Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hàn Cảnh Viễn nghi ngờ động cơ gây án, chính các nhà lãnh đạo cũng .

“Chúng nên xem xét cuộc đời của Trần Võ Sinh một nữa. Trước khi xuống nông thôn, từng gặp vợ , lúc đến Tây Bắc càng cơ hội tiếp xúc. Sau khi đến đảo Nam, ngoại trừ một vô tình gặp ở chợ thì xuống biển bảo vệ giúp phát hiện.”

Trần Đoàn nghĩ thế nào cũng hiểu: “Chỗ điểm đáng ngờ, Thẩm Mỹ Tĩnh lén lút ngoài gặp đối tượng nguy hiểm, còn đến đồn công an tố cáo Tô Anh ý định g.i.ế.c . Nếu những gì cô là thật thì khi Tô Anh cứu Trần Võ Sinh, điều gì khiến cô đổi ý định ngay lập tức, kéo Trần Võ Sinh đẩy xuống biển để c.h.ế.t đuối?”

Anh dừng một chút, giải thích những nghi ngờ của .

“Nếu thể tìm động cơ khác thường của Tô Anh thì lẽ sẽ hành vi bất thường của Trần Võ Sinh.”

Trần Võ Sinh chút ký ức nào về việc nhấn chìm trong nước, Thẩm Mỹ Tĩnh cũng dối. Rất thể lúc đó Trần Võ Sinh gì đó khiêu khích Tô Anh khiến cô tức giận đến mức g.i.ế.c ngay lập tức.

Có lẽ lúc dìm xuống nước, Tô Anh dần bình tĩnh . Bởi vì khẩu cung của Thẩm Mỹ Tĩnh khiến Tô Anh bình tĩnh nên kéo Trần Võ Sinh lên bờ.

Cuối cùng cũng c.h.ế.t.

Lúc , ai thắc mắc chuyện . Mọi đều cho rằng đồng chí Tô Anh sợ gặp rắc rối, buộc tội g.i.ế.c , cũng thẩm vấn nên mới . Hơn nữa Trần Võ Sinh cũng nhớ chuyện lúc , còn bảo vệ ân nhân cứu mạng nên sâu vấn đề .

tìm hiểu rõ ràng nghĩa là nó xảy . Hiện tại xuất hiện nhiều phản ứng dây chuyền điểm đáng ngờ, nhất định điều tra nó thì mới tạo bước đột phá.

Bốn ở đây đều rõ nhưng ba vị lãnh đạo ở đây đều gì khi đối mặt với Hàn Cảnh Viễn đang căng thẳng.

Thấy Sử trưởng Tề và Trần Đoàn ý định mở miệng, Hứa Càng Chu c.h.ử.i thầm trong lòng, tại lúc nào cũng là đắc tội với khác.

Không còn cách nào khác, đành hỏi. Chỉ cần , Hàn Cảnh Viễn là trách nhiệm, nhất định sẽ thật.

“Hôm đó cũng ở bãi biển, Tô Anh cứu Trần Võ Sinh lên ?”

Trần Đoàn cảm thấy vấn đề quá nhạy cảm, nên nghi ngờ.

Chỉ cần đề cập thì sự nghi ngờ cũng sẽ trở thành một cái mụn mủ trong lòng mỗi . Dù cũng chọc thủng nó.

……

Hàn Cảnh Viễn nhớ ngày hôm đó, gió biển mạnh kéo theo sóng lớn. Không ai sóng biển cuốn xuống chỗ nào, ngay cả cũng chắc thể cứu Trần Võ Sinh .

Với tầm cực ngắn , thể tìm thấy Trần Võ Sinh lẽ là lúc chỉ còn là một x.á.c c.h.ế.t.

Tô Anh phản ứng nhanh hơn nhiều. Cô thể mô tả vị trí vô cùng chính xác. Lúc Trần Võ Sinh cứu thì vẫn còn duy trì một phần ý thức.

lúc xảy cãi vã bãi biển, Hàn Cảnh Viễn nhắm hai ngơ, lùi về và bịt tai .

Anh thấy, cũng thấy gì cả.

Hàn Cảnh Viễn nghiêm túc : “Khi mặc bộ quân phục , thề, lúc sợ bại lộ nên mạo hiểm quan sát, do đó thấy cảnh tượng lúc đó nên thể chứng cho lời khai của Thẩm Mỹ Tĩnh.”

Cục đá trong lòng các vị lãnh đạo đều bỏ xuống, Hàn Cảnh Viễn sẽ dối. Nếu thấy thì chính là thấy thật.

Cục diện hiện tại lâm bế tắc, chỉ trong cuộc mới thể trả lời cho câu hỏi .

Họ chỉ thể hỏi trực tiếp Trần Võ Sinh hoặc Tô Anh để giải đáp.

Hứa Càng Chu : “Người của chúng đang điều động cơ của Trần Võ Sinh, nhưng chúng cũng thể bình chân như vại . ý . Hàn Cảnh Viễn, về nhà hỏi vợ , chừng bên phía cô manh mối.”

Hàn Cảnh Viễn lạnh nhạt : “Các vị lãnh đạo ý gì? Các đang nghi ngờ vợ và Trần Võ Sinh liên quan đến ?”

Hứa Càng Chu hề nề hà mà vỗ vai Hàn Cảnh Viễn: “Nhìn , kích động . Chúng cảm thấy vợ thông minh, nắm bắt tin tức nhanh nhạy, chừng cô thể đưa cho chúng một vài ý kiến?”

Hàn Cảnh Viễn: “Ý kiến? Anh nghĩ vợ ? Thế bằng đ.á.n.h cho Trần Võ Sinh một trận trực tiếp hỏi cho nhanh.”

Anh lật đống văn kiện mặt bàn, rút giấy tờ liên quan đến Tô Anh và Trần Võ Sinh, hồ sơ tờ giấy thậm chí còn đầy nửa trang.

Anh : “ lý do để nghi ngờ Trần Võ Sinh đang âm mưu xa. Vì , đêm nay hãy cho đến chỗ ở của để theo dõi. hành động, từ tư thế ngủ tiếng mớ vô thức cũng thể hiện một phần con của .”

“Buổi tối thì tắt đèn, thể thấy gì?” Hứa Càng Chu tức giận .

Hàn Cảnh Viễn : “Nơi ở của Trần Võ Sinh tồi tàn, nóc nhà thì mưa dột, cửa sổ thì lọt gió, cả rèm che. Đêm nay trăng tròn nên thể thấy.”

Hứa Càng Chu:…… Được , dù cũng còn biện pháp nào khác.

Một nhà trọ ở đảo Nam, cấp , nhưng thực chất là vệ sĩ của Thôi Hưng Đông hỏi: “Anh Thôi, Trần Võ Sinh cố ý chơi chúng , để kéo dài thời gian ?”

Thôi Hưng Đông hỏi: “A Hải, tin tình yêu sét đ.á.n.h ?”

Văn Hải thầm nghĩ, bản từng sáu đối tượng xem mắt từ chối, đến bây giờ còn từng nắm tay con gái. Những cùng đến bây giờ chỉ mấy thanh niên văn nghệ sĩ.

Anh lắc đầu: “Không tin. nghĩ vẫn nên sống theo thực tế thì hơn, để ý mấy cái đấy để gì. Đàn ông vẫn nên kiếm tiền để nuôi sống vợ và con cái hơn. Còn đàn bà thì đức, cách giúp chồng trông coi nhà cửa, nấu cơm nóng chờ chồng về. Đây mới gọi là vợ chồng, mới gọi là cùng chung sống.”

Thôi Hưng Đông cảm thấy cũng đúng nên : “Không ai giống hệt , mà cô gái còn là ân nhân cứu mạng của . Người đó cũng xinh như , chỉ bằng một cái liếc mắt như hớp hồn, hơn nữa, còn cứu. Giờ chúng tìm cách cho để cô về phe chúng . Tham quân chỉ động lòng bởi mỹ nhân thôi.”

Văn Hải là cái thô lỗ cũng sai, nhưng thể hổ mà đổ tội cho phụ nữ. Trong khi đàn ông thì háo sắc, tại trách phụ nữ quá xinh ?

Giống như , rõ ràng cứu lãnh đạo một mạng nhưng cảm ơn, cũng đề cử lên vị trí cao hơn mà còn bắt chuyện phản quốc.

Một thô kệch cao 1m85 nhưng nhút nhát, trong lòng chỉ lập công về nhà với vợ con. Dù vợ con , sẽ nhất kiến chung tình với gia đình. May mắn là tổ chức cho cơ hội.

Văn Hải tùy ý : “Cô đến mấy thì cũng là vợ của khác. Chồng của cô còn cao, trai hơn Trần Võ Sinh nhiều. Phụ nữ thường thích đàn ông của mạnh mẽ, trong khi Trần Võ Sinh thư sinh yếu ớt như . Nếu là cô gái đó cũng chọn .”

Thôi Hưng Đông sảng khoái : “Chuyện quan trọng. Trên đời góc tường nào mà đào . Nếu thì cứ đ.á.n.h đến khi bất tỉnh trói .”

……

Trước khi Hàn Cảnh Viễn thì với Tô Anh rằng tối nay sẽ về nhà.

lúc đến cửa thì gặp tên Trần Võ Sinh.

Sau khi khỏi chỗ của lãnh đạo, lúc ngang qua nhà họ Tô, thấy bên trong vô cùng ầm ĩ. Thẩm Mỹ Tĩnh vẫn như cũ gào thét đòi ly hôn.

vây giải thích đạo lý cho cô . Hàn Cảnh Viễn thế thì chỉ thu hồi ánh mắt.

Lúc qua nhà , bên trong mở đèn. Có lẽ bốn đứa trẻ đều ngủ, Hàn Cảnh Viễn dừng một chút, trong lòng nghĩ thầm, mặc dù ôm vợ ngủ nhưng nên đợi cho đến khi nhiệm vụ khó khăn kết thúc.

, rảo bước về phía nông trường.

Hàng rào trong nông trường hề khó Hàn Cảnh Viễn, vì vô cùng thuận lợi đến khu cho thanh niên trí thức trong nông trường. Ở đó một căn nhà nhỏ, xung quanh là nhưng căn gác xép vô cùng lụp xụp.

Điều kiện của các thanh niên trí thức vô cùng khó khăn. Căn gác nhỏ giống chỗ cho ở mà giống nhà kho để đồ hơn. Bởi vì đồng chí Hách Xuân Anh là con gái của chủ nông trường nên chiếu cố, Trần Võ Sinh sắp xếp trong căn phòng nhỏ nhất dành cho hai .

Trong phòng chỉ đủ để hai chiếc giường dài 90 cm. Có thể là do gần đây Trần Võ Sinh mớ, ảnh hưởng đến khác nên bạn cùng phòng xin đổi đến phòng khác. Hàn Cảnh Viễn từ gác mái, xuyên qua khe hở thấy thanh niên gầy gò đang say giấc ngủ một ngày lao động mệt mỏi.

Hàn Cảnh Viễn nghĩ, đây gọi là tự tiện mà là chấp hành nhiệm vụ. Trước cùng ăn, cùng ở với Trần Võ Sinh lúc còn đang tình nghi, tất cả đều vì nhiệm vụ.

Từ 1 đến 3 giờ là thời điểm một ngủ sâu nhất. Qua lời khai của bạn cùng phòng của Trần Võ Sinh, mỗi mớ đều là thời gian .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-40.html.]

Bây giờ là 1 rưỡi sáng, Hàn Cảnh Viễn định ở đây canh đến 3 rưỡi. Mặc kệ Trần Võ Sinh mớ , 3 rưỡi, nhất định sẽ rời .

‘Cạch cạch!’ Trên gác mái truyền đến tiếng cực nhỏ.

Toàn Hàn Cảnh Viễn căng thẳng, trong lòng thầm mắng, khuya như còn lảng vảng ở đây. Anh là vì thực hiện nhiệm vụ, còn mục đích của nóc nhà là gì?

Là Hách Xuân Anh, Thẩm Mỹ Tĩnh? Hay là Thôi Hưng Đông?

Lưng Hàn Cảnh Viễn ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh tránh cũng thể tránh, chỉ thể nhảy xuống từ cửa chính chạy lấy hoặc đ.á.n.h cho vị khách mời mà đến bất tỉnh.

Khi ngủ, Trần Võ Sinh chỉ khóa cửa phòng mà còn ở cạnh cửa đẩy cái ngăn tủ lấp kín.

Hàn Cảnh Viễn đề phòng ai. Nếu nhảy xuống mở cửa, nhất định sẽ đ.á.n.h thức Trần Võ Sinh, đến lúc đó giải thích như thế nào?

Anh vô cùng rối rắm, đó quyết định, nên đ.á.n.h ngất nóc nhà thì hơn……

Hàn Cảnh Viễn nghiêng đến nơi xa nhất của gác mái. Rất nhanh, cửa sổ mái nhà mở , một mái tóc dài và dày xuất hiện đầu tiên rũ mặt vô cùng dọa .

Nếu Hàn Cảnh Viễn quá quen thuộc với chiều dài, độ dài của mái tóc của Tô Anh cùng với mùi dầu gội quen thuộc thì kề d.a.o cổ vợ .

Mà đúng lúc , bên ngoài phòng của Trần Võ Sinh cũng xuất hiện động tĩnh nhẹ. Có ý đồ đẩy cửa, mở cửa sổ!

Hàn Cảnh Viễn chút thương cảm đối với đang ngủ phía . Hóa lúc ngủ, dùng tủ chặn cửa căn cứ.

Hàn Cảnh Viễn dùng tốc độ cực nhanh che miệng Tô Anh , thì thầm bên tai cô: “A Anh đừng sợ, là .”

Tô Anh:…… Hàn Cảnh Viễn ở đây chấp hành nhiệm vụ thì dễ hiểu. giải thích việc nửa đêm rình mò gác mái của đàn ông khác đây. Bây giờ cô biến mất liệu còn kịp ?

Hai chen chúc gác mái nhỏ hẹp. Tô Anh thể xoay nên chỉ thể nửa xổm nửa đè lên đùi Hàn Cảnh Viễn. Người cô kề sát n.g.ự.c . Trong gian chật hẹp, hai bọn họ mặt đối mặt.

Ánh trăng từ cửa sổ mái nhà rọi xuống chiếu lên khuôn mặt ngơ ngác của hai . Họ đều chờ đối phương mở miệng .

Một tay Tô Anh ôm gáy của Hàn Cảnh Viễn, tay vịn thanh xà ngang đầu, cố gắng giảm bớt trọng lượng lên .

Không khí yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng thở của Trần Võ Sinh đang ngủ bên .

Một lúc lâu , Tô Anh ghé tai Hàn Cảnh Viễn hỏi hỏi: “Anh mệt ?”

Hàn Cảnh Viễn cũng dùng âm lượng như thì thầm tai Tô Anh. Lúc mở miệng chuyện tránh mà chạm vành tai của cô: “Không , như thế nhẹ nhàng hơn tấn nhiều, kiên trì mấy giờ cũng thành vấn đề.”

Động tĩnh nhỏ bên ngoài cửa sổ đột nhiên dừng . Không họ “ mèo” gác mái bao lâu, Hàn Cảnh Viễn giải thích: “Anh đến đây nhiệm vụ……”

Tô Anh điều đó. Nếu vì nhiệm vụ, chắc chỉ điên mới nửa đêm trèo lên gác mái một đàn ông khác ngủ? Thà về nhà ôm vợ ngủ còn thích hơn.

“Em nên cũng hỏi .”

Hàn Cảnh Viễn g.ặm c.ắn vành tai cô, nghiến răng nghiến lợi : “Em thì , A Anh, nửa đêm canh ba chạy đến phòng đàn ông khác, cũng nên giải thích một chút ?”

Tô Anh ngửa đầu , kéo dài cách của hai . Sau đó cô chăm chú mắt của , buồn : “Hũ dấm ! Chẳng lẽ cho rằng nửa đêm em ngủ , chạy đến gác mái của thanh niên trí thức là để lén lút gặp Trần Võ Sinh chứ? Đương nhiên là em cũng đến để điều tra vụ án, chứ đang yên đang lành em đến đây gì.”

Hàn Cảnh Viễn nghiêng đầu, rũ mắt xuống, sợ Tô Anh sự ghen tuông đến mức đ.á.n.h mất phán đoán của .

Xuyên thấu các khe hở gác mái thể đến lông mày Trần Võ Sinh nhăn c.h.ặ.t. Anh trằn trọc như gặp ác mộng, hai tay vung loạn trong trung, kêu lên: “A Anh, A Anh……”

Tô Anh:……

Hàn Cảnh Viễn:……

Tận tai nên hai cho rằng, mà Trần Võ Sinh gọi trong giấc mơ chính là nhũ danh của Hách Xuân Anh.

Tô Anh ánh mắt đầy tổn thương của Hàn Cảnh Viễn đến mức phát run, vô tội : “Đừng em như thế, em gì hết. Nếu em , em chắc chắn sẽ đến đây, gác mái . Em thà ở nhà ôm ngủ thích hơn ?”

Mặt Hàn Cảnh Viễn đỏ lên, hôn nhẹ lên một bên mặt của cô, oán hận : “Là em đấy. Khi nào nhiệm vụ kết thúc, đừng quên ôm ngủ.”

Ác mộng của Trần Võ Sinh chỉ khiến lặp lặp hai chữ: ‘A Anh, A Anh…’

Ngoài việc khiến khác nghĩ hai mối quan hệ đúng đắn thì thu tin tức hữu dụng nào.

bên ngoài cũng vì mà xuất hiện tiếng cãi vã.

Đầu tiên là đồng chí Hách Xuân Anh, bông hoa duy nhất của trang trại tức giận khi bắt kẻ trộm: “Thẩm Mỹ Tĩnh, cô Trần Võ Sinh lừa bãi biển lén lút gặp . Hôm nay, đêm hôm khuya khoắt, cô tới nông trường, định lẻn từ cửa sổ ? Thật hổ.”

Thẩm Mỹ Tĩnh tức giận hỏi : “Cô là Trần Võ Sinh là gì, tại gọi tên cô trong khi ngủ. Nói ! Cô ?”

Hách Xuân Anh ngờ đột nhiên thấy tin vui như , tươi nên lời: “Anh gọi tên của thật ? Chính tai cô thấy thì nên điều mà về , ?”

Thẩm Mỹ Tĩnh chọc giận, ở ngoài cửa chỗ ở dành cho thanh niên trí thức hét toáng lên khiến tất cả đ.á.n.h thức. Họ quần áo chạy khuyên can, còn gõ cửa phòng Trần Võ Sinh gọi dậy, đừng giả vờ ngủ để trốn tránh trách nhiệm.

Trần Võ Sinh đ.á.n.h thức, yếu ớt đưa tay lên dụi mí mắt, n.g.ự.c phập phồng lên xuống, thở hổn hển.

Sau một lúc lâu, mới dậy đẩy tủ mở cửa, đó nổi giận gầm lên: “Đêm hôm khuya khoắt chạy tới chỗ thanh niên trí thức ngủ rình mò để gì? Báo cảnh sát !”

Hai mươi phút , cảnh sát đến.

Chỗ ở của thanh niên trí thức lúc còn nhộn nhịp hơn ban ngày.

Tô Anh ở gác mái ngửa mặt lên trời thở dài : “Hàn Cảnh Viễn, khi nào hai chúng mới thể ngoài? Chân em tê quá.”

Hàn Cảnh Viễn đáp: “Bây giờ em chỉ nghĩ thôi ? Sao em nghĩ, vạn nhất phát hiện gác mái , chúng giải thích như thế nào?”

Tô Anh: “Em nghĩ kỹ . Em sẽ ghét nên sinh hận, nửa đêm đến tìm Trần Võ Sinh gây chuyện nhưng em phát hiện kịp thời nên đến đây ngăn cản.”

Hàn Cảnh Viễn: “… Hừ, ai thèm tin chứ?”

Ngay đó, bên dựng một cái thang gác lên chỗ gác mái hai đang .

Vì Thẩm Mỹ Tĩnh kiên trì lúc ở bên ngoài thấy tiếng ‘kẽo kẹt kẽo kẹt’ mái nhà nên vì an và sự riêng tư của Trần Võ Sinh, cô kiên quyết yêu cầu bọn họ điều tra gác mái.

Sử trưởng Hách cảm thấy cô gái tên Thẩm Mỹ Tĩnh chẳng khác nào rối loạn tâm thần. Làm gì ai giống cô nửa đêm nửa hôm chạy đến cửa sổ phòng của một tên đàn ông để mớ.

Chắc chắn sẽ thứ hai rảnh rỗi đến mức trốn gác mái mớ tiếp nhỉ? Ăn no về nhà ôm vợ ngủ chắc chắn sẽ sướng hơn…

Sử trưởng Hách miên man suy nghĩ, đúng lúc thấy một đàn ông đang bó gối gác xép, ôm vợ của thì đột nhiên im bặt.

Một cảnh sát nhân dân phía thang cuốn ngửa đầu lên hỏi: “Sử trưởng, gác mái ?”

Hàn Cảnh Viễn nửa xổm, một tay ôm eo Tô Anh, tay còn nắm thành nắm đ.ấ.m, dùng khẩu hình : “Hoàn thành nhiệm vụ…”

Sử trưởng Hách dù cũng là đồng chí của , phận của Hàn Cảnh Viễn, tuy rằng ôm cô vợ nhà , cùng với vợ xuất hiện gác mái của một đàn ông mà cùng buôn chuyện, đúng là kỳ lạ, nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn hết thảy.

Sử trưởng Hách phản ứng nhanh, lặng lẽ dùng khẩu hình tỏ hiểu, còn cảnh giác kéo góc áo của Tô Anh ở khe hở , xuống cầu thang như chuyện gì.

Theo đem cây thang mang phòng, quát lớn : “Gác mái nhỏ như , hết xung quanh, đến chuột còn , gì là .”

……

Loading...