Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tô Anh mất mặt cũng để trong lòng, càng mà tức giận đến mức mất ngủ. Cô thà để khác mất ngủ hơn là .

quan tâm đàn ông lạ mặt quan hệ gì với Hàn Cảnh Viễn.

Cô gọi Tô Tòng Nham: “Cậu .”

Tô Tòng Nham nơm nớp lo sợ xoay : “Chị dâu gì?”

Tô Anh bảo đứa nhỏ bên cạnh đến dạy dỗ Tô Tòng Nham: “Tinh Tinh, cho .”

Hàn Hâm Tinh băng ghế, vịn tường rõ ràng: “Chú Nham, chú sai . Con nuôi lớn bằng tiền chú hai gửi về, chăm sóc con cũng là bảo mẫu mà chú hai thuê. Dì Đoạn cái gì cả, chỉ thấy bọn con trợn mắt, nhớ chúng con .”

Lúc , Hàn Cảnh Thần và Cố Tri Nam cũng cầm ghế bò qua tường ngó đầu . Bốn đứa nhỏ đều xinh , đều bằng ánh mắt khinh thường.

Tô Tòng Nham vô cùng hổ xin Tô Anh: “Chị dâu, em xin . Khi nào về nhà, em sẽ với vợ , bảo cô xen việc nhà chị nữa.”

Tô Anh : “Nhà thích lợi dụng ? Thật sự quá dễ lợi dụng. Công việc của đặc biệt nên đừng nhúng tay việc của nhà khác, ?”

Tô Tòng Nham Tô Anh thì mặt đỏ lên.

Hàn Cảnh Viễn nhặt máy bay giấy đất lên tới, trong viện bế bốn đứa nhỏ từ tường xuống.

Tô Anh : “ cố ý lén, là Tinh Tinh phi máy bay giấy.”

Hàn Hâm Tinh : “ , thực con chơi máy bay mà tìm cớ lén.”

Hàn Cảnh Viễn lắc đầu sự giảo hoạt của cô bé: “Con dì hai chiều hư .”

Anh nhà cầm bức thư ngoài.

Hàn Kinh Thần nhận đó là bức thư giả của dì Đoạn, vui sướng khi gặp họa : “Chú Nham đúng là tự tìm rắc rối. Chúc chú may mắn.”

Tô Anh nhịn bằng ánh mắt coi thường: “Nói như thể con thông minh lắm. Nếu tại con, chú hai bắt trèo lên cây?”

Hàn Kinh Thần đuối lý, dám nữa.

……

Hàn Cảnh Viễn đưa bức thư giả mà Đoạn Sở Hạ dùng để lừa bé cho Tô Tòng Nham.

“Em xem , Đoạn Sở Hạ còn thể giả thư, cô nham hiểm như , thể để cô tiếp xúc với bọn nhỏ?”

Tô Tòng Nham kẻ ngốc, cho dù trai của Hàn Cảnh Viễn để thư cho con , chắc chắn sẽ giao cho Đoạn Sở Hạ.

Sắc mặt trắng bệch, chuyện bức thư, thật sự .

“Anh, em……”

Hàn Cảnh Viễn ngắt lời , dặn dò: “Đừng để phụ nữ ảnh hưởng phán đoán của , em nên nhớ, là quân nhân.”

Tô Tòng Nham phục, quân nhân cũng là , cũng tình cảm và d.ục v.ọng, cũng ăn cơm và trong lòng họ cũng vướng bận.

“Vậy Tô Anh ảnh hưởng ?”

Hàn Cảnh Viễn chút do dự: “Chuyện đúng sai, tự nguyên tắc.”

Hơn nữa, luôn cảm thấy, Tô Anh chắc chắn sẽ để lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Cô bảo Tri Nam và Kinh Thần tự giặt quần áo của , nhưng sẽ giúp giặt quân phục. Hơn nữa, cô còn cho lon sắt than nóng, tạo thành một cái bàn ủi đơn giản dùng thiêu nhiệt than phóng tới lon sắt t.ử, giản dị bàn ủi, giúp bộ quân phục của còn một vết nhăn.

Tô Anh thấy bộ quân phục của bẩn.

Một phụ nữ coi trọng sự nghiệp của hơn cả bản như , chắc chắn sẽ bắt chọn giữa sự nghiệp và gia đình.

Hàn Cảnh Viễn kích động trong lòng, cảm thấy tìm Tô Anh thật sự may mắn.

Mặc dù giữa họ bây giờ chỉ là thỏa thuận nuôi con nhỏ.

……

Buổi tối, Tô Anh hỏi Hàn Cảnh Viễn, Tô Tòng Nham quan hệ gì với nhà họ Hàn mà thể mặt dày tới thuyết phục .

Hàn Cảnh Viễn giải thích mối quan hệ giữa các nhà.

“Trước từng đấy, trai hai em là Đoạn Quân và Tô Tầm. Tô Tòng Nham bằng tuổi , là em trai ruột của Tô Tầm. Thẩm Mỹ Tĩnh là vị hôn thê của trai . Sau khi Tô Tầm hy sinh, Tô Tòng Nham để ý sự phản đối của mà nhất quyết cưới Thẩm Mỹ Tĩnh.”

“Sau khi kết hôn bảy tháng, Thẩm Mỹ Tĩnh đẻ Hữu Hữu. Lúc đó, trong lòng đều ngầm hiểu đó là con của Tô Tầm. Từ đó, nhà họ Tô cùng hề nhắc đến chuyện hôn sự của hai nữa.”

Sau buổi tối Tô Tòng Nham đến cảm ơn, Tô Anh Tô Tòng Nham và Tô Chấn Hữu bố con ruột.

Nếu là quan hệ huyết thống, màu sắc năng lượng quanh cơ bản sẽ giống , DNA trong cũng giống , chắc chắn sai .

Cô phát hiện Tô Chấn Hữu con ruột của Tô Tòng Nham, đang suy nghĩ nên với Hàn Cảnh Viễn .

Bây giờ cũng cần nữa.

Tô Tòng Nham nguyện ý nuôi con giúp trai, Tô Anh cũng nuôi con giúp nguyên chủ, Hàn Cảnh Viễn cũng giúp trai, chị dâu nuôi con.

, ai tư cách nghi ngờ chuyện .

……

Sáng sớm hôm , Kiều Lan Lan đến bên bộ phận hậu cần xe chợ, hỏi cô ?

Cứ năm ngày một phiên nhỏ, mười ngày một phiên chợ lớn, mua đồ ở chợ còn cần phiếu.

Tuy bây giờ loại bỏ việc bán hàng và nhỏ tự phát nhưng hai năm gần đây, nông dân thường đem nhưng đồ mà chợ trao đổi hoặc bán, cũng ai quan tâm. Từ đó, việc dần hình thành thói quen.

Nhiều ngư dân biển may mắn thì thể mua hải sản khô, thể dự trữ.

Tô Anh cũng , nhóm nhà đều đang xếp hàng chờ xe Phục vụ xã.

Phục vụ xã sắp xếp xe cho từng nhóm . Lần Thẩm Mỹ Tĩnh dẫn trẻ con nữa mà một xe. Cô là giáo viên, khí chất trầm lặng, dung mạo xinh nhưng thích chuyện với khác.

Nghe Kiều Lan Lan từng ở trong quân đội một năm, cũng trong viện chào đón như Tô Anh, bởi vì cô quá cao ngạo, coi trọng ai.

Trên xe ngày càng nhiều , ghế hai bên đều chật cứng. Một thím bên cạnh Thẩm Mỹ Tĩnh cẩn thận va cánh tay cô . Cô lập tức nhíu mày, mím môi, ôm cánh tay mặt sang một bên.

Xe đến chợ, Thẩm Mỹ Tĩnh vội vã xuống xe.

Kiều Lan Lan nhỏ giọng : “Cô xem, liệu cô thời gian về ?”

Tô Anh : “Đừng để ý cô . Nếu để lỡ xe thì chúng bộ hai cây tự bắt xe buýt đấy.”

Kiều Lan Lan cũng mắt Thẩm Mỹ Tĩnh: “Cô đến từ thành phố lớn, coi thường những sống nơi hẻo lánh như chúng .”

Tô Anh buồn , dù Kiều Lan Lan vẫn là thanh niên trí thức đến từ Bắc Kinh.

“Không cô cũng lớn lên ở thành phố . Chắc cô sẽ coi thường cô .”

Kiều Lan Lan : “Hai chuyện giống . Cô từng đến nông thôn, còn việc ở nông trường sáu, bảy năm, da dẻ đen xạm. Cô thì từng chịu khổ, chồng và chồng bao bọc như tiểu thư, thể để mặt và bạn với .”

Nói đến bạn bè thì chỉ Tô Anh . Cô cắt đứt quan hệ với chồng , nghiêm túc sinh hoạt chứ giống Tô Mỹ Tĩnh.

sống quá khoa trương, cuộc sống hàng ngày như dây dưa với khác dứt. Sau đó cô còn nhất quyết đòi ly hôn với Tô Tòng Nham.

Tô Tòng Nham vì chuyện mà chán nản, chuyển sang công việc chống m.a t.úy nguy hiểm nhất đó hy sinh tiền tuyến.

, cho dù là khi trọng sinh thì Kiều Lan Lan đều hảo cảm đối với Thẩm Mỹ Tĩnh.

……

chuyện với Tô Anh: “Khi Thẩm Mỹ Tĩnh đại học thì một đối tượng hẹn hò nhưng gia đình đồng ý, hai mới chia tay. Sau đó, nhà họ đính hôn cô với trai của Tô Tòng Nham, nhưng kịp kết hôn thì Tô Tầm hy sinh. Sau đó, Tô Tòng Nham lòng với Thẩm Mỹ Tĩnh hơn hai tuổi, bất chấp sự phản đối của gia đình mà kết hôn với cô .”

Tô Anh : “Vậy đó là tình yêu đích thực ?"

Kiều Lan Lan bĩu môi: “Đấy là tình cảm đơn phương của Tô Tòng Nham. , năm , yêu cũ của Thẩm Mỹ Tĩnh chuyển xuống nông trường mà , đúng lúc Tô Tòng Nham điều đến đảo Nam. Cô khí hậu ở đây với bệnh hen suyễn của Hữu Hữu nên chủ động yêu cầu chuyển đến đây, còn quan hệ gì với vợ nữa.”

Tô Anh hỏi: “Tô Tòng Nham yêu cũ của Thẩm Mỹ Tĩnh đến nông trường đảo ?”

Kiều Lan Lan rõ lắm: “Có lẽ , nhưng bây giờ chắc chắn .”

……

Tô Anh và Kiều Lan Lan dẫn theo bốn đứa nhỏ dạo quanh chợ. Tô Anh thấy cá chình phơi khô ngon nên bảo Kiều Lan Lan mua một chút: “Cái nấu với thịt ăn ngon.”

Kiều Lan Lan mua một chút: “Lúc nào về cô chỉ nấu.”

Tô Anh cũng mua nhiều. Cô thêm một ít cây giống, trong sân đất trống thể trồng ít rau và trái cây, coi như kiếm việc cho bốn đứa nhỏ trong nhà .

Hàn Kinh Thần bảo Tô Anh qua phía tây mua trứng gà. Cậu bé giải thích:

“Có một chị gái đáng thương, kế bắt chị gái bán một quả một hào, bán hết sẽ đ.á.n.h. Dì hai, chúng mua trứng gà của chị .”

Trứng ở Cung Tiêu Xã bán bảy xu một quả, mặc dù mua ở chợ cần phiếu nhưng bán một quả một hào quá đắt.

Kiều Lan Lan chính trực : “Còn kế đạo lý như , , chúng xem.”

Tô Anh phân tích: “Có thể thấy cô bé đáng thương nên mua giúp. Thấy bán lời, kế của con bé tiếp tục dùng thủ đoạn .”

Kiều Lan Lan oán hận : “Có kế thì cha dượng, đúng là thể trông cậy đám đàn ông ch.ó má đấy mà.”

Tô Anh phì , Kiều Lan Lan hỏi cô cái gì.

Tô Anh : “Con riêng của cô chỉ nhỏ hơn cô vài tuổi. Cô thấy hổ khi câu đó ?”

Kiều Lan Lan đỏ mặt: “Hừ, dù lão Đinh cũng thế.”

Kiếp chính cô đẩy lão Đinh chỗ c.h.ế.t.

Hàn Kinh Thần dẫn hai đến chỗ . Dưới ánh nắng ch.ói chang, một cô bé mười mấy tuổi mặc quần cộc, áo cộc, bắp tay và cẳng chân lộ những vết bầm tím.

Cô gái nhỏ trông hiền lành, dịu dàng. Dưới cái nắng gay gắt, cô bé cầm một cái giỏ tre đựng hơn hai mươi quả trứng gà.

Nếu mua hết thì mất hơn hai nhân dân tệ.

Hàn Kinh Thần chỉ cho bọn họ: “Dì chị gái , thật đáng thương. Nếu chị váy xinh như Tinh Tinh và Xán Xán, chắc sẽ hạnh phúc.”

Xán Xán vội vàng gật đầu: “ , con vui.”

Hàn Hâm Tinh c.ắ.n răng : “Nếu dì hai bảo con bán trứng gà, con sẽ ném hết lên dì. Như thế, dì hai sẽ đ.á.n.h con, hoặc dám sai con bán trứng nữa.”

Tô Anh nhịn tán thưởng cô gái nhỏ Tiểu Tinh Tinh. Đây cũng thể là một cách.

Cố Tri Nam tin: “Tinh Tinh, em nghĩ như . Chị dâu chắc chắn sẽ với chúng .”

Hàn Hâm Tinh vội vàng thể hiện tình yêu thương với Tô Anh: “Mẹ, con , con dì hai cơ. Mẹ là nhất, con thích nhất.”

Hàn Kinh Thần trừng mắt em gái, trách cô bé sự đồng cảm với đáng thương.

Cậu sang hỏi Tô Anh: “Dì hai, chúng mua chúng chứ?”

“Không mua.”

“Tại , chỉ mất hơn hai tệ, cũng mua nổi.”

Tô Anh giải thích cho Hàn Kinh Thần : “Các còn , cánh tay, đùi, bắp chân cô bé đều vết thương. Mẹ kế cố ý đ.á.n.h ở chỗ mà khác dễ thấy, chính là tranh thủ sự thương hại.”

“Hôm nay chỉ là trứng gà, chúng tốn chút tiền thể giải quyết. nếu ngày mai mạng của con, liệu đặt bản nguy hiểm để giúp ? Dì hy vọng các con nhớ kỹ, sự cho phép của dì thì .”

“Hơn nữa, chúng thể giúp một chứ thể giúp cả đời. Tất cả dựa chính cô bé. Bà kế là thông minh, cô bé sống ở nhà khó khăn nhưng chắc chắn sẽ c.h.ế.t .”

Hàn Kinh Thần rõ ràng đồng tình, chỉ là chuyện mua trứng gà mà dì hai những đạo lý lớn lao, hiểu.

Cậu bé lặng lẽ bàn bạc với Cố Tri Nam, mượn chút tiền tiêu vặt. Cố Tri Nam vô cùng khó xử, mượn sẽ là keo kiệt, sẽ càng khó ở chung.

thấy lời chị dâu lý nên mới do dự.

Hàn Kinh Thần bất mãn : “Không sẽ trả cho .”

Tô Anh thì quát hai bé: “Dì hiểu ?”

Cố Tri Nam thấy Tô Anh nghiêm khắc thì giật , vội vàng gật đầu: “Chị dâu, em .”

Chỉ Hàn Kinh Thần còn hiểu.

……

Chỉ còn nửa giờ nữa là xe về, Tô Anh đột nhiên bắt gặp Thẩm Mỹ Tĩnh cùng một đàn ông trẻ tuổi một con ngõ nhỏ vắng .

Vốn dĩ cô cũng quan tâm chuyện của Thẩm Mỹ Tĩnh và đàn ông . màu sắc qua giống màu của bố ruột Tô Chấn Hữu nên Tô Anh thể đến xem thử.

Mọi đều cho rằng Hữu Hữu là còn của tria Tô Tòng Nham, Tô Tòng Nham giúp trai nuôi con nên ai dám chỉ trỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-17.html.]

hôm nay cô vô tình phát hiện bố ruột của Hữu Hữu là khác, chuyện khiến cô vô cùng tò mò.

Liệu đàn ông đứa con mà bạn gái cũ là của ?

Chuyện quan trọng.

……

Tô Anh vội vã chạy , bảo Kiều Lan Lan dẫn bốn đứa trẻ về nơi tập hợp nhưng khi thì vẫn thấy Kiều Lan Lan ngơ ngác ở chỗ cô gái nhỏ bán trứng gà.

“Lan Lan.” Tô Anh gọi nhưng Kiều Lan Lan .

Tô Anh chạy tới vỗ vai Kiều Lan Lan: “Lan Lan cô ?”

Kiều Lan Lan lấy tinh thần, ánh sáng quanh đột nhiên chuyển sang vàng, tượng trưng cho sự kinh ngạc và thể tin .

Tô Anh theo ánh mắt của Kiều Lan Lan, phát hiện màu sắc ánh sáng quanh đổi liên quan đến cô gái nhỏ bán trứng gà.

Màu sắc cô gái nhỏ quá loang lổ, trộn lẫn nửa.

Đây cũng là lý do Tô Anh cấm Hàn Kinh Thần ngốc nghếch tùy tiện phân phát sự đồng cảm.

Tiếp xúc quá nhiều với một cô gái phân biệt như , Tô Anh lo lắng Hàn Kinh Thần sẽ trở thành bàn đạp của cô bé .

cô gái vận khí , cả đời đều quý nhân phụ trợ, nhưng Tô Anh sẽ dể những đứa nhỏ trong nhà biến thành khối đá kê chân cho con bé .

Kiều Lan Lan cũng thu hồi ánh mắt, giả vờ như chuyện gì, : “Được, sắp đến giờ tập trung , chúng về thôi.”

Tô Anh : “ mua mấy cái giỏ tre, cô đưa bốn đứa nhỏ đến điểm tập trung . một chút sẽ nhanh.”

“Được, cô nhanh về nhanh.”

……

Tô Anh , Hàn Kinh Thần vẫn đang suy nghĩ về điều gì đó. Cậu dám một chống đối Tô Anh nên xúi giục Cố Tri Nam mua trứng gà cùng .

“Cố Tri Nam, chúng mua trứng của chị , chị thật đáng thương.”

Cố Tri Nam cũng cảm thấy chị gái đáng thương, nhưng Tô Anh nghiêm khắc dạy dỗ nên vẫn sợ hãi: “Như , sẽ chị dâu mắng.”

“Nếu chúng mắng thì chị gái về nhà sẽ đ.á.n.h. Chúng là con trai, mắng .”

Rất nhanh, Cố Tri Nam thuyết phục.

Kiều Lan Lan đột nhiên tức giận, còn tức hơn Tô Anh khi nãy. Cô đầu bé một cái.

“Còn nhỏ mà hùng cứu mỹ nhân ? Tiền tiêu vặt của các con đều lớn cho ? Có bản lĩnh thì tự tiền trái lời dì hai .”

tức giận véo tai Hàn Kinh Thần: “Đồ vô lương tâm. Dì hai yêu mấy đứa như mà chỉ vì một quen , liên quan mà chọc giận cô . Mấy đứa còn nghĩ ?”

Hàn Kinh Thần choáng váng: “Dì Lan Lan, tại dì hung dữ như ? Không chỉ là mấy quả trứng gà thôi .”

Kiều Lan Lan quan tâm, lôi kéo Hàn Kinh Thần .

Kiếp , cô gái nhỏ hề khổ sở. Mẹ cô bé kết hôn với một đàn ông giàu .

Sau đó, cô bé ở cùng đẻ và cha dượng. Ông đối xử với cô bé cũng tồi. con ruột của ông ghen tị vì cô bé yêu thương nên đ.á.n.h đưa trại lao động cải tạo.

Kiếp , cô bé bán trứng gà cũng dây dưa với Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần.

Thằng bé ngốc nghếch Hàn Kinh Thần thậm chí còn Cố Tri Nam thương, xe lăn mấy năm.

Kiếp , vì Tô Anh gả cho Hàn Cảnh Viễn mà hai thằng nhóc trở thành một nhà.

Kiều Lan Lan cho rằng mối quan hệ tay ba ở kiếp chắc chắn sẽ xảy vì Tô Anh và bọn nhỏ đều ở đảo, ngờ bọn họ gặp lúc còn là thiếu niên.

Chúng gặp sớm hơn kiếp mấy năm.

Kiều Lan Lan hai tay kéo hai đứa đến điểm tập trung, cùng bốn đứa nhỏ chờ Tô Anh .

……

Khi Tô Anh nơi tập hợp, ngoại trừ Thẩm Mỹ Tĩnh thì tất cả đều ở đây.

Tài xế đếm thì phát hiện thiếu một . Ông nhíu mày, nào cũng , luôn một hai mải mua đồ mà để ý thời gian khiến tất cả chờ.

Tài xế cố gắng thuyết phục kiên nhẫn: “Mọi cứ xuống, tìm một chút.”

Kiều Lan Lan tức giận: “Nếu về muộn thì để cô bộ về. Không chỉ bộ hai cây thể bắt xe buýt .”

Mặc dù đều bất mãn nhưng vẫn kiên nhẫn tiếp tục chờ.

Hơn nửa giờ , tài xế dẫn Thẩm Mỹ Tĩnh về.

Sắc mặt Thẩm Mỹ Tĩnh trắng bệch, sắc mặt của tài xế cũng tái nhợt.

Tô Anh đoán lẽ lúc tìm, tài xế thấy Thẩm Mỹ Tĩnh đang hành động ái với một đàn ông xa lạ dọa sợ.

Cuối cùng Tô Anh cũng , hơn nữa còn do chính Thẩm Mỹ Tĩnh chủ động .

Người yêu cũ của cô nhưng Thẩm Mỹ Tĩnh lôi kéo để chuyện nên mới dây dưa mất nhiều thời gian như , tài xế thấy.

Trên xe hết chỗ, chỗ trống, tài xế đợi hơn nửa giờ, trong lòng bực bội nên chỉ thể khuyên nhủ: “Mọi gọn cho chị Thẩm với.”

Lúc thì Thẩm Mỹ Tĩnh để ý đến ai, lúc về thì để đợi. Mấy chị oán giận vài câu: “Chật như gì còn chỗ .”

Có thể gọn nhưng .

Lòng tự trọng của Thẩm Mỹ Tĩnh cao, cô nài nỉ : “Vậy xe buýt.”

Ông tài xế vội khuyên: “Chị dâu, xe chỉ mất nửa giờ là thể về thẳng nhà trong viện. Còn xe buýt chuyển hai, ba chuyến, chờ lâu. Mà về thiếu một , chắc chắn sẽ phạt.”

Tô Anh thở dài, nên để tài xế chịu phạt, dù ông cũng gì sai.

Cô bế Xán Xán lên đùi : “Tinh Tinh, con lên đùi dì Lan .”

Như sẽ dư một chỗ rộng.

Thẩm Mỹ Tĩnh mím môi lên xe, mãi đến khi xe lăn bánh, cô mới thấp giọng: “Cảm ơn.”

Kiều Lan Lan hừ nhẹ một tiếng: “Không thành ý thì đừng , ai thấy .”

Thẩm Mỹ Tĩnh c.ắ.n răng một nữa.

Tô Anh chỉ là gật gật đầu, cô để tài xế khó xử, chứ vì cô nên cần lời cảm ơn .

……

Về đến nhà, Tô Anh kiểm kê đồ mua. Cô mua một con gà, ba chục trứng gà, một cân tôm và một chút rau dưa củ quả.

Bữa trưa, cô định nấu súp gà và mì lạnh.

Hai nhóc thể tự g.i.ế.c gà, Cố Tri Nam đang vặt lông gà trong sân.

Tô Anh rang lạc kêu hai cô bé giã nát bằng cối đá. Cô luộc thịt gà xong để Cố Tri Nam xé ức và đùi gà thành từng sợi.

Sau đó cô kêu Hàn Kinh Thần nhào bột. Cậu bé thể nấu ăn thành thạo, nhào bột cũng .

Cậu nhóc nhào nửa giờ thì cô cán chúng thành những miếng mỏng cắt sợi, luộc lên. Sau đó, cô vớt mỳ xả với nước lạnh, rắc lạc giã nhỏ, thịt gà xé sợi và nêm gia vị. Sau đó, ‘Xèo’, cô tưới dầu mè nóng lên . Món ăn thành, thích hợp ăn mùa hè.

Cố Xán Xán ăn no đến mức bụng trong xoe: “Mẹ ơi, để dành cho bố một chút.”

Tô Anh : “Vẫn còn gà xé nhỏ, tối chúng .”

sang hỏi Hàn Kinh Thần: “Buổi tối con còn cán sợi mì ?”

Hàn Kinh Thần cũng ăn no nên liên tục gật đầu.

Tô Anh trộn thêm một bát sai Tinh Tinh mang sang nhà Kiều Lan Lan. Cô ăn xong thì đem trả chiếc bát: “Ăn ngon quá, còn , xin cho lão Đinh một bát. Anh thích ăn mỳ.”

hai nhà cũng nên cô cũng cảm thấy ngại.

Hàn Kinh Thần : “Buổi tối bọn con , lúc đó cho dì hai bát.”

Kiều Lan Lan khen: “Tối quá, tối dì nấu cơm. Tối con cán nhiều mỳ một chút cả đủ ăn. , dì sẽ đem bột mì sang, thể ăn .”

Hàn Kinh Thần:…

Bây giờ lớn đều thế , lười hơn cả trẻ con.

……

Ăn trưa xong, Tô Anh định ngủ một giấc, nhưng khi cô mới buông bát xuống thì đưa thư ngoài cửa viện hỏi: “Xin hỏi đây nhà của Tô Anh ?”

Tô Anh gật gật đầu, đưa thư tìm kiếm một lúc lấy một bưu kiện đưa cho cô: “Đồng chí Tô, thư của cô.”

Tô Anh nhận lấy, thấy nhận bưu kiện đúng là ‘Tô Anh’, địa chỉ cũng đúng nhưng gửi đầy đủ họ tên mà chỉ ‘Nguyễn Nữ Sĩ’.

Tô Anh ký ức của nguyên chủ nên ‘Nguyễn Nữ Sĩ’ là thần thánh phương nào, tại gửi thư cho cô?

Cô hỏi Cố Tri Nam đấy là ai ?

Cố Tri Nam : “Trong nhà hình như ai họ Nguyễn.”

Hàn Hâm Tinh : “Bà nội con họ Nguyễn.”

Hàn Kinh Thần cảm thấy khả năng: “Bà nội và dì hai cũ quan hệ , gửi thư đến đây?”

Sở dĩ chú hai cưới dì hai cũ là do bà nội ở đằng đẩy thuyền, phát thiệp . Ngay từ đầu chú hai đồng ý nhưng chuyện như thì đành chịu.

Tô Anh nghĩ bức thư do của Hàn Cảnh Viễn gửi tới.

Không cho Hàn Cảnh Viễn thư, ngược cho cô, như thế mới lạ.

Bức thư dài ba trang, hai trang đầu đều tiếc cuộc hôn nhân đầu tiên của Hàn Cảnh Viễn như thế nào, và chỉ trích tám trăm chữ.

Sau đó, bà đầu tháng mười sắp tới, bà sẽ năm mươi tuổi, hy vọng thể thấy cháu trai, cháu gái, và con dâu thứ hai Tô Anh.

Tô Anh xong thư thì vô cùng vui vẻ, khép miệng.

Nếu bà nghĩ thể ghét bỏ cô thì quá coi thường .

Cô thuận tay đưa bức thư cho mấy đứa trẻ: “Các con . Hàn Kinh Thần, bà nội con tại trách chú hai con nhiều như thế?”

Hàn Kinh Thần thấy là thư bà nội gửi thì tức giận : “Có gì buồn chứ. bà nội sẽ thích dì. Nếu dì tham gia tiệc mừng họ đó, nhận định sẽ coi thường.”

“Không thích dì thì thể hiểu. tại thích chú hai, trong khi là con ruột?”

Hàn Kinh Thần lắc đầu: “Con , nhiều khi con còn nghĩ chú hai con của bà . ông nội con chắc như đinh đóng cột là chú là con của bà nội, là chú hai ruột của con, bảo con đừng suy nghĩ linh tinh.”

Tô Anh nghĩ, sai Hàn Kinh Thần lấy keo dán bức thư .

Sau đó cô sang với bốn đứa trẻ: “Đừng nó. Buổi tối Hàn Cảnh Viễn về, để xử lý bức thư .”

Hàn Kinh Thần : “Nếu con thì ?”

Tô Anh : “Đừng . Giờ chúng trong cảnh của chú hai để phân tích nhé. Chẳng lẽ con , khi nhận bức thư , chú hai con sẽ chọn các con bà nội ?”

Hàn Kinh Thần , vì chú hai và ông nội là duy nhất của và Tinh Tinh bà nội.

Bà nội thì tính, vì bà tái giá, cần bọn họ nữa.

……

Buổi tối Hàn Cảnh Viễn trở về thì thấy Hàn Kinh Thần đang nhào bột, Cố Tri Nam bổ củi ở phòng bếp, còn hai cô gái nhỏ thì dùng đèn pin truyện tranh.

Khung cảnh cuộc sống hàng ngày ấm áp là điều mà từng thấy trong sáu năm qua.

Anh bảo hai cô con gái nhỏ: “Trời tối, như thế sẽ hỏng mắt đấy.”

Hàn Hâm Tinh cất sách : “Chú hai, buổi tối chúng sẽ ăn mì, con đem sang cho dì Lan bên cạnh thì dì bảo tối nhiều một chút, lão Đinh nhà dì thích ăn mì.”

Hàn Cảnh Viễn: “Đừng , cho bọn họ ăn.”

Hàn Hâm Tinh: “Thế , bột mì tối là dì Lan Lan đem đến. Dì thể chỉ ăn mà trả tiền.”

Hàn Cảnh Viễn nổi: “Vậy còn .”

Tô Anh đưa lá thư cho Hàn Cảnh Viễn, : “Hôm nay em nhận bức thư mà gửi. Tuy nhận là em nhưng em từng gặp bà nào. Vì thế vẫn nên để là con trai của bà thì hơn.”

Hàn Cảnh Viễn cầm bức thư, phát hiện một lớn bốn nhỏ trong nhà đều . Hàn Hâm Tinh đang định sang bên cạnh gọi cũng ở đợi mở thư mới rời ..

Anh cảm thấy năm một lớn bốn nhỏ đang đào hố để nhảy . Có lẽ họ đều bức thư .

 

 

Loading...