Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hàn Cảnh Viễn là phản ứng đầu tiên, nghĩ ‘ ’ mà Tô Anh nhắc tới, thể nào lúc mua trứng gà ở nông trường, chạm mặt Thôi Hưng Đông .

Thôi Hưng Đông nếu thật sự dự định bắt cóc Cố Thành Phong, Trư Nam và Xán Xán hết sức chú ý an , Tô Anh cũng cũng cần cẩn thận.

Chung quy Cố Thành Phong con , đối với vợ trong lòng áy náy, nếu bắt cóc Tô Anh để uy h**p, Cố Thành Phong cũng sẽ thỏa hiệp .

Hàn Cảnh Viễn dùng đũa gạt món khoai tây sợi trong bát cho Tô Anh, khẩn trương:"Em gặp nào, với .”

Tô Anh về phía vị dấm quá nồng, khoai tây sợi chất đầy nửa bát, cô cũng ngẩn một giây đồng hồ, liền bình tĩnh gắp lên đưa trong miệng.

Sau khi nuốt xuống mới : “Chỗ mà bộ đội quản, em với cũng chẳng tác dụng gì ?”

“Em khen thưởng như thế nào, thể giúp em tham khảo một chút.”

Tô Anh dùng khen thưởng đổi lấy một công việc:"Em hỏi thăm , nếu biểu hiện lập công lớn, là thể.”

công trạng thể sử dụng để đổi lấy công việc, lớn đến mức nào chứ, với còn nguy hiểm.

Hàn Cảnh Viễn ưu sầu : “Em đem manh mối với , công việc giúp em đổi, luôn hơn so với em tự lấy đặt nguy hiểm.”

Nói xong, gắp cho Tô Anh một đũa khoai tây sợi.

Tô Anh khó khăn lắm mới ăn hết khoai tây sợi trong bát, lúc cô mới hiểu , cô ăn càng nhanh, Hàn Cảnh Viễn sẽ cho rằng cô càng thích ăn, cô quả thực là đang tự đào hố cho chính .

Cô đem khoai tây sợi gạt trong bát của Hàn Cảnh Viễn, tỏ vẻ ăn đủ , mới : “Quả thật em cũng quá xác định, vẫn cần quan sát thêm một chút.”

“Vậy em thể với mà em gặp là như thế nào ?”

Việc ngược thể .

Tô Anh : “Hôm nay lúc ở nông trường mua trứng gà, mà em đụng , tên là Thôi Hưng Đông, trắng trẻo mập mạp, hòa ái dễ gần, nhưng đó, đôi mắt hung dữ, hơn nữa em trong lúc đó em vô ý câu gì mà‘ thật đáng tiếc khi nhà họ Trang là nhà họ Trương g.i.ế.c’, em liền cảm thấy .”

Chiếc đũa tay Hàn Cảnh Viễn suýt chút nữa rơi xuống, họ Trương là họ Trang…… Vậy khẳng định là chỉ Trang đại ca.

Như gặp Tô Anh thể gặp kẻ tình nghi liên quan đến tin tức nhiệm vụ, mơ hồ một dự cảm .

Hàn Cảnh Viễn cố gắng bĩnh tĩnh : “Đó là Trương là Trang đây?”

“Quá xa, em xác định , dù là Trương thì chính là Trang , em thấy cũng giống như là dân thường tùy tiện những lời tàn nhẫn, chừng từng g.i.ế.c .”

Hàn Cảnh Viễn buông chiếc đũa, nghiêm mặt : “Em cảm thấy từng g.i.ế.c , còn cách xa chút, trong nhà vẫn còn bốn đứa trẻ nữa, chúng cần suy nghĩ đến chúng nó, đừng trêu chọc những kẻ ác dã tâm báo thù ?”

Tô Anh:…… Những lời Hàn Cảnh Viễn cũng đạo lý, cô vẫn là nên cách Thôi Hưng Đông xa một chút thì hơn.

“Vậy em còn đến đồn công an báo cáo ?”

“Không chứng cứ, báo cáo cũng vô dụng, còn rút dây động rừng, dẫn tới trả thù, tên Thôi Hưng Đông em đừng quản nữa, sẽ trông chừng em.”

Tô Anh gật gật đầu:"Vậy thôi.”

Ăn xong cơm, Hàn Cảnh Viễn hỏi Tô Anh buổi chiều gì, Tô Anh ngủ trưa tính.

Hàn Cảnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, ăn cơm xong , tiếp tục theo dõi Thôi Hưng Đông.

……

Tô Anh tỉnh nửa tiếng ngủ trưa, Thẩm Mỹ Tĩnh nhà bên cạnh xin nghỉ một ngày vẫn còn về, chắc là vẫn còn đang suy nghĩ cách để gặp mặt Trần Vô Sinh.

Hàn Cảnh Viễn đúng, trong nhà còn mấy đứa trẻ, cô thể hành động bừa bãi, việc tìm công việc nghĩ cách khác , nếu thật sự , thì tiền lương của một Hàn Cảnh Viễn, quả thật cũng thể nuôi cả nhà, cô phấn đấu nỗ lực việc một vài năm cũng sẽ giảm chất lượng cuộc sống.

Hơn nữa trong nhà còn một tiểu quản gia Hàn Kinh Thần chăm lo cho gia đình, các khoản chi tiêu trong gia đình thể tiết kiệm ít.

Nếu thể kiếm tiền, hãy nghĩ cách tiết kiệm tiền, cô lâu bờ biển nhặt đồ biển , về tiền mua cá và tôm sẽ cố gắng hết mức tiêu ít nhất, dù cô cũng dị năng, nhặt nhiều cá tôm một chút cũng thành vấn đề.

Viện Thuộc Gia đều hiểu lầm rằng cô vận khí , mỗi biển bắt hải sản đều thể nhặt hàng , bởi đường nếu gặp đều mượn cớ để cùng, Tô Anh thà rằng xa một chút, xe buýt đến một bãi biển khác, như mới khả năng đụng quen.

“Tiểu Tô, em tới bên cái gì?”

Mới xuống xe buýt, gặp chị dâu Triệu Hương ở trạm xe.

Tô Anh nghĩ tới ở chỗ vẫn còn thể gặp quen, cô đ.á.n.h đòn phủ đầu, hỏi: “Chị dâu, chị tới bên cái gì?”

Lại thêm hai chuyến xe nữa, thì mới đến căn cứ.

Triệu Hương ch.óng mặt khi biển hiệu trạm xe buýt, căn cứ thăm bạn thời còn trẻ, nhưng do chuyển mấy chuyến xe buýt khiến cô đầu óc choáng váng, Tô Anh chỉ dẫn xe buýt cho cô , xe 26 là .

“Ngồi thêm hai chuyến xe nữa là đến.”

“May mắn gặp em.” chị dâu Triệu Hương mặt đều mang ý , ngay đó tiếp tục hỏi câu hỏi vữa nãy:" , em tới bên cái gì?”

Tô Anh thấy thể tránh né , suy nghĩ của :"Em chính là nhặt đồ biển yên tĩnh một , đơn giản xa một chút, con em mà, quá quen cùng với thiết tụ tập cùng một chỗ, gì, hổ.”

Triệu Hương tỏ vẻ hiểu:" , nếu nhặt em vận khí , nhặt ở trong lòng mắng em đen đủi, thật khó hầu hạ.”

Tô Anh :"Chị dâu mà chị ?”

Triệu Hương cũng hào phóng, : “Kiều Cửu Hương , phục vụ xã trống một vị trí chủ nhiệm, chị hôm nay là ngày đầu tiên , thì thì thầm về em, lưng khua môi múa mép, chị lượt giáo huấn một trận.”

“Vậy cảm ơn chị dâu bênh vực lẽ .”

Tô Anh liếc thấy xe buýt sắp trạm, : “Xe tới , chị dâu chuẩn lên xe .”

Triệu Hương đột nhiên nhớ chuyện mà lão Hứa nhờ cô hỏi Tô Anh buổi trưa, cô vội vàng lên xe, vội vã : “Lão Hứa một công việc cho em, bảo chị hỏi em xem đồng ý .”

Nhanh như công việc tìm tới cửa , Tô Anh đương nhiên là đồng ý, nhưng cũng cần xem đó là công việc gì, công việc nếu quá nguy hiểm thì .

“Vậy chị dâu chi tiết với em.”

Triệu Hương kịp, khi lên xe ở cửa xe hô: “Em buổi tối tới nhà chị, chị bảo lão Hứa với em.”

“Được.”

……

Bãi biển Tô Anh hôm nay tới nhiều đá lởm chởm, bãi cát bằng phẳng, phóng tầm mắt thấy, hải sản, đều ẩn ở trong khe hở đá ngầm, quả thật là một nơi để bình thường biển bắt hải sản.

đối với cô mà thích hợp, thông qua khí tràng của cá tôm, cô thể ngắm chuẩn vị trí.

Tô Anh mang theo túi lưới, đem giày cởi để ở bờ, xắn ống quần lên, mò đá ngầm hướng theo những phiến đá mà màu sắc khí tràng của tôm cá phong phú nhất qua đó.

Đống phiến đá ngầm lớn , mới nhặt một con cá mú nặng hơn một cân, âm thanh của một nam một nữ đang chuyện, tiếng bước chân là đang về hướng bên .

“Bên , cô , Tô Chân Hữu , tại tới thì sẽ hối hận, đứa trẻ đó xảy chuyện liên quan gì tới ?”

Tiếng của Thẩm Mỹ Tĩnh sóng biển át một nửa, Tô Anh vẫn thấy:"Hữu hữu là con trai của ……”

Như giọng trầm mang theo một chút kiên nhẫn , hẳn chính là Trần Vô Sinh.

Tô Anh suy nghĩ thêm nữa, liền lắc trốn trong khe hở giữa hai phiến đá ngầm , mới xoay , Hàn Cảnh Viễn tới đây từ khi nào, chiếm chỗ của cô từ , đang cô.

Tô Anh cũng mơ màng, nếu Hàn Cảnh Viễn ở đây từ , cô tới, tại chào hỏi?

Ồ, theo dõi cô, tám phần là theo dõi Thẩm Mỹ Tĩnh và Trần Vô Sinh.

Tô Anh cực kỳ tò mò, còn kịp hỏi gì, Hàn Cảnh Viễn kéo .

Chân cô trượt té ngã trong lòng n.g.ự.c rộng lớn của đàn ông, cái trán cứng chắc đập bờ vai cường tráng của , cái con cá trong tay nhân cơ hội giãy giụa vặn vẹo, rơi xuống ‘ cái tõm’, một cuộn sóng, cái con cá may mắn trốn thoát trở biển.

Hàn Cảnh Viễn đ.á.n.h đòn phủ đầu, c.ắ.n vành tai Tô Anh, âm thanh sóng biển át , chỉ Tô Anh thể thấy.

“Anh Anh, em ở nhà ngủ trưa ?”

Trên tai tê tê dại dại, Tô Anh cương một chút, úp trong n.g.ự.c vài giây, ngay đó nhón mũi chân c.ắ.n :"Còn buổi chiều về doanh trại nữa, ở bờ biển lén, a…… a.”

Hàn Cảnh Viễn c.ắ.n đến nỗi run rẩy thôi.

Buổi chiều theo Thôi Hưng Đông, Thôi Hưng Đông tìm Trần Vô Sinh, theo Thẩm Mỹ Tĩnh tới, Trần Vô Sinh đáp ứng cùng với Thẩm Mỹ Tĩnh tìm một chỗ đem chuyện rõ ràng, nơi mà hai chọn chính là một bãi đá ngầm hẻo lánh ít đặt chân đến.

Hàn Cảnh Viễn căn cứ phương hướng của bọn họ phân tích, nấp ở đây , ai ngờ đúng lúc Tô Anh từ một bên khác tới đây.

Anh hạ giọng : “Nhiệm vụ a, em cũng đấy, thể .”

Tô Anh hiểu, tạm thời buông tha cho .

Bên tai của hai đều là câu những câu hỏi chất vấn tiếng của câu lớn hơn hơn câu của Thẩm Mỹ Tĩnh, ngay cả tiếng sóng biển đều thể che lấp đề-xi-ben siêu cao của cô .

“Anh tới gặp , trong lòng khác, Trần Vô Sinh, đêm hôm đó ngủ với , cả đời chỉ yêu một .”

Tô Anh trong lòng phi một tiếng, ngủ với vốn chính là ngươi tình nguyện, Thẩm Mỹ Tĩnh vứt bỏ yêu, tại yêu chỉ yêu một , như mấy năm nay cô từng ngủ với Tô Tòng Nham , mặt thật lớn.

Từ từ.. Từ từ!!

Tô Tòng Nham cái kẻ xui xẻo , cưới vị hôn thê của trai, thể mấy năm nay cũng từng ngủ cùng với cô chứ……

Cũng khả năng a, Hàn Cảnh Viễn cùng với vợ thỏa thuận kết hôn 6 năm, hai ngay cả cái góc áo cũng từng chạm qua.

Mà tại thể đàn ông cấm d.ụ.c đến trình độ đáng sợ như nhỷ, sức kiềm chế thật là b.iến thái.

Trần Vô Sinh trầm mặc, càng khơi dậy lên sự điên khùng của Thẩm Mỹ Tĩnh, cô càng nghi ngờ loạn lên.

“Anh di tình biệt luyến đúng , là phụ nữ tên ‘ Anh Anh ’ đó ?”

“Cô bậy gì đó?” Trần Vô Sinh cuối cùng cũng mở miệng quát lớn.

“Sao bậy, bạn cùng phòng của , ban đêm mơ, đều gọi ‘ Anh Anh, Anh Anh ’, dám yêu thầm dám nhận a, , gặp Tô Anh khi nào?”

Hàn Cảnh Viễn thể tin chăm chăm đôi mắt Tô Anh, trong mắt là sự thương.

“Anh Anh, em từng , ai khác gọi em là Anh Anh .”

Tô Anh:…… Cái khả năng chỉ là sự trùng hợp a.

“Dấm tinh, hãy dùng dùng bộ não của mà nghĩ, em chỉ lúc ở hội chợ đó, ngẫu nhiên gặp một , ngay cả mặt của còn thấy rõ, Trần Vô Sinh càng thể gặp qua em, khẳng định là ở Đại Tây Bắc gặp con gái đó, trùng hợp tên cùng một chữ mà thôi, thể cảm thấy mơ, ở trong trong giấc mơ là vợ của chứ?”

Hàn Cảnh Viễn…… Bình tĩnh suy nghĩ, quả thực là như .

Chính ủy Hứa điều tra qua tổ tiên ba đời của Trần Vô Sinh, từng gặp mặt Tô Anh, nếu trong báo cáo khẳng định ghi chép.

Trần Vô Sinh ở đại Tây Bắc cũng bạn gái nào tên mang chữ ‘ Anh ’ a……

Hàn Cảnh Viễn áp nghi hoặc trong lòng xuống, Trần Vô Sinh sẽ giải thích như thế nào?

……

Thẩm Mỹ Tĩnh liên tục lạnh:"Hữu Hữu khả năng là con trai a, và Tô Tấn ngay cả tay cũng từng cầm qua, , ở sắp c.h.ế.t đó, nắm c.h.ặ.t t.a.y đến phát đau.”

“Ngoài , cảm thấy còn thể ngủ với ai, Trần Vô Sinh, đàn ông , chẳng lẽ ngay cả con trai của chính cũng đều nhận ?”

“Chỉ cần nguyện ý gánh vác trách nhiệm, trong tay vẫn còn một quân át chủ bài, giao nó tuyệt đối thể giúp đổi tiền đồ của cả một đời, trở về thành phố phân công công việc đều là vấn đề, chỉ cần bằng lòng, trả lời , rốt cuộc gánh vác trách nhiệm bố !”

Cánh tay Tô Anh chợt đau xót, Hàn Cảnh Viễn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cách qua lớp quần áo, móng tay dường như c*m v** trong da thịt mềm mại cánh tay của Tô Anh.

Tô Anh cũng giãy giụa, trở tay ôm lấy đàn ông, nhẹ nhàng ở phía lưng khẽ vuốt vài cái, trấn an cảm xúc mất khống chế của .

Thẩm Mỹ Tĩnh chính miệng thừa nhận bố của Tô Chân Hữu là Trần Vô Sinh.

Thẩm Mỹ Tĩnh lấy con át chủ bài từ để thể đảm bảo tiền đồ vô ưu cho Trần Vô Sinh? Nghĩ trong lòng Hàn Cảnh Viễn cũng đáp án.

Trần Vô Sinh dường như thể thừa nhận hiện thực tàn khốc, là trượt chân, Thẩm Mỹ Tĩnh hùng hổ doạ cho bức bách rơi xuống biển.

Thẩm Mỹ Tĩnh từ phẫn nộ chuyển biến thành kinh hoảng:"Vô Sinh, Vô Sinh, Anh bắt lấy tay của em, a đừng sợ, em đây liền tới cứu .”

Hàn Cảnh Viễn bỗng nhiên nghĩ đến:"Thẩm Mỹ Tĩnh bơi, Trần Vô Sinh cũng .”

Tô Anh:…… “Vậy cô còn còn chuẩn nhảy xuống biển? Đây là c.h.ế.t vì tình?”

Hàn Cảnh Viễn hận như thế nào cũng đều cần khắc chế , xuống biển cứu nhất định sẽ bại lộ, ngay đó dẫn đến phát sinh một loạt phản ứng dây chuyền, khả năng còn sẽ kinh động đến Thôi Hưng Đông, rút dây động rừng.

Thẩm Mỹ Tĩnh hiện tại vẫn thể c.h.ế.t , nhanh ch.óng đưa phán quyết, chuẩn lao xuống biển cứu :"Thẩm Mỹ Tĩnh cùng Trần Vô Sinh vẫn thể c.h.ế.t .”

Tô Anh chứ, nhưng cứu thể là Hàn Cảnh Viễn, nếu động cơ mà xuất hiện ở chỗ sẽ dẫn đến sự hoài nghi.

Cô đẩy Hàn Cảnh Viễn trở về:"Bất luận phát sinh chuyện gì, cũng phép đây.”

Đuổi theo, khi Thẩm Mỹ Tĩnh nhảy xuống biển, Tô Anh lặn xuống nước chui bên trong bọt sóng, linh hoạt như con cá chạy thoát từ trong tay cô lúc .

……

Dùng dị năng ở trong biển cũng thể dễ dàng định vị Trần Vô Sinh, cứu cũng phí nhiều sức lực.

Tô Anh kéo Trần Vô Sinh sặc ít nước biển, từng bước bờ, ném tảng đá ngầm, ánh mắt đảo qua chỗ ẩn nấp đó, Hàn Cảnh Viễn lời, góc áo cũng lộ .

Thẩm Mỹ Tĩnh dọa điên , nghiêng ngả lảo đảo xông tới, nghiêng ngả lảo đảo ngã gục ở Trần Vô Sinh tý thì c.h.ế.t chìm, liên tục hét lên xin đừng c.h.ế.t.

Gọi Trần Vô Sinh Tình thâm thiết ý mà buồn nôn.

Trần Vô Sinh ước chừng cũng cảm thấy buồn nôn, lấy sức lực từ , đẩy Thẩm Mỹ Tĩnh đang áp , c.h.ử.i bới thấp giọng:"Ghê tởm.”

Thẩm Mỹ Tĩnh rõ ràng ngây ngẩn cả , như là quen đàn ông ướt dầm dề mới từ trong biển mò lên mặt.

Trần Vô Sinh cũng để ý tới nàng, ngược ngửa đầu Tô Anh, ho dữ dội:"Anh Anh……”

Tô Anh nghi hoặc đầu, Trần Vô Sinh thể là đang ở trạng thái cận kề cái c.h.ế.t, đem cô ngộ nhận thành một cô gái khác cũng tên ‘ Anh Anh ’ , điều khả năng.

Cô mới sáp gần, với Trần Vô Sinh đừng nhận sai , thì đàn ông run rẩy câu gì ở bên tai cô, khiến sắc mặt Tô Anh biến đổi lớn, mặt càng ngày càng u ám.

Thẩm Mỹ Tĩnh thấy biểu cảm của Tô Anh, thì giống như cô cùng với Trần Vô Sinh g.i.ế.c cả nhà cô một loại thù hận đội trời chung đó.

Sau đó Tô Anh túm cổ áo của Trần Vô Sinh, kéo trong nước biển sâu ngang đến đầu gối, chút do dự đem đầu ấn trong nước biển.

Trong mắt của Thẩm Mỹ Tĩnh, Tô Anh chính là đang nổi điên, thực sự dìm c.h.ế.t Trần Vô Sinh.

Thẩm Mỹ Tĩnh điên cuồng đ.á.n.h tay đang túm lấy cổ áo Trần Vô Sinh của Tô Anh:"Cô buông , cô buông , sắp c.h.ế.t , Tô Anh, cô mưu sát ?”

“Cút ngay.” Tô Anh một phát ném Thẩm Mỹ Tĩnh , ném cô xa bảy tám bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-38.html.]

Mãi cho đến khi đang giãy giụa trong nước biển ngừng , Tô Anh mới buông lỏng tay, đem Trần Vô Sinh một nữa kéo trở về bờ.

……

Tô Anh từ bãi biển tắt đường gần trở về nhà, nửa đường quần áo gió biển thổi khô, khi về đến nhà, cô đun nước ấm, dùng nước lạnh tắm rửa, quần áo.

Yên lặng giặt sạch quần áo, xem mặt trời lặn.

Hôm nay bắt cá bắt , ngược từ trong biển vớt cái phiền phức, mua đồ ăn cũng còn kịp nữa, Tô Anh đem cá mặn mà chị dâu Triệu hương cho băm thành miếng nhỏ, đặt ngâm trong nước ấm.

Ngồi băng ghế suy nghĩ một chút, cô đem Trần Vô Sinh ép trong nước biển ép đến nỗi còn động đậy, Thẩm Mỹ Tĩnh cái kẻ điên , ước chừng cáo trạng cô ý định mưu sát.

Không Trần Vô Sinh ở bệnh viện tỉnh , cô truyền dị năng giữ tâm mạch của , sẽ c.h.ế.t thật .

Nếu Thẩm Mỹ Tĩnh thật cáo trạng cô, Trần Vô Sinh sẽ lời khai như thế nào đây ?

Đang suy nghĩ một lát, cô dậy đem vịt muối từ tủ trong bát lấy , băm nhỏ ngâm nước, ngâm một bát đậu tương, cá mặn, vịt muối đậu tương, đập thêm một quả dưa chuột, trộn lẫn với cà chua, bữa tối phong phú.

Sau đó cô tiếp tục băng ghế đợi, chờ xem đồn công an khu trực thuộc đến cửa gọi .

Sau một lúc, tiểu cảnh sát nhân dân của đồn công an khu trực thuộc tới cửa, mời Tô Anh tới đồn công an một chuyến, tố cáo cô ý định mưu sát, dẫn cô về điều tra.

Mặt Tô Anh đổi sắc, trong lòng thầm mắng một câu, Thẩm Mỹ Tĩnh thật sự tố cáo cô, cô dùng phận gì mà tố cáo a, xú hổ.

Trong Đồn công an, khi chờ cấp cứu ở bên ngoài phòng mổ của bệnh viện, giường bệnh bảo hộ Trần Vô Sinh đang hôn mê, tức giận quá độ, chạy tới đồn công an tố cáo Tô Anh ý định mưu sát, trải qua hàng loạt chấn động các trường hợp cấp cứu khẩn cấp lớn, Thẩm Mỹ Tĩnh đến bây giờ vẫn còn run rẩy ngừng.

Thiếu chút nữa, Trần Vô Sinh sắp Tô Anh dìm c.h.ế.t .

……

Từ thời khắc thẳng thắn với Trần Vô Sinh, từ thời khắc Tô Anh đ.á.n.h vỡ, Thẩm Mỹ Tĩnh nghĩ, cô đường lùi nữa .

Trong đám tang của Tô Tấn, Tô Tòng Nham khẩn cầu, cầu xin cô đem đứa con mồ côi từ trong bụng của trai sinh , sẽ để nào khi dễ hai con bọn họ.

Tô Tòng Nham là , vẫn luôn cho rằng Hữu Hữu là đứa con mồ côi từ trong bụng của trai , đáng tiếc .

Hai tuy rằng cùng chung chăn gối, nhưng Tô Tòng Nham là quy củ, từng hành vi vượt rào, nhiệm vụ liền ngoài, sợ cô hổ, hết sức giảm thiểu thời gian ở nhà.

Anh chăm sóc chính là goá phụ của trai, là đứa con mồ côi từ trong bụng của trai, cho tất cả.

nếu Tô Tòng Nham Hữu Hữu là con của trai , thể trở về liền ly hôn, đem cô và cùng Hữu Hữu đuổi khỏi nhà thôi?

Dẫu cũng lừa , Tô Tòng Nham sẽ tha thứ cho cô , cô đường rút lui thể .

Nếu Trần Vô Sinh chịu gương vỡ lành, cô thật sự thế nào mới .

……

Sự xuất hiện của Tô Anh khơi dậy sự phẫn nộ của Thẩm Mỹ Tĩnh trở lên gay gắt hơn, nếu phá vỡ, sự việc sẽ giống như bây giờ thể cứu vãn.

“Chính là cô , cô đem đầu của Vô Sinh ấn trong nước, mãi đến khi Vô Sinh ngừng giãy giụa bất động mới buông tay.”

Tô Anh hỏi ngược : “Thật buồn , cùng Trần Vô Sinh thù oán, hôm nay là đầu tiên gặp mặt, thấy hai các đang lén lút gặp gỡ ở bãi đá ngầm, cô ép Trần Vô Sinh ngã xuống biển, là cứu lên, bây giờ trả đũa ngược , ý định mưu sát ?”

Tô Anh tiếp tục chất vấn:"Cô ý định g.i.ế.c Trần Vô Sinh, động cơ , nếu thật sự mưu sát, thì trơ mắt hai các cùng c.h.ế.t đuối , cần gì điều thừa thãi.”

Thẩm Mỹ Tĩnh á khẩu trả lời :" cũng , cô quả thật cứu từ trong biển lên, cũng thực sự kéo trở biển đem đầu của ấn trong nước.”

Tô Anh cũng thừa nhận:"Trần Vô Sinh còn c.h.ế.t , chờ tỉnh hỏi một chút liền rõ ràng, ngược là cô, cô là phụ nữ chồng, ở bờ biển gặp lén lút gặp gỡ đàn ông, đầu nghĩ xem giải thích với chồng của cô như thế nào .”

Thẩm Mỹ Tĩnh mặt đỏ tai hồng:" ngày quen Trần Vô Sinh, việc tìm , chồng của sẽ hiểu.”

Tô Anh lạnh:"Ỷ sự nuông chiều, chỗ dựa nên sợ hãi, đáng tiếc Trần Vô Sinh cần cô, chồng của cô cũng sẽ cần cô nữa, tuy rằng liên quan đến việc của , nhưng vẫn là vui vẻ khi thấy kết quả như .”

“Tô Anh cô ý gì!”

“Ý là chữ mặt chữ, phiên dịch một chút chính là cô quá hổ.”

“Tô Anh liều mạng với cô.”

“Cô đ.á.n.h thắng , dù tính thêm bạn trai cũ của cô, chồng đương nhiệm, ba lên cùng một lúc cũng là đối thủ của , hung hăng càn quấy cái gì chứ?”

Mắt thấy thẩm vấn sắp biến thành hiện trường đ.á.n.h lớn, tiểu cảnh sát nhân dân buông điện thoại xuống, vội vội vàng vàng với sở trưởng: “Sở trưởng, Trần Vô Sinh tỉnh .”

……

Trong bệnh viện, Trần Vô Sinh tỉnh, nhưng đầu óc vẫn từ trong chấn động lớn khôi phục .

Đối mặt với câu hỏi điều tra của sở trưởng, hỏi khi cứu lên, Tô Anh ấn trong nước giãy giụa một hồi .

Trần Vô Sinh mờ mịt quanh phòng bệnh, sở trưởng của đồn công an, Thẩm Mỹ Tĩnh Hữu Hữu là con của , con gái xa lạ cứu từ biển lên, bọn họ tên là Tô Anh.

“ Đồng chí Trần, đồng chí Thẩm Nói đồng chí Tô Anh khi cứu lên, đem dìm xuống biển, ý đồ dìm c.h.ế.t , chuyện ?”

Thẩm Mỹ Tĩnh cho một ánh mắt cổ vũ:"Vô Sinh, can đảm , em sẽ chứng cho , thực tế, em đến đồn công an tố cáo , bây giờ chỉ cần lời khai của , là thể định tội Tô Anh ý đồ mưu sát .”

Trần Vô Sinh Thẩm Mỹ Tĩnh giống như đang bệnh nhân tâm thần.

“Là tự rơi xuống biển, vị đồng chí Tô Anh cứu lên, lúc hôn mê, tỉnh thì ở bệnh viện, Thẩm Mỹ Tĩnh, cô lúc thì là bố của con trai cô, lúc thì ân nhân cứu mạng mưu sát , trong miệng cô còn một câu thật ?”

Thẩm Mỹ Tĩnh:…… Cô như là một oán phụ tình nhân phản bội vứt bỏ, nảy sinh tư tưởng tra hỏi.

“Anh tại bảo vệ cho Tô Anh, trong giấc mơ hàng đêm đều kêu tên cô , giải thích như thế nào, Trần Vô Sinh, giải thích như thế nào?”

Trần Vô Sinh nghĩ thầm , trong mơ thể gọi tên một con gái mà quen ?

tình thế của hiện tại rõ ràng bất lợi cho ân nhân, Trần Vô Sinh nghĩ một chút, : “Có lẽ ở trong mơ gọi‘ Anh Anh ’ nhưng bạn cùng phòng khẳng định là lầm, kêu chính là ‘ Anh Anh ’, chữ Anh trong hoa đào.”

Thẩm Mỹ Tĩnh trong chốc lát mặt trắng bệch, trong tên mang chữ ‘ Anh ’, chỉ con gái độc nhất Hách Xuân Anh của nhà chủ nhiệm nông trường.

Hách Xuân Anh thích Trần Vô Sinh, theo đuổi ngược một năm, nhưng Trần Vô Sinh ghét cô , bao giờ bày tỏ thái độ của .

“Sao thể, con gái độc nhất của nhà chủ nhiệm, ghét nhất , thể ở trong mơ gọi tên của cô chứ?”

Còn ‘ Anh Anh, Anh Anh ’, gọi thiết đến như , Thẩm Mỹ Tĩnh tin.

Trần Vô Sinh chỉ nghĩ mau ch.óng giúp ân nhân thoát khỏi tố cáo của Thẩm Mỹ Tĩnh, nếu truyền ngoài, ở trong mơ gọi tên mật của đồng chí Tô Anh, sẽ tạo thành vết nứt thể cứu vãn cho gia đình cô.

Tuy rằng Trần Vô Sinh chính cũng hiểu rõ chuyện là như thế nào, nhưng như là việc đạo đức, tuyệt đối sẽ cho phép xảy .

Anh : “Nói như thế nào đây, là khá phiền chán con rể ở rể của nhà chủ nhiệm, nhưng lâu nay, đồng chí Hách Xuân Anh đối với tâm ý, chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ, ăn sâu xương tủy, ở trong giấc mơ vô thức gọi tên vài , cũng là hợp tình hợp lý, đương nhiên, về sẽ khống chế, cách xa đồng chí Hách Xuân Anh ……”

lúc lúc , bởi vì Trần Vô Sinh rơi xuống biển hôn mê, Hách Xuân Anh yên tâm chạy tới, ngoài ý lời từ xuất phát từ đáy lòng của trong lòng , sắc mặt cảm động đỏ lên, khống chế lao trong phòng bệnh, đẩy Thẩm Mỹ Tĩnh lảo đảo.

“Trần Vô Sinh, còn thích em?”

Nét ngại ngùng hiếm thấy xuất hiện khuôn mặt xinh của Hách Xuân Anh:"Trần Vô Sinh, chờ xuất viện, con rể ở rể của nhà chúng .”

Trần Vô Sinh:…… Anh tội, nên c.h.ế.t đuối ở trong biển thì hơn.

“Không thể.”

“Tại , trong mơ đều gọi tên của em, từ đến nay ai gọi em là‘ Anh Anh ’, đầu tiên, em tuyên bố, về đây là chính là tên thiết thuộc về , khác mà dám gọi em là ‘ Anh Anh ’, em liền đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ.”

Trần Vô Sinh:…… “Vị đồng chí Thẩm , là bố của con trai cô , quả thực tư định chung đêm đó, ở cùng với đồng chí Thẩm, xin các hãy cách xa con cặn bã như đây xa một chút, để đỡ hối hận cả đời.”

Hách Xuân Anh:…… “Trần Vô Sinh cái đồ khốn nạn, ngủ với cô kết hôn với cô ?”

Trần Vô Sinh:…… “Cô hỏi ? Không bằng hỏi cô , cô hỏi cô tại kết hôn với , nhà bọn họ đưa khảo nghiệm, thành, khi trở về cô kết hôn , thể bây giờ, cô với , thể bây giờ?”

Lỗ tai Tô Anh sắp điếc đến nơi, chào hỏi đồn công an trưởng:"Sở trưởng Hách, sự việc tra rõ ràng, đây thể chứ?”

Sở trưởng Hách cháu gái sướt mướt, lúc thì mắng Trần Vô Sinh, lúc thì hỏi trong mơ gọi tên cô sự thật ?

Trần Vô Sinh sống còn gì luyến tiếc, Thẩm Mỹ Tĩnh oán khí tận trời, sở trưởng chỉ đem ba cái đầu của ba tên hỗn trướng ấn hết xuống biển, để bọn họ thể tỉnh táo .

……

Tô Anh cược Trần Vô Sinh thiếu một đoạn ngắn kí ức dìm xuống nước, cô đ.á.n.h cuộc chính xác, Trần Vô Sinh nhớ cô dìm .

Thật là quá xui xẻo, vốn dĩ xa một chút nhặt ít cá ít tôm, kết quả vớt lên một cái phiền phức lớn, còn chạm mặt Hàn Cảnh Viễn đang chấp hành nhiệm vụ.

Sau khi về đến nhà, những đồ ăn khi cắt xong xuôi Hàn Kinh Thần nấu chín, cháo cá mặn, còn một nồi vịt mặn hầm tương đậu, đều bày sẵn bàn ăn cơm.

Bốn đứa trẻ tất cả đều tắm rửa sạch sẽ, bài tập chờ đại nhân trở về ăn cơm.

Cố Tri Nam lo lắng gần c.h.ế.t, mới tan học chị gái gọi đồn công an, cũng việc gì.

“Chị, bọn họ gọi chị tới đồn công an là việc gì a?”

“Cứu một , yêu cũ của Thẩm Mỹ Tĩnh, tìm chị qua đó hỏi mấy câu, hỏi xong thì để chị về, chuyện gì lớn.”

Hàn Hâm Tinh liền đoán đó tên là Trần Vô Sinh:"Dì Thẩm hôm nay xin nghỉ, sẽ gặp cái chú Trần đó chứ.”

Tô Anh: “Đâu chỉ a, còn dọa Trần Vô Sinh đến nỗi rơi xuống biển, cho bọn con , Thẩm Mỹ Tĩnh khả năng sắp chủ động ly hôn , mấy ngày các con đối xử với Hữu Hữu một chút, khi dễ bạn .”

Cố Xán Xán thấy tối nay đều là món ăn ngon mấy khi ăn, chờ bố trở về cùng ăn.

Tô Anh trời tối, Hàn Cảnh Viễn khi từ bờ biển trở về, còn báo cáo công việc với lãnh đạo, còn thương nghị công việc kế tiếp, đoán chừng là tăng ca, liền để phần đồ ăn cho Hàn Cảnh Viễn.

Nếu ăn cơm ở nhà ăn, thì những đồ ăn cũng thể lưu trữ ngày mai ăn.

Kỹ thuật nấu ăn của Hàn Kinh Thần cơ bản thể thành nghề , món cá mặn mặn nhạt, nước cốt thu , còn cho thêm một ít ớt xanh đó, ớt xanh ăn ngon hơn cá.

Còn món vịt muối cùng với giá đỗ từng miếng hầm mềm nhũn, Tô Anh liền ăn mấy miếng, khích lệ : “Không bữa ăn tối nay mất tiền , mà dì cảm thấy vô cùng thơm ngọt, Hàn Kinh Thần, con ?”

Hàn Kinh Thần cái đứa tiểu keo kiệt , vô cùng đau lòng, bữa tối nay còn đổi từ tôm khô và trứng vịt biển trong nhà .

“Dì hai, thực vịt muối và cá, đều thể chia nấu hai bữa.” nhưng dì hai băm hết , còn ngâm nước nữa, nấu cũng .

Nghĩ nghĩ , chỉ thôi thì dì hai cũng sẽ , quyết định:"Về , dì vẫn là đừng phòng bếp nữa thì hơn, con mỗi ngày thực đơn cho dì, dựa thực đơn mua đồ ăn, dì thấy ?”

“Dì cảm thấy đó, lời con.”

Nhìn thời gian thấy gần đến giờ, Tô Anh dự định đến nhà Triệu Hương, hỏi chi tiết công việc lúc trưa kịp hỏi, lúc ngang qua nhà Thẩm Mỹ Tĩnh, thấy nữ sĩ Tạ Hoài Hương đang ở nhà Thẩm Mỹ Tĩnh, còn tiếng cãi , hình như là nữ sĩ Tạ đồng ý cho Thẩm Mỹ Tĩnh ly hôn.

Tô Anh đầu , dì đồng ý cũng vô dụng, Tô Tòng Nham còn ly hôn, phỏng chừng Hàn Cảnh Viễn gõ vỡ xương sọ của .

……

Chái nhà khu phía Đông của Viện Thuộc Gia to hơn phía Tây, Triệu Hương đang khâu đế giày ánh đèn, thấy Tô Anh tới, còn mang theo một rổ cải thìa và cà chua, vội vàng nhường chỗ cho cô .

Tô Anh đem rau trong rổ mang trong phòng bếp của Triệu Hương, : “Đều là rau tự trồng trong sân nhà, nhà của bọn em cũng ăn hết, chị dâu tới, vẫn trồng rau, rau thể hái ở trong sân nhà em, cà chua thể ăn sống với rau trộn, ăn là ngọt.”

Triệu Hương trong lòng càng thích Tô Anh:"Được, em xuống , lão Hứa chắc là một lúc nữa sẽ về, việc tìm công việc một lúc nữa cứ trực tiếp hỏi ông .”

Đang , Hứa Càng Chu trở , thấy trong nhà khách, còn là Tô Anh, rõ ràng sửng sốt một chút.

Triệu Hương vội : “Lão Hứa, công việc cho Tô Anh , em , bảo Tô Anh tới nhà, trực tiếp với cô .”

Hứa Càng Chu lúc bảo Tô Anh tham gia nhiệm vụ, còn đang khuyên Hàn Cảnh Viễn, vợ của cùng với cái nhiệm vụ kéo dài 6 năm chính là việc vướng mắc, nếu Tô Anh, Hàn Cảnh Viễn hôm nay xác định sẽ bại lộ.

Hứa Càng Chu và cùng Hàn Cảnh Viễn cùng rời khỏi quân doanh, vội vàng đầu chạy đến cửa, Hàn Cảnh Viễn còn xa.

Lão hứa hô lên :"Hàn Cảnh Viễn, đón vợ của về, nhân tiện với cô về chuyện việc .”

Quay đầu lão Hứa tươi hòa ái:"Tiểu Tô a, về chuyện việc với Hàn Cảnh Viễn, về nhà hai vợ chồng các thương lượng xem.”

Theo sợ Hàn Cảnh Viễn liều mạng với , tiễn Tô Anh khỏi cổng, đem đóng cổng ‘ cùm cụp ’.

……

Tô Anh chút hiểu gì, đường liền hỏi Hàn Cảnh Viễn:"Công việc mà chính ủy Hứa , bảo em cho các nhiệm vụ đang tiến hành mắt, một viên cảnh sát đặc biệt ngoài biên chế đó chứ?”

Hàn Cảnh Viễn:…… Vợ thông minh như , đoán đoán .

Lúc đồng ý cho Tô Anh tham gia, nhưng hôm nay trùng hợp như , gặp ở bờ biển, nếu Tô Anh ở đó, xuống biển cứu chính là .

Hàn Cảnh Viễn do dự một chút:" nhiệm vụ nguy hiểm, cho em lắm, nếu thật sự chi tiết cho em , em tiếp nhận cũng , em suy nghĩ kỹ .”

Vốn dĩ Tô Anh còn sẽ do dự, nhưng Hàn Cảnh Viễn cũng ở trong nhiệm vụ đó, cái gì mà nghĩ chứ.

: “Có ở đây em sẽ sợ, em nghĩ kỹ , .”

Quyết tâm của Tô Anh khiến trong lòng Hàn Cảnh Viễn nặng trĩu, tuy rằng lo lắng, nhưng niềm vui sướng đó thể kìm .

Anh Tô Anh một chút cũng sợ hãi, bất đắc dĩ:"Về nhà , đúng , Thẩm Mỹ Tĩnh hôm nay tìm đến chính ủy, đề nghị ly hôn với Tô Tòng Nham, hỏi Tô Tòng Nham khi nào trở về.”

Tô Anh khinh thường : “Vấn đề của cô , cho rõ ràng ly hôn, điều dù ly hôn , cùng Trần Vô Sinh gương vỡ lành, em thấy Trần Vô Sinh cũng bằng lòng.”

“Hữu hữu……” Hàn Cảnh Viễn thở dài, tiếp tục tiếp nữa.

Bởi vì lời của Kiều Lan Lan xông tới đ.á.n.h gãy.

Kiều Lan Lan ghét Hàn Cảnh Viễn vướng víu, chút khách khí đẩy , đó ôm lấy Tô Anh, hưng phấn khó thể miêu tả:"Anh Anh, trở về, mấy ngày nay cô nhớ ?”

Hàn Cảnh Viễn lập tức tỏ vẻ kháng nghị:"Đồng chí Kiều Lan Lan, ‘ Anh Anh ’ tên cô thể gọi, phiền cô vẫn là gọi tên của vợ .”

Kiều Lan Lan bất mãn, căn bản cũng mặc kệ lời kháng nghị của Hàn Cảnh Viễn:"Dựa cái gì?”

Hàn Cảnh Viễn Quý Xuyên Bách tới khách cùng với Kiều Lan Lan, đằng tràn ngập sự chờ mong bộ dáng đáng thương sợ hãi rụt rè dám tiến lên, : “Nếu cô đổi cách xưng hô, đừng nghĩ tới nhà của ăn trực.”

Chiêu tác dụng, Kiều Lan Lan tức nghiến răng nghiến lợi:"Doanh trưởng Hàn, ngay cả dấm của cũng ăn, thật đúng là đồ dấm tinh.”

đồng chí Kiều Lan Lan vẫn chịu khuất phục đổi giọng:"Tô Anh, cô hiếm lạ , chị gái sinh đôi của Tô Tòng Nham tỉnh, khi tỉnh chỉ thông minh còn trở nên bình thường.”

Tô gia đều vui đến phát điên, gặp nào cũng lúc may mắn theo ý kiến của Tô Anh, kiên quyết từ bỏ, Tô Tân Ý khi tỉnh táo đến thăm em trai, lúc Kiều Lan Lan cũng trở về, Tô nhờ Kiều Lan Lan cùng tô Tân Ý, mới về đến nhà.

Kiều Lan Lan hưng phấn : “Cô cũng tới quen chút, cô khẳng định cũng sẽ thích cô .”

Tô Tân Ý cổng của Tô gia, cách xa xa giữa Tô Anh và cô chỉ cách hơn mười mét.

Tô Tân Ý nhân đạm như cúc, Tô Anh nhiệt liệt như hoa hồng, hai cô gái xinh ngang , ăn ý , cho cái gật gật đầu.

“Cảm ơn cô.”

Cả hai cô gái đều lời cảm ơn với đối phương ở trong lòng của họ.

 

 

Loading...