Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi Hàn Cảnh Viễn từ nhà ăn trở về, hai nấu xong bữa trưa, bốn mặn một canh, cả thịt lẫn rau, sắp xếp cũng tương đối mắt.

Vì hôm nay mắc ngốc nghếch nên đến bây giờ Hàn Kinh Thần vẫn luôn áy náy nên nấu cơm vô cùng nghiêm túc. Cậu bé đặt cơm lên bàn, tự hào : “Chú hai, con bây giờ thể nấu cơm.”

Mới nửa tháng, Hàn Cảnh Viễn tin thể nấu ăn ngon như .

trẻ con cần cổ vũ.

Anh : “Không tồi, nếu ông nội con thì bệnh thể sẽ lên.”

Hàn Kinh Thần vội vàng : “Chú đừng , lúc nào về nhà, con sẽ nấu cho ông nội, cho ông một bất ngờ.”

Hàn Cảnh Viễn nếm tất cả món ăn bàn, cũng tệ lắm. Tuy ngon bằng đồ ăn mà Tô Anh nhưng cô vẫn khen Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam khiến hai bé kích động đến mức mặt đỏ lên, hai cô gái nhỏ cũng ăn mọt cách thích thú, hề ghét bỏ đồ ăn mà trai và chú nấu.

Cuộc sống yên bình và tươi như dễ gì .

……

Tô Anh định với Hàn Cảnh Viễn chuyện công việc: “Em chuyện với .”

Hàn Cảnh Viễn : “Trùng hợp quá, cũng chuyện với em.”

Tô Anh : “Vậy .”

“Lão Bàng đang tuyển một giúp việc trong bếp, cần nhà trong viện kinh nghiệm công tác trong tiệm cơm. Ông nhờ hỏi em , công việc tạm thời nên một tháng ba mươi hai tệ. Anh nghĩ nhà chúng thiếu chút tiền lương nên hỏi ý kiến của em .”

“Không chủ nhiệm Kiều sắp xếp Từ Phân Nguyệt ?”

Hai công việc gần giống , tiền lương cũng khác nhiều lắm. Tô Anh thích ở nhà ăn, gần nhà mà mối quan hệ với cũng đơn giản.

Cô hỏi: “ nếu em cướp việc của chị thì lắm.”

Hàn Cảnh Viễn : “Từ Phân Nguyệt tính là nhà. Nếu để chị thì trong nhà sẽ mâu thuẫn nên lão Bàng nghĩ cách . Ngày mai ông sẽ kiểm tra một chút, nếu em thì thể thử.”

Tô Anh suy nghĩ một chút quyết định: “Được, ngày mai em đến thử.”

Hàn Cảnh Viễn : “À đúng , nãy em cũng chuyện với . Là chuyện gì?”

Tô Anh : “Em cũng tìm một công việc tạm thời, cũng là giúp việc bếp núc trong tiệm cơm quốc doanh. Nếu ngày mai em nhận giúp việc ở nhà ăn thì em sẽ từ chối chỗ tiệm cơm quốc doanh.”

Hàn Cảnh Viễn vui vẻ : “Được, em tự quyết định, nghỉ buổi chiều, sẽ dẫn dạo trong thành phố.”

Mấy đứa nhỏ đều vui vẻ, Tô Anh : “Em . Em ngủ trưa. Sau sẽ nhàn nhã như , dẫn bọn nhỏ .”

Hàn Cảnh Viễn nửa tháng về nhà nên cũng ngoài một .

Anh : “Vậy cũng , thật trong thành phố cũng gì thú vị. Anh sẽ dẫn mấ đứa bến tàu mua cá một lúc về.”

“Cũng .”

Cố Tri Nam thấy chị dâu nhắc đến chuyện của trai thì sốt ruột với Hàn Cảnh Viễn: “Anh rể, em ngày mai sẽ đến đón em và Xán Xán đến căn cứ chơi một ngày, thấy ?”

Lòng Hàn Cảnh Viễn nhảy dựng, chồng cũ của Tô Anh đến đây.

Anh : “Chị dâu em ngày mai đến nhà ăn xin việc, sáng mai đưa các em , ?”

Cố Tri Nam gật đầu: “Được ạ.”

Tô Anh , ngại là .

……

Sáng sớm hôm , Hàn Cảnh Viễn đưa bọn nhỏ cửa viện, Tô Anh thì đến nhà ăn.

Hôm nay hai tới phỏng vấn cho vị trí , là Tô Anh và Từ Phân Nguyệt. Nếu Tô Anh đột nhiên xuất hiện, vị trí sẽ là của Từ Phân Nguyệt.

, Từ Phân Nguyệt bất mãn với cô.

“Nhu nhược, yếu đuối, cô chắc chắn sẽ khuân vác bao gạo bao thóc nào .”

Tô Anh trả lời mà với Bàng Tại Minh: “Thầy Bàng so tài như thế nào?”

Bàng Tại Minh chân tay vợ của Hàn Cảnh Viễn nhỏ nhắn, sợ cô thắng Từ Phân Nguyệt.

Ông : “Đơn giản thôi. Đấu ba trận, thắng hai là . Trận đầu tiên, trong năm phút đồng chí Tô và đồng chí Từ ai chuyển nhiều khoai tây hơn sẽ thắng.”

Từ Phân Nguyệt , ai cũng sức lực của chị ngang với một đàn ông. Chuyển khoai tây ư, chị cảm thấy thầy Bàng đang cố ý giúp .

Tô Anh cảm thấy việc cũng quá khó, dù ở dị giới, ai mà khiêng mấy trăm cân.

ở thế giới , sức yếu, cho dù nguyên chủ khỏe mạnh nhưng đột nhiên khiêng mấy trăm cân thì vô cùng đáng sợ.

Một sọt khoai tây nặng năm mươi cân, Từ Phân Nguyệt nhấc lên dễ dàng.

Thầy Bàng thấy nếu so về thể chất thì sẽ bất lợi với Tô Anh. Ông định khuyên cô từ bỏ thì thấy cô vác hai sọt khoai tây nặng một trăm cân lên vai .

Bàng Tại Minh:…

Bề ngoài đồng chí Tô mảnh mai như thể chỉ cần một ngọn gió thổi qua cũng ngã thể khiêng hai sọt khoai tây khiến ông há hốc mồm kinh ngạc.

Tô Anh và Từ Phân Nguyệt đều ba . Mỗi Tô Anh thì đều chuyển gấp đôi Từ Phân Nguyệt. Vì , trận đầu tiên, Tô Anh thắng.

Bàng Tại Minh : “Đồng chí Tô, doanh trưởng Hàn năng lực ?”

Tô Anh khiêm tốn : “Chỉ là cố gắng một chút thôi, cũng giỏi lắm. Thầy Bàng, trận thứ hai là gì?”

“Thái khoai tây.”

Từ Phân Nguyệt , ai cũng chị giỏi dùng d.a.o. Chị thể dùng d.a.o gọt hoa quả để khắc hoa lên quả táo.

Chị nghĩ, kỹ thuật cắt rau của Tô Anh chắc chắn bằng , trận chắc chắn sẽ thắng.

Từ Phân Nguyệt cắt bảy, tám lát khoai tây, Tô Anh xem , cảm thán: kỹ thuật xắt rau củaTừ Phân Nguyệt cũng chỉ như . Ở dị thế, cô là xếp đầu tiên.

Thầy Bàng thấy thì khen: “Không tồi tồi, kỹ thuật của đồng chí Từ như luyện tập mười mấy năm.”

Từ Phân Nguyệt đắc ý, từ khi chị lấy chồng năm mười tám tuổi đến khi bắt đầu ở góa thì đều lo liệu tất cả việc gia đình, nuôi lớn nhiều cháu trai nên luyện tập kỹ thuật cắt rau từ sớm.

Nếu chị nấu ăn ngon, cháu gái ngoại cũng để chị tới nấu cơm chăm đứa nhỏ.

Tô Anh cũng bắt đầu thái khoai tây, hai đều thái một chậu khoai tây, nhưng Từ Phân Nguyệt thái lát còn Tô Anh thái sợi. Trận đấu , Tô Anh thắng.

Tô Anh thắng cả hai hiệp nên Từ Phân Nguyệt loại.

Chị tức giận : “Thầy Bàng thái khoai tây thành lát, Tô Anh thái sợi, thể để cô thắng . Trận nên hoà.”

Tô Anh : “Được, thì hoà, trận thứ ba so cái gì?”

Từ Phân Nguyệt còn tự tin nữa. Tô Anh cắt rau ở tiệm cơm mấy năm, kỹ thuật của cô nhanh. phần lớn thời gian cô dùng để cắt rau, chắc nấu ăn sẽ ngon.

Từ Phân Nguyệt : “Chúng mỗi một món ăn , để những đến ăn trưa giám khảo, ai xong đồ ăn sẽ thắng.”

Tô Anh cũng đồng ý.

……

Buổi sáng, bộ phận hậu cần đưa tới một sọt cá biển tươi, thầy Bàng : “Một một nửa, hai .”

Một sọt năm, sáu mươi con cá, chia hai phần. Từ Phân Nguyệt tự tin, cháu gái và Hữu Hữu thích món hấp cá mà chị . Hơn nữa, hấp cá còn nhanh.

Tô Anh khuyên: “Đây ở nhà, nếu chị hấp cá ở đây, gió bên ngoài sẽ thổi nguội, khí đó tanh, sẽ ăn nữa.”

Phục vụ trong nhà ăn dễ, Tô Anh lãng phí nhiều nguyên liệu nấu ăn như chứ nghĩ cho Từ Phân Nguyệt.

Thầy Bàng cũng : “ , nếu hấp thì thể để lâu , cô nghĩ ?”

Từ Phân Nguyệt cũng nghĩ . Chị suy nghĩ một lát cắt thành từng khúc kho trong nước sốt nâu cũng ngon.

Thầy Bàng hỏi Tô Anh định chuẩn như thế nào, Tô Anh hỏi nhà ăn dưa chua .

Thầy Bàng dưa chua nhưng nhiều củ cải chua.

Có nhiều củ cải và khoai tây nên thể đủ ăn.

Tô Anh nghĩ củ cải chua cũng : “Vậy sẽ cá phi lê củ cải chua.”

Dùng củ cải chua thế dưa chua, chắc mùi vị cũng khác là bao.

Tô Anh nữa. Cô cầm một con cá hai cân lên bắt đầu cạo vảy mổ chỉ mất mười mấy giây. Sau đó cô rửa sạch vòi nước dùng d.a.o c.h.ặ.t riêng đầu cá, nhẹ nhàng như cắt đậu phụ. Xương cá cũng lọc gần hết.

Cô tách xương và cá thịt nhanh, chỉ một lát một nồi thịt cá và một chậu xương cá.

Chỉ một tiếng đồng hồ, cô xử lý xong nửa sọt cá.

Kỹ thuật cắt rau như , Từ Phân Nguyệt luyện thêm mười năm nữa cũng theo kịp tốc độ của Tô Anh.

Người trong bếp xem đều trợn mắt há hốc mồm, kỹ năng nấu nướng của bếp trưởng thua gì đầu bếp của các nhà hàng quốc doanh. một năm, thầy Bàng chỉ nấu món phi lê cá một , đó là ngày tết.

Bởi vì món cá phi lê khó xử lý, bếp của họ cũng nhỏ. Hơn nữa, đây là tiệm cơm tập thể, nấu cho mấy trăm ăn.

Sắc mặt Từ Phân Nguyệt trở nên khó coi: “Cô, tại kỹ thuật cắt rau như . Rõ ràng cô nửa đường đổi nghề, chỉ mới ở tiệm cơm mấy năm thôi mà.”

Tô Anh : “Đây gọi là thiên phú.”

Nồi cá kho của Từ Phân Nguyệt và nồi cá phi lê hầm củ cải chua của Tô Anh đặt ngoài cửa sổ. Hai món đều là món ăn mặn, chỉ thể chọn một trong hai, hề nghi ngờ, cá hầm củ cải chua bán chạy hơn cá kho.

Trận cuối cùng, Tô Anh thắng.

Bữa trưa, bánh bao và cơm trong nhà ăn đủ, bởi vì món canh cá hầm cải chua ăn kèm với một cái bánh bao lớn.

Thầy Bàng xua mấy chiến sĩ đang gọi thêm bánh bao: “Đi về , cơm hôm nay vẫn giống ngày thường. ăn bớt của các mà kêu mang thiếu.”

Các chiến sĩ : “Bình thường ông nấu ngon như . Bên còn một sọt cá , buổi tối còn món canh cá nấu củ cải chua ?”

“Các về mà mơ . Ở đây ai rảnh lọc mãi cá như .”

Lão Bàng nghĩ, nếu hôm nay nhờ kỹ thuật cắt rau của Tô Anh, chắc bữa trưa ăn ngon như .

……

Hàn Cảnh Viễn đưa xong Cố Tri Nam và Cố Xán Xán, dẫn theo cả Hàn Kinh Thần và Tinh Tinh đến tiệm cơm ăn cơm chờ cô.

Hàn Kinh Thần gọi một phần cá kho, một phần khoai tây, một phần củ cải trắng hầm đậu phụ.

Cậu bé c.ắ.n một miếng cá kho thì nhe răng trợn mắt: “Không hôm nay dì hai nấu cá , khó ăn như ?”

Hàn Cảnh Viễn nếm một chiếc miếng, đúng là khó ăn thật. Chẳng lẽ Tô Anh ở tiệm ăn nên cố ý nấu dở?

Anh : “Chú nghĩ, nấu cơm cho tập thể ngon bằng nấu bếp nhỏ trong nhà.”

Thầy Bàng xuống, ha hả giải thích: “Dì hai con canh cá phi lê củ cải chua. lúc đến thì bán hết .”

Hàn Kinh Thần vỗ vỗ n.g.ự.c an ủi: “Con , cá kho dì hai , ăn ngon, con ăn .”

Hàn Cảnh Viễn đẩy đĩa cá kho cho Hàn Kinh Thần, bảo bé giải quyết: “Đừng lãng phí, kén ăn.”

Hàn Kinh Thần: “Nãy chú hai còn cũng ăn , bây giờ ăn?”

Hàn Cảnh Viễn : “Con là trẻ con, thể cần nhiều dinh dưỡng, ăn nhiều một chút.”

Sau đó sang hỏi Bàng Tại Minh: “Kết quả thế nào?”

“Chẳng gì bất ngờ, vợ thắng.”

Hàn Cảnh Viễn lo lắng tới mức nắm c.h.ặ.t bàn tay: “Vậy cô quyết định ở đây ?”

“Giải quyết xong . bảo cô , khi nào đầu tháng chín thì đến , lúc đó khai giảng, bọn nhỏ đều học.”

……

Sau khi đồng ý sẽ ở nhà ăn, Tô Anh và Kiều Lan Lan cùng mua chút quà đến nhà chủ nhiệm Tha, với chị tìm việc ở nhà ăn, cảm ơn vì đó sắp xếp.

Chủ nhiệm Tha cũng trách cô, công việc bây giờ cũng ít, Tô Anh thì nhường chỗ cho khác.

Buổi chiều về đến nhà, Hàn Kinh Thần đốn củi trong sân, mồ hôi nhễ nhại như thể thù với đống củi đó.

Tô Anh sợ bé mất sức thì ngăn : “Hàn Kinh Thần, . Dì chuyện với con.”

Hàn Kinh Thần ném rìu xuống, tức giận : “Cố Tri Nam là đồ phản bội.”

“Sao thế?”

Hàn Kinh Thần hứa chọc giận dì hai, nhưng bây giờ, chính dì bảo .

“Nói thẳng là, chồng cũ của dì bằng chú hai con. Chú hai đối xử với Cố Tri Nam và Xán Xán giống với con và Tinh Tinh. Vậy mà gặp chú thì thèm để ý bọn con, buổi tối cũng về, ngủ cùng chú . Vậy mà chú hai đồng ý.”

Tô Anh nghĩ thầm, chỉ vì chuyện nhỏ như .

Cô hỏi: “Có con ghen tị với Cố Tri Nam vì trai là nhà khoa học?”

Tâm tư của Hàn Kinh Thần vạch trần thì đỏ mặt: “Không .”

Tô Anh : “Con cũng cần hâm mộ gì. Chú hai của con nhiều việc để lấy quyền nuôi các con từ tay bà ngoại và các . Có một chú hai như , tại con ghen tị với Cố Tri Nam?”

Hàn Kinh Thần đột nhiên gì.

ấn tượng của bé đối với nhà bà ngoại hề chút nào.

Sau khi bố qua đời, họ tranh tiền nuôi dưỡng các ngay trong tang lễ.

Nhà bà ngoại sáu em, nếu và em gái thật sự bà ngoại nuôi, chắc chắn sẽ thể sống .

Cậu bé lo lắng: “Dì và chú hai là hiệp nghị kết hôn, ?”

Tô Anh kiên quyết : “Chắc chắn .”

lúc Hàn Cảnh Viễn về, Tô Anh : “Không tin con hỏi chú hai xem.”

Hàn Kinh Thần chắc chắn dám hỏi, hơn nữa, dù hỏi, chú hai cũng sẽ thật. Hừ, sẽ quan sát cẩn thận.

Cậu bé hỏi Hàn Cảnh Viễn: “Chú hai, ông nội nhận ảnh chúng gửi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-16.html.]

Hàn Cảnh Viễn gật đầu, hôm nay gọi điện thoại về, ông lão còn khi nào nghỉ tết nhất định dẫn Tô Anh và bọn nhỏ về nhà.

Anh khó xử, và Tô Anh chỉ là hiệp nghị, Tô Anh chịu về .

“Ông nhận . Sau khi xem ảnh cưới thì ông cũng đỡ hơn một chút. Chú cảnh vệ , mấy ngày nay ông thể ăn nhiều hơn.”

Tô Anh quan hệ của Hàn Cảnh Viễn và bố lắm nên hỏi: “Năm nay về nhà ăn tết ?”

Hàn Cảnh Viễn ngạc nhiên đến mức giọng cũng run rẩy: “Em về cũng ?”

Tô Anh nghĩ, hiệp nghị hôn nhân cũng là hôn nhân, ở dị thế Tết Âm Lịch cũng đoàn tụ.

: “Anh đang , chẳng lẽ đảo Nam ăn tết?”

Hàn Cảnh Viễn hổ, giải thích: “Anh và vợ cũ là hôn nhân thỏa thuận, cô bao giờ ăn tết ở nhà nên năm thứ ba, ông nội bọn nhỏ phát hiện, tức giận đến mức sinh bệnh viện.”

Nếu năm nay về, Hàn Cảnh Viễn thể lấy cớ mới chuyển công tác, thể xin nghỉ. sang năm, năm nữa thì .

Anh nghĩ Tô Anh chủ động về nhà ăn tết.

……

Sáng sớm ngày hôm , Cố Thành Phong đưa hai đứa nhỏ về viện nhưng .

Cố Tri Nam đeo một cái cặp, nắm tay Xán Xán , đúng lúc cả nhà đang ăn sáng.

Tô Anh hỏi: “Hai đứa ăn sáng ?”

“Em uống sữa bò và ăn trứng gà luộc .”

Tô Anh chỉ bánh rán hành bàn, hỏi: “Em ăn chút bánh rán ?”

Cố Tri Nam lắc đầu trong khi Xán Xán ăn một ít. Cô bé xuống bàn xé bánh ăn.

Cố Tri Nam lấy từ trong cặp bốn bộ quần áo mới, hai bộ dành cho nam gồm sơ mi trắng và quần tối màu, hai bộ váy dành cho nữ, kiểu dáng và màu sắc giống .

Cậu cẩn thận quan sát sắc mặt : “Hôm qua dẫn bọn em đến tiệm bách hóa mua mỗi một bộ đồ. Anh rể, em nhận đồ mà sự đồng ý của .”

Nói xong, nhanh ch.óng Hàn Cảnh Viễn.

Hàn Cảnh Viễn an ủi, : “Ánh mắt của trai em tồi, chọn quần áo .”

Tô Anh đồng ý: “Áo sơ mi trắng khó giặt, bộ lục quân của trông hơn, em thích nó.”

Ý mặt Hàn Cảnh Viễn càng sâu.

Anh thấy Hàn Kinh Thần còn ngẩn thì gõ lên bàn hai cái: “Hàn Kinh Thần, mua đồ cho con, nhờ đem về mà cảm ơn ? Con lễ phép ?”

Hàn Kinh Thần nghĩ lời hôm qua dì hai , chú hai của cũng hề thua kém trai của Cố Tri Nam.

Chú hai trả giá nhiều như , nên cảm kích và tự hào mới đúng, thể để chú hai mất mặt.

Hàn Kinh Thần tùy tiện cầm một bộ, dù hai bộ đều là giống .

“Cảm ơn.” Cậu bé .

“Không cần cảm ơn.” Cố Tri Nam nhẹ nhàng thở hắt .

Cố Xán Xán hỏi Hàn Hâm Tinh: “Tinh Tinh, em chọn màu hồng nhạt, chị thích ?”

Hàn Hâm Tinh thích màu lam hơn, nhưng đây là đồ em gái chọn nên cô bé cũng thích.

Cô bé cầm váy ướm lên khoa tay múa chân: “Đẹp quá. Mai chị em cùng mặc nhé!”

……

Ăn sáng , Kiều Lan Lan đến rủ Tô Anh biển bắt hải sản, đường thì gặp Từ Phân Nguyệt và mấy khác.

Từ Phân Nguyệt cảm thấy công việc của Tô Anh cướp nên trong lòng tức giận, : “Tô Anh, cô chắc cũng bắt hải sản cùng chỗ với . Cô chọn , sẽ hướng còn .”

Tô Anh : “Được, phía đông, chị phía tây .”

Thế giới cũng giống dị thế, trường năng lượng của con và động vật thể hiện bằng những màu khác , màu sắc sẽ đổi theo cảm xúc.

chỉ Tô Anh mới thể thấy.

Mỗi biển bắt hải sản, cô đều thể vớt nhiều hải sản từ các rạn san hô khi thủy triều xuống. Mọi cho rằng cô may mắn nhưng thật thể thấy màu sắc phát từ vỏ sò, cá tôm.

Màu sắc càng sặc sỡ thì rạn san hô đó càng nhiều tôm cá.

Hôm đó, lúc cô ở trong núi tìm Tô Chấn Hữu, cô thấy luồng khí đỏ khổng lồ và giận dữ của con lợn rừng mới thể đến kịp.

Tuy Từ Phân Nguyệt ghét Tô Anh nhưng chị thể thừa nhận, Tô Anh thực sự may mắn. Mỗi biển bắt hải sản, cô đều là thu hoạch nhiều nhất.

Chị vội vàng : “Chúng phía đông.”

Kiều Lan Lan tâm tư của Từ Phân Nguyệt, tức giận: “ hổ, cướp vận may của khác.”

Tô Anh bảo Lan Lan đừng giận, cô cũng đoán suy nghĩ của Từ Phân Nguyệt. Mấy rạn san hô ở phía đông chỉ màu sắc lẻ tẻ, yếu ót, cùng lắm chỉ là cá và tôm nhỏ. Mấy bãi đá ngầm ở phía tây màu sắc sặc sỡ, chắc chắn sẽ nhiều cá hơn.

Tô Anh : “Chắc gì chị cướp . Chúng sang phía tây .”

Quả nhiên, tôm cá ở bãi đá ngầm phía tây phong phú, Kiều Lan Lan vô cùng vui vẻ: “Tô Anh, cô thật may mắn.”

Tô Anh thầm, thể gặp nhiều may mắn như . Cô dựa màu sắc mà thôi.

Tinh Tinh và Xán Xán còn thấy con tôm hùm lớn: “Mẹ, ở đây tôm hùm, hai con.”

Tô Anh vội vàng chộp lấy, chúng to bằng cánh tay nhỏ: “Tôm hùm ngon quá.”

lúc bắt hai con, Tô Anh định chia cho Kiều Lan Lan một con.

Kiều Lan Lan hình như thích tôm hùm lắm: “Cũng mấy thịt, còn bằng cá tôm bình thường, cô thích thì giữ .”

Tô Anh: “Cô thật sự cần?”

Kiều Lan Lan đôi mắt phát sáng của cô thì buồn : “Cái đầu thì hơn một nửa, cái đuôi chỉ còn một chút thịt, cô thấy lạ thì đem về .”

Tô Anh thầm nghĩ, cũng đúng, khi nào nấu xong cho cô cũng .

“Vậy cô lấy thêm hai con cá .”

“Không cần, nhà chỉ và lão Đinh, lấy nhiều ăn cũng hết.”

Hôm nay họ nhặt bảy con cá biển và hai con tôm hùm lớn.

Tô Anh cầm tôm hùm, và ba con cá, cho Lan Lan bốn con.

Lúc về đúng lúc gặp Từ Phân Nguyệt xách cái thùng rỗng. Chị thấy Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam khiêng thùng cá đầy thì ghen tị đến đỏ mắt.

“Trời ạ, các nhặt nhiều ?”

Tô Anh : “Chị là chọn địa điểm . Chị , các chị khác theo chị cũng về .”

Mặt những khác cũng khó coi. Thật họ phía tây, vì tin tưởng Từ Phân Nguyệt mới chạy tới phía đông nên hôm nay mới thu hoạch gì.

Nếu sẽ như , họ xây dựng quan hệ với Tô An, đến lúc biển bắt hải sản cá đem về.

……

Về đến nhà, Hàn Hâm Tinh lấy cây gỗ nhỏ chọc càng con tôm hùm, bọn nhỏ đều lớn lên trong đất liền nên từng ăn món .

Cô mới lạ thôi, hỏi: “Mẹ, tôm hùm ăn thế nào, ngon ?”

“Ngon.”

“Tại dì Lan Lan cần?”

“Có lẽ dì thích ăn nhiều thịt.”

Tô Anh : “Buổi trưa chúng ăn cá, buổi tối chờ chú hai con về, chúng ăn cơm chiên tôm hùm.”

Hàn Kinh Thần hỏi Tô Anh buổi trưa thể ăn cá nướng , bé thèm cá nướng.

Tô Anh : “Được, con đốt than, buổi trưa nướng hai con. Con còn để nhân hoành thánh. Mấy đứa nướng cá, dì nhào bột.”

Cô ướp cá với gia vị để bọn trẻ tự nướng. Cô dùng gia vị thể giúp cá biển thịt tươi mà nướng ngon.

Hoành thánh nhân thịt cá ngon, còn tôm khô và rong biển nên hai nhóc ăn hai bát cơm lớn. Hai cô bé cũng ăn một bát cơm đầy.

Hai con cá nướng chia bốn , một ăn nửa con.

Buổi tối cơm chiên tôm hùm. Cô đợi Hàn Cảnh Viễn về mới bắt đầu nấu lấy hoành thánh mà buổi trưa để dành cho .

Trước mặt mỗi là một bát cơm chiên, mặt Hàn Cảnh Viễn thêm một bát hoành thánh nhỏ.

Hàn Cảnh Viễn mặt bốn đứa trẻ và Tô Anh đều bát canh rong biển tôm khô thì đoán trưa họ ăn hoành thánh, còn cố tình để cho một bát nhỏ.

Anh nếm một miếng hoành thánh nhỏ, vô cùng ngon, ngon đến mức ăn liên tục dừng .

Tô Anh : “Anh ăn thử cơm chiên tôm hùm , còn ngon hơn hoành thánh.”

Hàn Cảnh Viễn ăn xong bát cơm chiên nhanh, hỏi cô còn . Tô Anh chia cho một nửa bát cơm của : “Em ăn đủ . Hay ghét bỏ đồ ăn của em.”

Hàn Cảnh Viễn đành ăn hết bát cơm của cô.

Hàn Kinh Thần tin, chỉ là cơm chiên trứng thêm thịt tôm hùm thể ngon hơn hoành thánh nhân thịt cá .

Không thể.

Hàn Hâm Tinh : “Anh, nếu đói thì cho em ít cơm chiên ?”

Hàn Kinh Thần ý đồ của cô bé, nếu ngon, em gái sẽ ăn thêm.

Cậu sẽ mắc lừa.

Cậu nếm một miếng cơm chiên tôm hùm, đôi mắt sáng lên. Nhìn qua thì giống cơm chiên trứng nhưng thêm tôm hùm thì vô cùng tươi ngon, mùi vị khó diễn tả.

“Dì hai, dì thể dạy con món cơm chiên tôm hùm ?”

“Có thể.” Tô Anh : “Con trai nấu cơm mị lực, con tìm vợ sẽ dễ hơn.”

Hàn Kinh Thần đỏ mặt, mặt dày như dì hai chứ.

Hàn Cảnh Viễn đột nhiên : “Thật cũng nấu cơm.”

Hàn Kinh Thần: “Chú hai nấu cơm còn giỏi bằng con. Dì đừng thử, lãng phí nguyên liệu nấu ăn.”

Tô Anh gật đầu: “Cũng đúng, con nấu cơm ngon, ai vợ của con chắc sẽ may mắn lắm.”

“Con chuyện với hai nữa.”

Hàn Kinh Thần tức giận, bưng bắt cổng ăn.

Tinh Tinh khó hiểu: “Mẹ, vội vã tìm vợ cho ?”

Tô Anh : “Nếu con lấy vợ thì sẽ ở đây nữa, nhà chúng thể rộng hơn một phần tư.”

Hàn Cảnh Viễn:……

Một phần tư, chẳng ngay cả tư cách giữ cô cũng ?

Tâm trạng của Hàn Cảnh Viễn nhanh ch.óng hạ xuống.

lúc Hàn Kinh Thần : “Chú hai, tìm.”

Hàn Cảnh Viễn: “Ai , bảo ăn cơm.”

Tô Anh ngẩng đầu, thấy khí tức của Hàn Cảnh Viễn đột nhiên biến thành màu đỏ thẫm. Đây là bực bột chỗ phát ti.ết, bây giờ ai chọc , chắc chắn sẽ gặp xui xẻo. Dù đó cũng Tô Anh.

……

Người đàn ông đến tên là Tô Tòng Nham, là bố của Tô Chấn Hữu. Anh mang sữa mạch nha và táo đến cảm ơn Tô Anh cứu con của .

Tô Anh thầm nghĩ, lời cảm ơn đến quá muộn, vợ giả c.h.ế.t hơn nửa tháng, ai thèm lời cảm ơn của chứ.

Tô Tòng Nham công tác trở về, khách sáo vài câu. Hàn Cảnh Viễn thấy Tô Tòng Nham chuyện thì chủ động dẫn cửa.

Ra bên ngoài sân, mới hỏi: “Có chuyện gì mau.”

Tô Tòng Nham và Hàn Cảnh Viễn bằng tuổi nhưng mỗi khi thấy Hàn Cảnh Viễn nghiêm túc, cảm thấy giống trai . Điều khiến Tô Tòng Nham vô cùng hổ.

Anh nghĩ chuyện về nhà vợ oán giận, em gái nhà họ Đoạn Tô Anh đ.á.n.h, bắt khuyên nhủ Hàn Cảnh Viễn.

Nhà họ Hàn, nhà họ Đoạn và nhà họ Tô đều ba con trai tuổi xấp xỉ . Trong một nhiệm vụ, hai trong họ hy sinh, là trai nhà họ Tô và trai của Hàn Cảnh Viễn.

Hàn Cảnh Viễn tạo hiệp nghị kết hôn với một em gái của trai nhà họ Đoạn. Con gái trong đại viện nhiều lắm, từ nhỏ cô chiều chuộng.

Tô Tòng Nham : “Anh, em vợ Hạ Hạ tới dảo Nam, ba chúng lớn lên cùng , cần lớn chuyện như ?”

Cho dù là hiệp nghị kết hôn ly hôn thì cũng cần thiết biến thành kẻ thù như chứ?

Hàn Cảnh Viễn đang chỗ trút giận: “Nếu như giống Đoạn Sở Hạ ngừng quấy rầy vợ và con , em rộng lượng như ?”

“Trước khi thuyết phục khác, hãy xem bản .”

Từ tới nay Tô Tòng Nham từng thấy Hàn Cảnh Viễn mất bình tĩnh như .

Hàn Cảnh Viễn sẽ bao giờ vô duyên vô cớ thành kiến với nào đó như . Chắc chắn em gái nhà họ Đoạn gì đó chạm điểm mấu chốt của .

Anh : “Anh đừng giận, thể do vợ em nhầm.”

Hàn Cảnh Viễn hỏi: “Em với em thế nào?”

Tô Tòng Nham âm thầm c.ắ.n lưỡi, nếu Hàn Cảnh Viễn như thế , chắc chắn sẽ đến.

Anh thành thật: “Là Hạ Hạ đến kêu khổ với vợ em. Cô ở chung với bọn nhỏ sáu năm nên cảm tình, đặc biệt là Tinh Tinh. Lúc con bé mới hai tuổi, là do cô một tay nuôi nấng, chứng kiến từng ngày con bé lớn lên.”

Tô Anh ở trong sân thì tức giận, bế Hàn Hâm Tinh , vứt máy bay giấy về phía Hàn Cảnh Viễn.

Máy bay giấy dừng chân .

Hai đàn ông đang chuyện bên ngoài đều ngẩng đầu, Tô Tòng Nham đang lưng bắt tại trận thì vô cùng hổ.

 

 

Loading...