Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Liên Phương về đến nhà thì hàng xóm xung quanh vây quan tâm hỏi công việc của cô thuận lợi . Có vẻ như Hạ Liên Phương lòng .
Tô Anh chạy xa, nhờ hỏi thăm tình hình của Hạ Liên Phương.
Mọi đều đồng tình với Hạ Liên Phương, như thế tất cả đều rõ về cô .
“Con của cô biến mất, mấy năm nay, năm nào cô cũng ngoài một hai để tìm nhưng đều tìm thấy. Nhiều khuyên từ bỏ nhưng cô còn con của vết bớt đặc biệt, nhất định thể tìm . Haizz, thật đáng thương.”
Đáng thương ?
Vì con của biến mất mà trộm con của khác, còn bắt cóc những đứa nhỏ vết bớt đặc thù. Chị đáng thương ư, đáng c.h.ế.t thì đúng hơn.
Hạ Liên Phương chính là kẻ buôn mà Tô Anh gặp xe lửa.
Khả năng ngụy trang của phụ nữ quá , chị thể đổi cả giọng , ngoại hình và cả màu tóc.
Trên xe lửa một phụ nữ và một bà cụ dẫn theo một đứa nhỏ từ Bắc Kinh đến. Chị nhiệt tình chào hỏi là Hoa Bà Tử, một bảo mẫu nghèo, đáng thương.
Thân phận của Hạ Liên Phương lẽ là phận thật của chị khi ở Bắc Kinh, là cô gái một năm sẽ ngoài một đến hai để tìm con.
dù cải trang thế nào thì màu khí tràng chị cũng đổi.
Tô Anh thông qua màu khí tràng mà dung mạo và phận của chị . Thảo nào công an tìm manh mối nào.
một việc Tô Anh vẫn nghĩ . Đáng lẽ kẻ phạm tội sợ công an mới đúng, nếu thấy sẽ đường vòng, nhưng tại chị bảo mẫu trong nhà đội trưởng Đoạn?
Tuy đội trưởng Đoạn ở cùng bố nhưng một tuần vẫn về nhà mấy .
Ánh mắt của cảnh sát nhạy, chị sợ Đoạn Quân sơ hở ?
Kẻ buôn tự tin.
Mỗi năm Hạ Liên Phương ngoài một hai , là tìm con nhưng thực chất là bắt cóc trẻ con.
Chị vốn là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, chỉ thể sống thêm vài chục năm nữa. Nếu bắt, chị chắc chắn sẽ còn tiếp tục ngoài việc .
Cô phát hiện manh mối nên tìm cơ hội cho đội trưởng Đoạn để bắt giữ Hạ Liên Phương.
……
Quay bệnh viện, Tô Anh thấy Đoạn Quân và của Thịnh Thanh Hà là Tạ Phỉ Thúy đều ở trong phòng bệnh của ông nội.
Tô Anh nghĩ bọn họ đến thăm lão Hàn nên cũng gật đầu chào hỏi.
sắc mặt họ vô cùng nghiêm tú. Hơn nữa bốn đứa trẻ ở đây mà Tùy Nghĩa dẫn ngoài.
Tạ Phỉ Thúy Tô Anh như thấy cứu tinh, lập tức quỳ xuống mặt Tô Anh.
Tô Anh hoảng sợ, vội vàng đỡ cô dậy: “Chị dâu, chuyện gì thì từ từ .”
Tạ Phỉ Thúy đỡ dậy thì lóc : “Tiểu Tô, Thanh Hà bọn buôn bắt cóc, chính là phụ nữ xe lửa hôm . Chúng thể gì , cầu xin cô so đo chuyện , hãy nghĩ tất cả chuyện với đội trưởng Đoạn giúp tìm thằng bé trở về.”
Tạ Phỉ Thúy đầu đuôi khiến Tô Anh hiểu.
Đoạn Quân bổ sung : “Người phụ nữ nhảy từ cửa sổ chạy trốn, đêm qua còn đặt một lá thư khiêu khích giá giày bên ngoài nhà của đồng chí Tạ. Sáng hôm nay bà nội dẫn bé mua đồ ăn sáng, chỉ để ý một lát mà Thịnh Thanh Hà bắt cóc, còn khiêu khích ba ngày sẽ bán nó trong núi sâu.”
Từ khi kẻ bắt cóc chạy trốn từ cửa sổ, công an tập trung giải cứu Tiểu Lô Minh, đề phòng lẻn bệnh viện trộm một nữa.
Vì để mau ch.óng bắt , phía cảnh sát còn cố ý thả lỏng để Hoa Bà T.ử lợi dụng sơ hở.
Ai ngờ Hoa Bà T.ử bắt cóc con của Tạ Phỉ Thúy.
Đoạn Quân chuẩn sẵn tâm lý, cho dù Tô Anh khó thế nào cũng đều chấp nhận, chỉ cần cô hạ hỏa cung cấp manh mối thì như cũng đáng giá.
Bây giờ vụ án vô cùng phức tạp. Họ thể tìm động cơ gây án của Hoa Bà Tử.
Tất cả đều chờ Tô Anh chuyện.
Tô Anh thật sự , phụ nữ tên Hoa Bà T.ử chính là bảo mẫu trong nhà đội trưởng đội điều tra hình sự.
cô thể thẳng như , nếu cô sẽ thể xóa bỏ nghi ngờ là đặc vụ.
……
Đoạn Quân hỏi manh mối, cô sẽ manh mối.
Tô Anh : “ thể đoán lý do bọn buôn theo dõi và bắt cóc bé Thịnh Thanh Hà.”
Biết động cơ của bọn buôn cũng thể giúp đỡ họ phá án.
Đoạn Quân vội vàng hỏi: “Đồng chí Tô, cô suy đoán của .”
Tô Anh : “ chỉ đoán thôi, còn cụ thể thì công an các phân tích.”
“Mời .”
“Lúc ở xe lửa, Hoa Bà T.ử giỏi chuyện, thể hiện là một hiền lành hòa đồng. Người để Trình Quế Chi nghỉ ngơi ở giường của , còn gọt táo cho ăn nên Trình Quế Chi tin tưởng, kể hết chuyện từ con trai, con dâu, quê quán đều hết.”
Trình Quế Chi bên cạnh ngắt lời Tô Anh: “Cảnh sát hỏi cô manh mối, cô chuyện của gì. Hay cô con dâu đổ hết trách nhiệm lên đầu vì mất đứa nhỏ?”
Tô Anh tức giận: “Sao cho một liên quan xen chứ? Có để cho ?”
“Nói, chứ, Tiểu Tô, cô tiếp .”
Tạ Phỉ Thúy mất con trai nên lo lắng c.h.ế.t, tâm trạng giận chồng.
“Mẹ, con đưa tới là nhớ manh mối gì đó. Mẹ giúp gì cũng đừng loạn.”
Đoạn Quân hiệu cho đồng nghiệp đưa Trình Quế Chi ngoài để bà ngắt lời nữa.
Tô Anh tiếp: “Lúc Hoa Bà T.ử bắt cóc thì với Trình Quế Chi là bà xứng một con trai như . Trước khi nhảy từ cửa sổ, chị còn đồng chí Thịnh Kiến Nghiệp hận đến c.h.ế.t.”
“Bây giờ nghĩ , thấy Hoa Bà T.ử lúc lên kế hoạch bắt cóc Thịnh Thanh Hà. Còn tâm trạng của chị thế nào, khi nào phá án, đội trưởng Đoạn tự thẩm vấn .”
Tạ Phỉ Thúy kìm nước mắt, chợt hiểu : “Ta chị nghĩ gì. Hoa Bà T.ử chắc chắn bất hạnh. Mẹ chồng thổi phồng con trai hiếu thuận khiến chị ghen ghét nên trả thù.”
Tạ Phỉ Thúy mắng Trình Quế Chi đang ở bên ngoài: “Con nhắc bao nhiêu , khiêm tốn, chuyện với lạ. Con đưa tiền để mua ghế giường , tại mua, trả con trai cho con.”
……
Hành lang vô cùng hỗn loạn nhưng Đoạn Quân thể .
Anh những manh mối giá trị, ít nhất cũng động cơ của bọn buôn , chính là trả thù và khiêu khích.
Anh còn định tìm thêm vài manh mối nên hỏi: “Đồng chí Tô Anh, cô nghĩ kỹ xem còn tin tức gì quan trọng ?”
Tô Anh : “Cho chút thời gian. Hay tối nay đến nhà đội trưởng Đoạn chuyện.”
Đoạn Quân nghĩ, cô gái đến nhà là xả giận ? Vì Đoạn Sở Hạ chạy đến đảo Nam khiêu khích nên cô đến nhà họ Đoạn trút giận?
Chắc chắn là .
bây giờ gấp, chậm trễ một phút sẽ khiến đứa trẻ gặp nguy hiểm, Hoa Bà T.ử giao đứa trẻ cho đồng bọn, đó đưa đến chỗ khác?
Anh thành khẩn : “Đồng chí Tô, thể hiểu tâm trạng của cô bây giờ. Vô cùng xin . chúng thể chuyện về bọn buôn , những chuyện khác cô thế nào thì như .”
Tô Anh cũng nghĩ , nhưng đến nhà Đoạn Quân, cô tìm cơ hội bảo mẫu nhà vấn đề.
Cô nhất định đến nhà .
Đoạn Quân Tô Anh phân biệt cao thấp thì sang cầu xin ông nội Hàn giúp đỡ: “Ông nội Hàn, ông xem?”
Hàn Hoài Sơn trong lòng cũng sốt ruột chuyện của đứa trẻ , nhưng ông tin cháu dâu của sai.
Ông lão nghĩ cháu dâu cũng còn manh mối gì giá trị mà chỉ đơn giản đến nhà họ Đoạn xả giận.
Vậy thì để cô trút giận thôi, nếu cô nhịn lâu sẽ .
Hàn Hoài Sơn : “Cậu xem, cũng thể gì. Trước đây nhà họ Đoạn các bất nhân bất nghĩa, giờ phá án mà đáp ứng yêu cầu nhỏ của cháu dâu ?”
Đoạn Quân c.ắ.n răng: “Được, tối nay, mấy giờ?”
“Sáu giờ .” Tô Anh : “Dặn bảo mẫu nhà nấu nhiều món ngon, trưa nay ăn nên đói xỉu .”
……
Sáu giờ tối Tô Anh đến nhà của Đoạn Quân. Đây là một tứ hợp viện nhỏ, độc lập. Điều kiện của nhà họ Đoạn vô cùng , thảo nào hàng năm đều thuê bảo mẫu.
Người nhà họ Đoạn, mỗi đều tâm tư riêng. Đoạn Hoài Cẩn con gái ruột còn sống c.h.ế.t, hận thể đưa bảo mẫu đến Cục Công An, nhưng con trai còn bận điều tra vụ án, ông chỉ thể giả vờ như chuyện gì xảy .
Văn Tâm Trúc thì chỉ Tô Anh nguôi giận nên bà hạ quyết tâm, cho dù Tô Anh nhục nhã như thế nào, bà đều chịu đựng, nhất định sẽ chịu đựng.
Bữa tối hôm nay do bảo mẫu Hạ Liên Phương , tám món và một món canh gồm cả gà, thịt, cá, trứng, bốn món thịt bốn món rau, vô cùng thịnh soạn, chẳng khắc gì tết.
Hôm nay Đoạn Quân dẫn vợ tới, thậm trí còn dặn dò cha , cho dù thế nào cũng chọc tức đồng chí Tô Anh.
Anh còn , đây là sự tôn trọng mà nhà họ Đoạn nợ cô, họ nên trả .
“Đồng chí Tô, ăn cơm .”
Bảo mẫu Tề Hồng Ngọc khen tài nấu ăn của Hạ Liên Phương trù nghệ: “Tay nghề của Liên Phương , cô thử xem, nếu ngon thì sẽ bảo chị nấu cho cô dưỡng thương một tháng.”
Tô Anh cũng khách khí, cô xuống lượt nếm từng món, tỏ vẻ thích bảo mẫu của nhà họ Đoạn.
“Chị ướp thịt gà nên ngon. Màng đen trong bụng cá cũng gỡ hết, quá tanh. Còn canh , nhà họ Đoạn nghèo đến mức tiền mua muối , tại nhạt như ? Tay nghề của chị thậm chí còn bằng Hàn Kinh Thần, chị dám đến nhà họ Đoàn bảo mẫu?”
Quả nhiên Tô Anh khó dễ, nhà họ Đoạn sớm chuẩn tâm lí, nhưng ai với chị .
Tề Hồng Ngọc là lâu năm của nhà họ Đoạn, chị cũng chính là Đoạn Hoài Cẩn và Văn Tâm Trúc, đối xử với cô vô cùng khách khí. Chị thầm một câu: “Khẩu vị của chị Văn nhạt nên bảo Liên Phương đừng quá mặn. Liên Phương, chị xuống bếp cho thêm chút muối .”
Hạ Liên Phương cũng tức giận, còn thành thật xin : “Không khẩu vị của khách quý, là của . Cô đừng nóng giận, ngay.”
Thái độ ở đây là lúc xe lửa vô cùng giống .
Tô Anh đẩy tay cô: “Không cần, ai lưng chị còn bỏ thêm cái gì nữa. Lát nữa chị dọn lên, cũng dám uống.”
……
Văn Tâm Trúc chịu nổi nữa, cảm thấy bảo mẫu mới đang chịu trận gia đình bọn họ. Mặc dù dặn lòng nhẫn nại nhưng bây giờ thật sự nhịn .
Bà nhịn lên tiếng bảo mẫu chuyện: “Đồng chí Tiểu Tô, cô giận nhà chúng mà trút giận lên bảo mẫu gì, quá thất lễ. Cô dựa trút giận lên của nhà ? Cô hiểu lễ nghĩa là gì ?”
Tô Anh bà , trong lòng cảm giác gì.
Trước khi đến đây, cô tưởng tượng rằng nếu như Đoạn Quân nhà họ Đoạn nhặt thì , để hai em thể thế ly kỳ chút, nhất định cô sẽ tìm hiểu.
Đáng tiếc, màu sắc của khí tràng chứng minh rằng trong phòng chính là bố của nguyên .
Tô Anh cũng khách khí: "Nếu bà tôn trọng là gì, tại dạy cho Đoàn Sở Hạ, bà nuôi nấng , khi ly hôn còn tìm vợ hiện tại của chồng cũ, bà thật sự nghĩ đấy là hành vi thô lỗ và đê hèn ?”
Văn Tâm Trúc trong lòng vô cùng áy náy, cúi đầu cầu xin: " là chuyện là do chúng dạy dỗ con gái , mong cô thể bớt giận mà tha thứ cho sự thiếu hiểu của con bé."
Tô Anh : "Tại tha thứ chứ, cũng của cô ."
Văn Tâm Trúc giọng run rẩy hỏi: "Vậy cô cái gì thì mới bằng lòng cho qua chuyện ?"
Tô Anh : "Hàn Cảnh Viễn những điều đấy còn gì. Một là cô tù, hoặc là bà với và bạn bè của rằng Đoạn Sở Hạ điên."
Văn Tâm Trúc giận đến run , bà bệnh tim nặng, vì chịu kích động nên tái phát. Đoạn Hoài Cẩn lập tức tìm t.h.u.ố.c trợ tim khẩn cấp và đưa cho vợ.
Đoạn Quân sẽ chuyện, là kiềm chế.
Anh : “Mẹ, hôm nay con mời đồng chí Tô đến để cầu xin mà chúng con định thảo luận về vụ án. Hay về phòng nghỉ ngơi .”
Anh nhờ bố Đoạn giúp đỡ Văn Tâm Trúc về phòng, đó sang bảo hai bảo mẫu về .”
Hạ Phương Liên vội : “ sẽ dọn bàn ăn bếp về. Mai đúng giờ nhé?”
Trong lòng Đoạn Quân lóe lên một tia nghi hoặc, hình như bảo mẫu vấn đề gì đó.
Anh : "Cứ để đó, sẽ thu dọn . Còn về việc , sẽ thông báo cho chị khi bố quyết định ngày mai. Giờ chị thể về ."
Hạ Liên Phương rời , Đoạn Quân lập tức mời Tô Anh phòng việc, hỏi: "Đồng chí Tô, nếu như chỉ là trút giận, thì cũng trút giận , cô thật sự manh mối gì ở chỗ ? Nếu , cô thật sự thể lãng phí thời gian của , bé còn đang ở trong tay bọn bắt cóc.”
Tô Anh cho một chút manh mối, cô : “Đội trưởng Đoạn, bảo mẫu nhà vấn đề, cố ý khó dễ chị ?”
....
Quả nhiên trực giác của Đoạn Quân cảm nhận bảo mẫu gì đó .
Thành thật mà , thức ăn bàn đó còn ngon hơn so với Tề Hồng Ngọc, bảo mẫu cũ của gia đình. Lúc đầu, nghĩ rằng Tô Anh đang cố tình khó nhà họ Đoạn bằng cách gây khó dễ cho bảo mẫu.
Ai cũng tính nóng nảy, bảo mẫu cũng là con trong khi cô gì sai sót, nếu vẫn cố tình bắt mà kén cá chọn canh, mà đổi cái tính khí nóng nảy, nếu là khác chắc chắn sẽ lập tức nghỉ việc.
Hạ Liên Phương tỏ bất mãn, mà còn hỏi liệu ngày mai thể tiếp tục đến việc .
Đoạn Quân bảo mẫu chỗ nào đó bình thường.
“Chị tính tình quá , đến mức bình thường.”
Tô Anh gật đầu: “ , kẻ buôn Hoa Bà T.ử cũng , chị với lạ xe lửa đến nỗi chị chỉ nhường giường mà còn gọt táo cho họ mà cần tiền. Lúc đó để tâm và ghi nhớ đặc điểm khuôn mặt và vóc dáng của chị ."
“Khi Hoa Bà T.ử nhảy từ cửa sổ, phát hiện thủ của chị linh hoạt, vẻ bề ngoài gì của mấy bà 50-60 tuổi cả, liền hoài nghi chị sử dụng dịch dung.”
Đoạn Quân nhạy bén, thể nguyên nhân tại buổi trưa Tô Anh tin tức quan trọng .
Và lẽ cô đến nhà họ Đoạn để khó dễ mà để cho manh mối.
Manh mối thể liên quan đến bảo mẫu.
Đoạn Quân thần sắc nghiêm túc: "Vậy chuyện với bảo mẫu nhà liên quan gì?"
Tô Anh : "Trưa nay khi đang ăn ở nhà hàng quốc doanh, tình cờ gặp Tề Hồng Ngọc đang tìm Hạ Liên Phương để ca. thấy dáng của Hạ Liên Phương giống Hoa Bà T.ử nên chú ý."
"Bà Hoa lưng cong, Hạ Liên Phương mới ngoài bốn mươi, lưng thẳng, nhưng cho dù chị giả vờ như thế nào thì vẫn một nét giống . phát hiện Hạ Liên Phương giống với bà Hoa phụ nữ xe lửa."
"Cô chắc ? " Đoạn Quân vội vàng hỏi.
Tô Anh thể thấy màu khí tràng của , vì cô đương nhiên thể chắc chắn rằng Hạ Liên Phương chính là Hoa Bà Tử.
Cô khơi dậy quá nhiều nghi ngờ, chỉ thể : “ chỉ là nghi ngờ nên trong lúc ăn tối cố ý gây khó dễ cho bảo mẫu, còn cụ thể vẫn là nhờ đội trưởng Đoạn điều tra ."
Đoạn Quân cảm kích Tô Anh cung cấp manh mối quan trọng, ít nhất hiện tại tiến triển.
Nếu Hạ Liên Phương thực sự là Hoa Bà Tử, mà chị đến nhà đội trưởng cảnh sát hình sự để bảo mẫu, đây thực sự là một sự khiêu khích đấy!
...
Hôm nay Tô Anh theo Hạ Liên Phương đến sân nơi chị sống để hỏi về chị , vẻ chị nổi tiếng ở đó.
Tô Anh : "Chị đến nhà với tư cách là bảo mẫu, hơn là nên kích động, tiếp tục để bố quyết định để bứt dây động rừng. Nếu chị ngửi thấy mùi nguy hiểm thì sẽ chạy trốn, nếu thế thì sẽ khó khăn để tìm kiếm chị đấy."
"Còn nữa, chủ nhân của căn phòng nhỏ mà chị thuê, cũng chính là chủ nhân cho của Thịnh Thanh Hà thuê căn phòng đó. Anh nên điều tra chút."
Đoạn Quân vốn định điều tra tất cả những và bạn bè xung quanh Hạ Liên Phương, nhưng Tô Anh, một cô gái bình thường cũng cái sâu sắc như , điều khiến ngạc nhiên.
"Tiểu Tô, cô thực sự thông minh ha."
Tô Anh Đoạn Quân đang nghĩ gì, bắt đầu nghi ngờ phận của cô.
Ông nội Hàn Cảnh Viễn lên tiếng , nếu ai nghi ngờ phận của cô, ông tuyệt đối sẽ bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-27.html.]
Ngay cả Đoạn Quân những khác chút nghi ngờ về điều gì thì họ cũng dám tùy tiện phỏng đoán.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng, đó là sự bảo vệ lớn nhất của cô.
Cô nhắc nhở: “Đội trưởng Đoạn, tới đây là để cung cấp manh mối cho , thể nghi ngờ là đặc vụ huấn luyện chỉ vì óc quan sát và giỏi suy đoán dựa manh mối."
Đoạn Quân nhanh ch.óng dập tắt nghi ngờ mới nổi lên.
Nắm manh mối đột phá, vội vàng trở về Cục thành phố sắp xếp công việc tiếp theo và : "Đã muộn như , đưa cô trở về."
Tô Anh cũng khách khí: "Vậy phiền đội trưởng Đoạn ."
Lúc bọn họ ngoài, Đoạn Hoài Cẩn tiễn bọn họ, cũng đề cập tới chuyện cầu xin cho Đoạn Sở Hạ.
Cửa phòng ngủ chính hé mở, Tô Anh thấy tiếng của Văn Tâm Trúc trong phòng.
Cô thèm để ý, cũng buồn, đó vốn dĩ bố và trai của cô, nó vốn thuộc về nguyên .
Muốn buồn cũng là lúc sự thật bại lộ, nếu thế cũng chỉ nhà họ Đoạn buồn.
...
Đoạn Quân lái xe cảnh sát chở Tô Anh về, khi tiễn Tô Anh về, còn cục để họp về vụ án.
Đoạn Quân cảm thấy Tô Anh càng thêm quen thuộc, nhịn hỏi: “Đồng chí Tô Anh, kỳ thật chúng điều tra phận của cô, phát hiện cô Tô gia nhận nuôi, cho nên nếu cô tìm bố đẻ của cô, thể giúp.”
Tô Anh buồn , dựa năng lực siêu nhiên của cô, chẳng cô tìm thấy Đoạn Quân ngay đầu tiên ?
Không vì , dù định nhận nhưng cô vẫn trút giận cho nguyên .
Cô : “Vậy nếu tìm thì , nếu trong gia đình bố đẻ của thế , chẳng càng buồn hơn , đội trưởng Đoạn thấy đúng ?”
Cổ họng của Đoạn Quân cảm thấy nghẹn khi nghĩ đến em gái của .
Lẽ hiện tại nên tìm em gái, nhưng chuyện của mấy kẻ buôn khẩn cấp hơn.
Anh liếc Tô Anh, chỉ thấy cô một biểu cảm kiêu ngạo, bày bộ dạng “Đồ ngốc, thực sự chuyện với ”, điều giống với một mà nhớ khi còn nhỏ.
Đoạn Quân vì Tô Anh quen quen, từ ngoại hình đến tính cách đều giống với cô qua đời từ lâu.
Đoạn Quân đột nhiên hỏi: "Tiểu Tô, cô bệnh tim nên luôn mang theo t.h.u.ố.c trợ tim khẩn cấp ?"
Tô Anh Đoạn Quân, bình tĩnh : “Hiện tại tâm lý vững, bất luận sẽ vì cái gì mà tức giận đến sinh bệnh, cũng cần t.h.u.ố.c trợ tim khẩn cấp."
...
Khi Tô Anh về đến nhà, mấy đứa trẻ đang vây quanh ở phòng khách chuyện điện thoại, và chính Hàn Kinh Thần đang cầm máy.
"Những kẻ buôn mà chúng con gặp xe lửa thật hung hãn. Chúng bắt cóc Thanh Hà từ nhà chú Thịnh sáng nay, dì mời đến nhà chú Đoạn để thảo luận vụ án."
"Vậy chú chuyện với dì, dì về đến nhà ..."
Hàn Kinh Thần gọi Tô Anh , hô to: "Dì, chờ một chút, chú đang tìm dì."
Tô Anh định lên lầu tắm rửa ngủ một giấc, hỏi: "Con hỏi xem chú chuyện gì ?"
Hàn Kinh Thần truyền lời: “Chú, dì hỏi chú chuyện gì quan trọng , dì hình như khá mệt mỏi, thấy điện thoại là , chỉ về phòng thôi."
Tô Anh lườm , đứa trẻ thể sự thật chứ.
Hàn Kinh Thần xong môt câu, lớn tiếng : "Dì, chú gì nghiêm trọng, chỉ nhớ dì, hỏi dì nhớ chú ?"
Tô Anh tới, giật lấy điện thoại và bịt miệng Hàn Kinh Thần : "Đừng nhiều chuyện, trở về phòng , dì chuyện với chú của con."
Hàn Kinh Thần: "Xí, ai chứ?"
Hàn Hâm Tinh ở bên cạnh : "Mẹ, con ."
Tô Anh mỉm : "Bố của con chuyện, con và Xán Xán trở về phòng ."
Trong điện thoại, cô kể sơ qua chuyện xảy hôm nay với Hàn Cảnh Viễn, sở dĩ cô đến nhà Đoạn Quân là vì nghi ngờ bảo mẫu Hạ Liên Phương việc cho nhà là Hoa Bà T.ử nên cô đến xác nhận chút.
"Đội trưởng Đoạn bây giờ sắp xếp phá án, em nghĩ con trai của Thịnh chắc sẽ sớm tìm ."
Hoa Bà T.ử xóa lớp ngụy trang và khôi phục phận Hạ Liên Phương, chị cho rằng ai thể , nhưng cô chỉ cần là , vụ án nhất định sẽ giải quyết .
Với manh mối do Tô Anh cung cấp, ngay cả những kẻ tình nghi cũng xác định. Nếu họ còn giải quyết thì đội trưởng Đoạn nên nghỉ việc sớm.
Hàn Cảnh Viễn : "Tô Anh, mặt Thịnh cảm ơn em."
Tô Anh : "Tại khách sáo với em ? Nếu còn gì khác thì cúp máy ."
Hàn Cảnh Viễn lập tức hối hận, thể lãng phí thời gian chuyện quý giá như để nhảm.
Anh vội vàng sửa lời : "Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ nghỉ, cần mua vé . Em xem thời gian , sẽ nhờ bạn bè ở Bắc Kinh mua vé gửi cho em ."
Tô Anh suy nghĩ một chút, cô sẽ đến gặp Tô Tân Ý một lúc, khi về, cô dự định sử dụng sức mạnh dị năng để chữa lành cơ thể hôn mê của nguyên và giúp cô tỉnh .
Tô Anh cũng sợ chuyện Hạ Liên Phương sẽ xảy biến cố, nếu ngay cả Đoạn Quân cũng tìm Thịnh Thanh Hà, cô sẽ dùng dị năng để tìm bé.
sử dụng sức mạnh để tìm kiếm đứa trẻ thì sẽ đủ để đ.á.n.h thức nguyên , và cô sợ rằng nguyên sẽ thể sống sót trong cơ thể của Tô Tân Ý.
Cô phiền muộn: "Chờ một chút, em đợi đến khi tìm con trai của Thịnh mới về."
Hàn Cảnh Viễn rõ năng lực của Đoạn Quân, và ước tính rằng vụ án thể giải quyết trong vòng một hoặc hai ngày.
Dừng một chút, Hàn Cảnh Viễn : "Hôm nay, của Đoạn Quân gọi điện cho , rằng bà sẵn sàng thừa nhận Đoạn Sở Hạ bệnh tâm thần và đưa cô ngoài."
Hàn Cảnh Viễn đưa câu trả lời, nếu Tô Anh cho rằng hình phạt quá nhẹ thì Đoạn Sở Hạ sẽ tống tù.
Tô Anh lo lắng: "Nếu cô điều ác và lấy bệnh tâm thần cái cớ để trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật thì ?"
Hàn Cảnh Viễn vài tiếng: "Bệnh viện cấp giấy chứng nhận, nếu cô dám phạm pháp, pháp luật sẽ trừng phạt cô , sẽ chỉ cho rằng cô thoát án bằng cái cớ bệnh tâm thần, gì cũng trừng phạt.”
Tô Anh chợt nhận .
Ngay từ đầu, Hàn Cảnh Viễn yêu cầu nhà họ Đoạn giải thích với và bạn bè rằng Đoạn Sở Hạ bệnh tâm thần, nhưng bệnh viện cấp giấy chứng nhận nên mặc cho rằng cô bệnh tâm thần. Vì Đoạn Sở Hạ sẽ dám lấy bệnh tâm thần cái cớ để điều ác.
Đoạn Sở Hạ chán ghét cô thì Hàn Cảnh Viễn sẽ chán ghét nhà họ Đoạn.
Nhà họ Đoạn ngay từ đầu mục đích của Hàn Cảnh Viễn nên chần chừ chịu đồng ý, hy vọng đợi bình tĩnh .
Hàn Cảnh Viễn cố chấp, nếu chịu thừa nhận sẽ tù, khiến nhà họ Đoạn còn cách nào khác.
Người đàn ông thực sự tàn ác.
Hàn Cảnh Viễn chút e ngại, sợ Tô Anh nghĩ quá vô tâm, hỏi: "Tô Anh, em cảm thấy đối với vợ cũ quá vô tâm ?"
Tô Anh: "Rất , nếu là Cố Thành Phong thì cũng giống như Đoạn Sở Hạ, em sẽ đưa lựa chọn giống như , vì cần lo lắng về điều đó ."
Mặc dù Cố Thành Phong sẽ những điều đó, nhưng Hàn Cảnh Viễn thể nhếch môi và mỉm khi Tô Anh điều .
...
Tô Anh đợi hai ngày, nhưng Đoạn Quân vẫn tìm thấy Thịnh Thanh Hà, ngược tìm Tô Anh một nữa.
Đoạn Quân rằng họ cử theo dõi Hạ Liên Phương 24/24 và phát hiện rằng chị theo dõi Tô Anh hai .
"Hạ Liên Phương bề ngoài vẻ hào phóng và bụng, nhưng trong lòng chị mối hận. Chị thể đang tìm cơ hội để trả thù cô. Theo manh mối mà chúng , chị hẳn đang tìm cơ hội để bắt cóc và bán con của cô."
Kẻ tình nghi nhốt, nhưng vụ án vẫn bước đột phá, Hạ Liên Phương còn theo dõi Tô Anh và hai ngày nay đến nơi đứa trẻ nhốt.
Đứa trẻ cũng cần ăn uống, đội trưởng Đoạn và những khác phân tích rằng đằng Hạ Liên Phương chắc chắn một băng đảng, và đứa trẻ đang nhốt trong băng đảng của chị .
Tô Anh hỏi thẳng: "Vậy, đội trưởng Đoạn hợp tác ?"
Đoạn Quân đến thảo luận với Tô Anh, hy vọng thuyết phục cô hợp tác mồi nhử.
thể .
Trong trường hợp họ phân tích sai, và Hạ Liên Phương ý định bắt cóc Tô Anh như sẽ trực tiếp tổn thương cô , sẽ ai thể chịu trách nhiệm.
...
Lần , Thịnh Kiến Nghiệp cũng mặt ở đây, ngờ rằng vụ án đầu tiên khi thăng chức là điều tra vụ bắt cóc con trai .
Nghĩ đến việc đường đưa Tô Anh và bốn đứa con của cô đến nhà ga, Tô Anh trả tiền vé và cố gắng mắc nợ càng ít càng .
Anh cứu con trai cô một xe lửa, và thậm chí đó là ân huệ lớn nên nhất định báo đáp.
Bây giờ cầu xin cô dùng tính mạng của mồi nhử, nhưng thể : "Đồng chí tiểu Tô, , ..."
Anh thể mở miệng cầu xin một phụ nữ yếu ớt bốn đứa con, nếu Tô Anh xảy chuyện, bốn đứa trẻ sẽ , Hàn Cảnh Viễn sẽ ?
Tô Anh đoán mục đích Đoạn Quân và Thịnh Kiến Nghiệp đến tìm cô.
Ban đầu, siêu năng lực của cô đủ để tìm tung tích của bé Thịnh Thanh Hà trong thành phố, nhưng hai nguy cơ chắc chắn xảy .
Trong trường hợp Thịnh Thanh Hà đưa ngoài thành phố hoặc đến vùng nông thôn, cô thể tìm thấy bé ngoài phạm vi nhất định.
Nguy cơ tiềm ẩn thứ hai là Hạ Liên Phương một băng đảng, nếu họ tìm chúng, bốn đứa trẻ trong gia đình sẽ đe dọa và họ sẽ lo lắng về điều đó đến hết đời.
Sự khủng hoảng khi luôn lo lắng về sự trả thù của kẻ là quá khủng khiếp.
Huống chi, Tô Tân Ý cũng thể chờ đợi nữa, mấy ngày cô nhất định vận dụng di năng để định bản , nếu tinh lực trong nguyên sẽ hao tổn, cơ hội lựa chọn bất kì thể nào để thức tỉnh nữa.
Lý do tại cô trì hoãn hai ngày là để đợi Hạ Liên Phương bắt, loại bỏ mối nguy hiểm tiềm ẩn , đó đến bệnh viện để điều trị cho Tô Tân Ý.
Bây giờ cần đợi nữa, giải quyết Hạ Liên Phương .
Cô sức mạnh dị năng, vì cô gặp vấn đề gì khi tự bảo vệ .
Tô Anh : " Ý của Đội trưởng Đoạn và Thịnh là hợp tác để xem liệu thể bắt băng nhóm và hang ổ của chị ?"
Đoạn Quân nghiến răng: "Chính là như ."
Tô Anh gật đầu: "Được, nếu Hạ Liên Phương thực sự bắt theo kế hoạch , sẽ hợp tác."
"Cô, cô đồng ý ?"
Đoạn Quân và Thịnh Kiến Nghiệp càng cảm thấy , họ đưa vợ của đến vì sợ của đứa trẻ sẽ quỳ xuống cầu xin Tô Anh vì đạo đức hãy để bản bắt cóc.
Tô Anh đồng ý, điều khiến hai đàn ông càng cảm thấy khó chịu.
...
Tô Anh cô khả năng tự bảo vệ nên cô mới đồng ý, nhưng thế giới dị năng giống cô hẳn cũng chỉ cô.
Tô Anh mặt nguyên hỏi: "Đội trưởng Đoạn, hỏi một câu."
"Cô cứ hỏi, chỉ cần là điều thể cho cô."
“Nếu hôm nay cần mồi nhử chính em gái của đội trưởng Đoạn, liệu đội trưởng Đoạn đưa yêu cầu nguy hiểm như với em gái ?”
Câu hỏi của Tô Anh giống như một cái gai nhọn, khiến tim Đoạn Quân rỉ m.á.u.
Nếu là em gái ruột của , nếu đội trưởng điều tra tội phạm, em gái tiếp cận và đưa yêu cầu nguy hiểm như , sẽ liều mạng phản kháng.
Thịnh Kiến Nghiệp hối hận: "Tiểu Tô, chúng nên yêu cầu quá đáng như , còn biện pháp khác, đừng tự đặt bản nguy hiểm."
Tô Anh: "Anh Thịnh, đừng cảm thấy tội , sẽ như những gì hứa."
...
Theo yêu cầu của Đoạn Quân và Thịnh Kiến Nghiệp, Tô Anh đến chợ để mua đủ nhu yếu phẩm hàng ngày trong một tháng.
Gà, vịt, cá đều g.i.ế.c thịt ném gian, đồ vật trong gian sẽ ở trạng thái tĩnh, cả đời hỏng.
Cô cũng đến nhà hàng quốc doanh và đóng gói đủ thức ăn chín cho ba ngày.
Người phục vụ tại nhà hàng nhận Tô Anh, và tức giận đến mức bẻ bàn tính khi thanh toán.
" cô, cô trả ba đồng tiền ăn, ăn thì ăn, lãng phí ?"
Tô Anh liên tục xin , và khi cô ngoài, cô đặt một đĩa thịt kho, hai mươi chiếc bánh bao nhân thịt, một đĩa cá kho, một vài món chay và một bát cơm trắng lớn gian.
Về đến nhà, cô đun mấy nồi nước sôi lớn cất trong gian, nước uống quan trọng hơn đồ ăn, càng tích trữ nhiều nước, trong gian một bể lớn nước mưa thể trực tiếp uống nhưng rửa mặt thì vấn đề gì.
Chỉ cần cô ăn uống đầy đủ, đối với cô gì nguy hiểm hơn c.h.ế.t đói.
Cô thể xử lý bất kỳ mối nguy hiểm cá nhân nào mà Đoạn Quân lo lắng, và cô sẽ hành động hấp tấp.
...
Tô Anh sẵn lòng, nhưng Hàn Hoài Sơn thì .
Khi Đoạn Quân sợ hãi và với ông lão về kế hoạch của , ông lão tức giận ném tách trong tay về phía Đoạn Quân.
"Khinh quá đáng, Đoàn gia các thấy cháu trai của hơn đúng ? bỏ qua chuyện em gái mà còn lấy công báo thù tư, lấy đạo nghĩa bức cháu dâu liều mạng. Cậu còn là đàn ông ?"
Đoạn Quân đó dám né, cũng mặt mũi biện hộ.
Thịnh Kiến Nghiệp mặt Đoạn Quân giúp chặn tách .
"Lão gia, đều là của . hỏi Đoạn Quân thể dẫn tìm Tiểu Tô . Sau khi đưa ý kiến , chúng hối hận, nhưng Tiểu Tô chịu từ bỏ, còn nếu như cô đồng ý thì cô sẽ , hôm nay chúng ở đây là để ông thuyết phục Tô Anh từ bỏ."
Hàn Hoài Sơn tức giận hừ một tiếng: "Còn thể vì cái gì chứ, cháu dâu là mềm lòng, nếu thấy đứa bé bắt cóc, cũng vì mà ."
Ngoài , ông lão cũng rằng Tô Anh việc cũng vì sợ nếu bỏ qua chuyện Hoa Bà T.ử thì con cái trong nhà luôn nơm nớp lo sợ trả thù.
Đó là lý do tại Tô Anh đồng ý, cô việc đó vì mấy đứa trẻ, bao gồm cả Thịnh Thanh Hà, và liên quan gì đến những .
Tạ Phỉ Thúy cũng đến, quỳ xuống và hứa: "Người của và đội trưởng Đoạn sẽ theo dõi tiểu Tô 24/24 và sẽ bao giờ để cô gặp chuyện. Nếu cô xảy chuyện, sẽ bồi thường bằng cả mạng sống của ."
"Bồi thường ? Bồi thường để gì? Hàn Cảnh Viễn quan tâm ? Bọn nhỏ quan tâm ? Không ."
Tạ Phỉ Thúy cảm thấy áy náy: "Nếu như thể đổi , tình nguyện đổi lấy tính mạng của con trai , lão gia, cũng yêu cầu quá đáng nhưng chúng thật sự còn lựa chọn."
Hàn Hoài Sơn cảm thấy thật tệ khi tiếp tục chỉ trích một quan tâm đến con cái của .
Và bây giờ ai thể thuyết phục Tô Anh đổi quyết định của .
Ông lão : "Đi gọi Hàn Cảnh Viễn , cháu dâu của so với các thì càng quan tâm hơn, để nó theo bảo vệ Tô Anh, nếu sẽ đồng ý."
Nghĩ đến tính tình của Hàn Cảnh Viễn, Đoạn Quân rõ sẽ đồng ý, nhưng Tô Anh ngoan cố chịu bỏ cuộc.
Đoạn Quân chỉ thể gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn, cho đầu đuôi sự việc.
“ đồng ý.” Hàn Cảnh Viễn chút do dự từ chối qua điện thoại.
"Tô Anh công chức, vai cô trách nhiệm gì, cô thể phối hợp, cung cấp cho manh mối mấu chốt, cô tròn bổn phận của một công dân."
"Cô chồng và con, vì gia đình cô cần bảo vệ . Để cô mạo hiểm, Đoạn Quân, đầu óc ? Có ý kiến gì thì đến gặp . Đừng vì mặt đạo đức mà để cô mồi nhử."
Đối mặt với chất vấn của em rể, Đoạn Quân hổ : "Vợ còn bướng bỉnh hơn , bây giờ ngay cả ông nội cũng ngăn cô . và Kiến Nghiệp sẽ theo cô 24/24. Anh mau tới nhanh lên."
Hàn Cảnh Viễn đặt điện thoại xuống và xin nghỉ phép.
Tô Anh đang hỗ trợ cảnh sát, việc Hàn Cảnh Viễn xin nghỉ phép là vấn đề cá nhân, và chính ủy Quý cho phép nghỉ phép một tuần.
Hàn Cảnh Viễn ngay lập tức rời khỏi Bắc Kinh, nhưng vẫn muộn.
Khi xuống ga xe lửa ở Bắc Kinh, đồng nghiệp của Đoạn Quân đến đón tại nhà ga. Người đó còn , họ mất dấu của Tô Anh.