Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa cầu thang, một nửa là pha lê, Quý Lệ Văn đang ở ngoài cửa, thấy Tô Anh bọn họ đến, lặng lẽ hiệu, chỉ chỉ bên trong cánh cửa.
Bên cầu thang, Hàn Hâm Tinh cùng Quý Xuyên Bách ở bậc thang, Cố Tri Nam dựa lên lan can của cầu thang.
Hàn Hâm Tinh như một tiểu đại nhân, liệt kê từng chuyện một, : “Mẹ thuộc về riêng ai cả, là chị của c** nh*, dì hai của cháu, của Xán Xán, và là vợ của chú hai, cháu cũng thực sự thích , nhưng cháu vẫn như cũ cùng Xán Xán, còn c** nh*, còn chú hai chia đều nha.”
“Cho nên lớn, tuyệt đối thể phá hoại thương tổn chuyện của chúng cháu, nếu như ở lưng đẩy chúng cháu xuống lầu, đẩy xuống sông, hành vi cố ý gây thương tổn, đều thể cho phép, như vĩnh viễn đều sẽ gặp .”
Quý Xuyên Bách liên tục gật đầu: “Cậu, bảo vệ các cháu.”
Anh cuối cùng chị vì gặp , bởi vì ở trong sơn động, chị ôm Thanh Hà chứ ôm , đẩy Thịnh Thanh Hà, chị nghiêm khắc quát lớn.
Hàn Hâm Tinh : “Cháu sẽ dùng tiền tiêu vặt của c** nh* mua cho 'hình pháp' để chịu trừng phạt.”
Cố Tri Nam chống tay xuống lan can, kháng nghị : “Vì là tiền tiêu vặt của , con tặng quà vì dùng tiền của khác?”
Hàn Hâm Tinh trợn trắng mắt: “Ai kêu dùng đến tiền tiêu vặt, giúp lớn một chút chuyện , đừng keo kiệt như chứ.”
Cố Tri Nam đối mặt ánh mắt chờ đợi của Quý Xuyên Bách, c.ắ.n răng : “Mua.”
“Bây giờ !”
Quý Xuyên Bách lôi kéo Hàn Hâm Tinh lên , đầu , xuyên thấu qua cửa pha lê thấy Tô Anh, vứt bỏ Hàn Hâm Tinh trong lòng bàn tay, đẩy cửa chạy , ngoan ngoãn vô cùng: “Chị, về đảo Nam, cùng .”
Tô Anh lắc đầu: “Ba em một hồi sẽ tới đây, đợi lát nữa trông thấy ba em .”
Quý Xuyên Bách gật đầu thật mạnh: “Gặp , thôi.”
Tô Anh trong lòng thở dài, là khả năng dẫn .
Nhà còn ba em, nếu tính thể mang , cô cũng sẽ mang, nàng còn nguyên dùng thể nào để tỉnh , chăm sóc còn mang nổi .
Tô Anh : “Về đều cùng sống với bố em của em, dần dần tập thói quen .”
Không thể cùng về đảo Nam, Quý Xuyên Bách thất vọng cực kỳ: “Không gọi, thể chứ?”
Tô Anh hiểu , cũng cho Quý Lệ Văn : “Có gọi ba , đều tùy em, gọi gọi, gọi liền ở chung như bạn bè .”
Hàn Cảnh Viễn quen với thái độ của Tô Anh, của Cố Tri Nam tới, Tô Anh cũng cho Tri Nam lời khuyên như .
Chỉ là tình huống của Quý Xuyên Bách thì giống, Tô Anh ý kiến, Quý Xuyên Bách sẽ gọi ba , chừng còn thực kháng cự.
Hàn Cảnh Viễn quan sát Tô Anh.
Tô Anh đối diện ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn, thấy thôi, : “Anh em, em cũng sẽ ép buộc Xuyên Bách chuyện mà em thích, một cái xưng hô, hà tất gì cưỡng ép em .”
Hàn Cảnh Viễn bất đắc dĩ: “Anh ý , em tới đây, riêng với em vài câu.”
Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn đến đầu của hành lang.
Hàn Cảnh Viễn gạt Tô Anh, : “Anh cũng thấy vết bớt gáy của Khâu đại ca, vô cùng khả năng là con trai thất lạc của Hạ Liên Phương, nhận , Thị Cục hẳn là sẽ mang khăn quàng cổ, cảnh sát án thể đối chiếu hồ sơ, sẽ phát hiện vết bớt gáy , em xem việc nên xử lý như thế nào đây?”
Tô Anh suy nghĩ, Hạ Liên Phương đáng giận, Khâu Phong Niên sai chuyện gì.
Cô : “Vậy gọi Khâu đại ca, em tới cho Giang Tú Cầm.”
“Em thẳng thắng với cô về thế của Khâu đại ca, lỡ như……”
Lộ Minh chính là do Hạ Liên Phương bắt cóc, thể Giang Tú Cầm giận ch.ó đ.á.n.h mèo Khâu Phong Niên, thật vất vả mới gia đình mới đoàn tụ, tan rã, Hàn Cảnh Viễn đành lòng.
Tô Anh thể kết luận Giang Tú Cầm sẽ , cô : “Mẹ gửi cho em phấn hồng cùng nguyên liệu lông dê màu hoa hồng, khí hậu ở đảo Nam thể mặc quần áo dày, bà ghê tởm em là kết hôn thứ hai, em cũng giận ch.ó đ.á.n.h mèo nha.”
Hàn Cảnh Viễn sốc đến trắng bệch mặt: “Chuyện xảy từ khi nào, em cho ?”
Tô Anh : “Chính là khi gửi thư đến, em giấu nguyên liệu, còn như , em ghê tởm bà , cũng xen giữa.”
Hàn Cảnh Viễn đỏ mặt, chân tay luống cuống: “Em thể cho , cần ứng phó với bà .”
Tô Anh : “Này đó đều là việc nhỏ, em cảm thấy thật thú vị, cần để ở trong lòng, đưa bốn đứa trẻ trở về, đó lái xe tới đón em, hai chúng cùng thăm Tô Tân Ý .”
“Được.” Hàn Cảnh Viễn vất vả cho , hành quân lặng lẽ, vô cùng lời: “Nghe em, một hồi tới đón em.”
……
Tô Anh trở phòng bệnh của Lộ Minh, quan hệ con giữa Giang Tú Cầm và con trai khăng khít hơn nhiều , Lộ Minh ôm hổ bông, Giang Tú Cầm ôm trong n.g.ự.c.
Lộ Minh còn nhớ rõ lúc ở trong lòng n.g.ự.c Tô Anh, cả khó chịu đều giảm bớt.
Cậu bé nâng con hổ bông lên như đang dâng hiến vật quý, mềm mềm mại mại : “Dì Tô, hổ bông mà ba mua cho.”
“Thật là mắt, khi trở về cũng với lạ, ăn đồ ăn của lạ đưa.”
Lộ Minh gật đầu: “Chị Tinh Tinh dạy cho con hết .”
Khâu Phong Niên tháo chiếc khăn quàng cổ màu đỏ cổ xuống, cẩn thận xếp và cất trong túi, đặc biệt là lúc khom lưng cúi đầu, vết bớt gáy lập tức lộ .
Lần trở về liền xả chứng, một gia đình danh chính ngôn thuận viên mãn, Khâu Phong Niên lòng tràn đầy vui sướng, chuỗi ngày cực khổ của cùng Giang Tú Cầm kết thúc.
“Đồng chí Tô, một nhà chúng cũng cảm kích cô như thế nào, về Bằng Thành, nhất định tìm chúng đấy.”
“Được.” Tô Anh hỏi: “Mọi đây là Thị Cục ?”
Giang Tú Cầm tràn ngập cảm kích đối với Tô Anh: “Xe của Thị Cục đang ở bãi đỗ xe chờ chúng , chờ xong việc, Tiểu Tô, buổi tối thỉnh gia đình cô ăn một bữa cơm .”
Tô Anh bọn họ hai vợ chồng mấy năm nay tìm con trai, tiền tiết kiệm sớm tiêu hết, lộ phí đều là vay mượn.
Tô Anh : “Không cần đãi buổi cơm , nhưng mà thật là chuyện phiền toái chị Tú Cầm, thể riêng với .”
Không quan tâm Tô Anh chuyện gì mà cần gấp đến , Giang Tú Cầm nghĩ kỹ , lên núi đao xuống biển lửa cô cũng đạo nghĩa thể chối từ.
Cô đem đứa trẻ trong lòng n.g.ự.c giao cho Khâu Phong Niên: “Anh cùng Minh Minh ngốc chờ trong phòng, em chuyện với Tiểu Tô xong sẽ qua đây .”
Hành lang, Tô Anh đại khái với Giang Tú Cầm về cuộc đời của Hạ Liên Phương, đối với những đứa trẻ vết bớt , cố chấp đến gần như bệnh trạng khó chữa, đụng tới liền bắt cóc mất.
“Đội trưởng Đoạn điều tra , gáy của con trai bắt cóc của Hạ Liên Phương, một vết bớt, hình dạng giống với vết bớt gáy của Khâu đại ca, tuổi tác của Khâu đại ca cũng trùng khớp, cùng chồng suy đoán, Khâu đại ca vô cùng khả năng là con trai thất lạc của Hạ Liên Phương.”
“ nên để Khâu đại ca thế của , cho nên quyền quyết định vẫn là của cô.”
Giang Tú Cầm xong ngây , đời còn chuyện trùng hợp như .
Nếu Hạ Liên Phương thất lạc con trai, cô sẽ gặp gỡ Khâu Phong Niên, Hạ Liên Phương thất lạc con trai, trời xui đất khiến bắt cóc con trai của cô .
Hiện tại tìm con trai , trở về cùng với cô và Khâu Phong Niên liền xả chứng, gia đình thể thêm khúc mắc gì nữa.
Giang Tú Cầm lập tức quyết định: “Tiểu Tô, cảm ơn cô cho , sẽ tự đưa con trai qua Cục Công An bên , sẽ tìm lý do bảo Khâu Phong Niên đừng .”
Tô Anh đoán Giang Tú Cầm sẽ bởi vì Khâu Phong Niên như , mà giận ch.ó đ.á.n.h mèo .
Cô thở phào nhẹ nhõm, : “Không cần tìm lý do nữa , hôm nay vỡ một chung , còn siêu thị, xem thể tìm chiếc chung giống như , để Khâu đại ca giúp mở mang tầm mắt .”
Trước Khâu Phong Niên từng việc ở viện bảo tàng, mắt , thật đúng là thể tìm chung giống như , ông chủ c.h.ế.t sống cũng bán: “Có định giá , vị nam đồng chí mang đủ tiền, thanh toán tiền đặt cọc kêu lưu trữ, giữ chữ tín, thể bán cho các .”
Tô Anh hỏi thăm đàn ông giao tiền đặt cọc dáng cao ráo, nhất định là Hàn Cảnh Viễn.
Người đàn ông đưa xong đứa trẻ, thế nhưng chạy tới tìm chung cùng hình dạng, biểu lộ nôn nóng, đương nhiên sẽ lấy giá cao.
Tô Anh với Khâu Phong Niên: “Khâu đại ca, để một chuyến tay .”
“Không việc gì việc gì.” Khâu Phong Niên hàm hậu, trong lòng cái gì cái đó: “Đồng chí Hàn và giống , giỏi biểu đạt, dễ xúc động càng hại, may mắn gặp chính là Tiểu Tô cô.”
Tô Anh với ông chủ, kêu ông cần cho Hàn Cảnh Viễn rằng cô tới: “Chồng cho bất ngờ vui, ông chủ giữ bí mật giúp , đừng cho tới đây.”
Ông chủ gật đầu đồng ý: “Vợ chồng hai thật là tâm hữu linh tê, đều nghĩ đến , còn dặn dò mà, nếu như nữ đồng chí tới tìm một chung như , thì rằng , đừng là mua mất .”
……
Tô Anh cùng Khâu Phong Niên trở bệnh viện, Giang Tú Cầm ở Thị Cục thủ tục, xong thủ tục , mang theo Lộ Minh trở , hai vợ chồng bọn họ quyết định buổi chiều liền trở về, trao đổi địa chỉ thư từ cho Tô Anh, mang theo đứa trẻ xe nhà ga.
Tô Anh cho rằng Hàn Cảnh Viễn còn một hồi mới thể đến, chạy tới phòng trực của khoa phụ sản, thấy Tạ Phỉ Thúy còn ở đó, hôm nay Tạ Phỉ Thúy vẫn còn nghỉ phép, bởi vì hôm nay bốn đứa trẻ nhà Tô Anh đều ở bệnh viện, Thanh Hà chơi cùng chị, cô liền mang con trai đến đây.
Đang chuẩn mang con trai trở về.
Nhìn thấy Tô Anh tới, lôi kéo cô ở phòng trực ban chuyện.
“Đoạn Quân nhường tư cách phân nhà cho Thịnh Kiến Nghiệp, hai phòng ngủ một phòng khách, chúng cần, vợ của Đoạn Quân tới, theo cùng khuyên chúng , đơn vị phân cô một phòng ngủ một phòng khách cũng đủ sống .”
Trong nhà của Đoạn Quân còn cả sân và bốn phòng, phòng trống nhiều, bởi vì vợ nhiều năm con, Đoạn Quân lải nhải, tình nguyện sống cùng vợ trong căn một phòng ngủ một phòng khách.
“Vậy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-30.html.]
Tô Anh khuyên nhủ: “Cảm tình chiến hữu giữa bọn họ, chúng thể lý giải , thể lý giải thì tiếp thu , về Đoạn Quân việc, nghĩ Thịnh đại ca cũng sẽ đạo nghĩa thể chối từ hỗ trợ, đến lúc đó chúng đừng kéo chân là .”
Giống như cô mang bọn trẻ ngoài, Thịnh đại ca chẳng những tự xe đón xe đưa, còn tìm bạn đón đưa quãng đường, Tô Anh thể tìm nào thành thực hơn so với bọn họ.
Rắc rối trong lòng của Tạ Phỉ Thúy gỡ rối, đúng , mắt hãy giải quyết tình cảnh khó khăn, cô cùng Thịnh Kiến Nghiệp hiện tại mang con trai sống trong nhà khách, chuyện lâu dài, những món nợ ân tình của những , cô sẽ trả .
Giải quyết chuyện phòng ở, trong lòng Tạ Phỉ Thúy cũng khoan khoái, chính là lo lắng phòng bệnh lầu nhận .
“Gia đình của chính ủy Quý nhận quá thuận lợi, đứa trẻ Xuyên Bách lạnh mặt, căn bản mở miệng chuyện, nhưng mà gì cũng theo, chính là lời nào, gọi .”
“Cứ từ từ , khả năng qua đoạn thời gian thì .” Tô Anh bộ cái gì cũng .
“Hy vọng .”
Tạ Phỉ Thúy Kiều Cửu Hương cùng Quý Bình Lương thương lượng, kêu Tô Anh mang bọn trẻ ở Kinh Thị ở một thời gian dài, để bốn đứa trẻ nhà cô chơi cùng với Quý Xuyên Bách, Quý Bình Lương bác bỏ trở về.
Tình huống của Quý Xuyên Bách đến trường học trong một thời gian, nhưng bốn đứa trẻ nhà Tô Anh, chậm trễ khóa học vài ngày .
Con cái tìm , thể yêu cầu gì nhiều, căn bản nên lời.
……
Trên lầu phòng bệnh một , Quý Xuyên Bách cứ như lạnh như băng ‘ba ’ mặt , một chút cũng nhớ bọn họ, nếu ba , là thể cùng chị bọn họ, cả nhà cùng về đảo Nam ?
Quý Xuyên Bách nghĩ đến những chuyện mà Tinh Tinh , lập tức bỏ những suy nghĩ nguy hiểm , như là đúng, sẽ chị vĩnh viễn ghét bỏ .
Anh ở phía cửa sổ, Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn sóng vai ở khu viện đại lâu phía , hướng bãi đỗ xe , bọn họ thật mang theo .
Quý Xuyên Bách như cũ để ý tới ‘ba ’, cứ như ngoài cửa sổ.
Lúc Hàn Cảnh Viễn đầu về phía nơi cửa sổ, Quý Xuyên Bách lập tức phất phất tay, gương mặt là nụ ngoan ngoãn.
Anh vẫn luôn rể vẫn dễ chuyện hơn so với chị, cũng như dễ mềm lòng hơn.
Thị lực của Hàn Cảnh Viễn, cũng đủ để thấy rõ nét mặt của Quý Xuyên Bách, đứa trẻ trông tràn đầy lấy lòng, ước chừng là hy vọng giúp đỡ vài câu lời .
Anh trong lòng nữa thở dài, hỏi Tô Anh: “Xuyên bách ở cửa sổ, lâu cũng động đậy gì, em thật sẽ đầu một cái ?”
Tô Anh cũng ở chịu đựng, Quý Xuyên Bách ba , bất luận như thế nào đều tới phiên cô quan tâm đến, cô cũng ý định đó.
Cô cũng một hồi thăm Tô Tân Ý, còn thể ngắm bình minh vài trong vài ngày nữa.
Bước chân của cô cũng dừng : “Không , em tổng thói quen.”
Hàn Cảnh Viễn hung hăng tâm, chờ Tô Anh cài dây an , dẫm chân ga lái xe bệnh viện.
“Bây giờ về nhà họ Tô?”
Tô Tân Ý tiếp trở về nhà, sắp xếp một gian phòng phòng y tế, thỉnh hộ công chuyên trách chiếu cố.
Tô Anh gật gật đầu, thể câu kéo nữa, hôm nay cô dùng dị năng để trị liệu cho Tô Tân Ý.
“Ân, thăm Tô Tân Ý, đó ngày mai liền về nhà .”
……
Quý Xuyên Bách giống như chú sói con nhỏ bỏ rơi, hàm răng c.ắ.n đến vang lên kẽo kẹt, môi hạ cong, hàn ý mặt Kiều Cửu Hương rùng .
Quý Bình Lương dám kích động con trai lớn, để một ở phòng bệnh một , cùng con trai nhỏ dám xa, ngoài ăn cơm, đó liền .
“Ba ở trong điện thoại con qua, tình trạng của con cũng định, cũng thể chuyện giao lưu, khi nào bắt đầu lời nào.”
Quý Lệ Văn : “Chị Tô mang theo cùng về đảo Nam, đó liền chuyện nữa.”
Điểm Quý Bình Lương lý giải, con trai nhốt ở trong sơn động đến mười năm, cái thứ nhất thấy cứu tinh là Tô Anh, ba ngày là Tô Anh ở chiếu cố thằng bé, dạy thằng bé, bạn với thằng bé, con trai đối với Tô Anh sinh tình tiết chim non, đối với cô sinh cao hơn đối với ỷ ba em, đều bình thường.
là thật sự cách nào với vợ như , sinh thỉnh cầu Tô Anh ở sống thêm một thời gian nữa.
Tô Anh cứu con trai , hôm nay đại ân tình còn còn, cách mở miệng đề bất luận thỉnh cầu gì.
Anh : “Tình trạng của con vẫn định, con ráng nhẫn nhịn chút, bao dung với con nhiều hơn một chút.”
Quý Lệ Văn là chút hành vi phản nghịch với bố , nhưng phân rõ tình thế nặng nhẹ, đối với trai, trong lòng áy náy, nếu ngày đó phi nháo ăn kẹo hồ lô, trai đuổi theo xe đạp bán kẹo hồ lô, thì sẽ bắt trở về.
Sau khi trai bắt mất, đều suy đoán nguyên nhân thực sự là Lưu Xảo Chân, Quý Lệ Văn cùng ba thẳng thắn, nếu ăn kẹo hồ lô, trai sẽ bắt cóc.
Quý Bình Lương con trai hối hận, : “Con cũng đừng rối rắm chuyện kẹo hồ lô, trai con vết bớt, Hạ Liên Phương theo dõi, bà trả thù nhà của chúng , tìm nuôi một đứa trẻ vết bớt, cho nên tuyệt đối sẽ bắt cóc sai, con cùng với trai con, tồn tại khả năng xác suất bắt cóc là năm mươi năm mươi.”
Lời là như , Quý Lệ Văn vẫn cảm thấy áy náy đối với trai , : “Lúc còn thể với con mấy câu, con thử .”
“Cũng .”
Hai đến cửa phòng bệnh, thấy Quý Xuyên Bách ở ghế yên tĩnh xem ‘hình pháp’, Kiều Cửu Hương ở đây.
Hai ba con tìm một vòng, hết cả bệnh viện cũng tìm .
Quý Bình Lương nghĩ : “Mẹ con hận thể hai mươi bốn giờ chăm sóc trai con, bà thể bỏ ?”
Cũng mang cơm cho cô , chuyện cô một ngoài ăn cơm.
Quý Lệ Văn đột nhiên trắng mặt: “Mẹ con sẽ chạy tới nhà họ Hàn, xin chị Tô ở thêm một thời gian ?”
Cái cực kỳ khả năng, Quý Bình Lương thúc giục con trai đuổi theo: “Sao còn mặt mũi cầu xin, ông Hàn mới viện, cũng thể khiến ông bệnh viện, đến tìm con về , ba gọi điện thoại đến nhà họ Hàn.”
……
Ở nhà họ Hàn, bảo mẫu nhận cuộc gọi của Quý Bình Lương, đều kinh động Hàn Hoài Sơn, với cảnh vệ Hàn Tùy Nghĩa, kêu cửa đại viện, mắng Kiều Cửu Hương về.
Lại ông lão Hàn cũng thời gian gặp Kiều Cửu Hương, Đoạn Hoài Cẩn cùng Đoạn Quân mang theo lễ vật tới cửa, chuyện quan trọng cần thương lượng, ba ở lầu hai thư phòng, ai cũng dám lên quấy rầy.
Trong thư phòng, Đoạn Quân đem bộ án kiện mạch lạc, kỹ càng tỉ mỉ cho Hàn Hoài Sơn.
“Lưu Xảo Chân m.a.n.g t.h.a.i con của Tiễn Hữu Thịnh, Tiễn Hữu Thịnh đại Tây Bắc xây dựng tin tức, Lưu Xảo Chân trốn đến ở nông thôn lén sinh đứa trẻ , Hạ Liên Phương sẽ tìm một gia đình nhận nuôi đứa trẻ, đem đứa trẻ tới bệnh viện thành phố, liền coi trọng nhà của chúng .”
“Bà bắt em gái , phát hiện còn thở, liền ném đến vùng ngoại ô vứt cô nhi viện, Tô Văn Hải nhặt , lúc khi đó Lịch Thanh Đại sinh non con, hai vợ chồng liền nhận nuôi em gái .”
Sau đó Lưu Xảo Chân dùng phận lập gia đình, coi trọng ở bệnh viện phẫu thuật cho Quý Bình Lương đang viện, lập tức yêu , cho rằng Kiều Cửu Hương xứng với , khó sinh, kết án mấy nay khi phát hiện, cô ngoài bao lâu, cặp sinh đôi nhà Quý Bình Lương bắt cóc.
“Sau khi Lưu Xảo Chân tù, căn bệnh nan y thể trị khỏi, cho nên Hạ Liên Phương liền nhân lúc cô vẫn còn sống, trả thù gia đình Quý, bắt cóc cặp sinh đôi , bởi vì em gái , mới phá hoạch lớn như lừa bán án t.ử, tìm về sáu đứa trẻ, còn hai đứa đang giải cứu.”
Hàn Hoài Sơn xua xua tay, ngắt lời tiếp tục về vụ án: “Sự tình , bây giờ các thế nào?”
Đoạn Hoài Cẩn hổ thẹn: “Chúng , chúng bù đắp cho con gái thôi.”
Hàn Hoài Sơn ha hả lạn: “ đây hỏi , giả sử nhà , tính toán bây giờ, Văn Tâm Trúc tiễn cô ?”
Đoạn Hoài Cẩn do dự một chút: “Bọn nhỏ đều lớn hết , cùng nuôi nấng?”
Đoạn Quân lập tức tiếng, “Ba, con ba và tình cảm thâm hậu, ba sợ trái tim của chịu nổi k.ích thích, sẽ sợ em gái con thái độ của ba, bệnh tim tái phát?”
“Đoạn Sở Hạ nhất định tiễn , để con bé về nhà họ Đoạn nữa, bộ những món mua cho con bé thì thể mang , nhưng từ nay về , em gái con chỉ một Tô Anh.”
Thái độ của Đoạn Quân, Hàn Hoài Sơn thoáng lòng, ông : “Các về , nhận , các tính, đến ý kiến của cháu dâu .”
Cái là đương nhiên, Đoạn Quân luôn mãi tỏ thái độ, chỉ một em gái.
Tiễn ba con nhà họ Đoạn , Hàn Hoài Sơn tức giận vỡ cái ly men trong tay: “Đoạn Hoài Cẩn thật hỗn xược, vợ bất luận là so với ai thì cũng là quan trọng nhất, mới cho cháu dâu nhà chịu cơn giận .”
“Lão gia t.ử, lúc ông mới xuất viện, đừng quá tức giận đến viện.”
Hàn Hoài Sơn vô cùng tín nhiệm Phó Ngọc Trân cùng Hàn Tùy Nghĩa, liền cho bọn họ: “Bố con nhà họ Đoạn mang theo một chồng chứng cứ, chạy tới với rằng Tô Anh là con cái nhà bọn họ, tiểu t.ử Đoạn Quân , nhận em gái.”
Phó Ngọc Trân khiếp sợ mới nhặt lên ly men rớt mặt đất, lẩm bẩm cái gì cho : “Vậy, nhận ?”
“Nhận cái rắm.”
Hàn Hoài Sơn một hồi bình tĩnh: “Bây giờ Tùy Nghĩa nhà ga, mua vé xe lửa buổi sáng mai chuyến sớm nhất, nghỉ ngơi cả đêm, sáng mai, kêu Cảnh Viễn cùng Tô Anh mang bốn đứa trẻ trở về.”
“ ngày mai là sinh nhật của Nguyễn Mai, thiệp mời đều đưa tới hết .”
Phó Ngọc Trân đem thiệp mời đưa cho lão gia t.ử xem, bà Nguyễn mời con trai con dâu, cùng với bốn đứa trẻ tham dự tiệc mừng thọ năm mươi tuổi của bà.
“Vậy càng cho bọn họ .”
Hàn Hoài Sơn ‘ca ca’ vài cái, xé thiệp: “Cầm thiêu hủy .”
Quay , bốn đứa trẻ cao thấp đan xen bò khung cửa tham đầu tham não, cuộc chuyện bộ đều bọn họ .
Hàn Hoài Sơn tủm tỉm: “Nghe liền , nhưng hãy giữ bí mật, đừng cho và dì hai của các con, chờ trở về đảo Nam , ?”
Mặt khác ba đứa trẻ đều sợ ngây , chỉ Hàn Hâm Tinh quỷ tinh linh, gật đầu bảo đảm: “Trước khi về đảo Nam đảo, con nhất định .”