Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tô Anh tỉnh dậy trong một hang động.

Trong động một chiếc đèn dầu, mắt cô xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.

Là Thịnh Thanh Hà, đứa trẻ bắt cóc.

Khuôn mặt của Thịnh Thanh Hà bẩn, thấy Tô Anh mở mắt , sắp : "Dì Tô, con về nhà, nơi đáng sợ quá."

"Được, dì Tô đưa con về."

Cậu bé ở trong sơn động hai ngày. Không khí ở đây lắm, dựa nhiệt độ và độ ẩm trong , cô đoán sơn động cách mặt đất sâu.

Dựa ánh đèn dầu mờ ảo, cô quanh tình hình bên trong sơn động, động rộng 50 đến 60 mét vuông. Theo dấu vết của sự sống bên trong, vẻ nó tồn tại hơn mười năm, gần lối hơn mười mấy mét mới ánh sáng.

quanh, trong động đồ dùng sinh hoạt như nước uống và thức ăn, nhưng nước hình như sạch sẽ cho lắm, thức ăn cũng là khoai lang sống, bánh bao lạnh cứng và một bát thịt lợn đầy mỡ. Chúng khiến Tô Anh buồn nôn.

Cô dùng những thứ và những thực phẩm cao cấp trong gian dự trữ để nuôi Thịnh Thanh Hà. Như , đến khi cứu cảnh sát thẩm vấn thì còn cái cớ để .

Đoạn Quân mất bao lâu mới tìm bọn họ.

Tô Anh dọc theo lối hẹp lối của động, phát hiện một vách đá, cô ngửa đầu lên, ở đây cách mặt đất hơn 5, 60 mét.

Bây giờ dây thừng dụng cụ, với cơ thể hiện tại của cô mà leo lên đó là nguy hiểm.

Tô Anh hang động, cô lau sạch khuôn mặt của Thịnh Thanh Hà, hỏi tại lừa đến đây.

Cậu bé , khi đưa về nhà, ông chủ trọ đến thu tiền thuê nhà và cho bé ăn kẹo đường trắng.

"Mẹ ông chủ trọ đến sớm 10 ngày nên trong nhà tiền, vài ngày nữa mới thể trả, ông chủ trọ ông xa, cần đến tiền nên sang hàng xóm vay trả ông . Bà nội con còn cãi với , mắng dọn khỏi khu tập thể mà chỉ thuê một căn phòng nhỏ một phòng ngủ và một phòng khách nên ."

"Sáng sớm hôm , lúc con , bà nội nấu ăn, đưa con mua bữa sáng, ông chủ nhà gọi con, xe đạp đ.â.m ở ngã tư. Xong ông bế con, lúc tự nhiên con ngất , tỉnh dậy thì ở hang động ."

Cậu bé hối hận : "Dì Tô, con cẩn thận với lạ, nhưng con ông chủ trọ là ."

Tiễn Hữu Thịnh bảo vệ ở một trường đại học nào đó ở Bắc Kinh, sáng nay Tô Anh gặp ông đang lén bán trứng luộc bằng đường. Lúc cô ngang qua phát hiện một vài quả trứng trong đó lẫn t.h.u.ố.c mê.

Anh gia đình gặp khó khăn, Tô Anh mua vài quả. Trước đó Tô Anh nghi ngờ Hạ Liên Phương đồng bọn nhưng ngờ đây là băng nhóm của chủ nhà trọ của Hạ Liên Phương.

Gia đình ông một căn nhà cổ ở khu phố cổ, công việc bảo vệ ở trường đại học cũng coi là công việc chính thức. Đơn vị phân phòng theo thâm niên việc, vì ông chia một căn phòng một phòng khách, một phòng ngủ và một phòng bếp. Mẹ của Thịnh Thanh Hà mới đến ở thành phố Bắc Kinh hơn một năm, đủ thâm niên để phân nhà, vì mới sống trong khu tập thể.

Không lâu đây, cô thuê phòng trọ của Tiễn Hữu Thịnh đón bé đến ở cùng.

Tạo công ăn việc cho góa con côi, trong nhà còn hai phòng cho thuê, đến mức khó khăn đến mức mạo hiểm trộm bán trứng luộc trong nước .

Thà bán trứng gà sống còn hơn.

Tô Anh dùng mồi nhử nên mua hai quả trứng luộc trong nước vấn đề ăn.

Thuốc trong quá lớn đến nỗi Tô Anh ngất , tỉnh ở trong sơn động .

Cô hỏi: “Thanh Hà thấy ông Tiễn xuống đây ? “

Thịnh Thanh Hà gật gật đầu, đầu tiên bé tỉnh thì thấy ở trong sơn động, thứ hai thì thấy ông Tiễn đang cõng Tô Anh . Cậu gần cửa động nên thấy.

“Ông dùng dây thừng trèo xuống.”

“Ông ?”

“Nói dì Tô là vợ của Bách, con là con trai của Bách, ba nhà chúng sẽ sống trong động . Khi nào ông sắp c.h.ế.t sẽ cho chúng ngoài.”

Anh Bách?

Trong động còn đứa trẻ khác cũng bắt cóc?

……

Hàn Cảnh Viễn gọi điện đến bệnh viện bảo Hàn Hoài Sơn rằng đến Cục thành phố . Vì vụ án phức tạp nên và Tô Anh thêm mấy ngày, để ông nội Hàn chăm sóc bốn đứa trẻ.

Mặc dù Hàn Cảnh Viễn nhưng Hàn Hoài Sơn cũng ý thức sự nghiêm trọng của vấn đề. Ông lão bốn đứa trẻ ngây thơ đang , chỉ thể giả vờ như chuyện gì xảy để chúng bình tĩnh .

Hàn Cảnh Viễn bên , đến Cục thành phố thì phát hiện các nhân viên trong văn phòng cảnh sát một đêm ngủ. Đoạn Quân thu thập thông tin đến rạng sáng mới báo cáo điều tra của các thành viên trong đội.

Sau khi Tô Anh biến mất, trong mắt Đoạn Quân là tia m.á.u đỏ, Hàn Cảnh Viễn còn kém hơn, môi nứt nẻ là vết m.á.u.

“Cảnh Viễn……”

Khi Hàn Cảnh Viễn còn cách Đoạn Quân ba bước thì siết c.h.ặ.t nắm tay, đ.ấ.m mặt khiến lảo đảo lùi về vài bước. May Đoạn Quân đồng nghiệp phía đỡ, thì va bàn việc.

“Anh đ.á.n.h đội trưởng của chúng , còn ngây gì……” Có một phản ứng , định đ.á.n.h Hàn Cảnh Viễn nhưng Đoạn Quân can .

Vài cũng ngăn Hàn Cảnh Viễn : “Đồng chí Hàn, tỉnh táo một chút.”

“Tỉnh táo? Để vợ mồi nhử mà vẫn tỉnh táo. Đoạn Quân, năng lực nghiệp vụ, đến chuyện mà cũng thể . Anh đội trưởng gì, chỉ khiến vô tội gặp nguy hiểm. Từ chức .”

Đoạn Quân tức giận: “Nếu như , cũng về . Cậu đến đây để giúp đến để đ.á.n.h ?”

Hàn Cảnh Viễn: “Nói , tại vợ biến mất?”

Đoạn Quân vô cùng hối hận.

“Sau khi nhắm mục tiêu Hạ Liên Phương, chúng điều tra tất cả những khả nghi, cuối cùng tìm chủ nhà Tiễn Hữu Thịnh của cô . Ông mời Tiểu Tô mua trứng luộc trong nước . Có lẽ Tiểu Tô cũng đoán Tiễn Hữu Thịnh điểm bất thường, cô ……”

Tô Anh ăn trứng luộc trong nước vấn đề đó thì ngất xỉu đường. Tiễn Hữu Thịnh với qua đường rằng cô là con gái ông . Sau đó lấy xe đẩy tới kéo Tô Anh đến chân núi vùng ngoại ô.

Sau khi Đoạn Quân phân tích, lẽ đứa trẻ bắt cóc khả năng cũng đang ở trong núi. Nếu theo Tiễn Hữu Thịnh và Tô Anh thì hôm nay thể tìm đứa trẻ và phá án.

Họ sợ Tiễn Hữu Thịnh phát hiện nên khi núi dám tiếp cận quá gần, ngờ đó mất dấu.

Bọn họ lập tức sắp xếp cảnh sát tìm kiếm trong vài tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tìm thấy Tiễn Hữu Thịnh đang chuẩn rời núi, nhưng ông giấu Tô Anh ở .

“Tiễn Hữu Thịnh thấy bại lộ thì lập tức tự sát. Ông nhảy xuống vách núi. Chúng tìm thấy t.h.i t.h.ể của ông đó.”

Tiễn Hữu Thịnh chống lệnh bắt giữ, dùng tính mạng để cắt đứt bộ manh mối, lẽ ông bảo vệ đồng phạm của là Hạ Liên Phương.

Hạ Liên Phương lợi dụng phận phụ nữ để việc . Bây giờ họ vẫn chứng cứ xác thực chứng minh Hạ Liên Phương là kẻ buôn . Nếu tìm đứa trẻ thì khó buộc tội Hạ Liên Phương.

……

Hàn Cảnh Viễn hồ sơ của Hạ Liên Phương. Trong tất cả tin tức quan trọng của cô từ khi sinh đến bây giờ. Từ nhỏ, cô nhiều chị em, trong nhà chỉ một , cuộc hôn nhân của cô cũng hạnh phúc.

kết hôn mấy năm nhưng con nên nhà chồng bạo lực. Khó khăn lắm cô mới sinh một đứa con trai nhưng nhà chồng đưa cho chị cả nuôi. Khi đứa nhỏ năm, sáu tuổi thì chị bỏ rơi thằng bé.

Sau đó, quê cô xảy lũ lụt, gia đình cả nhà chồng và hai nhà chị gái đều c.h.ế.t trong một đêm do đê vỡ. Chỉ một Hạ Liên Phương chạy trốn . Cô chạy đến Bắc Kinh, cưu mang, nhận em gái giúp cô tìm công việc, định cuộc sống.

Sau khi Hạ Liên Phương sa thải, cô tiếp tục công việc bảo mẫu. Mỗi năm cô lấy cớ tìm con nên ngoài một, hai . Vì gáy con trai cô một vết bớt nên cứ gặp đứa trẻ nào như thế, cô đều nghĩ là con bắt cóc.

Ở cuối hồ sơ ghi chép việc sáng nay Hạ Liên Phương pha cho Đoạn Quân một ấm chứa t.h.u.ố.c thể gây suy nội tạng cực mạnh.

Đoạn Quân : “Vì để theo dõi Hạ Liên Phương, giả vờ cãi với vợ bỏ về nhà. Ngay từ ngày đầu tiên , buổi sáng Hạ Liên Phương đều dùng bình giữ ấm pha cho một ly sâm mang , còn quan tâm của . Ngày nào cũng kiểm nghiệm, sáng nay kiểm tra thì phát hiện bên trong thành phần của t.h.u.ố.c suy giảm nội tạng độc tính mạnh.”

Hàn Cảnh Viễn nhíu mày: “Tại là hôm nay, động cơ là gì? Cô sợ bại lộ?”

Đoạn Quân : “Cậu thẩm vấn Hạ Liên Phương mới .”

“Vậy tại các bắt giữ?”

Đoạn Quân giải thích: “Đã một đồng nghiệp đến đó, nhưng Hạ Liên Phương đưa đến bệnh viện tâm thần thăm Hạ Hạ, khi cô ngoài sẽ lập tức bắt giữ.”

“Tại đợi cô chứ?”

Hàn Cảnh Viễn lạnh: “Chẳng lẽ sợ tim chịu nổi? Anh đừng quên, Tô Anh cũng mắc bệnh tim, rõ cô như mà vẫn để cô mồi nhử. Bây giờ vợ sống c.h.ế.t, mà chần chừ chịu bắt giữ?”

Đoạn Quân gì.

Bệnh viện tâm thần nhiều mà còn chật. Đoạn Quân cảm thấy Hạ Liên Phương khả năng sẽ bắt cóc thêm con tin nên mới sắp xếp, khi nào cô ngoài mới bắt .

Đoạn Quân: “Bây giờ ngay, ?”

Thái độ của Hàn Cảnh Viễn còn tệ hơn: “Anh bắt , tìm Tô Anh.”

……

“Xuyên Bách, gọi vợ, gọi là chị. Nếu gọi sai sẽ bánh bao thịt ăn.”

“Chị, chị ơi.”

“Ngoan, đây là cái bánh bao thịt cuối cùng, em và Thanh Hà mỗi một nửa, ?”

Quý Xuyên Bách ngoan ngoãn gật đầu.

Một ngày , Tô Anh tìm còn bắt cóc đang trốn sâu trong động . Anh đầu tóc bù xù, mặt lấm lem bùn đất, tóc dài đến vai che gần hết khuôn mặt nên rõ trông như thế nào.

Trong động những đồ dùng sinh hoạt cần thiết nhưng chúng đều cũ, bình đựng nước cũng vẩn đục. Tô Anh ghét bỏ nên lấy kéo trong gian cắt tóc cho Quý Xuyên Bách. Cô cùng lấy nước trong đó ba chậu nước lớn cho tắm rửa, khi giặt quần áo cho thì dùng dị năng khô. Hàng ngày, cô dạy khi thức dậy và khi ngủ đ.á.n.h răng rửa mặt.

Sau khi tân trang cho Quý Xuyên Bách, cô cảm thấy chính phiên bản tuổi trẻ của Quý Bình Lương, hơn nữa màu sắc cũng quen mắt, Xuyên Bách chính là con trai đầu thất lạc của Quý Bình Lương.

Trên cánh tay của Quý Xuyên Bách một vết bớt, dựa vết bớt và diện mạo cũng đủ nhận điều .

Rau mà cô mua ở tiệm cơm quốc doanh vẫn còn nóng như lúc bỏ gian, bánh bao thịt thì ăn hết. Nếu ăn thịt kho tàu, cô sợ dày của Quý Xuyên Bách chịu nổi nên lấy , cũng may vẫn còn nửa bát cơm tẻ.

Hạ Liên Phương bắt cóc Quý Xuyên Bách bán , hơn một năm bắt cóc trở về, giấu ở trong sơn động và nuôi như con trai của .

Mỗi năm cô ngoài hai thì đều đến đây thăm Quý Xuyên Bách nên chỉ cần họ thể ngoài, Xuyên Bách và Thanh Hà đều thể tố cáo Hạ Liên Phương.

Dựa lời của Thanh Hà và Xuyên Bách, Hạ Liên Phương đến với Xuyên Bách, tới sẽ dẫn theo vợ và con trai về cho . Lúc đó, một nhà ba sống trong hang động sẽ cô đơn.

Tiểu Lộ chính là con trai ruột của Hạ Liên Phương, nhưng lúc ở xe lửa, cô thấy Thanh Hà vết bớt đặc thù nên mới đ.á.n.h chủ ý, hơn nữa bên cạnh Lộ Minh luôn cảnh sát nên Hạ Liên Phương mới sai Tiễn Hữu Thịnh bắt cóc Thanh Hà.

Quý Xuyên Bách năm nay mới hai mươi tuổi, sống trong động hơn mười năm nên suy nghĩ bây giờ khác mấy đứa trẻ là bao.

Sao khi Tô Anh dọa nạt, cuối cùng cũng gọi cô là vợ nữa mà gọi là chị.

……

Đến ngày thứ ba, Tô Anh dùng dị năng cảm nhận đội cứu hộ ở mặt đất đang gần chỗ .

Lối của động khuất vách đá, nếu mặt đất khó phát hiện. Vì , Tô Anh định tạo tín hiệu báo tin cho họ.

Cô chuyển tất cả những thứ dễ cháy cửa động châm lửa đốt, hy vọng khói sẽ bay lên, thu hút sự chú ý của . Khi đó, họ sẽ cho xuống điều tra.

Không đến Đoạn Quân , hy vọng thể thấy.

Khoảng nửa giờ , lực lượng tìm kiếm cứu nạn đến mép vực. Một đây quan sát, còn khác rời , lẽ là về lấy dây thừng và dụng cụ tới cứu viện.

Nhờ dị năng mà Tô Anh cảm nhận bọn họ, trong đó cả khí tràng của Hàn Cảnh Viễn.

Hàn Cảnh Viễn tới Tô Anh yên tâm nhiều. Cô sang với Thanh Hà và Xuyên Bách: “Sau khi chúng cứu, họ hỏi mấy ngày nay ăn gì, hai thế nào?”

Thanh Hà : “Ăn khoai lang và bánh bao ạ.”

Xuyên Bách cũng ngọng nghịu mấy chữ: “Khoai lang và bánh bao.”

“Hai ăn bánh bao thịt ?”

Xuyên Bách lập tức lắc đầu : “Không.”

Thanh Hà cũng : “Con cũng .”

Mặc dù hai đứa đều như nhưng Tô Anh vẫn yên tâm, dùng dị năng hủy ký ức ăn bánh bao nhân thịt của bọn họ.

Xóa mảnh ký ức nhỏ sẽ ảnh hưởng đến cơ thể của họ.

……

Khoảng hơn một giờ , Tô Anh tháy tiếng đá từ mặt đất rơi xuống, cả tiếng gọi các đồng đội chi viện trở . Không xuống là ai?

Cô ló đầu từ cửa động, thấy từ vách núi một sợi dây thừng đang đung đưa. Người đến cứu chính là Hàn Cảnh Viễn!

Tô Anh gọi hơn: “Hàn Cảnh Viễn!”

Hàn Cảnh Viễn tăng tốc: “Em trong , cẩn thận đừng để đá rơi .”

“Được, cẩn thận, xuống chậm thôi, đừng nóng lòng. Em , bọn nhỏ cũng .”

đồ trong gian lưu trữ nên hơn ba ngày cũng khó khăn lắm.

Hàn Cảnh Viễn vẫn nóng lòng xuống. Họ mất ba ngày mới tìm nhưng đối với Hàn Cảnh Viễn, nó dài như cả đời . Anh nhanh ch.óng chạm chân cửa động. Vừa xuống đến nơi, nhịn mà ôm Tô Anh lòng lâu.

Tô Anh cảm thấy mấy ngày nay, bên ngoài chắc lo lắng c.h.ế.t, vì cô cứ để ôm như .

Hàn Cảnh Viễn ý định buông , đùi Tô Anh còn một đứa trẻ. Cô : “Anh buông , đứa trẻ bên cạnh , chính là Thịnh Thanh Hà, con trai của Thịnh.”

Lúc , bộ lực chú ý của Hàn Cảnh Viễn đều đặt Tô Anh. Anh buông lỏng tay, theo ánh sáng từ cửa động, đứa nhỏ trong lòng Tô Anh. Ngũ quan của đứa nhóc cũng giống nó là Tạ Phỉ Thúy.

Mấy ngày nay Tạ Phỉ Thúy lo lắng đến mức ăn uống, nếu tìm thấy con, chắc chắn vợ chồng Thịnh sẽ chịu .

Hàn Cảnh Viễn dịu dàng an ủi mấy đứa: “Bố của con ở , chú sẽ đưa con lên.”

Tô Anh thấy sắc mặt tiều tụy của Hàn Cảnh Viễn, khuôn mặt tuấn tú đầy sự mỏi mệt, trong mắt là tia m.á.u. Chắc ba ngày thể yên tâm nghỉ ngơi.

Cô lo lắng hỏi về bốn đứa nhỏ trong nhà: “Bọn Tri Nam vẫn khỏe chứ?”

“Anh em hỗ trợ đội trưởng Đoạn tìm Thanh Hà , mấy ngày nữa sẽ về. TinhTinh, Xán Xán và Kinh Thần thì tin. Tri Nam quá thông minh, lén lút hỏi em bắt cóc.”

Hàn Cảnh Viễn cố gắng trấn an Cố Tri Nam nhưng nhóc rõ ràng tin. đến mấy đứa lo lắng, Cố Tri Nam như việc gì, nhưng lúc thì lén lút .

Tô Anh : “Em cũng nghĩ nó lừa dễ như .”

Trong sơn động chỗ chuyện, Hàn Cảnh Viễn : “Anh đưa Thanh Hà lên xuống đón em. Em ở đây một sợ ?”

“Anh chờ một chút.”

Tô Anh : “Trong động vẫn còn một nữa, ở đây mười năm, tên là Quý Xuyên Bách, là con trai thất lạc của chính ủy Quý. Thằng bé sợ lạ nên trốn . Em gọi nó cho xem nhé, bớt, chắc chắn chính là đứa trẻ thất lạc năm đó.”

Quý Xuyên Bách?

Hàn Cảnh Viễn giật , lúc điều tra Hạ Liên Phương, bọn họ phát hiện ân nhân cứu mạng lúc cô đến Bắc Kinh chạy nạn lúc chính là Kiều Cửu Hương. Lúc đó do cô y tá mà Kiều Cửu Hương khó sinh, còn nghi ngờ chính y ăn trộm đứa con của nhưng chứng cứ, cô y tá c.h.ế.t vì bệnh nên manh mối đứt đoạn.

Không ngờ đứa trẻ Hạ Liên Phương bắt cóc, còn giấu trong sơn động.

Cả Hàn Cảnh Viễn lạnh lẽo, hơn mười năm còn đáng sợ hơn tù. Bây giờ đứa trẻ đó như thế nào?

Anh theo Tô Anh sâu trong sơn động, Tô Anh bảo chờ ở cửa động ánh sáng.

“Cậu sợ lạ, suy nghĩ khác gì đứa trẻ mười mấy tuổi. Anh ở đây , em gọi nó .”

Trong động chỉ ánh đèn dầu, Quý Xuyên Bách trốn trong khe hở của sơn động. Tô Anh dỗ : “Xuyên Bách, chồng chị đến đón chúng lên . Trên đó , chị và em cùng ngoài xem nhé, ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-28.html.]

Quý Xuyên Bách liên tục lắc đầu.

Tô Anh : “Vậy , chị với Thanh Hà lên , em một ở chỗ . Lúc nào chị rảnh sẽ đến thăm em nhé.”

Quý Xuyên Bách do dự, một , cuối cùng vẫn nắm tay Tô Anh, nấp ở phía theo Tô Anh tới cửa động.

Suy nghĩ của Quý Xuyên Bách chỉ như đứa trẻ, nhưng cao, hơn 1 mét 8. Tô Anh đằng cũng che hết. Đối với , Hàn Cảnh Viễn là lạ, Quý Xuyên Bách vô cùng sợ hãi, né tránh ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn.

Tô Anh thái độ ôn nhu: “Xuyên Bách, đây là rể, mấy ngày chị dạy em quy tắc với lễ phép, em quên hết ? Sao em lễ phép như Thanh Hà ?”

Quý Xuyên Bách lập tức ngẩng đầu, nặn mấy chữ: “Anh rể, cảm ơn.”

Hàn Cảnh Viễn hiểu logic chuyện của Quý Xuyên Bách.

Tô Anh giải thích: “Cậu chào hỏi cảm ơn tới cứu chúng em đấy.”

Hàn Cảnh Viễn rõ diện mạo của Quý Xuyên Bách, đúng là giống Quý Bình Lương, cũng khác đứa trẻ trong nhà của Quý Bình Lương là bao, như thể đúc từ một khuôn.

Trong hang ánh sáng mặt trời khiến da tái nhợt, gầy hơn so với em trai Quý Lệ Văn nhiều, môi tái nhợt gần như còn giọt m.á.u, đành lòng kéo tay đứa trẻ đang đó và Tô Anh rời .

Hàn Cảnh Viễn cố gắng chậm : "Em và chị chờ ở đây, đem Thanh Hà lên xuống đón ."

Quý Xuyên Bách dường như tin tưởng mà Tô Anh tín nhiệm nên gật đầu nặng nề.

Tô Anh đột nhiên nghĩ tới cái gì, hỏi Hàn Cảnh Viễn: "Có bao nhiêu ?"

"Vốn chỉ ba đồng đội của tìm vách núi bên , nhưng hiện tại Đoạn Quân cùng mấy đồng đội, vợ chồng Thịnh đều đến chỗ , tổng cộng mười ."

Tô Anh : "Xuyên Bách sợ lạ, lên chắc chắn sẽ hoảng sợ."

Hàn Cảnh Viễn gật đầu: "Anh lên để bảo mấy rời ."

Vừa buộc dây, bâng quơ hỏi: "Mấy ngày nay bọn em sống trong hang thế nào ? Anh thấy tình trạng của hai đứa trẻ hơn cả mong đợi."

Đặc biệt là Thịnh Thanh Hà, gầy, nước da hồng hào, tinh thần .

Tô Anh : " , em cắt tóc cho chúng, tắm rửa sạch sẽ, cất thức ăn trong động đốt lửa nấu cho nóng, nếu hai đứa nhỏ sẽ đói."

Hàn Cảnh Viễn đầu óc choáng váng: "Em giúp Xuyên Bạch tắm..."

Tô Anh "Ừm", "Nếu thì sạch sẽ như ."

Cậu c.ởi quần áo mà mặc quần l.ót, cũng từ chối yêu cầu c.ởi quần áo, rằng chỉ thể c.ởi quần áo mặt vợ của chứ chị gái.

Hàn Cảnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, đó dùng dây an buộc Thịnh Thanh Hà. Anh cần phía kéo mà chỉ dùng dây an cũng leo lên một cách nhanh ch.óng, bóng dáng càng ngày càng xa dần.

Tô Anh ngẩng đầu Hàn Cảnh Viễn từ cao xuống đất, hỏi Quý Xuyên Bạch: "Anh rể của em đúng ?"

Quý Xuyên Bạch tựa mơ hồ chút ghen tị, mặc dù cam lòng, nhưng vẫn là nặng nề gật đầu: "Rất , nhưng em thể tự lên."

...

Sau khi Tô Anh và Thịnh Thanh Hà tìm thấy, Đoạn Quân dẫn tìm kiếm kỹ lưỡng hang động và tìm thấy nhiều manh mối.

Những năm , Hạ Liên Phương mỗi bắt cóc một đứa trẻ, đều sẽ để một vật dụng của đứa trẻ, bên cạnh còn một cuốn nhật ký, trong đó ghi chi tiết từng đứa trẻ trộm từ và bán ở . Đoạn Quân liên lạc với bố của Quý Xuyên Bạch và Lộ Minh đến Bắc Kinh đón con.

Đối với những đứa trẻ khác trong nhật ký, văn phòng thành phố liên hệ với các đồn cảnh sát địa phương để hỗ trợ điều tra về những đứa trẻ và gia đình của chúng, đồng thời cử lực lượng cảnh sát tìm kiếm những đứa trẻ đó.

Trong phòng thẩm vấn, khí căng thẳng.

Hạ Liên Phương, thẩm vấn, cũng lo lắng. Vào ngày chị bắt, Đoạn Quân thực hiện một cuộc thẩm vấn bất ngờ, chị đoán rằng thể sẽ tìm thấy Lão Tiền, và chị cảm thấy may mắn, Lão Tiền rằng ông sẽ để bắt. Rốt cuộc thì Hạ Hạ, con gái ruột của Lão Tiền và chị Lưu tìm một gia đình .

Hôm đó, bảo mẫu của gia đình đó bế một đứa bé tắt thở, đưa cho chị mười tệ, bảo chôn ở một ngôi mộ tập thể ở ngoại ô, còn hỏi tìm bé gái ở , chị cố ý đem đứa bé mới sinh của chị Lưu đặt ở nơi mà chủ nhân của Tề Hồng Ngọc qua, khi thấy chị đưa đứa bé đến thì lên kế hoạch đưa đứa con c.h.ế.t của chủ nhân Tề Hồng Ngọc ngoại ô để chôn cất t.ử tế.

nửa đường, đột nhiên đứa bé bắt đầu .

Đứa con của chủ nhân Tề Hồng Ngọc c.h.ế.t, nếu đưa nó về, đứa bé của nhà họ Tiền nhất định sẽ gửi cô nhi viện, cho dù chủ nhân bụng nuôi nấng hai đứa trẻ cùng nhưng cũng sẽ sự khác biệt giữa con ruột và con nuôi. Không ruột thịt thì tình yêu thương cũng hạn.

Hạ Liên Phương trốn đến thủ đô và ngất cửa nhà Lưu Xảo Chân, Lưu Xảo Chân đút cho chị một bát cháo, chữa lành vết thương cho chị , thậm chí còn nhận chị và giúp chị định cuộc sống.

Không chút do dự, Hạ Liên Phương bỏ đứa con của chủ nhân Tề Hồng Ngọc ở nơi hoang dã.

...

Sau khi Đoạn Quân thẩm vấn bảo mẫu Tề Hồng Ngọc của gia đình, đến đồn cảnh sát và hỏi tại bắt giữ cả hai bảo mẫu ?

"Đội trưởng, phu nhân gặp thì sẽ rời ."

Đoạn Quân cảm thấy phiền lòng, thời gian để chuyện với của .

“Chúng còn tám đứa trẻ đang chờ giải cứu, tám gia đình tan nát đang c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn, ai trong họ quan trọng hơn bảo mẫu , nếu sẽ từ chức ngay bây giờ và về nhà con ngoan cho bà , cứ như , !"

Viên cảnh sát hình sự run rẩy chạy ngoài, hỏi cấp ở bên đội trưởng Đoạn lâu nhất, khi khuyên nhủ, gọi cho Đoạn Hoài Cẩn và nhờ ông thuyết phục bà Văn rời .

Đoạn Quân bước phòng thẩm vấn với một tách và cuốn nhật ký tay, Hạ Liên Phương đang mất bình tĩnh lạnh vài tiếng.

Anh ở ghế thẩm vấn, nhấp một ngụm , Hạ Liên Phương đang với ánh mắt kinh ngạc, lạnh : "Trà mùi giống thật, tiếc quá cái chén chén chị pha độc d.ư.ợ.c cùng an thần thành dưỡng sinh bình thường cho ."

Hạ Liên Phương hốt hoảng Đoạn Quân lật giở cuốn nhật ký chị để trong sơn động, tim đập loạn xạ.

Vài ngày kể từ khi chị bắt, Đoạn Quân cho theo dõi Lão Tiền để tìm giấu trong hang động ?

Không thể nào, Lão Tiền rằng nếu ông nghi ngờ, ông sẽ c.h.ế.t để cắt đứt manh mối.

, chỉ cần chị gì, công an cũng sẽ tìm manh mối liên quan đến chị , nhưng nếu tìm thấy hang động, hai đứa trẻ nhốt trong hang động thấy chị .

Và nếu cuốn nhật ký là thật, một vài nét chữ cũng thể khẳng định đó là chị .

Đoạn Quân lật nhật ký mười phút, mà hỏi gì ?

Bây giờ Hạ Liên Phương đưa quyết định, Đoạn Quân hỏi về nội dung của cuốn nhật ký, và chị sự thật, chỉ cần chị giữ kín chuyện của em gái ruột của và đứa bé, chị thể để Đoạn Quân rằng Đoạn Sở Hạ là em gái ruột của .

Có như , Hạ Hạ mới thể tiếp tục Đoạn gia che chở, cả đời lo cơm ăn áo mặc.

...

Đoạn Quân xem qua cuốn nhật ký nhiều , Hạ Liên Phương ghi việc chị bắt em gái của từ Tề Hồng Ngọc đó đem .

Sau khi tìm thấy Tô Anh và Thịnh Thanh Hà, Đoạn Quân đến tu viện nơi dì đang tu hành, các nhà sư trong tu viện một cuốn album ảnh, trong đó ảnh tập thể đen trắng của một trường nữ sinh, hai mươi bốn học sinh nữ trong một lớp, và ở giữa với nụ tươi như hoa.

Sự mạnh mẽ và hoạt bát của Tô Anh giống dì khi còn trẻ.

Chỉ là khi Đoạn Quân thể nhớ chuyện, dì cũng như nữa, đó chán nản mà xuất gia và c.h.ế.t bốn mươi tuổi.

Tô Anh mắc bệnh tim di truyền và trông giống như , chồng của Lịch Thanh Đại thấy cô ở vùng ngoại ô và tiêu hết tiền tiết kiệm để chữa trị cho cô, đó, hai vợ chồng nhận nuôi đứa bé bệnh tim .

Đoạn Quân xác nhận xem Hạ Liên Phương bán bỏ rơi em gái .

Nếu nó bỏ rơi, nó đưa cô nhi viện ở vùng ngoại ô ?

Đoạn Quân : "Bây giờ hãy cho , ngoại trừ những đứa trẻ ghi trong nhật ký, còn những đứa ghi, chị bán chúng , một đứa cũng bỏ sót."

Hạ Liên Phương lắc đầu: "Không còn nữa, tất cả những đứa trẻ xử lý đều ghi trong nhật ký."

Ngoài đứa trẻ trong nhà của Lão Tề, còn em gái của Đoạn Quân, ngoại trừ hai đứa nhỏ , chị hồ sơ theo dõi chi tiết về những đứa trẻ khác, bao gồm cả bố cảnh gia đình của chúng. Với cuốn nhật ký , Đoạn Quân thể giữ đưa những đứa trẻ đó về.

Còn em gái của Đoạn Quân thì chị vứt bỏ, chừng c.h.ế.t. Còn về phần Hạ Hạ, chị gì.

Đoạn Quân tìm manh mối về em gái , hiện tại Hạ Liên Phương xác nhận.

Anh : " sắp xếp gãy tay Tề Hồng Ngọc để chị đến nhà việc. Chị cho nhiều t.h.u.ố.c thể gây suy nội tạng bồi bổ sức khỏe mà chị pha cho . uống nó, nhưng Tề Hồng Ngọc tham lam lén lút rót và uống mất một nửa, hiện đang điều trị trong bệnh viện."

"Chị chị hạ độc nên căm hận chị vì thế chị thú nhận tất cả. Hơn 20 năm , Tề Hồng Ngọc đưa cho chị mười tệ, nhờ chị chôn em gái , nhưng em gái c.h.ế.t. Ngôi mộ đó là ngôi mộ trống, hãy thành thật cho chị bán em gái ?"

Hạ Liên Phương nghĩ trong đầu, nếu chị với Đoạn Quân tình hình của em gái , lẽ sẽ thể đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Đoạn Quân. Nếu bận tìm kiếm em gái , sẽ còn tâm trạng để điều tra phận của Hạ Hạ nữa.

Chỉ cần nhà họ Đoạn rằng Hạ Hạ là con gái của Lão Tề và chị Liên, nhà họ Đoạn sẽ bỏ qua cho Hạ Hạ vì công mà họ nuôi dưỡng hơn 20 năm.

Chị quyết định khai tung tích của em gái Đoạn Quân, dù Đoạn Quân cũng thể tìm , cho nên cũng cần lo lắng.

Nơi chị bỏ đứa bé là ở một cô nhi viện vắng vẻ vùng hoang vu, và thể đứa bé đó c.h.ế.t.

Chị : "Hôm đó tình cờ ngang qua bệnh viện. Tề Hồng Ngọc đến ngôi mộ tập thể nên chị bỏ 10 nhân dân tệ để tìm giúp chôn cất đứa con của chủ . Chị thấy đang nhặt rác cảm thấy thiếu tiền nên chị chọn .”

" bế đứa bé nửa đường thì thấy nó còn thở nhưng yếu ớt. Lúc đó lòng còn chai cứng như bây giờ. Nên thể chôn đứa bé khi nó còn sống đó tìm một nơi để bỏ mặc nó."

"Chị bỏ nó ở ?"

"Bên ngoài cô nhi viện hoang vắng ở ngoại ô."

"Chị chắc ?"

" chắc mà, để đứa bé ở đó. Lúc đó là hoàng hôn tháng sáu. Dựa theo ngày dài ngắn thì chắc lúc sáu giờ."

Hạ Liên Phương chắc chắn : " một trí nhớ , sẽ bao giờ nhầm ."

Đoạn Quân : "Đã hơn hai mươi năm, chị còn thể nhớ rõ thời gian, trí nhớ của chị thật đấy."

Vào một buổi hoàng hôn bố nuôi của Tô Anh trong lúc hát thảo mộc về nhặt một đứa trẻ ở cô nhi viện vùng ngoại ô.

Hai vợ chồng đặt tên cho đứa trẻ là Tô Anh. Do Đoạn Sơ Hạ trình báo nên cấp lệnh điều tra kỹ lưỡng nếu thì sẽ cô con gái của Lịch Thanh Đại là nhận nuôi về.

Cuộc sống là vốn là .

Đoạn Quân mắt đỏ rực, một lời lên, vụ án giải quyết xong. Bây giờ xin nghỉ phép để tìm em gái.

...

Hạ Liên Phương nhiều chuyện: "Anh hỏi nữa ?"

Đoạn Quân dừng bước, đầu giễu cợt : "Hỏi cái gì? Hỏi về xuất của Đoạn Sở Hạ . Chị cố ý đem cô đặt ở cầu thang nơi bố qua để báo đáp Lưu Xảo Chân ? "

"Anh, ?"

Đoạn Quân : "Người , trời thấy, chỉ cần điều con , nhất định sẽ để manh mối. tìm kiếm tất cả bác sĩ, y tá túc trực ở bệnh viện ngày sinh và tất cả những và bạn bè ở quê hương của Lưu Xảo Chân. Khi các manh mối kết nối, sự thật sẽ phơi bày."

"Cái lúc mà chị vứt bỏ em gái thì chị còn lương tâm , chị đừng quên, khi chị chạy trốn, nhà chồng và nhà dì chị tất cả đều mất cái đêm đê vỡ do lũ lụt xảy , là chị đúng ? Lũ cuốn trôi cả chục , trong đó đứa con trai hai tuổi mới sinh của dì chị, chị tha một ai, từ ngày mất con, chị còn nhân tính nữa đúng ?”

" , bọn họ để lạc mất con trai của , tìm bọn họ trả thù gì sai ? Chị Chân cứu , coi như ruột thịt, báo đáp ân tình gì sai ?"

Lúc , Hạ Liên Phương tranh luận nữa, chị Đoạn gia sẽ gì Hạ Hạ?

"Đội trưởng Đoạn, khi bỏ rơi em gái của , Hạ Hạ chỉ mới sinh , sẽ trách Hạ Hạ vì tội ác của chứ, con bé vô tội mà."

"Vô tội ?"

Đoạn Quân c.ắ.n chảy m.á.u miệng, nuốt xuống mùi m.á.u tươi.

"Lòng chị thật độc ác, nếu lúc chị vứt bỏ em gái ở nơi như thành thị thôn xóm qua , sẽ nghĩ rằng chị còn một chút nhân tính."

" chị . Chị sợ em gái của còn sống sẽ uy h**p con gái của ân nhân chị, cho nên mới đem con bé bỏ ở ngoại ô hoang vắng, đây khác gì chôn sống em gái của , chẳng khác nào cắt đứt sinh mệnh của con bé cả."

"Chị, Tề Hồng Ngọc, Đoạn Sở Hạ, bao gồm cả và bố , ai vô tội trong vụ tráo đổi đứa bé 20 năm cả."

Muốn vô tội, chỉ em gái Tô Anh của mới vô tội và thể chịu bất cứ khổ sở nào.

Đoạn Quân : "Để cho chị một chuyện sẽ khiến chị phát điên lên. tìm thấy em gái . Còn về phần Đoạn Sở Hạ, sẽ với cô rằng cha ruột của cô tên là Tiền Hữu Sinh, và ruột của cô tên là Lưu Kiều Trinh. Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ trở đúng phận của .

Hạ Liên Phương mất khống chế, điên cuồng mắng Đoạn Quân: "Đoạn Quân, nhất định sẽ c.h.ế.t t.ử tế, khó trách vợ thể sinh con, cả đời cho đến lúc c.h.ế.t cũng sẽ con trai . Đoạn Quân, Hạ Hạ dù gì cũng là em gái của , nên tích đức chút .”

Đoạn Quân lạnh, một kẻ buôn đáng xử tự thuyết phục việc thiện, thật là mỉa mai.

...

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn sẽ đưa bốn đứa con của họ trở Đảo Nam.

Trước khi về, Hàn Cảnh Viễn đưa cô đến chợ đồ cổ mua hai tách , Tô Anh thích và mua chúng với giá mười tệ.

Trên bến xe buýt, Tô Anh lấy tách , đưa về phía mặt trời, chất liệu sứ , Hàn Cảnh Viễn cam đoan với cô rằng đó là hàng thật do Nhữ Diêu sản xuất hàng nghìn năm .

Hàn Cảnh Viễn : "Em cái đĩa, tại chọn tách ?"

“Nhìn mặt chúng .” Tô Anh : “Anh một cái em một cái, trở về em sẽ dùng cái pha cho .”

"Được."

Hàn Cảnh Viễn trong lòng tê dại, thanh âm khàn khàn.

Khi xe buýt bến, Tô Anh một phụ nữ đang bắt xe buýt đụng nên lùi vài bước, may mắn Hàn Cảnh Viễn đỡ lấy cô nên cô , nhưng tách tay cô rơi xuống đất vỡ tan.

Hai tách ngon mà đ.á.n.h vỡ chỉ còn một cái, Hàn Cảnh Viễn bàng hoàng.

Tô Anh là rộng lượng, mặc dù tiếc nhưng tất cả vỡ tan, mong ước nhỏ nhoi của cô là dùng đồ đôi bây giờ tan thành mây khói.

Người phụ nữ đụng cô chừng 30 tuổi, vẻ mặt lo lắng, liên tục xin : "Thật xin , sẽ bồi thường cho cô, bộ tách của cô bao nhiêu tiền, sẽ bồi thường cho cô ngay bây giờ."

" mua một đôi với giá mười nhân dân tệ, nhưng một chiếc vỡ , giờ nó còn là một đôi nữa."

"Được, sẽ bồi thường cô."

Bồi thường với thái độ tích cực như , Tô Anh cảm thấy chút hổ khi đổ cho cô .

Người đàn ông chân khập khiễng phụ nữ tới, đau lòng xem phụ nữ đồ sứ cắt tay : " là đừng đuổi theo xe buýt , đuổi kịp thì thôi. Cảnh sát rằng con nó đang ở trong bệnh viện và họ đang trông chừng nó 24/24, em sẽ đ.á.n.h mất nó nữa .”

Đôi mắt của phụ nữ đỏ hoe: " , chỉ lo lắng và ước gì thể bay đến bệnh viện."

Người phụ nữ lấy mười tệ từ trong túi vải mà đàn ông đưa: "Này , đây là tiền bồi thường của , đếm ."

Hàn Cảnh Viễn chỉ lấy năm tệ: "Cái hỏng, chúng lấy nhiều hơn."

Người phụ nữ cảm thấy hổ, nhưng đàn ông của cô đơn giản và trung thực hơn, và khi đợi xe buýt, liên tục xin .

Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn cũng bệnh viện nên hỏi: " rằng cảnh sát tìm thấy con của , đến bệnh viện nào ?"

Nhìn thấy đàn ông mặc quân phục bên cạnh Tô Anh, Giang Tú Cầm tự nhiên nảy sinh cảm giác tin tưởng, : "Chúng đến bệnh viện nhân dân thành phố để đón đứa con trai bắt cóc mấy năm của !"

Hàn Cảnh Viễn đang nhặt tất cả những mảnh sứ vỡ mặt đất cho thùng rác, thì dậy, hiện tại trong bệnh viện nhân dân thành phố chỉ tiểu Lộ Minh là yêu cầu tìm nhà thôi.

Anh : "Có chị sẽ đến đón tiểu Lộ Minh ?"

"Anh, ?"

Hàn Cảnh Viễn chỉ Tô Anh và : "Thật trùng hợp, tiểu Lộ Minh vợ cứu khỏi bọn buôn tàu."

Giang Tú Cầm mừng đến phát , va chạm ngờ gặp ân nhân, cô thiếu chút nữa quỳ xuống: "Là ân nhân, cảm ơn cô cứu con trai , giống như cứu cả nhà ."

Tô Anh đỡ lấy một tay cô , để cô quỳ xuống, xe buýt đến, Tô Anh : "Lên xe , đường chúng chuyện."

 

 

Loading...