Tâm thái chị dâu bình thản, đôi khi càng gấp càng , ngoài , của em công việc bận bịu, chị dâu em bé, chị tính toán ngày, mấy ngày đó mà thích hợp dễ đậu thai, sức đem của em lưu tại trong nhà.”
Trên mặt của Hàn Tú Quân đỏ bừng, đều cô em chồng da mặt dày, cô lĩnh giáo , nhưng cô nhỏ là đang cô phân tích tính toán, Hàn Tú Quân trong lòng đặc biệt cảm kích.
Cô thể chị dâu suy nghĩ, cho nên trong lòng quả thật là ghi hận trai ?
Hàn Tú Quân dự định chờ chồng tỉnh rượu sẽ với , cũng để cho chồng vui vẻ một chút.
……
Đoạn Quân say ngã giường, Hàn Tú Quân tiễn một nhà của cô nhỏ cửa, thiếu chút nữa một bà lão đột nhiên xông tới tông ngã, may mắn Tô Anh kịp kéo .
Bà lão thắng xe , bỗng ngã trong đám cỏ dại, bò dậy c.h.ử.i ầm lên, Hàn Tú Quân cố ý hại bà.
Còn nguyền rủa Đoạn Quân c.h.ế.t t.ử tế, đáng đời hai bọn họ sinh con.
Bao nhiêu hận, bao nhiêu thù mới nguyền rủa hai vợ chồng Đoạn Quân như .
Tô Anh nhíu mày hỏi chị dâu chuyện gì đang xảy :"Sẽ là trai em từng bắt nhà nào đó của bà chứ?”
Hàn Tú Quân nghĩ đến việc cô nhỏ mất trí nhớ, hề nhớ những việc linh tinh lộn xộn , ấm ức cho cô, bảo bọn họ :"Đừng quan tâm đến bà già điên .”
Mãi cho đến đường trở về, Cố Tri Nam mới giải thích:"Chị, con dâu của bà lão đó, là uống t.h.u.ố.c do bố kê mà c.h.ế.t, bố trung y quán khai trừ, bao lâu thì sầu não mà c.h.ế.t, chị một chút ấn tượng đều ?”
Cố Tri Nam là tuyệt đối tin t.h.u.ố.c của bố sẽ c.h.ế.t .
“Sau khi con dâu của bà lão c.h.ế.t, nhà mỗi ngày đều ở của trung y quán loạn, trung y quán cũng biện pháp, kêu bố chúng về nhà nghỉ ngơi.”
Hàn Cảnh Viễn thấy Cố Tri Nam , cũng thẳng thắn bộ cho Tô Anh.
“Sau khi Đoạn Quân em là em gái , ngóng một chút tình hình bên nhà em, cũng tin t.h.u.ố.c của bố nuôi em uống thể c.h.ế.t , hoài nghi nhà bọn họ mượn cơ hội dọa dẫm đòi tiền, trong thời gian ngắn tìm thấy chứng cứ, liền trơ mắt c.h.ế.t , một nhà bà lão .”
“Một nhà bọn họ quả nhiên là cũng một loại , đều là cái thứ gì, con rể bà lão thì tham ô công quỹ, khi Đoạn Quân điều tra , trực tiếp đơn vị khai trừ còn kết án, cho nên bà lão hận trai em.”
Tô Anh trong lúc nhất thời cái gì mới , cô thích độc lai độc vãng, mà đối với cô càng nhiều, thứ mà cô lo lắng do dự càng nhiều.
cô nghĩ đến chuyện rắc rối dạo gần đây, còn hai bức ảnh đó, rõ ràng chính là đem cô dụ ngoài, nếu giải quyết, những bên cạnh đều sẽ là mối nguy hiểm.
Suy nghĩ trong chốc lát, Tô Anh : “Ngày mai em thăm bố nuôi em, đừng theo, em chỉ một .”
Hàn Cảnh Viễn yên tâm để Tô Anh một đến nghĩa trang, cùng cô:"Em một thật sự yên tâm, ở chân núi chờ em nhé.”
“Cũng .”
……
Sau khi về đến nhà, Tô Anh gọi một cuộc điện thoại cho Tô Tân Ý, ngày mai cô đến nghĩa trang thăm viếng bố nuôi.
“Hàn Cảnh Viễn cùng , điều ở chân núi, chị Tân Ý, cô tìm cơ hội giúp hỏi riêng Văn Diễn, ngày mai thăm em trai .”
Tô Tân Ý lập tức hiểu , Tô Anh tìm Văn Diễn việc, gặp riêng .
Cô ngầm hiểu:"Được, đây liền hỏi, yên tâm, sẽ để khác , sẽ là thăm bạn học.”
Chỉ thông minh và thể chất ngày của Tô Tân Ý vẫn luôn giống như đứa trẻ vài tuổi, nhưng nhà Tô gia thật lòng yêu thương cô, Tô học cùng với con gái từ tiểu học đến cấp ba, để cô cảm nhận thế giới như thế nào qua mỗi một giai đoạn.
Lên cấp hai đều là những đứa trẻ lớn, các bạn học trong lớp đều , vẫn luôn chăm sóc Tô Tân Ý, lên cấp ba, Tô thậm chí cần cùng cô nữa, buổi sáng bạn học tới cửa nhà đón cô cùng học tan học.
Hôm nay đến nhà bạn học, chính là bạn chơi với cô , trong trí nhớ của Tô Tân Ý, còn nhiều tình bạn tươi do nguyên chủ lưu .
Sau khi chỉ thông minh khôi phục bình thường, của bạn học , thậm chí còn từng nghĩ tới con trai nếu thể tìm cô đối tượng cũng khá , từng lén lút tác hợp, nhưng cả hai đều ý tứ , vẫn như cũ là bạn học tương đối thiết.
Tô Tân Ý mang theo quà tới cửa, cả nhà bạn học một hai cô ở ăn cơm, còn gọi cả Văn Diễn, Tô Tân Ý từ chối, khi ăn cơm cô tìm một cơ hội, chuyển lời cho Văn Diễn
“Tô Anh ngày mai nghĩa trang bên đó thăm bố nuôi của cô , bảo hỏi ngày mai , chỉ một cô thôi.”
Tay Văn Diễn run lên, cố gắng trấn tĩnh gật gật đầu.
Tâm trạng Tô Tân Ý , cô rốt cuộc cũng thể giúp Tô Anh .
Lênh đênh rảo bước, khi sắp đến cửa nhà, bất thình lình ở chỗ rẽ đụng đàn ông tinh thần tiều tụy, râu ria xồm xoàm, trong mắt là tia m.á.u đỏ, thật sợ đàn ông giây tiếp theo sẽ ngã xuống.
Tô Tân Ý chấn động:"Cố Thành Phong, ?”
……
Bởi vì mùng sáu , mùng năm ngày đến vài nhà họ hàng, đẩy cũng đẩy , cơm chiều là ăn ở nhà họ tư, 7 giờ Tô Anh :"Cháu thăm bố cháu.”
Cậu họ thứ tư: “…… Khuê nữ, bây giờ là buổi tối, trong nghĩa trang lạnh lẽo, cháu sợ hãi?”
Tô Anh: “Cháu thăm bố cháu cái gì đáng sợ .”
Xét thấy Tô Anh cũng đầu tiên ở nghĩa trang buổi tối, trong nhà khuyên vài câu thì để trong lòng.
Đặc biệt là Tô Liên Kiều, khi vẫn đang còn là nửa đêm từng nghĩa trang tìm chị họ một .
Đây cũng là việc gì lớn.
Hàn Cảnh Viễn cảm thấy vợ sẽ sợ hãi:"Chúng buổi chiều ngày mai mới về, thể thăm bố buổi sáng ngày mai, trong thời gian vẫn kịp.”
Tô Anh: “Hàn Cảnh Viễn, đừng với em sợ ma nhé.”
Hàn Cảnh Viễn:…… “Được, cùng em .”
Tô Liên Kiều xung phong nhận việc, đem bốn đứa trẻ đưa về nhà, Hàn Cảnh Viễn sợ trở về xe, liền mượn xe đưa vợ đến nghĩa trang, tế bái bố nuôi ban đêm.
Anh ở chân núi, Tô Anh vẫn như cũ kiên trì một lên núi, đành dặn dò:"Chờ em hai tiếng, nếu vẫn thấy em xuống, sẽ lên đó tìm em .”
Tô Anh : “Lên núi mất nửa giờ, xuống núi mất nửa giờ, một tiếng cảm thấy đủ ?”
Hàn Cảnh Viễn: “Em bao nhiêu lời , một tiếng còn đủ cho em với bố ?”
Tô Anh: “Sang năm chắc mà, em nhiều chút , ba tiếng nhé, hiện tại là 8 giờ, 11 giờ em nhất định sẽ xuống .”
Hàn Cảnh Viễn bất đắc dĩ, lên núi ban đêm cùng bố tán gẫu, loại chuyện chỉ vợ mới .
“Được thôi, cảnh giác chút, chú ý an .”
Tô Anh buồn :"Người c.h.ế.t là an nhất, thật sự kiện thần kỳ, lợi hại như em cũng xử lý .”
Hàn Cảnh Viễn: “Càng càng hợp thói thường, bây giờ là 8 giờ 5 phút, em lãng phí thời gian năm phút cùng cha em gặp .”
Tô Anh cùng lảm nhảm nữa, mau ch.óng lên núi, bước chân của cô nhanh, hy vọng thể đem năm phút lãng phí tìm trở .
……
Văn Diễn ở trong gió lạnh run bần bật đợi một buổi chiều, thấy Tô Anh ngang qua ánh trăng mà đến, giận mà dám gì.
“Chị Anh, lão nhân gia chị thể một chút quan niệm về thời gian , chị xem hiện tại mấy giờ , cơm trưa cơm tối cũng ăn, thể nhỏ của bây giờ, ngày mai nhất định sẽ nhiễm lạnh mà sinh bệnh.”
“Xin , nơi đều quá nhiệt tình, với tính cách của tránh thoát nanh vuốt của mợ Tư, cũng xong, nhỉ , cho chút dị năng, bảo đảm ngày mai sẽ sinh bệnh.''
Tô Anh nắm lấy tay Văn Diễn, lạnh lẽo thấu xương, đây chính là tháng chạp mùa đông khắc nghiệt, hơn nữa Văn Diễn dị năng, quả thực là kháng lạnh giá .
Trong lòng cô áy náy, rót ít dị năng cho , thể của Văn Diễn dần dần tăng nhiệt, tinh thần khôi phục đôi chút, cảm giác đói bụng cũng ít chút ít..
Tô Anh : “Hàn Cảnh Viễn đang ở chân núi chờ , 10 rưỡi xuống núi, 11 giờ bắt buộc thấy , bằng sẽ lên đây tìm, chúng vẫn là nắm chắc thời gian trao đổi tin tức .”
Văn Diễn gật đầu, tới gặp Tô Anh, chính là trao đổi tin tức với đồng loại.
Anh : “Sau khi tới bên , tra xét một chút về sách lịch sử của nơi , 80 năm , niên đại của thế giới là trong thời kì Quang Tự, mà dị giới thế giới của chúng buông xuống, cũng là năm đó, hai thế giới xuất hiện một cánh cửa, thật là một lối liên kết với gian thời gian, thể để cho ít dị năng lui tới.”
“ bên như chúng cũng thể định cư lâu ở thế giới , nếu kịp thời trở về, thì sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, cho nên dù khao khát thế giới như thế nào, cũng là vô ích, thể ở , sống chỉ thể trở về.”
“ chúng thể thông qua cái lối gian vận chuyển vật tư, dị giới thiếu nhất chính là thức ăn và nước uống, mà bên , cái cũng hề khan hiếm, còn rẻ, một chút d.ư.ợ.c liệu bất kỳ đối với bọn họ đều là linh đan diệu d.ư.ợ.c, tùy tiện thi triển một chút dị năng, bọn họ sẽ xem như thần tích, chúng còn chuyên môn gầy dựng gia tộc, chúng buôn bán lương thực cùng kinh doanh vật tư.”
“Cửa mua bán , hễ chính là hơn 70 năm, gia tộc của ông chủ , nắm vững lối gian, thời gian hơn 70 năm, lô cốt căn cứ lớn nhất dị giới, mãi đến mấy năm , cửa của lối đó đột nhiên mất hiệu lực.”
“Vốn dĩ việc cũng là hết cách, thì , nhưng đột nhiên một ngày, chúng ở trong chợ đen một nữa phát hiện trái cây và lương thực chỉ thuộc về thế giới mới thể sản xuất . “
“Vậy điều đó chứng minh cửa vẫn tồn tại, chỉ là đổi địa điểm, đang một nhóm may mắn khác sử dụng.”
“Ai đang nắm giữ cửa, đó liền khả năng phát triển cái căn cứ mạnh nhất tiếp theo, gia tộc của ông chủ chọn mấy đề cử, định quy tắc, ai thể đem cửa cướp đoạt , đó chính là thừa kế đời kế tiếp.”
“Ông chủ của , rốt cuộc tìm tiểu đội nắm giữ lối gian , điều tra bọn họ chỉ dùng lối tới thế giới thỉnh thoảng tìm đồ ăn ngon, một vật tư mang về, nhiều nhất vượt quá khẩu phần ăn trong một tuần của bảy , còn thường xuyên tiếp tế cho những yếu ớt sắp c.h.ế.t đói, ông chủ tức điên lên .”
Điều mà Văn Diễn là, cũng từng tiếp tế qua, đó là một món cơm nắm ngũ cốc ngon nhất mà từng ăn.
Anh lấy một bức ảnh chụp chung, ảnh là tiểu đội bảy , năm nam hai nữ.
Bức ảnh , cùng với tấm ảnh rửa từ trong cuộn phim trong máy ảnh ở tầng hầm Thôi Hưng Đông là cùng một tấm.
Văn Diễn đem bức ảnh đưa cho Tô Anh:"Chính là cái tiểu đội , bảy , đó ông chủ bắt , nhốt ba năm, t.r.a t.ấ.n ba năm, ngoài con gái trẻ nhất , mấy còn , đều là khi chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n mà c.h.ế.t, một vị trí của cánh cửa.”
Âm thanh Văn Diễn phát run:"Ông chủ hứa, chỉ cần vị trí của cánh cửa, bọn họ ở căn cứ cái gì cái đó, nhưng bọn họ thà rằng c.h.ế.t, cũng nửa lời, thật sự nghĩ mãi mà hiểu, chẳng lẽ cái cửa , so với sinh mệnh của bọn họ còn quan trọng hơn ?”
Khớp hàm Tô Anh cũng đang run lên, âm thanh của cô nhẹ, nhẹ.
“Bởi vì cái cửa chính là , thể tới lui giữa hai gian, là dị năng của , sáu c.h.ế.t, bọn họ là nhà của , cái mà bọn họ bảo vệ là bí mật của cánh cửa, mà là bí mật của .”
Văn Diễn hoảng sợ ngẩng đầu, nhiều sự việc trong nháy mắt nghĩ liền hiểu .
Tiểu đội bảy , cuối cùng treo ở tường thành của căn cứ và quái vật đột biến g.ặm c.ắ.n, chỉ sáu , một vài rõ sự tình từng suy đoán qua, cô gái trẻ nhất , sẽ là bởi vì yêu ông chủ, cho nên mới bán thành viên trong tiểu đội đó chứ.
chân tướng như .
Có thể tới lui trong gian chính là năng lực của Tô Anh, các bạn của cô vì bảo vệ cô, đến c.h.ế.t cũng một mở miệng, từng đều là xương cốt cứng rắn.
Văn Diễn gian nan hỏi: “Sau đó trận thủy triều thú ở căn cứ, là do chị dẫn tới?”
Tô Anh gật đầu, âm thanh lay động giống với bản cô:" , báo thù, nếu cho rằng ở trong căn cứ , chịu đựng sự ghê tởm cùng với ông chủ của vật lộn là vì cái gì?”
Văn Diễn:…… Trên tấm ảnh chụp chung bảy Tô Anh thực sự là cô gái nụ rạng rỡ ở chính giữa trong bức ảnh .
Anh chắp tay thán phục:"Chị tàn nhẫn, đấu chị.”