Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ dì Lan Lan hẹn nên thể về ăn cơm cùng . Hàn Kinh Thần thất vọng.
Cố Xán Xán vẫy vẫy tay với đám bạn: “Em trai Hữu Hữu, chị Tuy Thảo, tạm biệt. Chiều em đến nhà hai chơi.”
Nói xong, cô bé nhào lòng Tô Anh: “Mẹ ôm con. Sau học, con sẽ thể ở bên mỗi ngày .”
Tô Anh bế cô bé lên, lúc đầu thì thấy mặt cô bé tên Tuy Thảo hiện lên vẻ ghen ghét, ánh sáng quanh trở nên đỏ bừng.
Cô bé ghen tị vì Xán Xán yêu chiều.
Ghen ghét nhiều màu sắc, hôm qua Tô Anh còn ghen tị với Thẩm Mỹ Tĩnh vì cô nhưng chuyện chua chát.
sự ghen tị của cô là màu chanh hồng, ngoại trừ điều thì ý khác.
Màu đỏ là tính công kích, lẽ chính cô gái nhỏ cũng phát hiện.
……
Sự xuất hiện của Đường Tuy Thảo ở trong sân viện khiến Kiều Lan Lan căng thẳng
Cô lơ đãng theo Hàn Kinh Thần học cơm chiên trứng tôm hùm. Sau khi ăn xong, Kiều Lan Lan đề nghị dẫn bọn nhỏ nội thành mua đồ dùng chuẩn khai giảng. Thực cô Hàn Kinh Thần, Cố Tri Nam ở cùng con bé Đường Tuy Thảo cả một buổi trưa.
Chuyện dụ hoặc quá lớn, Hàn Kinh Thần thể quan tâm đến việc chơi với bạn hàng xóm mới của .
Ở Cung Tiêu Xã, cả bốn đứa trẻ đều trúng chiếc cặp xách quân đội màu xanh lục. Cái nhỏ thì năm tệ, cái lớn là tám tệ.
Chỉ riêng tiền cặp sách mất hơn 20 tệ nhưng Tô Anh cảm thấy tiền thể tiết kiệm nên mua.
Kiều Lan Lan đau lòng: “Cô cũng thể mua vải để nó, nó sẽ rẻ hơn một nửa.”
Tô Anh may vá, hơn nữa đồ của Cung Tiêu Xã bán chất lượng , vài năm cũng thành vấn đề. Nếu tính bình quân thì một ngày tốn một xu.
Cô vẫn quyết định mua, đó mua thêm cho mỗi đứa một bộ b.út và vở.
Lúc mua đồ xong thấy vẫn còn sớm, Tô Anh chắc cô bé Tuy Thảo còn ở trong viện nên đề nghị hiệu sách dạo.
Cô với bọn trẻ: “Mỗi đứa thể mua ba quyển sách.”
Bốn càng hưng phấn, ước gì thể dành bộ thời gian trong hiệu sách.
Kiều Lan Lan trong lòng nghĩ, tối về muộn thì bằng ăn cơm bên ngoài. Cô tin con nhỏ Đường Tuy Thảo thể ngủ .
Bọn nhỏ ở hiệu sách ngoan ngoãn và chọn sách, Tô Anh và Kiều Lan Lan tìm một chỗ vắng nghỉ ngơi.
Tô Anh lúc mới thời gian hỏi cô: “Cô bé tên Đường Tuy Thảo tại hôm nay ở nhà của Thẩm Mỹ Tĩnh?”
“Thẩm Mỹ Tĩnh là chủ nhiệm lớp Đường Tuy Thảo, hôm nay bố con bé bận việc thủ tục ly hôn nên Thẩm Mỹ Tĩnh dẫn con bé về đây.”
Kiều Lan Lan : “Cô còn nhớ hôm chợ gặp cô bé bán trứng gà ? Cô bé đó lâu nắng nên ngất , đó hội Phụ nữ đến thăm, hóa bố con bé chuẩn thăng chức lên chủ nhiệm cấp ba. vì chuyện mà lãnh đạo cảm thấy đủ điều kiện khi để kế tùy ý ngược đãi con gái .”
“Thầy Đường cũng quyết đoán, gửi báo cáo với đơn vị là sẽ ly hôn vợ thứ hai.”
“Việc ly hôn diễn mấy ngày . Người phụ nữ luôn miệng kêu oan, cô chỉ bắt con bé bắt đắt hơn một chút, thể bán bảy, tám xu một quả cũng . Cô bé ngất xỉu là do phơi nắng quá lâu. Mặc dù nhưng ai tin lời cô .”
Kiếp Kiều Lan Lan thấy Đường Tuy Thảo sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc.
Trên đường con bé ít nhất ba đàn ông cam tâm tình nguyện vì con bé mà tù, phá sản, hoặc nghèo túng. Người điên cuồng nhất chính là Hàn Kinh Thần.
Cố Tri Nam là một nhà khoa học kỹ thuật tương lai, vô cùng thông minh và lý trí, ngay từ đầu còn giúp Đường Tuy Thảo, đó đột nhiên tỉnh ngộ thì khôn tìm cô bé nữa. Hàn Kinh Thần vì chuyện mà tìm Cố Tri Nam đ.á.n.h cho một trận.
là oan nghiệt.
đó là kiếp , còn bây giờ Kiều Lan Lan dám .
……
Tô Anh : “Thực hôm đó là cô gái nhỏ cố ý. Cô nhờ trong chợ nhiều cây và nhà kho như , cô bé mà cố tình nắng. Người bình thường sẽ ngu đến mức cứ phơi nắng mãi, đúng ?”
Kiều Lan Lan tán đồng, đúng là chuyện .
Bây giờ Tô Anh càng kiên định đưa Hàn Kinh Thần đến trường cấp ba.
Cô gái nhỏ Hàn Hâm Tinh chạy tới tìm Tô Anh, kể công: “Mẹ, hôm nay việc lớn, thể mua thêm một quyển sách ?”
Tô Anh tò mò: “Con cái gì?”
Tinh Tinh đắc ý : “Con thích chị gái bán trứng gà nên hôm nay, lúc Hữu Hữu đến nhà chơi, con kéo chú nhỏ ở trong nhà chơi với con, nhưng trai với Xán Xán quá ngốc nên dụ dỗ.”
Tô Anh : “Con quả là đứa trẻ thông , nhưng cũng chỉ thể mua tam cuốn, nếu trai ngốc của con sẽ ghen tị. Xán Xán cũng sẽ cảm thấy công bằng. Sau hai chị em con sẽ hòa thuận, chẳng lẽ con ?”
Hàn Hâm Tinh suy nghĩ, cô bé nghĩ biện pháp vẹn cả đôi đường.
“Vậy cứ mua thêm một quyển, là khen thưởng Xán Xán, đó con và Xán Xán là thể cùng bảy quyển.”
Tô Anh vẫn kiên quyết từ chối: “Không , nhưng thể khen thưởng cho con năm xu. Con thể mua một chai nước ngọt uống cùng Xán Xán.”
“Cũng ạ.”
Sau khi mua sách, Tô Anh và Kiều Lan Lan dẫn bọn trẻ đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm. Tinh Tinh mua một chai nước ngọt chia hai bát cho Xán Xán. Mỗi một nửa uống sạch, uống xong còn l**m môi: “Ngon thật.”
Hàn Kinh Thần đòi hỏi: “Dì hai, con cũng uống nước ngọt.”
Tô Anh: “Không con tiền tiêu vặt , tự lấy mà mua.”
“ Tinh Tinh dì cho nó tiền mua nước ngọt để khen thưởng.”
Tô Anh gật đầu: “ , nếu ngày mai con thể thi đỗ, dì sẽ thưởng cho con một tệ, thế nào?”
“Hứ, con cần.”
“Năm tệ.”
Năm khối đấy, đây là tiền nhỏ.
Hàn Kinh Thần do dự một chút: “Vậy con sẽ cố gắng.”
Kiều Lan Lan thêm dầu lửa: “Ngày mai con nhất định bài thật , nếu con mãi mãi sẽ kém chú nhỏ. Đây chẳng khác nào thất bại cả đời.”
Những lời chọc đến Hàn Kinh Thần, ngày mai nhất định cố gắng.
……
Về đến nhà, Đường Tuy Thảo bố đón về.
Bọn họ đều ăn cơm bên ngoài nên khi Hàn Cảnh Viễn trở về, Tô Anh hỏi ăn gì.
“Để tự . Hôm nay em đến trường tìm hiệu trưởng Tạ thuận lợi ?”
Tô Anh : “Ngày mai Tri Nam và Hàn Kinh Thần tham gia kỳ thi nhập học.”
Hàn Cảnh Viễn gắp một đũa mì lên ăn : “Anh cũng cảm thấy dì Tạ sẽ khó bọn nhỏ. Dì là công tư phân .”
Tô Anh gì, chờ ngày mai xem thế nào .
Lúc cô và Kiều Lan Lan còn đoán quá, của Thẩm Mỹ Tĩnh ở đây, Từ Phân Nguyệt gì còn lý do ngốc để ở nhà cô chứ?
Hóa là, cô sống trong ký túc xá của trường, Từ Phân Nguyệt theo Thẩm Mỹ Tĩnh dọn đến khu tây nên vô cùng đắc ý.
Cô thắc mắc: “Sao Thẩm Mỹ Tĩnh với dì hơn ruột?”
Hàn Cảnh Viễn : “Do dì Tạ can thiệp chuyện hôn sự của Thẩm Mỹ Tĩnh, cô cảm thấy, nếu dì Tạ đưa thỏa thuận năm năm thì cô sẽ chia tay với tình cũ. Vì vạy cô bao giờ tha thứ cho .”
Tô Anh nghĩ như , thời gian là thước đo, Thẩm Mỹ Tĩnh thực sự yêu đàn ông đó hơn bất cứ điều gì khác, cô nên thử xem.
Cô chọn chia tay mà cố gắng thì đáng nhận hậu quả .
Nếu cô thích sự chiều chuộng của gia đình như trong lòng oán hận vì gia đình mà chia tay với mối tình đầu thì mâu thuẫn.
dù cô cũng quản chuyện nhà , nhưng cô ngưỡng mộ bạn trai cũ của Thẩm Mỹ Tĩnh.
“Em khá ngưỡng mộ đàn ông tên Trần Võ Sinh.”
Hàn Cảnh Viễn kinh ngạc, trong lòng chút chua xót. Thực cũng bội phục yêu cũ của Thẩm Mỹ Tĩnh. Anh thể ở Tây Bắc kiên trì khai hoang trong năm năm.
“Em gặp Trần Võ Sinh ?”
“Từng gặp. Hôm chợ em vô tình đụng tới, chuyện vài câu.”
“Bọn họ cái gì?”
“Trần Võ Sinh và Thẩm Mỹ Tĩnh , thành ước định năm năm, dùng thời gian chứng minh là đáng tin. Thẩm Mỹ Tĩnh cũng dùng thời gian chứng minh cô chỉ thích giàu sang chứ thích khổ cực. Anh Thẩm Mỹ Tĩnh xem trọng, chẳng qua là do sẽ xuống nông thôn, một ngày nào đó sẽ trở về, cưới vợ, sinh con. Vợ tương lai của sẽ chiều chuộng và trở thành hạnh phúc nhất.”
“Thẩm Mỹ Tĩnh nhiều.”
Khi Trần Võ Sinh nhưng lời đó, màu sắc quanh là xanh đen, đó là màu của buồn bực và áp lực. Trên Hàn Cảnh Viễn cũng từng xuất hiện màu nhưng mạnh như .
Không vì Trần Võ Sinh như , trong lòng Tô Anh cảm thấy hạnh phúc.
Tô Anh : “Khi đó em nghĩ, vợ cũ của , sợ thấy sống quá , cô chắc chắn chịu nổi, nhất định sẽ hối hận.”
Hàn Cảnh Viễn:……
“Em nghĩ gì ? Cô là cô , là , chúng giống em và Cố Thành Phong. Tô Anh, em đừng dễ dàng nhận lời như , ?”
Màu sắc Hàn Cảnh Viễn lúc biến thành màu xám xanh, là màu của sự buồn bực chỗ phát t.iết.
Tô Anh vội vàng bảo đảm: “Được, em sẽ nhắc đến vợ cũ của nữa.”
cô còn điểm quan trọng.
Cố Thành Phong nhờ Cố Tri Nam nhắn, nhà họ Đoạn vô cùng yêu thương Đoạn Sở Hạ, giúp cô chuyển công tác đến quân y viện ở đảo Nam.
Đoạn Sở Hạ vốn là hộ sĩ, cô chuyển từ Bắc Kinh về đảo Nam khó khăn là quan hệ gì với gia đình.
Tô Anh vốn định nhắc nhở một chút, nhưng cuối cùng .
……
Sáng sớm hôm , Tô Anh dẫn Tinh Tinh và Xán Xán đưa hai bé đến trường.
Kỳ thi nhập học chỉ kiểm tra hai môn ngữ văn và môn toán.
Bài thi đạt tối đa 100 điểm, trong một tiếng rưỡi. Môn ngữ văn từ 8 giờ đến 9 rưỡi, môn toán từ 10 giờ 50 phút đến 12 giờ 20 phút.
Giám thị đều là giáo viên trong trường, bố của Đường Tuy Thảo hôm nay cũng giám thị.
Đường Tuy Thảo rúc bố chào Tô Anh và Kiều Lan Lan.
“Con chào dì Tô, em chào cô Kiều, Kinh Thần, Tri Nam, chị chào hai em gái.”
Tô Anh nghĩ thầm tại cô thể tránh khỏi cô gái nhỏ ?
Cô ngọt ngào với cô bé: “Chào con.”
Đường Tuy Thảo vui vẻ giới thiệu với Cố Xán Xán: “Xán Xán, đây là bố của chị, là chủ nhiệm giáo d.ụ.c của trường đấy.”
Em gái Xán Xán ngây thơ Đường Tuy Thảo đang khoe: “Chị Tuy Thảo, bố của chị thật giỏi.”
Tô Anh thấy màu tím khoe khang Đường Tuy Thảo. Cô bé đang khoe với Xán Xán bố.
Tô Anh híp mắt : “Con bố là giáo viên thật . Nghề tôn trọng nhưng chúng cũng cần ghen tị. Xán Xán nhà chúng hai bố mà, một bố là quân nhân bảo vệ quốc gia, một bố là nghiên cứu khoa học ở căn cứ, cũng kém nha.”
Cô đang bênh vực của .
Đối phương còn là trẻ con nên lúc đầu Tô Anh còn áy náy, nhưng khi thấy màu cô gái nhỏ và bố cô bé bắt đầu chuyển thành màu đỏ ghen ghét thì chút áy náy cũng tan thành mây khói.
Cô cũng sắp đến giờ thì bảo Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần phòng học chuẩn bài thi.
……
Tạ Hoài Hương là hiệu trưởng tân nhiệm, quan tâm đến cảnh gia đình của các giáo viên: “Thầy Đường giải quyết xong việc nhà thì khi nào khai giảng đến trường học.”
Đường Tùng lập tức , việc nhà xử lý xong.
“Hôm nay là kỳ thi tuyển sinh, là sự kiện quan trọng của trường chúng . Việc nhà tính là gì, hơn nữa chuyện giải quyết thỏa. Chỉ là yên tâm còn bé Tiểu Thảo ở nhà một vợ cũ tới phiền nên đăng ký ở ký túc xá. Nếu dẫn con trường học tiện hiệu trưởng?”
Kiều Lan Lan theo bản năng tìm cái lý do để hiệu trưởng từ chối.
Cô : “Thầy Đường vì con gái mà thể quyết đoán ly hôn, ngưỡng mộ tình cảm . ký túc xá của trường học chật chội, đến phòng của hiệu trưởng cũng chỉ một phòng ngủ và một phòng khách. Nhà của thầy Đường gần trường, thầy mua cho con bé cái xe đạp tiện hơn. nghĩ ký túc xá nên nhường cho các giáo viên khác cần hơn, thầy Đường cảm thấy thế nào?”
Đường Tùng lập tức gật đầu: “Cô giáo Kiều đúng, là suy nghĩ kỹ, ký túc xá nên nhường cho giáo viên cần hơn.”
Tiếng chuông báo thi vang lên, hiệu trưởng giám thị, Tô Anh dẫn Tinh Tinh và Xán Xán về bữa trưa ..
Lúc thi xong, hai bé về so sánh đáp án. Tô Anh bảo chúng ăn cơm nhưng Hàn Kinh Thần , trong lúc trong đầu còn nhớ thì so sánh đáp án .
Cố Tri Nam gần như đúng hết, bé thể đạt điểm tối đa.
Hàn Kinh Thần so sánh đáp án với Cố Tri Nam, môn toán 75 điểm, còn ngữ văn thì thấp. Nếu chấm đắt thì thể 65 điểm, đủ điểm tiêu chuẩn.
Chỉ cần đạt 60 100 điểm là thể trúng tuyển.
……
Công tác chấm thi sẽ cho kết quả ngày khai giảng mùng 1 tháng 9 ba ngày.
Điểm ngữ văn của Cố Tri Nam là 98, chỉ thiếu 3 điểm trong khi môn toán 100 điểm.
Môn toán của Hàn Cảnh Thần 78 nhưng ngữ văn chỉ 59. Vì còn thiếu 1 điểm môn văn mà thể học cấp ba mà học trung cơ sở.
Kiều Lan Lan cho Tô Anh thành tích của hai đứa. Bọn họ chấm bài thi ngữ văn linh hoạt. Hàn Kinh Thần thể nhập học chỉ dựa một điểm bài thi.
Kiều Lan Lan : “Thầy Đường sửa bài thi ngữ văn của Kinh Thần, chúng tìm hiệu trưởng yêu cầu chấm một nữa.”
Tô Anh một vì cô là nhà, yêu cầu chấm cũng hợp lý, trong khi Kiều Lan Lan và Đường Tùng khi khai giảng sẽ trở thành đồng nghiệp. Bây giờ mà gây gổ thì lắm nên khuyên Kiều Lan Lan nên .
Nếu chấm một mà bài thi vẫn đạt tiêu chuẩn, Tô Anh cũng gì để .
nếu thầy Đường mượn gió bẻ măng thì Tô Anh nhất định đòi lý lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-19.html.]
Hàn Kinh Thần cũng nghĩ nhiều, dù học nghỉ, học muộn học sớm đối với cũng khác .
Hàn Kinh Thần quyết định từ bỏ.
“Hơn nữa bài thi của con là thầy Đường chữa, Tuy Thảo thoát khỏi tay của kế, cũng dễ dàng. Nếu tâm trạng bố bạn , mắng bạn thì ?”
Lần Tô Anh thật sự tức giận, chỉ Tinh Tinh và Xán Xán đang chơi bên ngoài : “Chúng mới là em gái của con. Nếu bây giờ con tâm trạng quan tâm khác, dì hỏi con, nếu em con và Đường Tuy Thảo cùng rơi xuống nước, con cứu ai?”
Hàn Kinh Thần phục: “Em gái con bơi, con đương nhiên sẽ cứu bơi.”
Tô Anh đ.á.n.h nhóc!
Cô đưa Hàn Kinh Thần đến cửa quân doanh, bảo ở đây. Cô còn dặn bảo vệ, khi nào đến giờ ăn trưa thì báo Hàn Cảnh Viễn đón bé.
Hàn Kinh Thần đang trong thời kỳ nổi loạn, bé ở cổng doanh trại ánh mặt trời cả buổi sáng mà .
……
Hàn Cảnh Viễn buổi sáng Tô Anh dẫn thằng bé đến cửa quân doanh, chờ tiếng chuông báo ăn cơm vang lên mới dẫn Hàn Kinh Thần đến nhà ăn.
Tên tiểu t.ử thúi phơi nắng lâu nên mặt đỏ lên, đỉnh đầu nóng bừng. Bảo vệ gác bé suốt một tư thế mà nhúc nhích.
Đàn ông nhà họ Hàn đều là bướng bỉnh, quật cường.
Tô Anh nhờ dạy dỗ vì cô cảm thấy tam quan của thằng bé vấn đề, nếu bây giờ bỏ qua, sẽ ảnh hưởng đến .
Hàn Cảnh Viễn : “Chú chỉ một giờ nghỉ trưa. Con gì thì luôn , tối chú sẽ con oán trách .”
Hàn Kinh Thần trút bỏ tất cả những bối rối và bất mãn tích tụ trong lòng từ .
“Lần con bảo dì hai mua hết trứng gà mà Tuy Thảo bán nhưng dì chịu. Hôm nay dì đến trường nhờ bố Tuy Thảo chấm bài thi, khó bọn họ ?”
Hàn Cảnh Viễn lúc mới hiểu tại Tô Anh tức giận như thế. Chính thái độ bất cần quan tâm chuyện học hành của mới chọc giận Tô Anh.
Nghĩ đến trai và chị dâu hy sinh để hai đứa nhỏ , Tinh Tinh thì gì lo lắng bởi nó là đứa bé lanh lợi, ngoan ngoãn. Hàn Kinh Thần khiến khác đau đầu. thằng bé là con cháu nhà , thể mặc kệ .
Hàn Cảnh Viễn : “Vậy chú hỏi con, con thể ngày nào cũng mua trứng gà, rau xanh, cá tôm của Đường Tuy Thảo ?”
Hàn Kinh Thần lắc đầu: “ con thấy thể giúp một chút, hơn nữa, chúng còn khả năng điều đó.”
Hàn Cảnh Viễn gõ đầu nhóc: “Con kiếm tiền . Người lớn tiền vất vả như , dựa mà chỉ cần là giúp ?”
Hàn Cảnh Viễn : “Con gái nhà lão Lưu lớn như con còn giặt quần áo nấu cơm cho hai em trai. Con bé gánh vác việc nhà như con bé mà bỏ học ở nhà nông. Chuyện vất vả hơn con gái của thầy Đường nhiều, nhưng tại con chỉ cảm thấy con bé đó đáng thương?”
“Hơn nữa bố của Đường Tuy Thảo lấy kế mới khiến con bé ngược đãi, chứ là dì hai con, tại con oán trách dì ?”
“Con, con……”
Hàn Kinh Thần cũng tại , thấy Đường Tuy Thảo thì trong lòng bảo vệ, như thể trúng tà .
Dì hai cũng từng nhưng tai nhưng chú hai , như một chậu nước đá tưới tỉnh.
Hàn Cảnh Viễn thấy nhóc của dấu hiệu thức tỉnh thì tiếp tục : “Chú hỏi con, nếu Tinh Tinh và Xán Xán cãi với cô gái đó, con sẽ giúp ai?”
Hàn Kinh Thần cần suy nghĩ: “Con nhất định sẽ giúp em của con .”
Hàn Cảnh Viễn gật đầu: “Con thể nghĩ như . Nhớ kỹ, em gái của con chỉ Tinh Tinh và Xán Xán, những khác liên quan đến con. Bây giờ, điều quan trọng là học tập. Con về xin dì hai . Nếu dì vui, chúng cũng vui .”
Hàn Kinh Thần nghĩ , nếu dì hai tức giận, đúng là cả nhà ai dám chuyện.
Cậu bé : “Chú hai, cho con vay năm tệ để mua gà, tối con mỳ gà xé sợi.”
Hàn Cảnh Viễn buồn : “Con chắc là vay chứ?”
“Dì hai , nếu qua kỳ thi tuyển sinh, dì sẽ thưởng con năm tệ. Dì nhờ chấm bài thi cho con, con nhất định cảm ơn dì .”
“Trước con từng hứa sẽ chọc giận dì hai, tại bây giờ nhớ?”
Hàn Kinh Thần cũng hối hận: “Con cũng , thấy Đường Tuy Thảo, con cảm thấy bạn đáng thương. Bây giờ ngẫm , bạn còn bố, trong khi con và Tinh Tinh còn , rốt cuộc ai mới đáng thương hơn chứ?”
……
Tô Anh trường học, thấy cô kiên trì như , hiệu trưởng Tạ đồng ý để cô chấm bài thi.
Thầy Đường chấm bài ngữ văn của Hàn Kinh Thần khắt khe. Phần sáng tác trừ của bé 9 điểm. Nếu để cô chấm thì bài cũng đến mức kém như , chỉ cần trừ năm sáu điểm là hợp lý.
nếu cô chỉnh sửa quá nhiều, các giáo viên sẽ cố tình nhắm bé.
Chuyện sẽ gây ảnh hưởng .
Nghĩ con gái của thầy Đường, chịu nhiều khổ cực từ kế, nếu bây giờ bố cũng mang tiếng thì ở trường sẽ xa lánh.
bài thi của Hàn Kinh Thần thực sự chấm sai, thiếu mất một điểm.
Tạ Hoài Hương thở dài, khi xác nhận thì sửa bài thi của Hàn Kinh Thần mà thầy Đường chấm, cho thêm 1 điểm.
Vậy là 60 điểm, đủ điểm tiêu chuẩn để thể trúng tuyển.
Tô Anh thấy màu sắc rối rắm của Tạ Hoài Hương thì hiểu chuyện gì đang xảy .
Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam học ở trường cấp ba hai năm khả năng sẽ phân đến lớp thầy Đường. Tô Anh để ý lắm, chuyện tính .
Chỉ cần Hàn Kinh Thần thể nhập học là .
Đường Tùng tha thiết thuyết phục Tô Anh: “Đồng chí Tô tại ép Hàn Kinh Thần học như ? Cô bản đang đốt cháy giai đoạn ?”
Tô Anh : “Thầy Đường, tính toán của . Hàn Kinh Thần nhà thông minh nhưng nghịch ngợm. Nếu để bé học cùng chú nhỏ thì thể kiềm chế một chút. Cố Tri Nam lớn hơn nó, ở trường thể kiếm soát, cũng bớt lo lắng.”
Sau khi lý do , Đường Tùng nghẹn lời nào.
Cố Tri Nam đang ở nhà đột nhiên hắt xì, ai lưng.
……
Lúc về nhà, tâm trạng của Tô Anh . Cô cố ý đường vòng qua quân doanh thì thấy Hàn Kinh Thần rời .
Khi cô về đến nhà, bốn đứa nhỏ đang cầm đũa những mì lạnh, Tinh Tinh đói đến mức nuốt nước miếng.
“Mẹ, về , con đói c.h.ế.t mất.”
“Sao các con ăn ?”
Tinh Tinh : “Anh cho chúng con ăn .”
Hàn Kinh Thần mua gà, hầm canh gà, cán mì sợi, nhưng Tô Anh cố tình chuyện ở trường học khiến vô cùng thấp thỏm và lo lắng, cố gắng lấy lòng cô.
Cố Tri Nam ấp úng : “Chị, hôm nay Hàn Kinh Thần mua gà, lòng và tiết gà để , buổi tối sẽ món mì cay lòng gà.”
Tô Anh đoán Hàn Cảnh Viễn giúp thằng bé hiểu, cô hỏi: “Con mua gà bằng tiền của ai?”
Hàn Kinh Thần lấy lòng : “Con vay tiền của chú hai.”
Tô Anh: “Vậy con định trả như thế nào?”
Hàn Kinh Thần nghẹn họng, dì hai thông minh như , nhất định là cố ý hỏi câu .
“Không dì nếu con vượt qua kỳ thi tuyển sinh sẽ thưởng cho còn năm tệ ? Không dì giúp con lấy1 điểm ?”
Năm tệ chỉ mua một con gà mái già, tiền tiêu vặt năm nay của đều trả nợ.
Hơn nữa, bây giờ cảm thấy học cấp ba khá , thể cùng Cố Tri Nam học tập tiến bộ, cũng coi là kém hơn.
Tô Anh : “Dì giúp con lấy một điểm, ngày 1 tháng 9 con thể học. con sai, dì cũng tức giận nên con cần mua gà mái già về xin . Hơn nữa, vì con xin nên dì sẽ ăn bữa gà miễn phí mà cần trả tiền. Dì thật sự vui.”
“À, đúng , dì cũng sẽ đưa con năm tệ mà tối sẽ trả luôn cho chú hai của con.”
Hàn Kinh Thần:……
Cậu hiểu tại khi dì hai tức giận, trong lòng buồn bực.
……
Sau khi ăn trưa và chợp mắt, lúc thức dậy thì hơn ba giờ.
Kiều Lan Lan xách theo một con gà sang, cô mua gà, buổi tối bảo Hàn Kinh Thần mì lạnh ăn.
Hàn Kinh Thần từng phản kháng nhưng kết quả nên thành thói quen.
“Trưa nay con mua một con gà mới ăn . Để mấy ngày nữa ?”
“Được, con tìm l.ồ.ng nhốt gà nuôi mấy ngày.”
Kiều Lan Lan hỏi Tô Anh chuyện bài thi, Tô Anh hiệu trưởng Tạ cho thêm một điểm, bé thể nhập học.
Kiều Lan Lan xem qua bài thi của Hàn Kinh Thần thấy phần văn trừ nhiều điểm. Hiệu trưởng giữ thể diện cho thầy Đường nên chỉ cho thêm một điểm, để hai bên đều lợi.
Nếu phân lớp của Đường Tùng, sẽ là giáo viên của hai đứa nhỏ, lúc đó thầy bố. Hai bé sẽ thêm một em gái bất đắc dĩ là Đường Tuy Thảo.
Kiều Lan Lan : “ đấu tranh để Tri Nam và Kinh Thần phân đến lớp .”
Tô Anh : “Như là nhất.”
Ở đây đều tôn sư trọng đạo, đặc biệt là giáo viên. Hơn nữa, quen với con gái của thầy giáo, mối quan hệ sẽ dai dẳng cả đời.
Cô hy vọng Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam học lớp của thầy Đường.
Buổi chiều còn nắng, Kiều Lan Lan đề nghị biển bắt hải sản: “Khi nào sẽ thời gian nữa.”
Mấy đứa nhỏ cũng , bãi biển rộng lớn như mà mỗi cùng Tô Anh, chúng đều nhặt nhiều thứ.
Sau khi cầm xô và đeo giày cao su, Tô Anh và Kiều Lan Lan dẫn bốn đứa nhỏ biển bắt hải sản.
Tô Anh dọc theo bờ biển, nơi nào nhiều đá ngầm sặc sỡ nhất thì sẽ nhiều cá.
Lần cô chọn chỗ nhiều màu sắc nhất, trong khe nhiều cá tôm, thậm chí cả tôm hùm quý hiếm.
Kiều Lan Lan vui vẻ mặt: “Tô Anh, cô thật may mắn, bao giờ về .”
Tinh Tinh và Xán Xán bận rộn nhặt đồ. Tô Anh bảo hai đứa đeo gắng tay lên: “Có con gai, mấy đứa đeo găng tay khi bắt chúng.”
Sáu nhanh ch.óng thu hoạch nửa xô.
……
Lúc Từ Phân Nguyệt cũng dẫn Đường Tuy Thảo tới.
Kiều Lan Lan nghĩ thầm, thật đen đủi, nhưng bãi biển tài sản của riêng ai nên thể cho chị tới.
Hơn nữa Từ Phân Nguyệt còn dẫn theo Đường Tuy Thảo, mối dây dưa đáng sợ khi nào mới chấm dứt đây?
Kiều Lan Lan nhịn Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam, may mắn là hai đứa đều đang cầm xô bên cạnh hai cô bé để bảo vệ lỡ chúng ngã.
Rất dáng trai và chú nhỏ .
Đường Tuy Thảo thiết chào hỏi: “Con chào dì Tô và cô giáo Kiều. Nói cho hai một tin , nhận dì Từ là nuôi .”
Tô Anh và Kiều Lan Lan , chuyện gì xảy . Con bé chuyển đến gần nhà họ để dây dưa dứt với hai bé nhà cô ?
Kiều Lan Lan ánh mắt tỏ vẻ cô cũng .
Tô Anh : “Vậy chúc mừng con nha, bây giờ con cũng yêu thương .”
Đường Tuy Thảo kiêu ngạo : “Vâng, con sẽ hiếu thuận với nuôi như ruột .”
Từ Phân Nguyệt cảm động xoa khuôn mặt nhỏ của con bé. Nếu con chị sinh lẽ cũng xinh , hiểu chuyện, ngoan ngoãn và ơn như .
Chị từng nuôi mấy đứa cháu trai, đều như sói , giờ nghĩ , chỉ con bé là hiếu thuận.
Kiều Lan Lan âm thầm châm chọc, Đường Tuy Thảo nhận Từ Phân Nguyệt là nuôi thì sẽ là chị em với Thẩm Mỹ Tĩnh.
Quan hệ , Đường Tuy Thảo chỉ lợi chứ hại. Vận khí hai kiếp của con nhóc đều như ?
kiếp Đường Tuy Thảo đẩy ruột bệnh viện tâm thần, kiếp chắc cũng chẳng thể đối xử với nuôi.
Cô khách sáo : “Chúc mừng chị con gái.”
Từ Phân Nguyệt thấy chỗ đá ngầm nhiều hải sản thì khép miệng: “ may mắn khi một cô con gái nuôi như .”
Kiều Lan Lan trợn mắt, cái rõ ràng là nhờ Tô Anh, liên quan gì đến con nhóc chứ.
cô cũng thể thừa nhận, cô gái nhỏ may mắn. Nếu sống hòa thuận với con bé, chắc chắn cô thể thơm lây, đối nghịch với nó cuối cùng đều kết cục . Con bé như con ch.ó l**m , bản sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng.
Hàn Hâm Tinh là cô bé nóng nảy, kiếp cãi với Đường Tuy Thảo sặc, cuối cùng ngay cả yêu của Tinh Tinh cũng giúp Đường Tuy Thảo. Chuyện cũng khiến Hàn Hâm Tinh kết hôn.
Cố Tri Nam tỉnh ngộ sớm thì , nhưng Hàn Kinh Thần ngốc nghếch còn coi Cố Tri Nam là tình địch, lúc nào cũng đối nghịch với bé.
Kiếp bốn đứa trẻ ở chung một nhà, còn gặp Đường Tuy Thảo sớm hơn cả kiếp .
Kiều Lan Lan cảm thấy việc bản trọng sinh đổi một việc nên giống kiếp . Cô cản thấy nghĩa vụ để bi kịch xảy .
Kiều Lan Lan quyết định: “Tô Anh, sẽ là nuôi của bốn đứa nhỏ.”
Tô Anh thấy Kiều Lan Lan chân thành như thì : “ ý kiến, nhưng cô hỏi bọn nhỏ .”
Hàn Kinh Thần: “…… Dì Lan Lan con đồng ý, con cần nuôi, dì đến nhà con chiếm tiện nghi.”
Hầu hạ một dì hai mệt , thêm một nuôi nữa thì sẽ mệt c.h.ế.t.
Hàn Hâm Tinh thì hoan hô nhảy nhót: “Được ạ, con sẽ thêm một nuôi.”
Thấy Tinh Tinh đồng ý, Xán Xán cũng đồng ý.
Cố Tri Nam : “Vậy chị Lan Lan, chúng ngang hàng ……”
Kiều Lan Lan quan tâm: “Tô Anh, lúc nào Hàn Cảnh Viễn về thì với một tiếng, sẽ với lão Đinh, nếu hai bọn họ đồng ý thì chúng sẽ kết nghĩa.”
“Được, lúc nào về dì sẽ hỏi một chút.”
Lúc , Tô Anh thấy Đường Tuy Thảo màu sắc của sự ghen ghét, cô chỉ yên lặng thở dài.