Xuyên Về Thập Niên: Kết Hôn Với Chồng Sĩ Quan Trên Hải Đảo - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:11:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối khi Hàn Cảnh Viễn về nhà, thấy một nhà lớn nhỏ đều vây quanh ở nhà chính đang vùi đầu xem một xấp ảnh, hỏi: “Ảnh hôm đó chụp rửa ?”
Hôm qua hỏi thì họ vẫn xong.
“Vâng, chiều nay Kiều Lan Lan mang về giúp chúng .”
Cô đưa ảnh cho Hàn Cảnh Viễn xem, đắc ý khoe: “Nhìn , nhà ai cũng hết. Bây giờ một bức thư, mai em chuẩn một ít đặc sản đảo, đó gửi cùng ảnh chụp nhà cho ông nội. Nếu ông thể thấy ảnh nhà chụp chung chắc canh sẽ vui.”
Mười mấy bức ảnh phần lớn đều là ảnh của bọn nhỏ, chỉ một tấm ảnh và Tô Anh chụp chung.
Khi chụp ảnh, Tô Anh ôm cánh tay của . Hai gần , Hàn Cảnh Viễn còn nhớ lúc , tim nhảy loạn trong l.ồ.ng ng.ực như thế nào.
Sau sự cố đó, thể nhớ mặt của bất kỳ phụ nữ nào mặc dù mới gặp mặt. với Tô Anh khác.
Ngay từ đầu tiên gặp cô xe buýt, giúp cô thanh toán ba tệ vé xe, nhớ kỹ khuôn mặt xinh thích .
Mỗi khi nhắm mắt đều thể tưởng tượng trong đầu hình bóng của cô. Anh ngờ cô là ngoại lệ đối với một chứng mù mặt phụ nữ như .
Có lẽ chứng mù mặt của chữa khỏi.
Sau khi ngủ chung giường chung gối với Tô An, cũng mơ ác mộng nữa.
Giá như cứ thế mãi thì .
Sáng sớm hôm , Hàn Cảnh Viễn ngoài nhiệm vụ, lẽ nửa tháng mới về. Chính cũng và nhiệm vụ gì nên Tô Anh cũng hỏi kỹ.
……
Lần Hàn Cảnh Viễn nửa tháng, Tô Anh sẽ dạy Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần nấu cơm.
Ở phương diện , Hàn Kinh Thần thiên phú hơn Cố Tri Nam nhiều.
Cậu nhóc cuối cùng cũng tìm điểm nổi bật của : “Cố Tri Nam, sách giỏi hơn , nhưng học nấu cơm nhanh hơn .”
Cố Tri Nam : “Ừ, giỏi lắm. Chị dâu bữa trưa sẽ nấu thịt gà trống, bảo hai chúng thịt gà trống. Nào, chuẩn d.a.o với mấy thứ, g.i.ế.c gà .”
Hàn Kinh Thần con gà trống hung ác trong l.ồ.ng sắt thì nuốt nước bọt cường điệu : “ sẽ g.i.ế.c gà.”
Tô Anh ở một bên hai đứa chuyện thì buồn : “Vậy trưa nay con đừng ăn nữa, tự nấu món khác ăn .”
Hàn Kinh Thần: ……
Chuyện khó . Cậu và Cố Tri Nam bắt con gà trống trong l.ồ.ng gà đem tới nhà ăn bộ đội nhờ Thầy Bàng g.i.ế.c hộ.
Hơn nửa tháng nữa là mấy đứa nhỏ đều khai giảng, Tô Anh cũng tìm một công việc. Cô sang tìm Kiều Lan Lan ở nhà bên cạnh: “Nếu nhà của quân nhân tìm việc thì thể tìm ở ?”
Kiều Lan Lan : “Việc của trong khu đều là dì sắp xếp. cái nhưng cô đừng giận nhé. Dì thích cô vì cô quá xinh , xinh đến mức khác ghen tị. Có lẽ dì sẽ sắp xếp công việc cho cô .”
Tô Anh hỏi: “Nếu như thế, chẳng lẽ hồi trẻ dì cô xinh nên bây giờ giận ch.ó đ.á.n.h mèo?”
Kiều Lan Lan gật đầu, : “Chuyện liên quan đến chú của . Đừng tuổi của chú bây giờ, hồi trẻ chú cũng kém Hàn Cảnh Viễn bây giờ .”
Tô Anh đồng ý: “Cũng đúng. Bây giờ chú của cô cũng hấp dẫn.”
Kiều Lan Lan : “Từ đến nay chú bao giờ cảm thấy giữa vợ chồng cái gì xứng xứng cả. dì suy nghĩ vớ vẩn. Dì cũng xinh , còn đảm đang. Lúc chú bộ đội, những năm đó, đều là dì ở quê chăm sóc bố và chị em chồng. Cả nhà chồng và nhà đẻ đều khen dì , đến chú cũng .”
“Khi dì m.a.n.g t.h.a.i đến lúc gần sinh, trong bệnh viện cô ý tá cảm thấy dì tầm thường, xứng với chú nên g.i.ế.c dì , một xác hai mạng và thế vị trí đó. Từ đấy dì luôn nghĩ về nó, tưởng tượng cô y tá g.i.ế.c một xác hai mạng, đó thế, tuy phát hiện, nhưng dì chứng khó sinh, còn sinh đôi nên suýt nữa thì một xác ba mạng.”
Tô Anh ngạc nhiên : “Song thai? bây giờ dì cô chỉ một đứa con thôi ?”
Kiều Lan Lan buồn bã : “Cô y tá phạt cải tạo 5 năm . Sau khi dì đẻ thì một trong hai đứa biến mất. Dì luôn nghĩ là do cô y tá trộm nhưng đối phương nhận, bao lâu cô sinh bệnh mà c.h.ế.t. Mọi tìm kiếm đứa nhỏ nhiều năm nhưng tìm nên cả đời , dì đều hận những phụ nữ mê hồn như cô ý ngày đó.”
Trong mắt Kiều Cửu Hương, Tô Anh chính là một t.h.ả.m họa biến quyến rũ.
Tô Anh hừ một tiếng: “Cái thể đồng cảm, nhưng nếu dì cô còn tiếp tục nhằm , nhất định sẽ đ.á.n.h trả.”
Kiều Lan Lan : “Dì đáng thương, đôi khi đáng giận, chuyện công tác, sẽ nghĩ cách giúp cô. sẽ tìm chủ nhiệm khu, chính là chủ nhiệm Tha, tổ chức lên núi hái vải . Lúc cô cứu đứa nhỏ nên chắc canh chị sẽ giúp cô sắp xếp một công việc. Chuyện của khu lớn hơn phố, dì thể can thiệp.”
Tô Anh cảm ơn: “Lỡ dì cô là cô giúp , chắc canh cô sẽ mắng.”
Kiều Lan Lan quan tâm: “Mắng thì cứ mắng, dù cũng mất miếng thịt nào.”
……
Ngày hôm , Kiều Lan Lan tìm chủ nhiệm Tha, Tô Anh tìm một công việc, cần việc chính thức mà việc tạm thời cũng .
Chồng của Tha Huệ Quyên là phó sở trưởng của căn cứ, Cố Thành Phong là mà chồng chị cố gắng lắm mới mời về nên ngay từ đầu, Tha Huệ Quyên về Tô Anh.
Sau khi chồng tan , chị với chồng vài câu rằng vợ cũ của Cố Thành Phong nhờ trong khu tới tìm, cô tìm một công việc.
Tiêu Thiên Cần mới đặt cặp sách xuống, suy nghĩ một chút : “Không đúng, một tháng Tiểu Cố chu cấp năm mươi tệ phí nuôi nấng, tiền trợ cấp của Hàn Cảnh Viễn cũng thấp, nuôi bốn đứa nhỏ như cũng dư dả. Tại Tiểu Tô vẫn ?”
Ngay từ đầu Tha Huệ Quyên cho rằng khi Tô Anh tái hôn thì trong gia đình mâu thuẫn, nhưng Kiều Lan Lan chắc canh mối quan hệ vợ chồng của Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn , Hàn Cảnh Viễn cũng đưa cho vợ bộ tiền trợ cấp.
Tha Huệ Quyên : “Em cảm thấy chuyện liên quan đến vấn đề tiền nong. Tiểu Tô đơn giản chỉ một công việc, rảnh rỗi thể , cần phụ thuộc chồng cũ, thấy em đúng ?”
Tiêu Thiên Cần nghĩ thầm, trong lòng Cố Thành Phong chỉ vợ , còn đang chờ đồng chí Tô và mấy đứa nhỏ, khi Tô Anh thể với .
“ , em xem, chúng nên với Tiểu Cố một tiếng ?”
Tha Huệ Quyên : “Anh thể , nhưng em nghĩ công việc cho Tiểu Tô . Trước đây cô mấy năm cắt rau trong bếp của khách sạn, đúng lúc tiệm cơm quốc doanh dán thông báo tuyển giúp việc bếp núc, chúng để Tiểu Tô thử xem .”
Tiêu Thiên Cần cảm thấy công việc cắt rau quá mệt mỏi, hỏi: “Anh Tiểu Cố , Tô Anh theo ông ngoại và bố cô học y, đó tại bếp việc cầm d.a.o nhỉ?”
Tha Huệ Quyên cũng rõ lắm: “Kiều Lan Lan , bố của Tô Anh c.h.ế.t, ảnh hưởng đến việc nghiệp của Tiểu Tô. Cô tức giận bỏ nghề y.”
Có lẽ ngay cả Cố Thành Phong cũng rõ sự tình, mà Tô Anh mất trí nhớ.
Tha Huệ Quyên : “Chuyện rốt cuộc như thế nào, chỉ thể chờ Tô Anh khôi phục ký ức mới .”
Tiêu Thiên Cần thở dài: “Vậy em cứ sắp xếp .”
Ngày hôm , Kiều Lan Lan dẫn Tô Anh tìm Tha Huệ Quyên, hỏi thăm chuyện công việc.
Chủ nhiệm Tha nhiệt tình tiếp đón, tiệm cơm quốc doanh cần giúp việc bếp núc, chỉ thể tạm thời, tiền lương một tháng là ba mươi tệ, hỏi Tô Anh .
Tô Anh đồng ý, với Tha Huệ Quyên sẽ chờ Hàn Cảnh Viễn về để thảo luận với một chút mới trả lời.
……
ngày Hàn Cảnh Viễn gọi điện sẽ về thì trong nhà xảy chút chuyện.
Đoạn Sở Hạ khi tới đảo Nam nhưng gặp Hàn Cảnh Viễn thì định tìm Hàn Kinh Thần. Cô nhờ gửi lời nhắn lừa Hàn Kinh Thần bên ngoài viện.
Tô Anh khi tin tức thì lập tức chạy tới phục vụ xã, chứng kiến cảnh Đoạn Sở Hạ đang lừa gạt Hàn Kinh Thần, bé dẫn em gái cùng cô về Bắc kinh.
Tô Anh tiến lên đẩy Đoạn Sở Hạ , trực tiếp cho cô một cái tát khiến cô lảo đảo, lùi về vài bước.
Đoạn Sở Hạ sững sờ, tin bản sẽ vợ hiện tại của Hàn Cảnh Viễn tát.
Đoạn Sở Hạ tức giận, ôm mặt hét lên: “Tô Anh, cô trai là ai ? Hàn Cảnh Viễn các chuẩn c.h.ế.t !”
Tô Anh nghĩ thầm, trai cô là ai chứ.
“Anh trai cô đến thì vẫn sẽ đ.á.n.h cô.”
Tô Anh : “Cô tìm Hàn Cảnh Viễn, tức giận vì là trưởng thành, khả năng phán đoán. trẻ con thì như thế. Nếu là lớn mà lừa trẻ con thì đáng đ.á.n.h. Bây giờ là giám hộ duy nhất của Hàn Kinh Thần. Nếu phát hiện sự cho phép của mà cô dám tới tìm nó nữa thì lúc đấy còn là một cái tát nữa .”
Đoạn Sở Hạ tức phát run, thấy vây xem thì thầm bàn tán thì c.ắ.n răng chạy .
Tô Anh quanh tìm Hàn Kinh Thần. Tên nhóc chắc thấy cô tát cô nên dọa sợ, lẻn cửa, chuẩn chạy.
Tô Anh quát lớn: “Hàn Kinh Thần, con .”
Lần đầu tiên Hàn Kinh Thần thấy Tô Anh đ.á.n.h , còn là dì hai của , nhất định cô cũng dám đ.á.n.h .
Cậu vô cùng sợ hãi, xoay bỏ chạy, nhanh như chớp biến mất.
Cô chạy đuổi theo đến một cây dâu tằm lớn, Hàn Kinh Thần leo lên cây trốn như một con khỉ.
Tô Anh xoa eo ở gốc cây ngửa đầu lên : “Hàn Kinh Thần, con xuống đây!”
Sau khi leo lên cây, Hàn Kinh Thần hề sợ hãi mà còn vô cùng đắc ý : “Dì bản lĩnh thì leo lên . Khi đó con sẽ lời dì.”
Cây dâu tằm cao hai mét, cây trơn bóng, mấy đứa nhỏ trong viện đều trèo , chỉ .
Dì hai là chắc chắn sẽ thể leo lên.
Tô Anh lạnh một tiếng, nếu trị thì cô xứng đáng gọi là thuần thú.
Cô nhét vạt áo cạp quần, b.úi tóc đầu, chỉ Hàn Kinh Thần ở ngọn cây khiêu khích, : “Con chờ đấy. Dì lên thì con ngoan ngoãn chịu đòn .”
Hàn Kinh Thần Tô Anh leo lên cây còn nhanh nhẹn hơn thì thể nổi.
……
Sau khi Hàn Cảnh Viễn thành nhiệm vụ, vốn dĩ buổi tối mới về đến nhà.
Nhiệm vụ kết thúc, một lòng đều về nhà, thể đợi mà về ngay giờ ăn trưa.
Vừa về đến cổng viện, Kiều Lan Lan lo lắng chạy tới, kêu chạy về thật nhanh.
Hàn Cảnh Viễn vội hỏi : “Nhà xảy chuyện gì ?”
Kiều Lan Lan hổ. Chính cô nó dì đừng liên quan gì đến vợ cũ của Hàn Cảnh Viễn nhưng hôm nay, dì cô giúp Đoạn Sở Hạ nhắn cho Hàn Kinh Thần.
Mặc dù khó mở lời nhưng Kiều Lan Lan thể : “Vợ cũ của tìm dì gặp Kinh Thần, đó vì Tô Anh đ.á.n.h Kinh Thần, hai cây giằng co, khuyên thế nào cũng xuống.”
Nghiêm trọng đến mức leo lên cây ?
Tim Hàn Cảnh Viễn đập loạn, nếu họ ngã thì còn là chuyện vui đùa nữa.
Hàn Cảnh Viễn siết c.h.ặ.t nắm tay, chạy nhanh hơn. Kiều Lan Lan chỉ thể cố gắng chạy theo .
Kiều Cửu Hương vẫn tức giận tán cây, lớn trẻ nhỏ khuyên thế nào cũng chịu xuống, cô thấy Hàn Cảnh Viễn như thấy cứu tinh, bảo Hàn Cảnh Viễn gọi hai xuống.
“Cậu nhanh lên, gọi hai họ xuống, khuyên nhưng chuyện thật sự liên quan đến .”
Hàn Cảnh Viễn ngẩng đầu , Tô Anh vẫn bình tĩnh và thoải mái, cách Hàn Kinh Thần hơn một mét trong khi Hàn Kinh Thần gần như leo lên ngọn cây, vô cùng nguy hiểm.
Anh lo lắng bực , hỏi Kiều Cửu Hương: “Chủ nhiệm Kiều, chị thù oán gì với nhà ?”
Kiều Cửu Hương ngạc nhiên: “Hàn Cảnh Viễn, câu là ý gì? Vợ cũ của chuyện quan trọng cần gặp Hàn Kinh Thần, giúp cô truyền lời thì là sai ?”
Hàn Cảnh Viễn chút do dự : “ là sai mà. Trong viện nhiều trẻ con như , vốn nên để liên quan . Chị rõ tâm tư Đoạn Sở Hạ kín đáo như thế nào mà còn giúp cô gặp em Kinh Thần. Nếu hai đứa vì chuyện mà xảy chuyện ngoài ý , chẳng những chị mà ngay cả chính ủy Quý cũng liên lụy. Chị việc gì thì nghĩ đến chồng và con cái nhà chứ. đừng xen chuyện của khác nữa.”
Kiều Cửu Hương khó chịu : “Doanh trưởng Hàn ý gì?”
“ ý gì chủ nhiệm Kiều hiểu ?”
Hàn Cảnh Viễn : “Chuyện sẽ với chính ủy Quý, nếu chị chủ nhiệm xã thì để khác hơn .”
Kiều Cửu Hương còn cãi vài câu nhưng Kiều Lan Lan lôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ket-hon-voi-chong-si-quan-tren-hai-dao/chuong-15.html.]
Hàn Cảnh Viễn hai cây còn đ.á.n.h , gân xanh trán nổi lên.
Anh lớn tiếng : “Hai tự xuống để trèo lên xách xuống?”
……
Tô Anh quá quen với bầu khí nguy hiểm.
Hàn Cảnh Viễn tức giận .
Tô Anh ngẩng đầu, tức giận với bé phía : “Chú hai con trở , Hàn Kinh Thần, con c.h.ế.t chắc .”
“Dì cũng yên .”
Hàn Kinh Thần cũng chú hai thật sự tức giận .
Chú hai hẳn là tức giận mà gây áp lực vô cùng đáng sợ.
Cậu bé và Tô Anh liếc , hẹn mà cùng quyết định, đều chọn tự leo xuống.
Tô Anh ở cây che chở Hàn Kinh Thần, để xuống .
Khi chỉ còn cách mặt đất hai mét, bé nhảy xuống để Hàn Cảnh Viễn đỡ.
Hàn Kinh Thần lo lắng : “Chú hai, chúng phối hợp ăn ý như , chú còn bắt con.”
Mặc Hàn Cảnh Viễn đổi sắc : “Về nhà .”
……
Về tới nhà, Cố Xán Xán chạy , thấy khí giữa ba về nghiêm trọng thì run rẩy chào một tiếng: “Bố, bố về.”
Hàn Cảnh Viễn dịu , xoa đầu cô bé: “Con ngoài chơi với một lát nhé.”
Hàn Hâm Tinh hỏi: “Vậy con thì .”
Hàn Cảnh Viễn: “Con thế nào?”
Hàn Hâm Tinh như hiểu , : “Con , chú hai dạy dỗ nên chúng con xem. Con sẽ cùng họ.”
Cố Tri Nam vội dẫn hai đứa nhỏ , nhưng cứ một bước .
Hàn Cảnh Viễn đóng cửa viện xuống trong gian nhà chính, một lớn một nhỏ mặt, trong lòng thở dài.
“Nói , thế ?”
Tô Anh : “Anh hỏi Hàn Kinh Thần, thằng bé lừa chứ em.”
Hàn Cảnh Viễn gì, đầu hỏi Hàn Kinh Thần: “Nói , tại gặp dì hai cũ? Nếu con , chú sẽ đưa con về Bắc Kinh để con sống cùng bà ngoại và của con đấy.”
Hàn Kinh Thần tin : “Chú hai, chú của con là ai ?”
“Biết, nhưng chú dám mạo hiểm, thể vì con hư mà khiến em gái con gặp nguy hiểm. Chú , cho phép con quan hệ gì với dì hai cũ mà con nhanh quên như . Bị bắt cóc, lừa còn đủ ? Làm chú thể tin tưởng con nữa?”
Phòng tuyến tâm lý của Hàn Kinh Thần gần như suy sụp.
Cậu bé sợ hãi : “Dì Đoạn dì thư của bố con. Con đến gặp thì dì bố để cho con và em vài món đồ, con về Bắc Kinh với dì . Sau đó dì sẽ đưa đồ. Con chỉ nhờ bố con quá con.”
“Con cũng đồng ý, về bàn bạc với chú, nhưng dì hai đột nhiên đến.”
Thì là như , Tô Anh : “Tại lúc dì hỏi, con gì?”
Hàn Kinh Thần nghẹn : “Dì tát dì Đoạn một cái khiến mặt dì sưng lên, lúc con sợ.”
“Đó là vì cô xứng đáng.”
Tô Anh : “Con nghĩ , nếu bố con để đồ cho hai đứa thì gửi chỗ chú hoặc ông nội con chứ, chuyện gửi chỗ dì hai cũ. Con mười hai tuổi mà hiểu rõ chuyện ?”
Hàn Kinh Thần:……
Hàn Cảnh Viễn bất lực chỉ thông minh của Hàn Kinh Thần: “Người khác gì cũng tin. Hồi bé bố con cũng ngốc như .”
Hàn Kinh Thần phản bác: “ dì thật sự đưa cho con một bức thư, nếu con cũng nhiều với dì như .”
Tô Anh Hàn Cảnh Viễn, đúng lúc đàn ông cũng cô, trong mắt hai đều là sự nghi hoặc.
Tô Anh : “Thư chắc chắn là giả, Hàn Cảnh Viễn, gọi điện về nhà họ Đoạn, kêu nhà quản lý cô thật , nếu rơi tay em thì chỉ là một cái tát nữa .”
Hàn Cảnh Viễn : “Được, sẽ liên lạc với nhà họ Đoạn.”
Anh hỏi Hàn Kinh Thần: “Thư ?”
Hàn Kinh Thần vì để chứng minh dối nên lấy thư mà giấu ở trong túi . Cậu bé còn kịp xem.
Hàn Cảnh Viễn mở lướt qua, đó đặt lên bàn, tức giận :
“Bức thư là giả. Cô thể mạo danh chữ của khác. Anh sẽ giữ bức thư , em cần .”
Tô Anh rùng , đàn ông bình thường dịu dàng và bụng đột nhiên nổi giận vô cùng đáng sợ. Có lẽ nội dung của bức thư chạm điểm mấu chốt của Hàn Cảnh Viễn.
Hàn Kinh Thần dọa đến mức bật . Cậu bé c.ắ.n môi, cố gắng để thành tiếng.
“Tại dì nghĩ đây là thư giả?”
Cậu bé khịt mũi: “Con tưởng là của bố, con . Nếu là giả con cũng .”
……
Tô Anh đột nhiên tức giận nữa, Hàn Kinh Thần chỉ nghĩ là của bố , rõ là giả mà vẫn . Cô dậy qua chỗ bé.
Hàn Kinh Thần dọa sợ lùi về phía : “Trước mặt chú hai mà dì dám đ.á.n.h con ?”
Tô Anh ôm bé, : “Thế nhé, dì và chú hai sẽ bố của con trong một ngày, ?”
Hàn Kinh Thần mím môi, cố chấp : “Con cần, bố chính là bố, chú hai chính là chú hai, thể giống .”
bé cũng giãy giụa nữa, cái ôm của cũng ấm áp như của dì hai. Thảo nào Tinh Tinh thích dì hai ôm như .
Tô Anh vò mái tóc như ổ gà của bé: “Được . con ngốc như . Không cần lén chúng gặp cô nữa, ?”
Cái ôm bé mềm lòng.
Hàn Kinh Thần gật đầu : “Con , con sẽ gặp dì nữa. Dì thể tha thứ cho con ?”
Tô Anh : “Dì thể, nhưng chú hai thì con tự hỏi .”
Hàn Kinh Thần nghĩ lầm, đ.á.n.h là quá , dì hai còn tha thứ cho .
Cậu bé sang nhận sai với Hàn Cảnh Viễn: “Chú hai, con nên gặp dì Đoạn. Con thư nữa, chú đừng tức giận, ?”
Hàn Cảnh Viễn thở dài, gõ đầu bé: “Đừng bảo giờ thử lòng dì hai của con. Nếu chọc giận thì dì sẽ bỏ , đến lúc đó, chú chỉ thể đưa con về nhà bà ngoại và thôi.”
Hàn Kinh Thần nuốt nước bọt, tin : “Chú thể tái hôn mà.”
Tô Anh vẫn ở bên cạnh, Hàn Cảnh Viễn Tô Anh mà kiên định : “Cho dù thế nào, chú hai cũng sẽ bao giờ cưới khác.”
……
Tô Anh nghĩ thầm, đến mức thế chứ. nhưng cô cũng nguyên tắc, sẽ vì chuyện nhỏ mà bỏ .
Hàn Cảnh Viễn đang dạy dỗ trẻ con, cô thể ở mặt nó phản bác nên đành cam chịu lời đàn ông .
Quả nhiên Hàn Kinh Thần dọa sợ, lập tức nhận tội.
“Không còn chuyện gì nữa thì con nấu cơm. Trưa nay dì hai ăn gì?”
“Gì cũng , con xem còn gì thì .”
Dạy dỗ thằng bé xong, Tô Anh bàn chuyện công việc với Hàn Cảnh Viễn: “Em chuyện với .”
Tim Hàn Cảnh Viễn đập mạnh hơn, thằng bé quá nghịch ngợm, hại Tô Anh trèo lên cây bắt nó.
Chẳng lẽ cô định quan tâm dạy dỗ Hàn Kinh Thần nữa?
Hàn Cảnh Viễn : “Em dạy dỗ bọn nhóc hơn . Chuyện trèo cây hôm nay chúng nữa. Anh thấy em cũng gì sai, nhưng chú ý an .”
Tô Anh:……
“Thật em…”
Bây giờ Hàn Cảnh Viễn bàn tiếp về chuyện của Hàn Kinh Thần nữa. Anh : “Anh về doanh trại tìm chính ủy Quý báo cáo công tác , lúc nào về chúng bàn tiếp.”
……
Sau khi báo cáo công tác với chính ủy Quý, Hàn Cảnh Viễn chuyện Đoạn Sở Hạ nhờ Kiều Cửu Hương để gặp bọn nhỏ ở phục vụ xã.
Quý Bình Lương tức đến mức đau bụng, quyết định sẽ bảo vợ từ bỏ chức chủ nhiệm phục vụ xã.
Anh : “ Lan Lan Tiểu Tô đang tìm việc. Lan Lan và cô hợp tính , nên chủ động tìm chủ nhiệm Tha hỏi. Chị sắp xếp công việc cho vợ , giúp việc bếp núc trong tiệm cơm quốc doanh cách căn cứ xa lắm. Chỉ tạm thời nên một tháng ba mươi tệ. Tiểu Tô bàn bạc với mới quyết định.”
Quý Bình Lương ý tứ : “Nơi đó gần căn cứ, nhiều nhân viên việc ở căn cứ sẽ đến đó ăn cơm.”
Hàn Cảnh Viễn ngạc nhiên, lẽ khi nãy Tô Anh bàn với chuyệ .
Tiệm cơm quốc doanh gần căn cứ...
Hàn Cảnh Viễn từ nhà Quý Bình Lương nhưng về nhà, mà đến tiệm cơm quốc doanh tìm đầu bếp Bàng.
Anh thẳng vấn đề: “ chỗ đang cần giúp việc bếp núc ?”
Đây là kiến nghị của phục vụ xã, vì nhà thể việc nên lão Bàng cũng tuyển một .
Bàng Tại Minh : “Chủ nhiệm Kiều đề cử dì nhỏ của vợ phó doanh trưởng, Từ Phân Nguyệt.”
Hàn Cảnh Viễn : “Chị là nhà, Tô Tòng Nham trả tiền bảo mẫu cho chị ?”
Bàng Tại Minh cũng đau đầu: “Thật cũng nhận Từ Phân Nguyệt. Miệng của cô quá nát, hơn nữa giống đấy, cô nhà. Đến việc chính thức cho nhà còn lo xong, giờ cho cô chẳng khác nào tạo mâu thuận giữa trong nhà.”
Hàn Cảnh Viễn đồng ý : “Vợ từng trong bếp của khách sạn Hữu Nghị mấy năm, nếu ông cầu xin, sẽ cố về hỏi ý kiến cô , xem cô tới đây .”
Bàng Tại Minh khỏi bật , ông Từ Phân Nguyệt lắm mồm , Tô Anh nhờ chủ nhiệm Kiều mà tự tìm một công việc tạm thời.
“Cậu thật , vợ tự tìm việc, chẳng lẽ trong nhà tranh chấp gì ?”
Hàn Cảnh Viễn ngượng ngùng : “Không , công cách căn cứ quá xa, về mất nửa giờ, hơn nữa nếu mưa to gió lớn, đường như nguy hiểm.”
Bàng Tại Minh tức giận trừng mắt với : là tiền đồ. Cậu sợ chồng của con bé tới cướp về đúng ?
dù Hàn Cảnh Viễn xây dựng gia đình cũng dễ dàng, chồng của Tô Anh thực sự là một đối thủ cạnh tranh tiềm tàng.
Ông : “Được, cầu xin khi nào về hỏi vợ tới nhà ăn giúp việc bếp núc . Phục vụ xã đưa mức lương là ba mươi hai tệ.”
Hàn Cảnh Viễn : “Được, về sẽ hỏi ý kiến cô .”