Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Quế Chi dọa sợ, bà còn định kết nghĩa chị em với mà đột nhiên rủa c.h.ế.t , bà còn đắc tội gì với bà nữa.
Bà dọa : “Đại tỷ , và bà oán thù, tại với ?”
Hoa Bà T.ử bắt Trình Quế Chi con tin về toa ghế cứng của xe, hành khách xung quanh sợ tới mức thét ch.ói tai, chạy loạn bốn phía. Có vài nam hành khách giúp nhân viên bảo vệ nhưng kết quả càng khiến con d.a.o cổ Trình Quế Chi đ.â.m sâu , xuất hiện một vết m.á.u.
Vì an của con tin, nhân viên bảo vệ xe chỉ thể duy trì cách nhất định với hai bọn họ.
Cửa sổ của toa xe màu xanh mà Tô Anh đang thể mở lên , lúc sắp trạm, tốc độ xe chậm dần, Hoa Bà T.ử một việc khiến tất cả kịp phản ứng đó là, bà chuẩn nhảy ngoài cửa sổ.
Trước khi nhảy khỏi cửa sổ, bà với Trình Quế Chi: “Nếu bà thương, con trai bà sẽ trách bà ngu xuẩn, vì sẽ bà thương. Bà cứ chờ con trai oán hận cả đời .”
Nói xong đột nhiên đẩy Trình Quế Chi , nhảy xuống từ cửa sổ đang mở theo đà lăn xuống đất. Lúc trưởng tàu và nhân viên bảo vệ đến thì Hoa Bà T.ử bò dậy từ mặt đất, khập khiễng chạy xa rồirồi.
……
Xe lửa đến trạm , Tô Anh và bốn đứa trẻ lên xe cảnh sát về văn phòng thành phố để lấy lời khai, cùng các cô còn nhân viên bảo vệ, Trình Quế Chi và cháu trai của bà .
Trình Quế Chi đến bệnh viện nhân dân thành phố để tìm con dâu , công an gọi điện thoại cho con dâu bà, đồng chí Tạ Phỉ Thúy đang đường đến đây.
Tô Anh dùng dị năng để chữa trị cho đứa trẻ bọn buôn bắt cóc, bây giờ nó tỉnh , chỉ nhớ mang máng bố đều gọi là Tiểu Lộ, còn như thế nào thì .
Cậu bé cũng quên luôn tên của bố . Cảnh sát khi cẩn thận tra hỏi mới phát hiện, thì đứa trẻ mới hơn ba tuổi bắt cóc bán cho một gia đình sống núi, hơn một năm thì Hoa Bà T.ử bắt cóc tiếp.
Thật phiền phức, tên khá nhiều cách , hơn nữa đứa trẻ bắt cóc hơn một năm, giọng cũng đổi, đoán đứa trẻ đến từ vùng nào.
Trình Quế Chi , lúc bà hỏi tên của đứa trẻ , Hoa Bà T.ử thằng bé họ Lộ, bà vẫn nhớ điều đó.
Trước mắt cũng biện pháp nào hơn, cảnh sát tạm thời đặt tên cho đứa trẻ là Lộ Minh.
Tô Anh vẫn luôn dùng dị năng giúp bạn nhỏ Lộ Minh loại bỏ tác dụng phụ của t.h.u.ố.c cơ thể, đứa trẻ ở trong lòng n.g.ự.c cô thoải mái nên lúc khác bế , dị năng chữa trị thì tiếp tục khó chịu bật , theo bản năng mà hô: “Mẹ ơi, con ôm.”
Tô Anh chỉ thể tiếp tục ôm đứa nhỏ trong n.g.ự.c, nắm c.h.ặ.t thời gian tiếp tục dùng dị năng chữa trị cho bé.
Đứa trẻ an ủi thì nép trong n.g.ự.c Tô Anh yên, náo loạn nữa.
Hàn Hâm Tinh đồng cảm với em trai nhỏ, nhưng cô bé để ý Tô Anh, ôm chân Tô Anh buông, còn định cạy tay của Lộ Minh, trong lòng ghen tị : “Đây là của chị.”
Cố Xán Xán học theo, ôm chân của Tô Anh: “Đây cũng là chị.”
Cảnh sát phá án cảnh tượng mặt thì dở dở .
Tô Anh bất đắc dĩ đành bảo Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần đưa Tinh Tinh và Xán Xán qua một bên: “Hai đứa các con đừng phiền , phối hợp với các chú cảnh sát ghi lời khai.”
Ghi lời khai xong, cảnh sát bên cạnh nhận một cuộc điện thoại, ở đầu : “Đội trưởng Đoạn ngoài điều tra vẫn trở về, hỏi phụ nữ nào dẫn theo bốn đứa trẻ ? Anh tên là gì? Anh là gì của cô … Ừm, đợi một chút.”
Cảnh sát nhân dân đưa điện thoại cho Tô Anh: “Đồng chí Tô, chồng của cô từ quân đội gọi đến, cô đến điện thoại .”
Tô Anh vốn định xuống ga sẽ gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn, kết quả đụng bọn buôn , cô đành dẫn bốn đứa trẻ tới Cục Công An ghi lời khai, kịp gọi điện thoại báo cho Hàn Cảnh Viễn.
Trước khi lên xe, bạn của là Thịnh Kiến Nghiệp sẽ gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn, tàu và thời gian xuống đến trạm, hơn một giờ, lẽ Hàn Cảnh Viễn thấy cô gọi điện báo bình an thì lo lắng c.h.ế.t.
……
là Hàn Cảnh Viễn sắp điên , thấy Tô Anh xuống trạm một giờ mà vẫn nhận điện thoại thì gọi đến ga tàu hỏa Bắc Kinh hỏi tàu đến muộn ?
Nhân viên quản lý nhà ga tàu đến đúng giờ nhưng tàu xuất hiện bọn buôn , Cục Công An phái tới, cụ thể là chuyện gì bọn họ cũng rõ lắm.
Trong lòng Hàn Cảnh Viễn bất an. Mặc dù nhưng vẫn gọi điện thoại đến cục cảnh sát tìm Đoạn Quân, nghĩ Tô Anh và bọn trẻ thật sự ở chỗ .
Hàn Cảnh Viễn nôn nóng hỏi: “Em và bọn trẻ thế nào ?”
Tô Anh che ống , : “Em và bọn trẻ đều . Giờ chúng em đang ở Cục Cảnh sát phối hợp ghi lời khai, xong việc là thể về.”
“Được , khi đến thăm ông nội thì gọi cho .”
“Được.”
Tô Anh cảm thấy nên chiếm dụng điện thoại đường bộ của Cục cảnh sát nên cô chỉ ngắn gọn vài câu báo bình an cúp điện thoại.
Sau khi ghi chép lời khai xong thì Tô Anh đưa bạn nhỏ Lộ Minh đang ngủ say giao cho cảnh sát.
Hàn Kinh Thần thấy bé ỷ Anh thì thầm: “Thật chúng thể đem em trai Lộ Minh về nhà của ông nội.”
Tô Anh : “Sau đó thì , con chịu trách nhiệm với em cả đời vẫn giao cho các chú cảnh sát. Bọn họ sẽ cố gắng giúp em tìm bố ”
mà trong lòng Tô Anh và cảnh sát đều rõ, khả năng đứa trẻ tìm bố khó. Có lẽ khả năng cao sẽ cho bé đến viện phúc lợi chờ nhận nuôi.
Sau khi Cố Tri Nam hỏi tình hình cũng lo lắng cho bạn nhỏ Lộ Minh, thương lượng : “Chị, gia đình chúng thể nhận nuôi em ?”
Tô Anh chán nản, thêm một đứa thì thêm một phần trách nhiệm, bây giờ vai cô gánh vác bốn đứa trẻ.
“Nhà chúng bốn đứa các em , thể nhận thêm bé nữa.”
Cố Tri Nam vội vàng cúi đầu.
Tô Anh an ủi bé: “Nghe trong thành phố nhiều gia đình con, hy vọng thể nhận nuôi một đứa trẻ khỏe mạnh. Chúng vẫn nên chúc em một gia đình nhận nuôi .”
Lộ Minh vô cùng trắng trẻo, tuấn tú, cũng khỏe mạnh, khó tìm một gia đình điều kiện để nhận nuôi.
……
“Cô chính là đồng chí Tô Anh ? cảnh sát , cô cứu con trai , cảm ơn, cảm ơn cô.”
Tô Anh mới tới cửa, một phụ nữ trẻ tuổi ôm Thịnh Thanh Hà, vô cùng cảm kích. Cô là vợ của đồng chí Thịnh Kiến Nghiệp, tên là Tạ Phỉ Thúy.
Tô Anh vội : “Chị dâu quá khách sáo , tình huống , cho dù là con cái nhà ai cũng sẽ giúp.”
Trình Quế Chi xử lý vết thương ở cổ, quấn băng gạc. Bà hung hăng trừng mắt Tô Anh: “Cảm ơn cô gì, nếu như cô kêu ngoài thì kẻ buôn cơ hội bắt con tin. Chính cô khiến bọn buôn nhảy khỏi cửa sổ chạy trốn, cô chịu trách nhiệm lớn.”
Tô Anh gì: “Nếu bà cố tình đ.â.m nhân viên bảo vệ, lẽ chúng bắt bọn buôn . Với trí thông minh của bà, liệu thể hiểu ám chỉ của ?”
Lúc xong khẩu cung, nhân viên bảo vệ cũng , để bọn buôn chạy trốn khiến buồn bực khó chịu.
Anh : “Đồng chí Tô thể đưa bạn nhỏ Thịnh Thanh Hà ngoài, bảo đảm an cho mấy đứa trẻ là việc dễ dàng, nếu bà của đứa trẻ đ.â.m của chúng , chậm trễ thời điểm nhất để bắt giữ thì thể bắt bọn buôn .”
Tạ Phỉ Thúy ôm con trai, chỉ nghĩ thôi cũng sợ, thấy Trình Quế Chi còn giảo biện, cả giận: “Mẹ, lúc oán trách ý nghĩa ?”
Trình Quế Chi thở ngắn than dài: “Đều tại con, một hai bắt dẫn thằng bé đến, tới thì sẽ gặp bọn buôn . Đi vất vả mấy ngày như cũng dễ dàng. Các con về nhà ăn tết đến thằng bé là .”
Tạ Phỉ Thúy cãi ở Cục Công An nên lời cảm ơn với Tô Anh một nữa: “Đồng chí Tô, đang việc ở khoa phụ sản ở bệnh viện nhân dân thành phố, cô đến Bắc Kinh chuyện gì cần giúp, thể đến tìm .”
Tô Anh : “Lần đến Bắc Kinh Thịnh và bạn của đưa đón, chị dâu cần khách khí.”
“ , là con trai giúp đỡ cô .” Trình Quế Chi vẫn gân cổ .
“Mẹ, thể đừng nữa ?”
Tạ Phỉ Thúy mất mặt nên khi chào tạm biệt Tô Anh thì dẫn theo bà và đứa trẻ về.
……
Tô Anh cũng dẫn bốn đứa trẻ tìm trạm xe buýt, mới xuống bậc thang, cửa xe cảnh sát thượng áp giải xuống một vài phạm nhân, cô vội né sang một bên.
Cảnh sát ở cửa Cục Công An thấy đội trưởng bắt giữ nghi phạm thuận lợi thì vui vẻ : “Đội trưởng Đoạn giỏi quá, ngoài điều tra bắt nghi phạm.”
Đoạn Quân vùng ở những nơi nghi phạm thường lui tới hơn hai mươi tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng bắt nghi phạm.
Anh bốn đứa trẻ xinh , nổi bật hơn hẳn đang ở trạm xe buýt cửa Cục Công An.
Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh thì cần mà chỉ giọng là hai cháu từng bắt cóc của nhà họ Hàn.
Bóng dáng mảnh khảnh, yểu điệu chắc hẳn là vợ mới của Hàn Cảnh Viễn khi ly hôn với em gái .
Gương mặt nghiêng của phụ nữ phần quen thuộc. Đây là trực giác và bản năng của những cảnh sát hình sự như bọn họ.
Anh cảm thấy như từng gặp cô ở nhưng bây giờ thể nhớ ngay .
……
Sau khi xem tuyến đường giao thông công cộng, Tô Anh hỏi Hàn Kinh Thần, “Không tuyến nào thẳng đến đấy ? Chúng nhiều tuyến, chỗ nào thì xuống, chỗ nào thì đổi đây?”
Hàn Kinh Thần xem cũng cảm thấy rối, gọi em gái đây: “Tinh Tinh, em tự xưng là thể nhớ kỹ bộ lộ tuyến của hơn một nửa giao thông công cộng , đây xem chúng nên đổi xe như thế nào?”
Bạn nhỏ Hàn Hâm Tinh nhân lúc đang xem tuyến đường thì chạy đến thùng thư cách đó hai mươi mét. Sau khi quan sát xung quanh, thấy ai chú ý , lúc cô bé mới nhét bức thư giấu trong cặp sách .
Hàn Kinh Thần đầu thấy em gái xổm bên cạnh thùng gửi thư cách đó xa, chạy tới kéo em gái dậy : “Em ở đây gì ?”
“Em đang xem kiến chuyển nhà.”
Hàn Hâm Tinh lên vỗ vỗ tay, : “Kiến chuyển nhà là vì trời sắp mưa, chúng lên xe nhanh thôi.”
Hàn Kinh Thần ngửa đầu mây đen giăng đầy bầu trời. Nhìn là trời sẽ mưa, cần kiến?
Cậu bé cõng Hàn Hâm Tinh lên vai, tuyến đường của trạm phía , đó đưa lên xe buýt, bắt một chuyến xe, tới bệnh viện đa khoa quân đội nơi ông nội đang .
Sau khi tới bệnh viện, Tô Anh lấy thư giới thiệu gửi cho y tá ở quầy tiếp tân, là nhà của Hàn Hoài Sơn đến đây thăm ông nội.
Cô mang theo đầy đủ giấy chứng nhận, còn cả giấy đăng ký kết hôn với Hàn Cảnh Viễn.
Tuy nhiên y tá là bạn của Đoạn Sở Hạ, thấy Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh, cháu nội nhà họ Hàn thì cho .
Tô Anh : “Vị đồng chí , đến thăm ông nội nhà , cô cho phòng bệnh, đây là quy định gì của bệnh viện các ?”
Trác Vân Yến : “Với chức vị của ông nội Hàn, chúng cần thận xác minh đến thăm, bây giờ Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh thể , còn cô thì vẫn kiểm tra kỹ càng một chút.”
Tô Anh thấy hai đứa nhỏ thể chờ nữa, mà phòng bệnh ở tầng , cô : “Không thì hai các con lên .”
Hàn Hâm Tinh lắc đầu: “Không, con cùng dì hai thăm ông nội cơ.”
Bọn họ thống nhất với rằng, lúc ở bên ngoài chỉ thể kêu bằng dì hai.
Y tá Trác là bạn của dì hai , cố ý khó , ghét thật đấy.
Hàn Kinh Thần lạnh lùng : “Người một nhà cùng , chỉ con và em gái cũng tạo bất ngờ .”
Trác Vân Yến thì ngạc nhiên, bạn của cô ở cùng hai đứa trẻ sáu năm, cũng tình cảm như .
là, sự thật là là do bạn cô sai, mà do hai đứa trẻ Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh quá đáng ghét, hề ngoan ngoãn đáng yêu một chút nào, còn khó cô của .
Tô Anh lấy chồng mới một tháng, dùng cách gì mà thu phục hai đứa trẻ cứng đầu , bọn trẻ còn đỡ cho cô chứ?
Trác Vân Yến bạn trút giận, : “Ông nội Hàn mới phòng cấp cứu hai , cũng dám tự ý để lạ đến thăm ông , xảy chuyện gì thì bệnh viện chúng gánh nổi trách nhiệm. Hay thế , gọi điện cho doanh trưởng Hàn, đồng ý thì thể lên thăm.”
……
Tô Anh nghĩ thầm vị y tá đang Đoạn Sở Hạ trút giận, đúng là đồ ngốc.
Nếu như Hàn Cảnh Viễn đồng ý, cô cũng một dẫn bốn đứa trẻ về Bắc Kinh.
Cô báo điện thoại ở chỗ của Hàn Cảnh Viễn, như : “Cô gọi .”
Trác Vân Yến là bạn nhất của Đoạn Sở Hạ, từ nhỏ hai cùng lớn lên, cùng thực tập công tác, chỉ cô Đoạn Sở Hạ phát hiện bản thích Hàn Cảnh Viễn khi tái hôn.
họ ly hôn , cô khuyên bạn nên từ bỏ, nhưng Đoạn Sở Hạ chịu, còn chuyển công tác đến đảo Nam.
Vừa vài ngày về, mấy ngày hôm về bệnh viện thăm ông nội Hàn, gì mà chọc ông nổi trận lôi đình, lên cơn đau tim phòng cấp cứu.
Sau khi ông cứu, bạn cô đưa đến bệnh viện tâm thần, là tiếp thu trị liệu, họ còn cho thăm.
Đến bây giờ vẫn còn đóng cửa.
Tuy cô nguyên nhân là gì, nhưng cảm thấy chuyện liên quan đến vợ mới của doanh trưởng Hàn.
Trác Vân Yến đang lo cớ để gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn, nhờ với ông nội Hàn tha cho bạn , cho cô khỏi bệnh viện tâm thần.
Bạn của cô bệnh tâm thần, nhưng tại nhà họ Hàn nhẫn tâm đến như ?
Cô hỏi lòng Hàn Cảnh Viễn quá hẹp hòi , ly hôn mà vẫn xử c.h.ế.t cả vợ ?
……
Điện thoại kết nối, phía bên là một giọng trầm thấp hồn hậu: “Xin hỏi ai , tìm chuyện gì?”
Tim Trác Vân Yến đập nhanh hơn một chút, bạn cô cùng với doanh trưởng Hàn là hiệp nghị kết hôn sáu năm, cô cũng chỉ gặp Hàn Cảnh Viễn vài .
là đàn ông xuất chúng, ưu tú đến nỗi khó quên.
Cô lấy : “Doanh trưởng Hàn , là y tá của khu cán bộ của tổng quân y viện, tự xưng là nhà của là đồng chí Tô Anh, tới thăm ông nội, xin hỏi……”
Lời còn xong, bên câu gì mà Trác Vân Yến c.ắ.n môi đưa điện thoại cho Tô Anh.
Bên tai là âm thanh của đàn ông ôn nhuận trầm thấp, thôi cũng khiến thể xác và tinh thần thoải mái.
Hàn Cảnh Viễn ở trong điện thoại hỏi: “Em và bọn trẻ đến bệnh viện ?”
Tô Anh chút để xung quanh, bắt đầu cáo trạng với Hàn Cảnh Viễn: “Em tới mười phút , y tá ở quầy lễ tân đang kiểm tra danh tính mà cho em thăm bệnh.”
Hàn Cảnh Viễn : “Em đưa điện thoại cho y tá, đó đưa bọn trẻ phòng bệnh, cần quấy rầy ông, ông nội chắc chắn sẽ sắp xếp cho em và bọn trẻ về nhà buổi tối. Trong nhà điện thoại, khi ngủ gọi điện thoại cho , dù muộn thế nào cũng chờ em. Buổi tối chúng chuyện, bây giờ cần chiếm dụng điện thoại của bệnh viện.”
“Được.”
Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn , Tô Anh đưa điện thoại cho y tá, cầm lấy giấy chứng nhận dẫn theo bốn đứa trẻ về phía cầu thang.
Trác Vân Yến quát lớn: “Cô ……”
Cô đột nhiên dừng , như thể giọng nghiêm khắc của Hàn Cảnh Viễn trong điện thoại dọa sợ.
……
Trong phòng bệnh, Hàn Hoài Sơn đang xem ảnh chụp, ánh mắt lưu luyến dừng bức ảnh gia đình mà con trai gửi về. Trên ảnh chụp, con trai thì khỏe khoắn, ưu tú, con dâu thì e lệ.
Đây là vợ mà chính con trai ông chọn, ông thể thấy sự hạnh phúc trong mắt của nó.
Trong ảnh còn bốn đứa trẻ, đùi con dâu chính là Tinh Tinh nghịch ngợm nhà ông, cô bé vui vẻ.
Còn cô bé mà con trai ôm đùi, lẽ là giống bố vì ông thấy giống con dâu lắm. Cô bé thì nhút nhát nhưng vẫn xinh .
Hai cháu trai thì phía , Hàn Kinh Thần nhà ông khí phách hiên ngang, đứa trẻ điềm đạm, trầm , nhất định là em chồng của con dâu.
Không bốn đứa trẻ cùng chung sống thì thế nào?
Ngày nào ông cũng lấy mấy tấm ảnh xem mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-25.html.]
Hàn Hoài Sơn gập tập ảnh , thở dài, nếu như bây giờ bọn trẻ ở đây thì .
Một đám trẻ lập tức xông , Hàn Hoài Sơn dụi mắt đôi mắt, thể tin hai đứa cháu nhỏ nhà về, còn con dâu mới mà ông chỉ thấy ảnh.
Hàn Hâm Tinh hưng phấn kêu to: “Ông nội, ông gặp chúng con vui , bất ngờ ?”
Hàn Hâm Tinh trở về nhà thì biến thành tiểu bá vương, bò lên giường bệnh ôm ông nội buông tay.
Hàn Kinh Thần : “Hàn Hâm Tinh, em xuống cả ông nội thở .”
Tô Anh các cơ quan nội tạng của ông đang suy kiệt nghiêm trọng, những vết thương mà tuổi trẻ chịu cũng đang phát tác. Hơn nữa, ông chịu nhiều k.ích th.ích chỉ trong một tháng, nếu dựa theo điều kiện chữa bệnh của thế giới , kết hợp với việc cơ thể và tinh thần vui vẻ, thoải mái thì thể sống thêm một hai năm.
Cô nhân cơ hội ôm Hàn Hâm Tinh lên thì chạm của ông, truyền một ít dị năng chữa trị nhằm nhuận dưỡng các cơ quan nội tạng.
Cô bé ôm xuống giường, Hàn Hoài Sơn đột nhiên cảm thấy thể nhẹ nhàng, còn tưởng gặp con dâu và bọn trẻ mà cảm thấy vui.
Tô Anh và bốn đứa trẻ đột nhiên xuất hiện, Hàn Hoài Sơn vô cùng bất ngờ và vui vẻ. Có vẻ như ông còn vui hơn lúc khi con trai tái hôn.
“Ông nội vui, con , ông thể xuống giường .”
Ông nội Hàn bước xuống giường, mà thể hai bước, sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn nhiều.
Tô Anh dùng một tháng để thí nghiệm dị năng. Cô nhận rằng, dị năng đều tác dụng trị liệu bảo dưỡng đối với cả , động vật và thực vật ở thế giới . Cô ở Bắc Kinh thêm mấy ngày, tìm cơ hội dùng dị năng giúp ông nội Hàn bồi dưỡng cơ thể. Việc giúp ông sống qua Tết Âm Lịch sang năm cũng thành vấn đề.
Tô Anh gọi một tiếng “ông nội” giới thiệu hai đứa trẻ của cô.
“Ông nội, lúc thư con giới thiệu qua cảnh của con, đây là Tri Nam, còn đây là Xán Xán, con bé nhát.”
Hàn Hoài Sơn giấu vui vẻ, ông cảm thấy vợ mới của con trai hơn vợ cũ nhiều.
Tô Anh với hai đứa trẻ đang rụt : “Chào ông .”
Cố Tri Nam đang rụt , đây là ông nội của Hàn Kinh Thần và Tinh Tinh, cũng học tập chị dâu chào một tiếng: “Chào ông nội Hàn.”
Cố Xán Xán hỏi: “Mẹ, con gọi ông là gì đây?”
Tô Anh : “Con gọi chú Hai của Tinh Tinh là bố thì cũng giống Tinh Tinh gọi là ông nội.”
Cố Xán Xán ngoan ngoãn : “Con chào ông nội.”
“Tốt , hôm nay ông vui vẻ, đột nhiên trong nhà thêm nhiều như , Xán Xán đến đây cho ông xem nào.”
Hàn Hoài Sơn là thật sự vui, tái hôn vốn là chuyện dễ, ít nhà hòa thuận như .
Hơn nữa, khi điều tra con dâu đặc vụ, sẽ còn ầm ĩ về phận của con bé nữa. Hàn Hoài Sơn cảm thấy bây giờ thể yên tâm xuất viện .
“Các con chờ một lát, ông nội gọi thủ tục xuất viện, lát nữa chúng cũng về nhà .”
Tô Anh vội khuyên: “Ông nội, ông vẫn nên ở bệnh viện thêm vài ngày quan sát một chút, bây giờ xuất viện, Hàn Cảnh Viễn cũng yên tâm, con sẽ trách đấy.”
Hàn Hoài Sơn : “Thằng bé dám ? Tiểu Tô , con cần quá khách khí với thằng bé, ngay từ đầu con chèn ép nó mới đúng.”
Hàn Kinh Thần nghĩ nghĩ : “Thế , chúng bác sĩ, bác sĩ ông nội thể xuất viện thì chúng xuất viện, bác sĩ thì ông ở bệnh viện.”
……
Bác sĩ phụ trách đến đo nhịp tim và huyết áp cho Hàn Hoài Sơn, đều ở trong phạm vi bình thường, thấy tinh thần của ông lão tồi, lẽ do gặp nhân mà vui vẻ.
bác sĩ dám để Hàn Hoài Sơn xuất viện, thuyết phục ông viện quan sát thêm mấy ngày.
Hàn Hoài Sơn thổi giận trừng mắt, vẫn là Hàn Hâm Tinh chỉ dùng một câu thuyết phục ông: “Ông nội, nếu ông bác sĩ , buổi chiều chúng con về đấy.”
Hàn Kinh Thần vội vã khoe: “Ông nội, con về nấu cơm trưa cho ông.”
Hàn Hoài Sơn tin: “Con nấu cơm ? Ông mơ cũng tỉnh, đừng chọc ông nhiều quá.”
Hàn Kinh Thần đỏ mặt: “Vậy ông hỏi Tinh Tinh với Xán Xán , bây giờ con nấu cơm ngon.”
Hàn Hâm Tinh : “Là do dì hai dạy đấy, tuy con nấu cơm, nhưng con tự giặt quần áo, con thể giúp ông nội giặt quần áo.”
Cố Xán Xán cũng : “Con giúp ông nội đ.ấ.m lưng, con giỏi đấy. Hai bố của con đều thích.”
Hàn Hâm Tinh sắc mặt của ông nội thì giải thích: “Xán Xán còn một bố nữa, là một nhà nghiên cứu khoa học ở căn cứ, giỏi. Lúc nào về, con cũng gặp chú .”
Hàn Hoài Sơn ha ha, ông bao giờ thấy một đứa trẻ xuất từ gia đình tái hôn mà hòa thuận với nhà chồng cũ như .
Nhân phẩm chồng cũ của con dâu quả thật tệ, từ lúc chịu trách nhiệm với vợ cũ, Hàn Hoài Sơn ấn tượng tồi về Cố Thành Phong.
Lúc ông sốt ruột vì con trai thì cũng là một đối thủ cạnh tranh tiềm năng.
“Được , ông nội sai bảo vệ đưa các con về nhà, chờ ăn cơm báo hiếu của cháu trai ông.”
Lúc bảo vệ đưa Tô Anh và mấy đứa trẻ về, Hàn Hoài Sơn vẫn luôn bên cửa sổ chúng lên xe. Mãi đến khi bọn họ rời , ông mới vui vẻ sang phòng bên cạnh khoe.
……
Lúc ông phòng bệnh, Đoạn Hoài Cẩn ở trong phòng chờ.
Đoạn Hoài Cẩn tiến lên một bước đỡ Hàn Hoài Sơn xuống, cung kính : “Sắc mặt bác Hàn hôm nay , là chuyện vui ?”
Tâm tình đang của Hàn Hoài Sơn đột nhiên phá hỏng một nửa, tức giận : “Lại đến cầu xin cho đứa con gái bảo bối , , để cô đó tịnh tâm, khi nào nhận sai sẽ thả.”
Hàn Hoài Sơn cũng thích trách móc nặng nề nhưng ông thật sự quá tức giận.
“Chuyện kết hôn của con trai , vợ và vợ lén lút định đoạt, chính con gái họ sẽ hiệp nghị hôn nhân. Giờ thì , lãng phí sáu năm của con trai , tận sáu năm tuổi trẻ của nó. hiểu nhà họ Đoạn các còn cái gì?”
Trong lòng Đoạn Hoài Cẩn nỗi khổ nên lời, tuy Đoạn Sở Hạ lừa lớn nên tìm Hàn Cảnh Viễn hiệp nghị hôn nhân, nhưng cũng đồng ý, trách thì thể chỉ trách một phía .
Ông ông lão đang ph.át t.iết nên ngoan ngoãn im.
“Ly hôn cũng là nhà các đề nghị, khi ly hôn con trai tái hôn. Vậy mà nhà họ Đoạn các đỏ mắt ghen ghét đúng , còn gạt bạn bè, dung túng giúp con gái chuyển công tác điều đến đảo Nam, ghê tởm các , đây là chuyện mà con thể ?”
“May mắn con dâu thông tình đạt lý, loạn với con trai . Hai đứa chúng nó tái hôn dễ dàng, nếu bọn họ thật sự chia tay, lão già sẽ để yên cho nhà họ Đoạn các !”
Đoạn Hoài Cẩn càng oan uổng, chuyện điều công tác của con gái, lúc ông thì vợ ông tìm đến bạn học cũ giải quyết xong xuôi hết .
Ông còn mặt mũi giải thích, chỉ thể thừa nhận.
Hàn Hoài Sơn : “Đoạn Quân nhà tồi, tại tới Đoạn Sở Hạ giáo d.ụ.c kém như. Trước khi cô rời khỏi đảo Nam còn tố cáo con dâu là đặc vụ, uy h**p chính ủy Quý, nếu điều tra rõ ràng sẽ đưa đơn lên . Đây là một vấn đề nhạy cảm, vô cùng nghiêm trọng, nếu tố cáo thì nhất định điều tra.”
“Được, đơn vị của Hàn Cảnh Viễn tra xét, cũng xác minh con dâu phận trong sạch, cô còn ngừng nhân cơ hội lúc mấy lão chiến hữu đến thăm mà chạy đến Hàn Cảnh Viễn lãnh đạo bao che, trò mặt họ. Anh nên thế nào bây giờ, chỉ thể cho tra xét.”
“Lần thứ hai điều tra, càng chứng minh con dâu là trong sạch, Đoạn gia các còn mặt mũi tới cầu xin?”
……
Đoạn Hoài Cẩn hổ thẹn.
Nhà họ Đoạn bốn em trai, cộng thêm con cái sinh thêm bảy tám cháu trai nữa. Nhà chỉ một đứa con gái, mà dạy .
Cưng chiều con bé đến hư , sợ điều gì, cứ tác oai tác quái, cho rằng bất cứ chuyện gì thì nhà họ Đoạn cũng sẽ bao che cho cô .
thì nữa .
Đơn vị của Hàn Cảnh Viễn điều tra và kết án, Đoạn Sở Hạ đạt kết quả như mong , chiến hữu của ông nội Hàn tới thăm bệnh, đều là những nhà lãnh đạo cao cấp thì chạy tới. Cô chớp mắt rằng Hàn Cảnh Viễn cố ý bao che, Tô Anh chính là đặc vụ, cầu xin tổ chức phái đồng chí bên ngoài đảo Nam điều tra.
Hàn Hoài Sơn tức đến mức phòng cấp cứu.
Đoạn Hoài Cẩn canh giữ ở bệnh viện, khi ông tỉnh thì lập tức nhận , sẽ đưa con gái về nghiêm túc dạy dỗ.
ông đồng ý.
Hàn Hoài Sơn mặt mấy lão chiến hữu nên yêu cầu tổ chức phía phái điều tra thật nghiêm túc.
“Nếu điều tra con dâu là đặc vụ, thì là do mắt con trai mù, nhà họ Hàn chúng sẽ cùng ngục , nếu thì……”
Ông lão lúc lạnh vài tiếng: “Là do Đoạn Sở Hạ ý định vu khống, để cô tù, hoặc nhà họ Đoạn các tự nhận tinh thần cô thất thường, đưa cô bệnh viện tâm thần.”
Chuyện lớn như , nhà họ Đoạn cần điều tra là thể bỏ qua.
Tổ chức phía phái điều tra rõ ràng ba đời nhà Tô Anh, còn tra của Tô Anh sinh non một đứa trẻ c.h.ế.t yểu khi đang nhiệm vụ.
Chồng bà ngày đó nhặt một đứa bé vứt bỏ, đưa bệnh viện cấp cứu, bác sĩ đứa bé bệnh tim bẩm sinh nghiêm trọng nhưng hai vợ chồng vẫn quyết định nhận nuôi.
Sau nhiều kiểm chứng, ngay cả chồng của Tô Anh cũng chứng thực vết bớt Tô Anh là thật, chắc chắn thể giả mạo.
Mà trong quá trình Tô Anh trưởng thành, cũng khả năng trở thành đặc vụ.
Nhận bản báo cáo kết án, Hàn Hoài Sơn ném đến mặt nhà họ Đoạn, buộc bọn họ chọn một trong hai, nếu để Đoạn Sở Hạ cảnh sát bắt thì nhà họ Đoạn đưa cô bệnh viện tâm thần.
Nhà họ Đoạn chỉ thể để Đoạn Sở Hạ bệnh viện tâm thần.
Hàn Hoài Sơn : “Ngay từ đầu Đoạn Sở Hạ hỏng , cô là một đứa trẻ nữa, dùng mấy từ như tuổi trẻ, hiểu chuyện để cầu xin cho cô , cũng chính trực.”
“Nhà họ Đoạn các bốn em, bảy tám thanh niên trẻ thể bởi vì một cái rễ hư mà liên lụy những cái rễ khác.”
“Hơn nữa, bọn trẻ thích vợ mới của Cảnh Viễn, lão già cũng lòng, về ai bắt nạt con bé, còn sống ngày nào sẽ chống lưng cho con bé ngày đó. Nếu thằng Hàn Cảnh Viễn cũng bắt nạt con bé, cũng ngại đ.á.n.h nó, huống chi nhà họ Đoạn các .”
Đoạn Hoài Cẩn giáo huấn thì mặt đỏ tới mang tai, đành nuốt những lời cầu xin lòng. Nếu vợ ông nhất mực ông tới cầu xin thì ông cũng định .
……
Sau khi Đoạn Hoài Cẩn về đến nhà, Văn Tâm Trúc hỏi ông lão nguôi giận , đồng ý để nhà họ Đoạn đón Đoạn Sở Hạ về ?
Bà cũng Tiểu Trác ở bệnh viện gọi điện thoại tới, vợ mới của Hàn Cảnh Viễn đến, còn mang theo Hàn Kinh Thần và Hàn Hâm Tinh trở về.
Hôm nay tâm tình của Hàn Hoài Sơn , bà để chồng qua cầu xin thêm nữa.
“Buổi sáng em đến thăm Hạ Hạ, tinh thần con bé lắm, nếu đón về, lẽ con bé tâm thần thật đấy.”
“Hơn nữa Tiểu Trác gọi điện tới, rằng con bé gọi điện cho Hàn Cảnh Viễn, khuyên ông lão tha cho Hạ Hạ, nhưng Hàn Cảnh Viễn quát im lặng, sẽ bỏ qua chuyện .”
Văn Tâm Trúc lau khóe mắt đang đỏ lên, oán trách Hàn Cảnh Viễn bạc tình bạc nghĩa.
“Dù cũng là hiệp nghị kết hôn, cũng con rể nhà sáu năm, cần tuyệt tình như ?”
Đoạn Hoài Cẩn nghĩ thầm, hỏng , Hạ Hạ bệnh viện loạn khiến ông nội Hàn phòng cấp cứu hai , nhà họ Hàn cũng cho Hàn Cảnh Viễn ở xa .
Đây là ông lão để cho nhà họ Đoạn bọn họ chút mặt mũi .
Chỉ là đưa bệnh viện tâm thần, chờ ông lão nguôi giận lẽ còn cơ hội đưa con gái về.
Hàn Cảnh Viễn giống , cảm tình với Hạ Hạ.
Tô Anh là mà chính chọn, nếu thể bảo vệ vợ thì gọi là đàn ông?
Việc mà để Hàn Cảnh Viễn , Hạ Hạ càng khó rời khỏi bệnh viện tâm thần.
Ông cũng Hàn Cảnh Viễn sẽ dùng cách gì để nhà họ Đoạn nhớ kỹ .
Vợ ông bệnh tim bẩm sinh, Đoạn Hoài Cẩn k.ích th.ích bà nên cũng :
“Ông tuổi cao, tâm địa , nhà chúng nhớ kỹ việc . Cứ để việc qua , càng loạn đến Hàn Cảnh Viễn, sẽ cho chúng mặt mũi nữa . Lúc đó, nhà họ Đoạn chúng sẽ lỗ nặng.”
“Chúng thằng bé lớn lên từ nhỏ, còn con rể nhà 6 năm, thể tuyệt tình như ?”
Đoạn Hoài Cẩn lắc đầu, hỏi vợ: “Năm dì của nhằm em, lúc đoa thế nào, em quên ?”
Văn Tâm Trúc .
Lúc còn trẻ, dì của Đoạn Hoài Cẩn gả con gái của bạn cho ông nhưng ông . Lúc đo, dì trực tiếp nhiều chuyện k.ích th.ích khiến bệnh tim của Văn Tâm Trúc tái phát.
Đoạn Hoài Cẩn tố cáo dì, đoạn tuyệt quan hệ với dì khiến bà tù nửa năm, đến bây giờ hai nhà cũng qua nữa.
Đoạn Hoài Cẩn , đàn ông nếu thể bảo vệ vợ , xứng đàn ông. Khi đó bà vô cùng cảm động, bất chấp sự phản đối mà gả cho ông , xác thật sẽ bảo vệ bà nửa đời .
Hiện tại Hạ Hạ động vợ mà Hàn Cảnh Viễn chọn, chỉ sợ sẽ hạ thủ lưu tình nữa.
Văn Tâm Trúc hối hận .
……
Tô Anh mang theo bốn đứa trẻ, theo chú Nghĩa bảo vệ về nhà, phòng bếp của nhà họ Hàn lớn, bốn đứa trẻ ở bên trong phân công phối hợp rửa rau xắt rau, vo gạo nấu cơm.
Bảo mẫu vui vẻ khi gặp bọn trẻ. Một tháng gần đây, Hàn Kinh Thần đều sẽ xuống bếp nấu cơm.
“Dì giúp các con.” Bảo mẫu sợ Hàn Hâm Tinh xắt rau sẽ đứt tay.
“Dì Trân, chúng con ở đảo Nam cùng nấu ăn nhiều . Dì giúp sẽ ảnh hưởng chúng con phối hợp. Dì nghỉ ngơi , đến trưa nếm thử tay nghề của chúng con là .”
Hàn Kinh Thần nhanh nhẹn cho gừng và tỏi mà Cố Tri Nam cắt xong chảo dầu phi cho thơm, đầu Hàn Hâm Tinh đang cắt ớt, ghét bỏ to.
“Hàn Hâm Tinh, em cắt to quá, em vo gạo , em hợp với chuyện nấu ăn .”
Hàn Hâm Tinh tức giận quan tâm mà tiếp tục xắt rau: “Không , hôm nay em tham gia, nếu lúc ông nội ăn cơm chỉ khen một thôi.”
Cố Tri Nam và Cố Xán Xán việc khuyên can.
Cố Tri Nam khuyên: “Ớt lớn nhỏ ảnh hưởng mùi vị, Hàn Kinh Thần, cá hấp cá viên?”
Nếu hấp cá sợ lúc đưa đến bệnh viện thì nguội mất. cá viên sẽ lâu, Hàn Kinh Thần sợ ông nội đói nên nhờ Tô Anh băm cá.
Tô Anh giúp xử lý hết bảy tám cân cá trích.
Phó Ngọc Trân ở bên ngoài xem mà mắt nóng lên, mới một tháng mà Hàn Kinh Thần và Tinh Tinh đổi nhiều như . Lúc mỗi hai em về nhà đều sẽ cãi , nếu thì oán giận chú hai trở về, chán ghét dì hai, ông nội vì mà ngày nào cũng ở trong bệnh viện.
Lúc , trong nhà bao giờ một giây phút nghỉ ngơi yên tĩnh như thế .
Bây giờ, hai đứa nhỏ cũng cãi , vì cãi trong lúc nấu ăn, ồn ào nhưng khiến dì vui mừng.
Phó Ngọc Trân lặng lẽ hỏi Hàn Tùy Nghĩa: “Vợ của Cảnh Viễn đúng là giỏi quá. Mắt của thằng bé tồi. À, ông lão sắp xếp cho Tiểu Tô ở phòng của Cảnh Viễn, xem ?”
Hàn Tùy Nghĩa nhớ cuộc hôn nhân của Hàn Cảnh Viễn, nhiều vấn đề.
Ví dụ như Đoạn Sở Hạ bao giờ ngủ ở nhà họ Hàn, cũng từng phòng của Hàn Cảnh Viễn, mới là bọn họ thống nhất trong hiệp nghị hôn nhân, can thiệp quá nhiều về chuyện riêng tư của đối phương.
Sau khi Hàn Cảnh Viễn ly hôn tái hôn cũng chỉ nửa tháng, ông lão sắp xếp như , chắc chắn là sợ cuộc hôn nhân là hiệp nghị nên thăm dò thử.
Hàn Tùy Nghĩa : “ Kinh Thần , chú hai và dì hai ở đảo Nam cũng ngủ chung một phòng, ông lão chắc kêu cô quan sát một chút, lúc vợ của Cảnh Viễn ăn cơm cũng biểu hiện gì đáng , khả năng m.a.n.g t.h.a.i ?”
Phó Ngọc Trân tức giận: “Giờ họ mới cưới một tháng, nếu biểu hiện nôn nghén cũng hai đến ba tháng, đàn ông các cái gì cũng hiểu, ông lão quá nóng vội.”
Phó Ngọc Trân gì, ông lão vội bởi bác sĩ điều trị cũng uyển chuyển nhắc nhở nhà, ông lão sợ là qua cuối năm.