Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:13:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Tô Anh, cô Tô Tân Ý tại để hai chúng cùng đến bờ biển tìm cô ?”

Trên xe buýt, Kiều Lan Lan nghĩ mãi , kiếp , Tô Tân Ý c.h.ế.t, kiếp chẳng những tỉnh , còn khôi phục chỉ thông minh của bình thường.

Cô đương nhiên cũng vui cho Tô Tân Ý, điều luôn cảm thấy giữa Tô Tân Ý và Tô Anh, một bí mật nhỏ mà cô hiểu .

Kiều Lan Lan chút ghen tuông nhỏ, cô còn quen Tô Anh nữa đấy, điều bản cũng bí mật nhỏ thú nhận, Kiều Lan Lan áp xuống chút ghen tuông nhỏ , đầu Tô Anh.

Tô Anh dùng dị năng định vị vị trí của Tô Tân Ý, là ở bãi đá ngầm ngoài ý đụng Thẩm Mỹ Tĩnh cùng Trần Võ Sinh đang chuyện thẳng thắn với .

Ít , che khuất, vòng quanh theo đá ngầm một chút, ở bờ biển đều sẽ phát hiện .

Tô Tân Ý lựa chọn nơi đó, là cái gì đây, cô đấy sức lực lớn, nhưng đổi thể, là một cô gái hết sức bình thường, ngay cả bơi cũng bơi, vạn nhất ngã xuống biển, chỉ một con đường c.h.ế.t.

Xe buýt đến trạm, xuống xe, Tô Anh thần sắc ngưng trọng : "Không , nhưng đoán cô kêu hai chúng qua đó, khả năng cao là chúng giúp cô chứng”

Kiều Lan Lan cũng cảm thấy tình huống chút quá thích hợp, sợ Tô Tân Ý xảy chuyện, vội : "Vậy hai chúng nhanh chút.”

……

Trên hòn đá ngầm ở bãi biển trơn trượt, Tô Tân Ý đưa lưng về phía biển rộng, gió biển thổi bay tóc mái hai bên thái dương, váy dài gió thổi đến nỗi phồng lên, chiếc váy thắt lưng màu trắng, cổ áo lá sen, tôn cô lên giống như một đóa hoa bách hợp ngoan cường trong giông bão.

Đây là chiếc váy cô thích nhất, hôm đó Từ Phân Nguyệt đẩy xuống cầu thang, chiếc váy dính đầy vết m.á.u, thể giặt sạch nữa.

Tô Tân Ý một cái giống như thế, hôm nay hẹn Từ Phân Nguyệt tới đây, cô cố ý mặc nó.

Tô Tân Ý lạnh lùng : "Từ Phân Nguyệt, Thẩm Mỹ Tĩnh xong đời , cô cả đời cũng thể ngoài, chị tưởng dựa chủ ý dưỡng già của cô , hẫng , nhanh chị sẽ đuổi khỏi Viện Gia Thuộc, sẽ với tất cả , chị ngược đãi con của nhà chủ, cắt xén tiền cơm, sẽ ai sẽ mời chị đến bảo mẫu, chị hãy đợi lưu lạc đầu đường, chờ đói c.h.ế.t !”

Từ Phân Nguyệt trong lòng thầm hận, Thẩm Mỹ Tĩnh thấy , Thôi cũng tìm thấy, ngay cả cháu trai Trần Võ Sinh của chị , khi trở về đều tạm biệt chị .

Chị suy đoán là con át chủ bài trong tay Thẩm Mỹ Tĩnh xảy vấn đề.

Càng cho Từ Phân Nguyệt chịu đả kích lớn chính là, Đoạn Sơ Hạ rõ ở trong tù.

“Đoạn Sơ Hạ tuân thủ hứa hẹn của hai , sớm đem chị cùng Thẩm Mỹ Tĩnh bán , là cô đẩy , liền hỏi một chút, chị ăn của Tô gia chúng , ở Tô gia chúng , tại , tại đẩy ?”

Tô Tân Ý tin Từ Phân Nguyệt lỡ tay.

Sơ suất khác thương, và ý định g.i.ế.c , tiêu chuẩn cân nhắc mức hình phạt giống .

Tô Tân Ý cô gái thiện lương đến mức chịu lưu bất kì ký ức nào báo thù.

“Cô nhớ ?” Từ Phân Nguyệt tuyệt vọng hỏi.

Tô Tân Ý chỉ do dự một giây đồng hồ, liền kiên định đáp: "Phải!”

Từ Phân Nguyệt nghĩ thầm xong đời , nếu chỉ khẩu cung của một Đoạn Sơ Hạ, chị còn thể giảo biện, hiện tại Tô Tân Ý nhớ , nếu cô nhớ chi tiết lúc đó, khớp với khẩu cung của Đoạn Sơ Hạ, chị giảo biện cũng chỗ giảo biện.

Từ Phân Nguyệt thể đẩy Tô Tân Ý một , thì thể đẩy thứ hai.

Chị cược bất cứ giá nào, cam lòng : " cũng , đều là Tô gia các bức , bố cô để di chúc, đem bộ bất động sản và tiền tiết kiệm trong nhà, bao gồm tiền tang lễ của đơn vị trợ phụ cấp trong tương lai, tất cả đều để cho cô, và tài sản, cho Hàn Cảnh Viễn cái khác họ đó.”

“Tô Tòng Nham tên đầu đất , thế mà đồng ý, chỉ chờ bố c.h.ế.t, di chúc liền sẽ công bố!”

“Bố cô quá thiên vị , đều thiên vị con trai, bọn họ thiên vị giới hạn một đứa ngốc như cô, Tô Tòng Nham cái gì cũng nhận, Mỹ Tĩnh và Hữu Hữu ? Chẳng chăm sóc đứa ngốc như cô đây cả đời ?”

“Không , quá công bằng, chỉ cô c.h.ế.t , Tô Tòng Nham mới thể giải thoát, Mỹ Tĩnh mới những ngày tháng , tương lai của Hữu Hữu mới liên lụy.”

“Cho nên, cô c.h.ế.t, chỉ cần cô c.h.ế.t, đều hạnh phúc!”

Tô Tân Ý kinh ngạc thôi, chân tướng so với dự đoán của cô còn dơ bẩn hơn, Từ Phân Nguyệt thế mà ác độc đến như , khó trách là tình như con với Thẩm Mỹ Tĩnh, hai bọn họ vốn dĩ là cùng một loại .

Ngu xuẩn và ích kỷ, cho nên khi ác độc lên, thường thể lý giải.

“Chị lỡ tay, mà là ý định mưu sát , Từ Phân Nguyệt, chị là ý định đúng ?”

Bãi biển nơi ai, Từ Phân Nguyệt vẫn còn dự định tiếp tục ý định mưu sát thành, chị bước một hướng về phía Tô Tân Ý.

, ý định mưu sát cô, đáng tiếc cô mạng lớn tỉnh , tin cô còn vận khí như .”

Vừa dứt lời, Từ Phân Nguyệt chạy tới vị trí thể đủ với tới Tô Tân Ý, chị vươn đôi tay, đẩy về phía , bỗng nhiên đẩy Tô Tân Ý như hề chuẩn sự về phía sóng biển.

“Tô Tân Ý, cô nên c.h.ế.t .”

Tô Tân Ý khóe miệng giật lên một nụ châm chọc, hoảng sợ lúng túng, trong thời khắc đẩy, thậm chí còn phun một câu độc ác: "Từ Phân Nguyệt, chị c.h.ế.t chắc .”

Từ Phân Nguyệt thứ hai ý định g.i.ế.c , còn sợ hãi như đầu tiên, nghĩ thầm chị thể c.h.ế.t chắc chứ?

Không thấy chị đẩy Tô Tân Ý, hơn nữa chị còn tìm một nhân chứng, con gái nuôi của chị nhất định sẽ nhân chứng cho chị , chứng minh khi bọn họ rời , Tô Tân Ý vẫn còn ở bờ biển hóng gió. Không ai sẽ hoài nghi một đứa trẻ sẽ dối.

Ngay khi Từ Phân Nguyệt đang chuẩn xoay rời , một ảnh nhanh đến mức chị mặt, bước dài từ bên chị nhảy qua, đó đột nhiên lao xuống biển, gần như rơi xuống nước cùng lúc với Tô Tân Ý.

Bãi biển còn ?

Từ Phân Nguyệt như rơi hầm băng, hận thể cùng mới rơi xuống nước cùng c.h.ế.t đuối, chị hoảng loạn nhặt lên một cục đá to bằng cái miệng bát, gắt gao chằm chằm hải vực gần đó, chỉ cần ngoi đầu lên, chị liền dùng cục đá đập c.h.ế.t họ.

Kiều Lan Lan che miệng, sợ sợ hãi kêu lên.

Kiếp đều cho rằng đó là t.a.i n.ạ.n ngoài ý , thế mà là ý định mưu sát, giờ phút , Từ Phân Nguyệt tay cầm hòn đá, là hung thủ g.i.ế.c hơn kém.

Cô cũng nhặt lên một viên đá to bằng nắm tay, nương theo sự che chắn của sóng biển, lặng yên ẩn núp đến phía Từ Phân Nguyệt, mà Từ Phân Nguyệt đang khẩn trương chằm chằm mặt biển, căn bản nhận phía ẩn náu.

Từ Phân Nguyệt thình lình cục đá của Kiều Lan Lan một đập trúng ót, theo đó Kiều Lan Lan khống chế Từ Phân Nguyệt đang choáng váng k** r*n.

“Từ Phân Nguyệt, và Tô Anh đều thấy hết, chị hai ý định mưu sát Tô Tân Ý, t.ử hình tính là tiện nghi cho chị , nhưng vẫn hy vọng chi phán t.ử hình mà là ở tù chung , bởi vì như chị, ngay cả cơ hội sám hối cũng xứng.”

……

Tô Anh ở trong biển nhanh ch.óng định vị, thời gian ngắn nhất cứu Tô Tân Ý lên bờ .

Hiện tại cô hiểu, Tô Tân Ý ngay từ đầu hoài nghi, Từ Phân Nguyệt căn bản là lỡ tay, mà là ý định mưu sát.

Cô tình nguyện mạo hiểm, cũng Từ Phân Nguyệt trả giá tương đương với những gì chị .

Tô Anh đoán đúng, Tô Tân Ý mới cứu lên bờ, trở tay ôm c.h.ặ.t Tô Anh, mặt rơi xuống bao nhiêu nước mắt, cùng với nước biển từ tóc chảy xuống tụ một chỗ.

“Tô Anh, báo thù .”

Tô Tân Ý nghẹn ngào: "Luôn những thiện lương như bọn họ gương cao chính nghĩa, cô ?”

“Phải, cô đúng.”

Tô Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ phía lưng cô : "Cô thật sự giỏi, nhưng cô vẫn còn việc xong, cô hy vọng cô dùng thể của cô , tiếp tục sống , cô còn nhiều nhiều việc cần thành, chỉ cho phép đau lòng một lát, đó tỉnh táo lên.”

“Được , cô.”

Ba cô gái cùng , trị phục cho Từ Phân Nguyệt điên khùng, chuẩn đưa đồn công an báo án, đột nhiên từ phía tảng đá ngầm, một cô bé nhỏ mười mấy tuổi.

Cô bé run cầm cập lên: "Mẹ nuôi, dì Tô, dì Kiều……”

Tô Anh cùng Kiều Lan Lan liếc , đều chút ngốc, Tô Tân Ý tiên tìm cho hai nhân chứng, Từ Phân Nguyệt ác độc đến mức nào, thế mà cũng chuẩn nhân chứng cho .

Có điều Từ Phân Nguyệt nếu tính toán mưu sát Tô Tân Ý một nữa, còn dẫn theo Đường Tuy Thảo tới, điều đó chứng tỏ chị tự tin rằng Đường Tuy Thảo sẽ giúp chị ngụy tạo chứng cứ.

Đường Tuy Thảo rốt cuộc thấy và bao nhiêu, đợi lát nữa tới đồn công an, cô bé sẽ như thế nào?

……

Trong đồn công an, Đường Tuy Thảo hoảng sợ nhẹ, hỏi cái gì cũng lúc sóng gió quá lớn, cô bé cách khá xa nên rõ, hỏi thấy gì, do dự nửa ngày, thấy nuôi đẩy Tô Tân Ý, đó Kiều Lan Lan lấy cục đá đ.á.n.h nuôi.

Đã lời khai chi tiết của Kiều Lan Lan và Tô Anh, tội cố ý mưu sát của Từ Phân Nguyệt kết án t.ử hình.

Đường Tuy Thảo vẫn đang run bần bật, hỏi: "Dì Tô, những điều hôm nay cháu đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-45.html.]

Tô Anh nhất thời nên cái gì mới , Từ Phân Nguyệt dẫn cô bé đến bãi biển, với cô bé như thế nào đây?

Bảo cô bé bất luận xảy cái gì, đều giữ mồm giữ miệng, lúc bọn họ Tô Tân Ý vẫn còn sống, ở đá ngầm hóng gió biển?

Biến cố đột nhiên xảy , ai cũng đoán .

Tô Anh trả lời cô bé vấn đề , mà : "Bố cháu một lát nữa sẽ tới đây đón cháu, cháu hỏi bố cháu nhé.”

Đường Tuy Thảo Đường Tùng Bình đón , Tô Tân Ý suy cho cùng là của thế giới , nếu thấy Đường Tuy Thảo, màu sắc khí tràng biểu thị cho cảm xúc, cũng kiếp , câu chuyện của cô gái may mắn gặp dữ hóa lành .

Cô đối với đứa trẻ vẫn mềm lòng, cảm khái : "Cô bé dọa sợ , ôi, đáng thương hiền dạy dỗ, chỉ thể trông cậy bố, tư tưởng quá thô kệch, thể dạy dỗ cô bé mỏng manh yếu đuối đây?”

Đường Tuy Thảo mỏng manh ?

Tô Anh và Kiều Lan Lan nữa, đều từ trong ánh mắt của đối phương ý tứ phủ định.

Tô Anh thể thấy màu sắc khí tràng của Đường Tuy Thảo, lúc đối mặt với câu hỏi của sở trưởng, cô bé bởi vì bộ chân tướng, mà sinh màu sắc biểu cảm sợ hãi và áy náy.

Kiều Lan Lan kiếp , chứng kiến cô bé giống như thần may mắn bám , những cuộc sống bỏ bất kỳ sức lực nào cũng thể thành công liên tiếp ‘ vô tội ’ như ?

Phi, dựa cái gì con trai con gái nuôi của chị bàn đạp cho chị chứ, dựa cái gì những hợp với chị , thì sẽ kết cục .

Kiều Lan Lan : "Tân Ý, con nhà , tới phiên chúng quản, đứa trẻ đó còn chủ kiến lớn nữa đấy.”

Tô Anh cũng : "Mẹ ruột cô bé tái hôn điều kiện khá , bắt đầu gửi cho cô bé sinh hoạt phí, mặc kệ cô bé loại việc đó, bố ruột cô bé công việc chính thức, trừ bỏ bố ly dị thì cô bé cuộc sống khá so với phần lớn các đứa trẻ đảo.”

Tô Tân Ý thấy hai bọn họ đều khuyên như , cũng xen việc khác.

Cô tự giễu : "Cũng thật kì lạ, tại , thấy dáng vẻ mỏng manh đáng thương của cô bé, tự giác liền bảo vệ con bé? Các cô như , giống như dội một gáo nước lạnh cho tỉnh , đúng , bố ruột, ruột, tới phiên chúng quản.”

……

Từ đồn công an về đến nhà, Hàn Cảnh Viễn trở .

Ánh mắt của đàn ông hôm nay dịu dàng đến mức sắp tan chảy thành nước, tin cô cùng với Tô Tân Ý và Kiều Lan Lan, ba cho tâm tư và động cơ ý định g.i.ế.c của Từ Phân Nguyệt nhân tội, hỏi: "Em hẹn với Tô Tân Ý từ khi nào ?”

Tô Anh một cách mơ hồ: "Quả thật Tân Ý để lộ tin tức với em quá nhiều, chỉ là khi em Mân Nam, cô với em, nếu ngày nào đó cô nhờ bọn nhỏ chuyển lời, thì kêu em tới bãi đá ngầm chỗ mà Thẩm Mỹ Tĩnh từng đến”

Kỳ thật khi đến Mân Nam, Tô Tân Ý từng đề cập tới cái gì, cô tin tưởng sự ăn ý giữa cô và Tô Anh, cô nhất định sẽ kịp thời chạy đến.

Đây là khi khỏi đồn công an, hai bàn bạc xong lí do thoái thác.

Hàn Cảnh Viễn cũng hề nghi ngờ, tâm tư của hôm nay đều đặt vợ của , theo Tô Anh phòng, đá cửa đóng , còn nhẹ nhàng khóa trái cửa.

Tô Anh thấy khí tràng của đàn ông dần dần đổi thành màu hồng nhạt, nén : "Em mới từ trong biển cứu lên, quần áo đều thể vắt muối ăn, để em tắm , trở về ôm ?”

Hàn Cảnh Viễn tuy rằng hạ quyết tâm, mà vẫn còn đỏ mặt, lui một bước.

Tô Anh lấy quần áo để , ở trong góc tủ quần áo, bỗng nhiên một hộp đồ dùng tránh t.h.a.i rõ ràng là nhận mang về.

Hàn Cảnh Viễn sắc mặt càng đỏ, Tô Anh cảm thấy cũng , đặc biệt là ở thời đại , dường như đàn ông nào sẽ chủ động nhận thứ về.

Cô xoay , hôn lên gò má của Hàn Cảnh Viễn: "Đợi em, chờ em tắm ôm.”

“Ừm.”âm thanh của đàn ông khàn khàn đ.è xuống .

Chờ Tô Anh tắm rửa xong, Hàn Cảnh Viễn đang ghế ở nhà chính, đang ngẩn ngơ đang nghĩ cái gì, khí tràng đang trở nên u oán.

Tô Anh ngạc nhiên : "Anh ?”

Hàn Cảnh Viễn phục hồi tinh thần , ngẩng đầu c.ắn môi , trong mắt chút bất lực: "Người phục vụ xã tới thông báo, Trần Võ Sinh đang ở cổng Viện Gia Thuộc, tìm em việc.”

Tô Anh nghĩ thầm chỉ là chút chuyện nhỏ như ? Làm gì mà ai oán như là cô lập tức sắp bỏ trốn cùng với đàn ông khác ?

Nàng : "Ồ, em xem xem.”

Hàn Cảnh Viễn lập tức lên chuẩn cùng: "Anh với em. “

Tô Anh:…… Cô dừng , đầu , đem đàn ông đẩy trở về.

“Giữa vợ chồng cách tin tưởng như một bát nước, như em áp lực.”

Ba chữ‘ giữa vợ chồng’, Hàn Cảnh Viễn trong lòng nóng lên, kìm nén sự chua xót trong lòng : "Được, em về sớm chút, mấy đứa trẻ chạy chơi lung tung, tìm xem.”

……

Trần Võ Sinh quả là khá trai, ở góc của Tô Anh mà , cũng cũng tệ lắm, cô đối với Trần Võ Sinh cũng ý kiến gì.

Có điều bát‘ t.h.u.ố.c bắc thập đại bổ’ , Trần Võ Sinh buồn nôn hai ba ngày, cô còn cảm thấy .

“Có việc mau , còn về nhà chút việc.”

Trần Võ Sinh cũng về nhà chuyện gấp gì, đem quyển sổ trong túi vải lấy đưa cho cô.

“Đây là nhật kí do nhân cách thứ hai của , hôm nay khi dọn dẹp phòng, từ đáy ngăn kéo phát hiện .”

Trên mặt Tô Anh bình tĩnh một gợn sóng, trong lòng tức giận đến c.h.ế.t.

Tất cả cho rằng Trần Võ Sinh xuất hiện hai nhân cách, cũng kinh ngạc bát t.h.u.ố.c sắc của cô, trị hết bệnh tâm thần phân liệt của .

Chỉ một , cái tinh thần thể lực đó nàng dùng dị năng treo cổ, cũng chẳng là nhân cách thứ hai của Trần Võ Sinh.

Trần Võ Sinh thể đem sổ nhật ký đưa cho cô, chứng tỏ xem qua nội dung của cuốn nhật ký .

Tô Anh ngay cả chiếc túi vải màu đen trong tay cũng lấy , nhật ký lật xem, trực tiếp cất trong túi vải, lạnh lùng đàn ông trai mảnh khảnh mặt.

“Anh đúng ?”

Trần Võ Sinh sắc mặt trắng bệch, cho rằng nhân cách thứ hai của , lúc đó xem, khi một trang, kìm đem mười mấy trang một mạch hết.

Anh gian nan gật gật đầu, đó : "Đọc , cô thể thanh trừ phần kí ức đó của .”

Quyết định đem sổ nhật ký giao cho Tô Anh, khi tới đây trong lòng cũng chuẩn sẵn sàng.

Còn tự giác.

Tô Anh thèm đếm xỉa liếc một cái: "Anh nghĩ kỹ , thanh trừ một phần ký ức, hoặc ít hoặc nhiều đều sẽ chịu chút ảnh hưởng.”

Trần Võ Sinh gật đầu: " nghĩ kỹ , nhưng cô chuẩn việc ở cổng Viện Gia Thuộc ? Thanh trừ ký ức tiếp xúc tứ chi, nơi tiện lắm .”

Tô Anh : "Không , đợi lát nữa xem thế nào nếu như là lời của chọc bực, đó ảo giác đ.á.n.h điên cuồng.”

Đang cô nắm lấy tay Trần Võ Sinh, dùng dị năng thanh trừ phần kí ức liên quan tới nhật kí của Trần Võ Sinh.

……

Tô Anh trực tiếp về nhà, chuẩn tìm một chỗ tiêu hủy nhật ký.

tới bờ biển, bởi vì mỗi bờ biển hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ gặp một việc xảy bất ngờ.

lên núi, vẫn là rừng rậm bên trong lôi khu, nơi là vùng cấm, biển cảnh báo, cơ bản sẽ tới nơi vì b.o.m mìn.

Cô trèo lên cây, cành cây cách mặt đất bảy tám mét, ở đây gần với mặt trời hơn.

Lá cây rậm rạp che khuất hình của Tô Anh, cho dù thật sự qua, cũng sẽ phát hiện cô.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở lá cây, chiếu trang bìa màu xanh biển của sổ nhật ký, khi tiêu hủy nó, cô quyết định xem xem bên trong cái gì.

Lúc , hai tiếng bước chân dần dần tới gần, Tô Anh ở cây nín thở.

Có thể tới nơi sâu của lôi khu chuyện với , thể là loại chuyện gì chứ? Tô Anh trong lòng thầm mắng một tiếng, nghĩ thầm ngàn vạn đừng đến gốc cây của cô bí mật.

Cô thật sự quản việc phiền phức vô dụng nào nữa, nhất là xa chút, đến nơi nào mà cô thể thấy ý.

hai dừng , còn dừng ở phía cái cây Tô Anh đang ở đó, Tô Anh xuống , xong, thở dài bất lực.

Người đàn ông gốc cây : "Chị, Thôi Hưng Đông ở bệnh viện trọng thương trị, xác định sẽ c.h.ế.t, chị những công an tới kịp, thẩm vấn sự việc liên quan tới chúng ?”

 

 

Loading...