Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tân Ý đang hôn mê đưa về nhà vài ngày , sắp xếp thỏa .
Đông Ái Như sợ nhịp tim của con gái sẽ biến mất bất cứ lúc nào, bỏ lỡ thời gian nên ở bên con ngày đêm, nhất quyết lắp đặt thiết hỗ trợ sự sống ở nhà cho cô. Thậm chí đêm dậy mấy để canh, như thể con gái lúc còn nhỏ, chăm sóc cẩn thận.
Văn Tâm Trúc tới thăm Đông Ái Như và đứa con gái đón về.
“Con cái là duyên phận trời ban, đừng ép buộc quá, giữ gìn sức khỏe của .” Văn Tâm Trúc an ủi bạn .
“ , , vài khuyên , rằng cứ như Tân Ý sẽ thoải mái, khuyên nên buông tay, nhưng nếu vì cố chấp mà bỏ lỡ cơ hội Tân Ý tỉnh , thể thấy con bé nữa?”
Đứa con gái của Đồng Ái Như, từ nhỏ là b.úp bê xinh trong mắt và bạn bè, nhưng đáng tiếc chỉ thông minh của cô mãi chỉ ở mức vài tuổi.
Văn Tâm Trúc cũng rơi vài giọt nước mắt, bà Tô Tân Ý đang ngủ say, đột nhiên : “Ái Như, hình như Tân Ý hồng hào hơn đến thăm một chút, bà để ý ?”
“Thật ?” Ngoài ngủ , Đồng Ái Như dành phần lớn thời gian cho đứa con gái đang hôn mê của , vì bà nhận thấy bất kỳ đổi nào.
Văn Tâm Trúc nửa tháng gặp Tô Tân Ý nên thể nhận sự đổi nhỏ .
Bà cô gái đang nhắm mắt giường bệnh, khẳng định : “Thật đó, sắc mặt của con bé hơn nhiều, lẽ đây là dấu hiệu Tân Ý sắp tỉnh .”
Đồng Ái Như phấn khởi, cũng cảm thấy sắc mặt của con gái trông khá hơn .
“Bà như , hình như cũng đúng, Hạ Hạ, cháu cũng một tháng gặp Tân Ý, cháu thấy ?”
Đoạn Sở Hạ nhanh ch.óng liếc Tô Tân Ý , cô dám chằm chằm Tô Tân Ý quá lâu, ngay cả khi cô đang hôn mê.
Đoạn Sở Hạ cảm thấy : “Cũng rõ lắm, và dì Đồng chuyện là .”
Đồng Ái Như sắc mặt của Đoạn Sở Hạ bằng sắc mặt của Tô Tân Ý giường bệnh, quan tâm : “Tâm Trúc, một bác sĩ điều trị tâm thần giỏi, là bà đưa Hạ Hạ đến gặp nhé, bệnh tâm thần cho dù nghiêm trọng đến , thà khám sớm còn hơn là muộn.”
Đoạn Sở Hà nước mắt, cô căn bản tâm thần, Hàn Cảnh Viễn quá tàn nhẫn với cô .
Văn Tâm Trúc nỗi khổ tâm thể , nếu Hạ Hạ bệnh tâm thần thì con bé sẽ tù.
Bà : “Khi nào cần sẽ với bà. , Tòng Nham và Mỹ Tĩnh gửi thư về , còn Hữu Hữu, năm nay về ăn Tết ?”
Nói đến con trai và con dâu, Đồng Ái Như cũng hài lòng lắm.
“Trong kỳ nghỉ hè, Mỹ Tĩnh đưa bảo mẫu và Hữu Hữu về chơi mấy ngày, qua Tết sẽ về nữa.”
Không trở về, trở về gặp bố , chẳng lẽ ngay cả chị gái song sinh mà Tô Tòng Nham cũng gặp, thấy con bé đang hôn mê thì cần gặp ?
Tim của Đồng Ái Như đau c.h.ế.t, vợ quên , bà cũng gì, dù con trai lớn nó sống với vợ cả đời.
từ khi còn nhỏ tình trạng của chị gái , hứa sẽ gánh vác trách nhiệm chăm sóc chị gái khi bố rời .
thái độ thờ ơ của con dâu khiến Đồng Ái Như thật sự lo lắng.
“Haizz, vốn là Tòng Nham sa thải bảo mẫu đó, để Hữu Hữu ở cho chăm sóc, nhưng Tân Ý xảy chuyện, thời gian chăm sóc thằng bé.”
Văn Tâm Trúc : “Bà thể kêu chúng nó đến đảo Nam đoàn tụ, bảo mẫu nhà bà là dì họ của Mỹ Tĩnh, tất cả thứ nên thể yên tâm.”
Dì họ của Thẩm Mỹ Tĩnh, phụ nữ đó tên là Từ Phân Nguyệt, Đoạn Sở Hạ khỏi rùng .
Trong kỳ nghỉ hè, cô do dự liệu nên kết thúc cuộc thỏa thuận hôn nhân với Hàn Cảnh Viễn . Trước khi Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh bọn bắt cóc bắt, Thẩm Mỹ Tĩnh đưa bảo mẫu của cô và Hữu Hữu trở về trong một thời gian ngắn. Vào ngày Thẩm Mỹ Tĩnh rời , cô đến nhà họ Tô gặp bạn và Hữu Hữu.
Mất vài phút, Thẩm Mỹ Tĩnh mới mở cửa sân, cô hoảng sợ, Tô Tân Ý ngã cầu thang.
Tô Tân Ý ngã cầu thang trong phòng khách, vẫn còn thở, Đoạn Sở Hạ lo lắng gọi cấp cứu, Từ Phân Nguyệt đè điện thoại cầu xin cô đừng gọi.
“Mẹ của Tô Tòng Nham ngay từ đầu thích Mỹ Tĩnh. Mỹ Tĩnh chăm sóc cho chị cả, còn khiến cô té lầu, cuộc sống của Mỹ Tĩnh sẽ còn khó khăn hơn nữa. Hạ Hạ, cô là bạn nhất của Mỹ Tĩnh, cô giúp con bé.”
Đoạn Sở Hạ là một y tá, cô rõ, cứ chậm một phút thì Tô Tân Ý càng gặp nguy hiểm.
Trong lòng cô dằn vặt, sắc mặt tái nhợt hỏi giúp như thế nào?
Từ Phân Nguyệt : “Chúng mua vé tàu lúc hai giờ chiều. Bây giờ là một giờ, và Mỹ Tĩnh đưa đứa nhỏ nhà ga. Cô đợi mười phút, , cô đợi hai mươi phút giả vờ cửa, đó gọi cấp cứu.”
Trong hai mươi phút, Thẩm Mỹ Tĩnh thể thoát khỏi tai tiếng chăm sóc cho cô .
Hai mươi phút cũng khiến Tô Tân Ý bỏ lỡ thời gian sơ cứu quý giá, cho đến bây giờ vẫn tỉnh .
Từ Phân Nguyệt Tô Tân Ý cẩn thận nên ngã cầu thang. Sau khi tỉnh , Đoạn Sở Hạ vẫn luôn nghĩ nếu Tô Tân Ý thật sự tự ngã, theo tính cách của vợ chồng Đồng Ái Như, sẽ trút giận lên con dâu.
Họ kéo dài thời gian như , chẳng lẽ là Từ Phân Nguyệt hoặc Thẩm Mỹ Tĩnh vô tình đẩy Tô Tân Ý xuống?
…
Sau khi ly hôn, Đoạn Sở Hạ chạy đến đảo Nam, tìm Thẩm Mỹ Tĩnh để đối chất, hỏi: “Nếu chị với , sẽ với dì Đồng. Các bắt chờ hai mươi phút mới gọi xe cấp cứu.”
Cô gõ cửa vài phút, khi cô gõ cửa, trong phòng trôi qua bao nhiêu phút.
Thẩm Mỹ Tĩnh thấy thể che giấu nữa, chỉ thể cho cô sự thật, Tô Tân Ý Từ Phân Nguyệt vô tình đẩy xuống cầu thang.
“Tại ?” Đoạn Sở Hạ hiểu, cũng nghĩ lý do nào.
Sắc mặt Thẩm Mỹ Tĩnh tái nhợt: “ thể cho cô nguyên nhân, nhưng thể khẳng định với cô, Phân Nguyệt là vì cho , cô chỉ lỡ tay, tuyệt đối là lỡ tay.”
Đoạn Sở Hạ chọn tiếp tục che giấu bí mật cho bạn .
Hôm nay thấy Tô Tân Ý vẫn hôn mê, trong lòng cô vô cùng áy náy, ngay cả khi Tô Tân Ý hề , cô cũng dám thẳng đôi mắt đang nhắm nghiền của Tô Tân Ý.
Đồng Ái Như cảm thấy tâm trạng của Đoạn Sở Hạ định, nghĩ lát nữa Hàn Cảnh Viễn và Tô Anh sẽ tới, bà sợ điều đó sẽ càng k.ích th.ích thần kinh của Đoạn Sở Hạ.
Bà đề nghị: “Hàn Cảnh Viễn sẽ dẫn Tô Anh đến thăm Tân Ý, nhưng mấy giờ, chúng thể cứ đợi như thế . Hạ Hạ, cháu với cháu về nghỉ ngơi , nếu lát nữa gặp sẽ ngại ngùng.”
Đoạn Sở Hạ buột miệng : “Dì Đồng, chị Tân Ý như thế cũng thấy thoải mái, là dì để chị , cũng là giải thoát cho chị .”
Trái tim của Đồng Ái Như như d.a.o cắt, thiện cảm dành cho Đoạn Sở Hạ cũng biến mất.
“Cháu Tân Ý, cháu con bé sống? Dì thấy đầu óc của cháu thật sự bệnh, về nhà nghỉ ngơi cho .”
Đồng Ái Như dậy tiễn khách, Văn Tâm Trúc liên tục xin cho Đoạn Sở Hạ.
“Ái Như, trẻ tuổi suy nghĩ khác với chúng , bằng bà cũng lắng ý kiến của trẻ tuổi, lát nữa bà thể hỏi Hàn Cảnh Viễn và Tô Anh, ý kiến của bọn họ.”
Đồng Ái Như vẫn im lặng, mở cửa thì thấy Hàn Cảnh Viễn và Tô Anh ngoài sân, đang chuẩn gõ cửa.
…
“Hàn Cảnh Viễn qua với cháu mấy , rằng khi còn nhỏ, chị Tân Ý luôn dành dụm tiền tiêu vặt để mua nước ngọt cho và Tô Tòng Nham.”
Tô Anh cầm lấy chiếc khăn nóng từ tay Đồng Ái Như, lau mặt cho Tô Tân Ý từng chút một, lau tới cánh tay lòng bàn tay, đó truyền một chút dị năng cơ thể của Tôn Tân Ý.
— Thật xin , để cô đợi đến giây phút cuối cùng, tỉnh dậy , cô thể tỉnh dậy với bất kỳ cơ thể nào mà cô .
Đồng Ái Như cô vợ thứ hai của Hàn Cảnh Viễn. Cô gái thật xinh , ngay cả bó hoa tủ đầu giường cũng lu mờ khuôn mặt xinh của cô .
Cô chỉ xinh mà còn bụng, nhờ cô mà nhóm Đoạn Quân giải cứu một trẻ em khỏi băng nhóm buôn , còn tìm thấy con trai thất lạc của Quý Bình Lương.
Một cô gái như , thảo nào Hàn Cảnh Viễn thích.
Đồng Ái Như thể nhận Hàn Cảnh Viễn thích Tô Anh, khi thích một ai đó thì thể che giấu ánh mắt của , luôn Tô Anh khi cô cúi đầu, khóe miệng nhếch lên, trong đôi mắt chỉ chứa nụ .
Đồng Ái Như bao giờ thấy thích một cô gái như , bà cũng mừng cho Hàn Cảnh Viễn, vì thiện cảm của bà dành cho Tô Anh tăng lên nhiều.
Bà hỏi: “Tiểu Tô, dì kiên trì sai , cố gắng giữ Tân Ý . Liệu con bé trách dì buông tay khiến con bé đau khổ ?”
Tô Anh lắc đầu: “Sống một cuộc sống tồi tệ vẫn hơn một cái c.h.ế.t , cháu chị Tân Ý nghĩ như thế nào, nếu là cháu, cháu sống.”
Đồng Ái Như nhận khẳng định, trong lòng vui vẻ, hỏi Hàn Cảnh Viễn: “Cảnh Viễn nghĩ , cháu hiểu con bé hơn Tô Tòng Nham, nếu như con bé còn ý thức, cháu cảm thấy con bé sẽ nghĩ như thế nào?”
Hàn Cảnh Viễn trầm mặc hồi lâu, định mấy nhưng thôi.
Cuối cùng, : “Cháu tôn trọng quyết định của dì.”
Tô Anh dùng phần lớn dị năng trị liệu cho Tô Tân Ý, bảo đảm cô thể tỉnh . Nhờ dị năng gột rửa các tế bào nên ngay cả khi hôn mê, Tô Tân Ý vẫn tràn đầy sức sống.
Đồng Ái Như đều : “Dì cảm thấy Tân Ý hình như chúng chuyện. Hai đứa xem, sắc mặt của con bé càng giãn ?”
Tô Anh gật gật đầu, tán đồng : “Có lẽ chị Tân Ý thấy chúng bỏ cuộc nên vui, dì Đồng , chúng con việc về , hôm khác đến thăm ạ. Tạm biệt.”
Tạm biệt, Tô Tân Ý, lẽ chúng sẽ cần gặp . Nếu Tô Tân Ý tỉnh trong cơ thể của , việc cô lấy những thứ vốn thuộc về cũng thể trách.
……
Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Đoạn Sở Hạ vẫn rời , Tô Anh hất cằm với Hàn Cảnh Viễn: “Vợ cũ của . Em cần tránh mặt ?”
“Không cần.”
Hàn Cảnh Viễn dùng bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại của Tô Anh buông . Hai sóng vai qua Đoạn Sở Hạ.
Anh bằng giọng vui: “Đừng quên cô bây giờ là bệnh nhân tâm thần. Cô còn cái gì?”
Đôi mắt của Đoạn Sở Hạ đỏ hoe, tại Hàn Cảnh Viễn cho cô cơ hội giải thích. hôm nay bằng bất cứ giá nào cô cũng nhất định , nếu thể sẽ cơ hội.
Cô : “Hàn Cảnh Viễn, đầu tiên em đến đảo Nam chờ ở nhà trọ, tại đến?”
Hàn Cảnh Viễn tức giận : “Tại đến. Trong lòng , cô còn đáng giá bằng một sợi tóc của Tô Anh. Vì thế, tại đến gặp cô để chọc tức Tô Anh.”
Sức tổn thương của lời cao. Tô Anh cảm thấy tâm trạng của Hàn Cảnh Viễn lúc vô cùng , đến mức lười che giấu cảm xúc.
Đoạn Sở Hạ bật , Văn Tâm Trúc vô cùng đau lòng, tiến lên khuyên con gái nghĩ thoáng chút, đừng đến tìm Hàn Cảnh Viễn nữa.
“Mẹ, con của 6 năm thích Hàn Cảnh Viễn nhưng tại con cùng hiệp nghị kết hôn ?”
“Mẹ , con .”
“Bởi vì con ghen tị.”
Đoạn Sở Hạ chẳng : “Bởi vì ghen tị với chị Tân Ý. Từ nhỏ, Hàn Cảnh Viễn chỉ chơi với Tô Tân Ý. Lúc đó con ghen tị . Con tự hỏi, tại Hàn Cảnh Viễn thích chơi với một kẻ ngốc mà chơi với con. Chẳng lẽ con bằng một kẻ ngốc?”
“Lớn hơn một chút, vẫn chơi cùng Tô Tân Ý. Có một ngày con thấy mua vé xem phim. Con rủ xem phim cùng con, nhưng phớt lờ. Thật con xem bộ phim đó , nhưng lúc thấy Hàn Cảnh Viễn và Tô Tân Ý xem, con nghĩ, đồ ngốc nghếch đó xem cũng hiểu. Nếu bản lĩnh thì Hàn Cảnh Viễn cưới một con ngốc vợ .”
“ dì Nguyễn đến nhà chúng kết . Lúc con cũng xuống nông thôn nên nghĩ, con sẽ kết hôn với Hàn Cảnh Viễn đó đá , xem còn đắc ý . Là con cần .”
“Con, con nghĩ như thế, hôn nhân trò đùa.”
Văn Tâm Trúc cảm thấy suy nghĩ của con gái chút cực đoan: “Tô Tân Ý là kẻ ngốc, tại con so đo với nó?”
“Con , con chỉ là đang ghen tị vì sự bao dung to lớn của các dành cho chị .”
“ lúc ly hôn con mới phát hiện, lẽ con thích Hàn Cảnh Viễn từ lâu.”
Chỉ là, từ đầu đến cuối, Hàn Cảnh Viễn hề thích cô .
……
Đoạn Sở Hạ quan tâm đến sự khuyên can của Văn Tâm Trúc mà chạy theo Hàn Cảnh Viễn và Tô Anh : “Hàn Cảnh Viễn, .”
Hàn Cảnh Viễn dưng , cũng câu nào vì cảm thấy chuyện với cô thật vô nghĩa.
Đoạn Sở Hạ chạy nhanh vài bước chắn mặt Hàn Cảnh Viễn và Tô Anh. Mặt cô đỏ lạ thường nhưng quan tâm đến điều đó.
“Lần đó em đến đảo Nam thật sự chỉ với một chuyện. Là bảo mẫu trong nhà Thẩm Mỹ Tĩnh đẩy Tô Tân Ý xuống cầu thang.”
“Em gì, cũng nên với ai. Lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ đến , nhưng cho em cơ hội. Hàn Cảnh Viễn, từng cho em cơ hội.”
Đoạn Sở Hạ khi xong thì như giải thoát. Cô đẩy trách nhiệm và lầm lên đầu Hàn Cảnh Viễn.
Tô Anh thật sự tát cho cô mấy cái. Cô đưa bàn tay của lên tát cho cô một cái thật mạnh. Lúc âm thanh giòn giã vang lên, mặt của Đoạn Sở Hạ cũng lệch sang bên , đỏ bừng.
Đoạn Sở Hạ run rẩy: “Lần là vì cái gì? Tại đ.á.n.h ?”
“Bởi vì cô là đồ ngu xuẩn, xa. Đoạn Quân là đội trưởng đội điều tra hình sự nếu Tô Tân Ý bảo mẫu nhà Thẩm Mỹ Tĩnh đẩy xuống cầu thang, cô nên tìm trai báo án. cô tìm Hàn Cảnh Viễn, là thu hồi sự trừng phạt dành cho cô?”
Nếu lời của Đoạn Sở Hạ sử dụng là bằng chứng, cô cũng coi là vấn đề về tinh thần nữa.
Đoạn Sở Hạ đang Hàn Cảnh Viễn lựa chọn, vì từ nhỏ thiên vị chị gái ngốc . Giữa chị và Tô Anh, Hàn Cảnh Viễn sẽ thế nào? Có để Tô Anh chịu ủy khuất ?
……
Tô Anh xem thấu mánh khóe của Đoạn Sở Hạ, nhưng Hàn Cảnh Viễn thể chọn.
nếu về diễn kịch thì cô cũng kém.
Cô đẩy đàn ông của vẫn hồn vì những gì thấy, lạnh : “Nói , vợ cũ tù nên bảo cô giả vờ tâm thần đúng ? Hàn Cảnh Viễn, vẫn dứt tình cũ, cho rằng em ?”
“Anh ……”
Hàn Cảnh Viễn phản ứng nhanh, Tô Anh đang cố ý, cô Đoạn Sở Hạ chứng, cũng Đoạn Sở Hạ chấp nhận sự trừng phạt của pháp luật.
Cô tự tay tống Đoạn Sở Hạ tù. Sau những quen đều Hàn Cảnh Viễn là đàn ông tình nghĩa, chỉ là vợ mới của Hàn Cảnh Viễn chịu nên vợ mới tù.
Mặc dù chuyện đó gì sai, nhưng Đoạn Sở Hạ lúc đó vẫn ở trong tù. Thời gian sẽ sáng tỏ chuyện. Có lẽ lâu nữa, sẽ bàn tán Tô Anh quá tính, cho Đoạn Sở Hạ một con đường sống.
Hàn Cảnh Viễn lắc đầu: “Tô Anh, đừng.”
Tô Anh quan tâm những qua đường nghĩ gì mà tiếp tục : “Không cần cái gì? Ý là đừng đuổi tận g.i.ế.c tuyệt vợ cũ của ? Đừng mơ! Giờ em đến Cục Công An báo án, Đoạn Sở Hạ tố cáo em là đặc vụ, dùng bệnh tâm thần để trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật. Em một lời giải thích.”
“Anh thật sự em tù ?” Đoạn Sở Hạ chớp mắt, một giọt nước mắt rơi xuống, hỏi Hàn Cảnh Viễn.
Tô Anh hừ lạnh: “Là cô tù.”
Cô đầu Hàn Cảnh Viễn: “Bây giờ em đến Cục Công An, ?”
Hàn Cảnh Viễn thấy Tô Anh hạ quyết tâm, thở dài một , nắm c.h.ặ.t t.a.y cô : “Đi cùng , hiểu nội tình hơn em.”
Hai thì thấy Đồng Ái Như vì chịu nổi việc Tô Tân Ý con dâu sai bảo mẫu đẩy xuống thang lầu, đang bệt xuống đất.
Đoạn Quân từ khi nào cũng đến, lẳng lặng bọn họ.
Anh đến để nhận em gái?
Tô Anh lạnh ]: “Đội trưởng Đoạn tới đúng lúc lắm, Đoạn Sở Hạ giả vờ mắc bệnh tâm thần. báo án, mang còng tay , mau bắt .”
Trong lòng, trong miệng của Đoạn Quân là chua xót.
Tô Anh , cô là con gái ruột của nhà họ Đoạn?
Cô cố ý thừa nhận đúng ? Vì mà cô thể đ.â.m thằng tim của những nhà họ Nhà họ Đoạn mà thèm để ý.
C.h.ế.t , c.h.ế.t . Nhà họ Đoạn nuôi dạy Đoạn Sở Hạ thì để pháp luật trừng phạt.
Đoạn Quân đờ đẫn đến mặt Đoạn Sở Hạ, lấy còng tay từ bên hông lấy đeo tay Đoạn Sở Hạ.
……
Văn Tâm Trúc sợ hãi đẩy con trai nhưng . Bà chỉ gào đ.á.n.h đầu, mặt, vai của Đoạn Quân.
“Sao mày dám còng tay em gái mày. Mày ghét nó thì thôi, giờ còn còng tay nó. Mày lương tâm , còn là con ?”
Đoạn Quân mặc kệ phát t.iết nhưng đôi mắt Tô Anh. Anh nhận em gái, nhưng từng bảo vệ cho con bé dù chỉ một ngày.
Đoạn Quân c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Tô Anh nghĩ xem ‘cô ’ gì, cô chỉ là một linh hồn xuyên tới từ dị thế, con gái ruột của nhà họ Đoạn. Nếu Đoạn Quân ruột đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng liên quan đến cô.
Đoạn Sở Hạ đột nhiên : “Mẹ, đừng đ.á.n.h nữa. Con con gái ruột của . Ngay từ đầu bố , lẽ bây giờ cũng .”
Tay Văn Tâm Trúc đang đ.á.n.h Đoạn Quân đột nhiên dừng .
Đoạn Quân định chuyện mới phát hiện giọng của khàn : “Cô từ khi nào?”
Từ khi nào cô là con gái ruột của nhà họ Đoạn?
Đoạn Sở Hạ nhớ cơn ác mộng đó.
"Khi hơn bốn tuổi, một phụ nữ bắt cóc. Lúc đó sợ hãi. nghĩ gặp một kẻ buôn , và sợ rằng sẽ bao giờ nữa."
" bịt mắt và đưa đó, một phụ nữ ho nhẹ, còn một khác : ‘Chị Chân, em mang Hạ Hạ đến , chị .’ Người phụ nữ ho : ‘Phương Phương, đừng bao giờ để con bé là ruột của nó. Hãy để nó sống thật ở nhà họ Đoạn .’
Lúc đó kẻ bắt đồng ý, đó thả về.”
Đoạn Sở Hạ đưa về nhà họ Đoạn, đó thì sốt cao kéo dài. Nhà họ Đoạn cho rằng Đoạn Sở Hạ lạc, sợ hãi gặp ác mộng mà nghĩ nó bọn buôn bắt cóc.
Ngay cả Đoạn Sở Hạ cũng cảm thấy đó là một cơn ác mộng đáng sợ.
“Sau khi ly hôn với Hàn Cảnh Viễn, tâm trạng của . Lúc thấy bố ngoài một , còn tưởng ông đến nhà họ Hàn để giúp với , mong chờ nên theo. ngờ ông đến một bãi tha ma ngoài ngoại ô, còn thấy…… thấy ông phần mộ nho nhỏ là con gái.”
Cô hoảng sợ, quan tâm chuyện gì mà chạy tới đảo Nam tìm Hàn Cảnh Viễn, cho hết chuyện, dựa dẫm , chỉ cô nên như thế nào.
kết quả là, Hàn Cảnh Viễn để ý tới cô .
……
Sau khi hết chuyện, Đoạn Sở Hạ đột nhiên cảm thấy còng tay tay còn nặng nữa.
Cô ngửa đầu bầu trời, thật xanh, mây cũng trắng. Đẹp quá, rộng quá. Vậy mà hai mươi năm qua cô ít khi tận hưởng.
Cô Tô Anh : “Tô Anh, cô đẩy tù mà là chọn tự chấp hành bản án của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-31.html.]
Cô giải thoát . Khi nào trả hết nợ, cô sẽ tự do, bao gồm lầm đối với Tô Tân Ý.
Văn Tâm Trúc khi thấy đứa trẻ mà một tay nuôi lớn con gái ruột, trong khi con gái ruột thì ở bãi tha ma, trái tim bà đập nhanh hơn. Bà từ từ ngã xuống.
Hôm nay Đoạn Quân lái xe cảnh sát cũng mang theo t.h.u.ố.c trợ tim vì gặp bạn bè. Thấy sắp chịu nổi, Đoạn Quân chạy đến nhà họ Tô mượn điện thoại gọi xe cấp cứu.
Tô Anh đến bên cạnh Văn Tâm Trúc, lạnh lùng ruột của nguyên chủ.
Không thể để Văn Tâm Trúc c.h.ế.t . Người c.h.ế.t sẽ thể trả nợ, cô dùng thể đồn đãi là bức c.h.ế.t .
Cô sờ khuôn mặt trắng bệch của Văn Tâm Trúc, truyền cho bà một chút dị năng. Nhờ đó mà huyết áp và nhịp tim của bà dần trở bình thường. Lúc đặt quân gọi điện xong thì lao , mặc dù thương nhưng chỉ thể cố gắng lên.
Tô Anh hôm nay dùng dị năng quá nhiều nên sắc mặt trắng bệch chân dần nhũn .
Hàn Cảnh Viễn chạy tới đỡ cô, thấy tinh thần của cô thì hỏi: "Chúng về nhà nghỉ ngơi nhé?"
Tô Anh rèn sắt khi còn nóng, : "Chúng đến Cục Công an ."
Cô chị Văn Tâm Trúc. Bệnh tim của bà tái phát, vô cùng khó chịu nhưng vẫn thể lên. Mọi đều như thế.
Tô Anh : "Đội trưởng Đoạn, sắc mặt hồng hào, nhất định là giả vờ đau tim. Nếu như , chúng về cục công an việc ."
Đoạn Sở Hạ chắc chắn tù, bao gồm cả việc cô che giấu việc Tô Tân Ý đẩy. Tuy nhiên cô lý do Từ Phân Nguyệt đẩy Tô Tân Ý.
...
Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn về đến nhà, Hàn Kinh Thần, Xán Xán và bảo mẫu Phó Ngọc Trân đang ở trong phòng bếp nấu cơm.
Từ cửa sổ phòng bếp, Hàn Kinh Thần là đầu tiên thấy họ về. Cậu cầm cái thìa nhỏ chạy chào hỏi: "Tối nay hai ngoài nữa ?"
Cố Tri Nam đang đ.á.n.h cờ trong phòng khách với Hàn Hoài Sơn thì ngẩng đầu, căng thẳng : "Ông nội Hàn mua vé, sáng mai chúng sẽ về sớm."
Hàn Hâm Tinh chạy tới nũng với Tô Anh. Cô : "Được, chị tắm ."
Sau khi cứu khỏi hang động, cô đều ở trong bệnh viện. Đây là đầu tiên Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn về nhà.
Hàn Cảnh Viễn cũng . Ba ngày tìm kiếm Tô Anh, mệt mỏi. Có dựa cây nghỉ ngơi mà ngủ quên lúc nào . Sau khi tỉnh dậy, bắt đầu tìm kiếm. Lúc nào cũng chạy qua chạy giữa bệnh viện và đồn cảnh sát, đêm thì về nhà. Anh thời gian để nghỉ ngơi.
Bây giờ về đến nhà mới buông bỏ căng thẳng, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Hàn Cảnh Viễn Tô Anh : "Anh cũng tắm."
Cố Xán Xán ngẩng cái đầu nhỏ, : "Bố , hai tắm cùng , như thể nhanh hơn đấy."
Một, hai, ba, bốn,... Tất cả kể cả lớn, bé, quan tâm đang nấu cơm chơi cờ mà ngẩng đầu, yên lặng .
Lúc Hàn Cảnh Viễn mới nhận câu buột miệng của vấn đề. Anh dừng xuống lầu nhưng bắt gặp gương mặt tươi của Hàn Hoài Sơn.
Ông nội hàn vẫn vui vẻ, Hàn Cảnh Viễn dừng , suy nghĩ một chút, mặt bất giác đỏ lên. Sau đó vẫn quyết định tiếp tục lên lầu.
Anh phòng . Tô Anh mất tích 3 ngày, trong phòng nhưng vẫn còn dấu vết của cuộc sống đây của cô. Trên giường là bộ đồ ngủ của Tô Anh tùy ý đặt đầu giường.
Chiếc đèn bàn bên cạnh cửa sổ đổi. Anh thắc mắc, Tô Anh đây để sách chữ?
Hàn Cảnh Viễn đưa mắt về phía giá sách. Trên đó đều là những tác phẩm nổi tiếng, Tô Anh hề chạm . Anh mở ngăn kéo phát hiện chiếc b.út dùng còn ở đó mà bằng một cái b.út khác.
Hàn Cảnh Viễn mở ngăn kéo khác phát hiện xấp giấy mỏng một chút. Hóa Tô Anh đây để thư.
Cô khi nhốt trong hang động, cho ai chứ?
Hàn Cảnh Viễn đoán . khi cầm tờ giấy đầu tiên lên bỗng nhiên phát hiện điều gì đó. Anh soi tờ giấy chiếc đèn bàn. Mặc dù nó trắng tinh nhưng vẫn hiện lên mấy dòng chữ.
Anh thấy loáng thoáng vài câu: "Hàn Cảnh Viễn, lúc bức thư ..."
...
Lúc Tô Anh tắm xong thì thấy Hàn Cảnh Viễn đang ngẩn cầm tờ giấy thư. Lúc quyết định giúp Tô Tân Ý tỉnh , Tô Anh định cho Hàn Cảnh Viễn một bức thư kể bộ sự thật. Từ việc cô xuyên đến từ dị giới, đến việc nguyên chủ về và ly hôn với . Có lẽ thư sẽ hiểu lý do.
khi xong cô đốt nó . Vì lúc ly hôn với Cố Thành Phong, cô cho một lý do nào hết.
Vì nếu nguyên chủ lựa chọn trở Về ly hôn với Hàn Cảnh Viễn, lẽ 'cô ' cũng quyền giữ bí mật .
cô ngờ Hàn Cảnh Viễn thể thấy nét b.út mờ còn sót tờ giấy thư đầu tiên.
Tô Anh như chuyện gì hỏi: "Anh ăn cơm tắm ?"
Hàn Cảnh Viễn ngẩng đầu, c.ắ.n đôi môi mỏng giơ tờ giấy thư lên: "Em thư cho ?"
Tô Anh nhạt: "Ừm, đốt. Không chuyện gì quan trọng đừng quan tâm."
"Anh ." Đầu ngón tay cầm tờ giấy thư của Hàn Cảnh Viễn khẽ run lên.
"Em đừng gì ? Cho dù bây giờ nhưng 10, 20 năm vẫn ."
Hàn Cảnh Viễn .
Lúc bức thư giả lừa gạt, thật sự hiểu tâm tư của đứa nhỏ.
Giờ thì hiểu . Lúc đó nên trách móc Hàn Khinh Thần nặng nề như . Có lẽ lúc đó bọn nhỏ cũng . Suy nghĩ của Hàn Cảnh Viễn vô cùng hỗn loạn.
Tô Anh tờ giấy thư trong tay , may mà dấu vết đó hỗn loạn, chỉ mơ hồ thấy mấy chữ.
Cô mở tủ quần áo đấy giúp một bộ bảo tắm.
"Lúc nãy sẽ tắm cùng em nhưng bây giờ còn cơ hội . Anh tự tắm một , em xuống ."
Hàn Cảnh Viễn khoá cửa , nhốt Tô Anh trong vòng tay, ánh mắt hừng hực cô.
"Vậy thì tắm một nữa, dù cũng vội. Anh khóa cửa , sợ ai ."
Tô Anh:...
Cô cảm thấy Hàn Cảnh Viễn giống như đang đùa. Hơn nữa, cô màu sắc khí tràng xung quanh đang bốc khói. Nếu cô đồng ý, giây tiếp theo chắc chắn sẽ đàn ông cõng lên vai.
Hàn Cảnh Viễn ít khi chủ động nhưng chọn sai thời điểm.
Lúc cô định từ chối một cách uyển chuyển thì Hàn Cảnh Viễn đột nhiên cúi đầu xuống. Hai mặt đối mặt, cách vô cùng gần, thở của họ hòa quyện khiến nhiệt độ đột nhiên tăng lên.
Trực giác của Tô Anh mách bảo một giây nữa Hàn Cảnh Viễn sẽ hôn . Vì cô đẩy sợ tổn thương . Sau , lúc cô bỏ , sẽ đau hơn.
lúc Tô Anh theo bản năng đầu , hiệu cho Hàn Cảnh Viễn cửa sổ: "Anh kìa, Hàn Hâm Tinh đang dẫm lên vai ai lén chúng ?"
Hàn Cảnh Viễn căn bản thấy, văn sư tư thế đó thì thầm bên tai Tô Anh: "Tô Anh, tại em ích kỷ một chút?"
"Dạ?"
Tô Anh ngửa đầu Hàn Cảnh Viễn. Cô cảm thấy bây giờ vô cùng ích kỷ, thể đối xử với họ như ?
Hàn Cảnh Viễn lùi vài bước đến bên cửa sổ. Hàn Hâm Tinh đang vội vàng leo xuống thang, Xán Xán thì đang giúp con bé giữ thang.
Hàn Cảnh Viễn vội : "Chú sẽ đ.á.n.h con, con xuống từ từ thôi."
...
Lúc ăn tối, Hàn Cảnh Viễn lời nào. Tô Anh thấy bọn nhỏíu rít bàn tán. Trong đầu cô bây giờ là chuyện của Tô Tân Ý nên quên mất việc khen khích lệ tài nấu ăn của Hàn Kinh Thần tiến bộ.
Hàn Kinh Thần đẩy đĩa tôm chiên đến mặt Tô Anh, hỏi: "Dì cãi với chú hai ?"
Tô Anh nghĩ , cảm thấy giữa cô và Hàn Cảnh Viễn một chút xa cách, cũng coi như là cãi . Vì cô gật đầu : "Ừm."
Hàn Cảnh Viễn gần như cùng lúc đặt đôi đũa xuống, ngẩng đầu lên : "Không ."
Tô Anh Hàn Cảnh Viễn, Hàn Cảnh Viễn cũng Tô Anh. Hai cùng đổi lời .
Tô Anh: "Không cãi ."
Hàn Cảnh Viễn: "Là của chú."
Nụ mặt Hàn Hoài Sơn trầm xuống, buông đũa : "Hàn Cảnh Viễn, thư phòng với bố."
Tô Anh vội khuyên: "Ba hôm nay Hàn Cảnh Viễn ăn ngon, ngủ yên. Bố trách thì đợi ăn cơm xong, con pha cho bố ấm uống một chút cho nhuận giọng mắng cũng ."
Nghe con dâu khuyên, Hàn Hoài Sơn cũng dịu , nhịn : "Được, chúng ăn cơm xong bố dạy nó ."
Tô Anh gắp rau bát Hàn Cảnh Viễn nhưng gì. Cô gắp cái gì, ăn cái đó khiến Tô Anh cảm thấy bản đang thiếu nợ .
Để rượu bầu khí, Tô Anh cố ý : "Hàn Kinh Thần, hình như tay ngày nấu ăn của con thụt lùi . Nhìn chú hai của con đụng đũa kìa."
Hàn Kinh Thần cảm thấy tổn thương : "Không thể nào. Là do dì và chú hai cãi nên chú ăn ."
Tô Anh:...
"Thảo nào con là ngốc nhất nhà."
Hàn Kinh Thần:...
Cậu dám tùy tiện gì.
lúc khí thật sự lên nhiều. Sau khi ăn xong, Hàn Hâm Tinh chủ động rửa bát, Xán Xán chạy giúp chị . Hàn Cảnh Viễn và Hàn Hoài Sơn thư phòng. lúc Kiều Lan Lan đến chơi.
...
"Tô Anh, Tinh Tinh, Xán Xán, thấy vui , bất ngờ ?"
Hàn Kinh Thần bưng đến thư phòng, thì hỏi: "Dì Lan, dì đến lúc nào ?"
"Chiều nay. Dì đến thăm chú lớn của mấy đứa."
Kiểu Lan Lan tìm thấy em trai của Quý Lệ Văn trong hang động thì cảm động rơi nước mắt.
Kiếp em họ của cô tình thấy. Có lẽ lúc thằng bé đốt c.h.ế.t trong hang động. Sau khi mấy độc ác Tiền Hữu Thịnh, Hạ Liên Phương c.h.ế.t, cô dám tin em họ của sẽ c.h.ế.t vì đói!
Kiếp , nhờ giải cứu Thịnh Thanh Hà mà ngoài ý tìm em họ.
Vì Kiều Lan Lan lập tức coi Tô Anh là của .
Cô sáng mai Tô Anh sẽ rời nên vội vàng đến thăm.
" xin nghỉ mấy ngày, vài ngày nữa mới rời . Hàn Kinh Thần, chú lớn của con ở nhà một , Nếu con nấu đồ ăn ngon thì đem cho chú một phần."
Hàn Kinh Thần đảo mắt, yếu ớt : "Con , con sẽ để chú chịu đói, cũng bắt chú ăn bánh bao nguội nữa."
"Chà chà, mấy đứa là con nuôi là quá."
Hàn Kinh Thần chuyện với cô nên ngoài đổ rác.
Hàn Hâm Tinh đưa cho cô một quả quýt, tự bóc một quả, : "Mẹ nuôi, chú lớn về nhà mới quen ?"
Không thể dễ dàng đổi thói quen . Thằng bé chọn căn phòng nhỏ nhất và thu trong bóng tối. Khi bảo ăn thì mới ăn, bảo tắm thì mới tắm, bảo ngủ thì mới ngủ chứ tự giác gì cả.
Thằng bé lời nào, mãi đến khi Kiều Lan Lan cô là bạn , là hàng xóm, còn là nuôi của con Tô Anh, mắt Quý Xuyên Bách mới chút sức sống và thần thái.
Kiều Lan Lan với Tô Anh chuyện đến đảo Nam
Mặc dù dì cầu xin nhưng cô cảm thấy Tô Anh nghĩa vụ chăm sóc Quý Xuyên Bách. Cô cũng bảo dì đừng yêu cầu Tô Anh quá đáng.
Kiều Lan Lan ôm Tinh Tinh và Xán Xán: "Chú . Mẹ nuôi sẽ ở Bắc Kinh vài ngày đó sẽ về với các con."
Xán Xán nhẹ nhàng : "Mẹ nuôi, chúng thể mời chú về nhà chơi ? Nhà của vẫn còn một phòng mà."
Hàn Hâm Tinh cũng háo hức : " , nuôi đừng keo kiệt như thế. Có thể để chú đến nhà con ăn nha."
Ngay cả Hàn Kinh Thần cũng thêm : "Nấu thêm cho 1 cũng ."
Cố Tri Nam đến bên cạnh Tú Anh. Cậu nếu Tô Anh lên tiếng, Kiều Lan Lan sẽ dẫn Quý Xuyên Bách về đảo Nam."
Cậu : "Chị, chị thấy ?"
Mặc dù Tô Anh sẽ can thiệp quá nhiều chuyện của nhà khác, nhưng Kiều Lan Lan là chị họ của Quý Xuyên Bách. Đến nhà chị họ chơi cũng vấn đề gì. Chỉ là cô lúc Quý Xuyên Bách đến, cô còn ở đây .
Quên , cứ để cục diện rối rắm cho .
Tô Anh : “Sao đều chị . Nếu em thì thôi. Dù nó cũng ngủ giường của chị. Lan Lan , nếu cô dẫn Xuyên Bách đến nhà ăn cơm thì trả cơm.”
“Tô Anh, bình thường cô như .”
Kiều Lan Lan vô cùng ngạc nhiên. Cô nghĩ hai cô bé thông minh hơn lớn. , cô thể để Xuyên Bách ở nhà một thời gian, như phiền Tô Anh, thể để Xuyên Bách sống cùng bốn đứa trẻ.
Cô nhịn ôm c.h.ặ.t Tô Anh, hề hề : “Tô Anh, trong lòng , ngoại trừ lão Đinh, thì cô là bạn nhất, quan trọng nhất. Cô thì ? Trong lòng cô, xếp thứ mấy?”
Tô Anh:……
Tô Anh đẩy Kiều Lan Lan , hỏi bọn nhỏ: “Sáng mai , các con thu dọn hành lý xong ?”
Cố Tri Nam : “Trước khi ăn cơm bọn em dọn xong .”
Lúc Tô Anh về phòng thu dọn hành lý, ánh mắt lướt qua cửa thư phòng đang đóng c.h.ặ.t.
……
Trong thư phòng, Hàn Hoài Sơn uống tra do con dâu pha. Nhờ cô bé Hàn Hâm Tinh treo lên trộm từ cửa sổ, ông nhận sự khó xử của con trai và con dâu .
Ông lão vui vẻ phê bình: “Người trẻ kiềm chế một chút. Bố hai đứa xa mười ngày, trong lòng vô cùng nhớ nhung nhưng Tô Anh cảm thấy xa lạ với chỗ nên chắc chắn con bé sẽ ngượng ngùng. Hơn nữ, gần đến giờ cơm mà còn chuyện đấy, con bé tức giận là . Tiểu Tô cho quá nhiều mặt mũi .“
Hàn Cảnh Viễn cân nhắc lời của bố , trong nháy mắt khuôn mặt đột nhiên nóng lên: “Ông nội, ông nghĩ gì .”
“Được , , bố cũng là từng trải. gì đang trải qua, đều trải qua hết , như thế mới là bố của chứ. Thôi, giờ về phòng , gì thì .”
Hàn Cảnh Viễn:……
……
Hàn Cảnh Viễn đến cửa phòng tiếng chuyện rôm rả của hai cô gái nhỏ. Lúc đẩy cửa phát hiện giường thu dọn một nửa hành lý, hai cô gái nhỏ cởi giày giường, một trái một đố Tô Anh.
Hàn Cảnh Viễn hỏi: “Các con đang đố gì ?”
Hàn Hâm Tinh giơ một đồng xu lên và : “Con đ.á.n.h cược với Xán Xán, khi nãy hai t.ắm chung ?”
Mặt Hàn Cảnh Viễn đỏ ửng: “Vậy con đ.á.n.h cuộc ?”
Hàn Hâm Tinh lắc đầu : “Con cược .”
Cố Xán Xán : “Con cuộc là .”
Hàn Cảnh Viễn cầm năm xu, đặt tay Hàn Hâm Tinh: “Con thắng.”
Cố Xán Xán chán nản: “A, tại hai t.ắm chung. Con và chị Tinh Tinh đều tắm cùng mà.”
Hàn Hâm Tinh còn buồn hơn Cố Xán Xán: “Con cũng hy vọng Xán Xán thể thắng. Chú hai, con chuyện thương lượng với chú. Nếu như, là nếu như ạ. Nếu chú và dì hai tách , con và Xán Xán sẽ theo dì , chú nhỏ và con sẽ theo chú, chúng chia như .”
Tô Anh : “Nếu chú nhỏ cũng ở cùng chúng thì ?”
Hàn Hâm Tinh phiền muộn : “Nếu như thì con sẽ ở một với chú hai, vô cùng cô đơn. Lúc đó, hai họ sẽ vô cùng đáng thương.”
Tô Anh nữa.
Hàn Cảnh Viễn an ủi hai đứa nhỏ rằng và Tô Anh sẽ tách .
nên lời.
Anh bế hai cô gái nhỏ khỏi phòng, : “Về phòng ngủ , chú hai, dì hai ngủ .”
Hàn Cảnh Viễn đóng cửa , tiện tay khóa luôn cửa kiểm tra xem mở từ bên ngoài hai .
“Anh rửa.”
“Anh .” Tô Anh ngẩng đầu lên, từ giường nhặt lên một chiếc quần l.ót ném cho : “Hình như áo ở cái túi , tự tìm .”
Mãi thấy đáp , đột nhiên Tô Anh thấy tiếng nước từ phòng vệ sinh.
Tô Anh thu thập nhanh hơn. Đến khi tiếng nước ngừng , cô tiếng bước chân, đó đàn ông bước khỏi phòng tắm.
Tô Anh xoa xoa eo, xoay lên giường, thuận thế xuống. Lúc cô ngước mắt lên, tim đột nhiên đập nhanh hơn, cô bật dậy.
Trán của Hàn Cảnh vài sợi tóc rũ xuống, còn nhỏ nước. Những giọt nước trượt theo cơ bắp rắn chắc chảy từ quai hàm xuống , theo cơ bụng thấm lưng quần.
Tầm mắt của Tô Anh cũng men theo giọt nước, dừng ở vòng eo rắn chắc của .
Cô khống chế , nuốt nước bọt ực một cái.
Hàn Cảnh Viễn gì?
Tô Anh yết hầu đang chuyển động của Hàn Cảnh Viễn. Rõ ràng vô cùng khẩn trương: “Anh tìm thấy áo mà em .”
, ở mà ở trong túi. Anh tìm thấy là ý tìm?
Tô Anh vô cùng bối rối, lẽ Hàn Cảnh Viễn cũng khác là bao.
Tô Anh nghĩ, chỉ cần cô hổ, Hàn Cảnh Viễn cũng sẽ hổ. , chính là như .
Vì , Tô Anh : “Nếu lạnh thì cần mặc. Ngủ như cũng .”