Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Buổi trưa, cô bốn món ăn, một món canh, gồm thịt kho tiêu xanh, đầu cá hầm đậu hủ, canh cá viên rau củ, rau muống xào, khoai tây bào sợi chua cay. Hai món chay, hai món mặn và một món canh.

Không do về nhà mà thả lỏng nhưng lúc xong đồ ăn thì phòng bếp cũng lộn xộn.

Cô cũng vội dọn dẹp mà nhờ bảo mẫu.

Tô Anh từng Hàn Cảnh Viễn , bảo mẫu của nhà tới đây việc lúc còn nhỏ. Sau khi dì kết hôn chồng mất thì về nhà họ Hàn bảo mẫu.

Nhà họ Hàn từ ông nội đến mấy cái đứa trẻ, đều quý dì .

Tô Anh cũng khách sáo : “Dì Trân, phiền dì dọn bếp giúp con .”

Phó Ngọc Trân mấy đứa trẻ còn để đồ ăn cho thì vô cùng cảm động. Dì cũng mấy em gái, nhưng đối xử với dì nhất họ mà là của nhà họ Hàn.

“Chuyện trong nhà để dì cho, mau đến bệnh viện , ông lão chắc là chờ nổi nữa .”

……

Tô Anh dẫn bốn đứa trẻ cầm theo đồ ăn về bệnh viện.

Trong phòng bệnh một ông lão tóc bạc cầm phần cơm mấy đứa trẻ, nghiêm túc :

“Hàn Kinh Thần, ông thể nếm vị đồ ăn của bảo mẫu nhà ông, nếu con để ông nếm thử đồ ăn mà con mang đến, ông sẽ thừa nhận con thể nấu cơm.”

Hàn Kinh Thần kích thì nhảy dựng lên: “Con chỉ phần cho ông nội và chú Nghĩa, ông thể nếm thử một chút.”

Đồng Cẩm Quốc nhịn gắp một miếng cá viên, vẫn còn nóng và mềm, nếm thử những món ăn khác, quả thật là tay nghề của bảo mẫu nhà họ Hàn, nhưng ngon miệng. Không thể nào! Hàn Kinh Thần cứng đầu thể học tay nghề như chỉ trong một tháng.

Ông tin mấy đứa trẻ: “Các con lừa già, đây là cơm mua từ tiệm thì ?”

Hàn Kinh Thần bình tĩnh , hề trúng kế, : “ đúng, chính là cơm mua ngoài tiệm, ông cũng hiếm lạ, chú Nghĩa nhanh lên tới ăn .”

Hàn Hoài Sơn đắc ý ha ha, cháu trai của ông nấu cơm ăn, đúng là chuyện đáng mừng.

“Chính Hàn Tùy Nghĩa tận mắt thấy bọn trẻ , nhà ông cũng ít cháu, gọi bọn họ đưa cơm đến .”

Sau khi xong thì ông nội Hàn nếm đồ ăn, thanh đạm, ít dầu mỡ, phù hợp cho bệnh, cũng giống với cơm ngoài tiệm. Đây hương vị khiến nhớ đến cơm nhà, ăn hết sẽ .

Hàn Hâm Tinh chỉ ớt xanh bên trong miếng thịt khoe: “Ông nội, ớt xanh là con cắt.”

Hàn Kinh Thần ghét bỏ: “Thất bại lớn nhất chính là ớt xanh quá to. Em thấy nó phù hợp với miếng thịt thái lát , đồ ăn cũng cần chú ý đến phần trang trí, mắt thì mới thể ăn ngon.”

Hàn Hoài Sơn gắp một miếng ớt xanh lên miệng, : “Ông nội cảm thấy kích thước , Tinh Tinh thật giỏi.”

Hàn Hâm Tinh đắc ý, quên công lao của chú nhỏ và em gái của : “À, chú nhỏ cháu thì rửa rau, còn Xán Xán nấu cơm đấy ông nội ạ.”

Đồng Cẩm Quốc ganh tỵ, cảm thấy một tháng qua, hai đứa trẻ của nhà họ Hàn như lột xác. Mặc dù vẫn cứng đầu như , nhưng hiểu chuyện hơn ít.

Người già thường thích náo nhiệt, bên cạnh mấy đứa trẻ ríu rít cũng cảm thấy ầm ĩ, Đồng Cẩm Quốc kêu khổ, ai đưa cơm cho, kêu Hàn Tùy Nghĩa đến nhà hàng ăn , còn ông ăn suất của Hàn Tùy Nghĩa.

Tô Anh thấy trong phòng bệnh hoà thuận vui vẻ thì bảo bốn đứa trẻ buổi chiều ở phòng bệnh chăm sóc ông lão, còn cô đến bệnh viện nhân dân thăm Lộ Minh, giải cứu từ tay bọn buôn .

Cố Tri Nam vẫn ngại, dù đây cũng là ông nội của Hàn Kinh Thần chứ của .

Cậu : “Chị, để em cùng chị .”

Hàn Kinh Thần : “Không , với ông nội rằng chơi cờ vây giỏi, đến chơi với ông một ván , ông sẽ khoác lác.”

Tô Anh hiểu tại bé khó chịu như , vì họ Cố, ở nhà họ Hàn sẽ cảm thấy hổ.

Cô thấy ông nội Hàn đối xử với bọn trẻ đều như , trong lòng cũng vui mừng, khí tràng của ông lão sai .

: “Em ở chơi cờ với ông nội .”

Cố Tri Nam đành .

……

Tô Anh , Hàn Kinh Thần cất hộp cơm mang bàn cờ lên. Một khi Cố Tri Nam tập trung một chuyện gì đó thì cực kỳ nghiêm túc, kỹ năng chơi cờ của tồi, ông nội Hàn thích thú đ.á.n.h cờ đến mức vô cùng tập trung.

Ông lão họ Đồng hứng thú với cờ vây, nhưng tò mò đến mức nhịn hỏi Hàn Kinh Thần.

Ông hỏi: “Con học nấu ăn từ ai ?”

“Ông còn hỏi , đương nhiên là học từ dì hai .”

Đồng Cẩm Quốc cũng , mấy đứa trẻ lấy lễ phép với đồng chí Tiểu Tô. Cô gì thì nấy, hơn nữa còn là cam tâm tình nguyện.

Ông hỏi: “Sao các con lời của dì hai đến ?”

Hàn Kinh Thần thở dài: “Dì giỏi ạ. Chúng con đấu cũng , ông , dì còn thể leo cây đấy. Có một con chọc giận dì trèo lên cây trốn. Vậy mà dì trèo cây còn giỏi hơn cả con, hai bọn con giằng co ở cây gần nửa ngày khiến mấy thím trong đại viện gốc cây chỉ chỏ suốt.”

“Sau đó thì ?” Đồng Cẩm Quốc buồn .

Hàn Kinh Thần ngẫm còn vui sướng khi gặp họa: “Sau đó thì chú hai đến, khoanh tay uy h**p bọn con, chúng con đành trèo xuống.”

Hàn Hoài Sơn thoải mái to: “Lão Đồng, vợ mà Cảnh Viễn chọn thật tồi .”

Cười xong thì trong lòng nặng trĩu, mong là hiệp nghị hôn nhân.

……

Tô Anh xe buýt tới bệnh viện nhân dân, lúc gặp Tạ Phỉ Thúy đang đưa con trai đến khám bệnh. Mẹ chồng cô bên cạnh, thấy Tô Anh cũng dám lên tiếng.

Tạ Phỉ Thúy bác sĩ ở khoa phụ sản của bệnh viện, Tô Anh thăm bạn nhỏ Lộ Minh thì đưa con trai cho chồng giữ, đích đưa Tô Anh đến khoa điều trị nội trú.

“Đội trưởng Đoạn ở Thị Cục hỏi bé một ít vấn đề, mới rời . Bây giờ chắc bạn nhỏ ngủ .”

Trong phòng bệnh của Lộ Minh còn cảnh sát nhân dân, lúc nào cũng phiên trông chừng, phòng ngừa trường hợp bọn buôn chạy trốn vẫn xuống tay với đứa trẻ .

Tô Anh sờ trán thằng bé, tác dụng phụ của t.h.u.ố.c giảm , còn sốt nữa.

Y tá đến đồ cho đứa trẻ, Tô Anh thấy n.g.ự.c Lộ Minh một vết bớt hình hoa mai, thực sự đặc biệt.

Cô nhớ eo của nguyên chủ cũng vết bớt đặc biệt như .

Cũng may nhờ vết bớt , cô mới thoát khỏi nghi ngờ là đặc vụ.

Sau khi thăm Tiểu Lộ Minh, Tô Anh còn Hàn Cảnh Viễn thăm chị gái sinh đôi của Tô Tòng Nham.

Hàn Cảnh Viễn từ nhỏ lớn lên cùng Tô Tòng Nham và Tô Tân Ý. Chỉ thông minh và nhận thức của Tô Tân Ý vẫn luôn dừng ở đứa trẻ vài tuổi, nhưng mỗi Hàn Cảnh Viễn về nhà, Tô Tân Ý đều bọn họ cùng chơi.

Cô cũng coi như là chị gái của Hàn Cảnh Viễn.

Một tháng Tô Tân Ý trượt chân từ cầu thang lăn xuống trở thành thực vật, cũng đang chữa trị ở bệnh viện .

Tô Anh thăm, xem thể dùng dị năng giúp cô tỉnh .

Tô Anh với Tạ Phỉ Thúy còn thăm một bệnh nữa: “Trước khi tới đây, chồng giúp thăm một bạn, cũng đang ở trong bệnh viện , tên là Tô Tân Ý.”

“Cô …”

Tạ Phỉ Thúy chút tiếc nuối, cô gái đó và Tô Anh như một chín một mười. Tô Anh là quyến rũ kiều mị, Tô Tân Ý thì dính chút khói lửa phàm tục nào.

Đáng tiếc, nhận thức của cô gái chỉ như một đứa trẻ, hơn nữa bây giờ còn là thực vật. Người trong nhà vẫn cố chấp nhưng bọn họ còn thể tỉnh .

Tạ Phỉ Thúy đưa Tô Anh tới phòng bệnh của Tô Tân Ý thì thấy một đàn ông ở bên trong. Người mới hỏi thông tin từ Lộ Minh đây mà, là Đoạn Quân.

Tạ Phỉ Thúy với Tô Anh: “Người chính là đội trưởng Đoạn, cũng quen với nhà họ Tô, cô thăm , .”

……

Đoạn Quân đưa mắt đ.á.n.h giá vợ mới của Hàn Cảnh Viễn, cái cảm giác quen thuộc tới nữa.

Anh cố đè nén nghi hoặc trong lòng xuống, : “Chào đồng chí Tô, chút chuyện hỏi về bọn buôn , hiện tại cô rảnh ?”

Tô Anh ngửa đầu lên quan sát một vòng phòng bệnh từ trái sang , nơi khí tràng tỏa từ bốn . Ngoài của Tô Anh và Đoạn Quân, trong thể của Tô Tân Ý giường bệnh tận hai loại khí tràng.

Cô thất thần : “Bây giờ rảnh.”

Đoạn Quân câu trả lời cho nghẹn họng, đành hỏi: “Vậy, lúc thăm bệnh xong cô rảnh ?”

“Để xem tâm trạng của .”

Tô Anh đến giường bệnh, cầm lấy tay của Tô Tân Ý đang hôn mê. Cô khẽ nhắm mặt nhưng chỉ một lát đột nhiên buông tay lùi về mấy bước.

Đoạn Quân thấy cô rời thì cũng từ bỏ ý định, khẩn cầu một nữa: “Đồng chí Tô, chúng bên ngoài chuyện ?”

Tô Anh một cái, giọng điệu : “Anh mặt , rõ ràng tâm trạng , hôm khác chuyện .”

Đoạn Quân:……

Anh và đồng chí Tô Anh là đầu tiên gặp mặt, tại đồng chí Tô Anh kiên nhẫn với ?

Có lẽ cô rể cũ của Hàn Cảnh Viễn, hơn nữa em gái đến đảo Nam quấy rối vợ chồng Tô Anh, bởi địch ý với nhà họ Đoạn.

Điều cũng bình thường, cũng thể hiểu.

vì để bắt bọn buôn , cần tìm Tô Anh hỏi thêm vài chi tiết của vấn đề.

Có lẽ hôm nay , ngày mai .

Buổi tối còn về Thị Cục tăng ca. Lúc về đến nơi, bảo vệ trực đêm đưa cho một lá thư, xem dấu bưu kiện thì nó gửi từ một nơi gần đây, chẳng trách mới một ngày đến.

Anh là đội trưởng, thường xuyên nhận thư nặc danh, tập mãi thành thói quen.

Lúc trở văn phòng, Đoạn Quân mở phong thư , bí mật bên trong cau mày.

Anh ngờ một ngày, mật báo là chuyện liên quan đến chính gia đình .

Trong thư nặc danh , Đoạn Sở Hạ là em gái , còn nhà họ Đoạn bọn họ đừng hàng giả vấy bẩn.

……

Tô Anh dạo phố từ chiều đến khi màn đêm buông xuống. Mãi đến tối cô mới trở về.

Mấy đứa trẻ đều ngủ, chỉ Cố Tri Nam vẫn sô pha, mở một ngọn đèn bàn sách chờ cô.

Nghe tiếng đập cửa, bé lập tức buông sách trong tay , chạy mở cửa. Lúc thấy Tô Anh tổn thương gì, mới nhẹ nhàng thở .

Cố Tri Nam vẫn luôn an ủi là chị đến khu nhà cũ một chút về ngay. Trí nhớ của chị dâu , sẽ nhớ đường về nhà, cần lo lắng.

thực tế, trong lòng lo lắng phát bệnh.

“Sao bây giờ chị mới về?”

Tô Anh chút hối , an ủi : “Lúc chị về muộn, em là chị về khu nhà ở cũ đúng .”

Hóa đoán trúng, chị quả nhiên đến chỗ nhà ở , Cố Tri Nam yên tâm hơn một chút.

“Vậy chị nhớ cái gì ?”

Tô Anh lắc đầu: “Tuy rằng quen thuộc, nhưng vẫn thể nhớ .”

Tuy chút đáng tiếc, nhưng chị bình an trở về là .

Hàn Kinh Thần tiếng động cũng từ phòng ngoài, thấy Tô Anh, trong lòng như trút bỏ một cục đá, chú hai buổi tối gọi đến vài cuộc hỏi dì hai khiến cũng hồi hộp c.h.ế.t.

Cậu : “Dì hai, dì đừng quên gọi điện thoại cho chú hai khi ngủ đấy. Chú vẫn chờ dì.”

“Được, dì gọi ngay, hai đứa mau ngủ .”

……

Tô Anh quên , buổi chiều lúc thăm Tô Tân Ý, phát hiện trong thể của Tô Tân Ý đến hai khí tràng.

Một loại là của Tô Tân Ý, tuy rằng chỉ chỉ thông minh của đứa trẻ, nhưng linh hồn Tô Anh vẫn thuần tịnh.

Còn khí tràng giống với Đoạn Quân. Chẳng lẽ, cô là em gái của Đoạn Quân.

Tinh thần lực của Tô Tân Ý tan nhanh. Hóa Tô Anh cũng nó chiếm cứ thể của Tô Tân Ý nên dùng khí tràng của duy trì khí tràng của cô để nó tiêu tan.

Hai khí tràng chịu nhường nhịn mà độc chiếm thể, khiến cô luôn trong trạng thái hôn mê thể tỉnh .

nếu can thiệp, tinh thần lực của cả hai đều sẽ biến mất, cơ thể cũng sẽ t.ử vong.

Lúc Tô Anh nắm tay của họ, thể cảm nhận , ý thức của Tô Tân Ý mãnh liệt cầu xin Tô Anh giúp đỡ, nhường thể của cho đàn bà .

Sau khi cầu xin xong khí tràng của Tô Tân Ý lập tức tan biến, ý thức của cô cũng biến mất. Một cô gái lương thiện thuần khiết, cam tâm tình nguyện nhường thể của cho nguyên chủ của Tô Anh.

Tô Anh dùng dị năng của tạm thời trấn an tinh thần lực của nguyên chủ tiến thể, đồng thời cô cũng cho nguyên chủ cơ hội lựa chọn.

Cơ thể cô đang dùng bây giờ vốn dĩ là của nguyên chủ.

nguyên chủ chọn thể của Tô Tân Ý để tỉnh . Cô nguyên chủ của nghĩ như thế nào.

……

Tô Anh hết cách, nhưng ít nhất cô thể cho nguyên chủ quyền lựa chọn.

Lúc quyết định , nội tâm của Tô Anh đấu tranh dữ dội, cô luyến tiếc thế giới , luyến tiếc Hàn Cảnh Viễn và bốn đứa trẻ.

cuối cùng cô vẫn .

Lúc quyết định như , trong lòng cô ngược cảm thấy nhẹ nhàng.

Điều duy nhất khiến cô tiếc nuối là, hiệp nghị nuôi con định, nếu nguyên chủ lựa chọn thể của , khi cô tỉnh chắc chắn sẽ giống Tô Anh kìa mà ly hôn với Hàn Cảnh Viễn.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy Hàn Cảnh Viễn và bốn đứa trẻ thật đáng thương.

Chúng thiết một thời gian tách .

Hàn Cảnh Viễn lẽ sẽ trách cô giữ chữ tìn, nhưng khi đó cô còn nữa, còn quan tâm tới cái của khác.

Nếu nguyên chủ lựa chọn thể của , Tô Anh sẽ biến mất.

nếu nguyên chủ lựa chọn tỉnh trong thể Tô Tân Ý, lúc , cô cũng còn cách nào trở thể của .

Tuy Tô Anh sống ở thế giới , nhưng nếu sống trong thể khác khiến họ c.h.ế.t thì cô .

, cô để cho nguyên chủ lựa chọn.

May mắn là cô chỉ mới sống cùng Hàn Cảnh Viễn và bọn nhỏ một tháng. Tô Anh nghĩ, nếu nguyên chủ lựa chọn trở về ly hôn với Hàn Cảnh Viễn, lẽ và mấy đứa trẻ thể thích ứng nhanh thôi?

……

Lúc đang nghĩ vu vơ như , điện thoại trong nhà vang lên, Tô Anh máy, là Hàn Cảnh Viễn gọi tới.

“Tô Anh?” Trực giác của Hàn Cảnh Viễn mách bảo, đầu bên điện thoại chính là cô.

Tô Anh vội vàng xin : “Hôm nay em đến chỗ ở cũ, ở xa về muộn, lỡ chuyến xe buýt. Ngại quá, để chờ lâu.”

“Vậy em nhớ ?”

“Không , cái gì cũng nhớ , nhưng buổi chiều em thăm Tô Tân Ý.”

Hôm nay Hàn Cảnh Viễn cho Tô Anh một việc nghiêm trọng, vụ báo cáo về Đoạn Sở Hạ.

“Bên đang xử lý vụ của Đoạn Sở Hạ, nếu thừa nhận cô bệnh tâm thần, sợ nhà Đoạn sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo em. Mấy ngày em ở Bắc Kinh, cố gắng đừng tiếp xúc với nhà Đoạn.”

Tô Anh sợ Hàn Cảnh Viễn phản đối việc Đoạn Quân hỏi cô thông tin về vụ án nên : “Đoạn Quân tìm em hỏi về vụ án, còn gặp .”

“Được, chỉ chuyện về vụ án, nếu đến chuyện khác, em cần để ý đến .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-26.html.]

Tô Anh điện thoại bên chiến hữu của Hàn Cảnh Viễn mắng: “Hàn Cảnh Viễn, thể gọi điện nhanh lên , chúng cũng vợ, cũng gọi điện thoại đấy.”

Tô Anh chủ động : “Phí điện thoại cao, em cúp máy nhé.”

Hàn Cảnh Viễn còn nhiều lời : “Đã trễ thế , ai chờ gọi điện thoại , bạn của trêu thôi.”

“Ừm.”

Hai thêm vài câu, Tô Anh đắm chìm chất giọng trầm thấp dễ của nên mà đột nhiên : “Hàn Cảnh Viễn, em chút nhớ .”

Hàn Cảnh Viễn cảm giác trái tim đập mạnh hơn một chút. Anh nắm c.h.ặ.t ống đến nỗi ngón tay cũng trở nên trắng.

Quan hệ của bọn họ là hiệp nghị nuôi con, điều kiện của cuộc hôn nhân cơ sở cảm tình, trong lòng hai đều hiểu rõ.

Tô Anh nhớ , đó ý nghĩa gì …… Anh thể nghĩ là chuyện đó ?

Hàn Cảnh Viễn hung hăng véo bạn đang nấn ná bên cạnh. Sau khi thấy đối phương kêu đau xin tha c.h.ử.i mắng thì mới xác định, đây mơ!

Anh run rẩy : “Ừm, em và bọn trẻ về sớm một chút.”

……

Hàn Cảnh Viễn mất ngủ. Lúc Tô Anh nhớ , quả thực khiến trái tim nảy lên như một quả bóng.

Ngoài còn một cũng đang mất ngủ, là Đoạn Quân.

Lá thư vẫn bàn việc của , nhiều .

Mẹ của Đoạn Quân bệnh tim bẩm sinh, bệnh là di truyền, lúc sinh khỏe mạnh, bố cũng quyết định mạo hiểm sinh thêm nữa.

Đoạn Quân em gái, hơn nữa thời của bố , hầu như mỗi nhà đều nhiều con. Trong một m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , quan tâm việc bố phản đối mà quyết định sinh đứa trẻ .

Đoạn Quân vô cùng mong chờ em gái chuẩn đến, lúc đang lâm bồn, vẫn luôn ở bên ngoài phòng sinh. Anh thấy em gái nhỏ đưa khỏi phòng bệnh, nhỏ xíu, còn đỏ hỏn, chỉ là thở yếu.

Lúc từ nhà mang canh cá đến, phát hiện em gái nhỏ ở trong lòng giống với em bé khi nãy. Lúc Đoạn Quân còn lớn em gái như thế, đây là em gái của .

Bố kéo ngoài đ.á.n.h một trận, còn đứa trẻ sinh ngoại hình là như , dần dần lớn lên sẽ khác, nó vẫn là em gái .

Năm Đoạn Quân mới năm tuổi nên lập tức tin lời bố .

Càng lớn, Đoạn Quân càng hoài nghi. Khi học sơ trung ở trọ gần trường. Sau khi nghiệp học viện cảnh sát, phân công tác, cũng sống luôn ở ký túc xá của đơn vị. Bởi mấy năm nay mối quan hệ của và Đoạn Sở Hạ thực sự lạ.

Bức thư báo mật mặt gợi dậy nghi ngờ trong lòng Đoạn Quân.

Anh phân tích một chút, lá thư chắc chắn là cảnh nhà họ Đoạn mới lựa chọn gửi lá thư cho .

Nếu Đoạn Sở Hạ là em gái , duy nhất thể thế đứa bé, chỉ thể là bố !

Sau khi suy đoán đưa kết luận Đoạn Quân yên, đ.á.n.h xe về nhà bố .

……

Mấy ngày nay thần kinh của Văn Tâm Trúc suy nhược, ban đêm ngủ , thấy con trai đột nhiên về nhà thì hỏi: “Sao về muộn như , là vì chuyện của em gái con ? Hóa con vẫn còn lương tâm của trai.”

Hôm nay Văn Tâm Trúc thăm con gái ở bệnh viện tâm thần, cô vẫn luôn lóc về nhà, nhưng vì Hàn Cảnh Viễn mà chuyện ngày càng tồi tệ.

Hàn Cảnh Viễn yêu cầu tổ chức trả công bằng cho vợ , thể vô duyên vô cớ điều tra oan uổng như .

Nếu chứng minh Tô Anh đặc vụ, thì Đoạn Sở Hạ đang tố cáo chuyện sai sự thật, cô gánh chịu hậu quả.

Văn Tâm Trúc kiên trì một chút: “Không thể thừa nhận em gái con bệnh tâm thần, một phụ nữ từng ly hôn bệnh tâm thần, thể tìm nhà chồng đây?”

Đoạn Quân đang tâm sự, hiện tại cũng tâm tình lo lắng về chuyện của Đoạn Sở Hạ, hơn nữa, nếu Đoạn Sở Hạ là em ruột của , cũng bao che cho những điều ngu xuẩn như .

Đoạn Quân tức giận: “Nếu thừa nhận con bé bệnh tâm thần, cho nó .”

“Con bé là em gái con đấy, con bậy cái gì ?” Văn Tâm Trúc tức giận đ.á.n.h con trai vài cái.

Đoạn Quân bình tĩnh : “Mẹ, nếu tố cáo con trai là tội phạm g.i.ế.c , khi chứng minh con vu oan, sẽ bỏ qua cho đó ?”

“Mẹ, chúng chắc chắn thể tha thứ cho tố cáo sai sự thật.”

Văn Tâm Trúc hiểu đạo lý , nhưng nếu là đặt con gái yêu của , bà khống chế .

đang hối hận, lúc nên đồng ý kiến nghị của Hàn Cảnh Viễn. Chỉ vì con gái xuống nông thôn mà ngay lập tức gả con bé cho Hàn Cảnh Viễn.

Ai ngờ, hai đứa chúng nó gạt hiệp nghị hôn nhân chứ. Đây chính là phản kháng trong yên lặng.

Hiệp nghị cũng , nhưng khi ly hôn, Hạ Hạ hối hận, oán trách Hàn Cảnh Viễn nên tái hôn nhanh như .

Văn Tâm Trúc cầu xin vợ mới của Hàn Cảnh Viễn: “Chúng gặp Tô Anh nhận , cô bồi thường cái gì đều hết, cầu xin cô buông tha cho Hạ Hạ, xem ?”

Đoạn Quân : “Mẹ, ngủ , con tìm bố chuyện một chút.”

Vấn đề mà thương lượng còn nghiêm trọng hơn.

Văn Tâm Trúc vội : “Được , con và bố con thư phòng , quấy rầy hai .”

……

Đoạn Hoài Cẩn hôm nay chịu mấy đòn đả kích nặng, ông nội Hàn bên buông tha, thủ đoạn của Hàn Cảnh Viễn càng lợi hại hơn, sợ chuyện trở nên lớn hơn, buộc nhà họ Đoạn đưa lựa chọn một trong hai.

Đi thư phòng, ông đang hỏi con trai một chút là ý kiến gì.

“Chuyện của em gái con, chúng vẫn điều kiện, cho nhà họ Hàn một công đạo, sẽ khiến con bé tù, nếu chúng cứ với con bé bệnh tâm thần, đưa trở về , con thấy thế nào?”

Đoạn Quân tức giận, căn bản để tâm tư chuyện Đoạn Sở Hạ nhốt ở bệnh viện tâm thần.

Anh : “Bố, con trai của bố năm nay gần bốn mươi tuổi , còn là một đứa trẻ năm tuổi nữa, ngày mai con sẽ điều tra xem Đoạn Sở Hạ rốt cuộc là em gái con . Hơn nữa, cô sai thì chịu trừng phạt, con là cảnh sát, bố sẽ bắt con vì việc tư mà trái pháp luật chứ?”

Đoạn Cẩm Quốc thấy ánh mắt kiên định của con trai, nửa ngày mới tỉnh táo : “Tại con nghi ngờ em gái của như thế?”

Đoạn Quân càng thêm chắc chắn, nghi ngờ hơn hai mươi năm của đúng.

Đoạn Quân lấy lá thư mật báo , trong lòng nặng trĩu: “Bố, đến lúc , bố tự để tự con điều tra?”

Đoạn Cẩm Quốc thấy nội dung của lá thư, sợ tới mức giật .

Năm đó chủ yếu là sợ vợ chấp nhận , ông mới dùng đứa trẻ vứt bỏ thế cho đứa con gái sinh c.h.ế.t yểu. Mặc dù qua tay vài nhưng họ đều sẽ giữ bí mật. con trai là đội trưởng đội điều tra hình sự, nếu thằng bé thì thể dễ dàng điều tra.

Mấy năm nay, ngày sinh nhật của Đoạn Sở Hạ, một ông lén lút thăm mộ con gái ruột của , bí mật khiến ông gần như suy sụp.

Giờ con trai lớn , cũng cần lừa gạt nữa.

……

Vợ của Đoạn Hoài Cẩn trải qua một ca sinh nở vô cùng khó khăn, đứa bé tắt thở ngay khi khỏi phòng sinh.

Ông yêu vợ, sợ vợ tỉnh đứa bé c.h.ế.t , bệnh tim sẽ phát tác mà theo luôn.

“Bố sợ con tỉnh chấp nhận , lúc ở bệnh viện nhặt một đứa trẻ vứt bỏ nên mới ôm về là em gái con.”

“Đứa trẻ vứt bỏ chính là Hạ Hạ, lúc bố nhặt cũng gầy yếu, khác trẻ con mới sinh nhiều lắm. Sau khi kiểm tra diện thì sức khỏe của đứa nhỏ thật sự khỏe mạnh, lúc con còn thấy may mắn vì nó di truyền bệnh tim của bà .”

Đoạn Quân chân tướng về đứa bé thế, cảm thấy lạnh lẽo, chất vấn: “Lúc bố chắc chắn em gái con còn thở nữa ?”

Đoạn Hoài Cẩn con trai hỏi thì càng thêm khó chịu.

Lúc ông thể bỏ , con trai nháo thôi, tình huống của sản phụ chuyển nguy, nếu tự tay ông chôn cất con gái .

“Đó là con gái ruột của bố, nếu chắc chắn thì bố dám để bảo mẫu ôm .”

Đoạn Quân châm biếm: “Bố chắc là họ sơ cứu , thể cứu vài phút hô hấp nhân tạo, vợ của Hàn Cảnh Viễn lúc chôn trong đất, cuối cùng cũng tỉnh, bố cứu em gái con ?”

Đoạn Hoài Cẩn chút hoảng loạn: “Bố để cho bác sĩ trông, bác sĩ thấy nhịp tim đập hô hấp, bố mới để bảo mẫu ôm , bố……”

Đoạn Quân trầm giọng : “Các chôn em gái con ở chỗ nào ?”

“Con gì?” Đoạn Hoài Cẩn mơ hồ đoán ý định của con trai, run rẩy hỏi.

Đoạn Quân gì, vẫn cảm thấy em gái c.h.ế.t, đích đào mộ lên một cái.

Nửa đêm, hai cha con vùng ngoại thành đến một chỗ bãi tha ma, hơn hai mươi năm nơi mới giải phóng nên hoả táng nên đều chôn.

Đoạn Quân theo bố tới một chỗ phần mộ nhỏ, cả bia mộ.

Sau khi xác nhận, Đoạn Quân cầm xẻng bắt đầu đào xuống.

Anh đến đây để tận mắt thấy t.h.i t.h.ể. Nếu , em gái lẽ c.h.ế.t. Hơn nữa, cho dù t.h.i t.h.ể, nước ngoài thể xét nghiệm DNA, điều kiện, xét nghiệm.

Đoạn Hoài Cẩn một tế bái phần mộ nhỏ hơn hai mươi năm đào lên, trong lòng ông đang rỉ m.á.u.

Đào sâu một chút là thấy chiếc quan tài nhỏ bằng gỗ mỏng. Bên trong chỉ những vụn gỗ, những mảnh quần áo rách, do ngấm nước mưa mà hư thối mà hề t.h.i t.h.ể đứa trẻ nào.

Đoạn Hoài Cẩn vững, lảo đảo vài bước ngã mặt đất.

……

Hai bố con bên phần mộ đến hừng đông, lúc ánh nắng xuất hiện, quần áo hai đều sương sớm ướt.

Đoạn Hoài Cẩn ánh nắng chiếu đôi mắt, lúc mới khôi phục lý trí, lập tức về chất vấn bảo mẫu trong nhà.

Nếu trong mộ, t.h.i t.h.ể con gái ông đang ở ?

“Nếu em gái con lúc ôm ngoài c.h.ế.t, bảo mẫu cái mộ giả lừa bố, , bố về hỏi rõ mới .”

Đoạn Quân sớm lấy lý trí, nhất hư tính toán.

“Bố, bố chim tu hú bay đến tổ chim khác, đẩy trứng của chim khác đẻ trứng của để chim khác giúp nó nuôi con . Con nghĩ nhà của chúng khả năng cũng như . Bây giờ bố bình tĩnh , đừng rút dây động rừng.”

“Con đích điều tra rõ, khi em gái con ôm , trải qua những gì, con tìm con bé trở về.”

……

Anh lấp phần mộ một nữa, trở đơn vị tìm cục trưởng xin nghỉ phép, trong nhà việc xử lý.

cục trưởng đồng ý mà giao cho một kiện án t.ử khó giải quyết.

“Lần , bọn buôn chạy trốn ở xe lửa thì ẩn núp ở Bắc Kinh, nơi bọn chúng bắt cóc con trai của đồng chí Thịnh, sắp xuất ngũ chuẩn đến với cục chúng .”

Cục trưởng ấn huyệt thái dương, đầu đau chịu nổi, chỉ thể uống hai viên t.h.u.ố.c giảm đau giảm bớt căng thẳng.

“Chúng chỉ bắt cóc mà còn để thư tín khiêu khích cảnh sát, trong vòng bốn ngày phá án , bà sẽ bán đứa trẻ lên núi, nơi mà ai thể tìm thấy.”

Đoạn Quân: “Chính là tên cùng toa xe với và con trai của Thịnh Kiến Nghiệp ?”

, sáng sớm hôm nay, bà nội của đứa trẻ dẫn Thịnh Thanh Hà ngoài mua cơm sáng, thấy đứa trẻ , đó phát hiện một lá thư phía cửa tủ giày. Chính là lá thư .”

Cục trưởng đưa lá thư khiêu khích cảnh sát cho Đoạn Quân, : “Có lẽ nó gửi đến trong tối hôm qua, bọn buôn theo dõi, buổi sáng bà nội đứa trẻ sẽ dẫn nó mua đồ ăn sáng nên chọn thời điểm để tay bắt . Chúng quá kiêu ngạo nên mới gửi thư khiêu khích.”

Đoạn Quân bắt ít bọn buôn nhưng đây là đầu tiên thấy dám khiêu khích cảnh sát.

Rốt cuộc đàn bà họ Hoa thông minh như thế nào, bây giờ thể nghĩ .

thời gian đợi , bọn buôn là trong 4 ngày, ai thủ đoạn khó cảnh sát , nhưng họ cần phá án ngay lập tức.

Đoạn Quân chỉ thể phụ trách chuyện mà tạm gác việc điều tra em gái sang một bên.

Ngoại trừ dò hỏi nhà của đương sự, còn tìm Tô Anh để hỏi một nữa.

……

Tối hôm qua Tô Anh quá nhiều suy nghĩ nhưng sáng nay la khôi phục dáng vẻ đầy sức sống.

sống ở thế giới ngày nào thì vui ngày đấy, cô càng sống thật vui vẻ.

Hơn nữa cơ hội tới thủ đô, cô gửi bốn đứa trẻ ở bệnh viện, với ông nội Hàn Cảnh Viễn là ngoài dạo. Cô lấy lý do là đường phố quen xem thể nhớ cái gì ?

thật đơn phương hành động, cô ngắm phong cảnh của thế giới nhiều hơn.

Cô sợ thể thấy nữa.

Ông nội Hàn mặt ngoài thì vui vẻ đồng ý nhưng trong lòng vô cùng buồn phiền. Nếu như con dâu nhớ những chuyện , nhớ chồng thế nào, cháu trai ông bây giờ?

ông lão vẫn tỏ việc gì : “Buổi tối về sớm một chút, mấy đứa trẻ thấy con về đều ngủ .”

Tô Anh chắc chắn hôm nay sẽ về muộn như nữa, : “Buổi chiều con sẽ về sớm.”

Hôm nay cô chỉ một . Cô Vạn Lý Trường Thành nên cố ý chạy tới xem thử.

Lúc thành phố thì hơn một giờ, bụng đói. Cô cũng keo kiệt với bản mà chạy tới nhà hàng quốc doanh, gọi một bữa ăn thật thịnh soạn.

Tô Anh hào phóng chi tiêu như phục vụ trợn trắng mắt, cảm thấy phụ nữ sống quá tùy tiện, chỉ hưởng thụ một .

Tô Anh quan tâm khác nghĩ gì. Bây giờ cô cảm thấy thời gian của ngày càng ít nên tranh thủ hưởng thụ một chút.

……

Lúc kỳ thật còn tới giờ ăn cơm, nhà hàng quốc doanh chỉ hai bàn khách, một bàn là Tô Anh mới gọi đồ ăn lên, còn bàn bên cạnh là hai phụ nữ.

Trong đó một tay bó bằng thạch cao, chỉ thể gắp đồ ăn bằng tay trái, ăn uống như thật sự bất tiện.

Hai phụ nữ ăn xong vẫn , còn ở tiếp tục chuyện phiếm.

Người bó bột hơn bốn mươi tuổi, hôm nay mời cơm nên chút đắc ý.

Chị : “Người nhà chủ đều dễ chuyện, chỉ cô con gái duy nhất trong nhà tính cách lắm. bây giờ cô đưa đến bệnh viện tâm thần , cô giúp mấy ngày nay, đúng là một ơn lớn.”

Người đàn bà giúp cô ca tên là Hạ Liên Phương, hỏi thăm : “Nhà họ Đoạn cứ mặc kệ con gái, tùy ý để cô ở bệnh viện tâm thần ?”

Tề Hồng Ngọc : “Ly hôn còn chạy tới quấy rầy vợ mới của chồng , cô quá đê tiện. Bây giờ nhà họ Hàn đưa điều kiện, một là thừa nhận cô bệnh tâm thần thì sẽ thể thả về, bằng thì tù. cảm thấy nên để cô tù cho nhớ, đừng cho cô ngoài phiền khác.”

Hạ Liên Phương đành lòng: “Có lẽ cô gái nhất thời nghĩ quẩn nên mới phạm sai lầm, hẳn là nên cho cô một cơ hội để sửa đổi, nếu đáng thương.”

Tề Hồng Ngọc : “Cô bụng quá, nhưng những chuyện tới lượt bảo mẫu chúng . Tối nay cô đến sớm một chút, để chủ nhà thử tài nấu nướng của cô, nếu bọn họ thấy lòng, cô giúp ca nhé, tiền lương ca đều là của cô.”

“Cảm ơn chị Hồng, em nhiều chị em nhưng chỉ chị là chị đối xử với em nhất.”

“Ha ha, đều là bảo mẫu, giúp đỡ là chuyện đương nhiên. À, đúng , ngoài tìm manh mối gì về con trai ?”

Hạ Liên Phương lắc đầu: “Chỉ sợ là tìm thấy . Em định từ bỏ, khi giúp chị xong thì em tìm nhà nào thuê lâu dài ở đấy đến lúc về hưu luôn.”

Tề Hồng Ngọc liên tục gật đầu: “Cuối cùng cô cũng nghĩ thông suốt . Cô và giống , nhận nuôi một cô bé ở nông thôn rõ xuất , dựa gia đình nhà chủ để dạy dỗ con bé. Sau nó đảm bảo sẽ hiếu thuận với cô, cho cô tiền lúc về già, còn chăm sóc chu đáo hơn cả con trai.”

Hạ Liên Phương hâm mộ : “Bây giờ em nhận nuôi cũng kịp , con gái nuôi của chị còn tìm đối tượng, cũng hai mươi bốn tuổi . Hay là, con bé nhớ thương chủ? Em nghĩ bọn họ sẽ ly hôn , chị vẫn nên khuyên con bé từ bỏ .”

Tề Hồng Ngọc thở dài: “Khuyên , con bé cũng , Đoạn Quân cũng hơn bốn mươi tuổi , con dâu nhà đến giờ vẫn thai, nhà họ Đoạn thể để tuyệt hậu, thấy sớm muộn gì vẫn sẽ ly hôn. Thôi cứ chờ thêm một vài năm nữa xem .”

Hai xong thì rời .

Đồ ăn của bàn Tô Anh bên cũng bắt đầu đưa lên, cô ăn nữa, quyết định đuổi theo hai .

Người phục vụ giữ Tô Anh : “Cô ?”

Tô Anh chút gấp gáp: “ sẽ trả tiền và phiếu ăn.”

Người phục vụ dậm chân: “ cô sẽ trả tiền, cô gọi món giá bốn tệ, ăn cũng nên đóng gói chứ.”

Tô Anh : “Đột nhiên nhớ việc gấp, kịp đóng gói, cô giúp gói , tý nữa đến lấy ?”

Nói xong thì chạy , phục vụ ở phía mắng cô là đồ lãng phí.

Tô Anh vô cùng đau lòng, cô cũng tiếc thịt kho tàu và cá hấp của cô chứ. May mắn là hai đàn bà mới đến giao lộ, đó tách , một rẽ trái một rẽ .

Tô Anh chần chờ mà quẹo trái ở giao lộ, tiếp tục theo bảo mẫu tên Hạ Liên Phương tới nơi chị ở, nơi bảy tám hộ dân chen chúc sống với .

 

 

Loading...