Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:13:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bánh bao thịt, cháo hạt sen, còn sữa đậu nành ngọt, ăn chút ?”
Tô Anh xách theo bữa sáng dinh dưỡng mà cô mua về từ tiệm cơm Quốc Doanh, kéo cái băng ghế đến giường bệnh của Du Chí An.
ở phòng bệnh đơn, sở trưởng Hách Tiểu Châu còn Hàn Cảnh Viễn bọn họ, tất cả đều căng thẳng chờ ở trong một phòng bệnh khác cách phòng bệnh của Chí An một bức tường.
Du Chí An tỉnh cũng một chút lờ mờ, hiểu tại trực tiếp thẩm vấn, mà tiến là nữ công an, hỏi ăn sáng .
Tô Anh tự múc cho một bát cháo hạt sen, c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, ăn mấy miếng, mới thong thả ung dung :"Tối hôm qua, chúng ở trong viện nơi ám sát, tìm đồ vật ở trong tầng hầm, hơn một trăm bức ảnh, tự phân loại chúng và đóng thùng.”
Du Chí An cả đang run cầm cập, thật sự ảnh, chị Nhã Cầm bây giờ?chị như thế nào ……
Đều do , tại thuê phòng sớm hơn một chút, tại kịp thời tiêu hủy những bức ảnh đó.
Du Chí An mất hết ý chí, một chữ cũng .
Tô Anh ăn hết nửa bát cháo, thở dài:"Tối hôm qua phòng lưu trữ hồ sơ của đồn công an Thành Tây cháy, trùng hợp , ngọn lửa lớn, vặn đốt cháy cái rương ảnh thành tro.”
Cháy hết ? Du Chí An từ trái tim nguội lạnh, đến bắt đầu nảy sinh hy vọng, thể tin hỏi:"cháy, cháy ? cô lừa chứ?”
Tô Anh buông bát đũa xuống, hỏi Du Chí An một nữa ăn chút gì đó , để tránh một nửa ngất xỉu, Du Chí An lắc đầu quá mạnh, quả thật choáng váng một chút.
Tô Anh lấy một tờ báo buổi sáng ném trong lòng , kêu tự xem, tin tức tối hôm qua phòng lưu trữ hồ sơ của đồn công an Thành Tây cháy.
Tin tức Du Chí An hết từng chữ từng chữ một, mặt là niềm vui vẻ sống sót tai nạn, còn hỏi thêm một câu:"Đều cháy hết ?”
Tô Anh khẽ, với :"Vẫn còn mấy tấm.”
Du Chí An sắc mặt đổi.
Tô Anh đem mấy tấm ảnh lấy từ trong túi, đưa tới mặt :"Người mấy tấm ảnh là , lấy tự giữ .”
“Lại tiếp, cô gái giống với mối tình đầu của Thôi Hưng Đông theo dõi, chỉ ở sự bảo vệ của mới thoát khỏi móng vuốt của .”
“Vận khí của cô thật .” âm thanh của Du Chí An thấp xuống.
Tô Anh :" , bảo vệ , thì , đang bảo vệ ai? Hoặc là , là ai đang bảo vệ ?”
Câu suy đoán khiến cho Du Chí An ngẩng đầu lên, kinh ngạc Tô Anh.
Tô Anh thấy nền như cũng khá đủ , vấn đề chính, vạch trần thủ đoạn trộm bán kỹ thuật của .
“Thành thật mà , chuyện của cũng lớn, chính là bán mấy bản vẽ kỹ thuật bình thường, tìm Cố Thành Phong tìm hiểu qua, dựa theo chức vụ công việc của , còn thể lấy bản vẽ bảo mật cao cấp hơn, nhưng bán những bản vẽ mức độ bảo mật đó cho Thôi Hưng Đông, chứng tỏ đang ở trong trạng thái uy h**p, vẫn còn một chút lương tâm, vẫn như cũ kiên trì sự thiện lương vốn trong lòng.”
“ cũng giúp hỏi qua, lập công chuộc tội trợ giúp phá án, nhiều nhất mấy năm là thể ngoài.”
“Du Chí An, vẫn là chủ động nhận tội , chờ chúng điều tra , sẽ còn cơ hội nhận tội và khoan hồng .”
Du Chí An nghĩ tới công an nắm rõ ràng như , trong lòng sợ hãi, lắp bắp:"Chỉ là khi tù, ngay cả công việc cũng tìm , còn sẽ chỉ chỉ trỏ trỏ, đời cũng xong .”
Tô Anh :"Không thể việc ở trong thành, còn thể về quê trồng trọt, con đều là cầu sống cầu c.h.ế.t, hơn nữa còn con trai, chẳng lẽ tấm gương cho con trai ?”
“Có sai kịp thời sửa chữa, nếu thể sử dụng những việc trải qua của , cho con trai một cảnh báo đúng đắn, cho thế hệ của một lời Khẩn Cô Chú, nghĩ con trai đời cũng dám vi phạm đến danh giới đỏ của pháp luật.”
Vừa nhắc tới đến con trai, một chút do dự trong lòng Du Chí An cũng biến mất, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dường như hạ quyết tâm.
“Cô thể bảo đảm bộ những bức ảnh đó cháy hết ?”
Tô Anh nghĩ đến cái cuộn phim bên trong cái máy ảnh rửa , nhưng cái mà Du Chí An hỏi chính là ‘tấm ảnh ’, những tấm ảnh tương quan quả thật đều cháy hết .
Cô gật đầu :"Trừ bỏ những bức ảnh cầm trong tay liên quan đến giúp đỡ bố nuôi đưa linh cữu , những tấm khác đều cháy .”
Du Chí An cuối cùng quyết định:"Được, cô hỏi , chỉ cần , đều với cô.”
……
Du Chí An và Đỗ Nhã Cầm, quan hệ quả thật hơn so với chị em ruột.
Du Chí An :"Kỳ thật cùng chị gái, bảo vệ là .”
Tô Anh đoán , bằng Du Chí An sẽ vì Đỗ Nhã Cầm mà ngay cả vợ và con đều xếp phía .
Cô ở dị giới thấy một b.iến thái, thích một bé diện mạo tú mỹ mảnh khảnh, Du Chí An thời niên thiếu, chính là diện mạo thanh tú như , bé tính cách mềm mại.
Cô hỏi:"Cho nên, bố nuôi là kẻ bi.ến thái ?”
Du Chí An bây giờ hồi tưởng vẫn hoảng sợ, bụm mặt, ấp úng chân tướng.
“Ngày đó nhận nuôi, cho rằng thật sự một gia đình hạnh phúc, bố , chị gái, lúc còn thề, nhất định sẽ coi bọn họ như là bố ruột của mà hiếu thuận, quá hai ngày, liền phát hiện ánh mắt của bố nuôi đúng lắm, hơn nữa cử chỉ quá mức mật.”
“ là con trai, nuôi căn bản để bụng, sợ hãi, ai cũng dám , một ngày nuôi ở nhà, bố nuôi ông , ông ôm , liều mạng giãy giụa, gây động tĩnh nhỏ, lúc chị gái chạy , từ lưng đả thương bố nuôi, kéo theo chạy .”
Chính đó, hai chị em lưu lạc ở đầu đường, thành phố to như , bọn họ tìm thấy nơi thể an cư lạc nghiệp.
Đỗ Nhã Cầm đem theo tiền tiêu vặt tích cóp , nhà khách mà hai chị em ở, liên tiếp ở đó năm sáu ngày, tiêu hết chút tiền , chỉ thể cuộn tròn ở đầu đường.
Mẹ nuôi tìm thấy bọn họ, đem Du Chí An đưa về viện phúc lợi, cho rằng Đỗ Nhã Cầm câu dẫn bố nuôi, đoạn tuyệt quan hệ với cô.
“Chị chính là trong lúc đang bất lực nhất gặp Thôi Hưng Đông, khi đó chị sùng bái , thích , nghĩ rằng đó là một tên súc sinh, từ đầu tới đuôi đều coi chị là thế , nhiều năm như , ở đằng chị, tìm vài thế , như cũ trả sự tự do cho chị.”
Du Chí An đến bây giờ đều áy náy tự trách.
“Nếu vì cứu , chị sẽ đuổi lưu lạc đầu đường, sẽ gặp tên vô sỉ Thôi Hưng Đông, nhưng cho dù ở tình huống đó, chị vẫn sẽ như cũ giúp đỡ học.”
“Trước khi trưởng thành vẫn luôn là chị bảo vệ , khi nghiệp, năng lực, cũng bảo vệ chị.”
……
Du Chí An bán bản vẽ, đồng thời khi Thôi Hưng Đông c.h.ế.t thuê căn phòng mà từng ở, tìm động cơ.
Tô Anh :"Vậy bây giờ , ngày đó ở trong căn phòng cho thuê, là nào đ.â.m thương?”
“Anh quen đó , đây thù oán gì ?”
Du Chí An lắc đầu, tỏ vẻ bản thật sự :" ngày hôm đó là đột nhiên nhận tin tức từ chủ phòng, chủ phòng ở nơi khác, kịp xin nghỉ với đơn vị, chờ thuê phòng trở về, trực tiếp đến phòng ở nơi đó, chuẩn tiêu hủy ảnh.”
Du Chí An lúc khóa trái cổng viện, chuẩn đến phòng ngủ đặt túi xuống, liền tìm lối tầng hầm, nhưng mới tiến phòng ngủ, đầu đụng một đàn ông xa lạ, hai đều là ngây ngẩn cả .”
“Anh kịp đeo khẩu trang, thấy chỉ sững sờ trong nháy mắt, một d.a.o cắt qua cổ .”
Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, Du Chí An cũng thấy rõ động tác rút d.a.o găm , cổ chợt lạnh, còn đợi ngã xuống, đàn ông thanh tú nhã nhặn , chớp mắt, bình tĩnh bước qua , đẩy cửa sổ trèo bên ngoài.
“Lúc các tới, cứu , thật sự quen , nhưng suy đoán, quen với Thôi Hưng Đông, đến tầng hầm, thể là tìm xem Thôi Hưng Đông để đồ vật gì tiết lộ phận của .”
Tô Anh Du Chí An thấy mặt kẻ tình nghi, bảo cố nhớ một chút:"Vậy miêu tả một chút, chúng sẽ phác thảo tình nghi.”
Du Chí An vội hỏi :"Phác thảo gì?”
Tô Anh c.ắ.n đầu lưỡi, ở thời đại cũng phác thảo tội phạm , dù ở đảo Nam cũng nghề nghiệp , cô vội đổi lời của :"Anh miêu tả một chút về bề ngoài đặc thù của kẻ tình nghi, sẽ căn cứ miêu tả của vẽ ngoại hình của kẻ đó.”
Du Chí An đó c.ắ.t c.ổ, để ấn tượng khắc sâu đối với .
“Chiều cao 1 mét 8, lịch sự nhã nhặn, gầy, đôi mắt sáng, căn bản giống , cũng nghĩ rằng xuống tay sẽ tàn nhẫn như , một chút thể khẳng định, địa phương.”
……
Phác thảo của kẻ tình nghi , quả thật giống như Du Chí An mô tả, lịch sự nhã nhặn, ở đường gặp ngay mắt, đều sẽ hoài nghi đàn ông nhã nhặn thanh tú như , khi động thủ một chút dây dưa, lãnh khốc vô tình.
Tô Anh cầm tờ giấy phác thảo , cho Hàn Cảnh Viễn xem, còn cảm khái với đàn ông:"Khá ưa ……”
Hàn Cảnh Viễn chỉ liếc mắt một cái liền nhớ kỹ đặc thù ngũ quan của đàn ông tờ giấy, nghiêng đầu chăm chú Tô Anh:"Ừm, em cho lên ít, mặt của còn bằng em vẽ.”
Tô Anh vội vàng cứu chữa:" , nữa cũng là kẻ tình nghi, em hận thể ngay bây giờ bắt giữ đem về quy án, lớn lên trai như , còn chuyện trái pháp luật, quá đáng tiếc.”
Hàn Cảnh Viễn:……
Anh nhắc nhở :"Vĩnh viễn đừng trông mặt mà bắt hình dong.”
Tô Anh tờ giấy Hàn Cảnh Viễn, nuốt nước bọt :"Nói đến mặt, còn kém xa , là đàn ông đầu tiên ngũ quan dễ nhất mà em từng gặp, so với Cố Thành Phong còn trai hơn.”
Hàn Cảnh Viễn rũ mắt, khóe miệng cong lên, cùng với Tô Anh đến phòng bệnh bên cạnh cố ý để trống để phòng họp, đem tờ giấy phác họa đưa cho Hứa Càng Chu.
Sở trưởng Hách ở một bên , tiếc nuối :"Tiểu Tô vẽ thật sinh động, tên nhóc lớn lên khá trai, hại .”
Hứa Càng Chu tán đồng:"Hại chính là hại , cái gì, thấy ghét.”
“Phải , lâu thấy kẻ tình nghi dung mạo giống như trung lương như , nếu gặp đường, tuyệt đối nghĩ là một hung thủ dùng d.a.o g.i.ế.c .”
Hứa Càng Chu quả thực chuyện với .
Tuy rằng bây giờ bức họa của kẻ tình nghi, nhưng tìm cũng khó khăn, qua mười mấy tiếng đồng hồ, kẻ tình nghi ở đảo Nam , đều khó .
Thẩm vấn xong Du Chí An, Tô Anh trong lén lút với Hàn Cảnh Viễn mối quan hệ của Du Chí An và Đỗ Nhã Cầm.
“Quả thật là tình yêu nam nữ, thật đúng là hiếm thấy.”
Hàn Cảnh Viễn chỉ thấy qua tình cảm , quan hệ huyết thống giống như , quan hệ nam nữ mà thể vì đối phương màng tất cả, còn vì tình yêu, cũng đầu tiên thấy.
pháp luật chính là pháp luật, đối với bất kì ai cũng đối xử bình đẳng.
……
Tối hôm qua phòng hồ sơ vụ án của đồn công an Thành Tây cháy, sở trưởng Hách còn tra manh mối, Hàn Cảnh Viễn do dự một chút, hỏi:"Ngọn lửa cháy phòng hồ sơ vụ án đồn công an của bọn em……”
Tô Anh lập tức ngắt lời , phủi sạch liên quan:"Dừng dừng, đừng em, em tối hôm qua khi về đến nhà, vẫn luôn ngủ một mạch đến mặt trời lên cao mới rời giường, em thời gian phóng hỏa.”
Hàn Cảnh Viễn :"Anh em, ngọn lửa thể là nhân viên bên trong đồn công an của bọn em phóng, chỉ hỏi em manh mối gì .”
Cảnh ngộ của Đỗ Nhã Cầm khiến sụt sịt, nhưng Tô Anh tin tưởng đồng nghiệp ở trong sở, chắc là sẽ vì liên quan đến vụ án mà thiêu phòng hồ sơ.
Động cơ phóng hỏa, khả năng là đồng cảm với Đỗ Nhã Cầm , hoặc là hơn một trăm bức ảnh đó, còn bí mật kịp phát hiện , dứt khoát đốt một mồi lửa, tóm để điều tra là dễ dàng.
Tô Anh :"Đồng nghiệp trong sở sẽ pháp luật mà phạm pháp, đốt phòng hồ sơ của nhà , điều sở trưởng Hách kêu em điều tra kẻ tình nghi phóng hỏa.”
Hàn Cảnh Viễn khó hiểu:"Tại là em?”
Tô Anh một lời khó hết:"Phòng hồ sơ nhiều thông tin giấy tờ như , thế mà chỉ đốt cái rương đựng ảnh, hơn nữa ngọn lửa lan , sở trường quá bình thường , em may mắn, lẽ manh mối sẽ tự tìm đến cửa.”
Hàn Cảnh Viễn:……
Tô Anh còn một vấn đề hỏi Du Chí An, khi vài câu, nữa tới phòng bệnh đơn của Du Chí An.
Du Chí An đang giải thích chi tiết một vấn đề khác với đồng nghiệp của đồn cảnh sát, lúc Tô Anh , ngừng , sự tín nhiệm của đối với Tô Anh, rõ ràng so với các đồng chí khác nhiều hơn một chút.
Anh lo lắng cho Đỗ Nhã Cầm, hỏi Tô Anh:"Đồng chí Tô, thể gặp chị gái một chút ?”
Tô Anh :"Giải thích rõ ràng các vấn đề, sẽ cho gặp, vẫn còn một vấn đề hỏi .”
“Đồng chí Tô hãy hỏi .”
“Thôi Hưng Đông c.h.ế.t, Đỗ Nhã Cầm tại vẫn từ bỏ tiếp cận Cố Thành Phong, các từ chỗ Cố Thành Phong cái gì?”
Du Chí An chột , Tô Anh là mà :"Cô, cô mà ?”
Tô Anh thấy còn ôm may mắn trong lòng, :"Anh giúp chị tranh thủ tham gia chuyến tham quan ngoại thành của con trai , còn ngày đó ở tiệm cơm Quốc Doanh, dẫn Cố Thành Phong ngẫu nhiên gặp Đỗ Nhã Cầm, ý đồ quá rõ ràng.”
Du Chí An đỏ mặt lên, vồn tưởng rằng những sắp xếp sẽ nhận động cơ, hóa những công đều .
càng chột , chỉ thể thẳng thắn:"Tổng công Cố là một đàn ông hiếm gặp, phụ nữ thích là bình thường ?”
Tô Anh gật đầu:"Ừm, bình thường.”
“Chị gái của hảo cảm với , tính cách , tiền lương cao, đối với trẻ con sự kiên nhẫn, chị của nghĩ, cô và chị lớn lên vài phần tương tự, lẽ tiếp xúc lâu , chừng tổng công Cố sẽ thích chị .”
“Thôi Hưng Đông c.h.ế.t, chị gái chị , chị tìm cho một đàn ông , yên sống nửa đời .”
Suy nghĩ gì sai cả.
Tô Anh chút để ý, trong lời chút cảnh cáo:"Chuyển lời cho chị gái , cách xa Cố Thành Phong một chút, chủ.”
Lúc Tô Anh trở đơn vị, mới chuẩn điều tra vụ án cháy phòng hồ sơ, liền nhận điện thoại từ trường học gọi đến.
Nhà trường rằng Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam khi ở trường đ.á.n.h với khác, vẻ nghiêm trọng, chỉ yêu cầu Tô Anh đến ngay lập tức mà còn yêu cầu Sở cảnh sát Thành Tây đến giải quyết.
...
Tô Anh vẫn thể hiểu rằng với tính cách của Hàn Kinh Thần thì thể đ.á.n.h với khác nhưng tính cách trầm mặc của Cố Tri Nam cũng thể tham gia?
Tô Anh nghĩ nhiều về điều đó, lập tức xin nghỉ phép để đến trường trung học.
Trong phòng hiệu trưởng bốn đứa trẻ cao, thấp, béo, gầy tương đương , mặt mũi đứa nào cũng bầm tím, sưng vù. Khi thấy Tô Anh trong bộ đồng phục cảnh sát, chúng vội cúi đầu xuống.
Kiều Lan Lan và Đường Tùng Bình cũng ở đó. Kiều Lan Lan đầu tóc rối tung và Đường Tùng Bình cổ một vài vết trầy xước, hai đang ở một bên, hậm hừ trong sự tức giận.
Tô Anh dùng khẩu hình hỏi Kiều Lan Lan, Kiều Lan Lan gì đó, nhưng hiệu trưởng Tạ đang ở đó.
Tạ Hoài Hương ủ rũ : " gọi cảnh sát, tại đồn cảnh sát Thành Tây mặt giải quyết?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-49.html.]
Tô Anh chỉ bộ đồng phục của : "Hiệu trưởng Tạ, là cảnh sát..."
Tạ Hoài Hương: ...
Giọng điệu của bà , bà cũng đề cập đến lý do đ.á.n.h mà trực tiếp với Tô Anh kết quả hình phạt.
" ngay từ đầu rằng chúng thích hợp để đến trường cấp 3. Chúng còn quá nhỏ và quá bốc đồng. Hai đứa con của cô ác ý đ.á.n.h bạn cùng lớp. Hiện nhà trường quyết định đuổi học. Hãy đưa chúng về và nộp hồ sơ trường trung học cơ sở ."
Quyết định trừng phạt đột ngột khiến Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam đột nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc hiệu trưởng đang nghiêm túc.
Chúng nghĩ rằng chúng sẽ trừng phạt nhưng ngờ rằng chúng sẽ đuổi học.
Hai bé lớn tuổi hơn đ.á.n.h với Hàn Kinh Thần cũng sốc.
Chúng bao giờ nghĩ rằng đối phương sẽ đuổi học vì sự khiêu khích của chúng.
Bốn họ đ.á.n.h với , nếu Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam đuổi học thì họ sẽ ?
Kiều Lan Lan bật : "Hiệu trưởng Tạ, hàng trăm học sinh trong trường, tuần nào mà vụ đ.á.n.h , tại hôm nay nghiêm trọng đến mức đuổi học?"
Tạ Hoài Hương thờ ơ: "Cô Kiều, cô còn là một giáo viên nhưng cô thậm chí còn đ.á.n.h với đồng nghiệp ở trường, cảm thấy cô thích hợp để tiếp tục dạy học ."
Kiều Lan Lan: ...Ngay cả cô cũng sẽ sa thải ?
Cô cũng đến mức c.h.ế.t đói nếu việc nhưng Đường Tùng Bình sẽ thoải mái như nếu việc .
Cô lạnh một tiếng: "Được, sa thải nhưng thể cứ như sa thải . Nếu như cô cũng sa thải thầy Đường, sẽ lời cô!"
Đường Tùng Bình vốn tức giận, cảm thấy nữ giáo viên cào mặt học sinh thật hổ.
thể diện chẳng là gì so với bát cơm.
Đường Tùng Bình lập tức bình tĩnh , kẻo to chuyện: "Hiệu trưởng Tạ, mâu thuẫn giữa và cô Kiều là trách nhiệm của . là đàn ông thì nên rộng lượng hơn. so đo với đàn bà con gái. sẽ bản kiểm điểm, mong hiệu trưởng đừng xử phạt cô giáo Kiều nghiêm khắc như ."
Tạ Hoài Hương thực sự quyền sa thải hai giáo viên ngay lập tức nên tiếp tục chỉ tay hai đứa trẻ của nhà Tô Anh.
Tô Anh nheo mắt và chằm chằm Tạ Hoài Hương trong vài giây, nhưng cô thể rằng thù ắt báo.
Hiệu trưởng Tạ đổ của Thẩm Mỹ Tĩnh cho ngoài.
Cô đột nhiên nở nụ : "Hiệu trưởng Tạ, bà đang dùng việc công báo thù riêng ?"
Tạ Hoài Hương vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: " chỉ hành động theo quy tắc và quy định của trường."
Sự tôn trọng của Tô Anh dành cho Tạ Hoài Hương biến mất, cô kiên nhẫn : "Bà nhiều tuổi , đừng tự lừa dối như Thẩm Mỹ Tĩnh. Khi bà mắc , bà thậm chí còn lấy cớ là do vấn đề từ khác."
" chấp nhận kết quả đuổi học. Nếu nhất định đuổi học, sẽ báo cáo Cục giáo d.ụ.c và yêu cầu giải thích."
...
Sau khi bày tỏ thái độ, Tô Anh hỏi hai bé một loạt câu hỏi.
"Bố cháu tên gì, việc và đang sống ở ?"
Hai đứa trẻ chằm chằm đồng phục của Tô Anh, cảm thấy khó chịu: "Là cháu đ.á.n.h , bố cháu. Chuyện liên quan gì đến họ. Tại cô hỏi điều ?"
Tô Anh vẻ mặt vô cảm : "Như thế nào là liên quan, hiệu trưởng của cháu báo án, điều tra xem giữa gia đình chúng mâu thuẫn gì . Cháu chịu ảnh hưởng từ bố mà cố ý gây gổ trường , tất cả đều điều tra rõ ràng."
Tô Anh chỉ vết thương mặt và cơ thể của họ, mấy thiếu niên thực sự tay tàn nhẫn.
"Không thể nào vô cớ, bốn các cháu đ.á.n.h ."
Đứa trẻ cao hơn bên trái sợ hãi khi thấy bố của Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần là cảnh sát. Cậu vô cùng sợ hãi khi tin họ sẽ tìm bố .
Cậu bé chút sợ hãi: "Dì, dì đừng tìm bố cháu nữa ?"
Tô Anh: "Nếu dì thể chuyện gì xảy từ miệng cháu thì dì sẽ đến nhà cháu và nhờ bố cháu tìm hiểu tình hình nữa."
Hoàng Kinh Kỳ l**m môi, cúi đầu và : "Thật , cháu chỉ dạy cho Hàn Kinh Thần một bài học."
Hàn Kinh Thần: " ngay chỉ thuận mắt , vì mới khiêu khích đòn . Hoàng Kinh Kỳ, là một đàn ông đừng xảo quyệt như . Nếu đ.á.n.h thì hãy quyết chiến ngay thẳng ."
Tô Anh mắng: "Im lặng. Để xong ."
Sau đó hỏi: "Hàn Kinh Thần đắc tội với cháu như thế nào mà cháu dạy cho nó một bài học?"
Hoàng Kinh Kỳ vẻ mặt chút né tránh: "Em đắc tội với cháu, chỉ là cháu thuận mắt thôi."
"Vậy nó gì khiến cháu khó chịu?"
Hoàng Kinh Kỳ phàn nàn: “Con gái của cô giáo Đường, Đường Tuy Thảo, đến căng tin của trường để ăn trưa đó đến tìm Cố Tri Nam ở trong lớp để hỏi về môn học. Cố Tri Nam dạy thậm chí còn khiến em . Cháu thể thấy em như . Trước khi kịp giải thích rõ ràng, Hàn Kinh Thần rằng cháu bắt nạt Cố Tri Nam vì tính khí của em . Sau đó em động thủ , vì chúng cháu bắt đầu đ.á.n.h ."
Anh họ của Hoàng Kinh Kỳ cũng học trong lớp . Khi thấy em đ.á.n.h, lời nào liền xông lên đ.á.n.h. Hai đ.á.n.h một, hơn nữa lớn hơn Hàn Kinh Thần nên Hàn Kinh Thần đ.á.n.h vài cú.
Cố Tri Nam ban đầu còn cố gắng can ngăn, nhưng Hoàng Kinh Kỳ và họ của hai đ.á.n.h một, vì thể để Hàn Kinh Thần chịu thiệt nên lập tức tham gia cuộc ẩu đả.
Các bạn học thấy ba bạn nam giỏi đ.á.n.h , bạn còn thì học giỏi, bốn bạn đ.á.n.h mà dám lên can ngăn nên vội vã tìm giáo viên.
Sau đó, một vài giáo viên nam đến kéo họ . Có vẻ như khi đang thảo luận về kết quả xử phạt, cô Kiều và thầy Đường mắng mỏ thậm chí còn động tay khiến hiệu trưởng tức giận.
...
Sự tình trở nên rõ ràng, một vài nam sinh vì tranh giành một cô gái liền đ.á.n.h .
Tô Anh: "Hiệu trưởng Tạ, bà nguyên nhân do con . Thầy Đường là giáo viên dạy toán cấp ba, nếu con gái ông vấn đề gì hiểu thì nên hỏi bố ."
"Hơn nữa, điều con bé hỏi là một câu hỏi của trường trung học. Nó phù hợp và Tri Nam nghĩa vụ dạy con bé. nghĩ nguồn gốc của cuộc chiến là do cô gái nhỏ. Hãy để thầy giáo Đường dành nhiều thời gian hơn để dạy bạn cùng lớp Đường Tuy Thảo."
Có thể là khí thế của Tô Anh tương đối cứng cỏi. Nếu xu hướng bất chấp thì cùng .
Cả Đường Tùng Bình và Tạ Hoài Hương đều thể phản bác điều gì.
Kiều Lan Lan cảm thấy nhẹ nhõm, ban đầu cô với Đường Tùng Bình một cách t.ử tế rằng nhất là trẻ em nên tập trung việc học và nên chơi với những bé lớn hơn vài lớp. Đường Tùng Bình tuyệt nhiên tâm tư cô , còn vụ tấn công thì sự tham gia của lão Đinh.
Tất nhiên, Kiều Lan Lan và bắt đầu đ.á.n.h với khi bất đồng nhỏ nhất.
Tô Anh tiếp tục: "Bọn nhỏ giải thích rõ ràng động cơ đ.á.n.h của . Nếu hiệu trưởng Tạ vẫn kiên quyết đuổi học, thì cả bốn sẽ cùng đuổi học, đó phụ bốn chúng sẽ đến Phòng Giáo d.ụ.c để yêu cầu giải quyết."
" chỉ đuổi học hai đứa nhà chúng , sẽ treo băng rôn ở cổng trường, kêu phóng viên đến đưa tin."
Tạ Hoài Hương tức giận với cách xử lý của Tô Anh: "Cô là quan chức, cô dám chạy đến cổng trường để giơ biểu ngữ chứ?"
Tô Anh: "Bất kể danh tính của là gì, là giám hộ của chúng. Thân phận thể đổi. Bà Tạ, Thẩm Mỹ Tĩnh bao giờ cảm thấy việc là sai. Bà suy nghĩ về điều đó ? Cô đang học theo bà đấy"
...
Sau khi giải quyết công việc ở trường và trở đồn cảnh sát, Tiểu Châu hỏi cô kết quả thế nào. Tô Anh rằng chuyện và việc hòa giải giải quyết.
"Mấy đứa nhỏ chịu chút trừng phạt, để cho chúng nhớ lâu cũng ."
Với tư cách là linh vật của sở, sử trưởng ân cần yêu cầu Tô Anh hôm nay nghỉ sớm, thậm chí còn đùa rằng thể một nửa manh mối của kẻ tình nghi sẽ vô tình tìm đến cô.
Tô Anh trong lòng thở dài hai tiếng, thể dễ dàng tìm manh mối như , nghi phạm chắc chắn chạy trốn từ lâu.
Vì sử trưởng bảo cô tan sở đúng giờ, Tô Anh rời sớm hơn bất kỳ ai khác.
Để về nhà, cô qua cơ quan dịch vụ, vợ của Hứa Càng Chu-Triệu Hương, thấy cô, ở cửa vẫy vẫy tay: "Tiểu Tô, đây."
Tô Anh chạy tới: "Chị dâu ?"
Triệu Hương đưa cho Tô Anh một mảnh giấy ghi điện thoại, rằng Tô Tân Ý gọi điện và kêu Tô Anh gọi cho cô .
"Sử dụng điện thoại của cơ quan dịch vụ ."
"Được, cám ơn chị dâu."
Tô Anh gọi điện đến nhà của Tô Tân Ý, Tô điện thoại, khi bà đó là Tô Anh, lời của bà tràn đầy nhiệt huyết và cảm kích, hỏi liên một hồi. Rồi hỏi Tô Anh trở về ăn tết . Sau đó, bà chuyển điện thoại đến cho Tô Tân Ý.
Tô Anh còn thấy Tô Tân Ý nũng với Tô, rằng cô chuyện riêng với bạn của .
Tô Anh khỏi mỉm , mối quan hệ gia đình hạnh phúc đó lẽ là điều mà tâm hồn bụng đó mong đợi.
Khi điện thoại yên tĩnh , Tô Anh hỏi: "Có chuyện gì , Tân Ý, cô đang tìm để chuyện phiếm là chuyện gì khác?"
Tô Tân Ý hạ thấp giọng, vì âm thanh trong điện thoại lớn.
"Em gái họ Đường, , em họ của cô đảo Nam, hôm nay mới , đoán chừng em tới đảo . nhắc nhở cho cô , để cô cảnh giác."
Cô em họ của Tô Anh cả Cố Tri Nam và Tô Tân Ý nhắc đến, cô cũng là con một, bằng tuổi Tô Anh và nghiệp Đại học Công an.
Dù Tô Anh cũng mất trí nhớ, cho dù em họ tới tìm cô cũng thành vấn đề lớn.
Tô Tân Ý giải thích qua điện thoại rằng em họ của cô công tác ở đảo Nam.
"Em trong tay một vụ án mất tích. Một cặp sinh đôi. Người một gia đình nhận nuôi. Sau khi lớn lên, tìm kiếm bằng cách và tìm manh mối về em trai . Vốn hai họ sẽ hẹn ở Bắc Kinh, nhưng em trai phá vỡ cuộc hẹn. Nửa chừng rằng sẽ đến đảo Nam để một việc và sẽ vài ngày .”
Tô Anh hỏi: "Sau đó ?"
"Phải."
Người em sinh đôi đến, cô liền đến đồn cảnh sát để báo án . Khi rằng đó là đảo Nam, Tô Liền Kiều ngay lập tức yêu cầu cô sẽ đến đảo Nam để tìm .
Tô Tân Ý sợ Tô Anh sẽ hiểu em họ đó, vì cô với Tô Anh rằng Tô Liền Kiều cũng tệ. Vì cô chủ động bỏ qua để chống em họ của .
"Anh em sinh đôi quá trai và Tô Liền Kiều bao giờ thể cưỡng những trai."
Tô Anh khỏi hỏi: "Đẹp như thế nào? Có thể cho Tô Liền Kiều say sóng đến nôn mửa thể thuyền vài giờ đảo Nam giúp tìm ?"
Tô Tân Ý từng nhận xét rằng song sinh đang tìm kiếm ai đó thực sự ngoại hình xuất chúng và là mẫu khiến cô gái nhỏ cám dỗ.
"Nhan sắc tương tự như kiểu Trần Võ Sinh, nhưng tính cách hơn Trần Võ Sinh. Anh cao 1m8, mảnh khảnh, làn da trắng, trắng kiểu khỏe mạnh. Anh mỉm khi thấy và đôi mắt của đặc biệt sáng. Nhữngg cô gái từ mười tám đến hai lăm nhất định sẽ đỏ mặt khi đầu tiên."
Tô Anh càng càng thấy gì đó , mô tả thể giống với những gì Du Chí An mô tả nghi phạm ?
Cô hỏi kỹ thời điểm khai báo, thời điểm em song sinh biến mất trùng với vụ hành hung ác ý ở nhà trọ.
Tô Anh nhớ rằng sử trưởng bảo cô nghỉ sớm và đùa rằng thể manh mối tìm đến cô đường về nhà. Nó khiến da đầu cô tê dại.
Nếu thấy sắc thái khí chất của sử trưởng, cô sẽ chắc chắn rằng sử trưởng chỉ đùa thôi. Ý định ban đầu là để cô về nhà sớm nghỉ ngơi, cô thực sự cho rằng sử trưởng góc của Chúa và cái sâu sắc về thứ.
Tô Anh mô tả nghi phạm trong vụ án cho Tô Tân Ý, rằng thể em trai mà họ đang tìm kiếm chính là nghi phạm mà Du Chí An thấy.
"Khi chúng thấy em sinh đôi đó và để nạn nhân nhận dạng , chúng thể xác định nghi phạm là em sinh đôi phá vỡ cuộc hẹn ."
Tô Tân Ý cũng ngạc nhiên, cô nuôi nấng từ nhỏ, tan học liền ở đồn cảnh sát bài tập về nhà, cô từng kể nhiều trường hợp khó tin.
Do đó, khả năng chấp nhận mạnh mẽ hơn so với bình thường.
Cô : "Cô gái Tô Liền Kiều đó thường theo lẽ thường và chắc cô sẽ nghỉ chân ở . Tại cô và đợi. Nếu cô tìm em song sinh, cô chắc chắn sẽ tìm cô."
Trước mắt nhất cứ như .
Sau khi cúp điện thoại, Tô Anh đặt tay lên điện thoại và suy nghĩ về nó, nhưng cô vẫn gọi cho Sở cảnh sát Thành Tây.
Đợi lát nữa, đợi đến khi Tô Liền Kiều mang theo sinh đôi của cô tìm, gặp hẵng chuyện.
...
Mặt trời lặn biển nhanh ch.óng biến mất, bến tàu tối sầm .
Sau khi Tô Liền Kiều xuống tàu với đôi chân yếu ớt, cô dựa cột đá nóng và nôn một lúc lâu.
Lúc ở tàu dày của cô trống rỗng . Thật sự nếu vì một trai như mà tìm em trai, cô sẽ bao giờ, bao giờ lênh đênh biển mấy tiếng đồng hồ .
Người thanh niên đỡ Tô Liền Kiều xuống thuyền áy náy cảm kích : "Đồng chí Liền Kiều, cô, cô chứ? nước đây, uống một ngụm ."
Tim Tô Liên Kiều đập nhanh hơn, xem, xem, một đàn ông trai như , dịu dàng ân cần như , thật hiếm thấy, say sóng vì cũng thành vấn đề.
Tô Liền Kiều xua tay, cũng cầm lấy chén của : "Chân giẫm đất nên cũng đỡ nhiều ."
Cô dừng một chút, dậy : "Chị là cảnh sát của đồn cảnh sát hòn đảo , tìm chị để tìm hiểu tình hình."
Thanh niên đưa cho cô một viên kẹo vị quýt: "Ăn cái , cô sẽ thấy đỡ hơn, là với cô, cũng sớm tìm em trai."
Tô Liền Kiều hiểu sự khẩn trương của để tìm , nhưng cô vẫn từ chối.
" và chị họ còn chuyện , tìm một cái nhà trọ định nào nghỉ ngơi . cùng với chị họ trao đổi tin tức, nếu như manh mối gì, lập tức sẽ tìm ."
Thanh niên nhíu mày: "Có lẽ chị họ của cô cũng trực tiếp hỏi , cùng sẽ nhanh hơn mà ?"
Người cau mày hỏi, thiếu chút nữa là Tô Liên Kiều đồng ý.
cô là cảnh sát nên vẫn còn chút kiêng dè , nên cô nhanh ch.óng dừng mềm lòng.
Cô kiên định với sự sắp xếp của , : "Anh những gì thì cũng , . Anh thể đến nhà trọ yên tâm chờ đợi. Chậm nhất là sáng mai sẽ tìm ."
Đôi mắt của đàn ông trai sáng ngời, đôi mắt của thực sự , trong veo như một hồ nước sạch.
Thanh niên gầy gò trẻ tuổi cảm ơn: "Vất vả cho đồng chí Liên Kiều , sẽ chờ cô."