Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Anh chủ động đưa ý kiến về Bắc Kinh thăm ông nội khiến trái tim Hàn Cảnh Viễn như sống .
Anh vui lo lắng: “Đi đến đó tận một nghìn cây, tàu thủy xe lửa, cũng mất ba mươi tiếng đồng hồ, một em dẫn theo bốn đứa trẻ ?”
Tô Anh ngoắc ngoắc tay với , ý bảo gần, Hàn Cảnh Viễn rõ lý do, đến mặt cô.
Bỗng nhiên Tô Anh gõ đầu , Hàn Cảnh Viễn dọa .
Tại một lời động thủ, thật sự thể gì cô, Tô Anh đang do dự thì mất đà, cả cô theo quán tính đè lên .
Hàn Cảnh Viễn:……
Tô Anh nhân lúc chuẩn mà vật Hàn Cảnh Viễn qua vai khiến ngã xuống đất, đó đè lên lớn: “Thế nào, nhất năng cũng em quật ngã, em xa an ?”
Hàn Cảnh Viễn thở gấp, mặt đỏ tới mang tai: “Em tấn công lúc chuẩn , tính.”
Tiếp xúc mật như , khiến tim Hàn Cảnh Viễn đập nhanh hơn, nhỏ giọng : “Bọn trẻ đều đang đấy.”
Tô Anh : “Sợ cái gì, em thắng quang minh chính đại đấy.”
Hàn Cảnh Viễn: “Không ý , em lên .”
Hàn Hâm Tinh xổm mặt đất chọc chọc mặt Hàn Cảnh Viễn: “Chú hai chơi còn thua, hổ quá .”
Cố Xán Xán lo lắng gần c.h.ế.t: “Bố đau , cần đến bệnh viện ?”
Hàn Kinh Thần khinh thường: “Chú hai, con tin . Chắc chắn là chú cố ý nhường dì hai?”
Cố Tri Nam hề nghi ngờ thực lực của chị dâu , của chị là công an, do đó từ nhỏ chị học võ phòng , nhưng ngờ chị lợi hại như , nhất định là rể nhường.
Chỉ là, chị còn đè rể.
Cố Tri Nam cũng , : “Dưới đất bẩn lắm, hai dậy .”
Tô Anh bò dậy: “Anh cần lo lắng cho an của bọn em, chỉ cần trẻ tiền xe cho năm bọn em là .”
Đi xe như tốn ít tiền .
Hàn Cảnh Viễn nhanh ch.óng dậy, mặt nóng dần đỏ lên. Anh chạy đến phòng bếp rửa mặt .
“Tiền xe thì thành vấn đề, ngày mai em lấy tiền trong sổ tiết kiệm , gọi cho ông nội báo cho ông quốc khánh bọn em đến thăm, nhất định ông sẽ vui.”
Tô Anh vội : “Anh đừng , để em dẫn theo bọn trẻ bất ngờ xuất hiện trong phòng bệnh. Bất ngờ như khi bệnh của ông thể lên đấy. Hơn nữa, gọi điện thoại báo ông nhớ thương, ảnh hưởng tới việc dưỡng bệnh, như thế lắm.”
Hàn Cảnh Viễn cũng nghĩ như , một năm nhiệm vụ đột nhiên ghé qua nhà gặp ông nội, ông vô cùng vui vẻ, hơn nửa năm cũng cần đến bệnh viện.
……
Sau đó, Tô Anh tính toán, họ đến Bắc Kinh cũng dễ dàng, ngoại trừ hai ngày nghỉ lễ thì còn xin nghỉ học ở trường cho mấy đứa trẻ, vé xe cũng mua khi xin nghỉ phép.
Trước ngày xuất phát một ngày, Tô Anh thu xếp hành lý nhưng rõ khí hậu Bắc Kinh như thế nào nên lấy lý do mất trí nhớ.
Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần đều lớn lên ở Bắc Kinh, bây giờ là cuối tháng chín, ở đảo Nam mặc quần áo cộc còn đổ mồ hôi nhưng ở Bắc Kinh chuẩn mặc quần áo dài tay, bởi các bảo cô cần mang theo vài chiếc áo khoác và quần áo dài.
Cả nhà hào hứng thu xếp hành lý chuẩn lên đường trong khi Kiều Lan Lan ở cách vách thì yên.
Lúc cô phong thư nặc danh định gửi cho Đoạn Quân nhưng vẫn tìm cơ hội. Chỉ thể gửi qua bưu điện nhưng cô Đoạn Quân bức thư gửi từ đảo Nam, hơn nữa Kiều Lan Lan cũng điều kiện nơi khác gửi thư.
Kiếp cô bội phục cô bé Hàn Hâm Tinh , từ nhỏ kín tiếng. Có một cô bé bắt Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên và tra hỏi là ai sai cô bé ăn trộm đồ của Đường Tuy Thảo nhưng nó nhất quyết .
Có nên nhờ Hàn Hâm Tinh cầm bức thư nặc danh đến Bắc Kinh gửi giúp ?
Kiều Lan Lan suy nghĩ , nếu cô bé giữ bí mật để Tô Anh , hỏi đến cô thì vẫn thể tìm lý do thoái thác.
Cứ là xuống nông thôn vô ý . Sau khi suy nghĩ kỹ lý do thoái thác, cô quyết định mạo hiểm.
Sau khi nghĩ kỹ lý do thoái thác, cô quyết định mạo hiểm.
Kiều Lan Lan nghĩ một cái cớ gọi Hàn Hâm Tinh sang nhà của , nghiêm túc hỏi cô bé: “Tinh Tinh, con thích dì hai bây giờ, là dì hai ?”
Hàn Hâm Tinh sờ trán của Kiều Lan Lan, thấy nóng.
Cô bé : “Mẹ nuôi rõ mà vẫn hỏi, đương nhiên là thích dì hai bây giờ, nếu thì con gọi là chứ.”
Kiều Lan Lan do dự một chút, vẫn quyết định : “Mẹ nuôi một bí mật của Đoạn Sở Hạ, thể ngăn cản cô tiếp tục tổn thương của con, nuôi bí mật phong thư , bây giờ con cầm bức thư đến Bắc Kinh bưu điện gửi, thể để khác , nếu nuôi sẽ gặp rắc . Con thể giữ bí mật ?”
Hàn Hâm Tinh suy nghĩ một lát : “Mẹ nuôi, con bức thư.”
“Được, nhưng mà chắc con sẽ hiểu bộ bức thư.”
“Con thể tra từ điển.”
Hàn Hâm Tinh : “Mẹ nuôi, con sợ lợi dụng con chuyện nên mới .”
Kiều Lan Lan thầm nghĩ, nếu cô trọng sinh thì chính cô cũng nghĩ cô bé tiểu yêu tinh mới trọng sinh.
Cô đưa thư và một cuốn từ điển cho Hàn Hâm Tinh. Nội dung của bức thư rằng Đoạn Sở Hạ là con ruột của nhà họ Đoạn.
Hàn Hâm Tinh tra từ điển xong thì vô cùng ngạc nhiên: “Mẹ nuôi, bí mật của dì hai cũ?”
“Mẹ vô tình , con đồng ý giúp bí mật gửi thư khi đến Bắc Kinh ?”
Hàn Hâm Tinh gật gật đầu: “Mẹ nuôi yên tâm, con nhất định sẽ với ai.”
Kiều Lan Lan nhấn mạnh một nữa: “Cũng với cả hiện tại của con, nếu nuôi sẽ đưa thẩm vấn. Mẹ thể tin con ?”
Hàn Hâm Tinh vỗ vỗ cái n.g.ự.c nhỏ, một bí mật của chính : “Tô Chấn Hữu của thư cho một , là một chú tên là Trần Võ Sinh. Con giữ bí mật , với ai hết, là nuôi bí mật của con, như nuôi cứ yên tâm nhé.”
Kiều Lan Lan thấy chuyện bát quái thì hứng thú, tại Thẩm Mỹ Tĩnh vẫn dây dưa với Trần Võ Sinh.
“Hữu Hữu vẫn học xong lớp một, còn học hết các âm, thể chữ?” Kiều Lan Lan tò mò.
Hàn Hâm Tinh vẽ hai chữ ‘Võ Sinh’ xuống lòng bàn tay của Kiều Lan Lan, : “Hữu Hữu vẽ cái cho con, đó con dạy bé tra từ điển.”
“Hai cái thật lanh lợi.”
Hàn Hâm Tinh sửa , : “Hữu Hữu ngốc, cách là con nghĩ , đầu tiên cho con, thư , con kêu trộm thư từ trong ngăn kéo , cố nhớ cách . Thế là bé nhớ nhớ tổng cộng năm chữ ‘Võ Sinh, hãy bảo trọng’ .”
Một nữa Kiều Lan Lan bất ngờ bởi tiểu yêu tinh láu cá .
Kiếp dẫn dắt cận thận nên cô bé lớn lên trở thành một thiếu nữ chuyên gây rắc rối, suýt chút nữa hại c.h.ế.t Đường Tuy Thảo. Nếu Đường Tuy Thảo nhiều ch.ó bảo vệ như , thật sự là đối thủ của cô bé .
……
Tới ngày khởi hành, sáng sớm Hàn Cảnh Viễn đưa cả nhà bến phà, dặn dò nhiều chuyện.
“Trên đường em nhớ coi chừng bọn trẻ, mất đồ cũng , quan trọng là an . Nếu tách , an của bản mới là quan trọng nhất. Anh nhờ đến bến phà bên đón . Vé xe lửa, cũng nhờ bạn của trai mua giúp, xe lửa nhân viên bảo vệ, việc gì cứ tìm họ nhờ giúp đỡ.”
Tô Anh lải nhải mãi bên tai, phiền phát điên : “Từ tối hôm qua nhắc đến tám trăm , bọn trẻ nhất định sẽ an .”
Cô tự tin đảm bảo.
Dị năng của cô thể dò khí tràng của bọn trẻ, thể khuếch tán dị năng dò tìm trong phạm vi của cả một thành phố rộng lớn, chắc chắn sẽ tìm .
Hàn Cảnh Viễn đang nhắc nhở, cô thì giọng cũng chậm dần, giải thích: “Lần bắt cóc, bóng ma tâm lý. Mấy ngày hôm còn , hôm nay chuẩn xa, tim đập nhanh.”
Tô Anh cũng nghĩ như . Dù Hàn Cảnh Viễn cô đến từ dị thế. Một phụ nữ dẫn theo bốn đứa trẻ, lo lắng là chuyện bình thường.
Cô : “Anh yên tâm , đến trạm em sẽ cho gọi điện thoại cho .”
Hàn Hâm Tinh chờ lâu quá, mất hết kiên nhẫn, cũng trở về, hơn nữa trong chiếc cặp nhỏ của cô bé còn ‘nhiệm vụ quan trọng’ mà nuôi giao phó.
“Mẹ ơi, nếu lên phà nhanh thì sẽ muộn mất, chú hai, mấy ngày nữa chúng con sẽ trở về. Chúng con nhất định sẽ chụp ảnh cùng ông nội mang về cho chú hai xem, cần nhớ bọn con, nhớ cũng tác dụng.”
Hàn Cảnh Viễn cô bé chọc : “Con mới là vô lương tâm nhất.”
Sau khi chờ bọn họ lên phà, chờ đến khi phà khuất dạng. Bây giờ chỉ còn Hàn Cảnh Viễn cô đơn một , trong lòng đột nhiên chút mất mát.
Đây là đầu tiên Tô Anh gặp trưởng bối của chồng. Dù ông cũng là quan trọng nhất của , ông nội vui khi cưới vợ mới?
Tuy hai là thỏa thuận hôn nhân, nhưng Hàn Cảnh Viễn vẫn ngọt ngào.
Mấy đứa trẻ vô cùng hưng phấn khi phà. Đặc biệt là Hàn Kinh Thần, bé tưởng tượng đột nhiên xuất hiện mặt ông nội, lẽ ông sẽ vui.
……
Sau khi phà mấy tiếng, lúc họ lên bờ thì bạn của trai Hàn Cảnh Viễn lái xe tới đón.
Hàn Hâm Tinh chắn mặt Tô Anh, so sánh mặt với trong bức ảnh. Sau khi xác nhận đây là chú mà chú hai nhờ đến đón họ tới nhà ga thì mới gật đầu : “Cảm ơn chú Thịnh.”
Thịnh Kiến Nghiệp hơn ba mươi tuổi, chuẩn chuyển nghề. Anh lái xe đưa Tô Anh và bọn trẻ đến nhà ga, nhờ bạn ở đó, đó sẽ đón bọn họ ở nhà ga tàu hỏa bên .
“Cũng trùng hợp quá. Hôm nay là quốc khánh, cũng dẫn theo con đến Bắc Kinh tìm vợ . Bọn họ cũng chuyến tàu sắp lên, chừng còn thể gặp ở toa giường .”
Hàn Kinh Thần nhớ mang máng bố là chiến hữu của chú , năm bố qua đời, chú Thịnh mới kết hôn nên con trai của chú Thịnh chắc chắn nhỏ tuổi hơn bé.
“Em trai tên là gì ạ? Lát con lên tàu sẽ tìm .”
“Thằng bé tên là Thịnh Thanh Hà, nhỏ hơn em gái con hai tuổi, giống chú nên dễ nhận .”
Hàn Hâm Tinh quyết định: “Vâng, lát nữa con lên xe sẽ tìm em .”
Tới nhà ga, Thịnh Kiến Nghiệp đưa cho Hàn Kinh Thần bức ảnh mà chụp cùng bạn của : “Đến trạm , chú sẽ ở nhà ga chờ , đó đưa đến nơi tiếp theo.”
Hàn Kinh Thần nghiêm túc nhớ kỹ, ngay cả Cố Tri Nam cũng nhớ trong đầu, bọn họ thật sự sợ bắt cóc một nữa.
Tô Anh đưa tiền vé xe cho Thịnh Kiến Nghiệp nhưng vội từ chối, cần.
Anh và bố của Hàn Kinh Thần là chiến hữu, chú hai Hàn Cảnh Viễn, vì chăm sóc cho đứa trẻ mồ côi là con của trai mà đẩy hôn nhân.
Sau khi ly hôn mà thể tìm một vợ xinh như , nhất định là ông trời bù đắp cho .
Anh để ý suốt cả quãng đường, mấy đứa trẻ và Tô Anh vô cùng hòa thuận, dường như xung đột gì. Họ như những bạn , vô cùng tin tưởng cô.
Xây dựng gia đình việc dễ dàng.
Anh chịu nhận tiền : “Cô cần đưa tiền, khi nào về sẽ tính phí với Hàn Cảnh Viễn.”
Mỗi tháng Hàn Cảnh Viễn đều giữ hai mươi tệ tiền tiêu vặt, lấy tiền trả cho . Vì , khi lên tàu, Tô Anh nhân cơ hội nhét tiền vé xe túi của .
“Hôm nay phiền . mang đủ tiền mà. Nếu đưa đưa bây giờ thì Hàn Cảnh Viễn vẫn gửi . Cần gì lòng vòng mất công như .”
Thịnh Kiến Nghiệp thấy vợ mới của Hàn Cảnh Viễn lôi kéo như thì thấy lắm. Hơn nữa Tô Anh dùng sức lớn nên bất đắc dĩ nhận lấy tiền.
Sau khi tàu mấy giờ, nhà ga bạn của Thịnh Kiến Nghiệp đón bọn họ. Người cũng mua vé giường , đang đưa bọn họ đến nhà ga tiếp theo.
Và cũng chịu nhận tiền: “Khi nào về sẽ tính tiền với Thịnh Kiến Nghiệp.”
Tô Anh cũng dùng cách cũ và lý do để giải thích, đưa tiền vé hai chiếc giường cho bạn của Thịnh Kiến Nghiệp.
Ở thế giới , tình bạn thật cao , đôi khi nó còn đáng tin hơn cả quan hệ huyết thống.
Vốn dĩ cô định gọi điện thoại báo bình an cho Hàn Cảnh Viễn, nhưng xe lửa đợi , điện thoại công cộng cũng một hàng dài đang chờ. Nếu bây giờ cố chấp đừng chờ, chắc chắn sẽ kịp.
Bạn của Thịnh Kiến Nghiệp : “Cô đưa điện thoại cho , khi cô đưa bọn trẻ lên tàu, lúc về đơn vị sẽ gọi cho .”
Tô Anh cảm ơn, đưa điện thoại của Hàn Cảnh Viễn cho đó.
Sau khi lên xe lửa thì đơn giản . Họ chỉ cần thẳng đến bến cuối là Bắc Kinh. Chắc ngủ một giấc đến sáng mai là thể đến nơi , Tô Anh thầm nghĩ.
……
Ở dị thế, Tô Anh thích trải nghiệm, lộ trình như thế cũng tính là gì, hơn nữa dọc đường còn đưa đón, tàu cũng mệt.
Bạn của Thịnh Kiến Nghiệp mua một vé giường giữa và một vé giường . Tô Anh bảo Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần ngủ giường giữa, còn cô và hai đứa trẻ còn ngủ ở giường .
Đối diện bọn họ là một bà lão dẫn theo một đứa bé trai tầm năm, sáu tuổi. Lúc bà thấy một Tô Anh dẫn theo bốn đứa trẻ thì : “Trông cô trẻ quá, bốn đứa đều do cô sinh ?”
Tô Anh trả lời ngắn gọn: “Không .”
Không cô lạnh lùng mà do màu của khí tràng tỏa bà lão là màu của sự tham lam, ham cái lợi nhỏ. Cô tiếp xúc quá nhiều với bà lão .
Chắc chắn sẽ phiền.
Bốn đứa trẻ vẫn đang trong trạng thái hưng phấn, là tìm em trai.
Tô Anh nhiều nên giường xe nghỉ ngơi, cô : “Bây giờ cũng tới giờ cơm chiều, bốn đứa tụi con đến toa phía ăn cơm chiều , mang một phần về cho là , đó cứ từ từ mà tìm.”
Cô thể cảm nhận khí chất bọn trẻ, chỉ cần chúng còn ở xe, cô thể định vị chuẩn xác vị trí của bọn trẻ, cũng sợ chúng lạc mất.
Hàn Hâm Tinh : “Mẹ ăn cơm cùng bọn con .”
Tô Anh chỉ đống hành lý lớn nhỏ phía giường: “Đi hết thì ai trông đồ đạc ở đây.”
Mỗi một cái túi lớn và một cặp sách đeo bên , bên trong đều là đồ đạc mà chúng yêu thích nhất và đồ dùng sinh hoạt. Hàn Hâm Tinh cũng luôn mang theo chiếc cặp sách mà hề bỏ .
Tô Anh kêu cô bé: “Tinh Tinh, con để cặp sách giường , trông giúp con.”
Hàn Hâm Tinh vội vàng lắc đầu, trong cặp nhiệm vụ quan trọng mà nuôi giao cho cô bé.
Cô bé kéo cặp sách nhỏ về về phía Hàn Kinh Thần còn đang xếp đồ đạc ở giường giữa, thúc giục : “Anh nhanh lên một chút, ăn cơm còn tìm em trai Thanh Hà.”
“Chờ chút, em trai cũng chạy, lấy ít tiền lẻ cho em mua thịt ăn.”
Ăn cơm xe lửa cần phiếu, nhưng bán đắt hơn nhà hàng quốc doanh một chút. Cậu định lấy tiền tiêu vặt của mua thêm thức ăn cho hai đứa em gái.
……
Cậu bé dáng cao ráo. So với những đứa trẻ cùng lứa thì bé cao hơn một chút, tay cầm tiền lẻ, vung tay vung chân nhảy xuống từ chiếc giường giữa.
Cậu bé trai trong lòng n.g.ự.c của bà lão : “Anh, em cũng tên là Thanh Hà.”
Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam liếc mắt , trong lòng cùng một suy nghĩ. Không lẽ trùng hợp như , lên xe gặp con trai của chú Thịnh?
Vẫn là Hàn Hâm Tinh lanh mồm lanh miệng: “Bố của em tên là gì?”
Tô Anh vội vàng ngắt lời cô bé: “Tinh Tinh, hỏi về bố khác là lịch sự.”
Hàn Hâm Tinh đổi câu hỏi, hỏi: “Người em trai mà bọn chị tìm tên là Thịnh Thanh Hà, những chuyện khác chị thể nhiều lời, chị cũng bảo mật thông tin.”
Bà lão vội : “Cháu trai của cũng tên là Thịnh Thanh Hà, chúng đến từ Vân Thành của thịnh gia trang, con trai tên là Thịnh Kiến Nghiệp, con dâu của tên là Tạ Phỉ Thúy. Mẹ của thằng bé gặp nó nên dẫn đến chơi mấy ngày. Đi tốn kém, tiền lương một tháng còn đủ để mua tiền vé khứ hồi. Chỉ mấy ngày, vô cùng tốn kém.”
Tô Anh nghĩ thầm, thế thì sai , bà lão đúng là của Thịnh Kiến Nghiệp, bạn của Hàn Kinh Thần. Bà dẫn theo cháu trai đến Bắc Kinh gặp .
Nếu Thịnh Kiến Nghiệp đổi nghề thuận lợi, vẫn kịp đuổi đến Bắc Kinh kỳ nghỉ để đoàn tụ với vợ con.
bà lão quá thiếu thận trọng với , gặp kể hết ba thế hệ trong nhà , đúng là cẩn thận.
Tô Anh giục bốn đứa trẻ mau ăn cơm: “Tìm em trai , các con mau ăn cơm , ăn xong trở về chơi với em trai.”
Bà lão vội : “ tiện dẫn cháu trai theo, thể nhờ con gái cô mang về một phần ?”
Hàn Kinh Thần thấy bà lão dẫn theo cháu trai thật sự bất tiện. Nhìn bên ngoài, đứa trẻ vô cùng lạnh lùng nhưng thật bụng, giúp đỡ khác.
Đặc biệt đối phương còn là và con trai của chú Thịnh Kiến Nghiệp.
Cậu bé : “Vậy bà ăn gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-24.html.]
Đứa bé trong lòng n.g.ự.c của bà lão đang đói, Trình Quế Chi : “Giống với dì hai của con , cô ăn gì thì bà ăn đó.”
Hàn Hâm Tinh bĩu môi, ăn mà đưa tiền.
……
Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam, mỗi nắm tay một em gái đến toa nhà ăn. Tô Anh dùng dị năng theo dõi bọn trẻ, thể thấy khí tràng của bốn đứa trẻ vô cùng rực rỡ đang qua năm toa xe, đến toa phòng ăn.
Tô Anh mở túi , nắm lấy một nắm kẹo trái cây đưa cho Thịnh Thanh Hà, : “Tối nên chỉ ăn một viên, nếu sẽ sâu răng đấy.”
Thịnh Thanh Hà gật đầu thật mạnh: “Con cảm ơn dì.”
Trình Quế Chi thích buôn chuyện, hỏi Tô Anh về cảnh gia đình, tình hình của bốn đứa trẻ, Tô Anh tái hôn. Bà còn hỏi về chồng , hỏi cả lý do tại ly hôn.
Tô Anh : “Bà hỏi chuyện riêng của gia đình , . cũng khuyên bà bớt chuyện trong nhà với lạ .”
Trình Quế Chi bĩu môi: “Đi xe lửa vui nhất là tán gẫu, gì thể chứ.”
Hơn bốn mươi phút , bốn đứa trẻ ăn no, mua một suất cơm gồm một phần khoai tây thịt, một phần canh trứng về cho Tô Anh.
Bọn nhỏ cũng mang về cho Trình Quế Chi một suất như nhưng hai phần cơm.
Hàn Hâm Tinh nháy nháy đôi mắt nhỏ, hiền : “Em trai, ăn thịt ngon ?”
Mặc dù tiền trợ cấp của Thịnh Kiến Nghiệp cao nhưng con trai ở nông thôn sống thoải mái như bạn nhỏ Hàn Hâm Tinh. Hơn nữa Thịnh Kiến Nghiệp còn mấy em trai kết hôn và xây nhà nhưng kinh tế khó khăn, tiền mà Thịnh Kiến Nghiệp gửi về nhà để nuôi con trai, phần lớn đưa cho những đứa con của .
Một tháng Tiểu Thanh Hà cũng khó ăn thịt, vì bé gật đầu thật mạnh: “Thịt ngon lắm.”
Hàn Hâm Tinh duỗi tay nhỏ : “Bà Trình, tổng cộng một tệ hai mươi xu.”
Trình Quế Chi hổ , nghĩ thầm, cô gái Tô Anh đúng là , nhờ con mang về một phần cơm mà còn đòi tiền?
Bà : “Ai nha. Mỗi tháng bố của Thanh Hà đều dùng tiền trợ cấp để giúp những đứa trẻ mồ côi của đồng đội nên bà tiền mua thịt cho cháu trai. Hay , khi đến Bắc Kinh, bà sẽ bảo của Thanh Hà đưa tiền, ?”
Hàn Hâm Tinh nghĩ, cô bé quan tâm ai đưa tiền, chỉ cần trả là .
Tô Anh Trình Quế Chi trả tiền. Cô cũng nghĩ, chỉ vì hơn một tệ tiền cơm mà tìm đồng đội của trai Hàn Cảnh Viễn. Dù , giúp đỡ họ nhiều đường .
Cô : “Tinh Tinh, chú Thịnh giúp đỡ chúng nhiều, chúng đãi em trai một bữa thịt nhỉ.”
Hàn Hâm Tinh vốn định vài câu, chủ động mời khách khác với động mời khách, nhưng như thì cô bé cũng từ bỏ.
Trình Quế Chi khách khí cảm ơn hai câu, thầm nghĩ, bà cũng thiệt.
……
Sau khi ăn no, Hàn Hâm Tinh và Xán Xán cởi giày ở giường chơi, Thịnh Thanh Hà ngủ. Lúc rạng sáng, xe lửa đến Bắc Kinh. Họ hơn một giờ nữa là đến nhà ga Bắc Kinh.
Một lúc , một bà lão ôm một bé ngủ say trong n.g.ự.c đến chỗ giường .
Trên vai bà lão đeo một túi hành lý, đến chỗ Trình Quế Chi, nhẹ nhàng : “Chị ơi, chỗ là của , chị xem xem chị nhầm chỗ ?”
Trình Quế Chi lập tức xin : “Ây da thực sự xin , mua vé ghế cứng, là do đứa trẻ quá mệt nên mới tới giường, tìm một giường trống để đứa trẻ ngủ một lát, sẽ nhường cho.”
Tô Anh xong thì ngạc nhiên. Họ quen cũng nửa ngày, hóa đây chỗ mà bà mua.
Quan trọng là, Thịnh Kiến Nghiệp , vợ gửi tiền về để mua vé giường , kết quả là bà lão tiết kiệm chút tiền nên mua ghế cứng.
Mẹ của bé gửi tiền để mua vé giường vì con trai đường thể thoải mái, hơn nữa toa giường tương đối an . Bà tiết kiệm một chút tiền, để dành cho mà đưa cho những con khác.
Tô Anh âm thầm lắc đầu, chuyện nhà , cô cũng lười quản.
cô để ý đến bà lão mới lên tàu . Chỉ còn hơn một giờ là đến điểm cuối, ít mua vé giường .
Bà lão mới lên tàu nhiệt tình, cũng bắt Trình Quế Chi rời , còn chủ động mời bà ở .
“Để hai đứa trẻ ngủ giường , đừng đ.á.n.h thức bọn nhỏ. Còn hai chúng gọn một chút, chị cũng đừng toa ghế cứng nữa, cõng đứa trẻ dễ chút nào. Hơn nữa toa đấy nhiều , nếu gặp thì ?”
Trình Quế Chi : “Hôm nay thật may mắn khi gặp như chị. Cảm ơn chị.”
Bà cởi giày, khoanh chân đệm, quen thói bắt đầu kể chuyện trong nhà.
“Chị gái , chỉ hơn một tiếng mà chị mua vé giường . Có nhà chị điều kiện , chị dẫn đứa trẻ đến Bắc Kinh gì , thằng bé là cháu của chị ?”
“ , là cháu của . Từ lúc con dâu mất, đứa trẻ vẫn luôn ở quê, một nuôi nó từ nhỏ đến lớn.”
Bà lão họ Hoa, nhà mà con trai phân hai phòng ngủ và một phòng khách. Lần , mục đích là giúp con trai tìm vợ mới và giúp bé tìm kế. Sau khi xong việc, bà thể yên tâm về quê.
Trình Quế Chi khuyên bà lão ở thành phố để hưởng phúc: “Chị đừng về, con trai tiền đồ như thì cứ ở thành phố để hưởng phúc.”
Dì Hoa vỗ nhẹ lên lưng đứa cháu trai đang ngủ, : “Ở quê còn hai đứa con trai chờ trở về chăm sóc.”
Hoàn cảnh của Trình Quế Chi cũng khác bà lắm. Bà còn hai đứa con trai ở quê, : “Vậy càng theo con trai tiền đồ để dưỡng lão. Sau khi con trai chuyển đến việc ở văn phòng, sẽ đến ở cùng nó.”
Hai , mỗi một câu, bà Hoa chỉ những chuyện lặt vặt trong khi Trình Quế Chi hết chuyện ba đời trong nhà.
“Nói là con trai chị sắp chuyển đến thủ đô công an? Đó là công việc , ăn trộm cũng dám nhà chị.”
“Tất nhiên là .” Trình Quế Chi đắc ý : “Lúc , để con trai ở rể là một quyết định đúng đắn. Sau khi bố vợ nó qua đời cũng thể trở thành trụ cột của bên , cuối cùng nó vẫn đón về sống cùng.”
Dì Hoa hỏi: “Sao chị để con trai ở rể.”
Trình Quế Chi cả: “Vậy là gì, tận ba đứa con trai mà. Hơn nữa bây giờ là xã hội mới, ở rể thì gì đáng hổ. Dù nó cũng vẫn là con trai của , huống hồ nhà của con dâu cũng chị em. Bố con bé c.h.ế.t, ở nhà đẻ cũng tiện thờ cúng, gì sợ?”
Tô Anh ở bên cạnh nên bộ câu chuyện. Lúc hai họ chuyện, khí tràng họ đều đổi, Trình Quế Chi là khoe khoang, nhưng lời là thật.
lúc dì Hoa chuyện, khí tràng là màu lừa dối.
Bà thật một câu nào.
Hơn nữa khí tràng của dì Hoa, là màu xanh lơ nồng đậm pha trộn hắc khí.
Màu xanh lơ là màu cơ bản của tất cả , nhưng màu xanh lơ của dì Hoa gần như nhuộm thành đen, chứng tỏ ban đầu chỉ là một bình thường như những khác, đó chuyện thể tha thứ nên màu xanh lơ mới gần như biến thành màu đen như thế .
Từ lúc bà lên tàu, Tô Anh cảnh giác.
……
Lúc dì Hoa lấy một con d.a.o gọt hoa quả từ trong túi, Tô Anh d.a.o, vô cùng thon dài, chế tạo đặc biệt, hẳn là công cụ phòng vệ của bà nhưng ngụy trang thành d.a.o gọt hoa quả.
Dì Hoa gọt quả táo đỏ đưa đến mặt Trình Quế Chi: “Chị gái ăn trái cây nhé. Ăn táo coi như giải khát.”
“Chị đúng là .”
Trình Quế Chi dùng d.a.o cắt đôi quả táo chia cho dì Hoa: “Chị dùng d.a.o gọt hoa quả nhanh thật đấy. để nửa cho cháu trai , lát nó dậy ăn.”
Dì Hoa cắt thêm mấy miếng táo, đầu hỏi Tinh Tinh và Xán Xán ở giường đối diện: “Cái cho các con.”
Hàn Hâm Tinh cảnh giác lắc đầu, tùy tiện ăn đồ của lạ.
“Cảm ơn bà, chúng con cũng táo, nhưng mà bây giờ con và em gái đói bụng, ăn.”
“Vậy .”
Cố Xán Xán nhỏ giọng : “Chị, em ăn táo.”
Hàn Hâm Tinh xoa đầu cô bé, lấy một quả táo nhờ Tô Anh tìm d.a.o gọt hoa quả: “ là gì em, chị giúp em gọt vỏ .”
Dì Hoa Hàn Hâm Tinh chằm chằm một lúc dời ánh mắt , bỏ quả táo gọt miệng, hỏi tình hình trong nhà Trình Quế Chi.
Hàn Hâm Tinh đưa táo gọt cho Cố Xán Xán xoắn chân : “Mẹ ơi con vệ sinh, dẫn con .”
Hàn Kinh Thần Trình Quế Chi lải nhải suốt nên đang hít thở khí, : “Anh đưa em .”
Hàn Hâm Tinh lắc đầu: “Không cần, em cùng em.”
“Đồ nhiều chuyện.” Hàn Kinh Thần cạn lời với em gái.
Tô Anh dẫn cô bé vệ sinh, Hàn Hâm Tinh cô bế: “Mẹ ôm con .”
Tô Anh bế Hàn Hâm Tinh lên, vì toa giường , lối nhỏ cũng nhiều nên cùng dễ.
Hàn Hâm Tinh ghé bên tai Tô Anh : “Mẹ, khi con và bắt cóc, con giả bộ ngủ thấy bà lão , chính bà với bọn buôn là đưa con và khỏi đảo Nam, lên thuyền biển bán nước ngoài. Lúc bà bế em trai lên tàu, con để ý hơn một tiếng mà em hề cử động, khi nào giống con và khi đó chuốc t.h.u.ố.c mê ?”
Lúc cô bé đưa lấy lời khai, đúng thật nhắc về bọn buôn nhưng ngoại hình của bà lão giống.
Lúc cô bé dẫn lấy lời khai quả thật nhắc về bọn buôn liên quan, nhưng ngoại hình của bà lão thật sự giống.
Tô Anh vội hỏi: “Bà lão khác với mà con miêu tả, con thể nhận ?”
“Không nhận , mà con đoán .” Hàn Hâm Tinh : “Trên bà mùi t.h.u.ố.c bắc, giống với mùi mà con ngửi .”
Nếu Hoa Bà T.ử là của bọn bắt cóc thì đây chuyện mà một Tô Anh thể giải quyết .
Cô lập tức dẫn Tinh Tinh đến chỗ soát vé, kể về chuyện trong toa giường .
“Vừa lên xe cảm thấy bà lão đáng ngờ. Tinh Tinh ngửi thấy mùi hương của bà và bọn buôn bắt cóc cô bé giống , hơn nữa nghi ngờ đứa trẻ mà bà dẫn theo toa giường cùng là bắt cóc.”
Người soát vé lập tức để ý đến bọn họ. Một năm, xe lửa xảy bao nhiêu trường hợp bắt cóc trẻ em, những gia đình hạnh phúc đều phá hủy bởi bọn buôn .
Bọn buôn càng ngày càng tung hoành!
Tô Anh nhắc nhở: “Con d.a.o tay của bà là một công cụ phòng đặc chế, sắc, bên trong còn mấy đứa nhỏ, gọi chúng đây .”
Sau khi Tô Anh thương lượng với soát vé thì lên kế hoạch kỹ càng. Cô sẽ trở về đó đưa Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần ngoài, tránh việc bọn trẻ thương.
Sau đó phối hợp với các bảo vệ soát vé để bắt Hoa Bà Tử.
Tô Anh chuyện với Tinh Tinh xong thì quyết định để cô bé ở , một về toa giường để thực hiện kế hoạch.
……
“Dì hai, Tinh Tinh ?”
Hàn Kinh Thần thấy Tô Anh trở về một thì hỏi.
Tô Anh : “Em con đang chơi ở toa giường phía . Thật trùng hợp, bảo vệ của ông con đây việc cũng tàu , còn mang theo nhiều đồ ăn ngon, Tinh Tinh thấy đồ ăn thì chịu về, gọi các con đến ăn cùng.”
“Là chú Phó ?” Mắt Hàn Kinh Thần sáng lên.
“ , tên là Phó Tùy Nghĩa thì ? Chú còn hỏi chú hai của con , hỏi về với chúng , các con mau .”
Hàn Kinh Thần với bảo vệ của ông, nhảy xuống từ giường giữa, thúc giục Cố Tri Nam: “Nhanh lên, chậm chút nữa thì Hàn Hâm Tinh sẽ ăn hết đồ ăn của chú Phó mất.”
Cố Tri Nam do dự một chút, họ Cố, họ Hàn.
“ .”
Tô Anh thấy khí tràng của bà Hoa dần chuyển thành màu đỏ sậm, màu của hoài nghi, trong lòng vô cùng sốt ruột, thúc giục Cố Tri Nam : “Em là bất lịch sự lắm, đưa Xán Xán theo .”
Trình Quế Chi đồ ăn ngon thì kiếm chút lời, lập tức : “Bố của Thanh Hà và bố của Tinh Tinh là chiến hữu, hai đứa dẫn cả em trai cùng .”
Bà xong thì đ.á.n.h thức bạn nhỏ Thịnh Thanh Hà dậy.
Tô Anh đưa hết bọn trẻ ngoài, để Hàn Kinh Thần phản đối, kêu Cố Tri Nam ôm Thịnh Thanh Hà đang ngủ mơ mơ màng màng ngoài.
Trình Quế Chi còn khuyên bảo Hoa: “Chị, gọi cháu trai chị dậy cùng bọn nhỏ . Chỉ chơi một lát về.”
Bà Hoa vội dùng cả chắn đứa trẻ: “Đứa trẻ là mạng sống của , thể rời mắt, thôi cứ để thằng bé ngủ .”
Trình Quế Chi đành từ bỏ ý định.
Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam dẫn theo Thịnh Thanh Hà và Xán Xán đến toa giường phía .
Lúc nhân viên của tàu đến soát vé, Trình Quế Chi toa bên cạnh đang soát vé thì ngoài trốn.
Chỗ đột nhiên thiếu bốn đứa trẻ khiến bà Hoa cảnh giác.
Bà kéo tay Trình Quế Chi : “Chị vé ghế cứng sợ gì, cứ là em họ của chị, nhân viên tàu cũng sẽ gì .”
Trình Quế Chi cảm kích với bà Hoa: “Chị, chị thật , xuống xe kết nghĩa chị em với chị.”
……
Tô Anh thấy Trình Quế Chi đúng là đồ ngu ngốc, hề một chút cảnh giác. Cô dùng cách soát vé là tìm lý do hợp lý đưa Trình Quế Chi và Thịnh Thanh Hà về toa ghế cứng.
Toa giường chật hẹp, thêm một nữa càng nguy hiểm, may mắn là bạn nhỏ Thịnh Thanh Hà ngoài .
Người soát vé cũng thành mấy bảo vệ cao to. Sau khi kiểm tra Trình Quế Chi vé giường, nhân viên bảo vệ kêu bà về toa của .
“Vé của toa ghế cứng thể đến toa giường , vị đồng chí , mời bà về toa của ngay lập tức.”
Trình Quế Chi bà Hoa giúp đỡ, hợp tình hợp lý : “Không trốn vé, đây là chị , chúng chuyện một chút ?”
Lúc bà Hoa lấy d.a.o gọt hoa quả: “Chị đừng nóng giận, để em gọt táo cho chị.”
Bây giờ cũng gần đến trạm. Bình thường hành khách sẽ ăn đồ ăn vặt trái cây mà kiểm tra đồ chuẩn xuống tàu.
Nhân viên bảo vệ trao đổi bằng ánh mắt với Tô Anh, Hoa Bà T.ử là kẻ buôn nhận thấy điểm đúng nên chuẩn tìm kiếm con tin.
Không thể chậm trễ nữa.
Nhân viên bảo vệ, Tô Anh và cả bà Hoa gần như hành động cùng một lúc.
Nhân viên bảo vệ nhào về hướng Hoa Bà Tử, đáng giận là Trình Quế Chi sống c.h.ế.t, khi dọa tỏ vẻ hùng, vọt tới mặt bà Hoa, dùng cơ thể nặng hơn một trăm cân, đ.â.m thẳng nhân viên bảo vệ.
“Đồng chí , định bắt nạt già chúng .”
Dù bà cũng là nông dân nên khỏe. Cú va chạm ngoài dự đoán của nhân viên nên đ.â.m lùi về phía một bước.
Nhân viên bảo vệ phản ứng nhanh, đẩy Trình Quế Chi nhào về hướng bà Hoa một nữa. kịp , bà Hoa bắt con d.a.o gọt hoa quả, xoay áp chế đứa trẻ giường.
Tô Anh ngay từ đầu chú ý đến đứa trẻ, lúc nhân viên bảo vệ Trình Quế Chi hất , cô nhấc chân ngáng bà Hoa ngã. Nhân lúc bà kịp phản ứng thì cướp đứa trẻ trong lòng n.g.ự.c bà .
Tô Anh ôm đứa trẻ thì chạy nhanh rời khỏi toa giường , quan tâm Trình Quế Chi bắt cóc .
Bà Hoa phản ứng nhanh, như luyện qua từ . Không bắt cóc đứa trẻ mà bà cũng hoảng loạn, cầm d.a.o gọt hoa quả kề lên cổ Trình Quế Chi, uy h**p nhân viên bảo vệ tới gần.
“Để cho ngoài, nếu lập tức kéo bà theo xuống địa phủ.”
Nhân viên bảo vệ nghĩ tới chuyện sẽ bắt cóc con tin, vì để bảo đảm an cho bà , chỉ thể từ từ lùi về .
Vừa soát vé vẫn ở ghế bên ngoài, lúc đàm phán: “Đừng kích động, đến trạm sẽ cho bà xuống. Bây giờ bà cũng khỏi nhà ga . Nếu thì cũng công an truy nã, bây giờ đầu thú sớm một chút, như thế sẽ nhận khoan hồng.”
Nếu Hoa Bà T.ử bắt, chắc chắn sẽ t.ử hình, nếu như , cứ liều một phen.
Bà kiên quyết : “Các câm miệng, lui về phía ba mét, nếu bây giờ c.ắ.t c.ổ bà .”
Bà Hoa kéo nhẹ d.a.o gọt hoa quả, cổ Trình Quế Chi xuất hiện một vệt m.á.u nhỏ.
Vì an cho con tin, soát vé và nhân viên bảo vệ cùng lui về phía ba mét, tìm cơ hội cứu con tin.
Trình Quế Chi cảm giác cổ đau đớn thì hét lên sợ hãi.
“Chị , gặp chuyện gì khó khăn thì thể , giúp thì sẽ giúp chị. Con trai sắp công an, sẽ nhờ thằng bé giúp chị. Bây giờ chị thương thì tội càng thêm nặng đấy.”
Bà Hoa d.a.o động: “Người đàn bà như bà thật ngu xuẩn, xứng con trai như , bà c.h.ế.t thì con trai bà sẽ bớt gánh nặng, đang giúp con trai bà đấy.”