Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đường Tuy Thảo đến bên cạnh bốn đứa trẻ, đuổi theo Hàn Kinh Thần: “Anh Kinh Thần, em và nuôi thể cùng nhặt tôm cá ?”

Hàn Kinh Thần nhắc nhớ nên vẫn nhớ trong lòng, hơn nữa Đường Tuy Thảo nhận nuôi, cảm thấy cô đáng thương nữa.

Cậu đầu Tô Anh, : “Bãi đá ngầm là dì hai tìm , em hỏi dì hai .”

Đường Tuy Thảo Tô Anh bằng ánh mắt chờ mong.

Tô Anh : “Được, dù bãi biển là của chung, ai đều thể nhặt.”

“Cảm ơn dì Tô.”

Từ Phân Nguyệt phát hiện một con tôm hùm lớn nên nóng lòng bắt. chị kinh nghiệm bắt tôm hùm nên nó kẹp lấy ngón tay, chỉ đau đớn cố gắng kéo nó , nhưng càng kéo vết thương càng đau.

Đường Tuy Thảo nhặt một hòn đá lớn bằng nắm tay chạy tới, vội vàng : “Mẹ nuôi ngươi đừng cử động, đặt tay lên hòn đá.”

Sau đó, cô bé nhấc hòn đá, bẻ gãy hai càng của con tôm hùm đá nó xuống biển.

Từ Phân Nguyệt đau lòng: “Đuôi con tôm hùm nhiều thịt.”

Đường Tuy Thảo ném cục đá: “Tôm hùm nhiều thịt , còn ngon bằng cá. Mẹ nuôi , con bắt cá.”

“Được, con gái của thật ngoan.”

Từ Phân Nguyệt vô cùng yêu thương và tự hào, còn đắc khoe với Tô Anh: “Tô Anh, bốn đứa trẻ nhà cô còn hiếu thảo bằng con gái nuôi của ..”

Đường Tuy Thảo bắt một con cá nặng hai cân, chị thì ngẩng đầu ngọt ngào: “Mẹ nuôi, con còn nấu cơm, buổi tối con nấu cá cho .”

Điều đó nghĩa là tối nay con bé sẽ ở nhà của Thẩm Mỹ Tĩnh để ăn cơm.

Tô Anh và Kiều Lan Lan, một đến từ dị thế, một trọng sinh nhưng từng cảm thấy Đường Tuy Thảo ngây thơ.

Mà hai còn rùng khi thấy con bé đập con tôm hùm.

Tô Anh bắt gần đầy xô. Chỉ một lát nữa là thủy triều sẽ lên, cô cũng về nên gọi mấy đứa nhỏ: “Tinh Tinh Xán Xán, chúng về thôi.”

“Không nhặt nữa ạ?” Hàn Kinh Thần còn tiếc nuối, ở đây còn nhiều.

Cố Tri Nam sóng biển đằng xa, : “Lát nữa thủy triều sẽ lên, chúng nên về thôi.”

Hai bé khiêng cái xô, Tô Anh và Kiều Lan Lan nắm tay hai cô bé nhỏ.

Hàn Kinh Thần quên đầu nhắc nhở: “Dì Từ, em Tuy Thảo, hai cũng nhanh về , thủy triều nguy hiểm.

Từ Phân Nguyệt nhặt đầy một thùng mới về. Chị ước nhóm Tô Anh về sớm một chút, như thế sẽ ai cướp của chị .

“Biết . Mấy cứ về , cần quan tâm chúng .”

Cố Tri Nam : “Dì Từ, nhiều nhất mười lăm phút nữa thủy triều sẽ lên, hai nhớ lấy, thủy triều lên nhanh, sóng to, thuyền khó đến gần đá ngầm nên khó để giải cứu.”

Từ Phân Nguyệt tức giận, cảm thấy Cố Tri Nam đang nguyền rủa nên mắng: “Mấy nhặt một xô , cho khác nhặt ? Mày cùng đừng mấy lời xui xẻo đấy.”

Tô Anh ôm bả vai Cố Tri Nam: “Nói nhẹ nhàng chị . Kệ , chúng về thôi.”

……

Tuy như nhưng Tô Anh vẫn để ý họ. Cô chào hỏi một vài ngư dân đang đ.á.n.h bắt biển, chỉ bãi đá ngầm phía xa và : “Bên nhiều hải sản, đến nhặt , nhưng thủy triều sắp lên , đừng ham quá.”

Ngư dân ở đây lâu nên hiểu rõ đạo lý . Sau khi cảm ơn Tô Anh, hai ba thím bơi xách theo cái thùng chạy nhanh chỗ cô chỉ.

Kiều Lan Lan hiểu ý của Tô Anh: “Cô cố ý bảo mấy đến đó.”

Tô Anh : “Nếu Từ Phân Nguyệt thật sự xảy chuyện, nhất định sẽ giận cá c.h.é.m thớt với chúng . Chúng tìm vài địa phương, để các thím nhắc bọn họ về. Nếu Từ Phân Nguyệt vẫn xảy chuyện, ai thể trách chúng .”

Hàn Kinh Thần vẫn là một đứa trẻ: “Dì Từ sẽ để ý thủy triều , nhưng tại chúng với chú Nham một tiếng, lỡ như chuyện gì thì ?”

Tuy Kiều Lan Lan cảm thấy Đường Tuy Thảo may mắn nhưng chuyện liên quan đến mạng , lỡ như ai đó c.h.ế.t thì sẽ lớn chuyện.

Kiều Lan Lan : “Vậy con nuôi của , thông báo cho nhà chị .”

Tô Anh với Hàn Kinh Thần: “Về đến nhà, con đến quân doanh tìm Tô Tòng Nham một tiếng, đó chúng cần quan tâm nữa.”

……

Sau khi về đến nhà, Hàn Kinh Thần bộ quần áo khô chạy tới quân doanh.

Tô Anh đổ hải sản trong xô chậu gỗ lớn, chia cho Kiều Lan Lan một nửa.

Có ba con tôm hùm, Kiều Lan Lan chỉ lấy một con: “Nhà cô nhiều trẻ con, để mà ăn.”

Có con tôm nặng hơn một cân, Tô Anh : “Chia thì quá phiền phức. sẽ tôm hở lưng muối tiêu, khi nào xong sẽ chia cho cô một nữa.”

Kiều Lan Lan cũng khách khí: “Vậy sẽ mang ít dầu sang.”

Cô để một con tôm hùm, còn một con cơm chiên tôm hùm. Đầu tôm dùng để nấu cháo hải sản, ngoài còn cá phi lê và nghêu, món nào cũng ngon.

Sau khi bóc bỏ chỉ lưng, cô khía một đường lưng từng con ướp muối tiêu. Lúc ướp xong thì Hàn Kinh Thần về. h

Tô Anh hỏi: “Con với Tô Tòng Nham ?”

“Con , chú Nham sẽ xin nghỉ xem.”

“Con ghé qua hỏi chú hai về ăn cơm ?” Dù hôm nay cũng nhiều món ngon.

Hàn Kinh Thần: “Công việc của chú hai nghiêm ngặt, đừng quấy rầy chú bằng mấy chuyện nhỏ như ăn cơm. Chúng để cho chú một phần là .”

“Cũng .”

Tô Anh đặt một bát cơm chiên tôm hùm và một bát cháo hải sản lớn tủ, bảo Tinh Tinh và Xán Xán mang sang cho Kiều Lan Lan một phần tôm muối tiêu.

……

Vừa xong cơm tối thì trong viện đột nhiên ồn ào, Từ Phân Nguyệt xảy chuyện.

Kiều Lan Lan khi hỏi thăm trở về thì nhà Tô Anh , Từ Phân Nguyệt tham lam, nhất định nhặt đầy một xô mới thôi. Kết quả là thủy triều lên, nhốt ở chỗ đá ngầm, đừng là cá mà ngay cả xô cũng cuốn trôi.

Sóng to gió lớn, thuyền đ.á.n.h cá cũng dám tới gần đá ngầm, Tô Tòng Nham điều động một chiếc thuyền xung kích của quân đội, mặc áo phao, buộc dây cứu sinh bơi đến cứu.

Từ Phân Nguyệt và Đường Tuy Thảo đều đưa đến bệnh viện quân đội.

Sắc mặt Kiều Lan Lan tái nhợt: “Cũng may cô tìm mấy thím địa phương đó, nếu Từ Phân Nguyệt chắc chắn sẽ kêu gào, chúng sẽ chồng mắng.”

Tô Anh , ở dị thế cũng như . Họ sẽ từ thủ đoạn liên lụy đồng đội, khiến cả nhóm tiêu diệt.

Đang , bên ngoài ở gõ cửa, nổi giận quát: “Tô Anh, cô đây cho . Đừng thấy xảy chuyện mà trốn trong nhà như rùa đen rụt cổ..”

Kiều Lan Lan là giọng của Thẩm Mỹ Tĩnh, tức giận : “Là Thẩm Mỹ Tĩnh, cô phát điên gì thế?”

Tô Anh dậy mở cửa: “Ra xem sẽ .”

……

Thẩm Mỹ Tĩnh mới từ bệnh viện trở về, lẽ Từ Phân Nguyệt trốn tránh trách nhiệm, đổ lầm lên đầu Tô Anh nên cô mới tới tìm cô để hỏi tội.

Thẩm Mỹ Tĩnh nghiêm khắc : “Tô Anh, nhà họ Tô dễ bắt nạt, trong khi họ sinh liệt sĩ. May là hai bọn họ , nếu sẽ bỏ qua cho cô.”

Không nhắc đến liệt sĩ thì , nhắc tới liệt sĩ, Tô Anh tức.

“Liệt sĩ là từ để cô lấy uy h**p khác. Có chuyện gì? Nhà họ Tô đang hù dọa khác ? Cô xem bố của Hàn Kinh Thần và Tinh Tinh đều là liệt sĩ . Đây là chuyện cô thể ?”

“Hơn nữa, bắt nạt cô thì , bản lĩnh thì đến đ.á.n.h , đừng uy h**p bằng lời .”

Thẩm Mỹ Tĩnh tức đến mức run rẩy: “ nhất định tìm lãnh đạo của Hàn Cảnh Viễn tố cáo cô.”

Tô Anh buồn : “ chẳng gì quá đáng cả, cô chắc sẽ thắng ?”

Thẩm Mỹ Tĩnh chất vấn Tô Anh: “Mọi cùng biển bắt hải sản, tại bỏ dì Từ và Tuy Thảo ở bãi đá ngầm mà về . Dì tham nên bắt nhiều hải sản mà quên thời gian, tại kéo dì về cùng?”

“Dì còn dẫn theo trẻ con nữa. Cô gieo nhân sẽ gặp quả, phân rõ nặng nhẹ chứ. Thủy triều dâng lên sẽ c.h.ế.t !”

“Ha ha……”

Tô Anh nhịn bật : “Cô hiểu rõ bản tính của Từ Phân Nguyệt như thế thì đừng cho chị biển. dung túng, lỡ xảy chuyện, cô c.h.ế.t cũng hết tội?”

……

Hàn Kinh Thần nổi nữa, hóa đây mới là dì Thẩm bụng dễ mến mà từ nhỏ ngưỡng mộ.

Cậu từng hâm mộ dì , ước nếu một dì hai dịu dàng như dì Thẩm thì .

tại hôm nay dì Thẩm đạo lý như ?

Hàn Kinh Thần lao tới, chắn mặt Tô Anh, bảo vệ cô ở phía .

Cậu mắng Thẩm Mỹ Tĩnh: “Chúng con với Từ Phân Nguyệt rằng thủy triều sắp lên, là dì bảo bọn con về, đừng ảnh hưởng dì nhặt cá. Con còn cố ý đến quân doanh tìm chú Nham báo tin. Bây giờ xảy chuyện, dì tới trách chúng , dì còn lương tâm ?”

Hàn Kinh Thần thề: “Dì Thẩm, nếu dì dám tố cáo dì hai của chúng con, con sẽ chứng, một nhà các đều xa!”

Sắc mặt Thẩm Mỹ Tĩnh trắng bệch: “Dì…… dì xa?”

Hàn Hâm Tinh cũng : “Dì , tại cho Hữu Hữu ăn cơm no, em là con của dì mà. Tại cho Hữu Hữu chơi với chúng con. Dì khinh thường chúng con, thì còn cứ chơi với Hữu Hữu cho dì tức c.h.ế.t.”

Thẩm Mỹ Tĩnh lùi vài bước, dám tin Hàn Hâm Tinh.

“Tô, Tô Anh, đây là cách cô dạy trẻ con ? Sao cô dạy chúng trở thành tội phạm như .”

Tô Anh bế Hàn Hâm Tinh lên: “Tốt , thời gian sẽ lên tất cả. Cô cố gắng sống lâu một chút Tinh Tinh nhà tỏa sáng.”

Thẩm Mỹ Tĩnh xoay rời .

Kiều Lan Lan lo lắng: “Không xong , Thẩm Mỹ Tĩnh là giáo viên tiểu học, Tinh Tinh và Xán Xán năm nay còn lên lớp 3 đấy.”

Tô Anh : “ nghĩ , năm Tô Mỹ Tĩnh dạy lớp 5, năm nay chắc chắn sẽ dạy lớp 1. Cô sẽ dạy lớp Tinh Tinh và Xán Xán , sợ.”

Hàn Hâm Tinh sợ gì cả: “Bây giờ quan hệ của con và Hữu Hữu . Nếu dì Thẩm dám bắt nạt con, con sẽ bắt nạt Hữu Hữu, khiến dì đau lòng đến c.h.ế.t.”

Kiều Lan Lan tặc lưỡi, dáng vẻ Tinh Tinh bây giờ giống nhỏ. Cô nuôi của Tinh Tinh nên nghĩa vụ dẫn dắt con bé đúng hướng.

“Tinh Tinh, dù lớn thế nào thì Hữu Hữu cũng vô tội. Con bắt nạt bé như thế đáng thương. Người lớn sai, tại bắt Hữu Hữu chịu trách nhiệm, con thấy dì đúng ?”

“Không đúng, bố nợ thì con trả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-20.html.]

Kiều Lan Lan: “…… Ai dạy con những câu ?”

Hàn Hâm Tinh : “Lúc chợ, con thấy đ.á.n.h , vô tình .”

Tô Anh xoa huyệt thái dương, hai đứa trẻ nhà Hàn Cảnh Viễn nếu ở dị thế chắc chắn là ác ma thể trêu chọc.

: “Mọi câu, tai họa nào cũng bằng bố , Hữu Hữu khó khăn , con đừng bắt nạt bé, ?”

“Được ạ.” Hàn Hâm Tinh miễn cưỡng : “Con lời .”

……

Buổi tối Hàn Cảnh Viễn về, bên nhà của Thẩm Mỹ Tĩnh vẫn còn ồn ào.

Tiếng ồn lớn đến mức ở nhà Tô Anh cũng .

Hàn Cảnh Viễn hỏi Tô Anh nhà bọn họ cãi lâu ?

Tô Anh : “Chắc là lúc Tô Tòng Nham về thì bắt đầu cãi , chắc là nửa giờ.”

Hàn Cảnh Viễn xoay chuẩn ngoài: “Anh qua xem một chút.”

“Anh đừng , sẽ gây thêm phiền toái.” Tô Anh ở phía .

Hàn Cảnh Viễn dừng , đầu : “Tối hôm qua mơ thấy trai Tô. Anh ở trong mơ lời nào. Anh nghĩ yên tâm về em trai nên nhờ để ý bọn họ một chút.”

Tô Anh âm thầm thở dài, thảo nào tối hôm qua Hàn Cảnh Viễn ngủ ngon, cô : “Vậy .”

Sau khi Hàn Cảnh Viễn ngoài, Tô Anh chạy sang nhà của Kiều Lan Lan, từ sân nhà cô thể tiếng rõ ràng hơn.

lúc Kiều Lan Lan cũng đang dựa tường. Cô vẫy tay hiệu Tô Anh đến cùng. Cô nhỏ: “Sau khi doanh trưởng Hàn đến thì bên cạnh cãi nữa. Họ chuyện nhỏ quá nên rõ.”

Hai cố gắng một lúc, thật sự thể Hàn Cảnh Viễn cái gì.

Tô Anh về chị em sinh đôi của Tô Tòng Nham nên hỏi thăm qua Kiều Lan Lan: “Hôm nay mới , phó doanh trưởng Tô còn một chị sinh đôi, cô ?”

Kiều Lan Lan , kiếp Tô Tân Ý ngã từ cầu thang xuống trở thành thực vật, trong nhà cố gắng chữa trị cho đến khi bác sĩ tuyên bố t.ử vong do suy nội tạng.

Kiều Lan Lan thở dài: “Chị sinh đôi của phó doanh trưởng Tô tên là Tô Tân Ý, một tháng trượt chân ngã từ cầu thang xuống tới, biến thành thực vật, dấu hiệu tỉnh . sợ cô sẽ bao giờ tỉnh .”

Kiếp , cô tỉnh .

Chẳng trách, khi Hàn Cảnh Viễn đột nhiên nhắc đến chị em sinh đôi của Tô Tòng Nham, ánh mắt của vô cùng ảm đạm.

Tô Anh hỏi: “Vậy cô Tô Tân Ý là thế nào ?”

Nếu là thì cô thể dùng dị năng cứu cô một mạng.

Kiều Lan Lan : “Trí tuệ chị gái của Tô Tòng Nham chút vấn đề, chắc chỉ bằng đứa trẻ bảy, tám tuổi. Nếu cô tỉnh thì vẫn dựa sự chăm sóc của bố , chị đến hết đời. Với như Thẩm Mỹ Tĩnh, ngay cả con trai cũng để ý thì thể đối xử với cô . Vì , cho dù Tô Tân Ý tỉnh cũng chịu đau khổ, thà tỉnh còn hơn.”

Tô Anh thể giúp Tô Tân Ý tỉnh nhưng giúp trí lực của cô nên tạm thời chỉ thể từ bỏ.

……

Tô Anh từ nhà của Kiều Lan Lan về thì tắm rửa sạch sẽ đợi trong phòng ngủ một lúc.

Một lát , Hàn Cảnh Viễn cũng từ nhà của Tô Tòng Nham về.

Anh chủ động : “Tô Tòng Nham vì chuyện cứu trợ hôm nay mà vô cùng tức giận, sa thải bảo mẫu nhưng Thẩm Mỹ Tĩnh đó là dì của cô nên đồng ý, hai bắt đầu cái .”

“Lúc đến họ còn cãi ?”

Hàn Cảnh Viễn : “Anh , nếu còn cãi nữa sẽ điều Tô Tòng Nham đến biên cương, lúc Thẩm Mỹ Tĩnh mới yên tĩnh .”

Vì đây là chuyện trong nhà Tô Tòng Nham nên Tô Anh cũng quan tâm lắm, cô : “ , Kiều Lan Lan nuôi của mấy đứa nhỏ, lão Đinh đồng ý, ý thế nào?”

Đầu Hàn Cảnh Viễn bắt đầu đau, phản đối cũng tác dụng nên : “Bọn nhỏ đồng ý là , dù cũng chỉ là nuôi, ý kiến.”

“Bọn nhỏ đều đồng ý!”

Tô Anh nhảy lên ôm lấy : “Em còn sợ phản đối chứ, ngờ rộng lượng như . Cảm ơn .”

Trên vai Hàn Cảnh Viễn đang vết thương, đột nhiên cô chạm nên đau, khẽ kêu một tiếng.

Tô Anh vội vàng buông , kéo quần áo của : “Vai thương , để em xem.”

thể dùng dị năng chữa khỏi.

Hàn Cảnh Viễn vội vàng tránh : “Chỉ là vết thương nhỏ, . Em ngủ .”

Tô Anh cảm thấy gì đó đúng, cô để ý lúc mặc áo dài nhưng bây giờ bằng áo ngắn tay. Bị thương trong lúc huấn luyện là bình thường mà, tại sợ cô thấy chứ?

theo mà còn uy h**p : “Cởi áo em xem.”

Mặc dù ngủ cùng giường nhưng dù hai cũng là hiệp nghị nuôi con, Hàn Cảnh Viễn vẫn bảo thủ, bao giờ quần áo mặt Tô Anh.

Mặt nóng lên: “Thật sự việc gì.”

Tô Anh khóa cửa phòng , mấy đứa trẻ thấy chạy tới.

“Hàn Cảnh Viễn, hôm nay dù thế nào em cũng xem thương thế nào? Anh định giấu em chuyện gì?”

……

Hàn Cảnh Viễn thấy cô quá bướng bỉnh, chỉ thể cởi áo.

Trên vai quấn băng gạc màu trắng, m.á.u vẫn đang chảy thấm ngoài.

Tô Anh Cố Tri Nam , đây cô từng học y, nhưng khi bố c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n y tế, cô chịu nổi đả kích mà chuyển sang công việc cắt rau trong nhà hàng.

Bây giờ cô dị năng, thể xử lý một vết thương ngoài da ở dị thế.

Vết thương vai Hàn Cảnh Viễn dài 20 cm, mặc dù quá sâu, nhưng nếu khâu cứ huấn luyện với cường độ mạnh thì miệng vết thương sẽ vỡ .

Tô Anh hỏi: “Tại đến bệnh viện khâu ?”

Trong khi bệnh viện quân y cách doanh địa xa.

Hàn Cảnh Viễn : “Chỉ là thương nhẹ, mấy ngày nữa sẽ khỏi.”

Thấy còn mạnh miệng, Tô Anh vô cùng tức giận: “Bây giờ là mùa hè, nhiễm trùng sẽ phiền phức. Anh quần áo , em và đến bệnh viện.”

Hàn Cảnh Viễn bất đắc dĩ gãi đầu: “Chúng đến bệnh viện của căn cứ ?”

Bệnh viện của căn cứ gần chỗ của Cố Thành Phong, Hàn Cảnh Viễn ít khi đến đó.

Tô Anh : “Bỏ gần tìm xa, Hàn Cảnh Viễn, nghĩ em là đồ ngốc ?”

Hàn Cảnh Viễn thấy thể giấu nữa, đành thành thật : “Thật đến bệnh viện , nhưng khâu cho là Đoạn Sở Hạ. Anh đổi khác nhưng y tá trưởng mắng một trận, nên khén chọn. Họ cho đổi nên đành về .”

Đoạn Sở Hạ khâu vết thương cho , chắc chắn sẽ đụng chạm thể. Nếu thế, thà khâu còn hơn.

……

Tô Anh còn tưởng nhiệm vụ bí mật nào đó thương, khác phát hiện, hóa chỉ vì chuyện nhỏ , gì mà giấu.

: “Hôm đó em định với , nhà vợ cũ của giúp cô chuyển công tác đến bệnh viện của đảo Nam nhưng ngắt lời.”

Hàn Cảnh Viễn ngạc nhiên, nhà họ Đoạn ở Bắc Kinh, tại Tô Anh chuyện chuyển công tác?

Anh hỏi: “Sao em ?”

“Cố Thành Phong với em. Anh đừng hiểu lầm. Lúc đến đón bọn trẻ nhờ chúng với em.”

Hàn Cảnh Viễn gì.

Cố Thành Phong đều thể tin tức thì chắc chắn sẽ giấu nhà của , nhưng tại ông nội gọi điện với một tiếng?

Hay là, nhà họ Đoạn bí mật giúp Đoạn Sở Hạ chuyển công tác nhưng Cố Thành Phong vô tình ?

Nghĩ khiến cảm thấy thoải mái hơn.

Tô Anh tìm quần áo thúc giục : “Trong nhà dụng cụ y tế, đến bệnh viện em khâu cho .”

Hàn Cảnh Viễn hỏi: “Em mất trí nhớ mà vẫn khâu ?”

Tô Anh nghĩ một cái cớ: “Ký ức ăn sâu nên quên, hơn nữa gần đây em cũng nhớ một kiến thức chuyên môn, đến bệnh viện thể khử trùng và đầy đủ kim, chỉ. Nào, nhanh .”

Hàn Cảnh Viễn lo lắng hỏi: “Vậy em nhớ chuyện ?”

Tô Anh lắc đầu : “Vẫn .”

……

Trong bệnh viện, y tá trưởng cũ nhà họ Đoạn nhờ chiếu cố Đoạn Sở Hạ. khi thấy Hàn Cảnh Viễn , còn dẫn theo vợ mới trẻ , sắc mặt vô cùng khó coi.

Bây giờ buổi tối, bệnh trong phòng cấp cứu cũng nhiều, phần lớn ý tá trực đêm đều đang ở quầy tiếp tân chuyện.

Sau khi thấy nhà quân nhân tới thì bắt đầu bàn tán.

Họ gặp quá nhiều nhà bệnh nhân đến loạn. Hơn nữa, ban nãy đúng là y tá trưởng khó doanh trưởng Hàn, nhất quyết để vợ cũ khâu vết thương cho trong khi phòng trực nhiều đang rảnh.

Chuyện khiến nhà doanh trưởng Hàn tìm tới, mấy y tá nhát gan đều tản .

Tô Anh thấy màu da cam mấy cô y tá tò mò xem náo nhiệt, sợ hãi liên lụy thì buồn , giống hệt tâm trạng của cô lúc xem náo nhiệt.

Chỉ màu của y tá trưởng và Đoạn Sở Hạ k giống .

Y tá trưởng là tức giận, bênh vực của , còn Đoạn Sở Hạ thì tức giận và hổ.

Đoạn Sở Hạ liến Tô Anh ngày càng xinh thì trong lòng cảm thấy hổ và buồn bã.

Tô Anh bây giờ với tháng khác nhiều. Tia cực tím ở đảo Nam t.ử mạnh nhưng cô càng ngày càng trắng, còn gầy , dịu dàng tràn đầy sức sống.

Mà loại tinh thần chỉ thấy ở những cô bé, bé mười mấy tuổi.

Tuy ngũ quan đổi nhưng cô luôn cảm thấy Tô Anh bây giờ với một tháng giống .

Chẳng lẽ Hàn Cảnh Viễn nhận sự đổi ?

……

 

 

Loading...